Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 737: Biến Động Kinh Thành: Thiên Hạ Lung Lay

Màn đêm biên thùy dần tan, nhường chỗ cho bình minh rạng rỡ, nhưng trong căn phòng họp giản dị tại Thôn Làng Sơn Cước, sự tĩnh lặng của buổi sáng sớm không thể xua đi bầu không khí nặng nề còn vương lại từ đêm qua. Nơi đây, những bức tường gỗ thô sơ, mái tranh đã nhuốm màu thời gian, và những chiếc bàn ghế mộc mạc làm từ thân cây cổ thụ, tất cả đều mang đậm dấu ấn của một cuộc sống gần gũi với đất trời, nhưng cũng không kém phần khắc nghiệt. Tiếng gà gáy vang vọng từ phía xa, tiếng trẻ con nô đùa rộn rã từ bên ngoài, hòa cùng tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa, mang theo mùi khói gỗ còn vương vấn từ những bếp lửa đêm qua và mùi đất ẩm sau sương đêm, tất cả tạo nên một bức tranh bình yên đến nao lòng. Tuy nhiên, sự bình yên ấy, trong mắt Lâm Dịch, chẳng khác nào một lớp vỏ mỏng manh che đậy cơn bão tố đang chực chờ.

Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, tấm bản đồ vùng biên thùy được trải rộng trên mặt bàn gỗ đã nhẵn bóng. Dù đã trải qua một đêm dài trằn trọc với những suy tính không ngừng, nhưng đôi mắt anh vẫn giữ được sự sắc bén quen thuộc, chỉ có vài vệt thâm quầng mờ nhạt dưới mí mắt là tố cáo sự mệt mỏi. Anh vẫn giữ vẻ trầm tư cố hữu, khuôn mặt thanh tú nay gầy gò hơn đôi chút, nhưng ẩn chứa một ý chí kiên cường không gì lay chuyển nổi. Bộ trang phục thô sơ, vá víu, đã trở thành một phần không thể thiếu của hình ảnh anh, gợi nhắc về xuất thân và hành trình gian khổ của một người đàn ông hiện đại lạc bước về chốn cổ xưa này.

Bên cạnh anh là Bạch Vân Nhi, vóc dáng thon thả, thanh thoát, đôi mắt thông minh, sắc sảo lướt qua từng chi tiết trên bản đồ, đôi lúc lại liếc nhìn Lâm Dịch, ánh lên vẻ lo lắng nhưng cũng đầy tin tưởng. Nàng mặc một bộ y phục thương nhân kín đáo, màu xám tro, vừa thể hiện sự lịch thiệp vừa tiện lợi cho những chuyến đi dài. Trong sâu thẳm, nàng biết, gánh nặng trên vai Lâm Dịch đã không còn chỉ là sự sinh tồn của một thôn làng nhỏ, mà là cả một khu vực rộng lớn, một mảnh đất đang cố gắng nương mình vào hơi thở cuối cùng của Đại Hạ Vương Triều.

Binh trưởng Triệu, với dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo dài trên má, ngồi đối diện Lâm Dịch. Y phục giáp trụ gọn gàng đã được cởi bỏ, thay vào đó là một bộ quần áo vải bố đơn giản, nhưng tư thế ngồi vẫn toát lên vẻ nghiêm nghị của một quân nhân. Ông không nói nhiều, nhưng ánh mắt kiên định luôn dõi theo từng cử chỉ của Lâm Dịch, lắng nghe từng lời nói, từng phân tích. Nỗi lo lắng về sự an nguy của quân lính và nhiệm vụ bảo vệ biên giới hiện hữu rõ trên gương mặt ông.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, với thân hình to lớn, vạm vỡ và bộ râu quai nón rậm rạp, ngồi dựa lưng vào ghế, chiếc ghế gỗ kẽo kẹt dưới sức nặng của ông ta. Khuôn mặt dữ tợn, với vết sẹo lớn chạy dài từ mắt đến cằm, luôn khiến người khác phải dè chừng. Ông ta mặc một chiếc áo giáp da đơn giản, cây đại đao quen thuộc được dựng gọn gàng ở góc phòng. Dù thái độ có vẻ bất cần, nhưng đôi mắt nhỏ của ông ta vẫn lướt nhanh, đánh giá mọi tình hình, tính toán lợi hại.

Và Trần Nhị Cẩu, ngồi ở một góc, chăm chú ghi chép vào một cuốn sổ cũ kỹ. Gương mặt cậu bé có chút ngây ngô, nhưng đôi mắt thì sáng rực sự nhanh nhẹn và khát khao học hỏi. Sau chuyến đi sứ giả đầy hiểm nguy, Nhị Cẩu đã trưởng thành hơn rất nhiều, không còn là cậu bé ngây thơ của ngày xưa. Cậu biết rằng mình đang được Lâm Dịch tin tưởng, được giao phó một vai trò quan trọng, và cậu sẽ làm mọi cách để không làm "Đại ca" thất vọng. Mùi mồ hôi của sự cố gắng vẫn còn vương vấn trên người cậu, hòa lẫn với mùi bụi đường dù cậu đã nghỉ ngơi.

Lâm Dịch khẽ gõ nhẹ ngón tay lên bản đồ, tiếng gõ đều đặn như nhịp đập của thời gian đang trôi đi một cách khắc nghiệt. "Mặc dù địch đã rút lui, nhưng chúng ta không thể lơ là. Đây không phải là chiến thắng, mà chỉ là một khoảng lặng tạm thời." Giọng anh trầm ấm, mang theo sự điềm tĩnh cố hữu, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu sắc. "Việc củng cố phòng tuyến, huấn luyện binh lính, và duy trì cảnh giác vẫn phải được tiến hành gấp rút, thậm chí còn phải tăng cường hơn nữa."

Anh ngước mắt nhìn Binh trưởng Triệu. "Tình hình tuần tra thế nào, Binh trưởng Triệu?"

Binh trưởng Triệu gật đầu, giọng ông ta trầm và chắc chắn. "Bẩm Lâm Dịch đại nhân, các đội tuần tra đã báo cáo không còn dấu vết tàn quân nào của địch trong bán kính hai mươi dặm từ Đồn Gác Biên Giới. Dân làng đã trở lại đồng áng, tiếp tục công việc đồng áng của mình, nhưng họ cũng đã được dặn dò phải giữ cảnh giác cao độ. Chúng ta đã bố trí thêm các trạm gác ẩn, và những người săn thú, tiều phu cũng được khuyến khích báo cáo mọi dấu hiệu bất thường."

"Tốt," Lâm Dịch đáp, nhưng không chút thả lỏng. Trong tâm trí anh, cái sự bình yên này còn đáng sợ hơn cả chiến tranh công khai. Nó giống như một con thú săn mồi đang ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi thời cơ để vồ lấy con mồi. "Sự bình yên này, dù mong manh đến đâu, cũng là cơ hội để chúng ta rèn giũa vũ khí, mài sắc trí tuệ, và chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng." Anh vẫn nhớ rõ câu nói đó từ đêm qua, và nó vẫn vang vọng trong tâm trí anh như một lời nhắc nhở không ngừng. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và bây giờ, hơn bao giờ hết, họ cần nó.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa huỵch một tiếng, đặt tay lên bàn, khiến tấm bản đồ hơi rung nhẹ. "Cái hòa bình này... nó cứ giả tạo thế nào ấy. Mấy thằng cáo già bên kia, chúng nó không bao giờ bỏ cuộc dễ dàng đâu. Rút quân mà không có lý do gì to tát, chắc chắn là có âm mưu gì khác." Giọng ông ta thô bỗ, mang đậm phong cách giang hồ, nhưng lời nói lại đầy suy tư. "Chắc chắn không phải vì chúng sợ chúng ta đâu, bọn tiểu tử non choẹt." Ông ta liếc nhìn Lâm Dịch, ánh mắt ẩn chứa một sự tôn trọng khó nói. Dù sao thì, Lâm Dịch đã chứng minh được khả năng của mình.

Bạch Vân Nhi nhẹ nhàng đặt tay lên bản đồ, chỉ vào một vài điểm được đánh dấu. "Nhận định của Thủ Lĩnh rất đúng. Theo những thông tin mà Mạch Thiên Thương Hội thu thập được từ các tuyến đường buôn bán phía Nam và Tây, tình hình ở các tỉnh lân cận cũng đang rất hỗn loạn. Các thế gia địa phương tranh giành quyền lực, quan lại tham nhũng càng ngày càng trắng trợn, và tệ hơn nữa, có tin đồn về các bang phái giang hồ lớn đang bắt đầu cấu kết với các thế lực tu hành." Nàng dừng lại, ánh mắt sắc sảo nhìn Lâm Dịch. "Sự rút lui của quân địch ở biên giới này, e rằng, chỉ là một phần nhỏ trong một bức tranh lớn hơn nhiều."

Lâm Dịch gật đầu. "Chính xác. Sự suy yếu của Đại Hạ Vương Triều đã đạt đến đỉnh điểm. Các thế lực khác, bao gồm cả những thế lực tu hành mà chúng ta còn chưa hiểu rõ, đang bắt đầu lộ diện và tranh giành ảnh hưởng. Chúng ta không thể chỉ nhìn vào biên giới này nữa." Anh cảm thấy gánh nặng trên vai mình ngày càng lớn, không chỉ là trách nhiệm bảo vệ người dân Thôn Làng Sơn Cước, mà còn là sự sống còn của cả một khu vực trong bối cảnh loạn lạc toàn vương triều. Trong lòng, anh tự nhủ: "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nếu muốn có nó, phải tự mình giành lấy."

Trần Nhị Cẩu cặm cụi ghi chép, từng nét chữ còn nguệch ngoạc nhưng đầy cố gắng. Cậu lắng nghe từng lời, cố gắng khắc sâu vào trí nhớ. Cậu biết, đây là những kiến thức quý giá mà Đại ca và Bạch Vân Nhi đang truyền dạy cho mình, những thứ mà ở bất kỳ nơi nào khác, cậu cũng không thể nào học được. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Cậu thầm nghĩ, lòng tràn đầy quyết tâm.

Lâm Dịch nhìn một lượt qua tất cả mọi người. "Vậy nên, chúng ta phải chuẩn bị cho một cuộc chiến không chỉ bằng gươm đao, mà còn bằng trí tuệ, bằng nguồn lực, và bằng cả sự đoàn kết." Anh gõ nhẹ vào một khu vực trên bản đồ, nơi có những con đường mòn bí mật dẫn vào sâu trong nội địa. "Bên cạnh việc củng cố phòng thủ, chúng ta cần phải tăng cường mạng lưới tình báo. Mọi thông tin, dù là nhỏ nhất, đều có thể là mấu chốt để chúng ta sống sót."

Vừa lúc đó, một tiếng gõ cửa gấp gáp, dồn dập vang lên, phá vỡ sự trầm mặc trong căn phòng. Tiếng gõ vang lên giữa không gian yên tĩnh của buổi sớm mai, mang theo một dự cảm chẳng lành. Trần Nhị Cẩu, người gần cửa nhất, giật mình, vội vàng đứng dậy. Cậu nhìn Lâm Dịch, chờ đợi chỉ thị. Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt sắc lạnh, đã sẵn sàng cho bất kỳ tin tức xấu nào.

Nhị Cẩu vội vã mở cửa. Một người đưa tin áo quần lấm lem bụi bặm, gương mặt trắng bệch vì mệt mỏi và hoảng sợ, lao thẳng vào phòng. Hắn thở dốc, lồng ngực phập phồng kịch liệt, đến mức không kịp cúi chào hay nói một lời trọn vẹn. Mùi mồ hôi chua và bụi đường bốc lên nồng nặc, lẫn trong không khí se lạnh của buổi sáng. Tay hắn run rẩy, nâng lên một phong thư niêm phong khẩn cấp, con dấu hoàng gia đỏ chói đã bị xé toạc một cách vội vàng.

"Khẩn... khẩn báo! Kinh thành... kinh thành có biến lớn!" Người đưa tin lắp bắp, giọng hắn lạc đi vì kiệt sức và sợ hãi, như thể hắn vừa chạy xuyên đêm không ngừng nghỉ. Từng từ ngữ thốt ra đứt quãng, nhưng đủ để khiến bầu không khí trong phòng trở nên căng như dây đàn.

Lâm Dịch không nói gì, ánh mắt anh sắc lạnh như dao, nhìn thẳng vào người đưa tin. Anh nhận lấy phong thư, cảm giác lạnh lẽo của giấy và con dấu đã vỡ truyền đến lòng bàn tay. Anh không vội mở ngay, mà nhìn thẳng vào đôi mắt hoảng hốt của người đưa tin. "Bình tĩnh," anh nói, giọng anh trầm ổn, nhưng mang theo một sức mạnh trấn an kỳ lạ. "Nói rõ ràng. Có chuyện gì ở kinh thành?"

Người đưa tin cố gắng hít thở sâu, nhưng vẫn không thể ngăn được sự run rẩy. "Bẩm... bẩm Lâm Dịch đại nhân, Hoàng đế... Hoàng đế băng hà! Tin tức khẩn cấp nhất, từ đêm qua, kinh thành đã rơi vào hỗn loạn. Các thế tử tranh giành ngôi vị, binh biến khắp nơi... Quân đội của Thẩm Đại Nhân... cũng đã nhận được mệnh lệnh triệu hồi khẩn cấp, phải nhanh chóng hồi kinh để bảo vệ hoàng tộc..." Hắn ngừng lại, nuốt khan, như thể những lời đó quá nặng nề để thốt ra.

Cả căn phòng chìm vào im lặng. Tiếng trẻ con nô đùa từ bên ngoài bỗng trở nên xa xăm, nhường chỗ cho tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa, nghe như một tiếng thở dài của thế sự. Lâm Dịch từ từ bóc niêm phong, mở bức thư ra. Ánh mắt anh lướt nhanh qua từng hàng chữ, từng câu từ được viết vội vàng, nhưng nội dung thì rõ ràng đến lạnh người. Sắc mặt anh dần trở nên trầm trọng, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải của người hiện đại nay lại càng thêm u tối. Anh đọc đi đọc lại vài lần, như muốn xác nhận rằng mình không đọc nhầm.

Khi đọc xong, Lâm Dịch gấp bức thư lại, động tác chậm rãi, như thể đang cân nhắc từng hơi thở. Anh ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén quét qua từng gương mặt đang tràn ngập sự lo lắng và hoang mang. Anh nhìn Bạch Vân Nhi, nhìn Binh trưởng Triệu, nhìn Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, và cuối cùng là Trần Nhị Cẩu. Ánh mắt anh đầy ẩn ý, như muốn nói rằng: điều anh đã dự liệu, giờ đã thành hiện thực, và nó còn tồi tệ hơn những gì họ có thể tưởng tượng.

Trong khoảnh khắc im lặng ấy, Lâm Dịch có thể cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như một sợi dây đàn sắp đứt. Mùi khói gỗ, mùi đất ẩm, và mùi mồ hôi của người đưa tin bỗng trở nên nồng nặc hơn, hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ mùi vị khó tả của sự bất an và biến động. Anh có thể nghe thấy tiếng tim mình đập đều đặn, một sự bình tĩnh đến đáng sợ giữa cơn bão. Anh biết, đây là lúc cần phải giữ vững lý trí hơn bao giờ hết.

Sau khi đọc xong bức thư và nghe người đưa tin kể lại những gì hắn chứng kiến hoặc nghe ngóng được, cả căn phòng chìm vào một sự im lặng đáng sợ. Tin tức về sự băng hà đột ngột của Hoàng đế Đại Hạ và cuộc tranh giành quyền lực đang diễn ra khốc liệt ở kinh thành đã khiến tất cả sững sờ. Mọi người đều cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không chỉ vì tin tức mà còn vì sự thật trần trụi mà nó mang lại. Sự bình yên mong manh mà họ vừa cảm nhận được đã bị phá vỡ hoàn toàn, thay vào đó là một bức tranh hỗn loạn và tăm tối hơn gấp bội.

Lâm Dịch là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Anh chậm rãi đặt bức thư xuống bàn, tiếng giấy sột soạt nhỏ nhẹ nhưng vang vọng như một tiếng sét đánh ngang tai. Ánh mắt anh quét qua từng người, nhìn thấu sự lo lắng ẩn giấu của họ. Trong lòng anh, một cảm giác nặng trĩu khó tả dâng lên. Anh đã dự đoán được sự suy yếu của Đại Hạ, nhưng không ngờ nó lại diễn ra nhanh chóng và đột ngột đến vậy. "Quả nhiên," anh nghĩ thầm, "thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Và sự sụp đổ của một triều đại, luôn diễn ra theo cách tàn khốc nhất."

"Việc quân địch rút lui khỏi biên giới của chúng ta... đã có lời giải thích," Lâm Dịch trầm giọng nói, giọng anh trầm ổn nhưng đầy sức nặng, như muốn trấn an mọi người. "Chúng bị triệu hồi, không phải vì sợ chúng ta, mà vì có một cuộc chiến lớn hơn đang chờ chúng ở trung tâm vương triều. Cuộc chiến giành quyền kế vị, hay nói đúng hơn, là cuộc chiến tranh giành quyền lực tối cao sau khi Hoàng đế băng hà."

Bạch Vân Nhi siết chặt hai tay lại, vẻ mặt nàng trắng bệch. "Vậy là, Đại Hạ... thật sự đang trên bờ vực sụp đổ sao?" Giọng nàng run rẩy, không giấu được sự sợ hãi. Nàng đã chứng kiến sự suy tàn của vương triều qua những con số thương mại, qua những tin tức buôn bán, nhưng việc Hoàng đế băng hà và binh biến kinh thành lại là một cú sốc lớn, báo hiệu một kỷ nguyên đen tối thực sự đang đến.

Binh trưởng Triệu nghiến răng. "Nếu kinh thành loạn... biên giới này sẽ ra sao? Quân đội trung ương sẽ không còn đủ sức để duy trì trật tự, chứ đừng nói là chi viện. Chẳng lẽ, chúng ta sẽ bị bỏ mặc?" Nỗi lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt rắn rỏi của ông. Quân lính của ông, những người đã đổ máu bảo vệ biên cương, giờ đây có nguy cơ trở thành những kẻ bị lãng quên, đối mặt với một tương lai bất định.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, thay vì hoảng sợ, lại nheo mắt, ánh mắt ông ta lóe lên một tia sáng kỳ dị. "Đây là cơ hội... cũng là tai họa." Giọng ông ta gằn lên, đầy vẻ toan tính. "Giang hồ sẽ càng thêm hỗn loạn, các bang phái sẽ thi nhau xưng hùng xưng bá. Nhưng cũng sẽ có nhiều 'mảnh đất' để chiếm lấy, nhiều 'món hời' để cướp đoạt." Ông ta liếc nhìn Lâm Dịch, như muốn dò xét phản ứng của anh. "Cái triều đình mục nát đó, sụp đổ cũng là đáng đời."

Lâm Dịch không để tâm đến lời lẽ bỗ bã của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Anh biết, mỗi người đều có góc nhìn và lợi ích riêng của mình. Điều quan trọng là anh phải giữ vững lập trường, bảo vệ những gì anh trân trọng. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đã lên cao, nhuộm vàng những mái nhà tranh và cánh đồng xanh mướt. Anh chợt nhận ra rằng, khung cảnh bình yên ấy giờ đây đã trở nên mong manh đến tột cùng.

"Biên giới này sẽ không còn là vùng đất bị lãng quên nữa," Lâm Dịch nói, giọng anh trở nên kiên định hơn bao giờ hết. "Nó sẽ trở thành một chiến trường mới, nơi các phe phái từ trung ương, các thế lực tu hành, và cả những kẻ cơ hội sẽ tìm cách củng cố lực lượng, thu gom tài nguyên. Chúng ta không chỉ phải phòng thủ, mà còn phải chủ động nắm bắt cơ hội, nếu không sẽ bị cuốn trôi."

Anh quay lại, chỉ tay vào bản đồ, vạch ra những đường ranh giới mới, những mối đe dọa tiềm tàng. "Tin tức về cái chết của Hoàng đế và cuộc tranh giành quyền lực đã khẳng định sự suy yếu không thể cứu vãn của Đại Hạ Vương Triều. Việc quân địch biên giới rút lui để tham gia vào cuộc chiến trung ương gợi ý về sự xuất hiện của các thế lực mới, hùng mạnh hơn đang hình thành và sẽ sớm tranh giành ảnh hưởng khắp Đại Hạ." Anh nhấn mạnh từng lời, như muốn khắc sâu vào tâm trí mọi người. "Chúng ta không thể chờ đợi. Chúng ta phải hành động."

"Bạch Vân Nhi," Lâm Dịch nhìn nàng, ánh mắt kiên định. "Hãy lập tức liên hệ với Mạch Thiên Thương Hội, và tất cả các thương hội thân tín khác. Ta muốn một mạng lưới tình báo toàn diện, thu thập càng nhiều thông tin càng tốt về các thế lực mới nổi ở kinh thành, các phe phái tranh giành ngôi vị, và đặc biệt là những tin tức liên quan đến các thế lực tu hành. Chúng ta cần hiểu rõ bản chất của chúng, khả năng của chúng, và mục tiêu của chúng. Đồng thời, tăng cường mua sắm vũ khí, giáp trụ, và lương thực. Dự trữ càng nhiều càng tốt."

"Rõ, Lâm Dịch," Bạch Vân Nhi đáp, giọng nói nàng đã lấy lại sự bình tĩnh, sự lo lắng đã được thay thế bằng quyết tâm. Nàng biết, đã đến lúc phải dốc toàn lực.

Lâm Dịch quay sang Trần Nhị Cẩu, người đang nhìn anh với ánh mắt đầy ngưỡng mộ và khao khát được cống hiến. "Nhị Cẩu, ngươi hãy chuẩn bị. Ngươi sẽ theo chân Bạch Vân Nhi, không chỉ để học hỏi mà còn để làm tai mắt cho ta. Ngươi sẽ đi đến các thành trấn lân cận, thu thập thông tin từ các thương nhân, từ những người giang hồ. Ta muốn biết mọi thứ, từ những lời đồn đại nhỏ nhất cho đến những biến động lớn nhất. Ngươi phải học cách phân biệt thật giả, cách moi móc thông tin, và cách giữ an toàn cho bản thân."

Trần Nhị Cẩu đứng thẳng người, cúi đầu thật sâu. "Dạ, Nhị Cẩu sẽ không làm Đại ca thất vọng!" Lời nói cậu tuy đơn giản, nhưng chứa đựng một sự quyết tâm sắt đá.

Lâm Dịch lại nhìn ra Cánh Đồng Bất Tận, nơi những tia nắng vàng đang nhảy múa trên thảm cỏ xanh mướt. "Sự bình yên này đã kết thúc. Nhưng đây cũng là cơ hội để chúng ta tự định đoạt số phận của mình." Anh biết, đây không phải là kết thúc của một cuộc chiến, mà là sự bắt đầu của một cuộc chiến lớn hơn nhiều, một cuộc chiến để định hình lại một trật tự mới từ tro tàn của Đại Hạ Vương Triều. Và anh, một người đàn ông hiện đại lạc bước về quá khứ, sẽ phải đứng vững giữa làn khói lửa mịt mờ đó, không phải để xưng bá, mà để bảo vệ tất cả những gì anh trân trọng.

Trong lòng Lâm Dịch, một kế hoạch lớn hơn đã bắt đầu hình thành, phức tạp hơn, hiểm nguy hơn. Anh không còn là một người chỉ đơn thuần muốn sinh tồn. Anh đã trở thành một lãnh đạo, một người phải đưa ra những quyết định sống còn, không chỉ cho bản thân và gia đình mà còn cho hàng nghìn sinh mạng đang đặt niềm tin vào anh. Cuộc chiến tranh giành quyền lực ở kinh thành, cái chết của Hoàng đế, và sự suy tàn của một vương triều... tất cả đều là những mảnh ghép trong bức tranh hỗn loạn mà anh buộc phải tham gia, không phải với tư cách một người qua đường, mà là một kẻ kiến tạo. Và anh biết, con đường phía trước sẽ đầy rẫy chông gai, nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và giờ đây, để sinh tồn, anh phải nắm bắt lấy vận mệnh.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free