Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 736: Kỳ Yên Bất Diệt: Củng Cố Biên Thùy

Trăng đã lên cao, treo lơ lửng trên nền trời đen thẫm, rọi ánh sáng bạc xuống Cánh Đồng Bất Tận. Những chấm đen của quân địch đã hoàn toàn biến mất. Một khoảng trống lớn được để lại, không chỉ trên chiến trường, mà còn trong cục diện tổng thể của vùng biên cương. Lâm Dịch biết, khoảng trống đó sẽ không tồn tại lâu. Sẽ có những thế lực khác nhanh chóng lấp đầy nó, hoặc chính anh phải làm điều đó. Sự bình yên mong manh này, dù sao, cũng là một cơ hội để thở, để suy nghĩ, để tái tạo. Và anh sẽ không bao giờ lãng phí nó. Anh sẽ dùng nó để xây dựng, để chuẩn bị cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi, một cuộc chiến lớn hơn nhiều, khi Đại Hạ Vương Triều hoàn toàn sụp đổ và một trật tự mới được định hình từ tro tàn của nó.

***

Sáng sớm hôm sau, cái lạnh buốt của không khí biên thùy vẫn còn vương vấn, luồn lách qua từng khe cửa sổ gỗ mục, len lỏi vào tận xương tủy. Sương đêm giăng mắc trên những mái tranh của Thôn Làng Sơn Cước, khiến cả ngôi làng chìm trong một vẻ mờ ảo, huyền hoặc. Tiếng gà gáy rải rác từ xa vọng lại, lẫn với tiếng lợn ụt ịt trong chuồng và tiếng trẻ con lanh lảnh gọi nhau ra sân, đùa nghịch với những vũng nước đọng còn sót lại từ trận mưa đêm qua. Mùi khói gỗ từ những bếp lửa mới nhóm, quyện với mùi thức ăn đang nấu, mùi đất ẩm và mùi phân động vật quen thuộc, tạo nên một bản hòa tấu giản dị, mộc mạc của cuộc sống thôn dã.

Lâm Dịch không để cho sự bình yên giả tạo đó ru ngủ. Anh triệu tập một cuộc họp khẩn cấp tại căn nhà chính của mình, nơi giờ đây đã trở thành trung tâm chỉ huy không chính thức của vùng biên cương. Bạch Vân Nhi ngồi bên tay phải anh, ánh mắt nàng sắc sảo và kiên định như mọi khi, trên người vẫn là bộ trang phục thương nhân lịch sự, không chút sờn rách. Đối diện nàng là Vương Đại Trụ và Lý Hổ, hai người đàn ông vạm vỡ, rắn rỏi, gương mặt vẫn còn vương nét mệt mỏi sau những đêm dài canh gác và chiến đấu, nhưng tinh thần thì sục sôi nhiệt huyết. Binh trưởng Triệu, với dáng người rắn rỏi và khuôn mặt sạm nắng, ngồi phía cuối, vẻ mặt chuyên nghiệp và thận trọng. Trần Nhị Cẩu, sau chuyến đi sứ mệt mỏi nhưng đầy tự hào, được Lâm Dịch giữ lại bên cạnh, cậu ngồi nép vào một góc, mắt không rời Lâm Dịch, cố gắng ghi nhớ từng lời, từng cử chỉ của vị "Đại ca" mà cậu hết mực kính trọng. Ngay cả Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa cũng gửi một thủ hạ thân tín đến dự, một gã đàn ông râu ria xồm xoàm, ánh mắt cảnh giác, đại diện cho những lợi ích thực dụng và bất đắc dĩ của bang hội.

Không khí trong phòng vừa trầm lắng vừa căng thẳng. Một tấm bản đồ cũ kỹ, đã sờn rách nhiều chỗ, được trải rộng trên mặt bàn gỗ. Lâm Dịch đứng thẳng, tay cầm một cây gậy nhỏ, gõ nhẹ vào tấm bản đồ. Ánh mắt anh quét qua từng gương mặt, trầm tư nhưng đầy kiên quyết. Khuôn mặt anh vẫn giữ vẻ thanh tú, nhưng ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải của một người đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm. Tóc đen bù xù được buộc đơn giản, trang phục thô sơ, vá víu, đã thấm đẫm mùi mồ hôi và bụi bặm chiến trường.

"Bóng quân thù đã lui, nhưng khói lửa chưa tắt," Lâm Dịch mở lời, giọng nói trầm tĩnh, không một chút dao động, nhưng ẩn chứa sự cảnh báo sâu sắc. "Đây không phải lúc để thở phào, mà là lúc củng cố lá chắn của chúng ta. Quân địch rút đi không phải vì chúng ta đủ mạnh để đánh bại hoàn toàn, mà là vì chúng có những toan tính lớn hơn ở nơi khác. Chúng ta chỉ là một quân cờ nhỏ trong ván cờ lớn của Đại Hạ. Và ván cờ đó, e rằng, đang đến hồi kết."

Bạch Vân Nhi gật đầu, ánh mắt nàng chia sẻ sự cảnh giác của Lâm Dịch. "Chủ công nói phải. Chúng ta cần tận dụng thời gian này để chuẩn bị cho trận chiến tiếp theo. Sự bình yên này, dù mong manh, cũng là một món quà quý giá mà chúng ta đã phải đổ máu mới có được."

"Đại ca cứ ra lệnh, huynh đệ chúng ta sẵn sàng!" Vương Đại Trụ vỗ ngực, giọng nói hùng hồn, vang vọng. Vết sẹo nhỏ trên má anh co giật theo từng nhịp nói, thể hiện sự nhiệt huyết không đổi.

Lý Hổ bổ sung, giọng trầm hơn nhưng đầy kiên quyết: "Dù chúng có quay lại, hay kẻ nào khác đến, chúng ta cũng sẽ cho chúng biết thế nào là thép của biên thùy!"

Binh trưởng Triệu, với vẻ mặt chuyên nghiệp, nói với một giọng điệu thận trọng hơn: "Quân địch rút đi có vẻ vội vã, nhưng kỷ luật vẫn còn. Có lẽ có biến cố lớn hơn ở nơi khác, như Lâm Dịch đã nói. Nhưng cũng không thể loại trừ khả năng đây là một đòn nghi binh. Chúng ta cần phải cảnh giác gấp đôi."

Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt anh dừng lại trên bản đồ, ngón tay chỉ vào những vị trí trọng yếu. "Ta muốn tất cả công sự, từ Đồn Gác Biên Giới cho đến các chốt tiền tiêu nhỏ, phải được sửa chữa và củng cố hoàn chỉnh trong vòng mười ngày. Vương Đại Trụ, Lý Hổ, hai người phụ trách việc này. Phải đảm bảo mọi bức tường, mọi hào lũy đều vững chắc hơn trước. Đừng tiếc gỗ, đừng tiếc đá. Hãy nhớ, mỗi tấc tường vững chắc là một mạng người được cứu."

Anh chuyển hướng sang Binh trưởng Triệu. "Binh trưởng, quân tuần tra phải tăng cường gấp đôi, đặc biệt là vào ban đêm. Các đội thám thính phải tiếp tục hoạt động, nhưng mở rộng phạm vi ra xa hơn. Ta muốn biết mọi động thái của bất kỳ thế lực nào trong bán kính ba trăm dặm. Bất kỳ dấu hiệu bất thường nào, dù là nhỏ nhất, cũng phải báo cáo ngay lập tức. Ta muốn một mạng lưới tình báo dày đặc, không để lọt bất kỳ con ruồi nào."

Binh trưởng Triệu lập tức đứng dậy, nghiêm nghị chấp lệnh. "Rõ, Lâm Dịch đại nhân. Chúng tôi sẽ thiết lập thêm các trạm quan sát bí mật và phái thêm thám báo đi xa hơn về phía bắc và tây. Bất kỳ hoạt động nào của quân địch cũ hoặc những thế lực mới nổi đều sẽ nằm trong tầm kiểm soát."

Lâm Dịch quay sang thủ hạ của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. "Ngươi hãy chuyển lời lại cho Thủ Lĩnh. Yêu cầu Bang Hắc Sa tiếp tục duy trì các trạm gác trên các tuyến đường trọng yếu, đặc biệt là những con đường nhỏ, hiểm trở mà quân địch có thể lợi dụng để đột nhập. Nếu phát hiện tàn quân địch hoặc bất kỳ kẻ lạ mặt nào có ý đồ bất chính, phải lập tức báo cáo và hành động theo kế hoạch đã định. Ta cần sự phối hợp chặt chẽ."

Gã thủ hạ gật đầu một cách nghiêm trọng, ánh mắt cảnh giác lướt qua Lâm Dịch, rồi lại nhìn về phía bản đồ. "Bang chủ sẽ biết. Chúng tôi sẽ không để ai xâm phạm ranh giới đã thỏa thuận."

"Trần Nhị Cẩu," Lâm Dịch gọi, giọng nói trở nên dịu hơn một chút. "Ngươi đã làm rất tốt chuyến đi sứ lần này. Nhưng nhiệm vụ của ngươi vẫn chưa kết thúc. Ta muốn ngươi cùng Bạch Vân Nhi, hỗ trợ nàng trong việc thu thập thông tin và quản lý nguồn lực. Ngươi đã nhìn thấy thế giới bên ngoài biên giới, ngươi hiểu rõ sự hỗn loạn và tàn khốc của nó. Hãy dùng những gì ngươi đã thấy để giúp ta nhìn rõ hơn bức tranh toàn cảnh."

Trần Nhị Cẩu giật mình, vội vàng đứng thẳng người, giọng nói pha lẫn sự ngạc nhiên và tự hào. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Nhị Cẩu sẽ cố gắng hết sức để không phụ lòng Đại ca!" Cậu bé đã trưởng thành hơn rất nhiều sau chuyến đi, ánh mắt không còn vẻ ngây ngô hoàn toàn mà đã thêm phần kiên định.

"Vân Nhi," Lâm Dịch tiếp tục, ánh mắt anh trở nên sâu sắc hơn khi nhìn nàng. "Nàng hãy cùng Vương Đại Trụ và Lý Hổ lên kế hoạch chi tiết cho việc phục hồi sản xuất nông nghiệp và tiểu thủ công nghiệp. Chúng ta cần tự cung tự cấp. Lương thực, quần áo, dụng cụ... tất cả đều phải được sản xuất tại chỗ. Ta muốn nàng cũng tiếp tục thu thập thông tin về các thương hội lớn, về tình hình tài chính của các thế lực khác. Tiền bạc, lương thảo, vũ khí... tất cả đều là yếu tố quyết định trong thời loạn. Ta muốn biết ai đang giàu lên, ai đang suy yếu, ai đang chuẩn bị cho điều gì. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và thông tin là xương sống của mọi tri thức."

Bạch Vân Nhi gật đầu, ánh mắt nàng kiên định. "Ta sẽ làm theo lời Lâm Dịch. Ta sẽ cử người đi đến các thương lộ cũ, tìm kiếm những tin tức mới nhất, và phân tích tình hình tài chính của các thế lực lớn. Đồng thời, ta sẽ làm việc với dân làng để khôi phục sản xuất, đảm bảo chúng ta có đủ lương thực và vật tư cho mùa đông sắp tới."

Lâm Dịch dừng lại, ngón tay khẽ miết lên lan can đá lạnh lẽo. "Và hãy bắt đầu cho quân lính luân phiên nghỉ ngơi. Họ đã quá mệt mỏi. Nhưng sự nghỉ ngơi này không phải để buông lỏng, mà là để tích lũy sức mạnh cho tương lai. Mỗi người lính đều là một tài sản quý giá. Chúng ta không thể để họ kiệt sức trước khi trận chiến thực sự bắt đầu."

Cuộc họp kéo dài cho đến khi mặt trời đã lên cao. Khi các chỉ huy rời đi, Lâm Dịch vẫn đứng đó, mắt dán chặt vào tấm bản đồ. Trong tâm trí anh, bản đồ này không chỉ là những đường nét địa lý, mà là một mạng lưới phức tạp của những lợi ích, những âm mưu và những hiểm nguy rình rập. Anh không thể lơ là, dù chỉ một giây. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh tự nhủ, giọng nói trầm lắng như tiếng gió xào xạc ngoài cửa. "Và nếu muốn giữ lấy những gì mình có, mình phải tự tay tạo ra công bằng cho mình."

***

Giữa trưa, bầu trời trên Cánh Đồng Bất Tận âm u, mây che phủ từng mảng lớn, khiến cho không khí trở nên nặng nề và u ám. Gió thổi từng đợt lạnh buốt, lùa qua những ngọn cỏ dại đã khô héo sau chiến tranh, tạo nên âm thanh xào xạc thê lương. Mùi đất ẩm, cỏ dại và đôi khi là mùi kim loại thoang thoảng của máu khô còn vương lại trên chiến trường cũ, gợi nhắc về những trận chiến khốc liệt vừa qua. Khung cảnh rộng mở, vô biên, nhưng cũng phảng phất vẻ cô đơn và sự hoang tàn.

Dưới sự chỉ huy trực tiếp của Vương Đại Trụ và Lý Hổ, các đội dân quân và binh lính bắt đầu tiến hành truy quét. Họ di chuyển thành từng đội hình nhỏ, thận trọng và kỷ luật, len lỏi qua từng bụi cây, từng mỏm đá, từng đống đổ nát còn sót lại của những doanh trại tạm bợ. Ánh mắt cảnh giác của mỗi người lính quét qua mọi ngóc ngách, không bỏ sót một dấu vết nào. Tiếng gió rít qua tai, tiếng côn trùng vo ve và tiếng bước chân nặng nề trên nền đất ẩm là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng đáng sợ của chiến trường hoang tàn.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và sức mạnh phi thường, dẫn đầu một đội quân. Anh đi trước, tay nắm chặt cây đại đao quen thuộc, ánh mắt sắc bén quét qua từng lùm cây. "Cẩn thận! Đừng để bị lừa. Bọn chúng có thể để lại bẫy hoặc quân mai phục," anh gằn giọng, tiếng nói vang vọng trong gió. Vết sẹo trên má anh nổi bật, làm tăng thêm vẻ dữ tợn nhưng đầy quả cảm. "Không được lơ là, dù là một giây!"

Phía sau anh, Lý Hổ, cao lớn không kém, nhưng có phần kỷ luật và trầm tĩnh hơn, đang chỉ huy một đội khác càn quét phía cánh trái. Anh mang theo một cây giáo dài, mũi giáo sáng loáng. "Tìm kiếm kỹ càng, không được bỏ sót một góc nào. Bắt sống nếu có thể, để lấy tin tức!" anh ra lệnh, giọng nói dứt khoát. "Nếu có phát hiện, không được manh động, phải báo hiệu ngay!"

Các đội quân tìm thấy vô số dấu vết của sự rút lui vội vã. Những doanh trại bị bỏ lại ngổn ngang, lều bạt rách nát, vũ khí bị vứt bỏ nằm rải rác trên đất, một số đã gỉ sét. Mùi dầu súng và thuốc súng còn vương vấn trong không khí, trộn lẫn với mùi mục nát của lương thực hư hại. Đôi khi, họ phát hiện ra những cái bẫy đơn giản nhưng đầy hiểm ác mà quân địch đã cài cắm lại, như những hố chông được ngụy trang cẩn thận hay những sợi dây bẫy vắt ngang đường đi. Nhờ sự cảnh giác cao độ và kinh nghiệm chiến trường, các đội quân đều tránh được những mối hiểm nguy này.

Khi tiến sâu hơn vào một khu vực thung lũng nhỏ, nơi có những bụi cây rậm rạp và địa hình hiểm trở, một đội lính do thám bất ngờ phát hiện ra một nhóm nhỏ quân địch. Chúng chỉ khoảng mười người, đang ẩn nấp trong một hang đá, ánh mắt hoảng loạn và bộ dạng tiều tụy. Rõ ràng, chúng là những kẻ bị bỏ lại trong cuộc rút lui vội vã, hoặc đã bị lạc khỏi đội ngũ chính. Chúng đã kiệt sức vì đói khát và sợ hãi, nhưng vẫn còn giữ lại được sự hung hãn của những kẻ bị dồn vào đường cùng.

"Phát hiện địch! Phía trước, hang đá!" Một người lính do thám hô vang, lập tức giương cung.

Vương Đại Trụ và Lý Hổ nghe tiếng báo hiệu, nhanh chóng tập hợp lực lượng. "Bao vây chúng! Không để một tên nào thoát!" Vương Đại Trụ gầm lên, vung đại đao xông lên trước. Anh biết, những tàn quân này, dù yếu ớt, vẫn có thể gây ra rắc rối lớn nếu để chúng trốn thoát và quấy phá sau lưng.

Lý Hổ ra hiệu cho các cung thủ chiếm lĩnh vị trí cao, giương cung lên, sẵn sàng yểm trợ. Anh không vội vàng xông lên như Đại Trụ, mà giữ một khoảng cách an toàn, đánh giá tình hình. "Mũi tên sẵn sàng! Chờ lệnh!"

Nhóm tàn quân địch, thấy bị bao vây, lập tức rút ra những thanh đao gỉ sét, ánh mắt lộ vẻ tuyệt vọng. Một tên lính địch, râu ria xồm xoàm, quần áo rách bươm, gầm lên một tiếng rồi lao ra khỏi hang đá, tay vung đao loạn xạ. Hắn ta trông như một con thú bị thương, không còn lý trí, chỉ còn bản năng sinh tồn.

Vương Đại Trụ không chút do dự, đón đầu tên địch. Đại đao của anh vung lên, tạo thành một vòng cung sáng loáng, chặn đứng cú chém liều lĩnh của đối phương. Một tiếng "leng keng" chói tai vang lên khi hai lưỡi kim loại va chạm. Với sức mạnh vượt trội, Đại Trụ đẩy lùi tên địch, rồi xoay người, một cú đá mạnh như trời giáng vào bụng tên lính. Hắn ta rú lên một tiếng thảm thiết, ngã vật xuống đất, lăn lộn vì đau đớn.

Trong khi đó, Lý Hổ ra hiệu. "Bắn! Tập trung vào những kẻ có ý định chống cự!" Một loạt tên bay vút qua không khí, găm vào những tên lính địch đang cố gắng thoát thân. Một vài tên ngã gục, số còn lại hoảng sợ, vứt bỏ vũ khí, giơ tay đầu hàng.

"Không được giết bừa bãi!" Lý Hổ ra lệnh, giọng nói nghiêm khắc. "Bắt sống! Chúng ta cần thông tin!"

Vương Đại Trụ tiến đến gần những tên địch đã bị bắt. Anh cúi xuống, nắm lấy cổ áo một tên lính run rẩy, ánh mắt sắc như dao. "Nói! Còn bao nhiêu tên khác ẩn nấp ở đây? Quân đội chính của các ngươi đã đi đâu? Tại sao chúng rút lui vội vã như vậy?"

Tên lính địch nấc nghẹn, bộ dạng thảm hại. "Không... không còn ai nữa... Chúng ta bị bỏ lại... Quân... quân chủ lực đã đi về phía đông... nghe nói có một trận chiến lớn ở đó... Chúng ta chỉ là những kẻ bị bỏ rơi..."

Vương Đại Trụ buông hắn ra, ánh mắt trầm tư. Lý Hổ tiến lại gần, nhìn chằm chằm vào tên tù binh. "Dù sao, chúng ta cũng không thể tin tưởng hoàn toàn. Hãy mang chúng về Đồn Gác, tra hỏi kỹ càng. Và tiếp tục truy quét. Không được để sót bất kỳ một mầm mống nguy hiểm nào."

Các đội quân tiếp tục công việc của mình, cẩn trọng kiểm tra từng ngọn đồi, từng thung lũng. Mặc dù không còn gặp phải sự kháng cự đáng kể nào khác, việc bắt được những tên tàn quân này đã củng cố thêm nhận định của Lâm Dịch: quân địch đã rút lui vì những lý do chiến lược lớn hơn, nhưng sự bình yên này vẫn đầy rẫy hiểm nguy từ những tàn dư còn sót lại. Và việc củng cố phòng thủ, giữ vững cảnh giác là điều tối quan trọng. Mùi đất ẩm và gió lạnh vẫn tiếp tục thổi, nhưng giờ đây, trong không khí đã có thêm một chút mùi của máu tươi và mồ hôi, mùi của một cuộc chiến chưa thật sự kết thúc.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía tây, hắt những vệt sáng cuối cùng lên Đồn Gác Biên Giới. Không khí trở nên lạnh lẽo hơn, mang theo hơi ẩm của ��êm sắp về. Đồn gác, với những bức tường đá sừng sững và các tháp canh cao vút, giờ đây không còn cảnh chiến tranh hỗn loạn, mà thay vào đó là một sự bận rộn có tổ chức. Tiếng búa đập côm cốp, tiếng cưa gỗ xèn xẹt vang lên không ngừng, là minh chứng cho việc các công sự đang được khẩn trương sửa chữa và củng cố. Tiếng bước chân đều đặn của lính tuần tra trên tường thành, tiếng vũ khí va chạm nhẹ khi họ kiểm tra trang bị, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự cảnh giác và kỷ luật. Mùi bụi đất, mồ hôi của những người thợ và binh lính, mùi kim loại thoang thoảng của sắt gỉ và dầu súng, quyện lẫn với mùi khói từ những bếp lửa nấu ăn trong doanh trại, tạo nên một không khí đặc trưng của một tiền đồn quân sự.

Lâm Dịch đứng trên vọng gác cao nhất của Đồn Gác Biên Giới, ánh mắt trầm tư nhìn về phía xa, nơi Cánh Đồng Bất Tận chìm dần vào bóng tối. Sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lên nơi từng là chiến trường ác liệt nhất. Anh không cảm thấy nhẹ nhõm, thay vào đó là một sự bất an sâu sắc. "Sự im lặng này còn đáng sợ hơn tiếng gươm đao," anh lẩm bẩm, giọng nói chìm vào tiếng gió. "Bọn chúng sẽ trở lại, hoặc kẻ khác sẽ đến."

Bạch Vân Nhi đứng cạnh anh, áo khoác dày che kín thân hình thon thả, nàng cũng nhìn về phía chân trời. Nàng hiểu rõ những lo lắng của Lâm Dịch. "Chúng ta cần chuẩn bị thật tốt, không chỉ về quân sự, mà còn về lương thực và y tế," nàng nói, giọng rõ ràng, dứt khoát. "Các nguồn dự trữ cần được kiểm kê lại, và các thầy thuốc cần được bổ sung thêm dược liệu. Mùa đông sắp đến, và chúng ta không biết điều gì sẽ xảy ra."

Trần Nhị Cẩu, với vẻ mặt đã bớt đi phần nào sự ngây ngô, đứng phía sau Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi, cố gắng ghi nhớ từng lời, từng cử chỉ của họ. Cậu bé cảm thấy một gánh nặng trách nhiệm lớn lao đang đè lên vai mình, nhưng đồng thời cũng là một niềm tự hào khi được đứng cạnh vị Đại ca tài ba này. "Đại ca, ngoài kia có vẻ... không ổn lắm," cậu nói, giọng hơi ngập ngừng. "Tin tức từ các trấn khác nói rằng nhiều nơi đã bị chiếm, hoặc loạn lạc không ngừng. Có những lời đồn về... những thế lực tu hành bắt đầu xuất hiện, gây ra những chuyện kinh khủng."

Lâm Dịch quay lại nhìn Nhị Cẩu, ánh mắt anh sâu thẳm. "Lời đồn không phải lúc nào cũng là đồn. Nhưng cũng không phải lúc nào cũng là sự thật toàn bộ. Chúng ta cần tìm hiểu kỹ càng hơn. Những thế lực tu hành... đó là một biến số lớn mà chúng ta chưa từng đối mặt trực tiếp."

Anh dừng lại, rồi bước chậm rãi dọc theo tường thành, kiểm tra từng vị trí phòng thủ. Anh dừng lại trước một nhóm binh lính đang miệt mài sửa chữa một đoạn tường bị hư hại. "Tình hình thế nào, anh em?" anh hỏi, giọng nói bình dị nhưng đầy quan tâm.

Một người lính trẻ, gương mặt lấm lem bùn đất, ngẩng lên. "Dạ, bẩm Lâm Dịch đại nhân, tường thành đang được củng cố. Chỉ cần thêm vài ngày nữa là sẽ vững chắc hơn trước rất nhiều."

Lâm Dịch gật đầu. "Tốt. Hãy giữ vững tinh thần. Sự an nguy của cả vùng này phụ thuộc vào những bức tường này, và vào chính các ngươi." Anh vỗ vai người lính, rồi tiếp tục đi. Anh không chỉ là một chỉ huy, mà còn là một chỗ dựa tinh thần cho những người lính.

Khi trở lại vị trí cũ, một người đưa tin nhanh nhẹn chạy đến, cúi đầu dâng lên một phong thư niêm phong. "Bẩm Lâm Dịch đại nhân, đây là tin tức khẩn cấp từ Thành Thiên Phong."

Lâm Dịch nhận lấy phong thư, ánh mắt anh trở nên sắc bén khi bóc niêm phong và đọc lướt qua. Nét mặt anh trầm xuống, một tia lo lắng thoáng qua trong đôi mắt sâu thẳm. "Tình hình không ổn chút nào," anh nói, giọng anh trầm hơn. "Phía Bắc, quân đội của Thẩm Đại Nhân đang gặp khó khăn lớn trước một thế lực mới nổi. Phía Tây, một số trấn đã rơi vào tay quân phiến loạn. Và tệ hơn nữa, có tin đồn về các cuộc giao tranh lớn ở phía Nam giữa các thế lực tu hành tranh giành lãnh địa. Đại Hạ Vương Triều... đang suy yếu nhanh chóng hơn chúng ta nghĩ."

Bạch Vân Nhi lắng nghe, vẻ mặt nàng cũng trở nên nghiêm trọng. "Những tin tức này càng khẳng định nhận định của Chủ công. Sự rút lui của quân địch không phải là vì chúng ta đã chiến thắng, mà là vì chúng có những mục tiêu lớn hơn ở những chiến trường khác, nơi mà sự tan rã của vương triều đang diễn ra nhanh chóng."

Lâm Dịch gấp bức thư lại, ánh mắt anh nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh trong màn đêm buông xuống. "Chính xác. Sự bình yên này chỉ là một khúc dạo đầu cho một cuộc chiến lớn hơn nhiều. Chúng ta không thể chỉ phòng thủ. Chúng ta phải chuẩn bị cho một cuộc chiến không chỉ bằng gươm đao, mà còn bằng trí tuệ, bằng nguồn lực, và bằng cả sự đoàn kết."

Anh quay sang Bạch Vân Nhi, ánh mắt kiên định. "Vân Nhi, hãy lập tức liên hệ với các thương hội thân tín. Ta muốn thu thập càng nhiều thông tin càng tốt về các thế lực mới nổi, đặc biệt là những tin tức liên quan đến các thế lực tu hành. Chúng ta cần hiểu rõ bản chất của chúng, khả năng của chúng, và mục tiêu của chúng. Đồng thời, hãy tăng cường mua sắm vũ khí, giáp trụ, và lương thực. Dù chúng ta đang cố gắng tự cung tự cấp, nhưng trong thời loạn, dự trữ càng nhiều càng tốt."

"Rõ, Lâm Dịch," Bạch Vân Nhi đáp, giọng nói mạnh mẽ. Nàng biết, gánh nặng trên vai Lâm Dịch là vô cùng lớn, và nàng sẽ làm hết sức mình để chia sẻ nó.

Lâm Dịch quay lại nhìn Trần Nhị Cẩu, người đang đứng yên lặng, cố gắng tiếp thu mọi thứ. "Nhị Cẩu, ngươi hãy ở lại bên ta. Học hỏi từ Vân Nhi, từ Binh trưởng Triệu, từ tất cả mọi người. Ngươi cần phải hiểu cách thế giới này vận hành, cách chúng ta tồn tại. Ngươi sẽ là tai mắt của ta, là cánh tay của ta."

Trần Nhị Cẩu cúi đầu thật sâu, lòng tràn đầy quyết tâm. "Dạ, Nhị Cẩu sẽ không làm Đại ca thất vọng!"

Lâm Dịch lại nhìn ra Cánh Đồng Bất Tận, nơi màn đêm đã bao phủ hoàn toàn, chỉ còn lại bóng tối và sự tĩnh mịch. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh lặp lại câu nói quen thuộc, nhưng lần này, giọng anh mang theo một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. "Và nếu muốn bảo vệ những người chúng ta yêu quý, bảo vệ vùng đất này, chúng ta phải tự tay tạo ra công bằng cho chính mình. Sự bình yên này, dù mong manh đến đâu, cũng là cơ hội để chúng ta rèn giũa vũ khí, mài sắc trí tuệ, và chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng."

Anh biết, đây không phải là kết thúc của một cuộc chiến, mà là sự bắt đầu của một cuộc chiến lớn hơn nhiều, một cuộc chiến để định hình lại một trật tự mới từ tro tàn của Đại Hạ Vương Triều. Và anh, một người đàn ông hiện đại lạc bước về quá khứ, sẽ phải đứng vững giữa làn khói lửa mịt mờ đó, không phải để xưng bá, mà để bảo vệ tất cả những gì anh trân trọng.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free