Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 735: Bóng Quân Thù Lui Dần: Bình Yên Mong Manh

Màn đêm dần nhạt nhòa, báo hiệu một ngày mới sắp đến. Bình minh còn chưa ló dạng, một màn sương mỏng giăng trên Cánh Đồng Bất Tận. Không khí lạnh lẽo thấm vào da thịt, mang theo mùi đất ẩm và cả những vết tích còn lại của trận chiến khốc liệt. Trần Nhị Cẩu, đơn độc trên lưng ngựa, từ từ rời khỏi tuyến phòng thủ của Thôn Làng Sơn Cước. Tiếng vó ngựa khẽ khàng, như cố gắng không phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi sớm. Phía sau anh, những ngọn lửa canh gác của căn cứ Lâm Dịch dần chìm vào sương mù, chỉ còn là những đốm sáng mờ ảo, như những đốm lửa hy vọng mong manh. Phía trước, chỉ là một khoảng không vô định, nơi ẩn chứa quân địch vừa bị đánh bại, nơi mà bất kỳ điều gì cũng có thể xảy ra.

Trần Nhị Cẩu siết chặt dây cương, cảm nhận sự lạnh giá của kim loại. Hắn quay đầu nhìn lại một lần cuối về phía ngôi làng, nơi những người thân yêu của hắn đang say ngủ, nơi có Lâm Dịch – người đã đặt niềm tin và vận mệnh của cả vùng biên cương vào tay hắn. Một cảm giác nặng trĩu đè lên lồng ngực, sự lo lắng xen lẫn với lòng trung thành và ý thức về tầm quan trọng của nhiệm vụ.

"Đại ca đã tin mình... mình nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ." Nội tâm Trần Nhị Cẩu vang lên một tiếng nói kiên định. Hắn là một người đơn giản, không có những suy nghĩ phức tạp hay những toan tính sâu xa. Hắn chỉ biết một điều: Lâm Dịch là người đã cứu hắn, đã cho hắn một cuộc đời mới, và bất cứ điều gì Lâm Dịch yêu cầu, hắn đều sẽ làm bằng cả mạng sống.

Ngựa vẫn chậm rãi bước đi, băng qua Cánh Đồng Bất Tận, nơi dấu vết của trận chiến còn hằn rõ. Những vệt máu khô sẫm màu trên cỏ, những mảnh áo giáp vỡ nát, những chiếc giáo gãy nằm rải rác. Cảnh tượng hoang tàn, u ám. Mùi máu khô và mùi tử khí còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi sương sớm. Trần Nhị Cẩu liên tục nhìn trước ngó sau, cảnh giác với mọi động tĩnh. Đôi mắt hắn đảo quanh, cố gắng phát hiện bất kỳ dấu hiệu bất thường nào. Mỗi tiếng gió xào xạc, mỗi tiếng chim kêu bất chợt đều khiến hắn giật mình.

"Không biết bên kia sẽ đón tiếp mình thế nào. Liệu có phải một cái bẫy?" Sự nghi ngờ thoáng qua, nhưng nhanh chóng bị xua tan bởi lòng quyết tâm. Lâm Dịch đã dặn dò kỹ lưỡng, và hắn tin vào sự phán đoán của Lâm Dịch. Đây không phải là một chuyến đi tìm chết, mà là một cơ hội. Một cơ hội để mang về hòa bình, dù chỉ là tạm thời, cho Thôn Làng Sơn Cước.

Trong bóng tối nhập nhoạng trước bình minh, Trần Nhị Cẩu cảm thấy mình thật nhỏ bé giữa vùng đất rộng lớn và khắc nghiệt này. Hắn nhớ lại lời Lâm Dịch: "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Hắn biết, mình không thể trông chờ vào may mắn. Hắn phải tự dựa vào chính mình, vào sự cẩn trọng và trí óc. Bức thư niêm phong trong tay hắn, chiếc tín vật hình cá chép được giấu kỹ, tất cả đều là những con bài mà Lâm Dịch đã trao cho hắn. Chúng không chỉ là những vật phẩm, mà còn là trọng trách, là sự tin tưởng.

Bóng anh dần hòa vào màn sương và cảnh vật hoang tàn, mang theo một nhiệm vụ nặng nề và cả hy vọng mong manh cho vùng biên cương. Hắn là sứ giả của hòa bình, nhưng cũng là kẻ tiên phong bước vào vòng nguy hiểm. Liệu quân địch có chấp nhận lời đề nghị đàm phán? Hay chúng sẽ lợi dụng cơ hội này để ra tay? Tương lai của Thôn Làng Sơn Cước, và có lẽ cả một vùng biên giới rộng lớn, đang được đặt trên lưng của một thanh niên chất phác, giữa một buổi sớm lạnh lẽo đầy sương mù. Và xa hơn nữa, sự thành công hay thất bại của chuyến đi này sẽ là dấu hiệu cho những biến động lớn hơn, khi Đại Hạ Vương Triều đang dần sụp đổ, nhường chỗ cho những cuộc tranh giành quyền lực mới. Trần Nhị Cẩu không biết những điều đó, nhưng hắn biết, hắn phải sống sót trở về.

***

Đồn Gác Biên Giới chìm trong sự tĩnh mịch căng thẳng. Sương mù vẫn còn lảng vảng quanh những bức tường đá xám xịt, nhưng đã bắt đầu tan loãng dưới ánh sáng nhạt nhòa của bình minh. Trên vọng gác cao nhất, nơi gió lùa se lạnh, Lâm Dịch đứng đó, thân hình gầy gò hơi xanh xao nhưng dáng đứng lại vững chãi như một cây tùng. Đôi mắt sâu thẳm của anh dõi theo Cánh Đồng Bất Tận, nơi chỉ vài ngày trước còn nhuốm máu và tiếng gào thét của chiến tranh. Mùi bụi, mồ hôi lính, và kim loại han gỉ từ vũ khí hòa lẫn với mùi đất ẩm sau sương đêm, tạo thành một thứ không khí đặc quánh, nặng nề.

Bên cạnh Lâm Dịch, Bạch Vân Nhi đứng lặng lẽ, vóc dáng thon thả trong bộ trang phục thương nhân lịch sự, đôi mắt thông minh, sắc sảo cũng hướng về phía chân trời. Cả Vương Đại Trụ vạm vỡ, Lý Hổ hung tợn, Binh trưởng Triệu rắn rỏi với vẻ mặt sạm nắng, và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa to lớn, râu quai nón rậm rạp, tất cả đều trầm mặc. Họ là những người đã cùng Lâm Dịch trải qua bao trận mạc, cùng Lâm Dịch chứng kiến cái giá của chiến thắng, và giờ đây, cùng Lâm Dịch căng thẳng chờ đợi tin tức từ Trần Nhị Cẩu. Mỗi người một vẻ, nhưng nỗi lo lắng, sự thấp thỏm đều hiện rõ trên gương mặt họ, như những bức tượng tạc từ đá, chỉ có ánh mắt là chuyển động không ngừng, quét qua từng gợn sóng sương mù.

Lâm Dịch hít sâu một hơi. Cái lạnh buốt của không khí không đủ để làm dịu đi sự nôn nao trong lòng anh. Anh đã tính toán mọi thứ, từ lời lẽ trong bức thư, tín vật hình cá chép, cho đến lộ trình và dặn dò cặn kẽ cho Trần Nhị Cẩu. Anh biết, việc cử Nhị Cẩu đi là một canh bạc lớn, nhưng cũng là nước cờ duy nhất để thoát khỏi thế phòng thủ bị động, mua lấy thời gian quý báu. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh tự nhủ, và để sinh tồn, đôi khi phải chấp nhận rủi ro.

Anh không dám đặt quá nhiều hy vọng, nhưng cũng không thể hoàn toàn bi quan. Quân địch đã chịu tổn thất nặng nề, và theo những tin tức tình báo mỏng manh mà anh có được, tình hình ở các mặt trận khác của Đại Hạ cũng đang chuyển biến. Có thể, chỉ là có thể, lời đề nghị của anh sẽ chạm đúng vào điểm yếu của chúng. Nhưng nếu không, Nhị Cẩu sẽ phải đối mặt với hiểm nguy cận kề. Lâm Dịch nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Nhị Cẩu bị bắt giữ, bị tra tấn. Anh tin vào sự cảnh giác và trung thành của Nhị Cẩu, nhưng trên chiến trường, mọi thứ đều có thể xảy ra.

Một tiếng động khẽ khàng, như tiếng vó ngựa xa xa, sau đó là tiếng bước chân dồn dập, gấp gáp, phá tan sự tĩnh mịch của buổi sớm. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Cánh Đồng Bất Tận. Một bóng người xuất hiện từ trong màn sương mỏng, chạy thẳng về phía đồn gác. Dáng người nhỏ nhắn, quen thuộc.

"Là Nhị Cẩu!" Vương Đại Trụ là người đầu tiên lên tiếng, giọng nói vỡ òa một sự nhẹ nhõm đến bất ngờ, dường như hắn đã nín thở từ rất lâu.

Lâm Dịch mở mắt. Ánh sáng bình minh vừa ló dạng, chiếu rọi khuôn mặt Trần Nhị Cẩu đang nhễ nhại mồ hôi, nhưng đôi mắt hắn lại sáng rực. Một cảm giác nhẹ nhõm khó tả lướt qua Lâm Dịch, nhưng anh nhanh chóng dằn xuống. Anh cần thông tin, không phải cảm xúc.

Trần Nhị Cẩu chạy đến dưới chân vọng gác, thở dốc, hai tay chống gối. "Đại ca! Tôi... tôi đã về!"

Lâm Dịch hạ giọng, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhất có thể. "Là Nhị Cẩu sao? Hắn có vẻ an toàn." Anh quay sang Bạch Vân Nhi, người cũng đang nhìn Trần Nhị Cẩu với ánh mắt đầy quan tâm.

Bạch Vân Nhi khẽ thở phào. "Tạ ơn trời đất. Nhìn dáng đi, có vẻ mọi việc thuận lợi." Nàng nhìn Lâm Dịch, ánh mắt ẩn chứa một chút ngưỡng mộ. Nàng biết, không phải ai cũng dám đặt cược vào một người lính trẻ tuổi như Nhị Cẩu cho một nhiệm vụ quan trọng đến vậy.

Lý Hổ và Binh trưởng Triệu cũng đã xuống khỏi vọng gác, tiến lại gần Trần Nhị Cẩu. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa vẫn đứng trên cao, khoanh tay, đôi mắt dữ tợn nhìn chằm chằm vào Nhị Cẩu, như thể muốn xuyên thấu xem hắn có giấu diếm điều gì không.

Trần Nhị Cẩu ngẩng đầu lên, gương mặt vẫn còn pha chút sợ hãi và mệt mỏi, nhưng giọng nói lại đầy phấn khích: "Đại ca, tôi đã trở về! Quân địch... bọn chúng đã đồng ý rút lui!"

Cả vọng gác như vỡ òa. Một vài tiếng xì xào, một vài tiếng thở phào nhẹ nhõm vang lên từ những người lính đang tuần tra. Vương Đại Trụ vỗ mạnh vào vai Nhị Cẩu, khiến hắn lảo đảo. "Thật sao, Nhị Cẩu? Bọn chó má đó chịu rút thật sao?"

Lâm Dịch bước nhanh xuống, đến gần Trần Nhị Cẩu. "Đừng vội mừng. Kể ta nghe chi tiết. Ngươi đã gặp ai? Bọn chúng nói gì? Thái độ ra sao?" Giọng anh trầm ổn, nhưng ánh mắt lại sắc bén, như muốn bóc tách từng lớp thông tin từ câu chuyện của Nhị Cẩu. Anh biết, đôi khi những chi tiết nhỏ nhất lại ẩn chứa ý nghĩa lớn lao. Nhị Cẩu là người đơn giản, nhưng lại có khả năng quan sát tốt.

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, cố gắng ổn định hơi thở. "Tôi... tôi đi đến tiền tuyến của chúng, giương cao cờ trắng và bức thư của đại ca. Bọn chúng ban đầu rất cảnh giác, còn định bắn tên. Nhưng sau đó, một tên lính cấp thấp đã đưa tôi vào doanh trại. Tôi được dẫn đến gặp một vị chỉ huy, hắn ta trông có vẻ hung dữ, nhưng không phải là Tướng quân Hoắc."

Lâm Dịch nhíu mày. "Không phải Hoắc? Vậy là một kẻ khác. Hắn tên gì?"

"Hắn tự xưng là Mã Triệu, một Phó Tướng." Nhị Cẩu trả lời. "Tôi đã đưa bức thư và tín vật cho hắn. Hắn đọc rất lâu, rồi nhìn tôi bằng ánh mắt dò xét. Sau đó, hắn ta triệu tập một vài người nữa, hình như là quân sư hoặc các chỉ huy khác. Bọn chúng bàn bạc rất căng thẳng, tôi nghe loáng thoáng được mấy từ như 'phía Bắc', 'tổn thất', 'triều đình'... Tôi cũng không hiểu rõ lắm."

Lâm Dịch gật gù, trong đầu anh đã bắt đầu xâu chuỗi các mảnh ghép. "Rồi sao nữa?"

"Sau đó, Mã Triệu lại ra gặp tôi. Hắn nói... hắn nói rằng, lời đề nghị của đại ca sẽ được chấp nhận. Bọn chúng sẽ bắt đầu rút quân trong vòng hai ngày tới. Nhưng hắn cũng cảnh cáo, nếu chúng ta có bất kỳ động thái nào khác, hoặc nếu đây là một cái bẫy, thì chúng sẽ quay lại và san bằng nơi này." Trần Nhị Cẩu kể lại, giọng vẫn còn run rẩy vì sự đe dọa trực tiếp đó.

"Ngươi có thấy dấu hiệu gì khác thường không? Hay cảm thấy có gì đó không ổn?" Lâm Dịch hỏi tiếp, ánh mắt không rời khỏi gương mặt Nhị Cẩu. Anh muốn khai thác mọi thông tin, dù là nhỏ nhất, để đánh giá tính xác thực và nguy cơ tiềm ẩn.

Nhị Cẩu suy nghĩ một lát. "Không có gì đặc biệt cả, đại ca. Chỉ là, bọn chúng nhìn có vẻ mệt mỏi. Nhiều lính bị thương, doanh trại cũng không còn gọn gàng như trước. Hình như... hình như bọn chúng cũng đang thiếu lương thảo."

Lâm Dịch khẽ nhếch mép. Đó chính là những gì anh muốn nghe. Những dấu hiệu này khớp với phân tích của anh về cái giá của chiến thắng mà quân địch đã phải trả. Anh vỗ vai Nhị Cẩu. "Ngươi đã làm rất tốt, Nhị Cẩu. Ngươi đã hoàn thành nhiệm vụ một cách xuất sắc. Giờ thì về nghỉ ngơi đi."

Trần Nhị Cẩu mừng rỡ, cúi đầu tạ ơn rồi lảo đảo bước đi. Nỗi mệt mỏi thể chất và tinh thần đã đạt đến giới hạn.

Bạch Vân Nhi nhìn theo bóng Nhị Cẩu, rồi quay sang Lâm Dịch. "Vậy là... chúng ta đã có được điều mình muốn, Lâm Dịch?" Giọng nàng mang theo sự pha trộn giữa nhẹ nhõm và một chút hoài nghi.

Lâm Dịch không trả lời ngay. Anh nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần nhô lên, xua đi màn sương cuối cùng. Ánh bình minh rực rỡ chiếu xuống Cánh Đồng Bất Tận, phơi bày rõ ràng hơn những vết sẹo mà chiến tranh để lại. Anh biết, đây không phải là một chiến thắng vĩnh cửu, cũng không phải là một sự bình yên thật sự. Nó chỉ là một khoảng lặng. Một khoảng lặng mà anh đã phải đổ xương máu và tính toán chi li để có được.

***

Trong một căn phòng họp tạm bợ tại Thôn Làng Sơn Cước, ánh nắng ban mai đã trở nên ấm áp hơn, xuyên qua khung cửa sổ nhỏ, chiếu sáng những nét vẽ nguệch ngoạc trên tấm bản đồ cũ kỹ trải trên bàn. Mùi khói gỗ từ bếp lửa gần đó, mùi đất ẩm và thoang thoảng mùi trà thảo dược quyện vào nhau, tạo nên một không khí có vẻ bình yên, nhưng sự căng thẳng vẫn hiện rõ trên gương mặt của những người đang ngồi quanh bàn.

Lâm Dịch, sau khi để Trần Nhị Cẩu nghỉ ngơi, đã triệu tập các chỉ huy chủ chốt một lần nữa. Ngoài Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Binh trưởng Triệu và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, còn có vài người lính tin cậy khác đứng ở góc phòng, sẵn sàng ghi chép hoặc thực hiện mệnh lệnh. Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, đôi mắt vẫn trầm tư, nhưng đã bớt đi vẻ căng thẳng của buổi sớm. Anh nhìn quanh một lượt, thấy tất cả đều đã ổn định, rồi ra hiệu cho Trần Nhị Cẩu, người đã được cho uống nước và ăn tạm vài miếng bánh, đứng lên báo cáo lại một cách chi tiết hơn.

Trần Nhị Cẩu đứng dậy, chỉnh lại trang phục còn lấm lem bụi đường. Hắn kể lại toàn bộ hành trình của mình, từ lúc rời đồn gác, cách hắn băng qua Cánh Đồng Bất Tận hoang tàn, cách hắn đối phó với sự cảnh giác của lính địch, cho đến cuộc gặp gỡ với Phó Tướng Mã Triệu. "Tôi đã giương cao cờ trắng, và la lớn rằng tôi là sứ giả của Đại ca Lâm Dịch, mang theo lời đề nghị đàm phán," Nhị Cẩu bắt đầu, giọng nói đã bớt run rẩy hơn. "Bọn chúng dẫn tôi vào doanh trại. Nơi đó... đúng là có vẻ hỗn loạn, Đại ca. Lều bạt rách nát, lính tráng cũng không còn vẻ oai phong như hồi mới tới. Nhiều người còn đang băng bó vết thương."

Hắn kể tiếp về việc Phó Tướng Mã Triệu đã đọc bức thư, về những cuộc bàn bạc căng thẳng của Mã Triệu với các quân sư. "Tôi không dám đến gần, chỉ nghe loáng thoáng được vài từ. Nhưng có một điều tôi chắc chắn, thưa Đại ca," Nhị Cẩu nhấn mạnh, "hắn ta nhắc đi nhắc lại từ 'phía Bắc' và 'chiến dịch lớn'."

"Chiến dịch lớn ở phía Bắc?" Binh trưởng Triệu lặp lại, ánh mắt đầy vẻ hoài nghi. "Thật sự sao? Bọn chúng lại rút lui dễ dàng như vậy, chỉ vì một lời đề nghị từ chúng ta? Chẳng phải chúng ta đã đánh chúng một trận tơi bời sao? Chẳng lẽ chúng dễ dàng từ bỏ mối thù đó?"

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gằn giọng, vỗ mạnh xuống bàn. "Có khi nào là bẫy không? Bọn khốn đó xảo quyệt lắm! Đừng có tin lời bọn chúng. Có khi chúng giả vờ rút để dụ chúng ta ra khỏi đây, rồi bất ngờ quay lại đánh úp thì sao?" Hắn nhìn chằm chằm vào Nhị Cẩu, như thể hắn đang tìm kiếm sự dối trá trong lời nói của người thanh niên chất phác.

Vương Đại Trụ và Lý Hổ cũng bày tỏ sự lo lắng tương tự. "Đại ca, chúng ta không thể chủ quan được," Vương Đại Trụ nói. "Bọn chúng đã tàn sát bao nhiêu dân lành, đâu thể dễ dàng buông bỏ."

Lâm Dịch giơ tay ra hiệu cho mọi người im lặng. Anh chậm rãi trải rộng tấm bản đồ cũ kỹ trên bàn, ngón tay anh lướt nhẹ qua những đường biên giới, những con sông, những ngọn núi. "Không phải bẫy," anh khẳng định, giọng nói trầm ổn, đầy tự tin, khiến không khí trong phòng họp dường như lắng xuống. "Thông tin của Nhị Cẩu khớp với những tin tức tình báo ta thu thập được trong nhiều ngày qua, từ nhiều nguồn khác nhau. Đại Hạ đã suy yếu đến mức không còn có thể che giấu những cuộc chiến lớn hơn ở các mặt trận khác."

Anh nhìn vào từng gương mặt đang chăm chú lắng nghe, đôi mắt sắc bén như muốn truyền đạt sự thấu hiểu của mình. "Vùng biên giới này, đối với chúng, chỉ là một nhánh phụ trong cuộc chiến tranh tổng lực. Mục tiêu của chúng không phải là Thôn Làng Sơn Cước nhỏ bé của chúng ta, mà là những vùng đất rộng lớn hơn, giàu có hơn, có vị trí chiến lược quan trọng hơn. Sau trận phản công vừa rồi của chúng ta, chúng đã phải chịu tổn thất nặng nề. Việc tiếp tục hao binh tổn tướng ở đây, nhất là khi có những mục tiêu lớn hơn đang chờ đợi, là điều không đáng. Cái giá phải trả quá cao so với lợi ích thu được."

Lâm Dịch dừng lại một chút, để những lời của mình thấm vào suy nghĩ của mọi người. "Hơn nữa, ta đã cử người theo dõi chặt chẽ tình hình ở các vùng lân cận. Trong vài tuần qua, có những tin tức nhỏ giọt về việc một thế lực lớn ở phía Bắc, có thể là một bộ tộc du mục hùng mạnh hoặc một vương triều mới nổi, đã bắt đầu tấn công sâu vào lãnh thổ Đại Hạ. Quân địch của chúng ta ở đây, rất có thể là một phần của quân đội lớn hơn đang phải đối phó với mối đe dọa đó."

Bạch Vân Nhi gật đầu, ánh mắt thông minh của nàng đã sớm hiểu ra ý đồ của Lâm Dịch. "Vậy là, chúng ta có được một khoảng thời gian quý báu?" Nàng hỏi, giọng nói ôn hòa nhưng đầy trọng tâm. Nàng hiểu rõ giá trị của thời gian trong thời loạn lạc này.

"Chính xác," Lâm Dịch đáp, nhìn thẳng vào mắt Bạch Vân Nhi. "Khoảng thời gian quý báu để củng cố lực lượng, phục hồi sản xuất, và chuẩn bị cho những thách thức lớn hơn sắp tới. Sự rút lui này không phải là dấu hiệu của hòa bình vĩnh cửu, mà là một khoảng lặng trước cơn bão lớn hơn."

Binh trưởng Triệu gãi cằm, vẻ mặt từ hoài nghi chuyển sang suy tư. "Nếu quả thật là vậy, thì Lâm Dịch ngươi đã nhìn xa hơn chúng ta rất nhiều." Hắn tuy là quan quân triều đình, nhưng sự thực dụng và bản năng sinh tồn đã mài giũa hắn thành một người biết nhìn nhận vấn đề. "Vậy chúng ta nên làm gì trong khoảng thời gian này?"

Lâm Dịch đưa ngón tay lên bản đồ, chỉ vào Thôn Làng Sơn Cước và các vùng xung quanh. "Trước mắt, chúng ta phải ngay lập tức củng cố lại tuyến phòng thủ, sửa chữa các công sự hư hại. Nhưng quan trọng hơn, chúng ta phải tập trung vào việc phục hồi kinh tế và sản xuất. Lương thực, vũ khí, thuốc men... tất cả đều phải được ưu tiên hàng đầu. Chúng ta cần tận dụng từng ngày, từng giờ của sự bình yên tạm thời này để trở nên mạnh mẽ hơn."

"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," Lâm Dịch nói, ánh mắt quét qua mọi người. "Sự bình yên này chúng ta phải tự mình giành lấy, và cũng phải tự mình duy trì. Đại Hạ Vương Triều đang mục ruỗng, và khi nó sụp đổ hoàn toàn, sẽ có vô số thế lực tranh giành quyền lực. Chúng ta không thể mãi là một ốc đảo nhỏ bé bị động. Chúng ta phải chuẩn bị cho một tương lai mà chúng ta không thể đoán trước, nhưng có thể định hình."

Lời của Lâm Dịch trầm bổng, nhưng lại mang sức nặng của ngàn cân. Tất cả mọi người đều hiểu, những gì anh nói không chỉ là chiến lược quân sự, mà còn là tầm nhìn về sự sinh tồn của cả một cộng đồng trong một thế giới đang dần tan rã. Khoảng lặng trong phòng họp không còn là sự căng thẳng, mà là sự suy ngẫm sâu sắc về tương lai.

***

Khi ánh chiều tà dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, Lâm Dịch lại một lần nữa đứng trên vọng gác cao nhất của Đồn Gác Biên Giới. Gió nhẹ thổi qua, mang theo cái se lạnh của những ngày cuối đông. Xa xa trên Cánh Đồng Bất Tận, những chấm đen nhỏ bé đang di chuyển chậm rãi về phía chân trời, dần biến mất vào màn đêm đang kéo đến. Đó là quân địch, đang thực sự rút lui.

Bên cạnh anh, Bạch Vân Nhi cũng lặng lẽ đứng đó, mái tóc dài khẽ bay trong gió. Nàng không nói gì, chỉ dõi theo những bóng hình xa dần cho đến khi chúng hoàn toàn khuất dạng. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong không khí, như một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ. Tiếng nói chuyện của lính canh cũng trở nên bớt căng thẳng hơn, và đôi khi, có thể nghe thấy cả tiếng cười khúc khích từ doanh trại bên dưới.

"Cuối cùng thì họ cũng rút. Chúng ta đã thắng, phải không?" Bạch Vân Nhi khẽ lên tiếng, giọng nói mang theo một chút hy vọng mong manh. Đó không phải là một câu hỏi nghi ngờ, mà là một sự xác nhận, một mong muốn được nghe điều tốt đẹp.

Lâm Dịch thở dài một hơi, mùi bụi và kim loại vẫn vương vấn trong không khí. "Thắng một trận chiến, Vân Nhi. Nhưng cuộc chiến lớn hơn chỉ mới bắt đầu." Anh quay đầu, nhìn vào đôi mắt thông minh của Bạch Vân Nhi. "Sự bình yên này chỉ là tạm thời. Đại Hạ đang mục ruỗng, và những thế lực khác sẽ không bỏ qua cơ hội."

Anh nhìn lại về phía chân trời, nơi những vì sao đầu tiên đã bắt đầu lấp lánh. Nội tâm Lâm Dịch tràn ngập những suy nghĩ hỗn độn. "Năm 1610, chiến tranh bùng nổ. Và giờ, năm 1612... sự bình yên giả tạo này là dấu hiệu của một cơn bão lớn hơn sắp tới." Anh đã sống qua thời hiện đại, anh biết lịch sử là một dòng chảy không ngừng, và những khoảng lặng như thế này thường chỉ là những khúc dạo đầu cho những biến động kinh hoàng hơn.

Cái giá của chiến thắng là quá lớn, và cái giá của hòa bình cũng không hề rẻ. Anh đã phải dùng tri thức, mưu lược và cả xương máu của những người anh em để đổi lấy khoảng thời gian này. Nhưng anh biết, nó không thể kéo dài. Đại Hạ Vương Triều đã quá suy yếu. Tin tức về việc các thế lực tu hành bắt đầu xuất hiện rõ ràng hơn, không chỉ là lời đồn, mà là những sự kiện có thật ở các vùng đất xa xôi. Các thế lực mới nổi đang tranh giành lãnh thổ, chiêu mộ binh mã. Các cuộc chiến lớn hơn đang diễn ra ở phía Bắc, phía Tây, phía Nam, những nơi mà quân địch của họ đang bị hút về. Đây không phải là sự kết thúc, mà là sự chuyển giao.

"Bất kỳ ai cũng có thể trở thành kẻ thù, và bất kỳ ai cũng có thể trở thành đồng minh, tùy thuộc vào hoàn cảnh và lợi ích," Lâm Dịch tiếp tục, giọng nói trầm lắng như đang tự nói với chính mình. "Chúng ta phải chuẩn bị cho mọi khả năng. Không thể sống trong ảo tưởng về một nền hòa bình vĩnh cửu."

Bạch Vân Nhi không nói gì, chỉ lặng lẽ lắng nghe. Nàng hiểu Lâm Dịch. Nàng biết anh không phải là người bi quan, mà là người thực tế. Anh luôn nhìn thẳng vào bản chất tàn khốc của thế giới này. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," nàng chợt nhớ lại lời anh từng nói. Và chính tri thức, sự phân tích sắc bén của anh, đã mang lại cho họ cơ hội này.

Lâm Dịch quay lại nhìn xuống đồn gác, nơi ánh lửa bập bùng chiếu sáng những gương mặt mệt mỏi nhưng đã phần nào nhẹ nhõm của những người lính. "Hãy tăng cường tuần tra, nhưng không cần phải căng thẳng như trước," anh ra lệnh cho một binh lính gần đó. "Điều quan trọng nhất bây giờ là củng cố phòng thủ, phục hồi sức khỏe cho binh lính, và khẩn trương chuẩn bị lương thảo, vũ khí. Ta muốn tất cả công sự phải được sửa chữa hoàn chỉnh trong vòng mười ngày. Các đội thám thính phải tiếp tục hoạt động, nhưng mở rộng phạm vi ra xa hơn. Ta muốn biết mọi động thái của bất kỳ thế lực nào trong bán kính ba trăm dặm."

Anh dừng lại, ngón tay khẽ miết lên lan can đá lạnh lẽo. "Và hãy bắt đầu cho quân lính luân phiên nghỉ ngơi. Họ đã quá mệt mỏi. Nhưng sự nghỉ ngơi này không phải để buông lỏng, mà là để tích lũy sức mạnh cho tương lai."

Binh lính lập tức cúi đầu tuân lệnh, giọng nói vang dội trong đêm.

Lâm Dịch lại quay sang Bạch Vân Nhi. "Vân Nhi, nàng hãy cùng Vương Đại Trụ và Lý Hổ lên kế hoạch chi tiết cho việc phục hồi sản xuất nông nghiệp và tiểu thủ công nghiệp. Chúng ta cần tự cung tự cấp. Nàng cũng phải tiếp tục thu thập thông tin về các thương hội lớn, về tình hình tài chính của các thế lực khác. Tiền bạc, lương thảo, vũ khí... tất cả đều là yếu tố quyết định trong thời loạn."

Bạch Vân Nhi gật đầu. "Ta sẽ làm theo lời Lâm Dịch." Ánh mắt nàng kiên định.

Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Sự bình yên này là một món quà, nhưng cũng là một gánh nặng. Nó đòi hỏi anh phải không ngừng suy tính, không ngừng chuẩn bị. Anh không muốn trở thành hoàng đế hay tiên nhân, anh chỉ muốn bảo vệ những người anh yêu quý, bảo vệ vùng đất này. Và để làm được điều đó, anh phải chấp nhận thực tế khắc nghiệt: thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và anh phải tự tay tạo ra công bằng cho mình.

Trăng đã lên cao, treo lơ lửng trên nền trời đen thẫm, rọi ánh sáng bạc xuống Cánh Đồng Bất Tận. Những chấm đen của quân địch đã hoàn toàn biến mất. Một khoảng trống lớn được để lại, không chỉ trên chiến trường, mà còn trong cục diện tổng thể của vùng biên cương. Lâm Dịch biết, khoảng trống đó sẽ không tồn tại lâu. Sẽ có những thế lực khác nhanh chóng lấp đầy nó, hoặc chính anh phải làm điều đó. Sự bình yên mong manh này, dù sao, cũng là một cơ hội để thở, để suy nghĩ, để tái tạo. Và anh sẽ không bao giờ lãng phí nó. Anh sẽ dùng nó để xây dựng, để chuẩn bị cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi, một cuộc chiến lớn hơn nhiều, khi Đại Hạ Vương Triều hoàn toàn sụp đổ và một trật tự mới được định hình từ tro tàn của nó.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free