Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 734: Lời Đề Nghị Giữa Khói Lửa: Khởi Động Hòa Đàm

Tiếng gió bên ngoài cửa sổ vẫn rít lên đều đều, mang theo hơi lạnh của đêm khuya, nhưng trong căn phòng chỉ huy tạm thời tại Thôn Làng Sơn Cước, một ngọn lửa mới đã được thắp lên, ngọn lửa của hy vọng và một chiến lược dài lâu. Ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn dầu hắt lên gương mặt mệt mỏi của Lâm Dịch và những người cộng sự thân tín. Không khí nặng trĩu sau những lời đầy tính quyết đoán và táo bạo của Lâm Dịch, nhưng cũng ẩn chứa một sự chờ đợi, một sự dò xét lẫn nhau.

Lâm Dịch, mặc dù thân hình vẫn gầy gò và hơi xanh xao vì những tháng ngày thiếu ăn cùng lao động vất vả, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn lại sáng rực lên một cách lạ thường. Hắn quét ánh nhìn qua từng gương mặt, từ Bạch Vân Nhi điềm tĩnh đến Vương Đại Trụ chất phác, từ Lý Hổ nóng nảy đến Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa dữ tợn, và Binh trưởng Triệu rắn rỏi. Hắn không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng chờ đợi, để những lời của mình thấm vào suy nghĩ của họ, để họ tự mình tiêu hóa những khái niệm xa lạ về "đặc khu", về "tự chủ", về "kiến tạo" trong một thế giới đang sụp đổ.

Vương Đại Trụ là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Khuôn mặt chất phác của anh ta nhăn lại, đôi mắt đầy lo lắng. "Đại ca, những lời đó... thật sự quá lớn lao. Chúng ta chỉ là những người dân thường ở biên thùy. Làm sao có thể... tự quyết định vận mệnh? Triều đình dù suy yếu, vẫn là triều đình." Giọng anh ta tuy nói to, rõ ràng nhưng lại chứa đầy sự hoài nghi và sợ hãi cố hữu của một người dân đã quen với việc bị thống trị. "Chẳng lẽ chúng ta... chúng ta sẽ làm phản sao?"

Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ và vết sẹo trên lông mày, gằn giọng. "Phản hay không phản thì cũng đã đến nước này rồi! Nhưng mà, 'đặc khu' hay 'tự chủ' gì đó thì ta không hiểu. Ta chỉ biết, quân địch vẫn còn ở ngoài kia, nhe nanh múa vuốt. Chúng ta vừa thắng một trận, nhưng cái giá phải trả là quá lớn. Thương vong... ngay cả trong Thôn Làng Sơn Cước này, cũng có không ít người phải nằm xuống. Chẳng lẽ chúng ta lại phải ngồi yên chờ chúng ta phục hồi, rồi lại lao vào một trận chiến mới sao? Chẳng lẽ chúng ta phải đầu hàng? Sau tất cả những gì đã đổ ra?" Ánh mắt Lý Hổ bùng lên một ngọn lửa căm hờn, khao khát chiến đấu đến cùng.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, thân hình to lớn, vạm vỡ, râu quai nón rậm rạp, chỉ im lặng nhấp một ngụm trà nguội, đôi mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ. Hắn không nói ngay, mà dùng ngón tay thô ráp miết nhẹ lên những đường biên giới giả định mà Lâm Dịch đã vẽ. "Hòa đàm? Ngươi tin quân địch sẽ giữ lời sao? Những thằng khốn đó, chúng chỉ biết cướp bóc, giết chóc. Chúng ta vừa cho chúng một bài học nhớ đời, giờ lại muốn nói chuyện với chúng? Không chừng, đó là một cái bẫy còn lớn hơn." Giọng hắn to tiếng, gằn giọng, đầy vẻ hăm dọa thường thấy, nhưng trong đó lại ẩn chứa một sự thận trọng khác lạ. Hắn là một người thực dụng, chỉ nhìn vào lợi ích và rủi ro.

Lâm Dịch kiên nhẫn lắng nghe, không ngắt lời ai. Hắn hiểu nỗi lo sợ, sự hoài nghi, và cả sự căm ghét của họ. Đó là những cảm xúc chân thực của những người đã phải trải qua quá nhiều đau khổ và mất mát. Khi mọi người đã nói xong, hắn mới chậm rãi lên tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng đầy sức thuyết phục.

"Ta hiểu những lo lắng của các ngươi. Nhưng hãy nhìn vào thực tế." Hắn gõ nhẹ ngón tay lên bản đồ, chỉ vào những khu vực đã bị tàn phá, những tuyến đường tiếp tế đã bị cắt đứt, và những điểm tập kết quân địch. "Chúng ta đã thắng một trận, nhưng cái giá phải trả là quá lớn. Thương vong không chỉ là những người đã ngã xuống, mà còn là sự kiệt quệ về tinh thần, về vật chất. Chúng ta không thể cứ mãi tiêu hao như vậy. Quân địch, sau trận thua vừa rồi, chắc chắn cũng đang củng cố lại lực lượng, và quan trọng hơn, chúng cũng đang đánh giá lại tình hình của chúng ta."

Hắn dừng lại, ánh mắt sắc bén lướt qua mọi người. "Tình hình của Đại Hạ đã rõ, chúng ta không thể trông chờ vào viện binh. Triều đình đang tự lo cho mình, thậm chí còn đang suy yếu nhanh hơn chúng ta nghĩ. Nếu chúng ta cứ cố thủ một cách bị động, chờ đợi viện binh không bao giờ đến, chúng ta sẽ dần dần bị bào mòn. Đến một lúc nào đó, chúng ta sẽ không còn gì để mất, và cũng không còn gì để bảo vệ."

Binh trưởng Triệu, người lính đã quen với kỷ luật và việc tuân thủ mệnh lệnh, nhưng cũng là một người thực tế nhìn nhận tình hình quân sự một cách khách quan, lên tiếng. "Lâm đại nhân nói đúng. Sau trận chiến vừa rồi, chúng ta tuy thắng, nhưng cũng bộc lộ không ít điểm yếu. Lương thực, đạn dược, thuốc men... đều là những vấn đề nan giải. Tìm kiếm một thỏa thuận tạm thời là cần thiết để củng cố lực lượng, để có thời gian nghỉ ngơi, phục hồi." Anh ta tuy không nói nhiều như những người khác, nhưng mỗi lời đều có trọng lượng.

"Đúng vậy, Binh trưởng Triệu," Lâm Dịch gật đầu. "Không phải đầu hàng. Là tìm một khoảng lặng, một cơ hội để thở, để lớn mạnh hơn. Để thăm dò." Hắn nhấn mạnh từng từ. "Chúng ta cần biết kẻ địch đang nghĩ gì, chúng có đang gặp khó khăn gì không. Một trận thua nặng nề không chỉ làm chúng mất quân, mà còn có thể làm lung lay ý chí chiến đấu, hoặc bộc lộ những mâu thuẫn nội bộ. Tri thức là vũ khí mạnh nhất. Chúng ta cần thông tin. Và ta tin rằng, chính lúc này, sau một thất bại nặng nề, chúng có thể sẽ lắng nghe."

Lâm Dịch nhìn Bạch Vân Nhi, và nàng hiểu ý. Nàng khẽ gật đầu, khuôn mặt trái xoan thông minh và sắc sảo của nàng ánh lên vẻ ủng hộ. "Kế sách của Lâm Dịch là một nước cờ hiểm. Nếu thành công, chúng ta sẽ có thời gian quý báu. Nếu thất bại, chúng ta cũng không mất gì nhiều hơn những gì chúng ta đã biết. Hơn nữa, việc chúng ta chủ động tìm kiếm hòa đàm có thể tạo ra một ấn tượng nhất định với các thế lực khác, những kẻ đang quan sát từ xa. Chúng ta không yếu kém, chúng ta chỉ đang tìm kiếm một giải pháp tối ưu." Giọng nàng ôn hòa nhưng đầy uy quyền, như một lời lý giải hợp tình hợp lý.

Vương Đại Trụ và Lý Hổ vẫn còn lưỡng lự, nhưng ánh mắt của họ đã dịu đi phần nào. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa vuốt râu, đôi mắt nheo lại nhìn Lâm Dịch. "Ngươi nói không phải đầu hàng, cũng không nhượng bộ. Vậy thì, 'đàm phán' này, chúng ta sẽ nói gì với chúng? Và quan trọng hơn... ai sẽ là người đi?" Giọng hắn tuy vẫn thô tục nhưng không còn vẻ phản đối gay gắt như trước. Hắn đã thấy được lợi ích tiềm năng.

Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhưng đầy tự tin. "Chúng ta sẽ nói rằng, chúng ta không muốn chiến tranh vô nghĩa. Chúng ta muốn một biên giới yên bình, nơi cả hai bên có thể tồn tại mà không phải đổ máu. Chúng ta sẽ đề nghị một thỏa thuận ngừng bắn tạm thời, để mỗi bên có thể củng cố lực lượng, để mỗi bên có thể suy nghĩ về tương lai. Và nếu chúng từ chối, chúng ta sẽ biết chúng thực sự muốn gì. Khi đó, chúng ta sẽ có những đối sách khác."

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt quét qua những người có mặt. "Ai sẽ là người đi?" Câu hỏi vang lên, mang theo sức nặng của một lời kêu gọi. Không ai đáp lời ngay lập tức. Nhiệm vụ này không khác gì tự nộp mình vào miệng cọp. Không khí lại trở nên căng thẳng.

Lâm Dịch không vội vàng. Hắn nhìn vào những gương mặt, đọc được sự do dự, sự sợ hãi. Hắn biết, đây là một quyết định khó khăn. Hắn không thể ép buộc. Hắn đang cần một người không chỉ dũng cảm, mà còn phải thông minh, linh hoạt, và đặc biệt là phải trung thành tuyệt đối. Ánh mắt hắn dừng lại ở một cái tên, một gương mặt tuy còn trẻ nhưng đã trải qua không ít sóng gió cùng hắn.

"Trần Nhị Cẩu."

Tiếng gọi nhẹ nhàng, nhưng lại vang dội trong căn phòng. Trần Nhị Cẩu, đang đứng nép mình ở một góc, giật mình ngẩng đầu lên. Gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn của hắn mở to, lộ rõ sự kinh ngạc. "Dạ... Đại ca?"

Lâm Dịch nhìn thẳng vào mắt Nhị Cẩu. "Ngươi có dám đi không?"

Trần Nhị Cẩu, sau một thoáng bàng hoàng, đã lập tức hiểu ra. Nhiệm vụ này nguy hiểm đến nhường nào, hắn biết. Nhưng nhìn vào ánh mắt tin tưởng của Lâm Dịch, nhìn vào những gương mặt đang đổ dồn về phía mình, một ngọn lửa dũng cảm bỗng bùng lên trong lòng hắn. Hắn không phải là người thông minh nhất, cũng không phải là người mạnh mẽ nhất. Nhưng hắn là người trung thành nhất.

"Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn vỗ ngực, giọng nói tuy còn chút run rẩy nhưng đầy kiên quyết. "Chỉ cần Đại ca cần, Nhị Cẩu nguyện đi!"

Một sự thở phào nhẹ nhõm lan tỏa trong căn phòng. Lâm Dịch khẽ gật đầu, một nụ cười mãn nguyện hiện lên trên khuôn mặt mệt mỏi. Hắn đã tìm được người.

Sau khi cuộc họp chiến lược kết thúc, không khí căng thẳng dần tan đi, các chỉ huy lần lượt rời khỏi phòng, mang theo những suy nghĩ và nhiệm vụ mới. Tiếng gió bên ngoài vẫn rít lên, nhưng dường như đã không còn lạnh lẽo bằng sự u ám trong lòng họ ban nãy. Chỉ còn lại Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu.

Lâm Dịch dẫn Trần Nhị Cẩu ra một góc vắng của Thôn Làng Sơn Cước, nơi có thể nói chuyện mà không bị ai nghe thấy. Dưới ánh trăng mờ, gương mặt của Lâm Dịch hiện rõ sự lo lắng, nhưng giọng nói vẫn kiên định. Không khí đêm khuya càng trở nên tĩnh mịch, chỉ có tiếng côn trùng rả rích đâu đó và tiếng gió xào xạc luồn qua những mái tranh. Mùi khói gỗ từ những bếp lửa đã tàn, mùi đất ẩm và mùi cỏ cây thoang thoảng trong không gian, mang theo một cảm giác vừa yên bình vừa khắc nghiệt của vùng biên thùy.

"Nhiệm vụ này vô cùng nguy hiểm, Nhị Cẩu." Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm thấp, từng từ như được đong đếm cẩn thận. Hắn đặt tay lên vai Trần Nhị Cẩu, cảm nhận sự run rẩy nhẹ dưới lớp áo vải thô. "Ngươi phải hiểu rõ, một bước sai lầm có thể phải trả giá bằng mạng sống. Quân địch vừa thua trận, lòng quân đang bất ổn. Chúng có thể sẽ dùng ngươi để trút giận, hoặc để thị uy." Hắn không muốn che giấu bất kỳ hiểm nguy nào, vì hắn biết, chỉ có đối mặt với sự thật, Nhị Cẩu mới có thể chuẩn bị tốt nhất.

Trần Nhị Cẩu nuốt khan. Hắn biết, Lâm Dịch không hề nói quá. Cái chết, ở vùng biên thùy này, không phải là một điều xa lạ. Hắn đã thấy không biết bao nhiêu đồng bào, bao nhiêu bạn bè gục ngã trước lưỡi kiếm của quân địch. Nỗi sợ hãi len lỏi, lạnh lẽo như không khí đêm. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt của Lâm Dịch, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén, hắn lại cảm thấy một sức mạnh vô hình.

"Đại ca tin tưởng, Nhị Cẩu nguyện đi." Hắn siết chặt nắm tay, cố gắng trấn tĩnh bản thân. "Nhưng... chúng ta sẽ nói gì với chúng? Và liệu chúng có nghe không?" Câu hỏi của hắn phản ánh sự ngây ngô và thiếu kinh nghiệm trong việc đối phó với những tình huống phức tạp như đàm phán.

Lâm Dịch khẽ thở dài, rút ra một phong thư được niêm phong cẩn thận từ trong tay áo. "Ngươi sẽ mang theo bức thư này. Đây là lời đề nghị của chúng ta về một thỏa thuận ngừng chiến tạm thời. Nhưng quan trọng hơn lá thư, là đôi mắt và đôi tai của ngươi." Hắn trao bức thư cho Nhị Cẩu, dặn dò. "Ngươi phải dùng mắt để quan sát, dùng tai để lắng nghe. Tìm hiểu xem chúng thực sự muốn gì, chúng có đang gặp khó khăn gì không. Một trận thua lớn như vừa rồi chắc chắn đã ảnh hưởng nặng nề đến nguồn lực và tinh thần của chúng. Chúng có bao nhiêu lương thảo? Binh lính có mệt mỏi không? Tướng lĩnh có bất đồng nội bộ không? Bất kỳ thông tin nào, dù nhỏ nhất, cũng đều vô giá."

Hắn lại lục trong túi, lấy ra một chiếc tín vật nhỏ, một khối ngọc bội hình cá chép. "Đây là tín vật của một thương hội cũ ta từng giao thiệp. Ngươi hãy đưa nó cho kẻ địch nếu có cơ hội. Nó có thể mở ra một cánh cửa khác, hoặc ít nhất, cũng khiến chúng phải suy nghĩ thêm một chút trước khi làm liều." Lâm Dịch đặt tay lên vai Trần Nhị Cẩu lần nữa, vỗ nhẹ, ánh mắt đầy tin tưởng nhưng cũng chứa đựng lời cảnh báo về hiểm nguy. "Nhớ kỹ, mục tiêu của chúng ta là một thỏa thuận ngừng chiến tạm thời. Không phải đầu hàng, không phải nhượng bộ. Nếu chúng không chấp nhận, hoặc có ý định làm hại ngươi, hãy cố gắng giữ mạng và trở về báo tin. Mạng sống của ngươi quan trọng hơn bất cứ lá thư hay tín vật nào."

Trần Nhị Cẩu nắm chặt bức thư và chiếc ngọc bội, cảm nhận sự mát lạnh của ngọc và sự thô ráp của giấy. Hắn gật đầu kiên quyết, dù trong lòng không khỏi lo lắng. "Nhị Cẩu hiểu rồi, Đại ca. Nhị Cẩu nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ." Giọng hắn đã bớt run rẩy hơn, sự quyết tâm đã lấn át nỗi sợ hãi. Hắn biết, đây là cơ hội để hắn chứng tỏ giá trị của mình, để không phụ lòng tin của Lâm Dịch.

Lâm Dịch nhìn gương mặt thanh tú nhưng đã chai sạn của Nhị Cẩu, thoáng thấy hình ảnh một thanh niên hiện đại trong thế giới cũ kỹ này, phải đối mặt với những lựa chọn sinh tồn khắc nghiệt. Hắn tự nhủ, mình đã chọn đúng người. Trần Nhị Cẩu không phải là một chiến binh dũng mãnh hay một mưu sĩ thông thái, nhưng hắn có lòng trung thành tuyệt đối và một sự kiên cường đáng nể. Hơn nữa, vẻ ngoài có phần ngây ngô của Nhị Cẩu có thể khiến quân địch chủ quan, tạo cơ hội cho hắn thu thập tin tức. Việc Lâm Dịch cử một người tưởng chừng như yếu ớt đi sứ, cũng là một thông điệp ngầm: chúng ta không sợ, và chúng ta đang ở thế thượng phong.

Trong tâm trí Lâm Dịch, hắn đã tính toán rất kỹ. Quyết định cử Trần Nhị Cẩu đi không chỉ là để thăm dò hòa đàm, mà còn là một phép thử. Một phép thử với kẻ thù, để xem chúng có còn đủ kiêu ngạo để từ chối một cánh cửa hòa bình hay không. Một phép thử với các thế lực ngầm khác, để xem chúng sẽ phản ứng thế nào với động thái ngoại giao này. Hắn biết, Thẩm Đại Nhân ở Thành Thiên Phong chắc chắn sẽ nghe ngóng. Các thế lực tu hành bí ẩn kia, liệu chúng có can thiệp? Bức thư này, chiếc tín vật này, không chỉ là lời đề nghị hòa bình, mà còn là một nước cờ trong một ván cờ lớn hơn nhiều. "Sự suy yếu rõ rệt của Đại Hạ Vương Triều" đã tạo ra một khoảng trống quyền lực, và bất kỳ động thái nào cũng có thể châm ngòi cho những biến động lớn hơn. Lâm Dịch đang bước đi trên một sợi dây mảnh, giữa sự sụp đổ của một đế chế và sự hình thành của một trật tự mới.

Màn đêm dần nhạt nhòa, báo hiệu một ngày mới sắp đến. Bình minh còn chưa ló dạng, một màn sương mỏng giăng trên Cánh Đồng Bất Tận. Không khí lạnh lẽo thấm vào da thịt, mang theo mùi ��ất ẩm và cả những vết tích còn lại của trận chiến khốc liệt. Trần Nhị Cẩu, đơn độc trên lưng ngựa, từ từ rời khỏi tuyến phòng thủ của Thôn Làng Sơn Cước. Tiếng vó ngựa khẽ khàng, như cố gắng không phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi sớm. Phía sau anh, những ngọn lửa canh gác của căn cứ Lâm Dịch dần chìm vào sương mù, chỉ còn là những đốm sáng mờ ảo, như những đốm lửa hy vọng mong manh. Phía trước, chỉ là một khoảng không vô định, nơi ẩn chứa quân địch vừa bị đánh bại, nơi mà bất kỳ điều gì cũng có thể xảy ra.

Trần Nhị Cẩu siết chặt dây cương, cảm nhận sự lạnh giá của kim loại. Hắn quay đầu nhìn lại một lần cuối về phía ngôi làng, nơi những người thân yêu của hắn đang say ngủ, nơi có Lâm Dịch – người đã đặt niềm tin và vận mệnh của cả vùng biên cương vào tay hắn. Một cảm giác nặng trĩu đè lên lồng ngực, sự lo lắng xen lẫn với lòng trung thành và ý thức về tầm quan trọng của nhiệm vụ.

"Đại ca đã tin mình... mình nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ." Nội tâm Trần Nhị Cẩu vang lên một tiếng nói kiên định. Hắn là một người đơn giản, không có những suy nghĩ phức tạp hay những toan tính sâu xa. Hắn chỉ biết một điều: Lâm Dịch là người đã cứu hắn, đã cho hắn một cuộc đời mới, và bất cứ điều gì Lâm Dịch yêu cầu, hắn đều sẽ làm bằng cả mạng sống.

Ngựa vẫn chậm rãi bước đi, băng qua Cánh Đồng Bất Tận, nơi dấu vết của trận chiến còn hằn rõ. Những vệt máu khô sẫm màu trên cỏ, những mảnh áo giáp vỡ nát, những chiếc giáo gãy nằm rải rác. Cảnh tượng hoang tàn, u ám. Mùi máu khô và mùi tử khí còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi sương sớm. Trần Nhị Cẩu liên tục nhìn trước ngó sau, cảnh giác với mọi động tĩnh. Đôi mắt hắn đảo quanh, cố gắng phát hiện bất kỳ dấu hiệu bất thường nào. Mỗi tiếng gió xào xạc, mỗi tiếng chim kêu bất chợt đều khiến hắn giật mình.

"Không biết bên kia sẽ đón tiếp mình thế nào. Liệu có phải một cái bẫy?" Sự nghi ngờ thoáng qua, nhưng nhanh chóng bị xua tan bởi lòng quyết tâm. Lâm Dịch đã dặn dò kỹ lưỡng, và hắn tin vào sự phán đoán của Lâm Dịch. Đây không phải là một chuyến đi tìm chết, mà là một cơ hội. Một cơ hội để mang về hòa bình, dù chỉ là tạm thời, cho Thôn Làng Sơn Cước.

Trong bóng tối nhập nhoạng trước bình minh, Trần Nhị Cẩu cảm thấy mình thật nhỏ bé giữa vùng đất rộng lớn và khắc nghiệt này. Hắn nhớ lại lời Lâm Dịch: "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Hắn biết, mình không thể trông chờ vào may mắn. Hắn phải tự dựa vào chính mình, vào sự cẩn trọng và trí óc. Bức thư niêm phong trong tay hắn, chiếc tín vật hình cá chép được giấu kỹ, tất cả đều là những con bài mà Lâm Dịch đã trao cho hắn. Chúng không chỉ là những vật phẩm, mà còn là trọng trách, là sự tin tưởng.

Bóng anh dần hòa vào màn sương và cảnh vật hoang tàn, mang theo một nhiệm vụ nặng nề và cả hy vọng mong manh cho vùng biên cương. Hắn là sứ giả của hòa bình, nhưng cũng là kẻ tiên phong bước vào vòng nguy hiểm. Liệu quân địch có chấp nhận lời đề nghị đàm phán? Hay chúng sẽ lợi dụng cơ hội này để ra tay? Tương lai của Thôn Làng Sơn Cước, và có lẽ cả một vùng biên giới rộng lớn, đang được đặt trên lưng của một thanh niên chất phác, giữa một buổi sớm lạnh lẽo đầy sương mù. Và xa hơn nữa, sự thành công hay thất bại của chuyến đi này sẽ là dấu hiệu cho những biến động lớn hơn, khi Đại Hạ Vương Triều đang dần sụp đổ, nhường chỗ cho những cuộc tranh giành quyền lực mới. Trần Nhị Cẩu không biết những điều đó, nhưng hắn biết, hắn phải sống sót trở về.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free