Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 733: Cái Giá Của Chiến Thắng: Mưu Tính Dài Lâu

Đêm đã dài, và ngày mới cũng sẽ không hề dễ dàng.

Bình minh hé rạng trên Cánh Đồng Bất Tận, nhuộm một màu đỏ ối lên nền trời phía đông, tựa như vệt máu loang lổ còn sót lại từ đêm qua. Gió sớm lướt qua, mang theo cái lạnh thấu xương của sương đêm và mùi tanh nồng của máu, của đất ẩm và tro tàn. Lâm Dịch đứng trên gò đất cao quen thuộc, nơi đêm qua hắn đã điều binh khiển tướng, nơi hắn đã chứng kiến sự hỗn loạn của quân địch và sự kiên cường đến tột cùng của những người dân quân. Giờ đây, cảnh tượng trước mắt hắn là một bức tranh tang thương, chân thực đến phũ phàng về cái giá của chiến thắng.

Xác chết nằm rải rác khắp nơi, kẻ của địch, người của mình, hòa lẫn vào nhau trong tư thế co quắp, mắt mở trừng trừng nhìn khoảng không vô định. Ánh nắng ban mai không làm khung cảnh bớt ghê rợn đi chút nào, trái lại, nó càng làm nổi bật những vũng máu đã khô đặc, những mảnh giáp trụ vỡ nát, những vũ khí gãy vụn. Khắp chiến trường, những bóng người lầm lũi di chuyển. Đó là những người lính và dân quân còn sống sót, mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng thu dọn hậu quả của trận chiến. Họ cõng những đồng đội bị thương, tìm kiếm những thi thể còn lành lặn để chôn cất, và nhặt nhạnh những gì còn dùng được. Tiếng rên rỉ yếu ớt của người bị thương, tiếng gọi nhau khản đặc, và tiếng gió rít qua những đám cỏ cháy xém tạo nên một bản hòa âm bi thương, cứa vào lòng người.

Bạch Vân Nhi lặng lẽ đứng bên cạnh Lâm Dịch, vóc dáng thon thả của nàng giờ đây cũng không che giấu được sự mệt mỏi cùng cực. Đôi mắt thông minh sắc sảo của nàng hằn lên những quầng thâm, nhưng ánh nhìn vẫn không rời khỏi Lâm Dịch, một ánh nhìn vừa lo lắng vừa đầy tự hào. Nàng không nói gì, chỉ khẽ đặt tay lên vai Lâm Dịch, một cử chỉ an ủi nhẹ nhàng nhưng đủ để truyền đi sự đồng cảm sâu sắc. Lâm Dịch khẽ thở dài, hơi thở phả ra trong không khí lạnh buốt, tạo thành một làn khói trắng mỏng manh rồi tan biến. Giọng hắn trầm khàn, như thể mỗi từ thốt ra đều nặng trĩu.

“Máu của bao nhiêu người đã đổ để đổi lấy một đêm bình yên…” Hắn nói, không phải với Vân Nhi, mà là với chính mình, với khung cảnh hoang tàn trước mắt. Hắn đưa mắt quét qua từng khuôn mặt mệt mỏi, lấm lem máu và bùn đất của quân mình. Có những nụ cười chiến thắng gượng gạo trên môi một vài người trẻ tuổi, nhưng nhiều hơn là những ánh mắt trống rỗng, vô hồn của những người vừa chứng kiến cái chết của đồng đội, hoặc của chính kẻ thù dưới tay mình.

“Huynh đã làm hết sức mình, Lâm Dịch,” Bạch Vân Nhi khẽ nói, giọng nàng có chút run rẩy. Nàng hiểu gánh nặng mà Lâm Dịch đang mang trên vai, và nàng biết hắn luôn dằn vặt với mỗi sinh mạng mất đi.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ nhưng giờ đây cũng rũ rượi vì kiệt sức, tiến lại gần. Khuôn mặt chất phác của hắn hằn rõ vẻ đau khổ. “Bọn giặc đáng chết!” Hắn gằn giọng, bàn tay nắm chặt, móng tay cắm sâu vào da thịt. “Chúng nó phải trả giá! Nhưng huynh đệ của ta… huynh đệ của ta…” Hắn không nói hết câu, chỉ lắc đầu, ánh mắt ngấn lệ. Không chỉ là một chỉ huy, hắn còn là một người dân, một người anh em, chứng kiến những người cùng làng, cùng lớn lên với mình ngã xuống.

Lý Hổ đứng cạnh Đại Trụ, vẻ mặt hung dữ thường ngày giờ cũng không che giấu được sự mệt mỏi. Hắn có chút bất cần, nhưng sự tôn trọng dành cho Lâm Dịch là điều không thể phủ nhận. Hắn nhìn chằm chằm vào những thi thể chất đống, và rồi ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy trăn trở. “Chúng ta thắng, nhưng còn bao nhiêu trận nữa? Bao nhiêu người nữa sẽ ngã xuống như thế này?” Giọng hắn khàn đặc, không còn sự hăng hái của một kẻ giang hồ khát máu mà thay vào đó là một nỗi ưu tư sâu sắc.

Lâm Dịch không đáp lời ngay. Hắn chậm rãi bước xuống gò đất, đi qua các nhóm người đang thu dọn chiến trường. Mỗi bước chân của hắn đều nặng nề, như thể đang dẫm lên chính lương tâm mình. Hắn cúi xuống cạnh một binh sĩ trẻ tuổi đang quằn quại với vết thương ở chân, sắc mặt tái mét vì mất máu. Hắn nhẹ nhàng đỡ lấy đầu binh sĩ, dùng ngón tay cái lau đi vệt máu trên trán cậu. “Trần Nhị Cẩu!” Hắn gọi.

Trần Nhị Cẩu, dù bận rộn đến mấy, cũng lập tức phóng tới như một cái bóng. Vóc dáng trung bình của cậu, gương mặt có chút ngây ngô thường ngày, giờ đây cũng hằn rõ vẻ mệt mỏi. “Đại ca! Đại ca gọi Nhị Cẩu!” Cậu ta đáp, giọng vẫn đầy nhiệt huyết dù hơi thở đứt quãng.

“Đưa thuốc cầm máu và băng bó cho cậu ta,” Lâm Dịch ra lệnh, ánh mắt vẫn không rời khỏi người binh sĩ. “Và đảm bảo tất cả những người bị thương nặng đều được sơ cứu kịp thời. Sau đó, tập hợp các lang y, ta cần một báo cáo chi tiết về tình hình thương vong và khả năng cứu chữa.”

“Vâng, đại ca!” Trần Nhị Cẩu không chút do dự. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” Cậu ta lập tức quay người, nhanh nhẹn điều phối những người khác, ra lệnh cho họ mang hòm thuốc tới.

Lâm Dịch tiếp tục bước đi, ánh mắt dừng lại ở từng khuôn mặt mệt mỏi. Anh nhìn sâu vào mắt Bạch Vân Nhi khi nàng bước theo, ánh mắt nặng trĩu chất chứa bao điều muốn nói. Các chỉ huy khác cũng lặng lẽ quan sát, không khí trầm mặc bao trùm. Cái lạnh của buổi bình minh dần bị thay thế bởi cái nóng rát của ánh nắng mặt trời lên cao. Mùi máu tanh vẫn còn đó, nhưng đã trộn lẫn với mùi khói gỗ từ những đống lửa nhỏ được nhóm lên để đốt xác chết của địch, hoặc để sưởi ấm cho người bị thương.

“Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,” Lâm Dịch lại nghĩ thầm, ánh mắt xa xăm. Cái câu nói ấy cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí hắn, như một lời nhắc nhở không ngừng về thực tại nghiệt ngã. Chiến thắng này được đổi bằng xương máu, và nó chỉ là khởi đầu của một chặng đường dài đầy chông gai. Hắn biết rõ, sự hân hoan chỉ là ảo ảnh. Đối với một người xuất thân từ thế giới hiện đại, quen với những giá trị nhân đạo và sự phát triển, khung cảnh này là một đòn giáng mạnh vào tinh thần. Nhưng hắn không thể gục ngã. Hắn là điểm tựa của những người này, là người phải đưa ra những quyết định khó khăn để bảo vệ họ.

Cảm giác căng thẳng tột độ dần lắng xuống, nhường chỗ cho sự mệt mỏi rã rời. Tuy nhiên, trong lòng Lâm Dịch vẫn còn vương vấn một nỗi nặng trĩu. Hắn biết, mũi tên độc đã găm trúng đích, nhưng cuộc chiến vẫn chưa kết thúc. Nó chỉ mới bắt đầu một chương mới, khốc liệt hơn, phức tạp hơn. Hắn hít thở mùi khói còn vương trong không khí, lắng nghe tiếng gió rít qua những xác người và tiếng rên rỉ yếu ớt còn sót lại. Đêm đã dài, và ngày mới cũng sẽ không hề dễ dàng. Nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt với nó, với một tâm thế vừa mệt mỏi, vừa kiên định đến cùng.

***

Mặt trời đã lên đến đỉnh, đổ thứ ánh nắng vàng rực xuống Thôn Làng Sơn Cước. Không khí nơi đây, dù vẫn còn vương vấn chút mùi khói và sự căng thẳng ngầm, nhưng đã dịu đi nhiều so với chiến trường buổi sáng. Tiếng trẻ con chơi đùa ở xa, tiếng gà gáy thỉnh thoảng vang lên, và mùi khói gỗ từ những căn bếp đã nhóm lửa, hòa cùng mùi thức ăn nấu chín thoang thoảng, mang đến một cảm giác bình yên giả tạo. Tuy nhiên, tại căn nhà lớn nhất thôn, vốn được trưng dụng làm trung tâm chỉ huy tạm thời, không khí lại hoàn toàn khác biệt.

Bên trong căn nhà gỗ đơn giản, dưới ánh sáng xuyên qua những khe hở của vách tường, Lâm Dịch ngồi trước tấm bản đồ trải rộng trên chiếc bàn thô sơ. Hắn không còn vẻ tiều tụy như buổi sáng, nhưng đôi mắt sâu thẳm vẫn ẩn chứa sự mệt mỏi khó tả. Xung quanh hắn, các chỉ huy khác cũng đã tề tựu. Trần Nhị Cẩu, dù gương mặt vẫn còn vương nét ngây ngô, nhưng giờ đây lại mang vẻ nghiêm trọng khi ôm theo một chồng giấy tờ, ghi chép cẩn thận tình hình thương vong và thiệt hại vật chất.

“Đại ca,” Trần Nhị Cẩu lên tiếng, giọng cậu ta nhỏ hơn thường lệ, “thương vong của ta là 37 người hy sinh, 80 người bị thương nặng, và hơn 150 người bị thương nhẹ. Lương thực dự trữ… đã hao hụt gần một nửa. Thuốc men cũng chỉ còn đủ dùng trong khoảng một tháng nếu tình hình này tiếp diễn. Vũ khí, giáp trụ… cũng cần bổ sung khẩn cấp.” Mỗi con số Nhị Cẩu thốt ra đều như một nhát dao cứa vào lòng những người có mặt. Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, ánh mắt quét qua từng dòng chữ trên báo cáo. Hắn không ngắt lời, để Trần Nhị Cẩu trình bày hết, sau đó khẽ gật đầu.

“Hết sức mình để chăm sóc những người bị thương,” Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy uy lực. “Đảm bảo họ có đủ thức ăn và thuốc men tốt nhất có thể. Cứu sống được một người là cứu sống được một gia đình. Về lương thực, ta đã có kế hoạch khác, cứ tạm thời tính toán như vậy đã.”

Tiếp theo là Binh trưởng Triệu, với dáng người rắn rỏi và khuôn mặt sạm nắng. Anh ta đứng thẳng, vẻ mặt thận trọng. “Quân địch đã rút về Đồn Gác Biên Giới cũ, thưa Lâm đại nhân. Chúng tôi phái người theo dõi, phát hiện có vẻ chúng đang tập hợp lực lượng mới. Số lượng không nhiều bằng trước, nhưng có vẻ được tổ chức chặt chẽ hơn. Có thể chúng đang chờ viện binh hoặc chuẩn bị cho một đợt phản công khác.” Anh ta nói, giọng đều đều nhưng rõ ràng, theo đúng phong thái của một quân nhân kỷ luật. “Chúng tôi cũng đã củng cố tuyến phòng thủ tạm thời ở các chốt quan trọng, nhưng e rằng khó có thể chống đỡ được một đợt tấn công quy mô lớn.”

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, với thân hình to lớn và khuôn mặt dữ tợn, râu quai nón rậm rạp, khẽ hừ lạnh. “Mấy tên chó chết đó! Để lão tử dẫn huynh đệ xông lên, xem chúng có dám ngóc đầu lên không!” Hắn nói, giọng oang oang, đầy vẻ bất cần. Tuy nhiên, khi đối diện với Lâm Dịch, hắn lại kiềm chế hơn một chút. “Chúng ta đã có một chiến thắng lớn, Lâm đại nhân, không thể cứ mãi như vậy. Quân ta cũng kiệt sức rồi. Anh em Bang Hắc Sa tuy mạnh bạo, nhưng cũng cần nghỉ ngơi, ăn uống đầy đủ. Chúng ta không thể đánh một trận chiến mà không thấy hồi kết.” Dù lời nói có phần thô tục, nhưng ý tứ của hắn lại rất thực tế, phản ánh sự mệt mỏi chung của tất cả.

Lâm Dịch gõ ngón tay lên tấm bản đồ, tạo ra những âm thanh đều đều, vang vọng trong căn phòng. “Chiến thắng này là cần thiết, nhưng không phải là kết thúc,” hắn nói, ánh mắt sắc bén quét qua từng người. “Nó chỉ là một đòn cảnh cáo, để chúng ta có thêm chút thời gian. Nhưng thời gian đó không phải để chúng ta tự mãn hay phòng thủ bị động.” Hắn nhắm mắt lại một lát, cố gắng xua đi sự mệt mỏi đang vây bủa, tập trung toàn bộ tâm trí vào suy nghĩ chiến lược. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi khói gỗ và mùi đất ẩm từ sàn nhà, rồi mở mắt ra, ánh mắt giờ đây đầy kiên định.

“Ta đã xem xét tình hình tổng thể,” Lâm Dịch tiếp tục. “Triều đình Đại Hạ đã suy yếu đến mức báo động. Tin tức từ các thương nhân đi qua các thành phố lớn cho thấy các cuộc nổi dậy nổ ra liên miên, quan lại tham nhũng, dân chúng lầm than. Quân triều đình ở các nơi khác cũng đang phải đối phó với vô vàn vấn đề, không thể trông mong vào sự chi viện từ họ. Thậm chí, khả năng cao là triều đình sẽ sớm tan rã, và chúng ta sẽ phải đối mặt với một thế giới hỗn loạn hơn nhiều, nơi các thế lực cát cứ nổi lên như nấm sau mưa.”

Lời nói của Lâm Dịch khiến không khí trong phòng trở nên nặng nề hơn. Ai nấy đều biết rõ tình hình chung của Đại Hạ, nhưng việc Lâm Dịch trực tiếp nói ra sự thật phũ phàng này vẫn khiến họ cảm thấy bất an. Cảm giác lạnh lẽo len lỏi trong lòng mỗi người, không phải do nhiệt độ, mà là do sự thật trần trụi.

Bạch Vân Nhi lặng lẽ ghi chép vào một cuốn sổ nhỏ, ánh mắt thông minh của nàng không ngừng quan sát Lâm Dịch, ghi nhớ từng chi tiết trong lời nói và cử chỉ của hắn. Nàng biết, hắn đang đặt nền móng cho một chiến lược lớn hơn, phức tạp hơn rất nhiều so với những trận chiến đơn thuần. Trần Nhị Cẩu và các trợ thủ khác cũng bận rộn thống kê lại các loại lương thực, vũ khí, và thuốc men dự trữ, theo yêu c��u của Lâm Dịch. Sự cẩn trọng của hắn về tài nguyên đã trở thành một nét đặc trưng, một bài học xương máu từ những ngày đầu sinh tồn gian khó.

“Chúng ta không thể cứ mãi ngồi yên chờ đợi giặc đến đánh,” Lâm Dịch kết luận. “Điều đó chỉ khiến chúng ta cạn kiệt tài nguyên, binh lực và tinh thần chiến đấu. Chúng ta cần một giải pháp khác, một con đường bền vững hơn để bảo vệ vùng đất này và những người chúng ta trân trọng.” Hắn nhìn từng người một, ánh mắt như muốn dò xét sâu vào tận tâm can họ, xem họ có thực sự hiểu được tầm quan trọng của những gì hắn sắp nói hay không. Mùi trà thoang thoảng từ ấm trà Trần Nhị Cẩu vừa pha không làm dịu đi được sự căng thẳng trong không khí, mà chỉ làm nổi bật thêm sự tĩnh lặng đáng sợ trước những quyết định trọng đại.

***

Đêm buông xuống, mang theo cái lạnh se sắt của vùng biên cương. Trên bầu trời, hàng ngàn vì sao lấp lánh như những viên kim cương vương vãi trên tấm nhung đen, tạo nên một khung cảnh huyền ảo nhưng cũng đầy xa cách. Gió nhẹ lùa qua những tán cây, mang theo tiếng xào xạc đều đều, cùng tiếng côn trùng rả rích từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch của màn đêm.

Trong căn nhà lớn nhất Thôn Làng Sơn Cước, ánh đèn dầu leo lét soi sáng một phần căn phòng, tạo nên những bóng đổ dài, xiêu vẹo trên vách gỗ. Mùi khói đèn, mùi gỗ mục và mùi trà thảo mộc thoang thoảng hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí trầm lắng, có chút u tịch. Lâm Dịch triệu tập một cuộc họp quan trọng với những cộng sự thân tín nhất của mình. Bạch Vân Nhi ngồi đối diện hắn, gương mặt nàng đã bớt đi vẻ mệt mỏi ban ngày, thay vào đó là sự tập trung cao độ. Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa và Binh trưởng Triệu cũng có mặt, tất cả đều mang vẻ mặt nghiêm nghị, hiểu rõ tầm quan trọng của buổi họp này.

Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, Lâm Dịch trải ra một tấm bản đồ lớn hơn nhiều so với tấm bản đồ buổi trưa. Nó không chỉ bao gồm khu vực biên cương mà còn mở rộng ra các vùng lân cận, những con đường thương mại, các thành trấn lớn nhỏ, thậm chí cả những địa điểm được đánh dấu bằng những ký hiệu đặc biệt mà chỉ Lâm Dịch mới hiểu ý nghĩa. Hắn chỉ tay lên bản đồ, ánh mắt sắc bén lướt qua từng khu vực.

“Chúng ta đã thắng, nhưng cái giá phải trả quá lớn,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy sức nặng. “Như các ngươi thấy từ báo cáo thương vong, nếu cứ tiếp tục bị động phòng thủ, chúng ta sẽ cạn kiệt tài nguyên và binh lực. Triều đình Đại Hạ đã suy yếu, như ta đã nói, sẽ không có cứu viện. Thậm chí, việc tồn tại của chính vương triều cũng đang là một dấu hỏi lớn.” Hắn nhìn quanh, đảm bảo rằng mọi người đều nắm bắt được thực tế tàn khốc này.

“Vậy ý huynh là gì, đại ca?” Vương Đại Trụ hỏi, giọng hắn có chút hoang mang. Hắn chỉ quen với việc cầm vũ khí chiến đấu, còn những mưu lược xa xôi như thế này thì hắn không thực sự hiểu rõ.

Lâm Dịch hít một hơi sâu, đôi mắt sâu thẳm ánh lên tia sáng của sự quyết đoán. “Chúng ta phải chủ động. Không chỉ phòng thủ, mà còn phải tìm kiếm một thế cân bằng mới, một con đường để bảo vệ vùng đất này mà không phải đổ máu không ngừng. Chúng ta không thể m��i mãi sống trong cảnh nơm nớp lo sợ những đợt tấn công tiếp theo từ kẻ địch, hay từ bất kỳ thế lực nào khác nổi lên trong loạn lạc.”

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa khẽ nhíu mày rậm rạp. “Đàm phán với ai? Liên minh với kẻ nào? Trong thời loạn, Lâm đại nhân, ai cũng chỉ nghĩ đến lợi ích của mình. Hôm nay là đồng minh, ngày mai có thể là kẻ thù. Bọn ta lăn lộn giang hồ bao năm, hiểu rõ điều đó hơn ai hết.” Hắn nói, giọng vẫn to tiếng nhưng không còn vẻ thô tục, thay vào đó là sự cảnh giác thường thấy của một thủ lĩnh giang hồ.

“Đó là một câu hỏi hay, Thủ Lĩnh,” Lâm Dịch đáp, ánh mắt không hề dao động. “Nhưng nếu không có giải pháp, chúng ta sẽ bị cuốn vào vòng xoáy chiến tranh không lối thoát, như Binh trưởng Triệu đã nói. Chúng ta cần một chiến lược toàn diện hơn, không chỉ dựa vào vũ lực.” Hắn chỉ tay vào một vài điểm trên bản đồ, những khu vực được đánh dấu là các con đường thương mại quan trọng và các trấn lớn.

“Kẻ địch của chúng ta, hiện tại là tàn quân của Binh đoàn Phương Bắc, nhưng thực chất, chúng chỉ là những con chó săn cho một thế lực lớn hơn phía sau,” Lâm Dịch phân tích. “Chúng ta đã gây cho chúng một đòn chí mạng, nhưng chúng sẽ không bỏ cuộc dễ dàng. Chúng ta cần tận dụng thời gian này để củng cố lực lượng, không chỉ về quân sự mà còn về kinh tế và chính trị.”

“Kinh tế? Chính trị?” Lý Hổ lẩm bẩm, vẻ mặt đầy khó hiểu. Đối với hắn, kiếm tiền là cướp bóc hoặc bảo kê, chính trị là những trò lừa lọc của quan lại.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên một tia hoài niệm về thế giới cũ. “Đúng vậy. Tri thức là vũ khí mạnh nhất. Chúng ta cần thông tin, cần nguồn lực. Chúng ta không thể chỉ biết cầm đao giáo. Ta đã nghiên cứu kỹ về cấu trúc hành chính của Đại Hạ, về các thương hội lớn, về những thế lực địa phương có tầm ảnh hưởng.” Hắn chỉ vào một vài điểm trên bản đồ. “Những nơi này, tuy nhỏ bé, nhưng lại là nút thắt quan trọng trong chuỗi cung ứng lương thực, vũ khí. Chúng ta cần tiếp cận họ.”

“Điều đó có nghĩa là… chúng ta sẽ đi xa hơn vùng biên cương này sao?” Binh trưởng Triệu hỏi, giọng anh ta mang chút lo lắng. Anh ta là một người lính, quen với việc giữ vững một vị trí, chứ không phải đi chinh phạt.

“Không hẳn là chinh phạt, Binh trưởng Triệu,” Lâm Dịch lắc đầu. “Là kiến tạo. Chúng ta sẽ mở rộng ảnh hưởng, thiết lập các mối quan hệ, và tìm kiếm sự hợp tác. Có thể là đàm phán để thành lập một liên minh phòng thủ chung với các trấn lân cận, những nơi cũng đang bị đe dọa. Có thể là thiết lập các tuyến đường thương mại mới để đảm bảo nguồn cung cấp cho chúng ta, và đồng thời làm suy yếu nguồn lực của kẻ địch. Thậm chí, ta còn nghĩ đến việc tạo ra một ‘đặc khu’ riêng cho vùng biên cương này, nơi chúng ta có thể tự chủ về kinh tế và quân sự, không còn phụ thuộc vào triều đình đã suy yếu.”

Lời nói của Lâm Dịch khiến những người có mặt đều sững sờ. Đặc khu? Tự chủ? Những khái niệm này quá mới mẻ, quá táo bạo, vượt xa mọi suy nghĩ của họ. Bạch Vân Nhi là người đầu tiên lấy lại bình tĩnh. Nàng nhìn Lâm Dịch, đôi mắt thông minh của nàng ánh lên vẻ ngưỡng mộ và hiểu biết. Nàng hiểu, đây chính là "Cẩm Nang Kế Sách" mà Lâm Dịch luôn giữ trong đầu.

“Họ sẽ không dễ dàng chấp nhận điều đó, Lâm Dịch,” Bạch Vân Nhi nói, giọng nàng ôn hòa nhưng đầy thực tế. “Các quan lại địa phương sẽ coi đó là sự làm phản. Các thế gia sẽ không muốn chia sẻ quyền lợi. Và những thế lực tu hành bí ẩn kia, chúng ta vẫn chưa biết rõ mục đích của họ, liệu họ có can thiệp vào những kế hoạch của huynh không?”

Lâm Dịch khẽ nhếch môi, một nụ cười nhạt hiện lên trên khuôn mặt gầy gò. “Đúng vậy. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Sẽ có những kẻ phản đối, sẽ có những kẻ tìm cách phá hoại. Nhưng chúng ta không có lựa chọn nào khác ngoài việc tiến lên. Nếu chúng ta không chủ động tìm kiếm một thế cân bằng mới, chúng ta sẽ mãi mãi là những con tốt trên bàn cờ của kẻ khác. Triều đình Đại Hạ đã suy yếu, và rồi sẽ sụp đổ. Khi đó, biên cương này sẽ không còn là vùng đất của triều đình nữa, mà sẽ là của những ai đủ mạnh để bảo vệ nó.”

Hắn chỉ tay lên một vùng đất rộng lớn trên bản đồ, nằm giữa biên giới và các thành phố lớn. “Chúng ta sẽ biến vùng đất này thành một pháo đài không chỉ về quân sự mà còn về kinh tế và chính trị. Một nơi mà dân chúng có thể sống yên bình, không phải lo sợ chiến tranh hay áp bức. Một nơi mà chúng ta có thể tự quyết định vận mệnh của mình.”

Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa và Binh trưởng Triệu nhìn nhau, vẻ mặt họ từ hoài nghi dần chuyển sang trầm tư, rồi cuối cùng là sự kiên định. Họ có thể không hiểu hết mọi chi tiết trong kế hoạch của Lâm Dịch, nhưng họ hiểu một điều: Lâm Dịch sẽ không bỏ rơi họ. Hắn sẽ tìm một con đường, dù khó khăn đến mấy. Sự mệt mỏi và những câu hỏi của họ về khả năng duy trì cuộc chiến đã được Lâm Dịch nhìn thấu, và hắn đang đưa ra một con đường ít tốn kém hơn, một tương lai mà họ có thể tin tưởng.

“Đây không phải là một cuộc chiến của một đêm, một tháng, hay một năm,” Lâm Dịch nói, ánh mắt hắn sáng rực dưới ánh đèn dầu. “Đây là cuộc chiến của một thế hệ. Và chúng ta, những người có mặt ở đây, sẽ là những người đặt viên gạch đầu tiên cho một tương lai khác. Một tương lai mà chúng ta tự định đoạt.” Hắn nhìn từng người, ánh mắt kiên định, chờ đợi phản ứng của họ. Tiếng gió bên ngoài cửa sổ vẫn rít lên đều đều, mang theo hơi lạnh của đêm khuya, nhưng trong căn phòng này, một ngọn lửa mới đã được thắp lên, ngọn lửa của hy vọng và một chiến lược dài lâu.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free