Lạc thế chi nhân - Chương 732: Mũi Tên Độc: Phản Công Quyết Định
Tiếng binh khí va chạm, tiếng la hét và tiếng lửa cháy vẫn tiếp tục vang lên, hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự tàn phá. Khói đen cuồn cuộn bốc lên trời, như một cột mốc báo hiệu cho một đêm không ngủ, một đêm định mệnh. Lâm Dịch đứng đó, giữa gió lạnh và tiếng ồn ào của chiến trận, ánh mắt hắn dõi về phía tiền đồn đang bốc cháy. Hắn biết, đêm nay sẽ là một đêm dài. Nhưng hắn cũng biết, mũi tên vô hình đã được bắn đi, và nó đã găm trúng đích. Cuộc phản công đã chính thức khởi phát.
Trong màn đêm tịch mịch, tiếng chuông báo động đinh tai nhức óc đột ngột xé toạc không gian tại tiền đồn của địch, như một nhát dao lạnh lẽo đâm vào sự yên bình giả tạo. Ngay lập tức, những ánh lửa bùng lên dữ dội từ kho đạn, kho lương thực, soi rọi rõ những bóng người hoảng loạn chạy ngược chạy xuôi. Tiếng la hét của quân địch hòa lẫn với tiếng xung phong đầy dũng khí, vang dội như sấm rền của dân quân và Bang Hắc Sa. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác quen thuộc, giờ đây lại mang vẻ dữ tợn của một chiến binh thực thụ, dẫn đầu mũi tiên phong lao vào doanh trại địch như một mãnh hổ vồ mồi. Anh gầm lên, tiếng nói khàn đặc vì hò hét, át ��i cả tiếng binh khí va chạm: “Tiến lên! Vì gia đình, vì làng xóm! Đừng để bọn khốn này còn cơ hội!”
Lý Hổ cũng không hề kém cạnh. Với vết sẹo nhỏ trên lông mày giờ đây như một dấu ấn của sự hung hãn, hắn dẫn đầu đội quân của mình, những chiến binh thiện chiến và khát máu, đánh thẳng vào trung tâm của sự hỗn loạn. “Giết hết bọn khốn này!” Hắn gằn giọng, lưỡi đao vung lên loang loáng, ánh sáng phản chiếu từ ngọn lửa bập bùng khiến nó trông như một lưỡi hái tử thần. Quân địch, vốn còn đang mơ màng sau giấc ngủ hay hoảng loạn vì đòn đánh bất ngờ, gần như không kịp phản ứng. Họ ngã xuống như rạ, tiếng kêu rên yếu ớt chìm trong tiếng gầm thét của những kẻ tấn công.
Lâm Dịch, từ vị trí quan sát của mình trên một gò đất cao, ánh mắt sắc như dao quét qua toàn bộ chiến trường. Hắn không bỏ sót bất kỳ một chi tiết nhỏ nào, từ cách quân địch phản ứng, đội hình của họ bị phá vỡ ra sao, cho đến từng bước tiến của quân mình. Gió đêm lạnh buốt táp vào mặt, mang theo mùi khói khét lẹt, mùi máu tanh nồng và mùi mồ hôi của những con người đang vật lộn trong sinh tử. Hắn siết chặt ống nhòm, cảm giác lạnh lẽo của kim loại truyền qua lòng bàn tay, nhưng tâm trí hắn lại nóng rực như lửa.
“Kế hoạch bước đầu đã thành công,” Lâm Dịch lẩm bẩm, không chỉ nói với Bạch Vân Nhi đứng cạnh mà còn như tự nhủ với chính mình. “Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu.” Hắn biết, sự thành công ban đầu này có thể là con dao hai lưỡi. Một mặt, nó gieo rắc nỗi sợ hãi và sự hoang mang tột độ vào hàng ngũ địch. Mặt khác, nó cũng có thể kích động một phản ứng dữ dội, liều lĩnh từ những kẻ bị dồn vào đường cùng.
Hắn nhớ lại những lời mình từng nói: "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." Giờ đây, câu nói đó không chỉ dành cho bản thân hắn, mà cho tất cả những người đang chiến đấu dưới sự chỉ huy của hắn. Mỗi quyết định, mỗi mệnh lệnh đều mang theo trọng lượng của hàng trăm sinh mạng. Ánh mắt hắn lướt qua những ngọn lửa bùng lên từ các căn lều, những tia sáng chớp nhoáng của binh khí, những bóng người vật lộn trong đêm. Hắn thấy sự tàn khốc hiện hữu ngay trước mắt mình, một bản năng sinh tồn nguyên thủy đang trỗi dậy trong từng người lính.
"Trần Nhị Cẩu!" Lâm Dịch gọi, giọng hắn trầm nhưng dứt khoát.
Trần Nhị Cẩu, người đưa tin nhanh nhẹn, đã ở ngay bên cạnh. "Đại ca! Có lệnh gì ạ?" Khuôn mặt cậu ta lấm lem khói bụi, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự hăng hái và trung thành.
"Báo với Vương Đại Trụ và Lý Hổ, không cố gắng chiếm giữ vị trí. Chỉ tập trung vào việc gây hỗn loạn, phá hủy kho tàng, cắt đứt đường tiếp viện. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa tiếp tục giữ vững mũi nghi binh, không để địch đoán ra ý đồ thật sự của chúng ta. Binh trưởng Triệu giữ vững đội hình, sẵn sàng hỗ trợ khi cần thiết, nhưng không mạo hiểm lực lượng chính quy vào các cuộc giao tranh không cần thiết. Mục tiêu của chúng ta đêm nay là tạo ra một đòn đánh phủ đầu, làm lung lay tinh thần địch, không phải là chiếm đóng đồn này bằng mọi giá." Lâm Dịch nói rõ ràng, từng lời như được khắc vào đá. Hắn không muốn một trận chiến tiêu hao lực lượng vô ích.
Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, ghi nhớ từng lời. "Rõ, Đại ca! Nhị Cẩu đi ngay!" Cậu ta nhanh nhẹn lao xuống gò đất, biến mất vào màn đêm hỗn loạn.
Lâm Dịch lại đưa ống nhòm lên mắt. Hắn thấy rõ sự hỗn loạn trong hàng ngũ địch, nhưng cũng nhận ra một số chỉ huy của chúng đang cố gắng tập hợp binh lính, chuẩn bị phản công. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn nghĩ thầm, một chút châm biếm thoáng qua trong tâm trí. "Và chiến tranh cũng vậy. Ngay cả khi bạn có lợi thế, kẻ thù vẫn có thể phản kháng một cách tuyệt vọng." Hắn biết, những giờ phút tới sẽ quyết định xem "mũi tên vô hình" này có thực sự là một mũi tên độc chí mạng, hay chỉ là một vết xước trên thân thể khổng lồ của quân địch.
Sương đêm bắt đầu tan dần, nhưng không phải để nhường chỗ cho bình minh yên tĩnh, mà để phơi bày một cảnh tượng hỗn loạn và tàn khốc hơn. Ánh sáng lờ mờ của buổi sớm bắt đầu ló dạng từ phía chân trời, nhuộm một màu xám xịt lên cả cánh đồng rộng lớn, nơi mà chỉ vài giờ trước còn là sự tĩnh mịch của thiên nhiên. Giờ đây, cánh đồng Bất Tận đã bị nhuốm màu chiến tranh, đầy máu và lửa. Tiếng binh khí va chạm chan chát không ngừng nghỉ, tiếng gầm thét, tiếng rên rỉ của những người lính bị thương hòa lẫn vào nhau, tạo thành một bản hòa tấu ghê rợn mà không nhạc sĩ nào muốn nghe.
Quân địch, sau phút đầu choáng váng vì đòn đánh bất ngờ, đã bắt đầu tổ chức phản công. Từ những góc khuất, những toán lính còn sống sót và kịp thời tập hợp lại bắt đầu phản kích dữ dội. Trận chiến trở nên giằng co, khốc liệt hơn bao giờ hết. Từng tấc đất, từng vị trí đều phải đổi bằng máu và xương. Lâm Dịch, vẫn đứng trên gò đất cao, ánh mắt không rời khỏi chiến trường, nhận ra rằng địch đã bắt đầu thích nghi.
"Chúng đang cố gắng bao vây mũi của dân quân phía Đông!" Bạch Vân Nhi lên tiếng, giọng nàng vẫn còn căng thẳng nhưng đã bớt run rẩy hơn lúc đầu. Nàng nắm chặt tay, đôi mắt thông minh sắc sảo cũng đang quét nhanh khắp chiến trường.
Lâm Dịch gật đầu, đồng thời hạ ống nhòm xuống. Hắn đã thấy điều đó từ vài phút trước. "Trần Nhị Cẩu!" Hắn gọi.
Cậu thanh niên nhanh chóng xuất hiện, thở hổn hển. "Dạ, Đại ca!"
"Mũi phía Tây bị ép! Báo Lý Hổ, dẫn quân vòng ra sườn, đánh thẳng vào trung quân địch! Nhanh lên, đừng để dân quân bị cô lập!" Lệnh của Lâm Dịch dứt khoát như chặt sắt. Hắn hiểu rằng, dân quân tuy dũng cảm nhưng thiếu kinh nghiệm tác chiến quy mô lớn, nếu bị vây hãm sẽ rất khó thoát thân. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn nghĩ, "nhưng nó chỉ có giá trị khi được vận dụng kịp thời và chính xác."
Trần Nhị Cẩu lập tức lao đi, mang theo mệnh lệnh khẩn cấp. Mùi đất ẩm và cỏ dại xen lẫn mùi máu tanh nồng nặc trong không khí. Ánh sáng bình minh lờ mờ chiếu rọi lên những gương mặt lấm lem bùn đất và máu, những ánh mắt đầy vẻ kiên cường nhưng cũng không giấu được sự mệt mỏi.
Binh trưởng Triệu, chỉ huy binh lính chính quy, vẫn giữ vững tuyến phòng thủ của mình ở phía Nam. Dưới sự chỉ đạo của Lâm Dịch, ông đã bố trí quân lính thành một hàng rào thép, ngăn chặn không cho quân địch đột phá vào hậu phương. "Giữ vững đội hình! Không lùi bước!" Giọng ông vang dội, đầy uy nghiêm, truyền thêm sức mạnh cho những người lính đang chiến đấu đến kiệt sức. Ông từng hoài nghi tài năng của Lâm Dịch, nhưng giờ đây, sau những quyết định chiến lược sáng suốt và kịp thời, ông đã hoàn toàn tin tưởng vào vị chỉ huy trẻ tuổi này.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, với vẻ mặt dữ tợn và cây đại đao loang lổ máu, đang dẫn dắt bang chúng của mình đột phá vào những nơi địch tập trung đông quân nhất. Hắn không ngần ngại lao vào giữa vòng vây của địch, lưỡi đao vung lên tạo thành những vòng xoáy chết chóc. Hắn gầm lên những tiếng gầm gừ man rợ, vừa để dọa địch, vừa để cổ vũ bang chúng. Dù tàn nhẫn và thô bạo, nhưng hắn tuân thủ tuyệt đối mệnh lệnh của Lâm Dịch, biết rằng chỉ có làm theo chỉ dẫn của tên thư sinh này, chúng mới có thể giành chiến thắng.
Lâm Dịch quan sát Lý Hổ cùng đội quân của mình nhanh chóng vòng ra phía sườn, chuẩn bị cho đòn đánh bất ngờ. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí lạnh lẽo của buổi sớm len lỏi vào phổi. Trận chiến này là một ván cờ lớn, và mỗi con người trên chiến trường đều là một quân cờ. Đặt đúng chỗ, họ có thể tạo nên kỳ tích. Đặt sai chỗ, họ sẽ phải trả giá bằng mạng sống. Gánh nặng của sinh tử, của trách nhiệm đang đè nặng lên vai hắn. Mặc dù đã quen với việc ra quyết định, nhưng đối mặt với cái chết trực diện của những người mình đang bảo vệ vẫn là một thử thách nghiệt ngã. Hắn không thể để bất kỳ sự chần chừ hay dao động nào ảnh hưởng đến mệnh lệnh.
"Kế hoạch phải được thực hiện một cách hoàn hảo," Lâm Dịch tự nhủ. "Không có chỗ cho sai sót."
Bình minh đã lên cao, xua tan hoàn toàn sương mù, chiếu rõ cảnh tượng tan hoang của chiến trường. Ánh nắng vàng óng lẽ ra phải mang đến sự ấm áp và hy vọng, nhưng giờ đây nó chỉ làm lộ rõ hơn sự tàn khốc và chết chóc. Những thi thể ngổn ngang trên cánh đồng, máu hòa lẫn với bùn đất, tạo thành một màu đỏ thẫm ghê rợn. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi khói và tro tàn của những căn lều bị đốt cháy, mùi mồ hôi và sợ hãi của những người lính còn sống sót, tất cả hòa quyện vào nhau, ám ảnh khứu giác.
Chiến thuật của Lâm Dịch đã phát huy hiệu quả. Mũi tấn công bất ngờ của Lý Hổ, đánh thẳng vào trung quân địch từ phía sườn, đã tạo ra một lỗ hổng lớn và làm sụp đổ hoàn toàn tinh thần chiến đấu của chúng. Quân địch, vốn đã mệt mỏi và hoang mang sau đòn đánh phủ đầu, giờ đây hoàn toàn vỡ trận. Tiếng la hét của chúng không còn là sự giận dữ hay quyết tâm, mà là sự hoảng loạn tột độ. Chúng bắt đầu tháo chạy tán loạn, bỏ lại vũ khí, bỏ lại cả những đồng đội đang hấp hối.
“Bọn chó chết! Đừng để chúng chạy thoát dù chỉ một tên!” Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gầm lên, giọng hắn khàn đặc, đầy vẻ khát máu. Hắn dẫn đầu bang chúng, truy kích quân địch như những con sói đói. Đại đao của hắn vung lên, hạ gục bất kỳ kẻ nào ngáng đường. Những thành viên Bang Hắc Sa khác, với kinh nghiệm chiến đấu phong phú và bản năng săn mồi, cũng không kém cạnh, lao vào giữa đám đông địch đang tháo chạy, gây thêm tổn thất nặng nề.
Lâm Dịch, từ gò đất cao, ra lệnh dứt khoát: “Truy kích đến khi chúng không còn khả năng phản kháng! Nhưng không được quá đà, cẩn thận mai phục!” Hắn biết, trong chiến tranh, sự kiêu ngạo và mất cảnh giác sau chiến thắng có thể dẫn đến thảm họa. Hắn không muốn bất kỳ ai trong số những người đã tin tưởng hắn phải bỏ mạng vì sự bất cẩn. Trần Nhị Cẩu lại một lần nữa phóng đi như tên bắn, mang theo mệnh lệnh của Lâm Dịch.
Cảnh tượng những người lính địch bỏ chạy trong hoảng loạn, bị dân quân dũng mãnh và Bang Hắc Sa khát máu truy đuổi, tạo nên một bức tranh tàn khốc nhưng đầy tính quyết định. Đây là một chiến thắng vang dội, một đòn chí mạng giáng vào quân địch. Nhưng Lâm Dịch không hề cảm thấy hân hoan. Hắn nhìn vào những gương mặt mệt mỏi, lấm lem máu và bùn đất của quân mình. Có những nụ cười chiến thắng, nhưng cũng có những ánh mắt trống rỗng, vô hồn của những người vừa chứng kiến cái chết của đồng đội, hoặc của chính kẻ thù.
Hắn cũng nhìn thấy những thi thể nằm lại trên chiến trường, cả của địch và của quân mình. Mỗi cái chết đều là một mất mát, một gia đình tan vỡ. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn lại nghĩ thầm, ánh mắt trầm lắng. Chiến thắng này được đổi bằng xương máu, và nó chỉ là khởi đầu của một chặng đường dài đầy chông gai.
Bạch Vân Nhi từ xa chạy đến, vóc dáng thon thả nhưng giờ đây đôi vai nàng run rẩy nhẹ vì căng thẳng. Nàng nhìn Lâm Dịch, ánh mắt vừa lo lắng vừa đầy tự hào. "Chúng ta... chúng ta đã thắng, Lâm Dịch," nàng nói, giọng nàng khẽ run lên.
Lâm Dịch gật đầu, môi hắn mím chặt. "Đúng vậy, chúng ta đã thắng. Nhưng cái giá không hề nhỏ." Hắn đưa mắt quét qua chiến trường hoang tàn. Thắng lợi này chắc chắn sẽ củng cố đáng kể vị thế của hắn tại biên cương, cho thấy khả năng lãnh đạo và mưu lược của hắn. Nhưng nó cũng sẽ thu hút sự chú ý của các thế lực lớn hơn, bao gồm cả triều đình Đại Hạ đang suy yếu và có lẽ cả những thế lực tu hành bí ẩn mà hắn vẫn mơ hồ cảm nhận được sự tồn tại.
Sự tàn khốc của trận chiến là lời nhắc nhở rõ ràng về cái giá của chiến tranh, và Lâm Dịch biết rằng hắn sẽ phải đối mặt với nhiều quyết định khó khăn hơn nữa trong tương lai về việc giữ vững vùng đất và con người của mình. Khả năng phối hợp của dân quân và Bang Hắc Sa trong trận chiến này đã chứng minh rằng hắn đã xây dựng được một lực lượng đáng gờm. Nhưng liệu liên minh này có bền vững khi chiến tranh kéo dài, hay khi lợi ích thay đổi?
Cảm giác căng thẳng tột độ dần lắng xuống, nhường chỗ cho sự mệt mỏi rã rời. Tuy nhiên, trong lòng Lâm Dịch vẫn còn vương vấn một nỗi nặng trĩu. Hắn biết, mũi tên độc đã găm trúng đích, nhưng cuộc chiến vẫn chưa kết thúc. Nó chỉ mới bắt đầu một chương mới, khốc liệt hơn, phức tạp hơn. Hắn hít thở mùi khói còn vương trong không khí, lắng nghe tiếng gió rít qua những xác người và tiếng rên rỉ yếu ớt còn sót lại. Đêm đã dài, và ngày mới cũng sẽ không hề dễ dàng.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.