Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 731: Mũi Tên Vô Hình: Khởi Phát Phản Công

Ánh bình minh đã nhường chỗ cho ráng chiều đỏ rực, nhuộm vàng cả một góc trời phía Tây. Trong căn phòng nhỏ tồi tàn của trạm tiếp tế, nơi trước đó không lâu còn vang lên tiếng bàn bạc sôi nổi, giờ đây chỉ còn ánh nến leo lét hắt bóng những hình người cao lớn lên vách gỗ sờn cũ. Gió từ bên ngoài lùa vào khe cửa, mang theo hơi lạnh se sắt của buổi hoàng hôn và mùi bụi đất đặc trưng của vùng biên ải. Tiếng bảng hiệu gỗ trước cửa kẽo kẹt theo từng cơn gió, như một khúc nhạc dạo đầu cho màn đêm sắp buông xuống, và cũng là cho một cuộc chiến sắp sửa bùng nổ.

Lâm Dịch vẫn đứng đó, dáng người gầy gò đổ bóng dài trên tấm bản đồ quân sự trải rộng trên bàn. Đôi mắt sâu thẳm của hắn vẫn dán chặt vào những ký hiệu, những đường nét địa hình phức tạp, từng chi tiết nhỏ nhất đều được hắn khắc ghi vào tâm trí. Tay hắn cầm một que tre mảnh, thỉnh thoảng lại chấm vào một điểm, một đường trên bản đồ, rồi lại ngẩng lên nhìn những gương mặt đang vây quanh. Hắn biết, từng lời hắn nói ra lúc này không chỉ là chiến thuật, mà còn là mệnh lệnh sống còn, là hy vọng của tất cả những người đang đặt niềm tin vào hắn.

"Điểm yếu của chúng nằm ở đây, khu vực tiếp tế đạn dược cách tiền tuyến ba dặm về phía Đông. Một tuyến đường mới mở, địa hình hiểm trở nhưng chưa được canh phòng cẩn mật," Lâm Dịch nói, giọng điềm tĩnh nhưng chứa đựng sức nặng của một quyết định sinh tử. Hắn chỉ vào một đoạn đường nhỏ ngoằn ngoèo trên bản đồ, nơi được đánh dấu bằng một vòng tròn màu đỏ. "Địch không ngờ chúng ta sẽ dám đột kích sâu như vậy, càng không ngờ chúng ta lại chọn thời điểm này để ra tay. Chúng ỷ vào vị trí hiểm yếu, lại chủ quan sau nhiều ngày đẩy lùi các đợt tấn công nhỏ lẻ của chúng ta."

Binh trưởng Triệu, với khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo ngang má, bước tới gần hơn, ánh mắt đầy vẻ suy tư. Ông ta đã trải qua không biết bao nhiêu trận mạc, nhưng chưa bao giờ thấy một kế hoạch nào táo bạo đến vậy. Đánh thẳng vào hậu phương địch, phá hủy nguồn tiếp tế, đó là một con dao hai lưỡi. "Nguy hiểm, Lâm Đại Nhân," Binh trưởng Triệu trầm giọng nói, "đột kích sâu vào hậu phương địch, nếu bị phát hiện, nguy cơ bị bao vây là rất lớn. Nhưng... nếu thành công," ông ta hít một hơi sâu, "sẽ đánh gục ý chí chiến đấu của chúng, khiến chúng phải rút lui để củng cố lại tuyến hậu cần. Đây là một đòn chí mạng." Ánh mắt ông ta lóe lên sự đồng tình, xen lẫn một chút e dè thường thấy ở những người lính lão luyện. Ông ta hiểu rằng, đôi khi, rủi ro lớn nhất lại mang lại cơ hội lớn nhất.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, với vẻ ngoài hung tợn và bộ râu quai nón rậm rạp, cười khẩy một tiếng, tiếng cười khô khốc như tiếng đá cọ vào đá. "Nguy hiểm cái quái gì! Làm chuyện lớn thì phải có nguy hiểm chứ! Bang Hắc Sa chúng ta sẽ chịu trách nhiệm quấy rối từ phía Bắc, tạo nghi binh. Đám lính biên phòng của địch sẽ không kịp trở tay khi thấy một toán người đột nhiên xuất hiện từ những lối mòn hiểm trở mà chúng cho là không thể vượt qua. Chúng sẽ phải điều động lực lượng để đối phó, tạo cơ hội cho mũi tấn công chính của chúng ta." Hắn vỗ mạnh vào ngực, vẻ hăng hái không che giấu. Đối với hắn, đây không chỉ là một nhiệm vụ, mà còn là một cơ hội để khẳng định uy danh của Bang Hắc Sa, và cũng là một cuộc phiêu lưu đầy kích thích.

Lâm Dịch gật đầu. "Chính xác. Mũi nghi binh của Thủ Lĩnh sẽ là chìa khóa để thu hút sự chú ý của địch, phân tán lực lượng của chúng. Trong khi đó, mũi tấn công chính sẽ do Vương Đại Trụ và Lý Hổ chỉ huy, tập trung vào tốc độ và sự bất ngờ, đánh thẳng vào kho đạn và kho lương. Nhiệm vụ của các anh là phá hủy càng nhiều càng tốt, tạo ra sự hỗn loạn tối đa, không cần cố thủ hay giao chiến kéo dài."

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, gật đầu mạnh mẽ. "Lâm Đại Nhân cứ yên tâm. Huynh đệ chúng tôi đã sẵn sàng. Dù là kho đạn hay kho lương, chúng tôi sẽ biến chúng thành tro bụi." Ánh mắt anh ánh lên sự kiên định, không một chút do dự. Sau bao nhiêu lần được Lâm Dịch huấn luyện và chiến đấu cùng, anh đã hoàn toàn tin tưởng vào khả năng lãnh đạo của người đàn ông này. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và Lâm Dịch đã chứng minh rằng hắn có thể giúp họ sinh tồn, thậm chí là chiến thắng.

Bạch Vân Nhi, đứng cạnh Lâm Dịch, đôi mắt thông minh lướt qua bản đồ, rồi lại ghi chép tỉ mỉ vào một cuốn sổ nhỏ. Nàng là người duy nhất trong căn phòng có thể theo kịp tốc độ suy nghĩ và phân tích của Lâm Dịch, và cũng là người duy nhất hiểu rõ áp lực mà hắn đang phải gánh chịu. Nàng khẽ thì thầm với Lâm Dịch: "Các lối rút lui dự phòng đã được vạch sẵn, và các điểm tập kết sau khi hoàn thành nhiệm vụ cũng đã được xác định. Người của Trần Nhị Cẩu cũng đã sẵn sàng để truyền tin và hỗ trợ nếu cần."

Lâm Dịch khẽ gật đầu, lòng thầm cảm kích sự chu đáo của nàng. Hắn biết, thành công của kế hoạch này không chỉ nằm ở sự táo bạo, mà còn ở sự chuẩn bị tỉ mỉ, cẩn trọng đến từng chi tiết nhỏ. "Chúng ta sẽ dùng một phần ba lực lượng tinh nhuệ nhất. Binh trưởng Triệu, ông hãy chọn ra những binh lính dạn dày kinh nghiệm nhất của mình. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, những người quen thuộc với địa hình hiểm trở của Bang Hắc Sa sẽ là lực lượng dẫn đường và đột kích lý tưởng. Vương Đại Trụ và Lý Hổ, các anh sẽ dẫn dắt dân quân, tập trung vào việc nghi binh và cắt đường tiếp viện từ phía sau nếu cần thiết. Chúng ta sẽ không giao chiến trực diện, mà sẽ tập trung vào tốc độ và sự bất ngờ. Điều quan trọng nhất là phải rút lui an toàn sau khi hoàn thành nhiệm vụ."

Hắn dừng lại, nhìn một lượt quanh căn phòng, ánh mắt dừng lại ở từng gương mặt. Hắn thấy sự lo lắng, nhưng cũng thấy sự quyết tâm cháy bỏng. Hắn biết, những người này không phải là những cỗ máy vô tri, họ có gia đình, có những người thân yêu để bảo vệ. Và chính vì thế, hắn càng phải cẩn trọng hơn bao giờ hết. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng sự sống của con người mới là thứ quý giá nhất. "Ta không muốn bất kỳ ai phải hy sinh vô ích. Kế hoạch này đã được tính toán kỹ lưỡng để giảm thiểu tối đa thương vong. Hãy nhớ lấy, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu."

Hắn quay lại bản đồ, dùng que tre chỉ vào từng vị trí, giải thích chi tiết đường đi bí mật mà chỉ những người thông thạo địa hình mới biết, thời điểm tấn công đã được tính toán dựa trên chu kỳ tuần tra của địch và thời gian chuyển giao ca gác, đến cả cách rút lui đã được vạch ra với nhiều phương án dự phòng. Bạch Vân Nhi ghi chép và điều chỉnh bản đồ, thêm vào những ký hiệu mới, những chỉ dẫn cụ thể hơn. Không khí trong căn phòng căng như dây đàn, nhưng tràn đầy sự tập trung. Mỗi người đều hiểu rõ vai trò của mình, và hiểu rõ tầm quan trọng của nhiệm vụ này.

Lâm Dịch cảm thấy một áp lực lớn đè nặng lên vai. Hắn không phải là một chiến thần, không có bàn tay vàng hay khả năng hô phong hoán vũ. Hắn chỉ là một người đàn ông hiện đại bị ném vào một thế giới cổ đại tàn khốc, nơi mỗi quyết định đều có thể đánh đổi bằng sinh mạng. Hắn tự hỏi, liệu mình có đang quá mạo hiểm? Liệu có phương án nào an toàn hơn không? Nhưng rồi, hắn lại lắc đầu. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nếu không mạo hiểm, không chủ động tấn công, họ sẽ mãi mãi bị động, mãi mãi là con mồi. Hắn phải là người thợ săn. Và để làm được điều đó, hắn phải trở thành một chỉ huy không thể bị đánh bại, một người không ngừng tìm kiếm cơ hội trong nghịch cảnh, một người mà tri thức là vũ khí mạnh nhất, và sự sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.

Ngoài kia, ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Chỉ còn những vì sao lấp lánh như những con mắt đang dõi theo. Trong căn phòng, tiếng bút lông của Bạch Vân Nhi sột soạt trên giấy, tiếng thì thầm phân tích của các chỉ huy, tiếng bản đồ được trải ra và gấp lại, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của chiến lược. Kế hoạch phản công sơ bộ đã được hình thành, từng chi tiết được Lâm Dịch và các chỉ huy cùng nhau xây dựng. Hắn biết, kế hoạch này sẽ là một bước ngoặt lớn, định hình cục diện chiến tranh ở biên giới và củng cố quyền lực của hắn. Hắn không mơ mộng về danh xưng hoàng đế hay tiên nhân, hắn chỉ muốn bảo vệ những gì hắn trân trọng. Và để làm được điều đó, hắn phải hành động.

***

Đêm đó, dưới ánh trăng non mờ nhạt bị che khuất bởi những đám mây đen vần vũ, Cánh Đồng Bất Tận hiện lên một vẻ hoang sơ và huyền bí. Gió mạnh lùa qua những thảm cỏ cao quá đầu người, tạo ra âm thanh xào xạc đều đặn như tiếng sóng vỗ bờ, xen lẫn tiếng côn trùng vo ve không ngớt, càng làm tăng thêm vẻ cô tịch của nơi đây. Không khí lạnh buốt cắt da thịt, nhưng không làm chùn bước những bóng người đang lặng lẽ di chuyển.

Hàng trăm bóng người, đen đặc như những linh hồn bóng đêm, ẩn mình trong những thảm cỏ cao, di chuyển từng bước nhẹ nhàng, thận trọng. Họ là sự pha trộn kỳ lạ giữa những binh lính chính quy rắn rỏi của Binh trưởng Triệu, những dân quân kiên cường của Vương Đại Trụ và Lý Hổ, và những thành viên Bang Hắc Sa tháo vát, quen thuộc với địa hình hiểm trở. Mỗi người đều mang trên mình vũ khí thô sơ nhưng ánh mắt thì rực cháy quyết tâm. Họ không nói một lời nào, chỉ dùng ám hiệu bằng tay và những cái gật đầu nhẹ để giữ liên lạc, tránh gây ra bất kỳ tiếng động nào có thể làm lộ vị trí. Sự im lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió và tiếng cỏ xào xạc là những âm thanh duy nhất phá vỡ màn đêm.

Trên một gò đất cao hơn, Lâm Dịch cùng Bạch Vân Nhi đứng lặng lẽ, đôi mắt căng thẳng dõi theo từng mũi tiến công. Hắn đưa lên mắt một vật thể kỳ lạ, được làm từ vài thấu kính mài dũa tinh xảo và những ống tre ghép lại – chiếc ống nhòm tự chế. Qua đó, hắn có thể nhìn rõ hơn những chuyển động mờ ảo dưới ánh trăng, theo dõi từng nhóm người đang lách mình qua cánh đồng cỏ. Chiếc ống nhòm tuy thô sơ nhưng là một công cụ vô giá, giúp hắn có được tầm nhìn vượt trội so với bất kỳ chỉ huy nào trong thế giới này.

"Mũi của Đại Trụ đã đến vị trí," Lâm Dịch thì thầm, giọng nói khẽ khàng đến mức gần như bị gió cuốn đi. Hắn quay sang Bạch Vân Nhi, người đang đứng cạnh hắn, tay nắm chặt một chiếc đèn lồng nhỏ được che kín đáo. "Chuẩn bị tín hiệu."

Bạch Vân Nhi gật đầu, khuôn mặt nàng tái nhợt vì lạnh và căng thẳng, nhưng đôi mắt thì vẫn sáng ngời, tập trung cao độ. Nàng hiểu rõ ý nghĩa của những khoảnh khắc này, và sự mong manh của ranh giới giữa thành công và thất bại. Nàng đã chuẩn bị sẵn sàng, mọi thứ đều phải chính xác đến từng khắc.

Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu để điều hòa nhịp tim đang đập mạnh trong lồng ngực. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của không khí thấm vào phổi, cái mùi đất ẩm ướt và cỏ dại nồng nặc trong không gian. Áp lực đè nặng lên hắn, nặng hơn bất kỳ gánh nặng nào hắn từng trải qua ở thế giới hiện đại. Hàng trăm sinh mạng đang nằm trong tay hắn, những người đã tin tưởng giao phó số phận mình cho một kẻ "xuyên không" không hề có "bàn tay vàng" hay phép thuật. Hắn không có năng lực tu luyện, không có võ công cái thế, hắn chỉ có trí óc và những kiến thức đến từ một thế giới khác. Liệu nó có đủ để đối phó với sự tàn khốc của chiến tranh nơi đây?

Hắn siết chặt tay vào Cẩm Nang Kế Sách giắt bên hông, một thói quen đã ăn sâu vào tâm trí hắn. Cuốn sách này, dù không phải là bùa hộ mệnh, nhưng nó là biểu tượng cho tri thức, cho sự mưu lược mà hắn luôn dựa vào. Mỗi trang sách, mỗi câu chữ trong đó đều là kinh nghiệm xương máu của những thế hệ đi trước, những chiến lược gia vĩ đại. Hắn đã đọc đi đọc lại, nghiền ngẫm, và biến chúng thành của riêng mình, kết hợp với tư duy hiện đại để tạo ra những chiến thuật không ai ngờ tới.

Dưới kia, Vương Đại Trụ, người chỉ huy đội tiên phong, đã ra hiệu cho quân lính của mình ẩn mình sâu hơn trong những bụi cỏ rậm rạp. Anh cẩn thận quan sát xung quanh, đôi tai lắng nghe mọi âm thanh nhỏ nhất, đôi mắt tinh tường dò xét từng bóng cây, từng tảng đá. Anh biết rõ địa hình này như lòng bàn tay, nhưng sự cẩn trọng chưa bao giờ là thừa trong chiến trận. Bên cạnh anh, Lý Hổ cùng đội của mình cũng đang bí mật tiếp cận một mục tiêu khác, một kho tiếp tế nhỏ hơn nằm cách xa kho đạn chính. Hai mũi, hai mục tiêu, cùng chung một ý chí.

Lâm Dịch kiểm tra đồng hồ cát nhỏ mà hắn mang theo bên mình, những hạt cát mịn màng từ từ trôi xuống đáy. Thời gian đang trôi đi, từng khắc từng khắc đều mang ý nghĩa sinh tử. Hắn nhẩm tính lại tất cả các yếu tố: tốc độ di chuyển của các đội, thời gian cần thiết để tiếp cận mục tiêu, thời gian mà địch sẽ mất để phản ứng. Mọi thứ đều phải khớp nhau một cách hoàn hảo, không được phép có bất kỳ sai sót nào. Một chút chậm trễ cũng có thể biến một cuộc đột kích táo bạo thành một thảm họa đẫm máu.

Sự thành công ban đầu của đòn phản công này sẽ làm suy yếu tinh thần địch, nhưng cũng có thể khiến chúng phản ứng dữ dội và có những động thái bất ngờ. Lâm Dịch đã lường trước điều đó, nhưng hắn cũng hiểu rằng, đôi khi phải chấp nhận rủi ro để giành chiến thắng. Việc hắn sử dụng các chiến thuật độc đáo và vũ khí cải tiến (như chính chiếc ống nhòm trên tay hắn) sẽ tạo ra những lợi thế không ngờ, nhưng cũng có thể bộc lộ những điểm yếu mới hoặc thu hút sự chú ý của các thế lực lớn hơn mà hắn chưa từng biết đến. Hắn vẫn còn nhớ nguồn gốc bí ẩn của tin tức tình báo về tuyến đường mới, một điều khiến hắn phải luôn cảnh giác. Liệu có một mạng lưới thông tin rộng lớn hơn đang âm thầm hỗ trợ hắn, hay một thế lực ngầm nào đó đang theo dõi mọi động thái của hắn và quân địch? Câu hỏi đó vẫn lơ lửng trong tâm trí, nhưng hiện tại, nó phải được gác lại.

Mũi tên lửa cháy đã được chuẩn bị sẵn sàng. Đó không chỉ là một tín hiệu, mà là một lời tuyên chiến, một ngọn lửa hy vọng trong đêm tối. Nó sẽ là khởi đầu của sự hỗn loạn, và cũng là khởi đầu cho một chương mới trong cuộc chiến tranh biên giới này. Lâm Dịch cảm thấy một luồng năng lượng lạnh buốt chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì sự phấn khích tột độ của một người lính trước trận chiến. Hắn đã sẵn sàng. Những người lính của hắn cũng đã sẵn sàng.

Tiếng gió hú qua tai hắn, mang theo hơi lạnh buốt giá. Hắn nhìn xuống, bóng người của Vương Đại Trụ đã hoàn toàn ẩn mình, chỉ còn là một chấm đen hòa vào bóng tối. Lý Hổ cũng vậy. Sự phối hợp giữa các lực lượng – dân quân, binh lính chính quy, và giang hồ – là một thử nghiệm lớn. Nó là chìa khóa cho chiến thắng, nhưng cũng tiềm ẩn nguy cơ bất đồng hoặc phản bội trong tương lai nếu không có một người lãnh đạo đủ uy tín và khả năng kiểm soát. Lâm Dịch biết điều đó, nhưng hắn tin vào sự lựa chọn của mình, tin vào những người đã cùng hắn trải qua bao gian khó.

Đêm càng về khuya, không khí càng trở nên đặc quánh. Thời khắc quyết định đã đến gần. Lâm Dịch đặt tay lên vai Bạch Vân Nhi, khẽ gật đầu. Nàng cũng gật lại, ánh mắt nàng như muốn nói: "Em đã sẵn sàng."

***

Sự yên tĩnh bao trùm tiền đồn của địch vào thời khắc gần sáng là một sự yên tĩnh giả tạo, ẩn chứa sự chủ quan và lơ là của những người lính gác. Những ngọn lửa trại đã tàn lụi, chỉ còn lại những đốm than đỏ hỏn nhấp nháy trong gió lạnh cắt da. Mùi khói và kim loại trộn lẫn với mùi mồ hôi và bụi đất, tạo nên một không khí nặng nề, uể oải. Một vài lính gác, với vẻ mặt ngái ngủ, lơ đãng dựa vào tường thành bằng đất và gỗ, ngáp ngắn ngáp dài, cố gắng chống lại cơn buồn ngủ đang kéo đến. Tiếng gió lạnh hú qua những khe hở của doanh trại, mang theo sự cô đơn và tĩnh mịch.

Trong một khoảnh khắc tưởng chừng như vĩnh cửu của sự im lặng, bỗng, một tiếng nổ nhỏ vang lên từ phía Tây Nam của tiền đồn, nơi đặt kho đạn. Tiếng nổ không quá lớn, nhưng đủ để phá tan sự yên tĩnh của đêm, đủ để khiến những tên lính gác đang mơ màng giật mình bừng tỉnh. Ngay sau đó, một tiếng la hét thất thanh vang lên, và ánh lửa bùng lên dữ dội, hắt lên những bóng người đang hoảng loạn chạy trốn. Khói đen cuồn cuộn bốc cao, hòa vào màn đêm, báo hiệu một sự kiện khủng khiếp vừa xảy ra.

"Cái quái gì thế này?!" Một tên lính gác hoảng hốt kêu lên, đôi mắt hắn mở to, chưa kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra. Hắn vội vàng vơ lấy cây giáo, nhưng chân tay vẫn còn run rẩy.

"Địch tấn công! Mau báo cáo!" Tên lính gác khác, có vẻ tỉnh táo hơn một chút, lập tức thổi kèn báo động, tiếng kèn vỡ tan trong đêm, mang theo sự hỗn loạn và kinh hoàng.

Nhưng đã quá muộn. Ngay khi tiếng kèn vừa dứt, một mũi tên lửa cháy rực rỡ xé toang màn đêm, bay vút lên trời, như một tín hiệu cho cuộc phản công toàn diện. Tiếp theo đó là hàng chục, hàng trăm mũi tên lửa khác, tạo thành một cơn mưa lửa rực rỡ, chiếu sáng cả một vùng trời, và cũng là một lời tuyên bố đanh thép: cuộc đột kích đã bắt đầu.

Vương Đại Trụ, người dẫn đầu đội quân tiên phong, lao vào doanh trại địch như một mãnh hổ vồ mồi. Anh dẫn đầu những dân quân dũng mãnh và lính chính quy thiện chiến, đánh úp những tên lính gác còn đang mơ màng và hoảng loạn. Tiếng binh khí va chạm chan chát, tiếng la hét, tiếng rên rỉ vang vọng khắp nơi, phá tan sự yên tĩnh của đêm. Dân quân của Vương Đại Trụ, vốn quen với những cuộc chiến du kích, nay lại có thêm sự phối hợp của binh lính chính quy, trở nên vô cùng hiệu quả. Họ không cố gắng giao chiến trực diện, mà tập trung vào việc tạo ra sự hỗn loạn, phá hủy các vật tư, và mở rộng khu vực tấn công.

Trong khi đó, từ một hướng khác, Lý Hổ cùng đội quân của mình cũng đã tấn công vào khu vực kho lương thực. Lưỡi đao của Lý Hổ vung lên loang loáng, hạ gục những tên lính gác đang cố gắng chống cự. Những thùng lương thực, bao gạo, bao ngũ c���c bị đổ tung tóe, bị phóng hỏa ngay lập tức. Lửa bùng lên dữ dội, liếm láp mọi thứ, biến khu vực kho lương thành một biển lửa rực sáng. Khói đen cuồn cuộn bốc lên, che khuất cả bầu trời đêm, mùi cháy khét lẹt nồng nặc trong không khí.

Đội quân của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa cũng không hề kém cạnh. Hắn và những thành viên bang hội tinh nhuệ, với kinh nghiệm dày dặn trong việc đột kích và phục kích, đã tạo ra một mũi nghi binh hoàn hảo từ phía Bắc. Họ không tấn công trực diện vào tiền đồn, mà tập trung vào việc quấy rối các tuyến tuần tra, phá hủy các chốt gác nhỏ lẻ, và tạo ra những tiếng động lớn, những ánh lửa giả để đánh lạc hướng quân địch. Tiếng la hét, tiếng súng nổ nhỏ lẻ vang lên liên tục từ nhiều phía, khiến quân địch không thể xác định được đâu là mũi tấn công chính, đâu là nghi binh.

Lâm Dịch, từ vị trí quan sát của mình, vẫn dùng ống nhòm dõi theo từng diễn biến. Ánh mắt hắn sắc bén, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Hắn thấy lửa bùng lên dữ dội từ kho đạn và kho lương, thấy sự hỗn loạn bao trùm doanh trại địch. Hắn thấy những mũi tên lửa cháy vẫn liên tục được bắn lên trời, tạo thành một khung cảnh rực rỡ mà cũng đầy bi tráng.

"Tín hiệu đã được bắn. Các mũi đã thành công đột phá," Bạch Vân Nhi nói, giọng nàng run rẩy vì xúc động và căng thẳng. Nàng nắm chặt tay, cố gắng giữ bình tĩnh.

Lâm Dịch gật đầu. "Kế hoạch bước đầu đã thành công. Giờ là lúc tạo ra sự hỗn loạn tối đa."

Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Sự thành công ban đầu của đòn phản công này chắc chắn sẽ làm suy yếu tinh thần địch, gieo rắc sự sợ hãi và hoang mang vào hàng ngũ của chúng. Nhưng đồng thời, nó cũng có thể khiến chúng phản ứng dữ dội và có những động thái bất ngờ, thậm chí là liều lĩnh để bảo vệ tuyến hậu cần quan trọng. Cuộc chiến không bao giờ đơn giản chỉ là tấn công và phòng thủ. Luôn có những biến số không lường trước được.

Việc Lâm Dịch sử dụng các chiến thuật độc đáo và vũ khí cải tiến, như chiếc ống nhòm trên tay hắn hay những phương pháp đột kích bất ngờ này, đã tạo ra những lợi thế không ngờ. Nhưng hắn cũng ý thức được rằng, mỗi chiến thắng, mỗi sự sáng tạo đều có thể bộc lộ những điểm yếu mới, hoặc thu hút sự chú ý của các thế lực lớn hơn mà hắn chưa từng biết đến. Thế giới này không chỉ có Đại Hạ Vương Triều và quân phản loạn, mà còn có cả những thế lực tu hành bí ẩn, những bang phái giang hồ và những thế gia lớn mạnh khác. Liệu họ có đang theo dõi? Liệu họ có nhìn thấy những "mũi tên vô hình" mà Lâm Dịch đang dùng để thay đổi cục diện chiến tranh?

Tiếng binh khí va chạm, tiếng la hét và tiếng lửa cháy vẫn tiếp tục vang lên, hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự tàn phá. Khói đen cuồn cuộn bốc lên trời, như một cột mốc báo hiệu cho một đêm không ngủ, một đêm định mệnh. Lâm Dịch đứng đó, giữa gió lạnh và tiếng ồn ào của chiến trận, ánh mắt hắn dõi về phía tiền đồn đang bốc cháy. Hắn biết, đêm nay sẽ là một đêm dài. Nhưng hắn cũng biết, mũi tên vô hình đã được bắn đi, và nó đã găm trúng đích. Cuộc phản công đã chính thức khởi phát.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free