Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 730: Tin Tức Động Trời: Phản Công Chiến Lược

Gió đêm biên thùy vẫn không ngừng rít lên từng hồi, luồn qua khe cửa lều chỉ huy tạm bợ, mang theo cái lạnh thấu xương và mùi đất ẩm. Bên trong, ánh nến leo lét trên bàn gỗ thô kệch, rọi bóng những gương mặt trầm tư, mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự sắc bén, tập trung. Cuộc họp đánh giá diễn tập vừa kết thúc, nhưng không khí vẫn còn nặng nề. Lâm Dịch tựa lưng vào ghế, cảm nhận sự mỏi mệt lan tỏa khắp cơ thể sau một ngày dài căng thẳng, nhưng tâm trí hắn lại hoạt động không ngừng. Hắn nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị đắng chát lan tỏa trong miệng, xua đi sự mệt mỏi còn sót lại, nhưng đồng thời cũng khắc sâu thêm sự khắc nghiệt của thực tại.

"Chúng ta đã phát hiện ra nhiều vấn đề," Lâm Dịch mở lời, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy sức nặng, vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Hắn đặt chén trà xuống, khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn, ánh mắt lướt qua từng người. "Hệ thống truyền tin còn chậm, phối hợp giữa các đơn vị chưa thật sự ăn khớp. Đặc biệt là những sự cố bất ngờ như mất liên lạc giữa Vương Đại Trụ và Lý Hổ, hay việc máy bắn đá bị hỏng. Những điều đó hoàn toàn có thể xảy ra trong chiến trường thực tế, và nếu chúng ta không có phương án ứng phó, cái giá phải trả sẽ là máu và nước mắt. Cái giá ấy, chúng ta không thể nào chịu nổi."

Vương Đại Trụ, với vẻ mặt chất phác thường thấy, lúc này lại mang chút xấu hổ, cúi đầu nói: "Lâm Đại Nhân nói đúng. Tiểu nhân đã quá phụ thuộc vào những chiếc máy bắn đá đó mà quên mất phải chuẩn bị phương án dự phòng khi chúng gặp sự cố." Hắn vò vò hai bàn tay chai sần, những vết chai đó là minh chứng cho bao năm tháng lao động nặng nhọc, cũng là biểu tượng cho sự kiên cường của một người nông dân.

Lý Hổ cũng lên tiếng, giọng hắn vang dội hơn, đầy vẻ quyết tâm: "Tiểu nhân cũng đã quá tập trung vào việc tấn công mà chưa chú ý đến việc duy trì liên lạc. Đây là bài học xương máu mà chúng ta phải khắc cốt ghi tâm. Một sai sót nhỏ trên chiến trường có thể đổi bằng mạng sống của huynh đệ."

Lâm Dịch gật đầu. Hắn hiểu rõ tâm lý của họ. Họ là những người dân quân, phần lớn chưa từng trải qua chiến trận thực sự, những kinh nghiệm ít ỏi có được từ những trận đánh nhỏ lẻ không đủ để họ hình dung được sự tàn khốc của một cuộc chiến quy mô lớn. "Đúng vậy. Đây là những bài học quý giá. Nhưng cũng có những tiến bộ đáng kể, đặc biệt là tinh thần chiến đấu và khả năng thích nghi của mọi người. Phản ứng của Vương Đại Trụ khi nhận lệnh rút lui, và việc Lý Hổ nhanh chóng thay đổi chiến thuật để phản công, đều cho thấy sự linh hoạt cần thiết trên chiến trường." Hắn dừng lại, ánh mắt chuyển sang Binh trưởng Triệu, người đang ngồi thẳng lưng, dáng vẻ rắn rỏi của một quân nhân chính quy. "Binh trưởng Triệu, ông có nhận xét gì không?"

Binh trưởng Triệu gật gù. Khuôn mặt sạm nắng của ông ta, với vết sẹo trên má, toát lên vẻ từng trải. "Lâm Đại Nhân đánh giá rất khách quan. Lão phu cũng có cùng nhận định. Các đơn vị dân quân tuy còn non kinh nghiệm, nhưng tinh thần lại rất cao. Đặc biệt là khả năng ứng biến của Lâm Đại Nhân khi đối mặt với sự cố bất ngờ, quả thực khiến lão phu phải thán phục." Ông ta nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy vẻ tôn trọng, một sự tôn trọng không chỉ dành cho cấp trên mà còn dành cho một người có tài năng thực sự. "Chúng tôi, binh lính chính quy, đã quen với những mệnh lệnh cứng nhắc, những quy tắc bất di bất dịch trên chiến trường. Phương pháp của Lâm Đại Nhân có vẻ khác biệt, đôi khi có phần... phóng khoáng. Nhưng lại hiệu quả trong việc kích thích khả năng sáng tạo của binh sĩ, giúp họ không bị cứng nhắc bởi những quy tắc đã lỗi thời." Trong sâu thẳm, Binh trưởng Triệu nhận ra rằng trong thời loạn lạc này, những người dám phá bỏ lề thói cũ như Lâm Dịch mới có thể tạo nên kỳ tích.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa vẫn trầm ngâm, ánh mắt hắn nheo lại dưới hàng lông mày rậm. Hắn không nói gì, nhưng sự im lặng của hắn lại nói lên nhiều điều. Hắn đã nhìn thấy những gì Lâm Dịch làm, những quyết định chớp nhoáng và hiệu quả trong tình huống hỗn loạn của diễn tập. *Thằng nhóc này... không phải chỉ biết nói suông,* hắn thầm nghĩ, bàn tay to lớn siết chặt chuôi đại đao đặt bên cạnh. *Hắn có cái đầu, và hắn biết cách dùng nó. Hắn không chỉ hô hào, mà còn chỉ ra được phương hướng. Có lẽ, hợp tác với hắn không phải là một quyết định tồi.* Hắn đã chứng kiến Lâm Dịch biến một đám dân thường thành những người có thể cầm vũ khí chiến đấu, đã thấy hắn đối phó với dịch bệnh mà không cần đến sự giúp đỡ từ bên ngoài. Đó là một loại tài năng mà hắn, một kẻ lăn lộn giang hồ bao năm, chưa từng thấy ở bất kỳ ai.

Lâm Dịch thở dài một hơi nhẹ, trong lòng hắn ngổn ngang những suy nghĩ. Hắn biết, một cuộc diễn tập không thể nào mô phỏng hết được sự tàn khốc của chiến trường thực. Những sai sót ngày hôm nay, nếu lặp lại trong trận chiến thật, sẽ phải trả giá bằng sinh mạng. Hắn không muốn chứng kiến điều đó. Hắn không phải là một vị tướng quân máu lạnh, hắn chỉ là một ngư��i bình thường bị đẩy vào hoàn cảnh bất thường, gánh vác trách nhiệm mà hắn chưa từng nghĩ tới. "Chúng ta sẽ lặp lại diễn tập này, với những kịch bản khó hơn, phức tạp hơn," Lâm Dịch tiếp tục, giọng nói trở nên kiên quyết hơn. "Và chúng ta sẽ tập trung vào việc khắc phục những điểm yếu đã phát hiện ngày hôm nay. Tôi muốn mọi người suy nghĩ, tìm ra cách cải thiện, cách phối hợp tốt hơn nữa. Tri thức là vũ khí, nhưng nó chỉ mạnh mẽ khi được mài giũa không ngừng. Chúng ta không có nhiều thời gian. Kẻ thù sẽ không đợi chúng ta hoàn thiện. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, chúng ta phải mạnh hơn, thông minh hơn đối thủ." Hắn nhớ lại những lời từng nói với chính mình, những nguyên tắc sống còn mà hắn đã đúc kết được từ thế giới hiện đại và từ chính cuộc sống khắc nghiệt ở Đại Hạ.

Hắn nhấp một ngụm trà nóng cuối cùng, cảm nhận vị đắng chát vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi. "Một điều nữa, các công cụ cải tiến của chúng ta, mặc dù gặp trục trặc nhỏ, nhưng đã chứng minh được tiềm năng. Chúng ta cần phải tiếp tục nghiên cứu, cải thiện chúng để chúng trở thành chìa khóa để giành lợi thế trong trận chiến thật." Lâm Dịch nhìn về phía Bạch Vân Nhi, người đang ngồi ghi chép cẩn thận bên cạnh, ánh mắt sắc bén và đôi tay thoăn thoắt. "Vân Nhi, cô hãy sắp xếp một nhóm thợ lành nghề, tập trung vào việc khắc phục lỗi kỹ thuật của máy bắn đá và các công cụ hỗ trợ khác. Đồng thời, nghiên cứu khả năng phát triển các phương tiện liên lạc đơn giản nhưng hiệu quả hơn." Nàng gật đầu, khuôn mặt tập trung không chút biểu cảm thừa thãi, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt, Lâm Dịch thấy được sự quyết tâm và tin tưởng tuyệt đối. *Những điểm yếu này, nếu không được khắc phục, sẽ là những vết nứt mà kẻ địch sẽ tận dụng. Và những sáng kiến của mình, dù còn sơ khai, nhưng sẽ là nền tảng cho chiến thắng,* hắn thầm nhủ. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, chúng ta phải tự mình giành lấy nó."

Cuộc họp chuẩn bị kết thúc, bên ngoài, tiếng gió vẫn rít lên không ngớt, hòa cùng tiếng bước chân tuần tra đều đặn của lính gác, tạo nên một bản giao hưởng khô khốc của màn đêm biên giới. Hơi lạnh từ bên ngoài phả vào qua khe cửa lều, khiến ngọn nến trên bàn run rẩy, chực tắt. Mọi người đều đã đứng dậy, chuẩn bị rời đi, mang theo những mệnh lệnh và những suy tư nặng trĩu. Khi Lâm Dịch vừa định đứng lên, một bóng người đột ngột xông vào lều, gần như làm đổ chiếc bàn ọp ẹp. Đó là Trần Nhị Cẩu, khuôn mặt hắn tái nhợt vì hốt hoảng, hơi thở đứt quãng. Theo sau hắn là một người lính dân quân trẻ tuổi khác, thân hình gầy gò, trang phục lấm lem bụi đất, mái tóc rũ rượi che gần hết khuôn mặt. Cả hai đều thở hổn hển, lồng ngực phập phồng như vừa trải qua một cuộc chạy đua sinh tử. Không khí căng thẳng trong lều bỗng chốc đặc quánh lại, mọi ánh mắt đổ dồn vào hai người vừa xuất hiện.

"Đại ca, có tin tức khẩn cấp!" Trần Nhị Cẩu thở dốc, cố gắng hít thở thật sâu để lấy lại bình tĩnh, nhưng đôi mắt hắn vẫn lộ rõ vẻ lo lắng tột độ. "Từ phía Đông... người này... người này mang tin quan trọng!" Hắn chỉ tay về phía người lính dân quân trẻ, người đang cố gắng đứng thẳng nhưng hai đầu gối vẫn run rẩy.

Người đưa tin, dù kiệt sức, vẫn cố gắng cất lời, giọng hắn khản đặc và đứt quãng, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang sức nặng kinh hoàng: "Quân địch... chúng... chúng có một tuyến tiếp tế mới... lỏng lẻo... gần Hẻm Núi Xà Cốt..." Hắn nói xong, cơ thể dường như không còn sức lực, lảo đảo suýt ngã. Vương Đại Trụ nhanh chóng đỡ lấy hắn, ánh mắt đầy lo lắng.

Lâm Dịch, từ trạng thái mệt mỏi ban đầu, ngay lập tức trở nên sắc bén. Mọi dấu hiệu của sự uể oải biến mất, thay vào đó là sự tập trung cao độ đến đáng sợ. Hắn giơ tay ra hiệu cho mọi người giữ im lặng tuyệt đối, ánh mắt lạnh lùng quét qua người đưa tin, đánh giá từng cử chỉ, từng biểu cảm của hắn. Trong tâm trí Lâm Dịch, một cỗ máy phân tích đã khởi động. *Tin tức khẩn cấp như vậy, vào thời điểm này... không thể xem thường. Nhưng liệu có phải là cái bẫy?* Hắn nhớ lại những bài học về chiến tranh tâm lý, về những thông tin giả mạo được tung ra để dụ địch. Tuy nhiên, sự kiệt sức và vẻ hoảng hốt chân thật của người đưa tin không giống như diễn kịch. Mùi đất và mồ hôi ám trên người hắn, cùng với đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ, cho thấy hắn đã trải qua một hành trình dài và nguy hiểm.

Bạch Vân Nhi, không đợi Lâm Dịch ra lệnh, đã nhanh chóng đi đến chiếc bàn cạnh đó, trải ra một tấm bản đồ quân sự cũ kỹ, trên đó chi chít những ký hiệu mà chỉ những người trong quân mới hiểu. Nàng biết, trong những tình huống như thế này, từng giây phút đều quý giá. Nàng đã quen với cách Lâm Dịch làm việc, luôn cần thông tin trực quan để phân tích và đưa ra quyết định. Tiếng bản đồ sột soạt trong sự im lặng của căn lều càng làm tăng thêm sự căng thẳng. Mùi giấy cũ và mực bay lên, hòa lẫn với mùi bụi bẩn và mồ hôi của người đưa tin.

Lâm Dịch nhìn người đưa tin, ánh mắt như xuyên thấu. "Ngươi đã nhìn thấy gì? Chi tiết. Đừng bỏ sót bất kỳ điều gì." Giọng hắn trầm, chậm rãi, nhưng đầy uy lực, đủ để trấn an người đưa tin đang hoảng loạn. Hắn biết, một thông tin dù nhỏ nhất cũng có thể thay đổi cục diện.

Người đưa tin hít một hơi thật sâu, nuốt nước bọt khó khăn, rồi bắt đầu kể lại, giọng hắn dần ổn định hơn, dù vẫn còn chút run rẩy: "Tiểu nhân... tiểu nhân là lính trinh sát... được phái đi thám thính tình hình quân địch ở phía Đông Bắc. Ba ngày trước, tiểu nhân phát hiện quân Trương Thịnh bắt đầu xây dựng một con đường mới... xuyên qua Hẻm Núi Xà Cốt. Con đường này... rất hiểm trở, nhưng có vẻ chúng đang dùng nó để vận chuyển lương thảo và binh khí. Tuyến đường cũ đã bị chúng ta gây khó dễ nhiều lần, nên chúng đã tìm cách khác." Hắn chỉ lên bản đồ, ngón tay run rẩy dừng lại ở một khe núi nhỏ, nơi được đánh dấu mờ nhạt. "Chúng vận chuyển vào ban đêm, với số lượng binh lính canh gác không nhiều... Có lẽ chúng nghĩ rằng đây là tuyến đường bí mật, không ai biết đến."

Lâm Dịch lắng nghe từng lời, trong đầu hắn, bản đồ địa hình và thông tin tình báo đang khớp nối với nhau. *Hẻm Núi Xà Cốt... hiểm trở, nhưng nếu quân địch đã dám dùng, chứng tỏ chúng đã tính toán kỹ lưỡng. Nhưng tại sao lại lỏng lẻo?* Lâm Dịch suy nghĩ. *Phải chăng là chúng tự tin vào địa hình, hoặc là chúng đang tập trung lực lượng ở nơi khác, tuyến này chỉ là phụ trợ? Hay là... đây thực sự là một sơ hở mà chúng ta có thể khai thác?* Hắn nhớ lại những kiến thức về hậu cần quân sự từ thế giới cũ. Một tuyến đường tiếp tế, dù nhỏ, cũng là huyết mạch của quân đội. Cắt đứt nó có thể khiến đối phương rơi vào tình thế khốn đốn.

Binh trưởng Triệu cau mày. "Hẻm Núi Xà Cốt... nơi đó vốn là địa hình hiểm trở, đá lở thường xuyên, rất khó đi. Nếu quân địch dùng nơi đó làm tuyến tiếp tế, có lẽ chúng đã gia cố rất kỹ. Và chúng chắc chắn sẽ có quân mai phục." Ông ta nói, giọng đầy vẻ hoài nghi. Kinh nghiệm chiến trường đã dạy ông ta rằng không có gì là dễ dàng.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa thì lại nheo mắt, ánh mắt hắn sáng lên một tia tàn độc. "Hiểm trở ư? Càng hiểm trở càng dễ đánh úp. Bang Hắc Sa chúng ta đã quen với những địa hình như vậy. Nhưng quan trọng là... có bao nhiêu quân địch canh gác? Ngươi có thấy rõ không?" Hắn hỏi người đưa tin, giọng gằn lên.

Người đưa tin gật đầu lia lịa. "Thưa Thủ Lĩnh... tiểu nhân đã theo dõi ba đêm. Mỗi đêm, chỉ có khoảng một đội quân, chừng trăm người, bảo vệ đoàn xe. Chúng chủ yếu dựa vào địa hình hiểm trở để phòng thủ, chứ không có nhiều quân tinh nhuệ." Hắn nói, giọng chắc chắn hơn, như đã lấy lại được chút tự tin. "Đoàn xe cũng không quá lớn, nhưng liên tục vận chuyển. Có vẻ như chúng đang dồn lương thảo cho một đợt tấn công lớn sắp tới."

Lâm Dịch quay sang Bạch Vân Nhi. "Vân Nhi, cô hãy cho người đưa tin này nghỉ ngơi. Sau đó, hãy xác minh thông tin này một cách cẩn trọng nhất có thể. Cử thêm người trinh sát, không được để lộ tung tích, chỉ cần xác nhận lại tuyến đường và số lượng quân canh gác. Đồng thời, tìm hiểu xem lực lượng chính của Trương Thịnh hiện đang tập trung ở đâu."

Nàng gật đầu, ánh mắt nhanh chóng lướt qua người đưa tin, rồi ra hiệu cho Trần Nhị Cẩu đưa hắn đi. Trần Nhị Cẩu vâng lời, đỡ lấy người lính dân quân trẻ tuổi đang run rẩy rời khỏi lều. Khi họ rời đi, không khí trong lều lại chìm vào im lặng, nhưng lần này là một sự im lặng nặng trĩu những suy tính. Lâm Dịch đứng dậy, đi đến bên bản đồ, ánh mắt hắn tập trung vào khu vực Hẻm Núi Xà Cốt. Hắn hình dung ra địa hình, những con dốc đá lởm chởm, những khúc cua gấp khúc. *Nếu tin tức này là thật, đây không chỉ là một cơ hội, mà là một bước ngoặt.* Hắn biết, trong chiến tranh, việc nắm bắt thông tin tình báo và tận dụng nó một cách nhanh chóng, táo bạo là chìa khóa để giành chiến thắng.

Đêm dần về sáng, những tia nắng ban mai yếu ớt bắt đầu xuyên qua kẽ lều, rọi lên tấm bản đồ quân sự trải rộng trên bàn. Sương mù dày đặc vẫn bao phủ bên ngoài, khiến không khí trong lều càng thêm lạnh lẽo. Lâm Dịch đã thức trắng đêm, ánh mắt hắn đỏ ngầu vì thiếu ngủ, nhưng tinh thần lại vô cùng sắc bén. Hắn cầm Cẩm Nang Kế Sách, một cuốn sách cũ kỹ mà hắn đã tìm thấy trong thư viện của vị quan huyện cũ, nơi chứa đựng những mưu lược cổ xưa. Hắn không chỉ đọc nó như một cuốn sách, mà còn dùng nó như một công cụ để phân tích, kết hợp với tư duy chiến lược hiện đại của mình. Hắn chỉ vào bản đồ, ngón tay đặt đúng vào vị trí Hẻm Núi Xà Cốt, nơi mà thông tin tình báo đã chỉ ra.

"Đây là Hẻm Núi Xà Cốt," Lâm Dịch mở lời, giọng hắn khàn đi một chút vì thức khuya, nhưng vẫn đầy uy lực. Hắn nhìn các chỉ huy đang ngồi đối diện, gương mặt họ cũng in hằn vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy mong chờ. "Tuyển đường này mới được mở, chưa được gia cố kỹ lưỡng. Người đưa tin cho biết, chúng chỉ dùng một đội quân nhỏ để canh gác, dựa vào địa hình hiểm trở làm lợi thế. Đây là yết hầu tiếp tế của chúng, một mạch máu quan trọng để duy trì lực lượng ở tiền tuyến." Hắn dùng bút lông chấm mực, khoanh tròn khu vực đó trên bản đồ, rồi vẽ thêm một vài mũi tên chỉ hướng.

Binh trưởng Triệu là người đầu tiên lên tiếng, vẻ hoài nghi vẫn còn vương vấn trên khuôn mặt sạm nắng. "Nhưng đây là vùng hiểm trở, Lâm Đại Nhân. Quân địch chắc chắn cũng có mai phục. Liệu có quá mạo hiểm không khi chúng ta tấn công vào một nơi như vậy? Nếu chúng ta sa vào bẫy, tổn thất sẽ rất lớn." Ông ta đã quen với lối đánh cẩn trọng, từng bước một, không dám mạo hiểm quá mức.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa cũng gật gù, ánh mắt hắn nheo lại. "Chúng ta đã quen phòng thủ, giờ lại đánh úp... cần phải có kế hoạch thật chi tiết. Giang hồ chúng ta tuy không ngại chém giết, nhưng cũng không muốn chết vô ích. Hơn nữa, nếu tin tức tình báo sai lệch thì sao?" Giọng hắn to tiếng và có phần gằn lên, đầy vẻ thận trọng mà hiếm khi người ta thấy ở một thủ lĩnh giang hồ bặm trợn.

Lâm Dịch mỉm cười nhạt, một nụ cười không đạt tới khóe mắt. Hắn hiểu sự dè dặt của họ. Đó là bản năng sinh tồn, là sự cẩn trọng cần thiết của những người từng trải qua nhiều trận mạc. "Rủi ro là có, các vị. Không có trận chiến nào mà không có rủi ro. Nhưng cơ hội cũng vậy. Chúng ta không thể mãi bị động, co cụm phòng thủ. Kẻ địch đang dồn lực chuẩn bị cho một đợt tấn công lớn. Nếu chúng ta để chúng hoàn tất việc tiếp tế, chúng ta sẽ phải đối mặt với một đội quân sung sức, với đầy đủ lương thảo và vũ khí. Lúc đó, chúng ta sẽ khó lòng chống đỡ." Hắn đặt Cẩm Nang Kế Sách xuống bàn, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng người. "Đây là thời cơ duy nhất để lật ngược thế cờ. Một đòn đánh phủ đầu vào tuyến tiếp tế sẽ khiến chúng hoảng loạn, làm suy yếu tinh thần và khả năng chiến đấu của quân địch. Nó sẽ mua cho chúng ta thời gian, và quan trọng hơn, nó sẽ chứng minh rằng chúng ta không phải là những con mồi yếu ớt."

Hắn dừng lại một chút, để những lời mình nói thấm vào từng người. Trong đầu Lâm Dịch, hắn đang cân nhắc giữa hàng ngàn biến số. Quyết định này không chỉ ảnh hưởng đến số phận của những người lính đang ngồi đây, mà còn là sinh mạng của toàn bộ cộng đồng mà hắn đã mất công gầy dựng. *Một bước đi sai lầm có thể khiến mọi thứ sụp đổ. Nhưng không hành động cũng là một sự lựa chọn, và đôi khi, nó còn nguy hiểm hơn.* Hắn nhớ lại câu nói "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Để có được công bằng, hay ít nhất là để sinh tồn, hắn phải tự mình tạo ra cơ hội.

"Về vấn đề tin tức tình báo," Lâm Dịch nói tiếp, "Bạch Vân Nhi đã cử thêm người đi xác minh. Chúng ta sẽ không hành động cho đến khi có thông tin chính xác. Tuy nhiên, chúng ta cần phải chuẩn bị sẵn sàng. Thời gian là yếu tố then chốt. Nếu chúng ta chậm trễ, tuyến đường đó sẽ được gia cố, và cơ hội sẽ vụt mất." Hắn chỉ vào bản đồ, vẽ một đường vòng cung quanh Hẻm Núi Xà Cốt. "Chúng ta sẽ chia thành hai mũi. Một mũi đánh thẳng vào tuyến tiếp tế, phá hủy đoàn xe và kho lương. Mũi còn lại sẽ làm nhiệm vụ nghi binh, thu hút sự chú ý của quân địch ở các vị trí khác, tạo điều kiện cho mũi tấn công chính."

Vương Đại Trụ, với vẻ mặt đã bớt căng thẳng hơn, nói: "Nếu Lâm Đại Nhân đã quyết, tiểu nhân xin tuân lệnh. Nhưng lực lượng của chúng ta... có đủ để làm điều này không?"

Lâm Dịch nhìn Bạch Vân Nhi, nàng khẽ gật đầu, ra hiệu rằng thông tin xác minh đã có. "Thông tin vừa được xác nhận. Tuyến đường đó quả thực còn mới và quân địch canh gác không quá chặt chẽ, chủ yếu dựa vào địa hình. Đây là điểm yếu mà chúng ta có thể khai thác." Hắn nói, giọng chắc chắn hơn. "Về lực lượng, chúng ta sẽ dùng tinh nhuệ nhất. Binh trưởng Triệu, ông hãy chọn ra một phần ba binh lính chính quy của mình. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, Bang Hắc Sa có những người quen thuộc với địa hình hiểm trở, hãy chọn ra một nhóm tinh nhuệ để dẫn đường và đột kích. Vương Đại Trụ và Lý Hổ, các anh hãy dẫn dắt dân quân, tập trung vào việc nghi binh và cắt đường tiếp viện từ phía sau nếu cần thiết. Chúng ta sẽ không giao chiến trực diện, mà sẽ tập trung vào tốc độ và sự bất ngờ."

Binh trư���ng Triệu nhìn Lâm Dịch, ánh mắt ông ta lóe lên sự kinh ngạc, rồi từ từ chuyển thành sự tán thành. Kế hoạch này táo bạo, nhưng lại có tính khả thi cao. Nó đánh vào điểm yếu nhất của địch, lại né tránh việc đối đầu trực diện với quân chính quy của chúng. "Lão phu hiểu rồi. Sẽ chuẩn bị quân ngay lập tức."

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa thì cười khẩy, nụ cười hung tợn quen thuộc đã trở lại trên khuôn mặt hắn. "Đánh úp à? Chuyện đó thì Bang Hắc Sa chúng ta là bậc thầy. Lâu rồi không được ra tay. Ta sẽ đích thân dẫn đầu." Hắn đã nhìn thấy cơ hội để chứng tỏ giá trị của bang mình, và cũng là cơ hội để thu lợi từ những chiến lợi phẩm.

Lâm Dịch gật đầu. Hắn biết, để thuyết phục được những con người này, không chỉ cần lý lẽ mà còn cần một tầm nhìn, một cơ hội. "Chúng ta sẽ chuẩn bị kỹ lưỡng, từng bước một. Chi tiết kế hoạch, đường đi nước bước, và các phương án dự phòng sẽ được thảo luận ngay bây giờ. Bạch Vân Nhi, cô hãy giúp tôi phác thảo kế hoạch chi tiết, bao gồm cả hậu cần và thông tin liên lạc."

Ánh bình minh dần mạnh hơn, xua tan lớp sương mù dày đặc. Trong căn lều, tiếng bút lông sột soạt trên giấy, tiếng thì thầm phân tích, tiếng bản đồ được trải ra và gấp lại, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của chiến lược. Kế hoạch phản công sơ bộ đã bắt đầu hình thành, từng chi tiết được Lâm Dịch và các chỉ huy cùng nhau xây dựng. Lâm Dịch biết, kế hoạch này sẽ là một bước ngoặt lớn, định hình cục diện chiến tranh ở biên giới và củng cố quyền lực của hắn. Hắn không mơ mộng về danh xưng hoàng đế hay tiên nhân, hắn chỉ muốn bảo vệ những gì hắn trân trọng. Và để làm được điều đó, hắn phải trở thành một chỉ huy không thể bị đánh bại, một người không ngừng tìm kiếm cơ hội trong nghịch cảnh, một người mà tri thức là vũ khí mạnh nhất, và sự sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.

Nguồn gốc của tin tức tình báo về tuyến đường mới vẫn còn là một bí ẩn, nhưng nó đã mở ra một cánh cửa. Liệu có một mạng lưới thông tin rộng lớn hơn đang âm thầm hỗ trợ hắn, hay một thế lực ng��m nào đó đang theo dõi mọi động thái của hắn và quân địch? Lâm Dịch biết, hắn không thể bỏ qua khả năng này. Nhưng hiện tại, điều quan trọng nhất là phải tận dụng triệt để cơ hội này. Cẩm Nang Kế Sách nằm trên bàn, như một lời nhắc nhở rằng mưu lược và trí tuệ cổ xưa vẫn có thể kết hợp với tư duy hiện đại để tạo nên chiến thắng. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng mới chảy trong huyết quản, xua tan đi mọi mệt mỏi. Trận chiến sắp tới sẽ không dễ dàng, nhưng hắn đã sẵn sàng.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free