Lạc thế chi nhân - Chương 729: Đại Diễn Tập: Lửa Thử Vàng
Cái lạnh cắt da của đêm biên giới vẫn còn vương vấn trong không khí sáng sớm, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng xé toạc màn sương mờ mịt giăng kín Thôn Làng Sơn Cước. Dù dịch bệnh đã được kiểm soát một cách thần kỳ dưới sự chỉ dẫn của Lâm Dịch, những dấu vết của nó vẫn còn hằn sâu trên những khuôn mặt xanh xao, những cái ho khan còn sót lại trong không khí, và sự mệt mỏi rã rời của những người vừa vượt qua cửa tử. Tuy nhiên, mệnh lệnh đã được ban ra, và không ai dám lơ là. Cuộc chiến thực sự vẫn đang treo lơ lửng trên đầu họ như một lưỡi gươm Damocles.
Tại một bãi đất trống rộng lớn, vốn là nơi dân làng thường phơi thóc sau mùa gặt, nay đã biến thành một quảng trường tập trung quân sự. Hàng trăm binh lính dân quân, những người lính chính quy dưới quyền Binh trưởng Triệu và cả những thành viên Bang Hắc Sa, ai nấy đều nghiêm trang xếp thành hàng ngũ chỉnh tề, dù sự mệt mỏi vẫn còn lẩn khuất trong ánh mắt. Tiếng giày giẫm trên đất, tiếng khua nhẹ của vũ khí thô sơ, và những tiếng ho khan lẻ tẻ tạo nên một bản giao hưởng khô khan, nặng nề, khác xa với tiếng gà gáy, tiếng trẻ con chơi đùa thường ngày. Mùi khói gỗ từ những bếp lửa vừa tàn, mùi đất ẩm và mùi mồ hôi chua loét quyện vào nhau, tạo nên một không khí vừa căng thẳng vừa chân thực.
Lâm Dịch đứng trên một bục gỗ cao, ánh mắt sắc bén quét qua từng gương mặt phía dưới. Ngoại hình hắn vẫn gầy gò, có chút xanh xao sau những đêm thức trắng chống dịch, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên một sự kiên định, một ý chí sắt đá không gì lay chuyển nổi. Mái tóc đen bù xù được buộc đơn giản, vài sợi lòa xòa trước trán, và bộ trang phục thô sơ, vá víu càng khiến hắn trông giống một thiếu niên vùng biên hơn là một chỉ huy quân sự. Dẫu vậy, sự hiện diện của hắn vẫn tỏa ra một uy thế lạ thường, khiến mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hắn. Hắn không nói gì ngay, chỉ im lặng quan sát, như thể đang cân đo đong đếm từng người, từng đơn vị.
*Cơn dịch bệnh vừa qua như một bài kiểm tra nhỏ về khả năng thích nghi và chống chịu của cộng đồng này,* Lâm Dịch thầm nghĩ. *Nó cũng phơi bày những lỗ hổng trong hệ thống hậu cần và y tế. Nhưng chúng ta không có nhiều thời gian để hồi phục hoàn toàn. Kẻ thù sẽ không chờ đợi. Đây là lúc phải biến những tổn thất và mệt mỏi thành kinh nghiệm, thành sức mạnh.* Hắn hít một hơi sâu, cảm nhận cái lạnh se sắt của buổi sớm len lỏi vào phổi, khiến tâm trí thêm tỉnh táo.
"Hôm nay," giọng Lâm Dịch vang lên, không quá lớn nhưng đủ rõ ràng và dứt khoát để át đi mọi tạp âm, "chúng ta sẽ không chiến đấu với kẻ thù thật sự, nhưng đừng vì thế mà lơ là. Mỗi người lính, mỗi đơn vị đều là một mắt xích quan trọng trong hệ thống phòng thủ của chúng ta. Một mắt xích yếu ớt có thể khiến toàn bộ hệ thống sụp đổ." Hắn dừng lại một chút, để lời nói thấm vào từng người. "Cuộc diễn tập này không chỉ để kiểm tra sức mạnh, mà còn để tìm ra điểm yếu. Để khi đối mặt với hiểm nguy thật sự, chúng ta sẽ không phải trả giá bằng máu và nước mắt."
Bạch Vân Nhi đứng bên cạnh bục, tay ôm một chồng bản đồ và bút mực, khuôn mặt trái xoan thanh tú của nàng cũng hiện rõ vẻ mệt mỏi, nhưng đôi mắt nàng vẫn sáng ngời sự tập trung. Nàng ghi chép từng lời của Lâm Dịch, chuẩn bị sẵn sàng để truyền đạt chỉ thị. Trần Nhị Cẩu, với dáng người nhanh nhẹn và đôi mắt lanh lợi, đứng ngay phía sau nàng, vẻ mặt đầy nhiệt tình và sẵn sàng hành động. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Câu nói này gần như đã trở thành khẩu hiệu của hắn.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, đứng đầu tiểu đội dân quân của mình, lắng nghe từng lời của Lâm Dịch. Hắn cảm thấy một gánh nặng trách nhiệm đè lên vai. Sau vụ dịch bệnh, nhiều anh em của hắn đã kiệt sức, thậm chí có người không qua khỏi. Hắn muốn chứng tỏ rằng tiểu đội của mình, dù đã chịu tổn thất, vẫn có thể chiến đấu. Ánh mắt hắn kiên quyết, pha lẫn chút lo lắng về khả năng hoàn thành nhiệm vụ.
Lý Hổ, chỉ huy tiểu đội dân quân còn lại, cũng vạm vỡ không kém Vương Đại Trụ, nhưng vẻ mặt hắn lại hung dữ hơn, với vết sẹo nhỏ trên lông mày càng tăng thêm vẻ ngang tàng. Hắn hăng hái, muốn thể hiện năng lực của mình, muốn chứng minh rằng mình không thua kém bất kỳ ai. Tuy nhiên, hắn cũng đủ thông minh để hiểu rằng đây không phải lúc để bốc đồng, mà phải tuân thủ nghiêm ngặt chỉ thị.
Binh trưởng Triệu, đại diện cho quân chính quy, đứng tách biệt một chút, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo trên má không làm giảm đi vẻ nghiêm nghị. Ông ta quan sát Lâm Dịch với một sự tò mò rõ rệt. Những gì Lâm Dịch đã làm để chống lại dịch bệnh đã khiến ông ta phải nhìn nhận lại vị thiếu niên này. Phương pháp của Lâm Dịch có vẻ khác thường, nhưng hiệu quả không thể chối cãi. Ông ta muốn xem, liệu trong chiến trận, Lâm Dịch có còn giữ được cái "phép màu" đó không.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, thân hình to lớn, râu quai nón rậm rạp, khuôn mặt dữ tợn với vết sẹo lớn chạy dài, đứng giữa đội ngũ của mình. Hắn khoanh tay trước ngực, ánh mắt nheo lại. Hắn không hoàn toàn tin tưởng vào cái "thằng nhóc" này, nhưng tình thế bắt buộc phải hợp tác. Hắn muốn xem, liệu Lâm Dịch có thực sự đủ khả năng để chỉ huy một lực lượng hỗn tạp như vậy, hay chỉ là một kẻ may mắn.
Lâm Dịch bắt đầu giải thích kịch bản diễn tập. Hắn không dùng những từ ngữ hoa mỹ hay phức tạp, mà đi thẳng vào trọng tâm, phân tích tình huống giả định một cách rõ ràng và logic. "Quân địch sẽ xuất hiện từ hướng Tây Bắc, tập trung tấn công vào khu vực phòng tuyến 'Hổ Vĩ'. Mục tiêu của chúng ta là kìm chân chúng đủ lâu để lực lượng phản công từ 'Long Đầu' có thể bao vây và tiêu diệt. Các đơn vị phòng thủ sẽ do Vương Đại Trụ chỉ huy. Lực lượng phản công do Lý Hổ chỉ huy. Binh trưởng Triệu sẽ phụ trách lực lượng dự bị và yểm trợ hỏa lực từ xa. Bang Hắc Sa sẽ đảm nhiệm nhiệm vụ đột kích và quấy rối phía sau lưng địch." Hắn chỉ vào bản đồ vẽ trên nền đất bằng một cành cây khô. "Đây không phải là một cuộc chiến cá nhân. Đây là một cu���c chiến của cả cộng đồng. Kẻ thù sẽ không nương tay, và chúng ta cũng vậy."
Hắn tiếp tục phân công nhiệm vụ cụ thể cho từng đơn vị, từng cá nhân, nhấn mạnh vào tầm quan trọng của việc liên lạc và phối hợp. Hắn nói về những tín hiệu cờ, trống, về cách sử dụng những chiếc còi hiệu mà hắn đã cải tiến để truyền tin nhanh chóng hơn trên chiến trường. Hắn cũng nhắc đến những cạm bẫy, những chướng ngại vật đã được bố trí ở Cánh Đồng Bất Tận để mô phỏng chiến trường thật.
Các chỉ huy lắng nghe và ghi chép cẩn thận. Bạch Vân Nhi liên tục truyền đạt các chi tiết cụ thể hơn cho các phó tướng. Trần Nhị Cẩu chạy đi chạy lại, đảm bảo mọi người đã hiểu rõ vị trí và nhiệm vụ của mình. Không khí căng thẳng đến mức có thể cảm nhận được. *Đây là một canh bạc,* Lâm Dịch thầm nghĩ. *Một canh bạc lớn. Chúng ta không thể thất bại. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và muốn sinh tồn, chúng ta phải mạnh mẽ hơn đối thủ.* Hắn liếc nhìn bầu trời, mặt trời đã lên cao hơn một chút, xua tan đi màn sương giá, nh��ng cái lạnh trong lòng hắn thì vẫn còn nguyên. Hắn biết, cuộc diễn tập này sẽ là một thử thách nghiệt ngã.
***
Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, gay gắt đổ lửa xuống Cánh Đồng Bất Tận, biến nơi đây thành một lò lửa khổng lồ. Gió thổi mạnh, mang theo bụi đất khô cằn bay mù mịt, khiến tầm nhìn trở nên hạn chế và không khí càng thêm ngột ngạt. Tiếng gió xào xạc trên những thảm cỏ úa vàng, tiếng chim kêu thưa thớt từ xa, và tiếng côn trùng vo ve dưới nắng gắt tạo nên một sự tương phản kỳ lạ với sự huyên náo của chiến trường mô phỏng. Mùi đất khô, mồ hôi của con người, và mùi sắt từ những vũ khí cải tiến quyện vào nhau, đánh thức bản năng sinh tồn nguyên thủy nhất.
Cánh Đồng Bất Tận giờ đây không còn vẻ rộng mở, vô biên thường ngày nữa, mà đã biến thành một chiến trường thu nhỏ, nơi các đơn vị dân quân, binh lính chính quy và Bang Hắc Sa đang quần thảo dữ dội. Đây không phải là một cuộc chiến thật sự, nhưng sự nghiêm túc và căng thẳng trên khuôn mặt những người lính thì không khác gì thật. Tiếng hò reo, tiếng bước chân rầm rập, tiếng va chạm giả lập của khiên và giáo, tiếng còi hiệu và trống trận dồn dập vang vọng khắp không gian, tạo nên một âm thanh hỗn loạn nhưng đầy uy lực.
Lâm Dịch, cùng với Bạch Vân Nhi và Trần Nhị Cẩu, đang theo dõi diễn biến từ một đài quan sát nhỏ, được dựng tạm trên một gò đất cao. Hắn không rời mắt khỏi chiến trường dù chỉ một giây, ánh mắt sắc như dao cau liên tục quét qua các vị trí, phân tích từng động thái. Bạch Vân Nhi đứng bên cạnh, tay cầm ống nhòm, liên tục báo cáo tình hình. Nàng di chuyển nhanh nhẹn, hiệu quả, mọi cử chỉ đều toát lên sự chuyên nghiệp. Trần Nhị Cẩu, mặc dù mồ hôi nhễ nhại, vẫn hăng hái chạy đi chạy lại, truyền đạt các mệnh lệnh của Lâm Dịch bằng cờ hiệu và còi.
"Báo cáo! Đơn vị của Vương Đại Trụ đang bị 'quân địch' vây hãm ở sườn phía Tây! Tình thế khá nguy kịch, họ đang cố gắng giữ vững phòng tuyến nhưng có vẻ như đã bị áp đảo về số lượng!" Bạch Vân Nhi gấp gáp báo cáo, giọng nàng hơi run lên vì căng thẳng.
Lâm Dịch không hề chớp mắt, đôi mày hắn hơi nhíu lại. Hắn đã dự đoán trước tình huống này, đó là một phần của kịch bản để thử thách khả năng chịu đựng của Vương Đại Trụ. "Truyền lệnh cho Lý Hổ chi viện ngay, tập trung vào cánh phải của quân địch để phá vỡ vòng vây! Đồng thời, Binh trưởng Triệu, yểm trợ từ xa bằng cung nỏ và những chiếc ná bắn đá cải tiến của chúng ta, cố gắng giữ chân các đơn vị địch ở sườn phía Bắc, không cho chúng dồn thêm quân vào khu vực của Vương Đại Trụ!"
Trần Nhị Cẩu nghe lệnh, lập tức vẫy cờ hiệu một cách điêu luyện, sau đó thổi còi liên tiếp với những tín hiệu đã được quy định. Hắn chạy như bay xuống phía dưới, trực tiếp truyền đạt mệnh lệnh cho một người lính liên lạc khác để đảm bảo thông tin đến được đích.
*Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* Lâm Dịch thầm nhủ. *Nhưng tri thức vô dụng nếu không được áp dụng đúng lúc, đúng chỗ. Và ngay cả khi áp dụng, nó vẫn cần sự phối hợp và kiên cường của con người.* Hắn nhận thấy sự hỗn loạn bắt đầu tăng lên ở khu vực của Vương Đại Trụ. Những người lính dân quân, dù đã được huấn luyện, vẫn còn thiếu kinh nghiệm trong những tình huống bị áp đảo. Khuôn mặt của Vương Đại Trụ từ xa cũng hiện rõ sự căng thẳng, nhưng hắn vẫn gầm lên, cố gắng giữ vững đội hình.
Lý Hổ nhận được lệnh, ánh mắt hắn sáng lên. Hắn vốn thích những pha đột kích và phản công. "Anh em! Theo ta! Đâm thẳng vào sườn địch!" Hắn gầm lên, dẫn đầu tiểu đội của mình, lao thẳng vào đội hình "quân địch", tạo ra một mũi nhọn sắc bén. Những người lính của hắn, vốn có phần bốc đồng nhưng rất dũng cảm, theo sát hắn, sử dụng những cây giáo dài và khiên gỗ được gia cố bằng sắt, tạo thành một bức tường di động, từ từ xé rách vòng vây.
Trong khi đó, Binh trưởng Triệu, với sự điềm tĩnh của một người lính dày dạn kinh nghiệm, ra lệnh cho các binh sĩ của mình. Những chiếc cung nỏ được kéo căng, những viên đá được lắp vào ná bắn đá, và những mũi tên, những viên đá vút đi, rơi xuống đội hình "quân địch", gây ra sự hỗn loạn nhất định. Ông ta không vội vàng, mà tính toán kỹ lưỡng từng đợt tấn công, đảm bảo hiệu quả tối đa mà không gây nhầm lẫn cho đồng đội.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, ở một vị trí khác, đang dẫn dắt đội ngũ của mình thực hiện nhiệm vụ quấy rối. Hắn và đám thuộc hạ, với vẻ mặt dữ tợn và những vũ khí to lớn, di chuyển nhanh nhẹn, bất ngờ tấn công vào những điểm yếu của đội hình địch, gây ra sự hoảng loạn rồi rút lui nhanh chóng. "Mẹ kiếp! Đám ranh con này đúng là có vài trò hay ho!" Hắn gằn giọng, dù trong lòng vẫn còn hoài nghi, nhưng đã bắt đầu cảm thấy chút ấn tượng với cách chỉ huy của Lâm Dịch.
*Đây mới chỉ là khởi đầu,* Lâm Dịch nghĩ. *Vẫn còn quá nhiều điều cần phải cải thiện. Tốc độ phản ứng, khả năng thích nghi trong tình huống hỗn loạn, và đặc biệt là sự phối hợp giữa các lực lượng có xuất thân khác nhau.* Hắn biết, những người lính dân quân còn thiếu kinh nghiệm chiến trường thực sự, binh lính chính quy thì quen với kỷ luật truyền thống, còn Bang Hắc Sa thì mang nặng phong cách giang hồ. Việc dung hòa ba lực lượng này thành một khối thống nhất là một thử thách không hề nhỏ. Hắn cảm nhận được cái nóng rát của nắng gay gắt trên da, và sự mệt mỏi bắt đầu len lỏi vào từng thớ thịt, nhưng hắn không cho phép mình nghỉ ngơi. Cuộc diễn tập này, đối với hắn, chính là một phần của trận chiến sinh tử sắp tới.
***
Nắng gay gắt vẫn không buông tha, thậm chí còn trở nên dữ dội hơn khi chiều muộn dần buông xuống Cánh Đồng Bất Tận. Gió cũng thổi lớn hơn, mang theo những luồng bụi đất cuồn cuộn, đôi khi tạo thành những cột xoáy nhỏ trên mặt đất khô cằn. Không khí vẫn đặc quánh mùi mồ hôi, đất và khói giả lập từ những đống lửa nhỏ được đốt lên để mô phỏng chiến trường. Tiếng trống, tiếng còi đã trở nên thưa thớt hơn, nhường chỗ cho những tiếng hô vang, tiếng va chạm vũ khí giả lập và tiếng thở dốc của những người lính mệt mỏi.
Lâm Dịch vẫn đứng trên đài quan sát, ánh mắt sắc bén quét qua khắp chiến trường. Hắn cảm thấy một sự mệt mỏi rã rời đang xâm chiếm cơ thể, nhưng tinh thần thì vẫn hoàn toàn tỉnh táo. Bạch Vân Nhi vẫn kiên trì đứng bên cạnh hắn, nhưng khuôn mặt nàng đã lấm lem bụi đất và mồ hôi, vài sợi tóc dính vào má. Trần Nhị Cẩu thì đã hoàn toàn kiệt sức, hắn ngồi phịch xuống đất, thở hổn hển nhưng vẫn cố gắng duy trì sự tập trung.
Đúng lúc đó, một tiếng "Rắc!" khô khốc vang lên từ phía khu vực phòng thủ của Vương Đại Trụ. Một trong những chiếc máy bắn đá cải tiến, vốn được Lâm Dịch kỳ vọng sẽ tạo ra ưu thế hỏa lực, bỗng nhiên bị kẹt, dây cung bằng gân bò bị đứt phụt ra, bắn tung những mảnh gỗ nhỏ. Cùng lúc đó, một người lính liên lạc của Vương Đại Trụ hốt hoảng chạy đến đài quan sát.
"Báo cáo! Báo cáo Lâm Đại Nhân! Dây liên lạc bằng cờ hiệu với Lý Hổ bị mất! Khói bụi quá dày đặc, không nhìn thấy tín hiệu của đội Lý Hổ nữa! Máy bắn đá ở khu vực Hổ Vĩ cũng bị hỏng!" Giọng người lính đứt quãng vì thở dốc và ho khan.
Lâm Dịch nhíu chặt mày. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Hắn biết điều đó. Những sự cố bất ngờ luôn xảy ra trong chiến tranh. Đây chính là "công cụ" cải tiến gặp sự cố mà hắn đã lường trước trong kịch bản diễn tập, nhưng việc nó xảy ra cùng lúc với việc mất liên lạc lại tạo ra một lỗ hổng lớn hơn hắn tưởng. Khu vực Hổ Vĩ, vốn đang chịu áp lực lớn, giờ đây mất đi hỏa lực hỗ trợ và khả năng phối hợp với cánh phản công của Lý Hổ.
"Chết tiệt!" Lâm Dịch thầm chửi trong lòng, một từ ngữ hiện đại hiếm khi thoát ra khỏi suy nghĩ của hắn. Hắn không có thời gian để tức giận. Sự cố này tạo ra một tình huống cực kỳ nguy hiểm trong kịch bản diễn tập, có thể dẫn đến "thất bại" toàn diện nếu không được xử lý kịp thời. Hắn phải ra quyết định tức thời, điều chỉnh chiến thuật để tránh thảm họa.
"Trần Nhị Cẩu!" Lâm Dịch gọi lớn, giọng hắn vẫn bình tĩnh một c��ch đáng sợ. "Ngươi lập tức chạy đến chỗ Vương Đại Trụ! Truyền lệnh cho hắn tạm thời lùi về vị trí phòng thủ thứ hai đã định sẵn, giữ vững đội hình hình bán nguyệt để tránh bị bao vây từ hai phía! Dùng khói hiệu báo cho Binh trưởng Triệu biết!"
Trần Nhị Cẩu, dù kiệt sức, vẫn bật dậy như lò xo. "Rõ, Đại ca!" Hắn không một chút do dự, lập tức lao xuống gò đất, chạy về phía Vương Đại Trụ, tốc độ nhanh như một con sóc.
"Vân Nhi!" Lâm Dịch quay sang Bạch Vân Nhi, ánh mắt hắn kiên quyết. "Ngươi lập tức điều động đội liên lạc dự phòng, cố gắng khôi phục tín hiệu với Lý Hổ. Nếu không thể, hãy tìm cách trực tiếp đưa tin đến hắn. Nói hắn rằng: 'Phòng tuyến Hổ Vĩ đã suy yếu, quân địch đang cố gắng chọc thủng. Hãy dùng đội hình ba mũi tên, tập trung tất cả binh lực vào mũi giữa, chọc thẳng vào sườn địch, tạo ra một đòn phản công mạnh mẽ để giảm áp lực cho Vương Đại Trụ và cố gắng chia cắt đội hình địch!'"
Bạch Vân Nhi gật đầu dứt khoát. "Vâng, Lâm Đại Nhân!" Nàng nhanh chóng phát lệnh, cử các lính liên lạc khác mang tin đến Lý Hổ.
"Binh trưởng Triệu!" Lâm Dịch nhìn về phía đội hình của Binh trưởng Triệu. "Hãy chuẩn bị lực lượng dự bị của ông để che chắn cho Vương Đại Trụ rút lui! Sử dụng tất cả hỏa lực tầm xa có thể để yểm trợ!"
Binh trưởng Triệu, từ vị trí của mình, đã nhìn thấy sự cố. Ông ta không hề ngạc nhiên trước tốc độ phản ứng của Lâm Dịch. Với kinh nghiệm chiến trường, ông ta hiểu rằng trong những tình huống như thế này, sự quyết đoán là yếu tố sống còn. Ông ta gật đầu, ra hiệu cho các sĩ quan của mình chuẩn bị.
*Lâm Dịch này... Hắn quả nhiên không đơn giản,* Binh trưởng Triệu thầm nghĩ. *Dù còn trẻ, nhưng khả năng ứng biến và quyết đoán thì không thua kém bất kỳ lão tướng nào. Hắn không hoảng loạn, mà lại càng thêm sắc bén. Có lẽ, những phương pháp của hắn, tuy lạ lùng, nhưng lại có cái lý của nó.*
Trong khi đó, Vương Đại Trụ, sau khi nhận được lệnh của Lâm Dịch qua Trần Nhị Cẩu, dù trong lòng vẫn còn bối rối và có chút bất mãn vì phải rút lui, nhưng hắn vẫn tin tưởng vào Lâm Dịch. "Nghe đây anh em! Rút lui theo đội hình! Không ai được bỏ lại phía sau!" Hắn gầm lên, chỉ huy binh lính của mình từ từ rút về vị trí phòng thủ thứ hai, tạo ra một hàng rào vững chắc để tránh bị quân địch bao vây.
Lý Hổ, sau khi nhận được tin từ lính liên lạc, dù có chút bất ngờ về sự thay đổi đột ngột, nhưng hắn vẫn tin vào phán đoán của Lâm Dịch. Hắn gầm lên: "Anh em! Đội hình ba mũi tên! Mũi giữa tiến lên! Xé toạc đội hình địch!" Hắn dẫn đầu mũi tên giữa, lao thẳng vào sườn của "quân địch", tạo ra một đòn phản công mạnh mẽ và bất ngờ, khiến đội hình địch phải phân tán để đối phó.
Lâm Dịch theo dõi toàn bộ diễn biến, vẻ mặt hắn lạnh lùng, liên tục đánh giá tình hình và đưa ra các chỉ thị ứng biến. Hắn cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm đè nặng lên vai. Mỗi quyết định của hắn không chỉ ảnh hưởng đến cuộc diễn tập này, mà còn ảnh hưởng đến vận mệnh của toàn bộ cộng đồng. *Đây là lúc phải chấp nhận rủi ro, phải tin tưởng vào khả năng của những người này, và vào tri thức của chính mình.* Hắn biết, những điểm yếu được phát hiện trong diễn tập này sẽ là những mục tiêu mà kẻ địch thực sự có thể khai thác. Nhưng cũng chính từ những thất bại giả định này mà họ sẽ học được cách chiến thắng thật sự. Cuộc diễn tập tiếp tục diễn ra, trong khói bụi và tiếng gào thét, dưới ánh nắng chiều gay gắt, một bức tranh sống động về sự kiên cường và khả năng thích nghi của con người trong nghịch cảnh.
***
Khi trăng đã treo cao trên đỉnh trời, tỏa ánh sáng bạc dịu nhẹ xuống Thôn Làng Sơn Cước, xua đi vẻ khắc nghiệt của ban ngày, một cuộc họp tổng kết diễn tập đang diễn ra trong đại sảnh của thôn. Không khí đã dịu đi phần nào so với sự căng thẳng của chiến trường mô phỏng, nhưng vẫn mang nặng sự nghiêm túc và tập trung. Mùi khói gỗ từ lò sưởi, mùi thức ăn còn vương vấn từ bữa tối, và mùi đất ẩm từ những đôi giày vừa được cởi ra quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí trầm lắng nhưng đầy suy tư.
Đèn dầu đặt trên bàn tỏa ánh sáng b��p bùng, soi rõ những khuôn mặt mệt mỏi nhưng đầy vẻ suy tư của các chỉ huy. Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, dáng vẻ vẫn gầy gò, nhưng đôi mắt hắn giờ đây không còn sự căng thẳng của chiến trường, mà thay vào đó là sự trầm tĩnh và thấu đáo của một nhà chiến lược. Hắn không nói gì ngay, chỉ im lặng quan sát từng người, để họ có thời gian suy nghĩ về những gì đã xảy ra trong ngày.
Bạch Vân Nhi ngồi bên cạnh hắn, vẫn giữ thái độ chuyên nghiệp, tay cầm một cuốn sổ ghi chép đầy những số liệu và nhận định. Trần Nhị Cẩu, dù đã được nghỉ ngơi đôi chút, vẫn còn vẻ mệt mỏi, nhưng đôi mắt hắn vẫn sáng lên khi nhìn về phía Lâm Dịch, đầy lòng kính trọng và ngưỡng mộ.
Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Binh trưởng Triệu và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa cùng các sĩ quan cấp dưới khác ngồi quanh chiếc bàn gỗ lớn. Ai nấy đều im lặng, chờ đợi lời nhận xét từ Lâm Dịch. Mặc dù là một cuộc diễn tập, nhưng cường độ và những sự cố bất ngờ đã khiến họ cảm thấy như vừa trải qua một trận chiến thực sự.
Lâm Dịch hít một hơi sâu, rồi bắt đầu cất lời, giọng hắn trầm ấm và rõ ràng. "Hôm nay, chúng ta đã học được nhiều điều. Tôi biết, mọi người đều đã rất vất vả, và tôi ghi nhận sự nỗ lực, tinh thần chiến đấu của mỗi người." Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt. "Tuy nhiên, chúng ta không thể tự mãn. Vẫn còn nhiều thiếu sót trong việc phối hợp, đặc biệt là khi đối mặt với tình huống bất ngờ. Ví dụ, sự cố mất liên lạc giữa Vương Đại Trụ và Lý Hổ, hay việc máy bắn đá bị hỏng. Những điều đó hoàn toàn có thể xảy ra trong chiến trường thực tế, và nếu chúng ta không có phương án ứng phó, cái giá phải trả sẽ là máu và nước mắt."
Vương Đại Trụ gật đầu, khuôn mặt hắn có chút xấu hổ. "Lâm Đại Nhân nói đúng. Tiểu nhân đã quá phụ thuộc vào những chiếc máy bắn đá đó mà quên mất phải chuẩn bị phương án dự phòng khi chúng gặp sự cố."
Lý Hổ cũng lên tiếng: "Tiểu nhân cũng đã quá tập trung vào việc tấn công mà chưa chú ý đến việc duy trì liên lạc. Đây là bài học xương máu."
Lâm Dịch gật đầu. "Đúng vậy. Đây là những bài học quý giá. Nhưng cũng có những tiến bộ đáng kể, đặc biệt là tinh thần chiến đấu và khả năng thích nghi của mọi người. Phản ứng của Vương Đại Trụ khi nhận lệnh rút lui, và việc Lý Hổ nhanh chóng thay đổi chiến thuật để phản công, đều cho thấy sự linh hoạt cần thiết trên chiến trường." Hắn nhìn sang Binh trưởng Triệu. "Binh trưởng Triệu, ông có nhận xét gì không?"
Binh trưởng Triệu gật gù. "Lâm Đại Nhân đánh giá rất khách quan. Lão phu cũng có cùng nhận định. Các đơn vị dân quân tuy còn non kinh nghiệm, nhưng tinh thần lại rất cao. Đặc biệt là khả năng ứng biến của Lâm Đại Nhân khi đối mặt với sự cố bất ngờ, quả thực khiến lão phu phải thán phục." Ông ta nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy vẻ tôn trọng. "Chúng tôi, binh lính chính quy, đã quen với những mệnh lệnh cứng nhắc. Phương pháp của Lâm Đại Nhân có vẻ khác biệt, nhưng lại hiệu quả trong việc kích thích khả năng sáng tạo của binh sĩ."
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa vẫn trầm ngâm, ánh mắt hắn nheo lại. Hắn không nói g��, nhưng sự im lặng của hắn lại nói lên nhiều điều. Hắn đã nhìn thấy những gì Lâm Dịch làm, những quyết định chớp nhoáng và hiệu quả trong tình huống hỗn loạn. *Thằng nhóc này... không phải chỉ biết nói suông,* hắn thầm nghĩ. *Hắn có cái đầu, và hắn biết cách dùng nó. Có lẽ, hợp tác với hắn không phải là một quyết định tồi.*
"Chúng ta sẽ lặp lại diễn tập này, với những kịch bản khó hơn, phức tạp hơn," Lâm Dịch tiếp tục. "Và chúng ta sẽ tập trung vào việc khắc phục những điểm yếu đã phát hiện ngày hôm nay. Tôi muốn mọi người suy nghĩ, tìm ra cách cải thiện, cách phối hợp tốt hơn nữa. Tri thức là vũ khí, nhưng nó chỉ mạnh mẽ khi được mài giũa không ngừng. Chúng ta không có nhiều thời gian. Kẻ thù sẽ không đợi chúng ta hoàn thiện."
Hắn nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị đắng chát lan tỏa trong miệng, xua đi sự mệt mỏi còn sót lại. "Một điều nữa, các công cụ cải tiến của chúng ta, mặc dù gặp trục trặc nhỏ, nhưng đã chứng minh được tiềm năng. Chúng ta cần phải tiếp tục nghiên cứu, cải thiện chúng đ�� chúng trở thành chìa khóa để giành lợi thế trong trận chiến thật." Lâm Dịch nhìn về phía Bạch Vân Nhi, như muốn nàng ghi nhớ điều này. *Những điểm yếu này, nếu không được khắc phục, sẽ là những vết nứt mà kẻ địch sẽ tận dụng. Và những sáng kiến của mình, dù còn sơ khai, nhưng sẽ là nền tảng cho chiến thắng.*
Cuộc họp kết thúc với sự chuẩn bị cho những bước tiếp theo. Bên ngoài, gió vẫn thổi, mang theo cái lạnh của màn đêm biên giới. Nhưng trong lòng những người lính, một ngọn lửa quyết tâm đã được thắp lên. Họ biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, nhưng họ cũng biết, với Lâm Dịch ở vị trí lãnh đạo, họ có một cơ hội. Họ không trở thành anh hùng vĩ đại, nhưng họ sẽ chiến đấu cho sự sinh tồn của chính mình, của gia đình mình, và của vùng đất mà họ đã đổ mồ hôi, xương máu để xây dựng. Lâm Dịch không mơ mộng về danh xưng hoàng đế hay tiên nhân, hắn chỉ muốn bảo vệ những gì hắn trân trọng. Và để làm được điều đó, hắn phải trở thành một chỉ huy không thể bị đánh bại.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.