Lạc thế chi nhân - Chương 728: Thử Thách Vô Hình: Dịch Bệnh Trong Doanh Trại
Ánh nắng ban mai đã lên cao, rọi sáng khắp căn phòng, xua đi những bóng tối của sự lo âu. Mùi gỗ mới, mùi mực và mùi đất hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị của sự khởi đầu, của một tương lai đầy thử thách nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Lâm Dịch biết rằng, sự từ chối của hắn có thể khiến Mặc Ảnh Các, với sự hiểu biết về tình hình và khả năng cung cấp 'quân đội tinh nhuệ', trở thành một thế lực trung lập nhưng tiềm ẩn sự đối địch, và có thể liên quan đến các 'thế lực tu hành' hoặc những bí ẩn sâu xa hơn về 'linh khí mỏng manh' sẽ được hé lộ sau này. Nhưng đó là gánh nặng của hắn, và hắn sẵn sàng gánh vác. Con đường phía trước đầy chông gai, nhưng Lâm Dịch và những người dân Thôn Làng Sơn Cước đã quyết định, họ sẽ tự mình viết nên số phận của mình.
***
Đêm đó, Lâm Dịch chìm vào giấc ngủ muộn mằn, chỉ sau khi mọi kế hoạch sơ bộ đã được vạch ra và phân công rõ ràng. Hắn mơ thấy những bãi chiến trường ngập tràn khói lửa, rồi lại thấy mình đứng giữa một khu chợ tấp nập của thế giới cũ, nơi những công nghệ y tế hiện đại có thể giải quyết mọi vấn đề một cách dễ dàng. Giấc mơ thật đến mức khi thức dậy, hắn vẫn còn cảm thấy chút hụt hẫng.
Sáng sớm hôm sau, trước cả khi bình minh ló dạng, một cơn gió lạnh buốt lùa qua khe cửa, đánh thức Lâm Dịch. Hắn choàng tỉnh, cảm nhận rõ sự mệt mỏi vẫn còn bám víu vào từng thớ thịt. Ánh trăng cuối cùng vẫn còn treo lơ lửng trên bầu trời âm u, hắt xuống Đồn Gác Biên Giới một vẻ tĩnh mịch đến đáng sợ. Tiếng lính tuần tra khua nhẹ vũ khí, bước chân nặng nề trên nền đất ẩm ướt, xen lẫn tiếng gió hú rít qua các khe tường đá lạnh lẽo. Mùi bụi, mồ hôi, và kim loại từ vũ khí hòa quyện với mùi đất ��m và khói lửa nấu ăn từ xa, tạo nên một bầu không khí căng thẳng, kỷ luật, nhưng cũng chất chứa sự cảnh giác thường trực.
Lâm Dịch còn chưa kịp rửa mặt, một tiếng gõ cửa gấp gáp đã vang lên. Hắn mở cửa, Vương Đại Trụ đứng đó, khuôn mặt vốn chất phác giờ đây hiện rõ vẻ nghiêm trọng, đôi mắt hằn lên những tia lo lắng. Hắn ta không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu ra hiệu Lâm Dịch đi theo.
"Bẩm Lâm Đại Nhân, có chuyện không hay." Vương Đại Trụ thì thầm, giọng nói trầm đục của hắn đầy vẻ bất an khi họ bước nhanh qua những căn lều lính tạm bợ. "Thằng A Phúc... nó sốt cao, ho ra máu, toàn thân rã rời. E rằng không phải cảm lạnh thông thường."
Lâm Dịch nhíu mày. A Phúc là một trong những dân quân trẻ nhất, mới chỉ mười tám tuổi, nhưng rất hăng hái và khỏe mạnh. Hắn đi nhanh hơn, bước chân vội vã trên nền đất ẩm, hướng về phía lều của A Phúc. Ánh lửa bập bùng từ ngọn đèn dầu leo lét bên trong lều lính tạm bợ hắt ra ngoài, soi rõ một khoảng không gian chật hẹp, ẩm thấp. Khi bước vào, một mùi ẩm m��c khó chịu và mùi cơ thể nồng nặc lập tức xộc vào mũi Lâm Dịch.
A Phúc nằm co ro trên một tấm chiếu cũ kỹ, thân hình gầy gò run rẩy từng cơn. Gương mặt thanh tú ngày nào giờ xanh xao, tái nhợt, đôi môi khô nứt. Hắn ho sù sụ, tiếng ho khan liên tục xé toạc không khí tĩnh mịch của buổi sớm, mỗi tiếng ho lại khiến hắn gồng mình đau đớn, và đôi khi, những vệt máu lấm tấm xuất hiện trên khóe môi. Ánh mắt hắn hoảng loạn, sợ hãi, cố gắng nhìn về phía Lâm Dịch nhưng không còn đủ sức.
Lâm Dịch quỳ xuống bên cạnh A Phúc, bỏ qua sự ghê tởm tiềm ẩn từ một người hiện đại. Hắn đã trải qua quá nhiều gian khổ và chứng kiến quá nhiều sự tàn khốc của sinh tồn để còn giữ lại sự tinh tế vô ích đó. Hắn đặt tay lên trán A Phúc. Nhiệt độ hầm hập như thiêu đốt, đúng như lời Vương Đại Trụ nói. Hắn dùng ngón tay thô ráp của mình vén mí mắt A Phúc lên, nhìn vào con ngươi lờ đờ, rồi lại cúi xuống quan sát lưỡi của hắn. Lưỡi A Phúc trắng bợt, có những mảng rêu dày đặc.
*Dịch bệnh sao?* Lâm Dịch thầm nghĩ. *Không phải thương hàn, cũng không phải tả. Triệu chứng này... sốt cao, ho ra máu, mệt mỏi rã rời. Có vẻ là một loại viêm phổi cấp tính hoặc bệnh truyền nhiễm đường hô hấp nào đó. Mà trong bối cảnh vệ sinh kém như thế này, một bệnh truyền nhiễm nhỏ cũng có thể trở thành thảm họa.* Hắn rụt tay lại, ánh mắt trầm tư.
"Vương Đại Trụ," Lâm Dịch nói, giọng nói vẫn trầm lắng nhưng đầy uy lực, "cách ly ngay lập tức. Không cho ai tiếp xúc gần với A Phúc nữa. Ngươi cử hai người lính khỏe mạnh, nhanh chóng khiêng hắn đến căn lều bỏ trống ở rìa doanh trại, cách xa mọi người nhất có thể. Cấm tuyệt đối không ai được đến gần nếu không có lệnh của ta."
Vương Đại Trụ gật đầu, khuôn mặt hiện rõ sự căng thẳng. "Vâng, Lâm Đại Nhân. Nhưng... liệu có phải là... ôn dịch không?" Từ "ôn dịch" được nói ra với vẻ sợ hãi, bởi trong thời đại này, ôn dịch đồng nghĩa với cái chết và sự diệt vong.
Lâm Dịch lắc đầu. "Chưa rõ. Nhưng chúng ta phải hành động như thể nó là ôn dịch. Chuẩn bị nước nóng và giấm, đun sôi để khử trùng toàn bộ căn lều này. Quần áo, chăn màn của A Phúc phải được đốt sạch. Tất cả những người đã từng tiếp xúc gần với A Phúc trong vài ngày qua, hãy lập danh sách và yêu cầu họ tự cách ly, theo dõi triệu chứng. Tuyệt đối không được lơ là." Hắn nhấn mạnh từng lời, ánh mắt sắc như dao cau.
*Đây là một cuộc chiến khác,* Lâm Dịch tự nhủ. *Không có tiếng gươm đao, không có máu đổ trên chiến trường, nhưng nó nguy hiểm không kém. Một dịch bệnh lây lan trong doanh trại có thể khiến chúng ta mất đi hàng trăm binh lính mà không cần quân địch phải ra tay. Đặc biệt là sau khi chúng ta đã từ chối Mặc Ảnh Các, nguồn lực y tế của chúng ta càng trở nên khan hiếm. Thật sự là 'trời không chiều lòng người'.* Hắn cảm thấy một sự mệt mỏi sâu sắc dâng lên, nhưng ngay lập tức bị ý chí kiên cường dập tắt. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và sinh tồn không chỉ là tránh né mũi tên hòn đạn.*
Lâm Dịch đích thân chỉ đạo việc di chuyển A Phúc. Hắn đảm bảo rằng những người lính được cử đi đều khỏe mạnh, và họ đeo những chiếc khăn vải tẩm giấm che mũi miệng theo lời hướng dẫn của hắn. Hắn đứng đó, quan sát từng bước, ánh mắt không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Mùi giấm chua nồng bắt đầu lan tỏa trong không khí lạnh lẽo của buổi sớm, pha lẫn với mùi ẩm mốc và sợ hãi. Hắn biết, một khi tin tức về "ôn dịch" lan ra, sự hoảng loạn sẽ là điều khó tránh khỏi. Hắn phải hành động nhanh chóng và quyết đoán để trấn an lòng người.
***
Chiều muộn, ánh mặt trời vẫn còn bị che khuất bởi những đám mây xám xịt, báo hiệu một đêm lạnh giá nữa sắp đến. Trong một căn phòng họp tạm thời tại Thôn Làng Sơn Cước, ánh nến đã được thắp sáng từ sớm, hắt những vệt sáng vàng vọt lên tấm bản đồ quân sự trải rộng trên bàn. Lâm Dịch đứng đó, một tay chống hông, nhưng ánh mắt anh không còn tập trung vào những chiến lược quân sự phức tạp mà lại hướng về Hồ Gia Gia và Bạch Vân Nhi. Khuôn mặt thanh tú của anh hiện rõ vẻ căng thẳng, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự trăn trở.
"Triệu chứng này..." Lâm Dịch bắt đầu, giọng nói trầm lắng, "rất giống với một loại bệnh truyền nhiễm mà ta từng biết. Trong thế giới của ta, chúng ta gọi nó là 'viêm phổi' hoặc 'cúm' nhưng với mức độ lây lan nhanh chóng và tỷ lệ tử vong cao hơn nhiều nếu không được kiểm soát. Quan trọng nhất bây giờ là phải ngăn chặn sự lây lan. Vệ sinh, cách ly, và dinh dưỡng."
Hắn quay sang Hồ Gia Gia, râu tóc bạc phơ, dáng người nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn. Hồ Gia Gia đang chăm chú nghe, đôi mắt từ bi ánh lên vẻ suy tư. "Hồ Gia Gia, ông xem những loại thảo dược nào có thể dùng để hạ sốt, kháng viêm, và tăng cường sức đề kháng? Chúng ta cần những loại dễ kiếm, số lượng lớn."
Hồ Gia Gia nhíu mày, vuốt chòm râu bạc. "Thảo dược có, ta có thể kể ra vài loại như kim ngân hoa, liên kiều, cát cánh... nhưng số lượng lớn như vậy e rằng... và ta cần biết rõ bệnh tình để kê đơn chính xác. Lão phu chưa từng thấy bệnh nào phát tác nhanh và mạnh như vậy. Dấu hiệu ho ra máu... thật sự đáng ngại." Ông thở dài, sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt nhăn nheo. "Lão phu sẽ phải tra cứu Thần Nông Bách Thảo Phổ, nhưng không dám chắc." Ông đưa tay chỉ vào một quyển sách cũ kỹ, bìa đã sờn rách đặt trên bàn, chính là Thần Nông Bách Thảo Phổ mà ông luôn mang theo bên mình.
Lâm Dịch gật đầu. Hắn biết y học cổ truyền có những giới hạn của nó, đặc biệt là khi đối phó với dịch bệnh. Kiến thức hiện đại của hắn về vi khuẩn, virus, và các biện pháp vệ sinh phòng dịch là điều tối quan trọng lúc này. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và dịch bệnh cũng vậy. Nó sẽ không đợi ta có đủ thuốc men hay nhân lực. Chúng ta phải hành động ngay lập tức với những gì đang có.*
Hắn quay sang Bạch Vân Nhi. Nàng ngồi đó, vóc dáng thon thả, cử chỉ thanh thoát, đôi mắt thông minh, sắc sảo chăm chú lắng nghe. "Vân Nhi, nàng hãy phân công người chuẩn bị khu vực cách ly khẩn cấp. Chúng ta cần ít nhất mười căn lều riêng biệt, mỗi lều chỉ chứa tối đa hai bệnh nhân, đủ không gian để họ không quá gần nhau. Đảm bảo thông thoáng nhưng vẫn giữ ấm. Lập danh sách tất cả những người đã tiếp xúc gần với A Phúc trong ba ngày qua, yêu cầu họ tự cách ly tại nhà, và phải được theo dõi sát sao hai lần mỗi ngày. Cấm tuyệt đối tụ tập đông người, và phải hướng dẫn mọi người rửa tay thường xuyên bằng nước sạch và xà phòng, hoặc tro bếp nếu không có xà phòng. Đây là cuộc chiến chống lại một kẻ địch vô hình, và vệ sinh chính là vũ khí mạnh nhất của chúng ta."
Bạch Vân Nhi gật đầu, lấy ra một cuộn giấy và bút lông, ghi chép cẩn thận. "Ta sẽ làm ngay, Lâm Đại Nhân. Nhưng làm sao để binh lính không hoảng loạn? Tin tức về 'ôn dịch' sẽ nhanh chóng lan ra, và sự sợ hãi có thể còn nguy hiểm hơn cả bệnh tật." Giọng nàng ôn hòa nhưng đầy lo ngại.
Lâm Dịch thở dài. "Đó là điều ta lo lắng nhất. Chúng ta phải công khai tình hình, nhưng không được phép để sự hoảng loạn kiểm soát. Ta sẽ đích thân nói chuyện với binh lính, giải thích rõ ràng về các biện pháp phòng ngừa và điều trị. Ta cần họ tin tưởng, tin tưởng rằng chúng ta có thể vượt qua. Chúng ta sẽ lập một đội ngũ y tế tạm thời, bao gồm Hồ Gia Gia và những người dân có kinh nghiệm về y học dân gian, cùng với những người phụ nữ có tinh thần trách nhiệm để chăm sóc bệnh nhân. Họ sẽ được hướng dẫn các biện pháp bảo hộ đơn giản nhất."
Hắn phác thảo sơ đồ khu vực cách ly trên một góc tấm bản đồ, vẽ những vòng tròn đơn giản biểu thị các lều trại, lối đi, và khu vực sinh hoạt riêng biệt. "Khu vực này phải được canh gác nghiêm ngặt. Nước uống, thức ăn phải được đưa đến tận nơi. Bát đĩa, chén đũa của người bệnh phải được sử dụng riêng biệt và được khử trùng bằng nước sôi sau mỗi lần sử dụng. Chúng ta phải biến Thôn Làng Sơn Cước thành một pháo đài không chỉ chống lại quân địch bên ngoài, mà còn chống lại kẻ thù vô hình này."
Hồ Gia Gia trầm tư nhìn vào bản đồ, rồi lại nhìn Lâm Dịch. "Lão phu sẽ cố gắng hết sức. Ta sẽ cùng các đệ tử của mình chuẩn bị thuốc men. Nhưng nếu dịch bệnh lan rộng, e rằng chúng ta không đủ thảo dược để cứu chữa hàng trăm người."
"Ta biết," Lâm Dịch đáp, ánh mắt kiên định. "Đó là lý do vì sao ngăn chặn lây lan là ưu tiên hàng đầu. Vân Nhi, nàng hãy liên hệ với các thương nhân mà nàng quen biết, tìm kiếm thêm các loại thảo dược có tính kháng viêm, hạ sốt, giải độc. Dù có phải trả giá cao hơn, chúng ta cũng phải có. Và hãy đảm bảo rằng lương thực dự trữ của chúng ta đủ để nuôi quân và cả những người bệnh. Dinh dưỡng tốt sẽ giúp họ chống chọi với bệnh tật."
Ánh nến trong phòng họp lay động, đổ bóng Lâm Dịch lên tường, khiến hình ảnh hắn trở nên cao lớn, kiên cường hơn bao giờ hết. Hắn cảm thấy mình như đang đứng trên một sợi dây mảnh, một bên là vực thẳm của dịch bệnh, một bên là hiểm nguy từ quân địch. *Mặc Ảnh Các đã từ chối giúp đỡ, vậy chúng ta sẽ tự mình tìm ra cách. Đây là lúc để chứng minh rằng quyết định của ta là đúng đắn, rằng ý chí và tri thức có thể vượt qua mọi khó khăn.* Hắn nhớ lại lời hứa với Vương Đại Trụ và Binh trưởng Triệu, lời cam kết với Bạch Vân Nhi. Hắn phải giữ lời.
***
Đêm khuya, gió lạnh cắt da, len lỏi qua từng kẽ hở của những căn lều tạm bợ, thấm vào xương tủy. Khu vực cách ly khẩn cấp đã được dựng lên ở một khu đất trống phía sau Đồn Gác Biên Giới, cách biệt hoàn toàn với doanh trại chính. Những chiếc lều vải đơn sơ, được dựng vội vàng nhưng có tổ chức, xếp thành hàng ngang, mỗi lều đều có một ngọn đèn dầu leo lét bên trong, hắt ra thứ ánh sáng vàng vọt yếu ớt, như những con đom đóm lạc lối trong đêm tối. Mùi thuốc bắc nồng nặc lan tỏa trong không khí lạnh lẽo, hòa quyện với mùi ẩm mốc, mùi đất, và cả mùi của sự bệnh tật, tạo nên một bầu không khí nặng nề nhưng cũng đầy quyết tâm.
Lâm Dịch đi qua từng lều, bóng hắn đổ dài trên mặt đất. Hắn đã không chợp mắt suốt cả ngày, đích thân giám sát việc xây dựng khu vực cách ly, hướng dẫn từng bước về vệ sinh và phân công người chăm sóc. Khuôn mặt hắn hằn lên vẻ mệt mỏi, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa những quầng thâm, nhưng ánh mắt ấy vẫn sắc bén và kiên định. Hắn lắng nghe tiếng ho khan liên tục, tiếng rên rỉ yếu ớt của người bệnh, tiếng bước chân vội vã của những người chăm sóc trên nền đất ẩm.
Trong một căn lều, A Phúc nằm đó, gương mặt xanh xao hơn cả ban sáng, hơi thở yếu ớt và thoi thóp. Lâm Dịch quỳ xuống bên cạnh, đặt tay lên trán hắn. Nhiệt độ vẫn cao, nhưng có vẻ không còn nóng đến mức bỏng rát như trước. Hắn múc một thìa thuốc bắc đặc quánh, mùi vị đắng chát nồng nặc, đưa đến môi A Phúc.
"Cố gắng ăn uống, giữ ấm." Lâm Dịch nói, giọng nói trầm lắng, đầy sự trấn an. "Chúng ta sẽ vượt qua. Tin ta."
A Phúc khẽ mở mắt, đôi mắt lờ đờ nhìn Lâm Dịch, yếu ớt gật đầu. Hắn cố gắng nuốt thứ nước thuốc đắng ngắt, rồi lại ho khan một tiếng.
Lâm Dịch đứng dậy, tiếp tục đi đến lều bên cạnh. Có thêm ba binh lính nữa đã được đưa vào khu cách ly trong vòng vài giờ qua, với các triệu chứng tương tự. Sự lây lan nhanh chóng hơn hắn dự đoán. Điều này càng làm tăng thêm áp lực lên hắn. *Mức độ nguy hiểm của dịch bệnh dù 'nhỏ' cho thấy sự mong manh của cuộc sống trong thời chiến và khả năng bùng phát các vấn đề lớn hơn, không chỉ là dịch bệnh mà còn là những thách thức về an ninh lương thực, trật tự xã hội.* Hắn không khỏi nghĩ đến những viễn cảnh tồi tệ nhất.
Bạch Vân Nhi xuất hiện từ một trong những căn lều, tay cầm một ấm nước nóng, khuôn mặt nàng cũng hiện rõ vẻ mệt mỏi nhưng vẫn giữ được sự thanh thoát và hiệu quả. Nàng đi lại gần Lâm Dịch, ánh mắt đầy lo lắng.
"Lâm Đại Nhân, thuốc đã pha xong. Nước sôi cũng đã chuẩn bị đầy đủ để khử trùng. Nhưng có vẻ số người bị nhiễm đang tăng lên... Lại có thêm hai người nữa vừa báo cáo triệu chứng sốt và ho." Giọng nàng thì thầm, không muốn làm những người bệnh hoảng sợ. "Hồ Gia Gia và các đệ tử của ông ấy đang làm việc không ngừng nghỉ, nhưng thảo dược đã bắt đầu cạn kiệt. Các thương nhân vẫn chưa phản hồi kịp thời."
Lâm Dịch nhìn nàng, ánh mắt kiên định. "Kiên trì, Vân Nhi. Hãy đảm bảo mọi người tuân thủ nghiêm ngặt các quy tắc vệ sinh và cách ly. Đây là cuộc chiến khác, nhưng cũng không kém phần quan trọng. Chúng ta không thể để dịch bệnh phá hủy những gì chúng ta đã xây dựng." Hắn thở dài, cảm nhận cái lạnh cắt da của đêm biên giới thấm vào xương tủy, nhưng không hề lùi bước. *Việc Lâm Dịch giải quyết thành công dịch bệnh (nếu có) sẽ củng cố thêm quyền lực và uy tín 'phi chính thức' của anh trong cộng đồng, khiến anh trở thành một nhân vật không thể thiếu trong mọi mặt trận, không chỉ quân sự.*
Hắn quay sang một người dân quân đang phụ giúp, chỉ vào một đống quần áo bẩn. "Đống này phải được đem đi đốt ngay lập tức. Không được để lại một vật dụng nào của người bệnh mà chưa được khử trùng kỹ càng. Nước tiểu, phân của họ cũng phải được xử lý cẩn thận, chôn sâu, không để lây lan."
Hắn bước đến khu vực nấu thuốc, nơi Hồ Gia Gia đang cúi mình bên một chiếc nồi lớn bốc hơi nghi ngút, mùi thuốc bắc bay nghi ngút. Ông cụ già nua đang dùng một chiếc muỗng gỗ khuấy đều nồi thuốc, khuôn mặt nhăn nheo đẫm mồ hôi.
"Hồ Gia Gia, ông vất vả rồi." Lâm Dịch nói, "Có cần ta giúp gì không?"
Hồ Gia Gia ngẩng đầu lên, đôi mắt từ bi nhìn hắn. "Không sao, Lâm Đại Nhân. Lão phu vẫn còn sức. Chỉ là... thảo dược đang thiếu thốn. Ta đang cố gắng phối hợp những vị thuốc ít hiệu quả hơn để kéo dài thời gian, nhưng không thể dùng mãi được." Ông đưa tay chỉ vào quyển Thần Nông Bách Thảo Phổ đang mở trên một tấm ván gỗ. "Lão phu đã tra cứu, nhưng trong sách không ghi chép loại bệnh nào có triệu chứng tương tự hoàn toàn. Có thể đây là một biến thể mới, hoặc một loại bệnh ít gặp."
Lâm Dịch gật đầu. *Đúng như mình nghĩ. Y học cổ truyền có những giới hạn của nó. Nhưng kiến thức của mình cũng không phải là thần dược. Mình không thể tạo ra thuốc kháng sinh hay vắc-xin từ hư không. Mình chỉ có thể dùng những gì mình biết về vệ sinh, dinh dưỡng, và sự kiên cường của con người để chống lại nó.*
Hắn nhìn ra ngoài trời đêm. Tiếng gió hú vẫn không ngừng, mang theo cái lạnh và sự khắc nghiệt của vùng biên giới. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi rã rời sau nhiều giờ làm việc không ngừng nghỉ, nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa quyết tâm vẫn bùng cháy mãnh liệt. *Việc Lâm Dịch áp dụng các biện pháp vệ sinh hiện đại và quản lý y tế cộng đồng có thể tạo tiền đề cho những cải tiến y tế lớn hơn sau này, cũng như củng cố niềm tin vào 'phép màu' của anh.* Hắn tin rằng, với tri thức và sự đoàn kết, họ sẽ vượt qua được thử thách vô hình này, dù phải trả giá đắt.
Chỉ là, cái giá ấy sẽ là bao nhiêu? Hắn không biết. Nhưng hắn sẽ không từ bỏ. Ngọn lửa đèn dầu trong lều cách ly vẫn bập bùng, soi sáng những gương mặt mệt mỏi nhưng kiên cường, những con người đang chiến đấu cho sự sống còn của mình. Lâm Dịch biết, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.