Lạc thế chi nhân - Chương 727: Cái Giá Của Sự Độc Lập: Từ Chối Lời Mời Khó Nuốt
Màn đêm buông xuống Thôn Làng Sơn Cước, kéo theo một sự tĩnh mịch nặng nề, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng côn trùng rả rích từ những bụi cây dại. Trong căn phòng làm việc giản dị của mình, ánh nến leo lét trên bàn chỉ đủ soi rõ khuôn mặt Lâm Dịch đang trầm tư. Ngọn lửa nhỏ nhảy múa, đổ những bóng hình kỳ dị lên bức tường gỗ, như những hình ảnh của những suy tính và lo toan đang gặm nhấm tâm trí hắn. Cuộn giấy da từ Mặc Ảnh Các, với những điều khoản khô khan nhưng đầy ẩn ý, nằm ngay ngắn trước mặt hắn, lạnh lẽo và nặng trĩu như một tảng đá.
Lâm Dịch đưa tay miết nhẹ lên bề mặt cuộn giấy, cảm nhận sự thô ráp của nó dưới đầu ngón tay. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, vốn đã mang vẻ từng trải, giờ đây càng thêm phần u ám. Hắn nhớ lại lời đề nghị "hậu hĩnh" của Mặc Ảnh Các, những lời hứa về vũ khí, lương thảo dồi dào, thậm chí là "quân đội tinh nhuệ". Một lời đề nghị có thể cứu Thôn Làng Sơn Cước khỏi nguy cơ bị nghiền nát dưới bánh xe chiến tranh đang lăn tới. Nhưng cái giá phải trả lại là những điều kiện khó nuốt: một vùng đất chiến lược ven sông, cam kết trung lập, và quan trọng hơn cả, việc biến Thôn Làng Sơn Cước thành tai mắt, thành một căn cứ tiền tiêu phục vụ mục đích không rõ ràng của họ.
*Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* Lâm Dịch tự nhủ, *nhưng sinh tồn với cái giá phải trả là sự nô dịch thì có ý nghĩa gì?* Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu hắn, như một lời nguyền, một sự giằng xé nội tâm không ngừng. Hắn đã trải qua quá nhiều khó khăn, đã chiến đấu với đói nghèo, với cường hào ác bá, với sự mục ruỗng của quan trường để xây dựng nên một nơi trú ẩn an toàn cho những người dân này. Hắn đã đổ mồ hôi, xương máu, và cả tri thức từ thế giới cũ của mình để Thôn Làng S��n Cước có được ngày hôm nay. Liệu hắn có thể dễ dàng dâng tặng tất cả những gì đã gây dựng cho một thế lực bí ẩn, với những mục đích mờ ám?
Hắn lật cuộn giấy da, nhìn vào bản đồ quân sự trải rộng trên bàn. Những đường kẻ đỏ, đen đan xen, đánh dấu vị trí quân địch, các con đường hành quân tiềm năng, và cả vị trí chiến lược của vùng đất ven sông mà Mặc Ảnh Các thèm muốn. Hắn dùng ngón tay di chuyển trên bản đồ, phác họa các kịch bản phòng thủ và tấn công. Nếu có viện trợ của Mặc Ảnh Các, gánh nặng sẽ giảm đi đáng kể. Các mũi tên đỏ sẽ không còn đáng sợ đến thế. Nhưng đổi lại, những mũi tên xanh lá cây của Mặc Ảnh Các sẽ vĩnh viễn đóng đinh vào bản đồ của hắn, nhắc nhở hắn về sự phụ thuộc, về cái giá của sự sống còn.
*Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* hắn thở dài. Từ khi xuyên không đến đây, hắn đã học được bài học đó một cách nghiệt ngã. Không có thiên phú tu luyện, không có bàn tay vàng, hắn chỉ có cái đầu và ý chí sinh tồn. Hắn phải dựa vào chính mình, vào nh���ng gì hắn có thể tạo ra. Mặc Ảnh Các không phải là ngoại lệ. Họ không trao ân huệ mà không có mục đích. Mục đích đó, dù là gì đi nữa, chắc chắn sẽ không phục vụ lợi ích tốt nhất của Thôn Làng Sơn Cước.
Hắn vẽ vời trên bản đồ bằng một cây bút lông, phác thảo một hệ thống phòng thủ mới, tận dụng những cải tiến vũ khí mà hắn vừa nghĩ ra trong chương trước. Cung nỏ mạnh hơn, phi tiêu sắc bén hơn, bẫy rập tinh vi hơn. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* hắn thầm nghĩ. Đó là thứ duy nhất hắn có, và là thứ duy nhất hắn tin tưởng một cách tuyệt đối. Nếu không thể dựa vào sức mạnh bên ngoài, hắn sẽ phải dựa vào sự sáng tạo và khả năng thích nghi của chính mình.
Lâm Dịch nhắm mắt lại, hình ảnh những khuôn mặt lo âu của dân làng, những nụ cười thơ ngây của trẻ nhỏ, và ánh mắt tin tưởng của Vương Đại Trụ, Binh trưởng Triệu, và đặc biệt là Bạch Vân Nhi, hiện lên rõ mồn một trong tâm trí hắn. Hắn không thể biến họ thành con tốt thí. Hắn không thể để Thôn Làng Sơn Cước, nơi đã trở thành ngôi nhà thứ hai của hắn, trở thành một căn cứ được thao túng bởi những thế lực ngầm.
Hắn mở mắt, ánh nhìn giờ đây kiên định hơn bao giờ hết. Sự giằng xé đã qua đi, thay vào đó là một quyết tâm sắt đá. Dù con đường phía trước có chông gai đến đâu, dù phải đối mặt với khó khăn chồng chất, hắn cũng sẽ chọn con đường độc lập. *Quyết định của Lâm Dịch về lời đề nghị này sẽ là một bước ngoặt lớn, định hình các liên minh và đối thủ của anh trong giai đoạn sau của chiến tranh.* Hắn biết, sự từ chối này có thể khiến Mặc Ảnh Các trở thành một thế lực trung lập nhưng tiềm ẩn sự đối địch, hoặc họ sẽ quan sát hắn kỹ hơn, chờ đợi cơ hội khác. Nhưng đó là cái giá hắn sẵn sàng trả để giữ vững những giá trị mà hắn trân trọng. Hắn không muốn một sự "ổn định" được áp đặt từ bên ngoài, một sự ổn định không thuộc về chính mình.
Tiếng gió ngoài kia vẫn rít, nhưng trong lòng Lâm Dịch, một sự yên tĩnh lạ thường đã đến. Ánh nến vẫn leo lét, nhưng đôi mắt hắn đã nhìn xuyên qua bóng tối, hướng về một tương lai mà hắn sẽ phải tự tay kiến tạo.
***
Bình minh hé rạng, xua tan màn đêm u tối. Ánh nắng ban mai xuyên qua những kẽ lá, rải những đốm sáng vàng óng lên con đường đất dẫn vào căn cứ của Lâm Dịch. Mùi khói gỗ thoang thoảng từ những căn bếp đã nhóm lửa, xen lẫn mùi đất ẩm và hương hoa dại. Tiếng trẻ con líu lo, tiếng gà gáy cục tác, tiếng lợn ụt ịt từ xa vọng lại, tạo nên một bức tranh thôn quê bình dị, đối lập hoàn toàn với không khí căng thẳng đang bao trùm một căn phòng họp nhỏ.
Trong căn phòng được bố trí đơn giản nhưng trang nghiêm, người đưa tin của Mặc Ảnh Các đứng đối diện Lâm Dịch. Hắn ta mặc một bộ trường bào màu xám tro, che kín gần hết thân hình, chỉ để lộ khuôn mặt điềm tĩnh, đôi mắt đen láy không chút gợn sóng. Cử chỉ của hắn nhanh nhẹn nhưng không phô trương, toát lên một vẻ bí ẩn và quyền lực ngầm. Bên cạnh Lâm Dịch là Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ và Binh trưởng Triệu. Bạch Vân Nhi vẫn giữ vẻ thanh thoát thường thấy, ánh mắt thông minh sắc sảo dò xét từng cử chỉ nhỏ của người đưa tin. Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, đứng thẳng như một cây cột, ánh mắt đầy lo lắng nhưng kiên định nhìn Lâm Dịch. Binh trưởng Triệu, với khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo trên má, đứng nghiêm trang, tay đặt hờ trên chuôi kiếm. Không khí trong phòng dường như đặc quánh lại, bao trùm bởi sự chờ đợi và những ánh mắt dò xét.
Lâm Dịch, sau một đêm dài trăn trở, giờ đây đã hoàn toàn lấy lại vẻ điềm tĩnh thường thấy. Khuôn mặt hắn thanh tú nhưng ẩn chứa sự trầm tư sâu sắc, đôi mắt vẫn sâu thẳm nhưng đã ánh lên một quyết tâm sắt đá. Hắn không ngồi, mà đứng thẳng, đối diện trực tiếp với người đưa tin, ánh mắt không hề né tránh.
"Kính gửi Mặc Ảnh Các và ngài, người đưa tin đáng kính," Lâm Dịch mở lời, giọng nói trầm tĩnh, đều đều, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang sức nặng của sự cân nhắc kỹ lưỡng. "Chúng tôi vô cùng cảm kích trước thiện chí và lời đề nghị trợ giúp của quý các. Trong thời loạn lạc này, sự giúp đỡ như vậy quý giá hơn vàng bạc."
Người đưa tin chỉ khẽ cúi đầu, không nói gì, ánh mắt vẫn không đổi, chờ đợi phần tiếp theo.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, ánh mắt quét qua những người đồng hành đang đứng cạnh mình, như tìm kiếm sự ủng hộ. Hắn nhìn thấy sự tin tưởng không lay chuyển trong mắt Vương Đại Trụ, sự thông hiểu trong ánh mắt của Bạch Vân Nhi, và cả sự chấp thuận ngầm từ Binh trưởng Triệu. Điều đó tiếp thêm cho hắn sức mạnh.
"Tuy nhiên," Lâm Dịch tiếp tục, giọng nói trở nên kiên định hơn, "chúng tôi, những người dân Thôn Làng Sơn Cước, đã quen với việc tự lực cánh sinh. Chúng tôi đã cùng nhau xây dựng nơi đây từ hai bàn tay trắng, đã đối mặt với bao khó khăn, từ đói nghèo, bệnh tật cho đến áp bức của cường hào. Chúng tôi đã đổ mồ hôi và xương máu để bảo vệ mảnh đất này." Hắn đưa tay chỉ ra ngoài cửa sổ, nơi tiếng lao động hăng say của dân làng bắt đầu vang vọng, tiếng búa gõ, tiếng cưa xẻ, tiếng nói chuyện rộn ràng. "Chúng tôi tin vào sức mạnh của chính mình, tin vào khả năng đoàn kết và vượt qua mọi nghịch cảnh."
Người đưa tin Mặc Ảnh Các vẫn bất động, nhưng dường như có một tia sáng rất khẽ, như một sự tò mò thoáng qua trong đôi mắt đen thẳm của hắn ta. Hắn ta vẫn chuyên nghiệp, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào.
Lâm Dịch tiếp tục, ánh mắt không rời người đưa tin: "Những điều kiện mà Mặc Ảnh Các đưa ra, tuy có vẻ hợp lý dưới góc độ chiến lược, nhưng lại đi ngược lại với nguyên tắc tự chủ mà chúng tôi luôn theo đuổi. Chúng tôi không muốn Thôn Làng Sơn Cước trở thành một con cờ trên bàn cờ chính trị của bất kỳ thế lực nào, dù là để đổi lấy sự an toàn tạm thời. Chúng tôi không thể để những người dân của mình trở thành tai mắt, trở thành tiền đồn cho một mục đích mà chúng tôi chưa thể hiểu rõ hoàn toàn."
"Ngài Lâm Dịch," người đưa tin cuối cùng cũng lên tiếng, giọng điệu vẫn điềm tĩnh, không chút cảm xúc, "đây là cơ hội duy nhất để tránh đổ máu không cần thiết. Tình hình chiến sự ngày càng căng thẳng. Quân địch sẽ không nương tay. Sự hỗ trợ của Mặc Ảnh Các có thể giúp ngài và cộng đồng của ngài tránh được những tổn thất nặng nề nhất. Liệu ngài có chắc chắn muốn từ bỏ cơ hội này, chỉ vì những thứ gọi là 'nguyên tắc tự chủ' trong khi sinh mạng của hàng trăm người đang bị đe dọa?"
Lời nói của người đưa tin như một mũi kim châm thẳng vào nỗi lo lắng sâu kín nhất của Lâm Dịch. Hắn biết hắn đang đặt cược rất lớn. Hắn biết sẽ có đổ máu, sẽ có mất mát. Nhưng hắn cũng tin vào sự lựa chọn của mình.
"Chúng tôi hiểu rõ nguy hiểm," Lâm Dịch đáp, giọng nói tuy không cao nhưng lại chất chứa một sức mạnh kiên định. "Nhưng chúng tôi cũng hiểu rằng, một sự an toàn được đánh đổi bằng sự lệ thuộc sẽ không bao giờ là an toàn thực sự. Chúng tôi thà đổ máu để bảo vệ sự độc lập của mình, còn hơn là sống trong sự thao túng của kẻ khác. Vậy nên, xin hãy chuyển lời của chúng tôi đến Mặc Ảnh Các. Chúng tôi xin phép được từ chối lời đề nghị này."
Người đưa tin Mặc Ảnh Các im lặng một lát, ánh mắt quét qua Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ và Binh trưởng Triệu, như đánh giá phản ứng của họ. Hắn ta dường như nhận ra sự đồng lòng, sự kiên định không lay chuyển trong ánh mắt của những người này. Hắn ta khẽ gật đầu, một động tác nhỏ gần như không thể nhận ra.
"Hiểu rồi," hắn ta nói, giọng vẫn đều đều như trước. "Mặc Ảnh Các sẽ tôn trọng quyết định của ngài Lâm Dịch. Tuy nhiên, xin hãy nhớ kỹ, thế cục đang thay đổi. Sẽ có những lúc, sự độc lập sẽ trở thành một gánh nặng thay vì một phước lành. Mặc Ảnh Các sẽ tiếp tục theo dõi." Nói đoạn, hắn ta khẽ cúi đầu chào một cách trang trọng, rồi xoay người, bước ra khỏi phòng, bóng dáng nhanh chóng hòa vào ánh nắng ban mai, biến mất như một ảo ảnh.
***
Ngay sau khi người đưa tin của Mặc Ảnh Các rời đi, không khí trong căn phòng vẫn còn đặc quánh. Tiếng bước chân đều đặn của lính canh bên ngoài, tiếng chim hót líu lo trên cành cây, tất cả đều trở nên rõ ràng hơn, như thể chúng vừa được giải thoát khỏi một sự kìm kẹp vô hình.
Lâm Dịch quay lại, bước đến chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Hắn trải rộng tấm bản đồ quân sự quen thuộc lên mặt bàn, ánh mắt nhìn thẳng vào những người đồng hành của mình. Vương Đại Trụ, Binh trưởng Triệu và Bạch Vân Nhi vẫn đứng yên tại chỗ, chờ đợi. Nỗi lo lắng vẫn thoáng hiện trên khuôn mặt của Vương Đại Trụ, nhưng ánh mắt hắn vẫn tràn đầy sự tin tưởng vào Lâm Dịch. Binh trưởng Triệu vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng ánh nhìn của hắn đã trở nên nghiêm nghị hơn. Bạch Vân Nhi, với vóc dáng thon thả và đôi mắt thông minh, nhìn Lâm Dịch với một sự hiểu biết sâu sắc, như thể nàng đã đoán trước được quyết định của hắn.
"Chúng ta đã từ chối." Lâm Dịch lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh, phá vỡ sự im lặng. "Họ muốn chúng ta trở thành một con tốt thí, một công cụ cho mục đích của họ. Ta không thể chấp nhận điều đó. Chúng ta đã xây dựng nơi đây bằng chính sức lực của mình, và chúng ta sẽ bảo vệ nó bằng chính sức lực của mình."
Vương Đại Trụ là người đầu tiên phản ứng. Hắn bước đến gần hơn, nắm chặt tay mình. "Đại ca cứ nói, huynh đệ đều nghe theo! Dù có khó khăn đến mấy, chúng ta cũng sẽ chiến đấu đến cùng! Chúng ta có vũ khí mới, có dân quân được huấn luyện, chúng ta không sợ!" Giọng hắn to, rõ ràng, đầy nhiệt huyết, như một lời khẳng định cho lòng trung thành không lay chuyển.
Binh trưởng Triệu gật đầu, ánh mắt kiên định. "Tuy khó khăn, nhưng lòng người là thứ quan trọng nhất. Nếu chúng ta tự nguyện làm nô lệ, dù có sống sót qua trận chiến này, chúng ta cũng sẽ mất đi ý nghĩa của sự sống. Lâm Dịch huynh đã đưa ra một quyết định đúng đắn. Chúng ta sẽ chiến đấu với tinh thần của những người tự do." Giọng nói của Binh trưởng Triệu có phần trầm lắng hơn, nhưng cũng đầy quả quyết. Hắn là một quân nhân thực tế, hiểu rõ cái giá của chiến tranh, nhưng cũng hiểu sâu sắc giá trị của danh dự và tự do.
Bạch Vân Nhi tiến lại gần, đặt tay lên vai Lâm Dịch, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh. "Em sẽ hỗ trợ hết sức, Lâm Dịch ca. Quyết định này sẽ khiến chúng ta phải đối mặt với nhiều thử thách hơn, nhưng em tin rằng đây là con đường duy nhất để giữ vững những gì chúng ta đã xây dựng. Chúng ta sẽ phải khai thác tối đa khả năng sáng tạo và tri thức của ca. Mặc Ảnh Các đã từ chối giúp đỡ, vậy chúng ta sẽ tự mình tìm ra cách." Ánh mắt nàng nhìn hắn đầy tin tưởng và thấu hiểu, như một người bạn đồng hành thực sự.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. Hắn cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay của Bạch Vân Nhi, cảm nhận được sức mạnh từ những lời nói của Vương Đại Trụ và Binh trưởng Triệu. *Quyết định này củng cố vị thế lãnh đạo 'phi chính thức' của Lâm Dịch, khiến anh trở thành một nhân vật không thể bị thao túng bởi các thế lực lớn, nhưng cũng đặt anh vào thế yếu hơn về nguồn lực.* Hắn biết điều đó, nhưng nhìn thấy những con người này, hắn không hối hận.
"Được rồi." Lâm Dịch dứt khoát nói, đưa tay chỉ vào bản đồ. "Vậy thì chúng ta sẽ phải tự lực cánh sinh. Chúng ta sẽ phải dốc toàn bộ sức lực cho công tác chuẩn bị. Đại Trụ, Triệu huynh, hãy tiếp tục đốc thúc việc huấn luyện dân quân. Tập trung vào việc sử dụng thành thạo các loại vũ khí cải tiến, đặc biệt là cung nỏ và phi tiêu. Kỹ năng đánh cận chiến cũng rất quan trọng. Chúng ta cần những người lính linh hoạt, có thể chiến đấu trong mọi địa hình."
"Vân Nhi," hắn quay sang nàng, "việc tìm kiếm vật tư sẽ là trọng tâm. Chúng ta cần thêm sắt thép để sản xuất vũ khí, gỗ tốt để làm cung tên, và lương thảo để nuôi quân. Hãy sử dụng mạng lưới của nàng, tìm mọi cách để có được những thứ đó. Dù có phải trả giá cao hơn, chúng ta cũng phải có." Hắn nhấn mạnh từng lời, bởi hắn biết, sau khi từ chối Mặc Ảnh Các, nguồn lực sẽ là vấn đề nan giải nhất. *Việc tự lực cánh sinh sẽ buộc Lâm Dịch phải khai thác tối đa khả năng sáng tạo và công nghệ hiện đại của mình, tạo ra những đột phá bất ngờ trong trận chiến sắp tới.*
"Về phòng thủ," Lâm Dịch tiếp tục, chỉ vào các điểm trên bản đồ. "Chúng ta sẽ gia cố lại toàn bộ tuyến phòng thủ phía Đông và phía Bắc. Xây thêm chướng ngại vật, đào hào, đặt bẫy. Ta sẽ đích thân giám sát việc chế tạo một số loại bẫy mới, tận dụng nguyên lý vật lý để tăng hiệu quả sát thương. Chúng ta phải biến Thôn Làng Sơn Cước thành một pháo đài bất khả xâm ph��m. Mỗi tấc đất đều phải được bảo vệ bằng giá máu."
Hắn dừng lại, nhìn từng người. "Đây sẽ là một trận chiến khó khăn, có lẽ là khó khăn nhất mà chúng ta từng đối mặt. Chúng ta sẽ không có viện trợ từ bên ngoài. Chúng ta chỉ có nhau. Nhưng ta tin tưởng vào tất cả các ngươi, tin tưởng vào ý chí kiên cường của dân làng. Chúng ta sẽ vượt qua."
Ánh nắng ban mai đã lên cao, rọi sáng khắp căn phòng, xua đi những bóng tối của sự lo âu. Mùi gỗ mới, mùi mực và mùi đất hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị của sự khởi đầu, của một tương lai đầy thử thách nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Lâm Dịch biết rằng, sự từ chối của hắn có thể khiến Mặc Ảnh Các, với sự hiểu biết về tình hình và khả năng cung cấp 'quân đội tinh nhuệ', trở thành một thế lực trung lập nhưng tiềm ẩn sự đối địch, và có thể liên quan đến các 'thế lực tu hành' hoặc những bí ẩn sâu xa hơn về 'linh khí mỏng manh' sẽ được hé lộ sau này. Nhưng đó là gánh nặng của hắn, và hắn sẵn sàng gánh vác. Con đường phía trước đầy chông gai, nhưng Lâm Dịch và những người dân Thôn Làng Sơn Cước đã quyết định, họ sẽ tự mình viết nên số phận của mình.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.