Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 726: Lời Mời Khó Nuốt: Âm Mưu Từ Bóng Tối

Lâm Dịch nhìn ra phía chân trời, nơi mặt trời đang lên cao, nhuộm vàng cả Cánh Đồng Bất Tận. Cơn bão chiến tranh vẫn đang lơ lửng, nhưng giờ đây, hắn đã có thêm những "vũ khí" mới, không chỉ là những thanh kiếm, cây cung, mà còn là niềm tin và hy vọng của những người dân đang đặt cược sinh mạng vào hắn. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* và hắn sẽ không dừng lại cho đến khi đạt được điều đó.

***

Sáng sớm, không khí trên Thôn Làng Sơn Cước trong lành và mát mẻ lạ thường, như thể thiên nhiên đang cố gắng xoa dịu những lo âu đang ngự trị trong lòng người. Ánh nắng ban mai xuyên qua kẽ lá, rải những đốm sáng lung linh trên con đường đất đã được san phẳng hơn sau bao ngày lao động miệt mài. Tiếng trẻ con í ới gọi nhau từ xa, tiếng gà gáy eo óc từ các chuồng trại, và cả tiếng lạch cạch đều đặn từ xưởng rèn vọng lại, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thường nhật, một cuộc sống mà Lâm Dịch đã và đang cố gắng bảo vệ. Mùi khói gỗ vương vấn trong không khí, quyện với mùi đất ẩm và mùi thức ăn đang được nấu vội vã, mang đến một cảm giác bình yên đến khó tả, nhưng cũng đầy cảnh giác.

Lâm Dịch, với dáng người gầy gò nhưng ánh mắt kiên nghị, cùng Bạch Vân Nhi và Vương Đại Trụ, đang đi thị sát xưởng rèn và bãi tập. Hắn quan sát Tôn Bá, giờ đây đã hết vẻ hoài nghi, đang hăng say hướng dẫn những người thợ rèn khác. Tiếng búa đập chan chát vào sắt thép, tiếng mài dũa ken két, cùng với luồng nhiệt phả ra từ lò nung rực lửa, cho thấy một bầu không khí làm việc khẩn trương và đầy nhiệt huyết. Những cây cung cải tiến, những chiếc nỏ với thiết kế gọn gàng hơn, và cả những hộp phi tiêu được xếp ngay ngắn, chờ đợi được đưa vào sử dụng.

"Đại ca, cung nỏ này uy lực hơn nhiều, dân quân cũng luy���n tập thành thục rồi." Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, hồ hởi báo cáo. Hắn giơ một chiếc nỏ mới lên, kéo thử dây cung, tiếng "cạch" vang lên giòn giã. Nụ cười rạng rỡ trên môi hắn là minh chứng rõ nhất cho sự hiệu quả của những cải tiến này. Nhưng rồi, ánh mắt hắn dần trở nên trầm ngâm, quét về phía góc kho nơi chất đống những vật liệu thô. "Nhưng... số lượng vật tư thô vẫn không đủ, chúng ta đã dùng gần hết những gì có thể tìm được trong thôn rồi."

Lâm Dịch gật đầu, khuôn mặt thanh tú nhưng thường mang vẻ trầm tư của hắn không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. Hắn cầm lấy một chiếc nỏ, kiểm tra kỹ lưỡng từng chi tiết. Tay hắn vuốt nhẹ lên thân gỗ được đẽo gọt tinh xảo, cảm nhận độ trơn tru và chắc chắn của nó. Hắn biết Tôn Bá đã dốc hết tâm huyết vào công việc này. "Ta biết, Đại Trụ," Lâm Dịch nói, giọng điệu trầm lắng nhưng đầy dứt khoát. "Lượng vật tư thô vẫn là vấn đề lớn nhất. Chúng ta cần gấp một nguồn cung ứng ổn định hơn, và với số lượng lớn hơn nhiều."

Hắn quay sang Bạch Vân Nhi, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải. "Vân Nhi, tình hình các thương hội thế nào? Có thể tìm được nguồn cung ứng nào đáng tin cậy không?"

Bạch Vân Nhi, vóc dáng thon thả trong bộ trang phục thương nhân lịch sự, khẽ lắc đầu. "Thương lộ bị cắt đứt gần hết. Các thương hội lớn như Thiên Phong Thương Hội cũng đang gặp khó khăn. Các chuyến hàng vận chuyển vật liệu thô đến vùng biên này gần như không thể thực hiện được do quân địch kiểm soát các tuyến đường chính. Chúng ta chỉ có thể dựa vào những gì có trong tay hoặc tìm cách khai thác tài nguyên tại chỗ, nhưng tốc độ không thể đáp ứng nhu cầu hiện tại."

Lâm Dịch thở dài một hơi nhẹ. *Vấn đề luôn là vật liệu. Dù có ý tưởng hay đến mấy, không có nguyên liệu thì cũng chỉ là mớ giấy lộn.* Hắn nhìn những người thợ rèn đang miệt mài, nhìn những dân quân đang hăng say luyện tập với vũ khí mới. Niềm hy vọng le lói từ thành công ban đầu đang dần bị che mờ bởi bức màn hiện thực khắc nghiệt. Sự thiếu hụt này không chỉ ảnh hư��ng đến việc sản xuất vũ khí, mà còn đe dọa đến lương thực, thuốc men, và mọi nhu yếu phẩm khác. Thôn Làng Sơn Cước đang dần trở thành một ốc đảo bị cô lập, và nguồn lực của ốc đảo thì có hạn.

Hắn đi qua bãi tập, nơi dân quân đang tập bắn cung nỏ. Tiếng "phập, phập" của mũi tên găm vào bia vang lên đều đặn. So với trước đây, độ chính xác và lực xuyên phá đã tăng lên rõ rệt. Một nhóm dân quân khác đang được huấn luyện cách đặt bẫy, cách sử dụng những chiếc phi tiêu cải tiến. Lâm Dịch dừng lại cạnh một anh lính trẻ, hướng dẫn hắn cách cầm nỏ cho chắc chắn hơn, cách nhắm mục tiêu hiệu quả hơn. Hắn không ngần ngại chỉ bảo, dù bản thân hắn chưa từng cầm cung nỏ trước khi xuyên không. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và hắn đang dùng nó để trang bị cho những người lính của mình.

"Lâm đại ca, chúng ta có nên thử liên lạc với Bang Hắc Sa không?" Vương Đại Trụ bất chợt hỏi, giọng nói hơi ngập ngừng. "Bọn họ tuy là giang hồ, nhưng có thể có cách đưa vật tư đến đây."

Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Bang Hắc Sa là một thế lực giang hồ có tiếng ở vùng này, nổi tiếng với việc buôn bán "hàng cấm" và có mối quan hệ phức tạp với các quan lại địa phương. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và đôi khi, muốn sinh tồn phải dấn thân vào những con đường không mấy sạch sẽ.* "Chưa vội, Đại Trụ. Liên hệ với Bang Hắc Sa sẽ phải trả một cái giá không nhỏ. Chúng ta cần cân nhắc kỹ lưỡng. Hơn nữa, vật tư của họ liệu có đủ để đáp ứng nhu cầu của chúng ta?"

Hắn biết rằng việc sản xuất vũ khí quy mô lớn như vậy chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý không mong muốn từ các thế lực khác. Thẩm Đại Nhân, các quan lại tham lam, hay thậm chí là những thế lực tu hành bí ẩn. Dù đã có những thành công bước đầu, nhưng Lâm Dịch vẫn cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai. Hắn không muốn biến Thôn Làng Sơn Cước thành một chiến trường, nhưng dường như, số phận đã an bài. Những cải tiến này, dù là "át chủ bài", cũng chỉ là một giọt nước giữa đại dương chiến tranh mênh mông.

Lâm Dịch tiếp tục đi, ánh mắt hắn quét qua từng gương mặt dân quân, từng chiếc cung nỏ, từng đống vật liệu. Hắn cảm thấy một sự bất an mơ hồ. Dường như, một cái gì đó lớn hơn, phức tạp hơn, đang dần hé lộ.

***

Buổi trưa, ánh nắng nhẹ nhàng rải khắp Trạm Chỉ Huy, nhưng không thể xua đi cái không khí căng thẳng và tập trung bên trong. Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi đang ngồi đối diện nhau qua chiếc bàn gỗ cũ kỹ, trên đó trải ra một tấm bản đồ phác thảo sơ sài khu vực biên cương. Mùi mực, gỗ cũ và trà thảo mộc thoang thoảng trong căn phòng, tạo nên một sự tĩnh lặng đến ngột ngạt. Lâm Dịch đang dùng một cây bút lông chấm mực, phác thảo thêm một vài điểm phòng thủ mới dựa trên kinh nghiệm từ trận giao tranh nhỏ hôm trước. Tiếng bút sột soạt trên giấy là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng.

"Theo phân tích của ta, quân địch sẽ không dám tấn công ồ ạt vào tiền đồn lần nữa. Chúng sẽ thăm dò các điểm yếu khác, hoặc chờ đợi viện binh để tổng tấn công." Lâm Dịch trầm ngâm nói, ngón tay hắn di chuyển trên bản đồ, vạch ra những đường biên giới giả định. "Chúng ta cần củng cố các tuyến phòng thủ phụ, đặc biệt là những con đường mòn nhỏ dẫn vào thôn. Cần nhiều bẫy hơn, nhiều trinh sát hơn."

Bạch Vân Nhi gật đầu, ánh mắt thông minh sắc sảo của nàng quét qua từng chi tiết trên bản đồ. "Ta đã lệnh cho Trần Nhị Cẩu tăng cường tuần tra và đặt thêm bẫy. Nhưng Lâm Dịch, nếu chúng tấn công với số lượng áp đảo, liệu những cải tiến của chúng ta có đủ để cầm cự?" Nàng không khỏi lo lắng. Dù vũ khí mới đã mang lại niềm hy vọng, nhưng thực tế chiến trường vẫn quá tàn khốc.

Đúng lúc đó, một người lính trẻ gõ cửa, khuôn mặt hớt hải. "Báo cáo Lâm đại nhân, có một người lạ muốn gặp. Hắn nói là phụng mệnh Mặc Ảnh Các, có chuyện quan trọng muốn chuyển đạt."

Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi nhìn nhau. Mặc Ảnh Các? Một cái tên nghe có vẻ xa lạ, nhưng lại mang theo một sự bí ẩn không hề nhỏ. *Mặc Ảnh Các... cái tên này chưa từng xuất hiện trong các cuộc bàn luận của chúng ta. Họ là ai? Và tại sao lại xuất hiện vào lúc này?* Lâm Dịch ra hiệu cho người lính cho phép người đó vào.

Một bóng người thon gầy bước vào, ăn vận kín đáo trong bộ trang phục màu xám tro, không quá nổi bật nhưng ánh mắt sắc bén của hắn lại mang theo một khí chất không tầm thường. Cử chỉ của hắn dứt khoát, chuyên nghiệp, không hề có vẻ sợ hãi hay lúng túng. Hắn giữ một khoảng cách nhất định, không quá gần cũng không quá xa, chỉ vừa đủ để thể hiện sự tôn trọng mà không mất đi sự bí ẩn.

"Tại hạ phụng mệnh Mặc Ảnh Các, mang theo thiện ý và đề nghị hỗ trợ tới Lâm đại nhân." Người đưa tin nói, giọng nói trầm thấp, đều đều, không lộ chút cảm xúc nào. Hắn giơ cao một cuộn giấy da được buộc bằng sợi chỉ đỏ thẫm, bên trên có một con dấu kỳ lạ mà Lâm Dịch chưa từng thấy.

Lâm Dịch nhìn chằm chằm vào cuộn giấy, rồi ánh mắt sắc bén của hắn chuyển sang người đưa tin. Hắn không khỏi cảm thấy một sự tò mò xen lẫn cảnh giác. Mặc Ảnh Các là ai? Vì sao họ lại biết đến hắn và tình hình ở đây? Chẳng lẽ họ có một mạng lưới tình báo vượt xa những gì hắn tưởng tượng? Điều này gợi lên một mối lo ngại mới: có lẽ, những gì hắn đang làm đã lọt vào tầm mắt của những thế lực lớn hơn nhiều. *Sự suy yếu của Đại Hạ Vương Triều đã tạo ra vô số khoảng trống, và những thế lực như Mặc Ảnh Các đang nổi lên để lấp đầy chúng. Đây có thể là một cơ hội, nhưng cũng có thể là một cạm bẫy.*

Lâm Dịch ra hiệu cho người đưa tin đặt cuộn giấy lên bàn. Hắn cẩn thận gỡ sợi chỉ, mở cuộn giấy ra. Từng dòng chữ viết tay tinh xảo, bằng loại mực đen bóng loáng, hiện ra trước mắt hắn. Hắn đọc kỹ từng chữ, từng câu, sắc mặt dần trở nên trầm trọng. Sự lo lắng trong mắt hắn ngày càng hiện rõ. Bạch Vân Nhi đứng cạnh cũng không khỏi tò mò, nàng nghiêng người, đọc lướt qua những dòng chữ trên cuộn giấy. Ánh mắt nàng từ ngạc nhiên chuyển sang lo ngại, rồi dần trở nên khó hiểu.

Cuộn giấy da ghi rõ ràng: Mặc Ảnh Các đề nghị cung cấp một lượng lớn vật tư, bao gồm vũ khí, lương thảo, và thậm chí là binh lính tinh nhuệ, để hỗ trợ Thôn Làng Sơn Cước chống lại quân địch. Đổi lại, Mặc Ảnh Các yêu cầu một vùng đất ven sông, cách Thôn Làng Sơn Cước khoảng trăm dặm, để xây dựng một căn cứ riêng. Ngoài ra, họ còn yêu cầu Lâm Dịch phải cam kết trung lập trong mọi tranh chấp quyền lực giữa các phe phái lớn, và chỉ được phép hành động trong phạm vi được Mặc Ảnh Các cho phép. Điều kiện thứ ba là Lâm Dịch phải cung cấp định kỳ thông tin tình báo về các hoạt động của quân địch và các thế lực khác trong vùng.

Lâm Dịch gấp cuộn giấy lại, đặt nó xuống bàn một cách cẩn trọng. Hắn nhìn thẳng vào người đưa tin, ánh mắt lạnh lùng như băng. "Điều kiện này... Mặc Ảnh Các muốn gì từ vùng đất biên thùy của ta?" Giọng hắn trầm thấp, ẩn chứa một sự tức giận khó nhận thấy. Đây không chỉ là một lời đề nghị, mà là một sự ra giá, một sự kiểm soát.

Người đưa tin vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc. "Mặc Ảnh Các chỉ mong muốn một sự ổn định tại vùng biên giới, và một đối tác đáng tin cậy. Vùng đất ven sông đó là cần thiết cho các hoạt động của chúng ta. Còn việc trung lập, đó là để đảm bảo Lâm đại nhân không bị cuốn vào những tranh chấp vô nghĩa, có thể ảnh hưởng đến sự phát triển của vùng đất này. Việc cung cấp thông tin tình báo cũng chỉ là để Mặc Ảnh Các có thể hỗ trợ Lâm đại nhân tốt hơn."

*Nói hay lắm.* Lâm Dịch thầm nghĩ. *Nhưng không có bữa trưa miễn phí nào cả. Đặc biệt là từ một thế lực bí ẩn như vậy.* Hắn cảm thấy cuộn giấy da lạnh lẽo trong tay, nhưng trái tim hắn lại nóng như lửa đốt. Hắn không thể ngay lập tức bác bỏ, cũng không thể dễ dàng chấp nhận. Cuộn giấy này không chỉ là một lời đề nghị, mà nó còn là một lời cảnh báo, một sự khẳng định rằng hắn và Thôn Làng Sơn Cước đang bị theo dõi, bị đánh giá. Mặc Ảnh Các biết rõ tình hình thiếu thốn của hắn, biết rõ khao khát sinh tồn của người dân nơi đây. Điều này cho thấy họ có một mạng lưới tình báo đáng sợ, có thể vượt xa mọi tưởng tượng của hắn. *Liệu có phải họ có liên quan đến các thế lực tu hành, những người có thể dùng những phương cách phi phàm để thu thập thông tin?*

Bạch Vân Nhi nắm chặt tay, ánh mắt đầy v�� lo ngại. Nàng hiểu rõ ý nghĩa của những điều kiện này. Đó không phải là sự giúp đỡ, mà là sự ràng buộc, là việc biến Thôn Làng Sơn Cước thành một quân cờ trong ván cờ lớn hơn của Mặc Ảnh Các.

"Ta cần thời gian để suy nghĩ." Lâm Dịch nói, giọng điệu kiềm chế. "Ngươi có thể trở về và truyền lời lại cho Mặc Ảnh Các. Ta sẽ đưa ra quyết định sớm nhất có thể."

Người đưa tin khẽ gật đầu, không nói thêm lời nào. Hắn quay người, bước đi nhẹ nhàng và biến mất khỏi Trạm Chỉ Huy nhanh như khi hắn xuất hiện, để lại phía sau một bầu không khí nặng trĩu và đầy những câu hỏi chưa có lời giải đáp.

***

Chiều tối, gió nhẹ se lạnh thổi qua những khe cửa sổ của Phòng Họp Bí Mật, mang theo hơi ẩm của đêm xuống và tiếng xào xạc của lá cây. Ánh đèn dầu leo lét trên bàn gỗ cũ, hắt những bóng đổ dài, nhập nhoạng lên các bức tường, tạo nên một không khí căng thẳng và u ám. Mùi gỗ, trà nóng và không khí hơi ngột ngạt bao trùm căn phòng, nơi Lâm Dịch đã triệu tập Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ và Binh trưởng Triệu để bàn bạc về lời đề nghị của Mặc Ảnh Các.

Bốn người ngồi quanh chiếc bàn, mỗi người một vẻ mặt, nhưng đều toát lên sự lo lắng và suy tư. Lâm Dịch đặt cuộn giấy da lên bàn, đẩy về phía mọi người. "Đây là lời đề nghị từ Mặc Ảnh Các. Họ muốn hỗ trợ chúng ta, nhưng với những điều kiện này." Giọng hắn trầm thấp, rõ ràng từng chữ, như muốn nhấn mạnh sự nghiêm trọng của vấn đề.

Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và đầy vẻ mệt mỏi vì chiến tranh, là người đầu tiên lên tiếng. "Tình hình cấp bách, có viện trợ là tốt. Quân địch đang ngày càng mạnh, chúng ta không còn nhiều thời gian. Nhưng... Mặc Ảnh Các là ai? Và họ không phải thế lực lương thiện gì. Yêu cầu một vùng đất riêng, lại còn muốn chúng ta cam kết trung lập, đó là dấu hiệu của sự thao túng." Hắn gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, tiếng "cốc cốc" vang lên đều đều trong không gian tĩnh mịch. Hắn đã quá quen với những toan tính, những âm mưu trong chiến tranh.

Vương Đại Trụ, với vẻ mặt lo lắng về t��nh hình quân sự, nói tiếp. "Vũ khí và lương thảo là thứ chúng ta cần nhất lúc này. Các anh em dân quân đang thiếu thốn đủ thứ. Nếu có viện trợ kịp thời, chúng ta sẽ có cơ hội chống trả. Chúng ta có thể... đàm phán lại điều kiện? Có thể yêu cầu họ giảm bớt sự ràng buộc?" Hắn nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy hy vọng, tin tưởng vào khả năng xoay chuyển tình thế của hắn.

Bạch Vân Nhi, ánh mắt thông minh sắc sảo quét qua từng người, rồi dừng lại ở cuộn giấy da. "Mặc Ảnh Các chưa từng lộ diện, nhưng lại có thể biết được tình hình của chúng ta chi tiết như vậy. Điều kiện họ đưa ra... quá mờ ám. Họ muốn một vùng đất ven sông, đó là một vị trí chiến lược. Việc cam kết trung lập và cung cấp thông tin tình báo chẳng khác nào biến chúng ta thành tai mắt của họ, và Thôn Làng Sơn Cước thành một căn cứ tiền tiêu cho mục đích riêng của họ. Chúng ta cần tìm hiểu kỹ hơn về họ trước khi đưa ra bất kỳ quyết định nào." Nàng nói một cách rõ ràng, dứt khoát, đi thẳng vào trọng tâm.

Lâm Dịch lắng nghe mọi ý kiến, gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, ánh mắt sắc bén quét qua từng người, cố gắng nhìn thấu mọi góc độ của vấn đề. Hắn cảm thấy một áp lực nặng nề đè lên vai mình. *Đây là một ván cờ lớn, và chúng ta chỉ là những quân cờ nhỏ bé trên bàn cờ của Đại Hạ suy tàn.* Hắn nghĩ về những lời cảnh báo của Mặc Ảnh Các, về việc Đại Hạ Vương Triều đang suy yếu rõ rệt, và những thế lực mới đang nổi lên trong loạn lạc. Mặc Ảnh Các có thể là một trong số đó, một thế lực bí ẩn đang tìm cách kiểm soát vùng biên giới, hoặc thậm chí là một phần của những bí ẩn lớn hơn về thế lực tu hành và 'linh khí mỏng manh' mà hắn từng nghe loáng thoáng.

*Sự xuất hiện của Mặc Ảnh Các báo hiệu sự nổi lên của các thế lực mới, phức tạp hơn trong bối cảnh Đại Hạ suy yếu, không chỉ là các phe phái chính trị hay giang hồ truyền thống.* Lâm Dịch biết rằng, Mặc Ảnh Các không phải là một tổ chức thiện nguyện. Họ có mục đích, có tham vọng. Và việc họ đề nghị "quân đội tinh nhuệ" không khỏi khiến hắn liên tưởng đến những điều khác thường, vượt quá khả năng của những binh lính bình thường. Liệu những binh lính đó có phải là "tu sĩ" hay những người có năng lực đặc biệt?

Nội tâm Lâm Dịch giằng xé dữ dội. Một bên là nguy cơ thất bại, là cái chết của những người hắn đã thề bảo vệ nếu không có viện trợ. Một bên là nguy cơ đánh mất quyền tự chủ, biến Thôn Làng Sơn Cước thành một con tốt trong tay kẻ khác. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng sinh tồn với cái giá phải trả là sự nô dịch thì có ý nghĩa gì?*

Hắn nhớ lại những lời nói của người đưa tin, về một "sự ổn định" mà Mặc Ảnh Các mong muốn. Nhưng ổn định dưới sự kiểm soát của họ liệu có phải là thứ mà hắn và người dân nơi đây thực sự cần? Những điều kiện này quá khó nuốt, như một lưỡi dao sắc bén ẩn trong miếng bánh ngọt. *Bản chất 'trung lập' của Mặc Ảnh Các, nhưng với những điều kiện khó chấp nhận, gợi ý rằng họ có một mục tiêu lớn hơn, có thể liên quan đến việc thao túng các vùng biên giới hoặc kiểm soát tài nguyên.*

Ánh mắt Lâm Dịch dừng lại trên chiếc Cẩm Nang Kế Sách mà hắn thường mang theo, như tìm kiếm một lời giải đáp. Nhưng hắn biết, không có kế sách nào có thể giải quyết được tình thế lưỡng nan này một cách hoàn hảo. Đây là một quyết định phải đánh đổi.

"Chúng ta không thể vội vàng đưa ra quyết định." Lâm Dịch cuối cùng lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng nặng trĩu suy tư. "Vân Nhi, hãy cử người tìm hiểu thêm về Mặc Ảnh Các. Mọi thông tin, dù là nhỏ nhất, cũng đều quan trọng. Đại Trụ, Triệu huynh, hãy tiếp tục củng cố phòng thủ. Chúng ta sẽ không đặt tất cả hy vọng vào lời đề nghị này." Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen đặc bao trùm bên ngoài, nơi tiếng gió rít qua khe cửa nghe như một lời thì thầm của số phận. *Quyết định của Lâm Dịch về lời đề nghị này sẽ là một bước ngoặt lớn, định hình các liên minh và đối thủ của anh trong giai đoạn sau của chiến tranh.* Hắn biết rằng, dù lựa chọn thế nào, con đường phía trước cũng sẽ đầy chông gai và hiểm nguy. Nhưng hắn không thể lùi bước, vì phía sau hắn là sinh mạng của hàng trăm người dân vô tội.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free