Lạc thế chi nhân - Chương 725: Bàn Tay Hiện Đại: Khí Giới Biến Hóa
Ánh sáng ban mai xuyên qua khe cửa tò vò của căn phòng nhỏ, nơi đã từng là một kho chứa lương thực tạm bợ, giờ đây được trưng dụng làm trạm chỉ huy của Lâm Dịch. Không khí vẫn còn vương vấn mùi khói bếp và ẩm mốc từ đêm trước, nhưng cũng xen lẫn hương đất tươi mới sau một đêm sương. Lâm Dịch ngồi trước tấm bản đồ thô sơ được trải phẳng trên một chiếc bàn gỗ sứt sẹo, gương mặt hắn trầm ngâm dưới ánh đèn dầu leo lét còn sót lại, cố xua đi những bóng đêm cuối cùng đang cố bám víu vào góc phòng.
Trước mặt hắn, xếp chồng lên nhau là những món vũ khí thu được sau trận giao tranh đêm qua: vài thanh kiếm cùn mẻ, cán đã mục ruỗng, những cây giáo gãy làm đôi, mũi giáo cong vênh, và những chiếc cung cũ kỹ, dây cung đã xơ xác. Chúng là minh chứng rõ ràng nhất cho sự chênh lệch nghiệt ngã giữa hai bên. Lâm Dịch dùng ngón tay vuốt nhẹ lên một vết nứt trên lưỡi kiếm, cảm nhận sự thô ráp, thiếu tinh xảo. Hắn nhắm mắt, hình dung lại cái cảm giác cân bằng hoàn hảo của những thanh thép không gỉ thời hiện đại, cái cách mà một lưỡi dao được tôi luyện đúng cách có thể xuyên qua vật cản.
Bạch Vân Nhi ngồi đối diện, tập trung ghi chép vào một cuốn sổ da. Nàng không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn Lâm Dịch với ánh mắt lo lắng, rồi lại tiếp tục cẩn thận ghi lại các con số thiệt hại, số lượng vũ khí thu được, và ước tính về chất lượng. Tiếng bút sột soạt trên giấy, cùng với tiếng gió lùa khe cửa tạo nên một bản giao hưởng buồn bã, nặng nề bởi sự im lặng và nỗi lo âu vô hình về tương lai.
“Trận thăm dò này...” Lâm Dịch phá vỡ sự im lặng, giọng hắn trầm khàn, mang theo chút mệt mỏi nhưng đầy kiên định. Hắn mở mắt, nhìn thẳng vào Bạch Vân Nhi, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải của người hiện đại. “Họ muốn thử sức ta, nhưng cũng đã cho ta thấy rõ điểm yếu chí mạng của chúng ta. Vũ khí của chúng ta quá kém. Cứ tiếp tục thế này, dù có lòng dũng cảm đến mấy, cũng chỉ là phí hoài sinh mạng.”
Bạch Vân Nhi khẽ thở dài, ��ặt bút xuống. Nàng hiểu rõ những gì Lâm Dịch muốn nói, bởi chính nàng cũng đã chứng kiến. “Số lượng không đủ, chất lượng lại càng tệ. Với trận chiến lớn sắp tới, e là...” Nàng ngập ngừng, không dám nói hết câu, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng. Sự tuyệt vọng len lỏi trong từng lời nói, dù nàng đã cố gắng giữ vững tinh thần.
Lâm Dịch gật đầu, đồng tình với nhận định của nàng. Hắn cầm một cây cung gỗ lên, thử kéo dây cung đã giãn, cảm nhận sự yếu ớt của nó. *Với thứ này, làm sao có thể chống lại những bộ giáp dày cộp và vũ khí sắc bén của địch?* Hắn nhớ lại lời Binh trưởng Triệu báo cáo, về những thanh kiếm sắc bén, những bộ giáp da bền chắc của quân địch. Rõ ràng, chúng đến từ một thế lực có nền tảng công nghệ và tài nguyên vượt trội.
"Không thể chỉ dựa vào lòng dũng cảm. Chúng ta cần thay đổi. Ta có một vài ý tưởng, tuy có vẻ kỳ lạ, nhưng có thể giúp chúng ta." Lâm Dịch nói, ánh mắt hắn lóe lên tia sáng của sự quyết tâm. Hắn đưa tay lấy một mảnh giấy trắng còn sót lại, dùng than củi vẽ phác thảo sơ đồ một chiếc cung cải tiến. Hắn không vẽ quá phức tạp, chỉ tập trung vào những nguyên lý cơ bản của vật lý mà ngay cả người cổ đại cũng có thể hiểu được nếu được giải thích đúng cách.
Hắn giải thích cho Bạch Vân Nhi, từng chút một, về ý tưởng của mình. "Vân Nhi, nhìn này. Cung hiện tại của chúng ta thường chỉ làm từ một loại gỗ, hoặc nhiều lắm là hai loại. Nhưng nếu chúng ta ghép nhiều loại gỗ với các đặc tính khác nhau lại, hoặc dùng thêm sừng, gân động vật để tăng cường độ đàn hồi? Và quan trọng nhất là hình dáng cánh cung. Nếu uốn cong nó theo một hình dạng đặc biệt, tạo ra lực căng lớn hơn khi kéo, thì mũi tên sẽ có lực đẩy mạnh hơn nhiều."
Bạch Vân Nhi nhìn vào bản phác thảo, ánh mắt nàng từ ngạc nhiên chuyển sang chăm chú. Nàng cố gắng hiểu những đường nét, những mũi tên chỉ dẫn của Lâm Dịch. "Ý công tử là... thay đổi hoàn toàn cách làm cung hiện tại?"
"Không hoàn toàn thay đổi, chỉ là tối ưu hóa. Chúng ta không có đủ thời gian và tài nguyên để tạo ra thứ gì đó hoàn toàn mới mẻ. Nhưng chúng ta có thể cải tiến những gì đang có." Lâm Dịch tiếp tục, sau đó hắn phác thảo thêm một loại phi tiêu đơn giản, có trọng tâm được tính toán kỹ lưỡng để bay thẳng và mạnh hơn. "Và đây, phi tiêu. Nhỏ gọn, dễ sản xuất hàng loạt, và có thể gây sát thương bất ngờ. Đặc biệt là phần đầu, nếu được làm từ kim loại cứng và có hình dạng khí động học tốt..."
Hắn còn vẽ thêm một vài mẫu bẫy đơn giản nhưng hiệu quả, sử dụng nguyên lý đòn bẩy hoặc trọng lực, có thể lắp đặt nhanh chóng ở các khu vực tiền tuyến để làm chậm bước tiến của địch. "Bẫy này, nếu được đặt đúng chỗ, có thể làm rối loạn đội hình địch, thậm chí gây ra thương vong đáng kể. Chúng ta không có đủ quân số để đối đầu trực diện, nhưng chúng ta có thể dùng trí tuệ để bù đắp."
Trong đầu Lâm Dịch, một cuộc cách mạng nhỏ đang diễn ra. Hắn biết rằng không thể đưa công nghệ hiện đại vào thế giới này một cách tùy tiện. Nhưng những nguyên lý cơ bản của vật lý, cơ học, vật liệu học thì vẫn đúng bất kể th���i đại nào. Vấn đề là phải đơn giản hóa chúng, chuyển hóa chúng thành những kỹ thuật thủ công mà những người thợ rèn, thợ mộc ở đây có thể hiểu và thực hiện được. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất.* Câu nói đó không chỉ là một khẩu hiệu, mà là kim chỉ nam cho hành động của hắn lúc này.
Hắn nhớ lại những bài học về vật liệu composite, về thiết kế khí động học cơ bản, về nguyên lý đòn bẩy trong các loại máy móc đơn giản. Tất cả những thứ đó, nếu được ứng dụng vào vũ khí thô sơ của Đại Hạ, sẽ tạo ra một sự khác biệt đáng kinh ngạc. "Chúng ta không thể trông chờ vào việc ai đó sẽ cung cấp cho chúng ta những vũ khí tốt hơn. Chúng ta phải tự tạo ra chúng."
"Nhưng... những kỹ thuật này, liệu Tôn Bá có làm được không?" Bạch Vân Nhi hỏi, giọng nàng vẫn còn đôi chút hoài nghi. Nàng biết Tôn Bá là một thợ rèn giỏi, nhưng những gì Lâm Dịch phác thảo dường như đã vượt ra ngoài khuôn khổ mà nàng từng biết.
"Hắn sẽ làm được." Lâm Dịch khẳng định chắc nịch, đôi mắt hắn nhìn vào bản vẽ với sự tự tin. "Vấn đề không phải là làm được hay không, mà là có đủ thời gian để làm hay không. Quân địch sẽ không cho chúng ta nhiều thời gian đâu. Trận thăm dò vừa rồi chỉ là một lời cảnh báo. Một cơn bão lớn hơn đang đến."
Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nơi ánh sáng ban mai đã rực rỡ hơn, chiếu rọi cả Cánh Đồng Bất Tận. Cảnh vật thanh bình đến lạ, trái ngược hoàn toàn với những suy nghĩ dữ dội trong đầu hắn. *Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai Lâm Dịch.* Anh biết rằng "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Để tồn tại, để bảo vệ những người xung quanh, anh phải tìm cách tạo ra sự công bằng đó cho chính mình. Sự hy sinh của dân quân, dù nhỏ, đã nhấn mạnh tính khốc liệt của chiến tranh và áp lực tinh thần lên anh. Anh phải đưa ra những quyết định khó khăn hơn trong tương lai để giảm thiểu thương vong, để không phải chứng kiến thêm những cái chết vô nghĩa. Hắn phải nhanh lên, trước khi mọi thứ quá muộn. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.*
***
Mấy ngày sau, một nhà kho cũ kỹ phía sau Thôn Làng Sơn Cước đã được cải tạo thành một xưởng rèn dã chiến. Nơi đây từng là nơi chứa củi khô và nông cụ bỏ đi, giờ đây lại rực lên ánh lửa, vang lên tiếng búa đập chan chát. Buổi chiều tà, mặt trời đã ngả bóng phía tây, nhưng cái nóng từ lò rèn vẫn hầm hập phả ra, quyện với mùi khói than, mùi kim loại nóng và mồ hôi, tạo nên một bầu không khí lao động khẩn trương.
Tôn Bá, với chiếc áo đã ướt đẫm mồ hôi, đang cặm cụi bên lò lửa đỏ rực. Dáng người thấp đậm của hắn đổ bóng dài trên nền đất. Đôi bàn tay chai sạn, thô kệch nhưng lại vô cùng khéo léo, đang cầm một thanh sắt nung đỏ, đưa vào lò nung thêm lần nữa. Tiếng búa của hắn đập xuống thanh kim loại với một nhịp điệu đều đặn, vang vọng khắp xưởng. Bên cạnh hắn là vài người thợ rèn khác, cũng đang làm việc không ngơi tay, nhưng vẫn không khỏi tò mò liếc nhìn những bản vẽ "kỳ lạ" mà Lâm Dịch đã đưa ra.
Lâm Dịch đứng đó, gương mặt vẫn giữ vẻ trầm tư, nhưng ánh mắt hắn lại sáng rực lên bởi sự tập trung cao độ. Hắn kiên nhẫn hướng dẫn Tôn Bá, từng chút một. "Tôn Bá, hãy điều chỉnh độ cong của phần cánh cung này thêm một chút nữa. Không cần quá nhiều, chỉ một chút thôi, để nó có thể tạo ra lực đàn hồi tối đa. Và phần gỗ này, chúng ta cần ghép hai loại gỗ có độ cứng khác nhau lại, dùng keo xương và gân động vật để cố định, sau đó quấn chặt bằng da. Hắn nhớ lại những nguyên lý về vật liệu composite, đơn giản hóa chúng để phù hợp với những vật liệu có sẵn ở đây. "Hãy nghĩ về lực đàn hồi và trọng tâm, Tôn Bá. Chúng ta không cần tạo ra thứ gì mới hoàn toàn, chỉ cần tối ưu hóa những gì đang có."
Tôn Bá ban đầu tỏ ra khá bối rối. "Thưa Lâm công tử, kỹ thuật này... chưa từng thấy bao giờ. Kim loại này liệu có chịu nổi lực căng lớn như vậy khi bị uốn cong liên tục? Các thợ rèn ở đây chúng ta luôn làm cung từ một khối gỗ duy nhất, hoặc ít nhất là các phần riêng biệt rồi ghép lại. Nhưng cái cách công tử nói về việc ghép các loại gỗ khác nhau, còn dùng gân và sừng nữa..." Hắn vừa nói vừa gãi đầu, khuôn mặt khắc khổ hiện rõ vẻ hoài nghi. Đôi mắt hắn ánh lên sự thông minh và tỉ mỉ, nhưng cũng chứa đựng sự ngạc nhiên trước những ý tưởng "quái dị" này.
"Sẽ chịu được, Tôn Bá. Vấn đề là ở cách chúng ta tôi luyện và ghép nối chúng. Hãy tin ta." Lâm Dịch bình tĩnh trấn an, rồi hắn trực tiếp dùng tay mình chỉ vào bản vẽ, giải thích từng chi tiết nhỏ về cấu trúc, về cách phân bố lực. "Ví dụ như phi tiêu này, phần đầu cần phải nặng hơn một chút, và có hình dạng nhọn hoắt như thế này, để khi ném đi, nó có thể bay thẳng và xuyên phá tốt hơn. Phần đuôi thì nhẹ hơn, có thể gắn thêm vài sợi lông chim để giữ thăng bằng." Hắn thậm chí còn dùng tay không thử cân bằng một thanh gỗ nhỏ để minh họa nguyên lý trọng tâm.
Vương Đại Trụ và Lý Hổ cũng có mặt ở đó, không ngừng hỗ trợ vận chuyển kim loại, gỗ và các nguyên liệu khác. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch, khuôn mặt chất phác của hắn đầm đìa mồ hôi. Hắn dùng cánh tay cơ bắp nhấc bổng một bó gỗ lớn, đặt xuống cạnh lò rèn. "Nếu nó thực sự mạnh như công tử nói, thì chúng ta có thể đánh trả lũ giặc kia! Nhìn cái bộ giáp của bọn chúng mà xem, dao kiếm bình thường khó mà xuyên thủng." Hắn nói to, rõ ràng, giọng nói hào hứng và đầy phấn khích, thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch.
Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ nhưng cũng đầy nghiêm túc, đang kiểm tra một cây nỏ cải tiến sơ bộ. Hắn dùng sức kéo dây nỏ, cảm nhận độ căng của nó. "Nặng hơn... nhưng cảm giác chắc chắn thật." Hắn thốt lên, đôi mắt có vết sẹo nhỏ trên lông mày nheo lại. "Liệu có bắn xa được không, Lâm công tử? Chúng ta cần những thứ có thể bắn trúng địch từ xa." Ban đầu, Lý Hổ khá cứng đầu và hoài nghi, nhưng sau khi chứng kiến Lâm Dịch đưa ra những giải pháp cho các vấn đề mà họ gặp phải, hắn dần bị thuyết phục.
Lâm Dịch gật đầu. "Chắc chắn rồi. Sức mạnh và tầm bắn của cung nỏ cải tiến sẽ vượt trội hơn hẳn. Quan trọng là chúng ta phải đảm bảo chất lượng đồng đều khi sản xuất hàng loạt." Hắn quay sang Tôn Bá, ánh mắt kiên định. "Tôn Bá, hãy thử nghiệm các phương pháp rèn mới. Đừng ngại thất bại. Ta sẽ ở đây để cùng ông tìm ra cách tốt nhất."
Dưới sự chỉ dẫn tỉ mỉ của Lâm Dịch, Tôn Bá dần dần bắt đầu hiểu ra. Hắn dùng búa đập xuống thanh kim loại, tiếng va chạm "chan chát" vang lên, không còn chỉ là sự đều đặn của một người thợ quen việc, mà là sự cẩn trọng của một người đang khám phá điều mới mẻ. Hắn bắt đầu thử nghiệm cách pha trộn các loại kim loại khác nhau để tạo ra độ cứng và độ dẻo mong muốn cho lưỡi kiếm, hay cách nung và tôi luyện để tăng cường độ bền. Từng chút một, hắn lắp ráp các bộ phận của cung nỏ cải tiến, từ việc ghép các thanh gỗ đàn hồi, đến việc cố định dây cung bằng những kỹ thuật chưa từng được áp dụng. Lâm Dịch trực tiếp dùng tay kiểm tra độ cân bằng, độ chắc chắn của từng mẫu thử nghiệm, chỉnh sửa từng chi tiết nhỏ.
Ánh lửa lò rèn hắt lên gương mặt của Lâm Dịch, phản chiếu sự căng thẳng nhưng cũng đầy hy vọng. Hắn biết rằng đây không chỉ là việc tạo ra vũ khí, mà là việc gieo mầm cho một cuộc cách mạng nhỏ trong tư duy sản xuất của thế giới này. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* và để làm được điều đó, hắn phải dùng mọi tri thức có thể, để biến những thứ tưởng chừng như không thể thành có thể. Mùi khói, mùi kim loại nóng, và mồ hôi quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự lao động và hy vọng, thắp sáng lên một tia sáng yếu ớt trong đêm tối của chiến tranh.
***
Sáng hôm sau, một khu đất trống phía sau Thôn Làng Sơn Cước, vốn là một bãi chăn thả gia súc, đã được dọn dẹp và biến thành một bãi tập quân sự tạm thời. Trời quang mây, gió nhẹ lùa qua, mang theo hơi ẩm của đất và mùi cỏ khô. Các mục tiêu giả làm từ rơm và gỗ, được dựng lên ở nhiều khoảng cách khác nhau, đang chờ đợi để đón nhận những mũi tên và phi tiêu cải tiến.
Lâm Dịch cùng Tôn Bá, Vương Đại Trụ, Lý Hổ và một nhóm dân quân tinh nhuệ đứng trước hàng loạt vũ khí mới: những chiếc cung có cánh cung được uốn cong đặc biệt, những cây nỏ được gia cố chắc chắn hơn, và một chồng phi tiêu sáng loáng với phần đầu kim loại sắc bén. Lâm Dịch đích thân kiểm tra từng chiếc cung, từng cây nỏ, kéo thử dây cung, ngắm thử mục tiêu, đảm bảo chúng hoạt động đúng như thiết kế. Hắn cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt về độ chắc chắn và cân bằng so với những vũ khí thô sơ trước đây.
"Vương Đại Trụ, Lý Hổ, các ngươi hãy thử nghiệm trước." Lâm Dịch ra hiệu, giọng nói trầm tĩnh nhưng dứt khoát.
Vương Đại Trụ đi trước, cầm lấy một chiếc cung cải tiến. Hắn đưa tay kéo dây cung, cảm nhận lực căng mạnh hơn hẳn. Đôi mắt hắn sáng rỡ vì ngạc nhiên. Hắn nhắm thẳng vào một mục tiêu rơm cách đó khoảng ba mươi bước, hít sâu một hơi rồi buông tay. "Xoẹt!" Mũi tên bay vút đi, găm sâu vào giữa mục tiêu với một tiếng "bộp" vang dội, thân tên rung lên bần bật.
"Sức mạnh này... thật không thể tin được!" Vương Đại Trụ thốt lên, mắt sáng rỡ. Hắn chạy đến gần mục tiêu, dùng tay cố rút mũi tên ra nhưng không được. "Mũi tên găm sâu hơn hẳn! Trước đây, mũi tên của chúng ta khó mà xuyên qua được lớp rơm dày như vậy, huống chi là giáp sắt của địch." Hắn quay lại nhìn Lâm Dịch với vẻ ngưỡng mộ không che giấu.
Tiếp theo là Lý Hổ. Hắn cầm lấy một cây nỏ cải tiến, vẻ mặt vẫn còn chút hoài nghi. Hắn tì nỏ lên vai, cẩn thận lắp một mũi tên vào, rồi kéo lẫy. "Cạch!" Tiếng nỏ căng dây vang lên khô khốc. Hắn nhắm vào một mục tiêu khác, xa hơn, khoảng năm mươi bước. Ngón tay hắn bóp nhẹ cò. "Phập!" Mũi tên bay thẳng tắp, găm vào mục tiêu với một lực mạnh đến nỗi làm đổ cả giá đỡ.
Lý Hổ giật mình, đôi mắt trợn tròn. "Cây nỏ này... bắn xa hơn cả cung mạnh nhất của ta! Và lực xuyên phá cũng mạnh hơn rất nhiều!" Vẻ mặt hung dữ của hắn giờ đây tràn ngập sự kinh ngạc và phấn khích. Hắn không thể tin vào mắt mình. Sự cải tiến này không chỉ là một bước nhỏ, mà là một bước nhảy vọt.
Các dân quân khác đứng xem cũng không khỏi reo hò ầm ĩ. "Tuyệt vời!" "Lâm đại ca thật sự là thần nhân!" "Với thứ này, chúng ta không sợ bọn giặc nữa!" Tiếng reo hò hòa lẫn với tiếng gió, tiếng chim hót, tạo nên một bản giao hưởng của niềm hy vọng.
Lâm Dịch quan sát kỹ lưỡng từng kết qu���, ghi nhận các dữ liệu về tầm bắn, lực xuyên phá. Hắn gật đầu hài lòng, nhưng vẻ mặt vẫn giữ sự điềm tĩnh. "Đây mới chỉ là khởi đầu. Chúng ta cần sản xuất số lượng lớn, và quan trọng hơn, huấn luyện dân quân cách sử dụng chúng hiệu quả nhất." Hắn biết rằng vũ khí tốt đến mấy mà không được sử dụng đúng cách thì cũng vô dụng.
Hắn quay sang Tôn Bá. "Tôn Bá, ông đã thấy rồi đó. Các cải tiến này có hiệu quả rõ rệt. Bây giờ, vấn đề là tốc độ. Ông có thể tăng tốc độ sản xuất không? Chúng ta cần hàng trăm, thậm chí hàng ngàn chiếc cung, nỏ, và phi tiêu như thế này trước khi quân địch quay lại."
Tôn Bá, với khuôn mặt giờ đây đã hoàn toàn hết vẻ hoài nghi, chỉ còn lại sự hăng hái và niềm tự hào, gật đầu mạnh mẽ. "Lâm công tử cứ yên tâm! Ta sẽ dốc hết sức mình! Các thợ rèn cũng đã hiểu được nguyên lý, họ sẽ cùng ta làm việc ngày đêm!" Hắn cảm thấy mình như vừa tìm thấy một chân trời mới trong nghề nghiệp của mình.
Lâm Dịch nhìn những gương mặt hưng phấn của Vương Đại Trụ, Lý H��, và các dân quân. Một tia hy vọng le lói trong lòng hắn. Những vũ khí cải tiến này, tuy đơn giản so với công nghệ hiện đại, nhưng trong bối cảnh Đại Hạ vương triều suy tàn, chúng chính là "át chủ bài" có thể thay đổi cục diện chiến trường. *Nội tâm Lâm Dịch tràn đầy sự quyết đoán. Đây là cách duy nhất để cân bằng cán cân lực lượng. Tri thức là vũ khí, và hắn sẽ sử dụng nó để bảo vệ những người mình yêu quý.*
Hắn biết rằng sự thành công của những cải tiến này sẽ củng cố hơn nữa quyền lực và vị thế "lãnh đạo không chính thức" của hắn, khiến hắn ngày càng trở thành một nhân vật không thể thiếu. Nhưng hắn cũng ý thức được rằng, việc sản xuất vũ khí quy mô lớn như vậy chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý không mong muốn từ các thế lực khác, bao gồm cả Thẩm Đại Nhân, hay thậm chí là những thế lực tu hành bí ẩn.
"Vương Đại Trụ, Lý Hổ, các ngươi hãy lập danh sách những dân quân có khả năng sử dụng cung nỏ tốt nhất. Chúng ta cần huấn luyện họ ngay lập tức. Và hãy đảm bảo rằng các kỹ thuật mới này được giữ bí mật tuyệt đối." Lâm Dịch đưa ra những chỉ thị cuối cùng, ánh mắt sắc bén quét qua từng người, như muốn khắc sâu vào tâm trí họ tầm quan trọng của nhiệm vụ.
Hắn nhìn ra phía chân trời, nơi mặt trời đang lên cao, nhuộm vàng cả Cánh Đồng Bất Tận. Cơn bão chiến tranh vẫn đang lơ lửng, nhưng giờ đây, hắn đã có thêm những "vũ khí" mới, không chỉ là những thanh kiếm, cây cung, mà còn là niềm tin và hy vọng của những người dân đang đặt cược sinh mạng vào hắn. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* và hắn sẽ không dừng lại cho đến khi đạt được điều đó.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.