Lạc thế chi nhân - Chương 724: Giao Tranh Tiền Đồn: Lộ Rõ Điểm Yếu
Khi màn đêm đen kịt bao trùm Thôn Làng Sơn Cước, ánh sáng từ những ngọn nến trong căn phòng chỉ huy leo lét hắt ra ngoài, soi rõ những gương mặt khắc khổ và kiên nghị. Ngoài kia, tiếng gió hú vẫn không ngừng, mang theo cái lạnh cắt da thịt và sự im lặng đáng sợ của vùng chiến tuyến. Màn đêm đen kịt và không khí nặng nề báo hiệu một trận chiến khốc liệt sắp diễn ra, với những mất mát không thể tránh khỏi. Nhưng Lâm Dịch không còn run sợ. Hắn đã lựa chọn con đường này, và hắn sẽ chiến đấu đến cùng để bảo vệ những giá trị và con người mà hắn trân trọng.
Trong sâu thẳm tâm trí Lâm Dịch, hắn biết đây không chỉ là cuộc chiến với quân địch, mà còn là cuộc chiến với số phận của Đại Hạ Vương Triều đang ngày càng suy yếu, với sự nổi lên của các thế lực mới trong loạn lạc. Những bí ẩn về tu hành, về Cổ Ngọc Phù và linh khí mỏng manh, tất cả vẫn còn ở phía trước. Nhưng hiện tại, trọng tâm của hắn chỉ có một: sống sót và bảo vệ. Trận chiến này, dù thắng hay thua, sẽ định hình lại tất cả. Và hắn, Lâm Dịch, sẽ không là người duy nhất thay đổi. Toàn bộ vùng đất này, và có thể là cả Đại Hạ, cũng sẽ không còn như xưa. Trận chiến đã bắt đầu.
***
Tiếng gió rít qua những khe hở trên tường đá, mang theo cái lạnh buốt xương của đêm khuya gần rạng sáng. Tại Đồn Gác Biên Giới, một tiền đồn nhỏ nằm trên một gò đất cao nhìn ra Cánh Đồng Bất Tận, bầu không khí căng như dây đàn. Những ngọn đèn lồng treo lưa thưa, hắt ánh sáng vàng vọt, yếu ớt lên những gương mặt căng thẳng của các dân quân. Họ đứng gác trên những bức tường đá thô sơ, được gia cố bằng hàng rào gỗ và các công sự đất đá đơn giản, đôi mắt không ngừng quét qua màn đêm đen kịt. Mùi bụi đất, mồ hôi và m��t chút mùi kim loại han gỉ từ những vũ khí thô sơ lảng vảng trong không khí. Mỗi tiếng động nhỏ, dù là tiếng cành cây khô gãy hay tiếng côn trùng kêu, đều khiến mọi người giật mình, tay nắm chặt vũ khí.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác quen thuộc, đang đi dọc theo tuyến phòng thủ, kiểm tra từng vị trí. Anh vỗ vai một anh lính trẻ đang co ro trong gió lạnh. "Cố gắng lên, tiểu tử. Đêm nay lạnh lắm, nhưng chúng ta phải giữ mắt mở to." Giọng anh trầm khàn nhưng đầy kiên định. Anh lướt mắt qua Cánh Đồng Bất Tận, nơi bóng tối nuốt chửng mọi thứ, chỉ để lại một màu đen thăm thẳm, đáng sợ. Nơi đó, có thể có hàng trăm, hàng ngàn cặp mắt đang dõi theo họ.
Đột nhiên, một âm thanh chói tai xé toạc sự tĩnh mịch của màn đêm. "Còi báo động!" Một tiếng thét vang lên, ngay sau đó là tiếng còi báo hiệu cấp bách, dài và rền rĩ, vang vọng khắp vùng. Ngay lập tức, tiếng vó ngựa dồn dập, mạnh mẽ như tiếng trống trận, vang lên từ phía Cánh Đồng Bất Tận, mỗi nhịp đập như giáng thẳng vào lồng ngực những người lính. Những chấm đen nhỏ, nhanh chóng biến thành những bóng người cưỡi ngựa, xông thẳng về phía tiền đồn.
"Địch tấn công! Toàn bộ sẵn sàng chiến đấu!" Vương Đại Trụ gầm lên, giọng anh át cả tiếng gió và tiếng vó ngựa. Anh rút thanh đại đao của mình, lưỡi đao sáng loáng dưới ánh đèn lồng, đứng chặn ngay cổng chính. Các dân quân, dù trong lòng run sợ, vẫn nhanh chóng vào vị trí. Cung thủ giương cung, những mũi tên được tẩm lửa được châm lên, tạo nên những đốm sáng lập lòe trong bóng tối. Những người lính cầm giáo, mác, và cả những viên đá tảng lớn đã được chuẩn bị sẵn sàng trên tường thành.
Quân địch, tuy số lượng không quá đông đảo, nhưng được trang bị khá tốt. Chúng mặc giáp da, cầm kiếm và khiên, lao về phía tiền đồn như một mũi tên. Những tiếng 'xé gió' liên tục vang lên khi hàng loạt lao và tên được bắn ra, găm vào tường gỗ, vào đá, và không ít trúng vào những người dân quân kém may mắn. Tiếng kêu đau đớn, tiếng la hét bắt đầu vang lên, hòa cùng tiếng vũ khí va chạm 'loảng xoảng'.
"Gi�� vững trận địa! Đừng lùi một bước!" Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ và vết sẹo nhỏ trên lông mày, đứng ngay cạnh Vương Đại Trụ, tay cầm một cây búa tạ lớn. Hắn gầm gừ, vung búa đập tan một mũi tên đang bay tới. "Mấy con chó hoang này, để xem chúng mày làm gì được tao!" Hắn nhảy lên tường thành, vung búa quét ngang, khiến hai tên lính địch đang cố trèo lên phải ngã lăn xuống. Dù cứng đầu và ngang tàng, nhưng Lý Hổ lại là một chiến binh dũng mãnh, luôn tiên phong trong mọi trận đánh.
Những tên lính địch đầu tiên đã tiếp cận được tường thành. Chúng dùng móc sắt để leo trèo, liên tục ném lao và bắn tên. Các dân quân bắn trả bằng cung nỏ, nhưng vũ khí của họ đã cũ kỹ và kém hiệu quả hơn so với địch. Một anh lính trẻ, gương mặt bỡ ngỡ, cố gắng bắn một mũi tên nhưng tay run rẩy, mũi tên bay chệch hướng. Hắn vừa kịp lùi lại thì một mũi tên của địch đã găm vào vị trí hắn vừa đứng.
Binh trưởng Triệu, người lính chính quy duy nhất ở đây, đang chỉ huy một đội cung thủ ở vị trí cao hơn. Giọng ông dứt khoát và bình tĩnh. "Tập trung bắn vào những tên có giáp nhẹ! Cung nỏ ưu tiên nhắm vào ngựa!" Ông liên tục đưa ra chỉ thị, điều chỉnh đội hình, đảm bảo hỏa lực được phân bổ hợp lý. Tiếng "Xung phong!" của địch hòa cùng tiếng "Giết!" của dân quân, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của chiến tranh.
Những pha cận chiến diễn ra ác liệt. Trên tường thành tạm bợ, dân quân dùng giáo mác đâm xuống, dùng đá tảng ném vào đầu địch. Mùi máu tanh bắt đầu hòa quyện với mùi bụi và mồ hôi. Một tên lính địch đã vượt qua được tường thành, nhưng ngay lập tức bị Vương Đại Trụ chém bay đầu bằng một nhát đao gọn ghẽ. "Không cho phép một tên nào lọt qua!" anh gầm lên. Lý Hổ cũng không kém cạnh, hắn xoay búa tạ như chong chóng, mỗi cú vung đều mang theo sức mạnh kinh hoàng, đánh bay vài tên địch cùng lúc.
Tuy nhiên, dù dũng cảm và kiên cường, sự thiếu thốn về trang bị và kinh nghiệm vẫn là một gánh nặng. Một số dân quân đã ngã xuống, máu của họ loang lổ trên đất đá, ánh đèn lồng hắt lên những cái xác bất động. Cái lạnh buốt của đêm khuya dường như càng thấm thía hơn khi chứng kiến những mất mát đầu tiên. Dù vậy, họ vẫn không lùi bước, vẫn kiên cường chiến đấu, bởi phía sau họ là gia đình, là những gì họ trân trọng.
Sau một hồi giao tranh ác liệt, khi đã có một số thương vong đáng kể, quân địch đột nhiên nhận được hiệu lệnh "Rút lui!" từ phía sau. Chúng bắt đầu rút lui một cách có trật tự, để lại một vài xác chết và vũ khí trên chiến trường. Tiếng vó ngựa dần xa, rồi chìm vào màn đêm. Sự im lặng đáng sợ lại bao trùm, nhưng lần này là sự im lặng của chiến thắng, dù đẫm máu. Dân quân thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn cảnh giác cao độ. Tiếng gió vẫn rít, mang theo mùi khét của thuốc súng và mùi máu tanh còn vương vấn trong không khí. Trận giao tranh nhỏ này đã kết thúc, nhưng nó chỉ là lời cảnh báo đầu tiên cho một cuộc chiến lớn hơn sắp tới.
***
Cách tiền đồn một quãng an toàn nhưng đủ để quan sát, trong một trạm chỉ huy tạm thời, Lâm Dịch đứng bên một bản đồ chiến thuật thô sơ. Ánh nến leo lét trong căn lều không thể xua tan hoàn toàn bóng tối, nhưng lại đủ để soi rõ những đường nét căng thẳng trên gương mặt hắn. Đôi mắt sâu thẳm của Lâm Dịch không rời khỏi chiến trường, nơi những đốm lửa leo lét và tiếng vũ khí va chạm vẫn còn vọng lại một cách mờ nhạt. Hắn không nói một lời, nhưng mọi giác quan đều căng ra để thu nhận thông tin.
Bạch Vân Nhi đứng cạnh hắn, vóc dáng thon thả nhưng đôi mắt sắc bén. Nàng không ngừng quét qua chiến trường bằng một chiếc ống nhòm thô sơ mà Lâm Dịch đã hướng dẫn chế tạo. Mỗi khi nàng di chuyển, mùi hương thoang thoảng của thảo dược và giấy mực lại lướt qua, gợi nhắc về công việc thường ngày của nàng. Nàng ghi chép nhanh chóng vào một cuốn sổ tay nhỏ, những nét chữ thanh thoát nhưng chính xác, ghi lại từng chi tiết về đội hình địch, số lượng, vũ khí và cách chúng tấn công.
"Địch dùng chiến thuật này để thăm dò..." Lâm Dịch thì thầm, giọng nói trầm lắng, gần như hòa vào tiếng gió bên ngoài. Hắn chỉ tay lên bản đồ, vẽ một đường cong giả định. "Chúng không tấn công trực diện vào điểm yếu nhất mà lại chọn một vị trí có vẻ kiên cố hơn. Xem ra chúng muốn kiểm tra hiệu quả của các công sự phòng thủ của chúng ta, và cả phản ứng của dân quân."
Bạch Vân Nhi gật đầu, đặt ống nhòm xuống. "Chính xác. Binh lính của chúng có vẻ được huấn luyện tốt hơn dân quân của chúng ta, di chuyển có kỷ luật, nhưng ý chí chiến đấu của dân quân không hề kém. Đặc biệt là Vương Đại Trụ và Lý Hổ, họ đã cầm chân được mũi nhọn của địch." Nàng đưa cho Lâm Dịch một mảnh giấy ghi chép. "Đây là ước tính ban đầu về số lượng và loại vũ khí của địch. Chúng có giáp da, kiếm ngắn, lao và cung nỏ tầm xa. Cung của chúng có vẻ mạnh hơn cung của chúng ta."
Lâm Dịch nhận lấy mảnh giấy, lướt qua những con số. Hắn trầm tư, nội tâm bắt đầu phân tích sâu hơn. *Một trận thăm dò. Đúng như mình dự đoán. Chúng không muốn phí sức vào một cuộc tấn công toàn diện mà không biết rõ đối thủ. Điều này cho thấy kẻ chỉ huy bên kia không phải hạng tầm thường, hắn cẩn trọng, và có lẽ đã có kinh nghiệm chiến trường.* Hắn nhớ lại những lời m��nh từng nói: "Tri thức là vũ khí mạnh nhất." Và giờ đây, hắn đang cố gắng thu thập càng nhiều tri thức về đối thủ càng tốt.
Hắn nhắm mắt lại một lát, cố hình dung lại toàn bộ trận giao tranh trong đầu. Tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng lao xé gió, tiếng va chạm kim loại, tiếng gầm gừ của Lý Hổ và tiếng hô của Vương Đại Trụ. Hắn cảm nhận được cái lạnh buốt của gió đêm, mùi khét của thuốc súng và mùi máu tanh đang dần lan tỏa từ tiền đồn. *Dù đã chuẩn bị kỹ lưỡng, nhưng khi thực chiến, mọi thứ đều khác.*
"Chúng tập trung tấn công vào một điểm, sau đó rút lui khá nhanh. Đây không phải là một cuộc tấn công để chiếm đóng." Lâm Dịch mở mắt, ánh mắt sắc lạnh. "Mục đích là để thăm dò, kiểm tra phản ứng, và có lẽ là để tạo áp lực tinh thần. Nếu chúng ta hoảng loạn, chúng sẽ biết được giới hạn của chúng ta. Nhưng dân quân của chúng ta đã giữ vững." Hắn thở ra một hơi dài, cảm thấy một chút nhẹ nhõm, nhưng ngay lập tức bị thay thế bởi sự lo lắng mới. *Chiến thắng nhỏ này chỉ là khởi đầu. Vấn đề không phải là giữ vững được bao lâu, mà là có thể giữ vững được những gì.*
"Điểm yếu mà ta đã chỉ ra ở Cánh Đồng Bất Tận, chúng có phát hiện ra không?" Lâm Dịch hỏi, ánh mắt chuyển sang bản đồ.
Bạch Vân Nhi lắc đầu. "Không có dấu hiệu nào. Có lẽ chúng chưa đủ gần để nhận ra lớp ngụy trang đó, hoặc chúng muốn thăm dò ở một khu vực khác trước. Hoặc, chúng không ngờ chúng ta có thể khắc phục nhanh đến vậy."
Lâm Dịch gật gù. *May mắn. Nhưng may mắn không thể kéo dài mãi. Sẽ có những lúc chúng ta phải đối mặt với những thứ không thể đoán trước.* Hắn nghĩ đến những mũi tên của địch, những bộ giáp mà dân quân của hắn không có. *Sự chênh lệch về trang bị là rất lớn. Chúng ta có tinh thần, có ý chí, nhưng thứ đó không thể biến đất đá thành giáp sắt, cũng không thể biến giáo gỗ thành cung thép.* Hắn luôn ưu tiên "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," và để sinh tồn trong cuộc chiến này, trang bị là một yếu tố then chốt.
"Vân Nhi, hãy ghi lại thật chi tiết những loại vũ khí mà chúng ta thu được từ địch. Ưu tiên những mảnh giáp, mũi tên còn nguyên vẹn. Đặc biệt là chất liệu." Lâm Dịch ra lệnh, trong giọng nói ẩn chứa sự trầm trọng. "Ta cần biết rõ đối thủ của chúng ta mạnh đến mức nào, và chúng ta thiếu sót những gì." Hắn biết, một trận chiến không chỉ là sức mạnh cơ bắp, mà còn là cuộc đấu trí, cuộc đấu tài nguyên. Và trong cuộc đấu đó, hắn phải tìm cách để cân bằng cán cân, dù là nhỏ nhất.
Bạch Vân Nhi hiểu ý, gật đầu. "Ta sẽ làm ngay." Nàng nhìn Lâm Dịch, trong đôi mắt nàng ánh lên sự lo lắng. "Chàng không sao chứ? Đêm nay chàng đã thức trắng nhiều đêm rồi."
Lâm Dịch khẽ lắc đầu. "Chưa phải lúc để nghỉ ngơi. Màn thăm dò này đã cho chúng ta thấy rất nhiều điều. Và những điều đó, không phải tất cả đều tốt đẹp." Hắn quay lại nhìn về phía tiền đồn, nơi ánh sáng ban mai yếu ớt bắt đầu hé rạng ở phía chân trời, xua đi phần nào bóng tối, nhưng không thể xua đi cái không khí nặng nề của cuộc chiến. *Trận chiến này, dù thắng hay thua, sẽ định hình lại tất cả. Và mình, Lâm Dịch, sẽ không là ng��ời duy nhất thay đổi. Toàn bộ vùng đất này, và có thể là cả Đại Hạ, cũng sẽ không còn như xưa.* Hắn cảm thấy gánh nặng của trách nhiệm đè nặng lên vai, nặng hơn cả những tảng đá trên tường thành.
***
Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua làn mây xám, xua đi bóng tối cuối cùng của đêm, không khí tại trạm chỉ huy tạm thời vẫn căng như dây đàn. Tiếng gió vẫn lạnh, nhưng đã bớt phần buốt giá hơn. Tiếng còi báo động đã tắt, tiếng vó ngựa đã im bặt, nhưng mùi khét của thuốc súng và mùi máu tanh vẫn còn vương vấn trong không khí, nhắc nhở về trận giao tranh vừa qua.
Vương Đại Trụ là người đầu tiên trở về trạm chỉ huy. Khuôn mặt anh mệt mỏi, lấm lem khói bụi và máu khô, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên vẻ tự hào. Anh bước vào, cúi đầu chào Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi. "Báo cáo Lâm đại ca, chúng ta đã đẩy lùi địch! Chúng ta đã giữ vững được tiền đồn!" Giọng anh vẫn vang dội, nhưng có một chút nghẹn ngào. "Nhưng... mấy anh em đã hy sinh. Ba người dân quân, và năm người bị thương nặng."
L��m Dịch gật đầu, sắc mặt trầm tĩnh. Hắn đã dự đoán trước được điều này, nhưng mỗi lần nghe báo cáo thương vong, trái tim hắn vẫn se lại. *Đây là cái giá của chiến tranh.* "Hãy đưa những người bị thương về Thôn Làng Sơn Cước ngay lập tức, chữa trị cho họ. Những người đã hy sinh, hãy an táng họ một cách tử tế. Họ đã chiến đấu dũng cảm."
Ngay sau Vương Đại Trụ, Lý Hổ cũng bước vào, vẻ mặt hắn cũng mệt mỏi không kém, nhưng vẫn giữ được vẻ ngang tàng cố hữu. Hắn đặt cây búa tạ lớn xuống đất, tạo ra một tiếng động mạnh. "Mấy con chó hoang đó, cứ nghĩ là dễ bắt nạt sao? Bang ta đã cho chúng một bài học!" Hắn hừ một tiếng, rồi ánh mắt quét qua những vũ khí mà địch đã bỏ lại. "Báo cáo Lâm đại ca, chúng nó trang bị tốt thật, cung nỏ của mình đã cũ hết rồi, mấy cái giáo cũng cùn, đâm mãi mới xuyên qua được giáp da của chúng." Hắn chỉ vào một thanh kiếm ngắn mà mình vừa nhặt được. "Cái này, sắc bén hơn kiếm của mình nhiều."
Lâm Dịch tiến lại gần, cầm lấy thanh kiếm. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của kim loại, trọng lượng cân bằng của nó. Vết mài sắc bén, đường vân thép tinh xảo. Hắn lướt ngón tay qua lưỡi kiếm, rồi quay sang so sánh với một thanh giáo của dân quân. Thanh giáo thô kệch, đầu giáo mòn và gỉ sét. Sự chênh lệch là rõ ràng.
Binh trưởng Triệu, người cuối cùng trở về, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo trên má càng thêm hằn sâu dưới ánh sáng ban mai. Ông báo cáo một cách ngắn gọn và chính xác. "Báo cáo Lâm đại ca, các công sự đã phát huy tác dụng. May mà có tường đá kiên cố và các chướng ngại vật, nếu không thì khó giữ được. Chúng ta đã đẩy lùi địch, nhưng đây chỉ là một đợt thăm dò nhỏ. Chúng có vẻ rất cẩn trọng, không muốn mạo hiểm toàn bộ lực lượng."
Trần Nhị Cẩu, người đã được phân công lo hậu cần, lúc này đang đứng gần cửa lều, vẻ mặt hơi lo lắng. "Đại ca, lương thực và nước đã được chuyển đến tuyến sau, nhưng thuốc men có vẻ không đủ cho số người bị thương này."
Lâm Dịch lắng nghe tất cả, ánh mắt hắn quét qua từng người, thu thập thông tin không chỉ từ lời nói mà còn từ vẻ mặt, cử chỉ của họ. Hắn cầm một mảnh giáp da của địch lên, sờ nắn chất liệu. *Chất da này đã qua xử lý đặc biệt, dai và bền hơn da thông thường. Không phải thứ dân quân của mình có thể có được.* Hắn trầm ngâm, vẻ mặt lộ rõ sự lo lắng. "Ta đã thấy. Vấn đề không chỉ là số lượng, mà còn là chất lượng."
Vương Đại Trụ và Lý Hổ nhìn nhau, rồi lại nhìn Lâm Dịch. Họ hiểu ý Lâm Dịch. Họ chiến đấu dũng cảm, nhưng họ cũng cảm nhận được sự bất lực khi vũ khí trong tay mình quá thô sơ.
"Trận thăm dò này đã cho chúng ta thấy rõ một điều." Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm tĩnh nhưng đầy sức nặng. "Quân địch không chỉ đông, mà còn được trang bị tốt. Những vũ khí này, những bộ giáp này, không phải là thứ mà một đội quân ô hợp có thể có được. Đây là dấu hiệu của một thế lực có tổ chức, có nguồn lực dồi dào." Hắn đặt thanh kiếm xuống, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào khoảng không trước mặt.
*Sự thiếu hụt vũ khí và trang bị sẽ là vấn đề lớn nhất của chúng ta.* Lâm Dịch thầm nghĩ. *Chúng ta không thể trông chờ vào may mắn mãi. Trận giao tranh nhỏ này là một lời cảnh báo. Quân địch đang dần thăm dò, và một cuộc tấn công lớn hơn chắc chắn sẽ diễn ra. Nếu không tìm được giải pháp cho vấn đề trang bị, những chiến thắng như thế này sẽ chỉ là những giọt nước mắt trong sa mạc, và cuối cùng, chúng ta sẽ bị nhấn chìm.*
Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai Lâm Dịch. Anh biết rằng "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Để tồn tại, để bảo vệ những người xung quanh, anh phải tìm cách tạo ra sự công bằng đó cho chính mình. Sự hy sinh của dân quân, dù nhỏ, đã nhấn mạnh tính khốc liệt của chiến tranh và áp lực tinh thần lên anh. Anh phải đưa ra những quyết định khó khăn hơn trong tương lai để giảm thiểu thương vong, để không phải chứng kiến thêm những cái chết vô nghĩa.
Lâm Dịch quay sang Bạch Vân Nhi. "Vân Nhi, hãy tổng hợp tất cả thông tin về vũ khí và giáp trụ của địch. Ta muốn có một bản phân tích chi tiết về chất liệu, kỹ thuật chế tạo. Và Trần Nhị Cẩu, ngươi hãy kiểm tra lại toàn bộ kho vũ khí của chúng ta, liệt kê những gì còn dùng được, và những gì cần được thay thế gấp."
Hắn biết, việc này sẽ buộc hắn phải tìm kiếm các giải pháp sáng tạo. Có thể là việc chế tạo vũ khí mới, với sự giúp đỡ của Tôn Bá nếu hắn còn khả năng. Hoặc tìm kiếm nguồn cung cấp từ bên ngoài, từ các thế lực giang hồ, hay thậm chí là các thương hội mà hắn đã từng tiếp xúc. Nhưng bất kể là cách nào, điều đó sẽ đòi hỏi tài nguyên, và thời gian. Và thời gian, trong chiến tranh, là thứ xa xỉ nhất.
Lâm Dịch nhìn ra ngoài lều, nơi ánh nắng ban mai đã trải đều trên Cánh Đồng Bất Tận. Cảnh tượng vẫn đẹp đẽ, thanh bình, nhưng hắn biết rằng vẻ đẹp đó chỉ là tạm thời. Sóng gió đã nổi lên, và hắn phải tìm cách để lướt qua nó, hoặc bị nó nuốt chửng. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.* Hắn siết chặt nắm tay, trong đôi mắt hiện lên sự quyết tâm chưa từng có.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.