Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 723: Thị Sát Tiền Tuyến: Tiếng Vọng Quyết Chiến

Đêm dài với những ngọn lửa bập bùng thiêu rụi thành quả lao động của biết bao người, thiêu rụi cả những ký ức bình yên từng tồn tại ở vùng biên thùy này, cuối cùng cũng nhường chỗ cho một bình minh xám xịt. Không có vầng dương rực rỡ, chỉ có một thứ ánh sáng mờ ảo, lạnh lẽo hắt lên từ phía chân trời, cố gắng xua đi màn đêm đen đặc nhưng bất lực. Mùi khói cháy vẫn còn vương vấn trong không khí, lẫn với cái hanh hao của gió sớm, tạo thành một thứ mùi đặc trưng của chiến tranh, của sự hủy diệt và những khởi đầu đầy gian khó.

Lâm Dịch, sau một đêm không ngủ, cảm thấy toàn thân mình nặng trĩu. Đôi mắt sâu thẳm của hắn thâm quầng, nhưng ánh nhìn vẫn sắc bén như cũ, quét qua từng chi tiết nhỏ nhất. Hắn không cho phép mình yếu lòng, bởi hắn biết, phía sau hắn là hàng ngàn sinh mạng, là niềm tin mong manh của những người đã đặt cược tất cả vào sự lãnh đạo của hắn.

Hắn cùng Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ và Lý Hổ bắt đầu cuộc thị sát đầu tiên từ Đồn Gác Biên Giới, nơi từng là một tiền đồn nhỏ bé, nay đã biến thành một công sự tạm bợ nhưng kiên cố đến mức tối đa có thể. Những bức tường đá cao ngất, được củng cố bằng gỗ súc và đất nện, vẫn còn vương những vết bùn mới khô. Trên đỉnh tường, những tháp canh bằng gỗ đơn sơ mọc lên, với những ánh mắt lính gác mệt mỏi nhưng đầy cảnh giác. Tiếng chân binh lính tuần tra trên tường thành lạo xạo, tiếng vũ khí va chạm nhẹ khi họ điều chỉnh tư thế, và tiếng gió hú qua các khe cửa cũ kỹ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự căng thẳng và chờ đợi.

Mùi bụi đất, mùi mồ hôi của những người đàn ông đã thức trắng đêm, mùi kim loại gỉ sét của giáp trụ và vũ khí, xen lẫn với mùi khói nhẹ từ những bếp lửa nấu ăn vội vã trong doanh trại, tất cả xộc vào cánh mũi Lâm Dịch. Hắn hít một hơi th��t sâu, cảm nhận sự khắc nghiệt của cuộc sống nơi tiền tuyến. Đây không phải là chiến trường được vẽ nên trên những trang sách lịch sử hào hùng, mà là một hiện thực trần trụi, thấm đẫm mồ hôi, máu và nước mắt.

Hắn đi dọc theo tuyến phòng thủ, từng bước chậm rãi, ánh mắt không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Hắn thấy một người lính trẻ, khuôn mặt non choẹt, đang co ro trong gió lạnh, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, tay siết chặt ngọn giáo. Dù trang bị sơ sài, vẻ mặt vẫn bỡ ngỡ, nhưng cậu ta không hề lơ là nhiệm vụ. Phía xa hơn, một vài người lính khác đang được Hồ Gia Gia, một lão y sĩ già với đôi tay khéo léo, băng bó những vết thương nhỏ do quá trình xây dựng công sự gây ra. Vẻ mặt họ thất thần, mệt mỏi, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự kiên cường, như những ngọn nến leo lét trong bão táp.

"Tình hình ở đây thế nào, Vương Đại Trụ?" Lâm Dịch hỏi, giọng nói trầm tĩnh, đủ để át đi tiếng gió. Hắn vỗ nhẹ vai người lính trẻ đang run rẩy, khẽ gật đầu an ủi.

Vương Đại Trụ, dù khuôn mặt chất phác giờ đây in hằn những vết mệt mỏi và đau khổ, vẫn giữ được sự cương nghị. Hắn bước đến, đứng cạnh Lâm Dịch, hơi cúi đầu. "Bẩm đại ca, tuy mệt mỏi nhưng không ai dám lơ là. Họ biết trận này là giữ nhà giữ cửa, là sống còn. Chỉ là… lương thực và thuốc men cần được bổ sung thêm. Đêm qua, sau khi hoàn thành nhiệm vụ tiêu thổ, nhiều anh em đã kiệt sức. Cứ như thế này, e là khó mà cầm cự lâu dài." Giọng hắn chứa đựng một nỗi lo lắng sâu sắc mà không thể che giấu.

Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt thoáng qua Bạch Vân Nhi, người đang lặng lẽ ghi chép vào một cuốn sổ tay nhỏ. "Ta hiểu. Nhưng chỉ cần chúng ta cùng đồng lòng, sẽ vượt qua được." Hắn nói, giọng nói không quá lớn, nhưng chứa đựng một sức mạnh trấn an kỳ lạ, như một liều thuốc tinh thần cho những người lính đang rệu rã. "Cố gắng lên, các ngươi là trụ cột của vùng đất này."

Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng, cũng tiến đến. Ánh mắt ông ta quét một lượt quanh đồn gác, rồi dừng lại ở Lâm Dịch. "Người của ta cũng đã thấm mệt, Lâm đại nhân. Nhưng kỷ luật vẫn vững. Họ là binh sĩ chính quy, biết mệnh lệnh là trên hết. Tuy nhiên, quân địch đông đảo, chúng ta cần cẩn trọng tối đa. Mỗi tấc đất chúng ta giữ được đều phải đổi bằng máu." Ông ta nói, giọng nói tuy có vẻ khách sáo của người dưới quyền, nhưng lại toát ra sự chân thành của một người lính già đã trải qua nhiều trận mạc. "Ta đã cho binh lính thay phiên nghỉ ngơi, nhưng thời gian quá gấp rút. Nhiều người còn chưa kịp ăn uống tử tế."

Lâm Dịch lại vỗ vai một người lính đang gác. "Cứ cố gắng hết sức mình. Việc hậu cần, ta sẽ lo liệu. Các ngươi cứ giữ vững vị trí." Hắn nói, rồi quay sang Bạch Vân Nhi. "Vân Nhi, ghi chú lại. Lương thực, thuốc men, và cả nước sạch nữa. Đảm bảo đến được tay từng người lính. Dù chiến sự chưa nổ ra, nhưng đây đã là một cuộc chiến về thể lực và tinh thần rồi."

Bạch Vân Nhi gật đầu, đôi mắt thông minh, sắc sảo của nàng ánh lên vẻ lo lắng nhưng vẫn đầy tin tưởng. "Thuộc hạ đã ghi nhớ. Sẽ lập tức cho người điều phối."

Lâm Dịch lại tiếp tục đi, hắn kiểm tra từng vị trí chốt gác, từng góc khuất. Hắn dừng lại một lúc ở một đoạn tường thành, nơi đất đá bị xói mòn do gió và mưa. "Chỗ này cần được củng cố thêm," hắn nói, chỉ tay vào một vết nứt nhỏ. "Tuy nhỏ, nhưng kẻ địch có thể lợi dụng sơ hở này. Đừng khinh thường bất kỳ chi tiết nào."

Vương Đại Trụ và Lý Hổ lập tức cử người đến khắc phục. Trong lòng Lâm Dịch, hắn hiểu rằng, mọi sự chuẩn bị đều không bao giờ là đủ. Kẻ thù không chỉ đông đảo mà còn tinh ranh, chúng sẽ dò xét từng điểm yếu, từng kẽ hở. Hắn nhớ lại những bài học về chiến tranh hiện đại, nơi mà một chi tiết nhỏ có thể dẫn đến thất bại toàn diện. Trong thế giới này, sự khác biệt giữa sống và chết đôi khi chỉ là một viên đá bị đặt sai chỗ, một ánh mắt lơ là.

"Chúng ta không thể để bất kỳ sơ hở nào," Lâm Dịch thầm nhủ. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, chúng ta phải trở nên hoàn hảo hơn cả kẻ thù." Hắn biết, đây không chỉ là cuộc chiến giữa hai đội quân, mà c��n là cuộc chiến giữa sự thông minh, sự kiên cường và ý chí sinh tồn. Mỗi gương mặt mệt mỏi, mỗi ánh mắt lo âu mà hắn bắt gặp, đều là một gánh nặng đè lên vai hắn, thôi thúc hắn phải tỉnh táo hơn, phải làm tốt hơn nữa. Nỗi lo lắng về trận chiến sắp tới, về sự sống còn của những người dân và binh lính nơi đây, đè nặng trong lồng ngực hắn, nhưng hắn không cho phép mình biểu lộ ra bên ngoài. Hắn phải là điểm tựa, là nguồn sức mạnh cho tất cả.

Hắn nhìn về phía 'Cánh Đồng Bất Tận' trải dài trước mắt, nơi một màn sương mỏng còn vương vấn trên mặt đất. Phía xa xa, những cột khói từ các thôn làng bị tiêu thổ vẫn còn uốn lượn, như những lời than khóc của quá khứ, nhưng cũng là bức tường phòng thủ vô hình mà hắn đã dựng lên.

***

Buổi sáng muộn, gió càng lúc càng mạnh, mang theo một chút mưa bụi lất phất, khiến cho bầu trời đã xám xịt lại càng thêm ảm đạm. Lâm Dịch cùng đoàn thị sát rời khỏi Đồn Gác Biên Giới, tiến sâu hơn vào khu vực ngoại vi 'Cánh Đồng Bất Tận', nơi dân quân đã bố trí các chướng ngại vật và bãi mìn ngụy trang. Đây là một phần quan trọng trong chiến lược phòng thủ của hắn, một khu vực đệm được thiết kế để làm chậm bước tiến của quân địch và gây thương vong cho chúng ngay từ đầu.

Hắn lặng lẽ quan sát từ một vị trí cao hơn, dùng chiếc ống nhòm tự chế mà hắn đã hướng dẫn thợ rèn địa phương làm ra. Chiếc ống nhòm này, tuy thô sơ so với các sản phẩm của thế giới hiện đại, nhưng đã là một kỳ tích của công nghệ trong Đại Hạ vương triều. Qua ống kính mờ ảo, đôi mắt sắc bén của Lâm Dịch quét qua từng bụi cây, từng mô đất, từng lùm cỏ khô. Hắn đang tìm kiếm sự bất thường, những dấu hiệu của một sự sắp đặt quá cố ý, quá hoàn hảo.

"Vương Đại Trụ, Lý Hổ, các ngươi lại đây," Lâm Dịch gọi, giọng hắn nhỏ, nhưng đủ để hai người chỉ huy nghe thấy trong tiếng gió.

Vương Đại Trụ và Lý Hổ lập tức tiến đến, đứng bên cạnh Lâm Dịch. Binh trưởng Triệu cũng đi theo, ánh mắt đầy tò mò.

Lâm Dịch hạ ống nhòm, chỉ tay về một điểm phía trước, cách họ chừng vài trăm bước. "Nhìn xem chỗ kia."

Vương Đại Trụ và Lý Hổ nheo mắt nhìn theo hướng tay Lâm Dịch chỉ, ban đầu không thấy gì đặc biệt. Chỉ là một bụi cây rậm rạp hơn bình thường một chút, nằm cạnh một mô đất cao. "Có gì bất thường sao, đại ca?" Vương Đại Trụ hỏi, gãi đầu bối rối. Trong mắt hắn, mọi thứ trông khá tự nhiên, thậm chí còn có vẻ được ngụy trang rất khéo léo.

"Ngụy trang quá lộ liễu, không phù hợp với địa hình bị đốt phá," Lâm Dịch nói, giọng điệu trầm ngâm nhưng đầy kiên quyết. "Toàn bộ khu vực này đã trải qua chiến lược tiêu thổ. Cây cối bị cháy xém, đất đai khô cằn, mọi thứ đều mang vẻ hoang tàn. Nhưng bụi cây kia, lại quá xanh tốt, quá nguyên vẹn. Hơn nữa, hình dáng của nó quá đối xứng, quá hoàn hảo. Một kẻ thám thính có kinh nghiệm, đặc biệt là những người đã quen với sự tàn phá của chiến tranh, sẽ dễ dàng nhận ra sự giả tạo đó. Một nơi quá hoàn hảo trong một khung cảnh hỗn loạn, chính là điểm đáng ngờ nhất."

Lâm Dịch dừng lại một chút, rồi tiếp tục phân tích, ánh mắt quét qua những người đang lắng nghe. "Ngụy trang không phải là làm cho nó đẹp, mà là làm cho nó *không bị chú ý*. Nó phải hòa lẫn vào môi trường xung quanh, thậm chí là những môi trường tồi tệ nhất. Trong chiến tranh, sự bất đối xứng, sự ngẫu nhiên, sự tự nhiên mới là thứ khó bị phát hiện nhất." Hắn thở dài. "Chỗ đó, ta e là có một bãi mìn hoặc chướng ngại vật quan trọng. Nếu quân địch phát hiện ra, chúng sẽ dễ dàng tránh né hoặc vô hiệu hóa. Thậm chí, chúng có thể lợi dụng chính điểm này để đánh lừa chúng ta."

Vương Đại Trụ vỗ đùi một cái, vẻ mặt hối hận. "Đúng là ta sơ suất, đại ca nhìn ra ngay. Ta đã quá chú trọng vào việc che giấu mà quên mất sự tự nhiên của địa hình. Cứ nghĩ càng kín đáo càng tốt." Hắn đã dốc hết sức để chỉ đạo dân quân thực hiện công việc này, nhưng kinh nghiệm chiến trường của hắn vẫn còn hạn chế so với Lâm Dịch.

Lý Hổ, vốn là người ít nói, nhưng đôi mắt hắn lộ rõ vẻ kinh ngạc. Hắn là một chỉ huy dân quân dày dặn, nhưng cách nhìn nhận vấn đề của Lâm D���ch vẫn vượt xa sự hiểu biết của hắn. "Vậy ta sẽ cho người đi điều chỉnh ngay lập tức! Gỡ bỏ những thứ quá lộ liễu, và thay đổi cách bố trí cho tự nhiên hơn." Giọng hắn đầy quyết tâm.

Binh trưởng Triệu cũng gật gù, ánh mắt tỏ vẻ khâm phục. "Lâm đại nhân nhìn xa trông rộng. Đôi khi, chính sự cẩn thận quá mức lại trở thành yếu điểm." Ông ta đã phục vụ trong quân đội nhiều năm, nhưng cách tiếp cận chiến thuật của Lâm Dịch vẫn luôn khiến ông ta bất ngờ. Nó không giống bất kỳ chiến lược nào ông ta từng học trong quân trường.

Lâm Dịch đưa ra chỉ thị cụ thể. "Không chỉ chỗ đó. Các ngươi hãy rà soát lại toàn bộ khu vực ngụy trang. Đừng đặt mọi thứ quá ngay ngắn, quá có trật tự. Hãy tạo ra sự lộn xộn một cách có chủ đích. Ví dụ, một vài cành cây khô, một vài hòn đá lăn lóc một cách ngẫu nhiên. Quan trọng nhất là phải tạo ra một cảm giác 'không có gì' đặc biệt ở đó. Kẻ địch sẽ dễ dàng bỏ qua những nơi mà chúng cảm thấy không có giá trị gì để khám phá." Hắn cũng dặn dò về việc sử dụng các lo���i cây cỏ địa phương để ngụy trang, những thứ đã quen thuộc với môi trường bị tàn phá, chứ không phải những loài cây xanh tươi xa lạ.

Vương Đại Trụ và Lý Hổ nhận lệnh, lập tức quay người đi, cử những người lính có kinh nghiệm nhất để thực hiện việc điều chỉnh. Lâm Dịch biết, việc này sẽ tốn thêm thời gian và công sức, nhưng đó là một sự đầu tư cần thiết. Một bãi mìn bị phát hiện có thể vô hiệu hóa toàn bộ tuyến phòng thủ, và hắn không thể mạo hiểm. Hắn hiểu rằng, sự tinh vi của quân địch, đặc biệt là các đội trinh sát hoặc gián điệp, không thể bị đánh giá thấp. Chúng sẽ không chỉ dựa vào số lượng mà còn dựa vào sự khôn ngoan và kinh nghiệm chiến trường. Chính những chi tiết nhỏ nhặt này, đôi khi lại là yếu tố quyết định thắng bại.

Hắn lại đưa ống nhòm lên, quét một lượt nữa qua Cánh Đồng Bất Tận. Trong tâm trí hắn, hình ảnh của những trận địa phức tạp, những bẫy rập tinh vi của thế giới hiện đại lại hiện lên. Hắn không thể tái tạo tất cả, nhưng hắn có thể áp dụng những nguy��n lý cơ bản của chúng vào điều kiện thực tế của Đại Hạ. Đây là cuộc chiến của tri thức, của sự thích nghi, và của khả năng nhìn thấy những điều mà kẻ địch không thể.

***

Khi buổi chiều dần buông, mang theo một cơn gió lớn hơn, thổi bay những hạt mưa bụi còn sót lại, Lâm Dịch cùng đoàn thị sát trở về Thôn Làng Sơn Cước. Nơi đây, vốn là một ngôi làng nhỏ bé, giờ đã trở thành một trạm chỉ huy tạm thời, tập trung mọi nguồn lực và ý chí chiến đấu. Không khí trong làng vẫn nặng nề, nhưng có một sự căng thẳng được kiểm soát, một sự im lặng đầy quyết tâm bao trùm.

Họ tập trung tại một căn phòng nhỏ trong căn nhà lớn nhất làng, vốn là của trưởng thôn. Căn phòng được dọn dẹp sạch sẽ, ấm cúng hơn một chút so với bên ngoài, nhưng vẫn toát lên vẻ tạm bợ với những bản đồ được trải ra trên một chiếc bàn gỗ cũ kỹ, cùng những ngọn nến leo lét thắp sáng không gian. Binh trưởng Triệu, Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, Trần Nhị Cẩu, và Lão Hồ đều đã có mặt, chờ đợi Lâm Dịch. Mỗi người một vẻ, nhưng đều chung một nỗi lo lắng và một sự kiên định.

Lâm Dịch ngồi xuống chiếc ghế chính giữa, ánh mắt quét qua từng người. Vẻ mặt hắn nghiêm nghị, trầm tư, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đó là một sự tin tưởng mạnh mẽ vào những người đang ngồi trước mặt hắn. Hắn biết, đây là những người đã đặt niềm tin vào hắn, đã cùng hắn vượt qua bao nhiêu khó khăn, và giờ đây, họ sẽ cùng hắn đối mặt với cơn bão lớn nhất.

"Tình hình phòng thủ đã được củng cố tương đối, sau một đêm vất vả," Lâm Dịch bắt đầu, giọng nói trầm ấm nhưng rõ ràng, khiến mọi người chú ý lắng nghe. "Chiến lược tiêu thổ đã được thực hiện, các công sự ban đầu đã được thiết lập. Nhưng vẫn còn một vài điểm cần chú ý. Đặc biệt là sự phối hợp giữa các lực lượng: quân đội chính quy, dân quân và lực lượng giang hồ. Chúng ta là một khối thống nhất, không được phép có bất kỳ sai sót nào trong liên lạc hay hành động. Một sự hiểu lầm nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng máu."

Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào Binh trưởng Triệu. "Binh trưởng Triệu, quân chính quy của ngài là lực lượng nòng cốt. Xin hãy đảm bảo kỷ luật thép và sự phối hợp nhịp nhàng với dân quân. Chúng ta không có đủ thời gian để tranh cãi về thứ bậc hay quyền hạn. Giờ đây, chỉ có một mục tiêu duy nhất: bảo vệ vùng đất này."

Binh trưởng Triệu đứng dậy, cung kính chắp tay. "Thuộc hạ đã truyền lệnh xuống các binh sĩ. Họ hiểu rõ tầm quan trọng của sự đoàn kết. Nhưng quân địch có lẽ cũng đã chuẩn bị kỹ lưỡng, và chúng ta không thể biết trước chúng sẽ dùng thủ đoạn gì. Ta lo rằng, quân số của chúng ta quá ít ỏi so với quy mô của chúng."

Lâm Dịch gật đầu, rồi chuyển ánh mắt sang Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. "Thủ Lĩnh Bang, các huynh đệ giang hồ tuy không quen với kỷ luật quân đội, nhưng ta tin vào lòng dũng cảm và sự trung thành của các ngươi. Hãy giữ vững vị trí đã được giao, và tuân thủ mệnh lệnh của chỉ huy. Ta cần các ngươi, cả trong việc chiến đấu lẫn việc duy trì trật tự."

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, với thân hình to lớn và khuôn mặt dữ tợn, ngồi im lặng nãy giờ, nhưng ánh mắt hắn luôn dõi theo Lâm Dịch. Hắn hừ một tiếng, rồi nói với giọng gằn. "Bang ta sẽ giữ vững vị trí đã được giao, Lâm huynh cứ yên tâm. Huynh đệ giang hồ tuy ngông cuồng, nhưng biết phân biệt phải trái. Ta tin Lâm huynh có mưu lược, sẽ không để chúng ta thất bại dễ dàng. Chỉ cần Lâm huynh còn đứng vững, bang Hắc Sa sẽ theo đến cùng!" Lời nói tuy thô lỗ nhưng lại chứa đựng một sự cam kết mạnh mẽ.

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Ta cảm ơn sự tin tưởng của các ngươi." Hắn quay sang Trần Nhị Cẩu, người đang ngồi hơi co ro ở một góc, vẻ mặt hơi lo lắng. "Trần Nhị Cẩu, ngươi và đội hậu cần phải đảm bảo lương thực, nước và thuốc men không bao giờ thiếu. Đây là mạch máu của đội quân chúng ta. Dù chiến sự có khốc liệt đến đâu, binh sĩ vẫn phải có sức mà chiến đấu. Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy, đúng không?"

Trần Nhị Cẩu lập tức đứng phắt dậy, vẻ mặt hớn hở. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Em sẽ cố gắng hết sức mình, thưa đại ca!"

Lão Hồ, người già nhất trong số họ, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt tinh anh, khẽ ho một tiếng. "Lâm tiểu tử nói đúng. Nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Giờ là lúc chúng ta phải đồng lòng. Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, sức mạnh của chúng ta nằm ở sự đoàn kết, không phải ở quân số. Sự hy sinh của những thôn làng kia không thể vô ích." Giọng ông chậm rãi, nhưng chứa đựng sự từng trải và khôn ngoan.

Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào từng người. "Chiến tranh là sinh tử. Chúng ta không thể lùi bước. Hãy nhớ, phía sau chúng ta là gia đình, là những gì chúng ta đã xây dựng bằng mồ hôi và nước mắt. Là những giếng nước ta đã đào, những cánh đồng ta đã khai hoang, những nụ cười ta đã chứng kiến. Tất cả những điều đó, chúng ta phải bảo vệ. Giữ vững tinh thần, giữ vững trận địa! Mỗi người lính, mỗi dân quân, mỗi huynh đệ giang hồ đều là một phần không thể thiếu của bức tường thành này."

Hắn đưa ra những chỉ thị cuối cùng, phân công rõ ràng trách nhiệm cho từng người, đặc biệt là việc duy trì thông tin liên lạc và báo cáo kịp thời. Hắn cũng căn dặn về việc chăm sóc những người bị thương và chuẩn bị cho khả năng chiến đấu kéo dài, dự trữ thêm lương khô và nước uống. Hắn biết, một trận chiến không thể kết thúc trong một ngày, và sự kiên trì sẽ là chìa khóa. Cuộc họp kết thúc trong sự im lặng nặng nề, nhưng cũng đầy quyết tâm. Mỗi người đều hiểu rằng, thời khắc định mệnh đang đến rất gần.

Khi đêm đen kịt bao trùm Thôn Làng Sơn Cước, ánh sáng từ những ngọn nến trong căn phòng chỉ huy leo lét hắt ra ngoài, soi rõ những gương mặt khắc khổ và kiên nghị. Ngoài kia, tiếng gió hú vẫn không ngừng, mang theo cái lạnh cắt da thịt và sự im lặng đáng sợ của vùng chiến tuyến. Màn đêm đen kịt và không khí nặng nề báo hiệu một trận chiến khốc liệt sắp diễn ra, với những mất mát không thể tránh khỏi. Nhưng Lâm Dịch không còn run sợ. Hắn đã lựa chọn con đường này, và hắn sẽ chiến đấu đến cùng để bảo vệ những giá trị và con người mà hắn trân trọng.

Trong sâu thẳm tâm trí Lâm Dịch, hắn biết đây không chỉ là cuộc chiến với quân địch, mà còn là cuộc chiến với số phận của Đại Hạ Vương Triều đang ngày càng suy yếu, với sự nổi lên của các thế lực mới trong loạn lạc. Những bí ẩn về tu hành, về Cổ Ngọc Phù và linh khí mỏng manh, tất cả vẫn còn ở phía trước. Nhưng hiện tại, trọng tâm của hắn chỉ có một: sống sót và bảo vệ. Trận chiến này, dù thắng hay thua, sẽ định hình lại tất cả. Và hắn, Lâm Dịch, sẽ không là người duy nhất thay đổi. Toàn bộ vùng đất này, và có thể là cả Đại Hạ, cũng sẽ không còn như xưa. Trận chiến đã bắt đầu.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free