Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 722: Chiến Lược Tiêu Thổ: Quyết Định Sống Còn

Ánh bình minh yếu ớt vẫn đang rải những tia nắng đầu tiên xuống Thôn Làng Sơn Cước, nhưng trong căn phòng họp, không khí đã đặc quánh sự nặng nề và quyết liệt. Lâm Dịch đứng đó, một mình trong khoảng lặng sau khi các chỉ huy rời đi, ánh mắt hắn dõi theo khung cửa sổ, nơi những tia nắng mới chớm hé không đủ xua tan đi màn sương mỏng còn vương trên những mái nhà tranh. Áp lực tâm lý cực lớn đang đè nặng lên vai hắn, tựa như cả ngọn núi đang đổ ập xuống. Nỗi lo lắng cho sự an nguy của gia đình, của những người dân đã đặt niềm tin vào hắn, và của cả cộng đồng mà hắn đã cùng họ gây dựng từng chút một. Gánh nặng của một nhà lãnh đạo trong thời loạn không cho phép hắn yếu lòng, dù cho nội tâm hắn đang gào thét. Hắn không phải là một vị thánh, không có phép màu để thay đổi cục diện, nhưng hắn sẽ làm mọi cách để bảo vệ những gì mình trân trọng, dù cái giá phải trả có đắt đến đâu.

Hắn vuốt nhẹ lên Cẩm Nang Kế Sách còn nằm trên bàn, những trang giấy đã được Bạch Vân Nhi cẩn thận sắp xếp, ghi chép lại từng chi tiết của kế hoạch. Trong đầu hắn, những ý tưởng táo bạo, những yếu tố bất ngờ mà hắn tin rằng sẽ xoay chuyển cục diện trận chiến đã hình thành rõ nét. Cuộc chiến này, hắn sẽ không chỉ dùng sức mạnh, mà còn dùng cả trí tuệ, dùng cả sự tàn nhẫn cần thiết để đối phó với kẻ thù. Hắn biết, đây chỉ mới là khởi đầu. Con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, mỗi bước đi đều có thể là một lưỡi dao sắc bén chực chờ cứa vào da thịt. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn hít một hơi thật sâu, dồn nén mọi cảm xúc cá nhân xuống tận đáy lòng, chỉ để lại sự lý trí và quyết đoán.

Vài khắc sau, tiếng bước chân quen thuộc lại vang lên ngoài cửa. Lần này, không phải là tiếng bước chân vội vã của các tướng lĩnh, mà là tiếng bước chân thận trọng của Bạch Vân Nhi và tiếng bước chân nặng nề hơn của Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu. Binh trưởng Triệu cũng có mặt, dáng vẻ nghiêm nghị hơn bao giờ hết. Lão Hồ, với tấm lưng còng và mái tóc bạc phơ, cũng lầm lũi đi theo, ánh mắt tinh anh quét một lượt quanh căn phòng, dường như đang cố đọc vị bầu không khí căng thẳng.

Lâm Dịch quay lại, ánh mắt hắn dừng lại trên từng gương mặt. Hắn nhìn thấy sự mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên nghị trong ánh mắt Vương Đại Trụ, sự nhanh nhẹn pha lẫn lo lắng của Trần Nhị Cẩu, vẻ trầm tĩnh của Binh trưởng Triệu, và cả sự tin tưởng tuyệt đối của Bạch Vân Nhi. Hắn biết, đây là những người sẽ cùng hắn gánh vác trách nhiệm nặng nề nhất trong những giờ phút sắp tới.

"Mọi người đã đến," Lâm Dịch cất tiếng, giọng hắn trầm thấp nhưng rõ ràng, át đi tiếng gà gáy thưa thớt từ xa vọng lại và tiếng gió khẽ lay động mái nhà. "Ta có một quyết định cần phải thông báo và phân công nhiệm vụ cụ thể."

Hắn đứng trước tấm bản đồ thô sơ vẽ tay trải trên bàn, từng đường nét, từng ký hiệu đều là công sức nghiên cứu của hắn trong những ngày qua. Bản đồ chỉ rõ địa hình xung quanh Thôn Làng Sơn Cước, những con đường mòn, con suối, và đặc biệt là những thôn làng nhỏ nằm ở tiền tuyến, những nơi mà quân địch có thể sẽ tràn qua đầu tiên. Trời bên ngoài vẫn u ám, sương mù nhẹ giăng lối, tựa như một điềm báo cho những biến cố sắp xảy ra. Mùi khói gỗ từ các bếp lửa mới nhóm, mùi đất ẩm sau một đêm sương và mùi động vật trang trại xa xa, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí bình yên đến lạ lùng, tương phản gay gắt với những gì sắp được nói ra.

"Dựa trên thông tin tình báo mà chúng ta có được," Lâm Dịch bắt đầu, ngón tay hắn chỉ vào một khu vực trên bản đồ, nơi có vài chấm tròn nhỏ tượng trưng cho những thôn làng thưa thớt. "Quân địch sẽ tiến công từ hướng này. Chúng ta không thể giữ được tất cả. Với lực lượng hiện có, việc dàn mỏng phòng tuyến sẽ chỉ khiến chúng ta bị đánh bại nhanh hơn."

Hắn dừng lại, quét ánh mắt kiên nghị qua từng gương mặt. "Vì vậy, ta đã quyết định áp dụng chiến thuật 'vườn không nhà trống' ở các khu vực tiền tuyến này. Chúng ta sẽ sơ tán toàn bộ dân chúng, và sau đó, phá hủy mọi thứ có thể trở thành nguồn tiếp tế hoặc nơi trú ẩn cho quân địch."

Một làn sóng xôn xao nhỏ bùng lên trong phòng. Vương Đại Trụ cau mày, Trần Nhị Cẩu siết chặt tay, Binh trưởng Triệu vẫn giữ vẻ nghiêm nghị nhưng ánh mắt thoáng qua một tia dao động. Lão Hồ khẽ thở dài, đôi mắt nheo lại như thể đã đoán trước được điều này.

Lâm Dịch biết đây là một quyết định tàn nhẫn, nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. "Ta biết, đây là quyết định khó khăn nhất mà tôi từng phải đưa ra. Lòng ta cũng như dao cắt khi nghĩ đến việc dân làng phải bỏ lại nhà cửa, ruộng vườn, bỏ lại những thành quả lao động cả đời. Nhưng chúng ta không có lựa chọn nào khác. Để bảo vệ làng ta, bảo vệ những người thân yêu của chúng ta đang ở đây, chúng ta phải hy sinh những gì ở tuyến đầu, biến chúng thành cái bẫy chết người cho quân địch." Giọng hắn trầm hơn, chất chứa sự quyết tâm đến lạnh lùng. "Mỗi giếng nước bị lấp, mỗi kho lương bị đốt, mỗi mái nhà bị phá dỡ sẽ là một chướng ngại vật, một mũi tên cắm vào chân quân địch, làm chậm bước tiến của chúng, khiến chúng phải kiệt sức và mất tinh thần trước khi đến được Thôn Làng Sơn Cước này."

Vương Đại Trụ hít một hơi sâu, tiếng thở nghe rõ trong căn phòng im lặng. "Đại ca, dân làng sẽ khó chấp nhận... bỏ lại nhà cửa, bỏ lại ruộng vườn... Cả đời họ chỉ biết bám vào mảnh đất đó. Nhưng nếu đó là ý của Đại ca, tôi sẽ thực hiện. Tôi tin vào Đại ca." Giọng hắn có chút nghẹn ngào, nhưng ánh mắt kiên định.

"Ta hiểu nỗi lòng của họ, Đại Trụ," Lâm Dịch đáp, giọng hắn dịu xuống một chút nhưng vẫn đầy kiên quyết. "Nhưng sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Một ngôi nhà có thể xây lại, một mảnh đất có thể khai hoang lại. Nhưng một mạng người đã mất thì không thể nào tìm lại được. Chúng ta phải làm tất cả để bảo vệ mạng sống của họ." Hắn quay sang Bạch Vân Nhi. "Vân Nhi, cô sẽ phụ trách công tác sơ tán. Đảm bảo mọi người dân được đưa về Thôn Làng Sơn Cước an toàn. Ưu tiên người già, trẻ nhỏ và phụ nữ. Mang theo những vật dụng thiết yếu nhất. Nguồn lực của chúng ta có hạn, cần ưu tiên những gì thiết yếu nhất. Hãy sắp xếp chỗ ở tạm thời cho họ, và chuẩn bị lương thực, nước uống cho số người tăng lên."

Bạch Vân Nhi gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc. "Tôn chủ, tôi sẽ đảm bảo công tác sơ tán diễn ra nhanh chóng và an toàn nhất có thể. Tôi sẽ huy động tất cả những người có khả năng để hỗ trợ."

"Binh trưởng Triệu," Lâm Dịch nhìn về phía vị binh trưởng mặc giáp trụ. "Ông sẽ cùng Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu phụ trách công tác phá hủy. Quân đội sẽ hỗ trợ hết sức trong việc bảo vệ tuyến đường di tản và thực hiện phá hủy. Đảm bảo không còn bất kỳ thứ gì có thể sử dụng được cho địch. Giếng nước phải lấp, kho lương phải đốt, nhà cửa phải dỡ bỏ hoặc đốt cháy. Không để lại một sợi cỏ cho chúng."

Binh trưởng Triệu khẽ gật đầu, ánh mắt sắc lạnh. "Chiến thuật này tuy tàn khốc nhưng hiệu quả. Quân đội sẽ tuân lệnh nghiêm ngặt. Nhưng... liệu chúng ta có đủ thời gian không? Quân địch có thể đã di chuyển."

Lâm Dịch lắc đầu. "Lý Tam đã cung cấp thông tin khá chính xác về tốc độ hành quân của chúng. Chúng ta có khoảng ba ngày để hoàn thành công việc này. Ba ngày để dọn dẹp mọi thứ, biến tiền tuyến thành một vùng đất chết. Đây là một cuộc chạy đua với thời gian, và chúng ta không được phép thua."

"Nhị Cẩu," Lâm Dịch nhìn Trần Nhị Cẩu, người vẫn đang im lặng lắng nghe. "Ngươi sẽ cùng một đội dân quân nhanh nhẹn đi trước, cảnh báo các thôn làng, và hỗ trợ công tác di tản. Đặc biệt chú ý đến những người có thể chần chừ, hoặc những kẻ muốn lợi dụng tình hình để quấy phá. Mọi sự kháng cự sẽ không được phép. Đây là mệnh lệnh sinh tử."

Trần Nhị Cẩu nghiêm mặt. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Tôi sẽ đi ngay. Không một ai sẽ bị bỏ lại, và không một kẻ nào dám gây rối."

Lão Hồ bước tới gần bản đồ, ngón tay run rẩy chỉ vào một con đường nhỏ. "Thôn Trưởng Lâm Dịch, con đường này... nó là đường tắt đến khe núi, có thể giúp dân làng đi nhanh hơn, nhưng cũng khó đi hơn nhiều. Liệu có an toàn không?"

Lâm Dịch gật đầu. "An toàn. Binh trưởng Triệu sẽ bố trí một đội lính tuần tra trên tuyến đường đó. Chúng ta cần tận dụng mọi con đường có thể. Lão Hồ, ông hãy giúp trấn an dân làng, giải thích cho họ hiểu sự cần thiết của việc này. Lời nói của ông có trọng lượng với họ."

Lão Hồ thở dài một tiếng nặng nề, tiếng thở hòa vào mùi đất ẩm. "Được thôi, thôn trưởng. Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Dân làng tuy khổ nhưng họ hiểu chuyện. Chỉ là... ai mà không tiếc nhà tiếc cửa..."

"Ta hiểu," Lâm Dịch khẽ nói, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định. "Nhưng không còn cách nào khác. Hãy bắt đầu ngay bây giờ. Từng phút giây đều quý giá. Ta sẽ đích thân giám sát mọi công việc. Mọi người hãy về chuẩn bị ngay lập tức."

Các chỉ huy cúi đầu, rồi nhanh chóng rời đi, tiếng bước chân gấp gáp vang vọng trong căn phòng. Mùi mồ hôi nhẹ của sự căng thẳng và mùi đất ẩm vẫn còn vương vấn. Lâm Dịch đứng đó, một mình trong ánh sáng ban mai, nhìn ra ngoài cửa sổ. Hắn biết, đây chỉ mới là khởi đầu. Con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai. Nhưng hắn đã sẵn sàng.

***

Mặt trời dần lên cao, thiêu đốt những hạt sương cuối cùng, mang theo cái nắng gắt và gió bụi thổi mạnh, tạo cảm giác khắc nghiệt cho một ngày đầy biến động. Trên Cánh Đồng Bất Tận, nơi từng là biểu tượng của sự trù phú và bình yên, giờ đây hiện lên một cảnh tượng bi thương. Hàng dài người dân lầm lũi rời bỏ nhà cửa, mang theo những vật dụng ít ỏi có thể vơ vét được trên lưng, trên vai, hay kéo lê trên những chiếc xe cút kít ọp ẹp. Tiếng xe cộ lọc cọc hòa lẫn với tiếng bước chân lầm lũi, tiếng trẻ con khóc thút thít vì sợ hãi và mệt mỏi, cùng với tiếng hô hào an ủi của dân quân, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã của sự ly tán.

Gương mặt họ đầy vẻ hoang mang, sợ hãi và đau khổ. Mỗi người đều mang trong mình một nỗi niềm riêng, nỗi tiếc nuối cho những gì phải bỏ lại, nỗi lo lắng cho tương lai mờ mịt. Lão Hồ, với tấm lưng còng và mái tóc bạc phơ, không ngừng đi lại giữa đám đông, cố gắng trấn an dân làng, giúp đỡ người già yếu và những người mang vác nặng nề. "Cố lên bà con! Thôn trưởng Lâm Dịch đã có kế hoạch, chúng ta sẽ vượt qua! Mọi người phải tin tưởng!" Ông hô hào, giọng nói khản đặc vì mệt mỏi và xúc động, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên định.

Từ một vị trí cao hơn, trên một ngọn đồi nhỏ nhìn xuống, Lâm Dịch đứng đó, bất động như một bức tượng, ánh mắt nặng trĩu dõi theo dòng người đang di tản. Mỗi khuôn mặt người dân đều in sâu vào tâm trí anh, mỗi tiếng khóc của trẻ thơ đều như một nhát dao cứa vào lòng. Anh nhìn thấy sự tuyệt vọng, sự mất mát, và cả sự tin tưởng mong manh mà họ dành cho anh. Lâm mẫu, với dáng người nhỏ nhắn lam lũ, đang dắt Lâm Tiểu Nguyệt, bước đi nặng nhọc. Khuôn mặt bà hằn rõ dấu vết thời gian và sự lo âu, ánh mắt không ngừng dõi theo bóng dáng Lâm Dịch đang giám sát từ xa.

"Dịch nhi... liệu chúng ta có thể trở về không? Nhà của chúng ta..." Lâm mẫu cất tiếng, giọng bà nghẹn lại trong cổ họng, ánh mắt đầy lo lắng nhìn về phía con trai, nhưng Lâm Dịch không nghe thấy. Bà chỉ có thể tự nói với chính mình, và với đứa con gái bé bỏng đang nắm chặt tay mình.

Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé nhỏ nhắn với khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu nhưng hơi gầy gò, bám chặt lấy vạt áo của mẹ. Đôi mắt to tròn của cô bé ngơ ngác nhìn quanh, không hiểu rõ những gì đang diễn ra. "Ca ca, nhà của chúng ta... có sao không?" Cô bé thì thầm hỏi, ánh mắt sợ hãi và bối rối, cố gắng tìm kiếm sự trấn an từ người lớn. Đối với một đứa trẻ, sự thay đổi đột ngột này là một cơn ác mộng.

"Sẽ ổn thôi, Tiểu Nguyệt," Lâm mẫu khẽ vuốt mái tóc bù xù của con gái, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy. Bà cũng không biết liệu có ổn thật không, nhưng bà phải mạnh mẽ vì con. Bà tin tưởng Lâm Dịch, tin tưởng vào khả năng của con trai mình, dù trong lòng vẫn đầy nỗi đau.

Bên cạnh dòng người di tản, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu cùng các đội dân quân khác đang nỗ lực duy trì trật tự. Họ giúp đỡ những người già yếu không thể đi nổi, cõng những đứa trẻ nhỏ, và liên tục hô hào động viên. "Cố lên bà con! Chúng ta phải nhanh lên! Đừng bỏ lại ai!" Vương Đại Trụ nói to, giọng nói đã khản đặc, mồ hôi nhễ nhại trên khuôn mặt chất phác. Hắn tựa như một ngọn núi vững chãi giữa dòng người hoang mang.

"Đại Trụ ca, nhìn cảnh này... lòng tôi như bị xé ra từng mảnh," Trần Nhị Cẩu thì thầm, ánh mắt đỏ hoe khi nhìn thấy một bà cụ ôm khư khư chiếc nồi đất duy nhất của mình, nước mắt giàn giụa. "Họ đã vất vả cả đời để có được căn nhà, giờ lại phải bỏ đi..."

Vương Đại Trụ vỗ vai Trần Nhị Cẩu. "Đau thì cũng phải chịu, Nhị Cẩu. Vì tương lai của tất cả. Thôn trưởng Lâm Dịch đã có kế hoạch, chúng ta phải tin tưởng. Đây là cái giá của chiến tranh. Nếu không làm vậy, chúng ta sẽ mất tất cả, không chỉ là nhà cửa." Hắn siết chặt tay, quyết tâm hiện rõ trên khuôn mặt.

Một dân làng già, với mái đầu bạc trắng và đ��i mắt đỏ hoe, ngồi bệt xuống vệ đường, thở dài đau xót. "Cả đời làm lụng, giờ phải bỏ lại tất cả... Số phận thật nghiệt ngã!" Nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo của ông. Tiếng than thở ấy như một nhát dao cứa vào lòng Lâm Dịch.

"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," Lâm Dịch thầm nghĩ, ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi dòng người. Hắn đã trải qua quá nhiều để hiểu rằng, trong thời loạn lạc, luật rừng mới là luật pháp tối cao. Lý trí mách bảo hắn rằng đây là điều cần thiết, nhưng trái tim hắn lại nặng trĩu nỗi đau. Hắn cảm thấy mình như một người lái đò, buộc phải đẩy con thuyền chứa đầy những sinh mạng quý giá qua một dòng sông dữ, mặc cho những làn sóng dữ dội có thể nuốt chửng bất cứ lúc nào. Sự đau đớn của người dân là cái giá mà hắn, người đứng đầu, phải chịu đựng. Nó là một phần của gánh nặng trách nhiệm mà hắn không thể trốn tránh. Hắn hít một hơi sâu, mùi bụi, mùi mồ hôi, mùi đất ẩm và cả mùi của sự tuyệt vọng hòa quyện vào không khí, vây lấy hắn. Nắng gắt và gió bụi càng làm tăng thêm sự khắc nghiệt của tình thế, nhưng nó không thể làm lung lay ý chí của Lâm Dịch. Hắn phải kiên cường. Hắn phải sống sót. Và hắn phải bảo vệ những người này.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời rộng lớn, rồi dần nhường chỗ cho bóng tối. Không khí trở nên u ám và lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Bầu trời không trăng sao, chỉ có một màn đêm đen kịt bao trùm lấy Cánh Đồng Bất Tận và những thôn làng tiền tuyến đã được sơ tán. Giờ đây, những thôn làng ấy không còn tiếng cười nói, không còn ánh đèn dầu, chỉ còn lại sự im lặng đáng sợ. Mùi khói gỗ, mùi đất ẩm, mùi mồ hôi vẫn còn vương vấn, nhưng giờ đây đã thêm vào mùi cháy khét, mùi của sự hủy diệt.

Trong ánh hoàng hôn đỏ rực và sau đó là bóng tối thăm thẳm, các đội dân quân và binh lính dưới sự chỉ huy của Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Binh trưởng Triệu bắt đầu công tác phá hủy có chọn lọc. Ngọn lửa bùng lên dữ dội từ những ngôi nhà bỏ hoang, hắt lên khuôn mặt mệt mỏi, lấm lem và đau lòng của những người thực hiện nhiệm vụ. Tiếng lửa cháy lách tách, tiếng gỗ nổ lách tách trong đêm nghe rợn người. Khói đen cuồn cuộn bốc lên, hòa vào màn đêm, tạo nên một khung cảnh bi tráng đến thê lương.

"Đại Trụ ca, nhìn cảnh này, lòng ta như dao cắt..." Trần Nhị Cẩu cất tiếng, giọng hắn run run. Hắn vừa dùng xẻng lấp đầy một giếng nước, đôi tay hắn lấm lem bùn đất, và đôi mắt hắn đỏ hoe vì khói và vì xúc động. "Nhưng không làm không được, đúng không?"

Vương Đại Trụ gật đầu nặng nề, khuôn mặt hắn giờ đây đã nhuốm màu mệt mỏi và đau khổ, nhưng ánh mắt vẫn kiên định. "Vì tương lai của tất cả, Nhị Cẩu. Đừng chần chừ. Tay ta cũng run, nhưng đây là mệnh lệnh. Đừng để quân địch có bất cứ thứ gì." Hắn vừa ném một bó rơm khô tẩm dầu vào một kho lương thực nhỏ đã trống rỗng, ngọn lửa lập tức bùng lên dữ dội, nuốt chửng mọi thứ. Hắn biết, mỗi ngọn lửa này là một phần ký ức, một phần cuộc sống của những người dân chất phác đã bị thiêu rụi. Nhưng hắn không thể làm khác.

Binh trưởng Triệu, với dáng người rắn rỏi và khuôn mặt sạm nắng, ra lệnh một cách dứt khoát. "Đốt sạch! Không để lại một thứ gì có thể dùng được! Hành động nhanh chóng! Mọi người chú ý cẩn thận!" Ông chỉ huy một nhóm binh lính lấp đầy những con kênh nhỏ, biến chúng thành những con hào khô cạn, không còn khả năng dẫn nước. Tiếng cuốc xẻng va chạm vào đất đá vang vọng trong đêm tối tĩnh mịch, hòa cùng tiếng gió hú lạnh lẽo, và đôi khi là tiếng gầm gừ xa xăm của những con thú rừng bị quấy nhiễu bởi mùi khói và tiếng động lạ.

Lâm Dịch quan sát tất cả từ một vị trí cao hơn, trên một sườn đồi phủ đầy đá. Ánh lửa bập bùng hắt lên khuôn mặt hắn, khiến nó trông càng thêm khắc khổ và trầm tư. Mùi cháy khét, mùi đất và mùi của sự hủy diệt xộc vào cánh mũi, khiến hắn cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại. "Mỗi ngọn lửa này... là một phần ký ức bị thiêu rụi," hắn thầm nghĩ, nội tâm giằng xé. Hắn nhớ đến những ngày đầu tiên hắn đặt chân đến vùng đất này, nhớ những nụ cười của dân làng khi hắn giúp họ xây dựng giếng nước mới, khai hoang ruộng đất. Giờ đây, chính tay hắn, chính mệnh lệnh của hắn, đã biến những thành quả đó thành tro bụi.

"Đây là giá phải trả để bảo vệ những gì còn lại," hắn tự nhủ, cố gắng trấn an trái tim đang quặn thắt. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng đôi khi, nó buộc ta phải đưa ra những quyết định tàn khốc nhất." Hắn biết, sự hy sinh và mất mát trong đêm nay chỉ là một phần nhỏ so với những gì sẽ đến. Trận chiến sắp tới sẽ còn khốc liệt hơn nhiều, với những hậu quả nặng nề không thể lường trước.

Quyết định tàn nhẫn nhưng cần thiết này đã củng cố hình ảnh Lâm Dịch là một lãnh đạo thực dụng, không ngại đưa ra những lựa chọn khó khăn. Nó sẽ định hình các quyết định lớn hơn sau này, không chỉ trong việc đối phó với quân địch, mà còn có thể liên quan đến việc đối phó với Thẩm Đại Nhân hoặc các thế lực quyền lực khác đang chực chờ trong thời loạn. Hắn hiểu rằng, để sống sót và bảo vệ những người mình yêu thương, hắn phải trở nên cứng rắn hơn, thậm chí là vô tình hơn, gạt bỏ mọi c���m xúc cá nhân sang một bên.

Dù đau khổ, nhưng sự đoàn kết và tinh thần kiên cường của dân làng, thể hiện qua việc họ chấp nhận di tản, chấp nhận mất mát, sẽ là một yếu tố quan trọng trong trận chiến sắp tới. Nó cho thấy sức mạnh của cộng đồng dưới sự lãnh đạo của Lâm Dịch, một sức mạnh không thể đánh giá thấp.

Lâm Dịch nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Cái lạnh của màn đêm, cái nóng của lửa từ xa, sự mệt mỏi của cơ thể sau một ngày dài làm việc căng thẳng, tất cả dường như đang cố gắng kéo hắn xuống vực sâu của sự tuyệt vọng. Nhưng hắn không cho phép mình gục ngã. Hắn mở mắt ra, nhìn về phía Thôn Làng Sơn Cước, nơi ánh đèn dầu leo lét đã thắp lên, tượng trưng cho những sinh mạng mà hắn phải bảo vệ.

Đêm nay, những thôn làng tiền tuyến đã hóa thành tro bụi, một bức tường lửa và khói chắn ngang con đường tiến của quân địch. Nhưng đây chỉ là bước khởi đầu. Cuộc chiến thực sự, trận chiến định mệnh, vẫn còn ở phía trước, chờ đợi hắn và những người đồng đội của mình. H���n không biết liệu họ có thể chiến thắng hay không, nhưng hắn biết một điều: họ sẽ chiến đấu đến cùng.

Hắn quay người, bước xuống sườn đồi, bóng dáng hắn in đậm trên nền lửa đang cháy bùng phía sau. Con đường phía trước mịt mờ trong bóng đêm, nhưng trong lòng Lâm Dịch, một quyết tâm sắt đá đã được tôi luyện.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free