Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 721: Kế Hoạch Phòng Thủ: Cuộc Hội Ngộ Trước Bão Giông

Ánh đèn dầu leo lét hắt lên những bản vẽ chi chít nét mực, rọi vào khuôn mặt Lâm Dịch đang trầm tư. Hắn ngồi đó, trong căn phòng nhỏ đơn sơ của mình tại Thôn Làng Sơn Cước, đôi mắt sâu thẳm lướt trên từng đường nét của hệ thống thủy lợi vừa hoàn thành. Mùi giấy cũ, mực và chút khói đèn dầu vấn vít trong không khí, tạo nên một không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa và tiếng côn trùng đêm vọng lại từ xa. Lâm Dịch khẽ nhíu mày, dù dự án đã thành công ngoài mong đợi, những con số về lượng nước tích trữ, về diện tích đất canh tác được tưới tiêu vẫn cứ quanh quẩn trong tâm trí hắn. Hắn đang cố gắng tính toán, cân đối, để đảm bảo vụ mùa sắp tới sẽ thực sự bội thu, mang lại sự ổn định lương thực mà nơi đây đã khao khát bấy lâu. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và ngay cả trong những khoảnh khắc bình yên hiếm hoi này, hắn vẫn không ngừng mài giũa nó, biến những con số vô tri thành hy vọng sống cho hàng ngàn người.

Tiếng bước chân gấp gáp vang lên ngoài hành lang, phá vỡ sự yên tĩnh. Cánh cửa khẽ mở, Bạch Vân Nhi bước vào, bóng dáng thon thả của nàng hiện rõ dưới ánh đèn. Gương mặt nàng vốn đã thanh tú, giờ đây lại càng thêm nghiêm trọng, đôi mắt thông minh thường ngày nay ánh lên vẻ lo lắng khó giấu. Nàng cầm chặt trong tay một bức thư nhỏ được niêm phong cẩn thận. Mùi hương nhẹ nhàng của nàng, thường mang theo sự thanh lịch của thương nhân, giờ đây dường như bị lấn át bởi sự căng thẳng tỏa ra.

Lâm Dịch ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén lướt qua nàng, lập tức nhận ra sự bất thường. Hắn gác cây bút lông xuống, đặt bản vẽ sang một bên. "Có chuyện gì vậy, Vân Nhi? Trông nàng có vẻ không được khỏe." Giọng hắn trầm ấm, nhưng chứa đựng sự cảnh giác tiềm ẩn.

Bạch Vân Nhi tiến lại gần bàn, đặt bức thư xuống. "Chủ nhân, tin tức khẩn cấp từ Lý Tam." Giọng nàng khẽ run, phá vỡ vẻ điềm tĩnh thường thấy. "Quân địch... đang tập kết lực lượng lớn ở phía Đông Bắc, cách chúng ta không xa. Mục tiêu... có thể là chúng ta." Nàng hít một hơi sâu, cố gắng trấn tĩnh. "Bức thư này được chuyển đến bằng đường chim bồ câu, tốc độ nhanh nhất có thể. Lý Tam nói rằng đây là một cuộc tập kích bất ngờ, chúng đang cố gắng che giấu mọi dấu vết."

Lâm Dịch nhắm mắt lại trong giây lát, như thể đang sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin trong đầu. Quả nhiên, khoảng thời gian bình yên sau trận chiến không kéo dài được bao lâu. Mạng lưới tình báo hắn vừa thiết lập đã phát huy tác dụng ngay lập tức, nhưng tin tức này lại mang đến một gánh nặng mới. Hắn mở mắt, ánh mắt sắc lạnh như dao, không còn chút dấu vết của sự trầm tư ban nãy. "Chi tiết. Thời gian. Hướng tấn công." Hắn yêu cầu, giọng nói dứt khoát, không chút vòng vo.

Bạch Vân Nhi lập tức trình bày, tốc độ nhanh nhưng rõ ràng. "Lý Tam báo cáo rằng quân địch đã bắt đầu di chuyển từ ba ngày trước. Lực lượng ước tính ban đầu ít nhất là ba vạn quân, có thể còn nhiều hơn. Chúng đang tiến về phía Đồn Gác Biên Giới, dọc theo con đường núi phía Đông Bắc mà chúng ta đã từng chạm trán. Thời gian tấn công dự kiến là trong vòng hai ngày tới, có thể là rạng sáng ngày thứ ba. Chúng có vẻ muốn đánh úp, cắt đứt tuyến đường tiếp tế và bao vây chúng ta." Nàng chỉ vào một điểm trên bản đồ mà Lâm Dịch đang xem xét ban nãy, chỉ ra tuyến đường mà Lý Tam đã mô tả. "Lý Tam cũng nhấn mạnh rằng quân địch có vẻ đã khắc phục được vấn đề lương thực và vũ khí. Lần này, chúng chuẩn bị kỹ càng hơn rất nhiều."

Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, đầu óc hắn nhanh chóng phân tích từng thông tin. Ba vạn quân... Đó là một con số khổng lồ đối với lực lượng phòng thủ hiện tại của hắn, dù đã được tăng cường. Đồn Gác Biên Giới, nơi hắn đã đầu tư rất nhiều công sức để củng cố, giờ đây sẽ phải đối mặt với một áp lực chưa từng có. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm giác lạnh lẽo của không khí rạng sáng như thấm vào tận xương tủy, nhưng lại giúp hắn giữ được sự tỉnh táo. Nỗi lo lắng cho sự an nguy c��a gia đình, của những người dân mà hắn đã thề bảo vệ, trỗi dậy mạnh mẽ. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và hắn cũng không thể trông chờ vào điều đó. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và đôi khi, để bảo vệ những người mình trân trọng, hắn phải chấp nhận những lựa chọn khó khăn, thậm chí là tàn nhẫn.

"Ngươi đã làm rất tốt, Vân Nhi." Lâm Dịch nói, ánh mắt hắn dịu đi một chút khi nhìn nàng. "Thông tin này vô cùng quý giá. Nó cho chúng ta thời gian để chuẩn bị." Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch bên ngoài. Trong đầu hắn, những bản vẽ thủy lợi đã nhường chỗ cho những sơ đồ chiến thuật, những tính toán về quân số, địa hình, vật liệu. Đây là một ván cờ lớn, và hắn không thể thua. "Triệu tập khẩn cấp tất cả các chỉ huy. Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ, Binh trưởng Triệu, và cả Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nữa. Bảo họ đến đây ngay lập tức. Ta muốn một cuộc họp vào rạng sáng. Không ai được vắng mặt."

Bạch Vân Nhi gật đầu, quay người đi ngay. Nàng biết, trong những thời khắc như thế này, từng giây phút đều quý giá. Lâm Dịch nhìn theo bóng nàng khuất dần, rồi quay lại nhìn bản đồ. Ngón tay hắn miết nhẹ trên những đường nét của Thôn Làng Sơn Cước, của Đồn Gác Biên Giới, của những cánh đồng đã được tưới nước. Mọi thứ hắn đã xây dựng, mọi hy vọng hắn đã gieo trồng, giờ đây đều đứng trước nguy cơ bị phá hủy. Nhưng hắn sẽ không để điều đó xảy ra. Hắn sẽ biến mỗi tấc đất thành cạm bẫy, mỗi người dân thành một chiến binh. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu hắn, về việc tận dụng chính hệ thống thủy lợi vừa hoàn thành cho mục đích phòng thủ, biến dòng nước thành một bức tường không thể vượt qua, hoặc một con dao găm ẩn mình. Đây sẽ là thử thách lớn nhất từ trước đến nay, nhưng cũng là cơ hội để khẳng định vị thế của hắn, của vùng đất này. Hắn đã sẵn sàng.

***

Khi ánh bình minh đầu tiên vừa le lói, nhuộm hồng phía chân trời phía Đông, căn phòng họp tạm thời của Lâm Dịch đã chật kín người. Mùi đất ẩm và sương sớm từ bên ngoài hòa quyện với mùi đèn d��u và hơi thở của những người đàn ông đang ngồi đó, tạo nên một bầu không khí nặng nề, căng thẳng. Các chỉ huy đã có mặt đầy đủ, gương mặt ai nấy đều hằn rõ sự mệt mỏi nhưng cũng ánh lên vẻ quyết tâm.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, ngồi nghiêm nghị, đôi mắt nhỏ của ông thỉnh thoảng liếc nhìn Lâm Dịch, rồi lại nhìn sang những người khác. Ông mặc chiếc áo vải thô quen thuộc, nhưng tư thế ngồi thẳng tắp cho thấy sự sẵn sàng chiến đấu. Trần Nhị Cẩu, cánh tay phải nhanh nhẹn của Lâm Dịch, ngồi bên cạnh, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng quắc. Hắn vẫn còn trẻ, nhưng đã trải qua không ít trận mạc, sự trưởng thành hiện rõ trong vẻ cảnh giác cao độ.

Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt hung dữ, ngồi khoanh tay, vết sẹo nhỏ trên lông mày càng làm tăng thêm vẻ kiên cường. Gã im lặng, nhưng ánh mắt lấp lánh như đang chờ đợi một mệnh lệnh. Bên cạnh gã là Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng, vết sẹo trên má nổi bật dưới ánh đèn. Ông m���c giáp trụ gọn gàng, toát lên vẻ nghiêm túc và kỷ luật của một quân nhân chính quy. Ông nhìn chằm chằm vào bản đồ trên bàn, biểu cảm khó đoán.

Và cuối cùng là Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, thân hình to lớn, vạm vỡ, râu quai nón rậm rạp. Vết sẹo lớn chạy dài từ mắt đến cằm khiến gã trông càng thêm dữ tợn. Gã mặc áo giáp da, cây đại đao quen thuộc được đặt ngay bên cạnh. Gã thở ra một hơi dài, tiếng thở khò khè như tiếng gầm gừ, ánh mắt đầy thận trọng quét qua từng người trong phòng. Dù là đồng minh bất đắc dĩ, gã vẫn giữ sự độc lập nhất định, nhưng sự xuất hiện của gã tại đây đã chứng tỏ lòng tin của gã vào Lâm Dịch.

Lâm Dịch đứng trước bản đồ lớn, trên đó, Bạch Vân Nhi đã nhanh chóng đánh dấu những vị trí tập kết của quân địch, các tuyến đường hành quân dự kiến và những điểm yếu có thể bị tấn công. Ánh đèn dầu mờ ảo chiếu lên gương mặt Lâm Dịch, làm nổi bật vẻ trầm tư và kiên quyết của hắn. Hắn không nói gì ngay, chỉ để ánh mắt lướt qua từng người, như thể đang đọc suy nghĩ của h��, cảm nhận sự lo lắng và quyết tâm đang lan tỏa trong căn phòng. Một sự im lặng nặng nề bao trùm, chỉ có tiếng gió rít nhẹ bên ngoài và tiếng lá cây xào xạc.

Cuối cùng, Lâm Dịch cất tiếng, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy uy lực, xua tan đi sự im lặng. "Chư vị, ta triệu tập mọi người đến đây khẩn cấp để thông báo một tin tức không mấy tốt lành. Thông tin tình báo từ Lý Tam, người chúng ta đã thu phục, đã được xác nhận. Quân địch đang chuẩn bị một cuộc tấn công quy mô lớn vào chúng ta." Hắn dừng lại một chút, để mọi người kịp tiếp thu thông tin. "Theo ước tính, lực lượng của chúng ít nhất là ba vạn quân, đang tập kết ở phía Đông Bắc và sẽ tấn công trong vòng hai ngày tới. Mục tiêu của chúng rất rõ ràng: đánh chiếm Đồn Gác Biên Giới và Thôn Làng Sơn Cước của chúng ta."

Một tiếng xì xào nhỏ vang lên, nhưng nhanh chóng bị dập tắt bởi ánh mắt kiên quyết của Lâm Dịch.

Binh trưởng Triệu, với vẻ mặt nghiêm nghị, là người đầu tiên lên tiếng. "Ba vạn quân sao... Số lượng này vượt xa ước tính trước đây của chúng ta, Lâm đại nhân. Lực lượng của chúng ta, kể cả dân quân và Bang Hắc Sa, chỉ khoảng hơn năm ngàn người. Liệu chúng ta có đủ sức cầm cự trước một đạo quân lớn như vậy không?" Giọng ông tuy có vẻ lo lắng, nhưng không phải là sự hoảng sợ, mà là một sự đánh giá thực tế về tình hình.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gằn giọng, tiếng nói to và có phần thô kệch. "Hừ! Bang Hắc Sa sẽ không lùi bước, Lâm huynh. Nhưng Binh trưởng Triệu nói đúng. Nếu không có một kế hoạch rõ ràng, chúng ta sẽ chỉ là những con thiêu thân lao vào lửa." Gã đặt tay lên cán đại đao, ánh mắt đầy vẻ chiến ý.

Lâm Dịch gật đầu. "Ta hiểu nỗi lo lắng của chư vị. Chúng ta đang đối mặt với một thách thức lớn. Về quân số, chúng ta yếu thế hơn rất nhiều. Nhưng về địa hình, về tinh thần chiến đấu, và quan trọng nhất, về tri thức, chúng ta không hề thua kém. Chúng ta có hai ngày để chuẩn bị, và ta sẽ biến hai ngày này thành khoảng thời gian quý giá nhất." Hắn nhìn Binh trưởng Triệu, rồi đến Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. "Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ bị động. Ta sẽ biến mỗi tấc đất thành cạm bẫy, mỗi người dân thành một chiến binh."

Hắn đưa tay chỉ vào bản đồ, ngón tay miết nhẹ trên những đường nét của Đồn Gác Biên Giới, rồi đến Thôn Làng Sơn Cước. "Tuyến phòng thủ đầu tiên sẽ là Đồn Gác Biên Giới. Chúng ta sẽ củng cố tối đa công sự, bố trí các bẫy rập, và tận dụng địa hình hiểm trở của con đường núi. Ta muốn quân địch phải trả giá đắt cho từng bước tiến." Hắn nhìn Vương Đại Trụ. "Vương Đại Trụ, ông phụ trách việc củng cố các công sự phía Đông của đồn, đặc biệt là những đoạn đường hẹp. Sắp xếp dân quân thành các nhóm nhỏ, trang bị cung nỏ và đá tảng."

Vương Đại Trụ lập tức đứng dậy, vỗ ngực. "Vâng, Lâm đại nhân! Cứ giao cho ta! Chúng tôi sẽ không để một tên địch nào dễ dàng vượt qua!" Giọng ông vang dội, đầy quyết tâm.

Lâm Dịch gật đầu. "Lý Hổ, đội quân của ngươi sẽ là mũi nhọn của chúng ta. Ta sẽ giao cho ngươi nhiệm vụ chặn đánh tiền tuyến, gây rối đội hình địch, và rút lui theo kế hoạch đã định. Nhiệm vụ của ngươi là làm chậm bước tiến của chúng, không phải là tiêu diệt chúng. Nhớ kỹ điều đó."

Lý Hổ đứng phắt dậy, vẻ mặt hung dữ nhưng tràn đầy sự hăng hái. "Ta hiểu rồi! Cứ giao cho ta chặn đánh tiền tuyến! Bọn chúng sẽ không dễ dàng mà tiến vào đây đâu!" Giọng gã đầy vẻ thách thức.

"Trần Nhị Cẩu," Lâm Dịch gọi. "Ngươi sẽ phụ trách hậu cần và liên lạc. Đảm bảo lương thực, nước uống và vũ khí được phân phát đầy đủ đến từng vị trí. Thiết lập các trạm truyền tin và đảm bảo thông tin liên lạc thông suốt giữa các đơn vị."

Trần Nhị Cẩu vội vàng gật đầu, ánh mắt sáng rỡ. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Đảm bảo không sai sót!"

Lâm Dịch quay sang Binh trưởng Triệu. "Binh trưởng Triệu, lực lượng quân chính quy của ông sẽ đóng vai trò xương sống trong phòng thủ. Ta muốn ông bố trí quân ở những vị trí chiến lược, giữ vững các điểm chốt quan trọng và sẵn sàng hỗ trợ các đơn vị dân quân khi cần thiết. Chúng ta cần sự kỷ luật và kinh nghiệm của quân đội chính quy để giữ vững tr��n địa."

Binh trưởng Triệu gật đầu. "Thuộc hạ đã rõ. Nhưng về lương thực và nước uống cho ba vạn quân địch... chúng có thể mang theo nhiều, nhưng liệu có đủ cho một cuộc vây hãm kéo dài không?" Ông đặt câu hỏi, ánh mắt sắc bén nhìn vào bản đồ, một suy nghĩ lóe lên trong đầu.

Lâm Dịch mỉm cười nhạt, một nụ cười ẩn chứa nhiều ý nghĩa. "Đó là điểm mấu chốt, Binh trưởng Triệu. Quân địch có thể có nhiều, nhưng chúng ta có trí tuệ. Ta sẽ biến mỗi tấc đất thành cạm bẫy, và dòng nước chúng ta vừa kiến thiết sẽ không chỉ để tưới tiêu, mà còn có thể là một con dao găm hiểm độc." Hắn liếc nhìn Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. "Thủ Lĩnh, Bang Hắc Sa của ngài sẽ phụ trách các hoạt động quấy rối phía sau lưng địch, cắt đứt tuyến đường tiếp tế và kho lương thực của chúng. Chúng ta sẽ không chỉ đánh chính diện, mà còn đánh từ bên sườn, đánh từ phía sau. Khiến chúng phải lo sợ từng bước đi."

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gật gù, ánh mắt sáng lên vẻ thích thú. "Hừm, cắt đứt lương thảo... Cái này Bang Hắc Sa ta thích! C�� giao cho chúng ta! Bọn chuột nhắt đó sẽ không có mà ăn đâu!" Gã vỗ mạnh vào cán đại đao, tiếng kim loại va chạm vang lên khô khốc.

Lâm Dịch chỉ vào một vài điểm trên bản đồ, nơi có những con sông nhỏ và kênh mương mà hắn vừa cho đào đắp. "Ta sẽ đích thân giám sát việc bố trí các bẫy nước và chuẩn bị các phương án phòng thủ đặc biệt. Chúng ta sẽ lợi dụng địa hình, lợi dụng cả thời tiết nếu có thể." Hắn nhìn một lượt các chỉ huy. "Đây là Cẩm Nang Kế Sách, Bạch Vân Nhi sẽ sao chép và phân phát cho từng người. Nó bao gồm những chỉ dẫn chi tiết cho từng vị trí và từng tình huống. Hãy nghiên cứu kỹ, không được lơ là."

Bạch Vân Nhi lập tức lấy ra một chồng giấy đã được viết sẵn, cẩn thận đặt lên bàn.

"Quy mô của cuộc tấn công sắp tới sẽ là thử thách lớn nhất từ trước đến nay đối với Lâm Dịch và căn cứ của chúng ta." Lâm Dịch nói, giọng hắn trở nên trầm hơn. "Nó sẽ định hình lại vị thế của chúng ta trong cuộc chiến này, và cả số phận của Đại Hạ Vương Triều đang suy yếu." Hắn đ��a mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh bình minh đã lên cao, chiếu rọi khắp Thôn Làng Sơn Cước. "Ta biết, đây là một cuộc chiến khó khăn. Nhưng chúng ta không có lựa chọn nào khác ngoài chiến đấu và chiến thắng. Vì những người thân yêu của chúng ta, vì vùng đất này, vì một tương lai tốt đẹp hơn."

Hắn dừng lại, nhìn vào từng gương mặt đang tràn đầy quyết tâm. Sự hợp tác giữa Binh trưởng Triệu và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa dưới sự chỉ huy của Lâm Dịch đã củng cố quyền lực phi chính thức của hắn, báo hiệu hắn sẽ trở thành một thế lực không thể bỏ qua trong thời loạn. Thành công hay thất bại của trận chiến này sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến sự suy yếu của Đại Hạ Vương Triều và sự nổi lên của các thế lực mới.

"Được rồi. Mọi người hãy về chuẩn bị ngay lập tức. Ta sẽ đi kiểm tra Đồn Gác Biên Giới một lần nữa." Lâm Dịch kết thúc, giọng hắn dứt khoát.

Các chỉ huy đồng loạt đứng dậy, cúi đầu chào Lâm Dịch, rồi nhanh chóng rời đi, tiếng bước chân gấp gáp của họ vang vọng trong căn phòng. Mùi mồ hôi nhẹ của sự căng thẳng và mùi đất ẩm vẫn còn vương vấn. Lâm Dịch đứng đó, một mình trong ánh sáng ban mai, nhìn ra ngoài cửa sổ. Áp lực tâm lý cực lớn đang đè nặng lên vai hắn, nỗi lo lắng cho sự an nguy của gia đình và cộng đồng, cùng với gánh nặng của một nhà lãnh đạo trong thời loạn. Hắn không phải là một vị thánh, nhưng hắn sẽ làm mọi cách để bảo vệ những gì mình trân trọng. Hắn vuốt nhẹ lên Cẩm Nang Kế Sách trên bàn, trong đầu đã hình thành những ý tưởng táo bạo, những yếu tố bất ngờ mà hắn tin rằng sẽ xoay chuyển cục diện trận chiến. Cuộc chiến này, hắn sẽ không chỉ dùng sức mạnh, mà còn dùng cả trí tuệ.

Hắn biết, đây chỉ mới là khởi đầu. Con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai. Nhưng hắn đã sẵn sàng.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free