Lạc thế chi nhân - Chương 720: Kế Hoạch Hai Mặt: Gián Điệp Biến Thành Mắt Xích
Tiếng reo hò của dân làng vẫn còn văng vẳng bên tai Lâm Dịch, như một bản hòa ca của sự sống và niềm hy vọng. Hắn đứng đó, giữa ánh chiều tà đang buông xuống, nhìn dòng nước mát lành chảy tràn vào những thửa ruộng khô cằn, tựa như một mạch máu mới đang hồi sinh cả vùng đất. Thành quả của dự án thủy lợi không chỉ là nước, mà còn là niềm tin, là sự gắn kết của cộng đồng sau bao ngày tháng chìm trong khói lửa và đói kém. Nhưng ngay cả trong khoảnh khắc mãn nguyện hiếm hoi ấy, tâm trí Lâm Dịch vẫn không ngừng vận động. Hắn biết rõ, mỗi bước tiến, mỗi thành công đều đi kèm với những thách thức mới, những ánh mắt dõi theo từ xa.
Quả nhiên, màn đêm buông xuống chưa được bao lâu thì một tin tức khẩn cấp đã phá tan sự yên bình chớp nhoáng. Sáng hôm sau, khi sương sớm còn giăng mắc trên những mái nhà tranh, phủ lên những con đường đất một lớp ẩm ướt mát lạnh, Lâm Dịch đã nhận được báo cáo từ Vương Đại Trụ.
Thôn Làng Sơn Cước, giờ đây đã không còn là một xóm nhỏ heo hút mà đã vươn mình thành một căn cứ tự cường, đang dần định hình một trật tự mới. Kiến trúc nơi đây vẫn giữ nguyên nét mộc mạc của những ngôi nhà gỗ đơn giản, mái tranh, nhưng đã có thêm những chòi canh gác được dựng kiên cố ở các lối ra vào, những hàng rào được gia cố bằng tre và gỗ, thể hiện rõ sự cảnh giác thường trực. Tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó vọng lại, tiếng gà gáy eo óc từ xa, xen lẫn tiếng lợn ụt ịt dưới chuồng và tiếng dân làng trò chuyện râm ran, tạo nên một bức tranh sinh động của cuộc sống thường nhật. Mùi khói gỗ từ những bếp lửa mới nhóm, mùi thức ăn đang được nấu vội, mùi đất ẩm sau cơn mưa nhỏ đêm qua, và cả mùi của những loài động vật trang trại quen thuộc, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí bình yên đến lạ lùng. Nhưng sự bình yên đó chỉ là một lớp vỏ mỏng manh, bên dưới là dòng chảy ngầm của những mối lo âu và sự cảnh giác cao độ với thế giới bên ngoài.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác quen thuộc, nhưng giờ đây đôi mắt hắn ánh lên vẻ nghiêm trọng, bước nhanh vào phòng làm việc của Lâm Dịch. Theo sau hắn là một toán dân quân, những người đàn ông trẻ tuổi với vẻ mặt căng thẳng. Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng nhanh nhẹn và đôi mắt tinh ranh, cũng có mặt, ánh mắt hắn sắc sảo hơn thường lệ.
"Lâm huynh, chúng ta bắt được mấy tên khả nghi," Vương Đại Trụ nói, giọng hắn trầm đục, mang theo một sự cẩn trọng hiếm thấy. "Hành tung mờ ám, không giống dân buôn hay người tị nạn." Hắn đưa tay chỉ ra phía ngoài, nơi ba người đàn ông lạ mặt đang bị dân quân khống chế, trói chặt. Trang phục của chúng khá cũ kỹ, có vẻ như đã trải qua một hành trình dài, nhưng ánh mắt lấm lét và sự cảnh giác không che giấu được đã tố cáo thân phận của chúng. Chúng được phát hiện đang lén lút quan sát khu vực đập nước và hệ thống thủy lợi mới được hoàn thành, những công trình mà Lâm Dịch vừa dốc hết tâm huyết để xây dựng.
"Hành tung của chúng rất chuyên nghiệp, Lâm thiếu gia," Trần Nhị Cẩu tiếp lời, hắn đã kịp thẩm vấn sơ bộ vài câu. "Cách chúng quan sát, và một vài ký hiệu ẩn trên người... chắc chắn là gián điệp của quân địch!" Nhị Cẩu đã từng theo Lâm Dịch nhiều trận mạc, cũng đã học được cách phân biệt những người dân vô tội và những kẻ mang dã tâm. Ánh mắt hắn sắc bén lướt qua ba tên gián điệp, dừng lại ở những chi tiết nhỏ mà người thường khó lòng nhận ra.
Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Hắn tiến đến gần hơn, quan sát kỹ lưỡng ba kẻ bị bắt. Một kẻ dáng người gầy gò, mặt khắc khổ, ánh mắt lấm lét đảo quanh. Hai kẻ còn lại có vẻ ngoài hoảng sợ hơn, nhưng đôi tay chúng vẫn siết chặt vào nhau, cho thấy một sự gắn kết nhất định. Hắn có thể cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, không chỉ từ những kẻ bị bắt mà còn từ chính những người dân quân. Việc phát hiện gián điệp không chỉ là một vấn đề an ninh, mà còn là một lời nhắc nhở lạnh lùng về mối đe dọa thường trực từ bên ngoài.
Trong đầu Lâm Dịch, những bánh răng tư duy đã bắt đầu chuyển động. Gián điệp, không bất ngờ. Vùng đất này đang phát triển quá nhanh, và việc xây dựng hệ thống thủy lợi quy mô lớn chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý. Câu hỏi là, chúng thuộc phe nào? Mục đích của chúng là gì? Và quan trọng hơn, làm thế nào để biến mối đe dọa này thành một lợi thế?
Hắn quay sang Vương Đại Trụ: "Vương huynh, cho người áp giải chúng vào hầm ngục. Đảm bảo an toàn, nhưng không được phép có bất kỳ sự tiếp xúc nào ngoài những người được chỉ định. Nhị Cẩu, ngươi tiếp tục giám sát khu vực xung quanh đập nước và các tuyến đường chính. Xem còn kẻ nào lảng vảng không." Giọng hắn trầm ổn, nhưng mỗi lời nói đều mang sức nặng của mệnh lệnh. "Bạch Vân Nhi, nàng chuẩn bị bút mực. Tối nay, chúng ta sẽ có một buổi trò chuyện thú vị."
Bạch Vân Nhi, nãy giờ vẫn đứng đó lắng nghe một cách chăm chú, khẽ gật đầu. Đôi mắt thông minh của nàng phản chiếu sự sắc bén trong ánh mắt Lâm Dịch. Nàng hiểu, đây là lúc trí tuệ của Lâm Dịch sẽ được phát huy tối đa, không phải bằng sức mạnh vũ lực, mà b��ng mưu lược và khả năng nhìn thấu lòng người.
Lâm Dịch nhìn theo bóng lưng của những tên gián điệp đang bị áp giải đi. Một nụ cười lạnh lẽo thoáng qua trên môi hắn. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Hắn thầm nhủ. Trong thời loạn lạc, kẻ yếu bị nghiền nát, kẻ mạnh tranh giành. Và hắn, Lâm Dịch, sẽ không để những gì hắn đã xây dựng bị hủy hoại bởi những kẻ giấu mặt. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và bây giờ, hắn sẽ dùng nó để moi móc mọi bí mật từ những kẻ này.
***
Đêm khuya, một cơn mưa lất phất bên ngoài, tiếng tí tách trên mái hầm ngục làm không khí càng thêm ẩm ướt và lạnh lẽo. Ánh sáng lờ mờ từ chiếc đèn dầu leo lét soi rọi hành lang Hầm Ngục Tối, đổ những cái bóng ma quái lên các bức tường đá thô ráp. Mùi nấm mốc, mùi đất ẩm, mùi mục nát và cả mùi sợ hãi đặc trưng của nơi này quẩn quanh, bám víu vào từng ngóc ngách. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ khe đá trên trần, cùng với tiếng rên rỉ xa xăm của một ai đó ở xà lim khác, và tiếng xiềng xích loảng xoảng khi những kẻ bị giam cựa quậy, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng. Bầu không khí nơi đây áp bức đến nghẹt thở, khiến người ta cảm thấy như bị nhấn chìm trong bóng tối và sự lạnh lẽo.
Lâm Dịch bước xuống những bậc đá trơn trượt, theo sau là Bạch Vân Nhi, tay nàng cầm một cuộn giấy và cây bút lông, gương mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh nhưng đôi mắt ánh lên sự tập trung cao độ. Họ dừng lại trước một xà lim đặc biệt, nơi Gián Điệp Trưởng, kẻ được xác định là Lý Tam, đang bị giam giữ. Hắn ngồi dựa lưng vào bức tường đá lạnh ngắt, gương mặt khắc khổ nay càng thêm tiều tụy, đôi mắt lấm lét nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Ánh đèn dầu hắt lên khuôn mặt hắn, làm nổi bật những nếp nhăn vì lo âu và sợ hãi.
Lâm Dịch không nói gì, chỉ ra hiệu cho Bạch Vân Nhi đặt đèn dầu lên một cái bàn đá nhỏ trong xà lim. Hắn kéo một chiếc ghế gỗ mục nát đến ngồi đối diện Lý Tam, khoảng cách vừa đủ để quan sát mọi biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt gã gián điệp. Hắn không hề có ý định sử dụng nhục hình. Trong trí óc của Lâm Dịch, những phương pháp tra tấn thể xác chỉ là hạ sách, cho những kẻ kém cỏi không thể điều khiển tâm trí con người. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và tâm lý con người là chiến trường phức tạp nhất.
"Ngươi tên là Lý Tam, đúng không?" Lâm Dịch mở lời, giọng hắn trầm thấp, đều đều, như một dòng suối ngầm. Không có sự đe dọa, không có sự phán xét, chỉ là một câu hỏi đơn thuần.
Lý Tam khẽ giật mình, ánh mắt lấm lét đưa về phía Lâm Dịch. Gã im lặng, đôi môi mím chặt.
Lâm Dịch không vội. Hắn kiên nhẫn chờ đợi, ánh mắt sâu thẳm của hắn như xuyên thấu vào tận đáy lòng Lý Tam. "Ngươi nghĩ mạng sống của mình đáng giá bao nhiêu với chủ nhân của ngươi?" Hắn hỏi tiếp, giọng vẫn bình thản. "Hay chỉ là một con tốt thí, một quân cờ có thể bị bỏ rơi bất cứ lúc nào, ngay cả khi ngươi đã tận tụy cống hiến?"
Lý Tam vẫn giữ im lặng, nhưng đôi vai gã khẽ run lên. Lâm Dịch nhận thấy sự dao động.
"Đại Hạ đang suy yếu," Lâm Dịch tiếp tục, không cần Lý Tam phải trả lời. "Chiến tranh đã tàn phá đất nước này. Quân đội của các ngươi, dù có vẻ hùng mạnh, nhưng cũng đang kiệt quệ. Người dân đói khổ, lòng dân ly tán. Ngươi có nghĩ rằng, dù thắng hay thua, chủ nhân của ngươi sẽ thực sự quan tâm đến một gián điệp như ngươi, một khi chiến sự kết thúc?" Hắn ngừng lại, cho những lời nói đó thấm vào tâm trí Lý Tam. "Hay ngược lại, ngươi sẽ bị xóa sổ, như một bằng chứng sống của những bí mật không muốn bị tiết lộ?"
Lý Tam nuốt khan, cổ họng gã khô khốc. "Ta... ta không biết gì," gã thì thầm, giọng run rẩy, cố gắng giữ vững chút ngoan cố cuối cùng.
Lâm Dịch nhếch mép cười nhạt. "Không biết gì? Một gián điệp chuyên nghiệp như ngươi lại không biết gì về số phận của mình sao? Hay là ngươi không dám đối mặt với sự thật?" Hắn đột ngột chuyển hướng, ánh mắt sắc bén khóa chặt lấy Lý Tam. "Ngươi có vợ con không?"
Câu hỏi đơn giản đó như một đòn chí mạng. Gương mặt Lý Tam tái đi, đôi mắt vô hồn bỗng chốc ánh lên một tia sợ hãi tột cùng. Mạng sống của bản thân có thể không đáng giá, nhưng gia đình thì khác. "Ta... ta có..."
"Vậy thì ngươi nghĩ xem, nếu ngươi chết ở đây, hoặc bị phanh phui thân phận, gia đình ngươi sẽ ra sao?" Lâm Dịch nói, mỗi từ như một lưỡi dao cứa vào tâm can Lý Tam. "Họ sẽ bị đối xử như thế nào dưới thời loạn lạc này? Sẽ bị coi là phản tặc, bị ngược đãi, bị đẩy vào cảnh khốn cùng? Ngươi có nghĩ rằng chủ nhân của ngươi sẽ bảo vệ họ? Hay là bỏ mặc họ chịu đựng hậu quả từ sự lựa chọn của ngươi?"
Lý Tam cúi gằm mặt, hai bàn tay gã siết chặt. Gã đã từng nghĩ đến cái chết, đã chuẩn bị tinh thần cho những hình phạt tàn khốc nhất. Nhưng Lâm Dịch không hề tra tấn thể xác, hắn trực tiếp đâm xuyên vào điểm yếu nhất trong trái tim gã. Hắn không nói về lòng trung thành, không nói về danh dự, hắn chỉ nói về sự sinh tồn, về gia đình – những giá trị cơ bản nhất của con người trong thời loạn.
Bạch Vân Nhi đứng cạnh, đôi mắt nàng quan sát Lâm Dịch và Lý Tam. Nàng ghi chép cẩn thận từng lời nói, từng cử chỉ, từng biểu cảm nhỏ nhất. Cây bút lông của nàng sột soạt trên giấy, tạo nên một âm thanh đơn điệu trong không gian tĩnh mịch. Nàng cảm thấy sự lạnh lẽo trong hầm ngục, không chỉ từ không khí mà còn từ sự tàn khốc của cuộc chiến tranh tâm lý mà Lâm Dịch đang dẫn dắt.
"Ngươi có hai lựa chọn," Lâm Dịch kết luận, giọng hắn trở nên sắc lạnh hơn một chút, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng sợ. "Một cái chết vô ích, mà gia đình ngươi cũng sẽ bị liên lụy. Hoặc một cơ hội sống sót, thậm chí là bảo vệ người thân, nếu ngươi chịu hợp tác với ta. Ta không cần lòng trung thành," hắn nhấn mạnh, "ta cần sự thật."
Lý Tam ngẩng đầu lên, ánh mắt hoang mang nhìn Lâm Dịch. Gã nhìn thấy sự lạnh lùng, nhưng cũng nhìn thấy một tia hy vọng mong manh trong lời nói của người đàn ông trẻ tuổi này. Lâm Dịch không phải là một quan lại tham lam hay một tên giang hồ khát máu. Hắn là một kẻ thực dụng, một kẻ sẽ giữ lời nếu điều đó mang lại lợi ích cho hắn.
"Tại sao ta phải tin ngươi?" Lý Tam hỏi, giọng gã khàn đặc, đầy sự ngờ vực.
Lâm Dịch nhún vai. "Ngươi không cần tin ta. Ngươi chỉ cần tin vào bản năng sinh tồn của chính mình, và tình yêu thương dành cho gia đình ngươi. Ta cho ngươi một đêm để suy nghĩ. Sáng mai, ta muốn nghe câu trả lời." Hắn đứng dậy, quay lưng bước đi, không hề ngoảnh lại.
Tiếng bước chân của Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi dần xa, rồi mất hút. Lý Tam vẫn ngồi đó, trong bóng tối và sự lạnh lẽo của hầm ngục, với những lời nói của Lâm Dịch văng vẳng trong đầu. Gia đình. Sinh tồn. Sự thật. Ba từ đó xoáy sâu vào tâm trí gã, đánh đổ mọi sự ngoan cố và lòng trung thành giả tạo mà gã đã từng tự huyễn hoặc mình. Hắn biết, Lâm Dịch đã thắng. Hắn đã tìm thấy điểm yếu chí mạng nhất của gã.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ nhỏ của phòng làm việc, trải một vệt sáng vàng lên sàn nhà gỗ. Không khí trong phòng ấm áp hơn hẳn sự lạnh lẽo của hầm ngục đêm qua. Lâm Dịch ngồi sau bàn làm việc, trước mặt là một tấm bản đồ quân sự được trải rộng, những chấm đỏ và xanh đánh dấu các vị trí quan trọng. Bạch Vân Nhi đứng cạnh, tay vẫn cầm bút lông và giấy, sẵn sàng ghi chép.
Lý Tam được dẫn vào. Gương mặt gã vẫn còn vẻ mệt mỏi, nhưng ánh mắt đã bớt đi sự lấm lét, thay vào đó là sự resigned (chấp nhận số phận) và một chút hy vọng. Trang phục của gã đã được thay bằng bộ đồ sạch sẽ hơn, và gã đã được ăn uống đầy đủ. Lâm Dịch hiểu rằng, để có được sự hợp tác hiệu quả, phải đối xử với đối phương như một con người, không phải một con thú.
"Ngươi đã suy nghĩ kỹ rồi chứ?" Lâm Dịch hỏi, không chút vòng vo.
Lý Tam gật đầu. "Ta chấp nhận. Nhưng mong ngài giữ lời, bảo toàn tính mạng cho gia đình ta." Giọng gã giờ đây đã bình tĩnh hơn, nhưng vẫn không che giấu được sự lo lắng.
Lâm Dịch gật đầu. "Chỉ cần ngươi cung cấp thông tin chính xác và kịp thời, ta sẽ giữ lời. Ngươi sẽ có nhiệm vụ trở lại hàng ngũ địch, và đây là cách chúng ta liên lạc..." Hắn đưa tay chỉ vào một vài điểm trên bản đồ. "Ngươi sẽ phải báo cáo về số lượng binh lính, hướng di chuyển dự kiến của quân địch, và bất kỳ động thái bất thường nào. Đặc biệt là những thông tin liên quan đến các tuyến đường tiếp tế và kho lương thực."
Lý Tam chăm chú lắng nghe, ánh mắt gã lướt trên bản đồ theo những ngón tay của Lâm Dịch. Gã bắt đầu cung cấp những thông tin sơ bộ mà gã biết: quân địch đang tập trung lực lượng ở phía Tây Bắc, có vẻ như đang chuẩn bị cho một cuộc tấn công lớn vào một thành trì quan trọng của Đại Hạ, có thể là Thành Thiên Phong. Gã cũng nói về sự thiếu hụt lương thực và vũ khí của quân địch ở một số tiền đồn, do các tuyến đường tiếp tế bị cản trở bởi thổ phỉ và dân quân địa phương. Những thông tin này, dù mới chỉ là phác thảo, đã hé lộ một phần kế hoạch lớn hơn của quân địch, và xác nhận những phán đoán của Lâm Dịch về tình hình chung.
"Ngoài ra, ngươi có nghe được bất kỳ điều gì về sự xuất hiện của các thế lực tu hành trong hàng ngũ quân địch, hay bất kỳ tin tức nào về Cổ Ngọc Phù không?" Lâm Dịch hỏi, giọng hắn đột nhiên trầm xuống, ánh mắt trở nên sắc bén hơn bao giờ hết. Đây là một trong những bí ẩn mà hắn vẫn luôn cố gắng vén màn.
Lý Tam suy nghĩ một lát, rồi lắc đầu. "Không có thông tin rõ ràng, thưa ngài. Chỉ là những lời đồn đại về việc có một số 'pháp sư' hoặc 'dị nhân' được quân địch chiêu mộ, nhưng họ thường hành động bí mật và không xuất hiện công khai. Về Cổ Ngọc Phù thì ta chưa từng nghe đến."
Lâm Dịch khẽ nhíu mày, có vẻ hơi thất vọng nhưng không bất ngờ. Những thế lực tu hành luôn ẩn mình trong bóng tối.
Bạch Vân Nhi nhanh chóng ghi lại tất cả các chi tiết mà Lý Tam cung cấp. Nàng nhìn Lâm Dịch, rồi quay sang Lý Tam. "Trần Nhị Cẩu sẽ là người trực tiếp liên lạc và giám sát mọi hành động của các ngươi. Hắn sẽ đưa cho ngươi phương thức liên lạc bí mật và các dấu hiệu nhận biết. Bất kỳ sự sai lệch nào, bất kỳ dấu hiệu phản bội nào, gia đình ngươi sẽ là thứ đầu tiên phải trả giá." Giọng nàng ôn hòa, nhưng chứa đựng một sự uy quyền không thể nghi ngờ.
Lý Tam rùng mình, gật đầu lia lịa. "Ta hiểu, ta hiểu. Ta sẽ làm theo đúng lời ngài."
Lâm Dịch đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Ánh nắng ban mai đã xóa tan đi vẻ u ám của đêm qua, nhưng trong lòng hắn, một kế hoạch phức tạp hơn nhiều đang dần được hình thành. Việc biến Lý Tam và đồng bọn thành một kênh tình báo hai mang sẽ là một công cụ cực kỳ hữu hiệu trong tương lai, giúp hắn đi trước đối thủ một bước trong nhiều cuộc đối đầu. Sự thành công của hắn trong việc thao túng con người và tình huống sẽ củng cố thêm hình ảnh một lãnh đạo không ngừng trưởng thành, nhưng cũng đặt ra câu hỏi về ranh giới đạo đức của hắn.
Hắn biết, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Và đôi khi, để bảo vệ những người mình trân trọng, hắn phải chấp nhận những lựa chọn khó khăn, thậm chí là tàn nhẫn. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và hắn cũng không phải là một vị thánh. Hắn chỉ là Lâm Dịch, một người đàn ông hiện đại bị mắc kẹt trong một thế giới cổ đại tàn khốc, đang cố gắng hết sức để sống sót và xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn cho những người xung quanh.
Một tia nắng ấm áp chiếu vào khuôn mặt Lâm Dịch, nhưng trong đôi mắt hắn, vẫn ẩn chứa sự trầm tư và tính toán. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Mạng lưới gián điệp mà hắn vừa thiết lập, cùng với những thông tin tình báo mà nó mang lại, sẽ là một phần quan trọng trong chiến lược của hắn. Và hắn sẽ luôn cảnh giác, bởi vì trong thời loạn, sự phản bội có thể đến từ bất cứ đâu, bất cứ lúc nào. Nhưng hắn đã sẵn sàng.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.