Lạc thế chi nhân - Chương 719: Dòng Chảy Sự Sống: Kiến Thiết Thủy Lợi
Cuộc đàm phán với Bang Hắc Sa đã kết thúc, để lại sau lưng Lâm Dịch một cảm giác mệt mỏi nhưng cũng pha lẫn chút hài lòng. Hắn đã giữ được lời hứa với dân làng, bảo vệ được tuyến đường huyết mạch, đồng thời củng cố quyền lực phi chính thức của mình trong vùng. Nhưng ngay cả khi những đám mây đen của xung đột tạm thời tan đi, bầu trời phía trên Thôn Làng Sơn Cước vẫn còn mờ mịt bởi vô vàn thách thức đang chờ đợi. Hắn hiểu rõ, một liên minh được xây dựng trên sự miễn cưỡng và lợi ích không bền vững như tơ nhện gặp gió. Hơn nữa, việc thu phí giao thương và xây dựng "quỹ chung" chỉ là bước đầu để tạo ra một cơ chế tài chính. Nền tảng vững chắc nhất cho bất kỳ cộng đồng nào trong thời loạn vẫn là sự tự chủ về lương thực.
Sáng hôm sau, khi ánh bình minh còn đang chật vật len lỏi qua rặng núi phía đông, nhuộm đỏ những áng mây bàng bạc, Lâm Dịch đã thức giấc. Hắn không có được giấc ngủ trọn vẹn, những suy nghĩ về tương lai của Thôn Làng Sơn Cước cứ luẩn quẩn trong đầu. Cái kết quả miễn cưỡng từ cuộc đàm phán với Hắc Phong chỉ là một viên gạch tạm thời vá víu vào bức tường đang rạn nứt. Nếu muốn thực sự đứng vững, họ cần một nền móng vững chắc hơn, không bị lung lay bởi gió chiều, mưa sớm, hay những ý định bất chợt của kẻ khác. Nền móng đó, chính là miếng ăn.
Hắn cùng Bạch Vân Nhi và Lão Hồ đi dọc theo những cánh đồng lúa mì đang dần ngả sang màu vàng úa, không phải vì mùa gặt đã đến, mà vì thiếu nước. Mặt đất nứt nẻ thành từng mảng lớn, những cây mạ non yếu ớt oằn mình dưới ánh nắng gay gắt. Một mùi khô khan, xen lẫn vị bụi đất phả vào không khí, khiến cổ họng hắn khô khốc. Tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó xa xăm, tiếng gà gáy thưa thớt, và tiếng động vật rền rĩ từ xa vọng lại, tất cả đều mang một vẻ uể oải, thiếu sức sống.
"Tình hình nguồn nước năm nay có vẻ không khả quan, Lão Hồ," Lâm Dịch lên tiếng, giọng hắn trầm hơn mọi khi, ánh mắt sắc bén quét một lượt qua khung cảnh tiêu điều trước mắt. Hắn vốn không phải là người dễ dàng để cảm xúc lấn át, nhưng nhìn những mảnh ruộng mà dân làng đã đổ mồ hôi công sức vào, lại đứng trước nguy cơ thất bát, hắn không khỏi chạnh lòng. "Nếu không có nước, vụ mùa tới sẽ khó khăn, thậm chí là thảm họa." Hắn hình dung ra cảnh tượng đói kém, những khuôn mặt tiều tụy và sự bất ổn sẽ lại bao trùm Thôn Làng Sơn Cước, kéo theo hàng loạt hệ lụy khác. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và sinh tồn trong thời loạn mà không có lương thực thì chẳng khác nào tự sát.
Lão Hồ, với tấm lưng còng và mái tóc bạc phơ, chậm rãi gật đầu, đôi mắt tinh anh nheo lại dưới ánh nắng ban mai. "Đúng vậy, thiếu gia. Mấy năm nay thiên tai liên miên, lại thêm chiến loạn, dân chúng đã khốn khổ lắm rồi. Mùa đông vừa rồi tuyết rơi ít, con sông Thiên Thủy cũng cạn hơn mọi năm. Các kênh mương cũ thì đã lâu không được khơi thông, lại bị đất đá bồi lấp. Nước không đủ về ruộng, thiếu gia à." Giọng Lão Hồ vang lên đầy lo lắng, nhưng cũng ẩn chứa một sự chấp nhận số phận đã quen thuộc với những người nông dân cả đời gắn bó với đất đai khắc nghiệt này. Ông đã chứng kiến quá nhiều vụ mùa thất bát, quá nhiều cảnh đói kém, và trong lòng ông, sự hoài nghi về một giải pháp triệt để đã ăn sâu bám rễ. Dù vậy, ông vẫn đặt niềm tin vào Lâm Dịch, một niềm tin có phần bản năng, sau những gì Lâm Dịch đã làm cho thôn làng.
Bạch Vân Nhi, đứng cạnh Lâm Dịch, vóc dáng thon thả trong bộ trang phục thương nhân lịch sự, khẽ nhíu mày. Nàng vốn là người quản lý tài chính, và nàng hiểu rõ hơn ai hết tầm quan trọng của lương thực đối với sự ổn định kinh tế. "Chúng ta đã đào thêm vài giếng, nhưng lượng nước chỉ đủ dùng cho sinh hoạt. Đối với hàng trăm mẫu ruộng này, và số lượng dân cư đang ngày một tăng lên, e rằng không thấm vào đâu. Chúng ta cần một giải pháp căn cơ hơn, không chỉ là đào thêm giếng." Nàng nhìn Lâm Dịch, ánh mắt thông minh và sắc sảo của nàng đầy vẻ chờ đợi, như biết rằng trong đầu hắn đã có sẵn một kế hoạch nào đó. Nàng đã chứng kiến không ít lần Lâm Dịch biến những điều tưởng chừng không thể thành có thể, bằng những ý tưởng "kỳ lạ" mà nàng chưa từng nghe thấy.
Lâm Dịch không nói gì, hắn chỉ đưa tay nhặt một nhúm đất khô cằn trên mặt ruộng, bóp nhẹ. Bụi đất mịn màng trượt qua kẽ tay hắn, mang theo mùi của sự thiếu hụt, của nỗi lo âu. Hắn nhớ lại những kiến thức về thủy lợi mà hắn đã học được từ thời hiện đại, về những hệ thống kênh mương, đập nước, và máy bơm nước đã giúp biến những vùng đất khô cằn thành những vựa lúa trù phú. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và đôi khi, sự sống còn chỉ đơn giản là vấn đề của việc liệu bạn có đủ thông minh để thích nghi và đủ kiên cường để hành động hay không. Lâm Dịch biết rõ, trong bối cảnh loạn lạc này, tri thức là vũ khí mạnh nhất. Nó không chỉ là những gì ghi trên sách vở, mà còn là khả năng vận dụng nó vào thực tiễn, biến chúng thành lợi ích cụ thể cho cộng đồng.
"Chúng ta sẽ không chỉ đào thêm giếng," Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn vang lên dứt khoát, cắt ngang sự lo lắng trong không khí. "Chúng ta sẽ cải tạo toàn bộ hệ thống thủy lợi của Thôn Làng Sơn Cước." Hắn nhìn vào Lão Hồ, rồi đến Bạch Vân Nhi, ánh mắt kiên định. "Chúng ta sẽ khơi thông lại các kênh mương cũ, xây dựng thêm các kênh dẫn mới, và quan trọng nhất, chúng ta sẽ xây dựng một hệ thống bơm nước để đưa nước từ sông Thiên Thủy lên cao, đảm bảo cung cấp đủ nước cho tất cả các cánh đồng, kể cả những vùng đất cao hơn." Hắn nói ra ý tưởng, không giấu giếm chút nhiệt huyết nào. Đối với hắn, đây không chỉ là một dự án kỹ thuật, mà là một lời hứa với những con người đã đặt niềm tin vào hắn, là một phần quan trọng trong chiến lược sinh tồn và phát triển của căn cứ. Hắn hiểu rằng, để có thể chống lại các thế lực bên ngoài, để có thể bảo vệ được những người mà hắn trân trọng, hắn phải đảm bảo rằng họ có đủ cái ăn, cái mặc, một cuộc sống ổn định.
Lão Hồ hơi sững sờ, ông chưa từng nghe thấy một ý tưởng nào táo bạo đến vậy. "Bơm nước từ sông lên cao... Thiếu gia, điều đó có thể làm được sao?" Giọng ông pha lẫn sự hoài nghi và một chút hy vọng le lói. Trong tâm trí người nông dân cổ đại như ông, nước chỉ có thể chảy từ cao xuống thấp, hoặc được múc từ giếng lên. Việc "bơm nước" nghe có vẻ giống như một phép thuật nào đó.
Bạch Vân Nhi, ngược lại, đôi mắt nàng sáng lên. Nàng đã quen với những ý tưởng "điên rồ" của Lâm Dịch, và nàng biết rằng, mỗi khi hắn nói ra điều gì đó, hắn đều đã có sẵn một kế hoạch chi tiết. "Lâm Dịch, chàng đã có kế hoạch rồi sao?" Nàng hỏi, giọng đầy hào hứng. Nàng tin tưởng vào khả năng của hắn, tin tưởng vào trí tuệ của người đàn ông này.
Lâm Dịch khẽ gật đầu. "Kế hoạch thì đã có. Vấn đề là vật liệu và nhân lực. Chúng ta sẽ cần Tôn Bá và xưởng rèn của ông ấy. Ta cần ông ấy chế tạo một vài thứ đặc biệt." Hắn quay người, bước đi về phía thôn làng, trong đầu đã hình dung ra những bản phác thảo đầu tiên. Hắn biết, đây sẽ là một công trình lớn, đòi hỏi rất nhiều công sức và sự kiên trì. Nhưng hắn cũng biết, nó là điều kiện tiên quyết cho sự sống còn. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhủ. Hắn phải tận dụng mọi kiến thức mà hắn có, mọi lợi thế mà hắn sở hữu để biến vùng đất nghèo khó này thành một pháo đài vững chắc giữa biển loạn.
***
Tiệm rèn Huyền Thiết, vốn đã tạm thời di dời một xưởng nhỏ về gần Thôn Làng Sơn Cước để tiện cho các công việc phát sinh, nay lại càng trở nên náo nhiệt. Buổi trưa hôm đó, ánh nắng gay gắt từ trên cao đổ xuống, nhưng bên trong xưởng, nhiệt độ còn cao hơn gấp bội. Tiếng búa đập chan chát vào sắt thép, tiếng lò rèn rực lửa than hồng cháy bập bùng, tiếng kim loại va chạm leng keng vang vọng khắp không gian, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng đầy sức sống. Mùi kim loại nóng, khói than, và mồ hôi của những người thợ rèn trộn lẫn vào nhau, tạo thành một mùi hương đặc trưng của sự lao động miệt mài. Bầu không khí nóng bức, ồn ào, và đầy tia lửa, nhưng tất cả mọi người đều hăng say làm việc.
Lâm Dịch đứng cạnh Tôn Bá, người kỹ sư trưởng với thân hình thấp đậm và đôi bàn tay chai sạn, khuôn mặt khắc khổ nhưng đôi mắt ánh lên vẻ thông minh và sự tỉ mỉ. Tôn Bá đang chăm chú nhìn vào một bản vẽ chi tiết mà Lâm Dịch vừa phác thảo trên một tấm ván gỗ lớn. Đó là hình ảnh một hệ thống bánh xe nước khổng lồ, cùng với những ống dẫn và van điều tiết mà Tôn Bá chưa từng thấy bao giờ.
"Đây là nguyên lý của Archimedes," Lâm Dịch bắt đầu giải thích, chỉ vào hình vẽ. Hắn đơn giản hóa những khái niệm phức tạp nhất để Tôn Bá dễ hiểu. "Chúng ta sẽ dùng bánh xe lớn này, được đặt nghiêng, để nâng nước từ sông Thiên Thủy lên một độ cao nhất định. Nước sẽ được dẫn vào các khoang rỗng của bánh xe khi nó chìm xuống dưới, và khi bánh xe quay lên, nước sẽ được nâng lên và đổ vào kênh dẫn ở phía trên." Hắn vừa nói, vừa dùng que củi chỉ vào từng chi tiết, giải thích cách hoạt động của từng bộ phận, từ các chốt khóa, trục quay, đến hệ thống bánh răng đơn giản để tối ưu hóa lực kéo. Hắn cũng giải thích thêm về tầm quan trọng của việc đảm bảo độ kín của các ống dẫn, và cách dùng áp suất để đẩy nước đi xa hơn.
Tôn Bá lắng nghe một cách say mê, đôi mắt ông sáng rực lên. Ông là một thợ rèn tài năng, nhưng khả năng tư duy kỹ thuật của ông còn vượt xa khỏi những gì ông đã được học. Ông không chỉ nghe, mà còn hình dung, và đôi khi còn đưa ra những câu hỏi sắc bén. "Thiếu gia thật tài tình! Cái nguyên lý này... nó thật đơn giản mà lại hiệu quả đến không ngờ!" Ông thốt lên, giọng đầy thán phục. "Với vật liệu này, ta có thể làm nó bền hơn, hiệu quả hơn. Thay v�� dùng gỗ hoàn toàn, chúng ta có thể bọc sắt ở những chỗ chịu lực, và dùng da thú đã qua xử lý để làm kín các khe hở. Thậm chí, ta có thể nghĩ cách tận dụng sức nước chảy để quay bánh xe một phần, giảm bớt sức người kéo." Tôn Bá đã bị cuốn hút hoàn toàn vào dự án, ông đã bắt đầu nghĩ đến những cải tiến và tối ưu hóa dựa trên nguồn lực và kỹ thuật mà ông có.
Lâm Dịch khẽ mỉm cười. Đó chính là điều hắn mong đợi từ Tôn Bá – một người không chỉ làm theo mà còn có khả năng sáng tạo và thích nghi. "Rất tốt, Tôn Bá. Cứ làm theo những gì ông thấy là tốt nhất, miễn sao đảm bảo được hiệu quả và độ bền. Ta tin vào khả năng của ông." Hắn biết, trong thế giới này, không thể áp dụng hoàn toàn những kiến thức hiện đại mà không có sự điều chỉnh. Và Tôn Bá chính là cầu nối giữa lý thuyết của hắn và thực tiễn của Đại Hạ.
Trong khi Lâm Dịch và Tôn Bá đang thảo luận sôi nổi về kỹ thuật, Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, đang tất bật di chuyển. Hắn vác những tảng đá lớn, những thân gỗ vừa được đốn hạ, và các bao tải chứa đầy cát và vôi. Mồ hôi nhễ nhại trên khuôn mặt, nhưng hắn vẫn nở nụ cười tươi rói. "Đại ca yên tâm, vật liệu sẽ đến đúng lúc! Đội của ta đã vận chuyển hết số đá từ chân núi về rồi, gỗ cũng đang được xẻ. Cứ nói đại ca cần gì, Nhị Cẩu sẽ mang đến!" Hắn nói, giọng hăng hái, tràn đầy sự tự hào khi được góp sức vào công trình mà Lâm Dịch khởi xướng. Đối với Trần Nhị Cẩu, Lâm Dịch không chỉ là đại ca, mà còn là người đã mở ra cho hắn một con đường mới, một ý nghĩa mới trong cuộc đời. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Câu nói này không chỉ là một khẩu hiệu, mà là một lời thề.
Lâm Dịch nhìn Trần Nhị Cẩu, trong lòng không khỏi cảm thấy ấm áp. Sự tận tâm của những người xung quanh hắn là động lực lớn nhất để hắn tiếp tục. Hắn biết, không có những con người này, những kiến thức hiện đại của hắn cũng chỉ là những dòng chữ vô tri trên giấy. Hắn quay sang Tôn Bá. "Vậy thì, Tôn Bá, ta giao lại cho ông việc chế tạo các bộ phận. Hãy huy động toàn bộ thợ rèn lành nghề, và đảm bảo chất lượng từng chi tiết."
Tôn Bá gật đầu mạnh mẽ, đôi mắt rạng rỡ. "Thiếu gia cứ yên tâm! Ta sẽ không làm người thất vọng!" Ông lập tức quay sang các thợ rèn khác, bắt đầu phân công công việc, giọng nói đầy quyền uy và nhiệt huyết. Tiếng búa lại càng vang dội hơn, như một lời khẳng định cho sự khởi đầu của một công trình vĩ đại. Lâm Dịch đứng đó một lúc, quan sát sự hăng say của mọi người. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, nhưng với những con người này, hắn tin rằng Thôn Làng Sơn Cước sẽ có một tương lai tươi sáng hơn. Sự thành công của dự án thủy lợi này sẽ không chỉ giải quyết vấn đề nước tưới, mà còn củng cố niềm tin của dân làng vào sự lãnh đạo của hắn, biến hắn trở thành một "vị vua không ngai" thực sự, người có thể mang lại sự thay đổi và hy vọng cho một thế giới đang dần chìm trong loạn lạc.
***
Dưới ánh nắng chiều muộn, khi vầng dương bắt đầu ngả về phía tây, nhuộm vàng những ngọn cỏ xanh biếc trên Cánh Đồng Bất Tận, một khung cảnh lao động hăng say đang diễn ra. Tiếng gió xào xạc trên những ngọn cỏ cao, tiếng chim hót líu lo đâu đó xa xăm, tiếng côn trùng vo ve không ngừng nghỉ, tất cả tạo nên một bản hòa tấu bình dị của vùng quê, nhưng nay lại xen lẫn tiếng cuốc xẻng va chạm vào đất đá, tiếng hô hào của những người thợ.
Dân làng, cả những người bản xứ và những người tị nạn mới đến, dưới sự chỉ đạo của Vương Đại Trụ, đang hăng hái đào kênh, xây đập nhỏ. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, đang đứng giữa một nhóm dân làng, chỉ trỏ vào bản vẽ đơn giản mà Lâm Dịch đã hướng dẫn cho hắn. "Mọi người cố gắng lên! Thiếu gia nói có nước là có gạo, có gạo là sống được! Cứ đào sâu thêm chút nữa, kênh phải thẳng tắp mới dẫn nước tốt!" Giọng hắn to, rõ ràng, vang vọng khắp cánh đồng, truyền thêm nhiệt huyết cho mọi người. Hắn, vốn là một người nông dân trung thành và nhiệt tình, ban đầu cũng có chút bỡ ngỡ với những "kỹ thuật mới" mà Lâm Dịch đưa ra, nhưng niềm tin của hắn vào Lâm Dịch là vô điều kiện.
Ban đầu, không phải ai cũng tin tưởng vào "ý tưởng lạ" của Lâm Dịch. Một vài người già trong làng, những người đã quen với cách làm truyền thống, đã cau mày hoài nghi khi Lâm Dịch nói về việc "bơm nước lên cao" hay "hệ thống kênh dẫn khoa học". "Từ xưa đến nay, nước chảy chỗ trũng, thiếu gia làm sao ép nó chảy ngược lên được?" Lão Hứa, một nông dân lâu năm với gương mặt rám nắng và quần áo bạc màu, ban đầu là một trong số những người hoài nghi nhất. Ông đã sống cả đời với đất, và ông tin vào kinh nghiệm của mình hơn bất cứ lời nói nào.
Tuy nhiên, khi Lâm Dịch đích thân ra tận công trường, tay cầm bản vẽ, kiên nhẫn giải thích từng chi tiết, từng nguyên lý đơn giản mà hiệu quả, sự hoài nghi của họ dần tan biến. Hắn không chỉ nói suông, hắn còn vẽ hình minh họa, dùng cành cây để phác họa dòng chảy, giải thích cách đắp đập, nắn kênh sao cho tối ưu nhất. Hắn thậm chí còn tự tay cầm cuốc, đào những xẻng đất đầu tiên, cho thấy sự quyết tâm và không ngại khó khăn của mình. Hắn biết, để dẫn dắt những con người này, đôi khi không chỉ cần trí tuệ, mà còn cần sự gương mẫu và niềm tin. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhủ, "nhưng con người có thể tự tạo ra sự công bằng cho chính mình thông qua lao động và trí tuệ."
Lâm Dịch đi dọc theo các con kênh đang dần thành hình, kiểm tra từng đoạn một. Hắn cúi người xuống, dùng tay sờ vào mặt đất, cảm nhận độ cứng của bờ kênh, kiểm tra độ dốc. Hắn sửa chữa những sai sót nhỏ, hướng dẫn những người thợ cách đắp đất sao cho chắc chắn, cách đặt đá lót đáy kênh để tránh xói mòn. Khuôn mặt hắn lấm lem bùn đất, quần áo thô sơ cũng dính đầy vết bẩn, nhưng đôi mắt hắn vẫn sắc bén và tập trung. Hắn không cho phép bất kỳ sơ suất nào, bởi hắn biết, một sai sót nhỏ cũng có thể dẫn đến hậu quả lớn cho toàn bộ hệ thống.
"Lão Hứa, chỗ này cần đắp cao thêm một chút nữa. Nước sẽ chảy qua đây với lưu lượng lớn, cần đảm bảo bờ kênh đủ vững chắc," Lâm Dịch nói, chỉ vào một đoạn kênh.
Lão Hứa, người mà ban đầu cau có, giờ lại là người hăng hái nhất. Ông lau mồ hôi trên trán bằng mu bàn tay chai sạn, nở một nụ cười sảng khoái. "Ban đầu ta tưởng thiếu gia nói đùa, ai ngờ cách này thật sự có lý! Cái bánh xe kia, nó thật sự có thể đưa nước lên cao được sao? Ta đã già rồi mà vẫn còn được thấy những điều kỳ diệu như vậy!" Giọng ông đầy vẻ kinh ngạc và thán phục. Ông đã chứng kiến những thay đổi mà Lâm Dịch mang lại cho làng, từ việc canh tác cho đến cách tổ chức phòng thủ, và giờ đây, ông hoàn toàn tin tưởng vào Lâm Dịch. Sự hoài nghi đã được thay thế bằng niềm hy vọng và sự hăng hái.
Vương Đại Trụ cũng lại gần, khuôn mặt lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt rạng ngời. "Đại ca Lâm, mọi người làm việc rất hăng say. Ai cũng muốn thấy nước chảy về ruộng của mình. Mấy ngày nay, không ai than vãn mệt mỏi cả."
Lâm Dịch khẽ gật đầu, nhìn những khuôn mặt mệt mỏi nhưng đầy quyết tâm của dân làng. Hắn cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc. Đây không chỉ là việc xây dựng một hệ thống thủy lợi, mà còn là việc xây dựng niềm tin, xây dựng sự đoàn kết. Mỗi xẻng đất được đào lên, mỗi viên đá được đặt xuống đều là một phần của sự kiến thiết, của hy vọng về một tương lai tốt đẹp hơn. Hắn biết, sự ổn định lương thực không chỉ là yếu tố then chốt để duy trì quyền lực và ảnh hưởng của hắn trong thời loạn, mà còn là nền tảng để thu hút thêm dân cư và nhân tài cho căn cứ. Khi các vùng khác đang đói kém, Thôn Làng Sơn Cước sẽ trở thành một điểm tựa, một nơi nương náu đáng tin cậy.
Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời. Công việc vẫn tiếp diễn, không ai muốn dừng lại. Mọi người đều biết, mỗi giọt mồ hôi đổ xuống hôm nay sẽ là mỗi hạt thóc được gặt hái vào ngày mai. Và trong ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà, bóng dáng Lâm Dịch đứng giữa cánh đồng, cùng với những người dân cần mẫn, trông như một ngọn hải đăng của hy vọng, soi rọi con đường phía trước cho một cộng đồng đang cố gắng sinh tồn giữa bão táp loạn lạc.
***
Vài tuần sau, vào một bu���i hoàng hôn tuyệt đẹp, khi bầu trời trong xanh điểm những áng mây hồng rực, và cơn gió nhẹ mơn man qua những ngọn cây, Thôn Làng Sơn Cước chứng kiến một khoảnh khắc lịch sử. Tiếng reo hò vui mừng của dân làng vang vọng khắp không gian, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách, tạo nên một bản giao hưởng của niềm hy vọng và sự hân hoan. Mùi đất ẩm sau khi được tưới nước, mùi nước tươi mát từ con sông Thiên Thủy, cùng với không khí trong lành của vùng quê, tất cả tạo nên một cảm giác sảng khoái, thanh bình.
Hệ thống thủy lợi đồ sộ, được xây dựng bằng sự kết hợp giữa tri thức hiện đại của Lâm Dịch và sự khéo léo của Tôn Bá cùng sức lao động của toàn bộ dân làng, cuối cùng cũng chính thức đi vào hoạt động. Dòng nước mát lạnh, trong vắt từ thượng nguồn sông Thiên Thủy, sau khi được hệ thống bánh xe nước khổng lồ nâng lên, chảy qua các kênh dẫn mới, tưới mát những thửa ruộng khô cằn đang khao khát sự sống. Những vết nứt trên mặt đất dần biến mất, thay vào đó là màu bùn non mềm mại, hứa hẹn một mùa màng bội thu.
Lâm Dịch đứng cạnh Tôn Bá, Bạch Vân Nhi và Vương Đại Trụ, trên một gò đất cao nhìn xuống khu vực đập nước và kênh chính. Khuôn mặt hắn, dù vẫn còn chút vẻ mệt mỏi sau bao ngày vất vả chỉ đạo, nhưng ánh mắt sâu thẳm lại ánh lên một tia mãn nguyện hiếm thấy. Hắn nhìn những đứa trẻ reo hò chạy dọc bờ kênh, vỗ tay vui sướng khi thấy dòng nước mát lành tràn vào ruộng. Hắn nhìn những người nông dân già nua, khóe mắt rưng rưng, chắp tay tạ ơn trời đất, tạ ơn "thiếu gia Lâm".
"Thành công rồi, Lâm Dịch!" Bạch Vân Nhi nói, giọng nàng đầy phấn khích, đôi mắt thông minh của nàng lấp lánh niềm vui. Nàng quay sang nhìn hắn, ánh mắt tràn đầy sự thán phục. Nàng đã chứng kiến toàn bộ quá trình, từ những bản phác thảo ban đầu cho đến công trình hoàn chỉnh này, và nàng biết rằng, đây không chỉ là một dự án kỹ thuật, mà còn là một minh chứng cho tài năng và tầm nhìn vượt trội của Lâm Dịch.
Tôn Bá, với đôi bàn tay lấm lem bùn đất và dầu mỡ, cũng không giấu nổi sự xúc động. "Thiếu gia, đây là công trình vĩ đại nhất ta từng tham gia! Ta chưa từng nghĩ rằng có thể làm được điều kỳ diệu như vậy! Nước chảy ngược lên cao, tưới mát cả những thửa ruộng xa xôi nhất!" Ông nói, giọng run run, khuôn mặt khắc khổ giờ đây rạng rỡ một nụ cười chưa từng thấy. Ông cảm thấy tự hào không chỉ vì mình đã góp sức, mà còn vì đã được chứng kiến và học hỏi từ một trí tuệ siêu việt.
Vương Đại Trụ vỗ mạnh vào vai Lâm Dịch, nụ cười chất phác của hắn nở rộng. "Đại ca Lâm, ngài là vị thần sống của Thôn Làng Sơn Cước rồi! Nhờ có ngài, dân làng ta sẽ không còn lo đói kém nữa!" Giọng hắn to và rõ ràng, mang theo sự kính trọng và ngưỡng mộ vô bờ bến.
Lão Hồ, với tấm lưng còng và mái tóc bạc phơ, bước lại gần. Ông không nói nhiều, chỉ mỉm cười hiền hậu, rồi gật đầu tán thưởng Lâm Dịch. "Dân làng ta có phúc mới gặp được thiếu gia! Thiếu gia đã mang lại sự sống cho vùng đất này." Ánh mắt ông tràn đầy sự biết ơn và niềm tin tuyệt đối. Ông đã sống đủ lâu để biết rằng, trong một thế giới đầy biến động như thế này, một nhà lãnh đạo có thể mang lại sự no ấm cho dân chúng còn quý giá hơn cả ngàn vạn lời thề non hẹn biển.
Lâm Dịch khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu không khí trong lành. Cảm giác mát lạnh của gió mang theo hơi nước phả vào mặt hắn, như xoa dịu đi bao mệt mỏi và áp lực. Trong lòng hắn dâng lên một cảm giác mãn nguyện, một niềm vui lặng lẽ khi thấy thành quả của mình mang lại hạnh phúc cho những người xung quanh. Tuy nhiên, cảm giác đó nhanh chóng được thay thế bằng một ý thức trách nhiệm nặng nề. Hắn biết, đây chỉ là một bước khởi đầu.
Sự thành công của hệ thống thủy lợi này sẽ củng cố vững chắc nền tảng lương thực của căn cứ. Với nguồn nước ổn định, Thôn Làng Sơn Cước không chỉ tự cung tự cấp được, mà còn có thể sản xuất dư thừa, cho phép Lâm Dịch tiếp nhận thêm người tị nạn và mở rộng quy mô cộng đồng. Hắn cũng hiểu rằng, khả năng ứng dụng khoa học kỹ thuật của hắn, những "phép thuật" cải tạo tự nhiên này, sẽ không tránh khỏi việc thu hút sự chú ý của các thế lực khác. Thẩm Đại Nhân, hay thậm chí là những thế lực tu hành bí ẩn, có lẽ sẽ sớm để mắt đến vùng đất nhỏ bé nhưng đang phát triển nhanh chóng này.
Hắn nhìn Tôn Bá, người kỹ sư trưởng đang kiểm tra lần cuối các van điều tiết. Lâm Dịch tin rằng, Tôn Bá sẽ trở thành một cánh tay đắc lực, không chỉ trong các dự án nông nghiệp mà còn có thể liên quan đến công nghệ quân sự hoặc sản xuất khác trong tương lai. Sự ổn định lương thực mà họ vừa tạo ra sẽ là một yếu tố then chốt giúp Lâm Dịch duy trì quyền lực và ảnh hưởng trong thời loạn, khi các vùng đất khác đang chìm trong đói kém và loạn lạc.
Đứng giữa tiếng reo hò và niềm vui của dân làng, Lâm Dịch cảm thấy rõ hơn bao giờ hết gánh nặng trên vai mình. Hắn không phải là hoàng đế, cũng không phải là tiên nhân, nhưng hắn đang gánh vác trách nhiệm của một người lãnh đạo, người phải tìm cách bảo vệ những người mà hắn trân trọng. Con đường phía trước còn rất dài, và những bí ẩn về thế lực tu hành, về bản chất tàn khốc của thế giới này vẫn đang dần hé lộ. Nhưng hắn sẽ không từ bỏ. Vì những con người này, vì sự sống mà hắn đã gieo trồng, hắn sẽ tiếp tục chiến đấu, tiếp tục thích nghi, và tiếp tục kiến thiết. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và tri thức là vũ khí mạnh nhất – những chân lý đó chưa bao giờ đúng như lúc này.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.