Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 718: Đèo Thiên Sơn: Quyền Lực Ngầm

Ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, và nó sẽ cháy rực rỡ hơn bao giờ hết.

***

Sáng sớm hôm sau, ánh nắng ban mai dịu dàng rải vàng trên mái tranh, xuyên qua kẽ lá, đánh thức Thôn Làng Sơn Cước sau một đêm hội tưng bừng. Không khí không còn ồn ào náo nhiệt như đêm qua, thay vào đó là sự yên bình thường nhật, pha lẫn chút dư âm của niềm vui và sự gắn kết. Tiếng gà gáy lanh lảnh từ xa vọng lại, lẫn vào tiếng trẻ con nô đùa ríu rít đâu đó trong làng, và mùi khói bếp ấm nồng từ những căn nhà gỗ đơn sơ bắt đầu lan tỏa, hòa quyện với mùi đất ẩm và hơi sương đêm còn vương lại.

Lâm Dịch ngồi trong căn phòng làm việc tạm bợ của mình, nơi trước đây là kho chứa đồ cũ của gia ��ình, giờ đã được sửa sang lại thành một không gian gọn gàng, dù vẫn còn phảng phất mùi gỗ mục và đất ẩm. Trên chiếc bàn gỗ thô sơ đặt giữa phòng, một tấm bản đồ lớn của khu vực được trải ra, ghi chú bằng những nét mực đen và đỏ, đánh dấu các tuyến đường, các điểm dân cư, và những nơi có thể ẩn chứa hiểm nguy. Ánh sáng vàng nhạt từ khe cửa sổ hẹp hắt vào, chiếu lên khuôn mặt thanh tú của hắn, làm nổi bật những đường nét trầm tư, đôi mắt sâu thẳm vẫn còn hằn lên chút mệt mỏi sau đêm dài nhưng lại ánh lên vẻ sắc bén cố hữu. Hắn đang cùng Bạch Vân Nhi xem xét các báo cáo mới nhất về tình hình sản xuất và ổn định dân cư sau Hội Thi Đua.

Bạch Vân Nhi ngồi đối diện, dáng vẻ thanh thoát, đôi mắt thông minh lướt nhanh trên những cuộn giấy. Nàng mặc một bộ trang phục thương nhân màu xanh xám, tuy đơn giản nhưng không kém phần lịch sự, toát lên sự chuyên nghiệp và đáng tin cậy. Nàng khẽ thở phào, một nụ cười nhẹ nở trên môi. "Tình hình dân cư sau Hội Thi Đua có vẻ ổn định, sản xuất cũng đang dần đi vào quỹ đạo... Nhờ có sáng kiến của công tử, không những người tị nạn được an cư lạc nghiệp, mà cả dân làng cũ cũng có thêm động lực. Kho lương thực cũng đã được bổ sung đáng kể, đủ cho chúng ta vượt qua mùa đông sắp tới."

Lâm Dịch gật đầu, ngón tay hắn lướt nhẹ trên bản đồ, dừng lại ở một con sông nhỏ chảy qua Thôn Làng Sơn Cước. "Đó mới chỉ là bước khởi đầu, Vân Nhi. Nguồn lực của chúng ta vẫn còn hạn chế. Hơn nữa, chiến sự bên ngoài vẫn đang tiếp diễn, chúng ta không thể chủ quan. Việc tích hợp những người tị nạn này vào cộng đồng là một thành công lớn, nhưng cũng đồng nghĩa với việc trách nhiệm của chúng ta lớn hơn gấp bội. Dân số tăng lên, nhu cầu cũng tăng lên, áp lực lên hệ thống quản lý cũng vì thế mà nặng nề hơn." Hắn không cảm thấy vui mừng thái quá, mà chỉ xem đây là một bước tiến nhỏ trong hành trình sinh tồn đầy gian nan. Hắn biết, cái danh "vị vua không ngai" mà người ta gán cho hắn mang theo một gánh nặng vô hình, một lời hứa với hàng ngàn sinh mạng đang trông cậy vào hắn. Hắn không màng danh vọng, nhưng hắn màng đến sự bình yên cho những người này.

Bạch Vân Nhi khẽ gật đầu, hiểu ý hắn. "Vân Nhi đã phái người đi thăm dò các tuyến đường giao thương mới, cũng như tìm kiếm những vùng đất hoang có thể khai phá. Chúng ta cần mở rộng tầm ảnh hưởng để đảm bảo nguồn cung và sự phát triển bền vững." Nàng vốn là một thương nhân, tầm nhìn của nàng luôn hướng đến sự thịnh vượng kinh tế, nhưng giờ đây, dưới sự ảnh hưởng của Lâm Dịch, nàng đã học được cách kết hợp nó với sự ổn định và an ninh.

Đúng lúc đó, một bóng người hớt hải chạy vào, làm xáo động sự yên tĩnh trong căn phòng. Đó là Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt còn hơi ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn. Hắn thở hồng hộc, mồ hôi lấm tấm trên trán, cho thấy sự vội vã của mình.

"Bẩm đại ca, bẩm cô nương Bạch!" Trần Nhị Cẩu cố gắng điều hòa hơi thở. "Tình hình ở Đèo Thiên Sơn không ổn! Dân quân của Đại Trụ ca và Lý Hổ ca đang căng thẳng với người của Bang Hắc Sa. Hình như là tranh giành đường thông thương!"

Lâm Dịch nhíu mày, ánh mắt trở nên sắc bén hơn bao giờ hết. Hắn đưa tay ra hiệu cho Trần Nhị Cẩu bình tĩnh, sau đó chỉ vào một điểm trên bản đồ. "Đèo Thiên Sơn?"

"Dạ đúng vậy, đại ca!" Nhị Cẩu gật đầu lia lịa. "Mấy ngày nay bọn chúng đã bắt đầu dựng trạm gác, còn trắng trợn thu phí của các đoàn buôn qua lại. Vương Đại Trụ và Lý Hổ ca đã cử người đến nói chuyện, nhưng bọn chúng không chịu nhượng bộ, còn dọa dẫm. Mới sáng nay, có tin là hai bên đã xảy ra xô xát nhỏ, may mà chưa đổ máu."

Lâm Dịch trầm tư, ngón tay hắn gõ nhẹ lên mặt bàn. Đèo Thiên Sơn không chỉ là một con đường thông thương đơn thuần. Nó là huyết mạch nối liền Thôn Làng Sơn Cước với các vùng đất phía Tây, nơi có thể tìm thấy nguồn khoáng sản, gỗ quý và thậm chí là những khu chợ nhỏ để trao đổi hàng hóa. Trong thời loạn lạc, việc kiểm soát các tuyến đường giao thương chính là kiểm soát sinh mệnh của một cộng đồng. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, "và để sinh tồn, chúng ta phải kiểm soát nguồn lực."

"Bang Hắc Sa..." Bạch Vân Nhi lẩm bẩm, vẻ mặt nàng trở nên nghiêm trọng. "Họ là một bang phái giang hồ lớn trong vùng, tuy có giao hảo với chúng ta, nhưng bản tính vẫn là cường đạo. Giờ đây, khi chiến loạn bùng nổ, quyền lực của triều đình suy yếu, bọn chúng càng có cớ để bành trướng." Nàng biết rõ sự nguy hiểm của việc để một thế lực như Bang Hắc Sa kiểm soát một tuyến đường quan trọng. Họ sẽ không chỉ thu phí, mà còn có thể gây khó dễ, thậm chí là cướp bóc, phá hoại sự ổn định mà Lâm Dịch đã dày công xây dựng.

"Chúng ta không thể để tình hình leo thang." Lâm Dịch đứng dậy, ánh mắt quét qua bản đồ, như đang hình dung ra địa hình hiểm trở của Đèo Thiên Sơn. "Một cuộc xung đột vũ trang ở thời điểm này sẽ làm suy yếu cả hai bên, chỉ làm lợi cho kẻ địch bên ngoài." Hắn hiểu rõ, liên minh với Bang Hắc Sa từ trước đến nay chỉ là một sự hợp tác bất đắc dĩ, dựa trên lợi ích tạm thời và sự cân bằng quyền lực. Giờ đây, cán cân đó đang bị lung lay.

"Nhị Cẩu, ngươi lập tức đi gọi Vương Đại Trụ và Lý Hổ đến đ��y. Bảo họ chuẩn bị một đội dân quân tinh nhuệ, trang bị đầy đủ. Nhưng tuyệt đối không được hành động thiếu suy nghĩ, phải chờ lệnh của ta." Lâm Dịch ra lệnh dứt khoát.

"Dạ, đại ca!" Trần Nhị Cẩu vội vã cúi chào rồi chạy đi.

Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch, ánh mắt nàng đầy lo lắng nhưng cũng chất chứa sự tin tưởng tuyệt đối. "Công tử định làm gì?"

Lâm Dịch quay lại nhìn nàng, một nụ cười nhạt hiện trên môi. "Chúng ta sẽ đến Đèo Thiên Sơn. Để giải quyết một mâu thuẫn, đôi khi không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần sự khôn ngoan. 'Tri thức là vũ khí mạnh nhất,' Vân Nhi. Chúng ta sẽ dùng tri thức để giải quyết vấn đề này." Hắn biết, đây không phải là một trận chiến thông thường, mà là một cuộc đấu trí, một ván cờ chính trị mà hắn buộc phải thắng để bảo vệ căn cứ của mình. Hắn phải tìm ra một giải pháp dung hòa, một con đường để Bang Hắc Sa vẫn cảm thấy có lợi ích, mà cộng đồng của hắn vẫn giữ được sự kiểm soát và an toàn. Sự suy yếu của triều đình Đại Hạ đang tạo ra một khoảng trống quyền lực khổng lồ, và ai lấp đầy khoảng trống đó sẽ định hình tương lai của khu vực này. Hắn không muốn xưng bá, nhưng hắn cũng không thể để mình bị động.

Hắn trầm ngâm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai vẫn còn vương vấn trên những mái nhà. Sự bình yên này mong manh như sương khói, có thể tan biến bất cứ lúc nào nếu hắn không đủ tỉnh táo và kiên quyết.

***

Giữa trưa, cái nắng gay gắt của mùa hè vùng biên thùy như đổ lửa xuống đầu người, khiến không khí trở nên oi ả và nặng nề. Lâm Dịch cùng Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ và Lý Hổ, dẫn theo một nhóm dân quân nhỏ, đang men theo Con Đường Mòn Cổ dẫn đến Đèo Thiên Sơn. Con đường này vốn là một tuyến giao thông quan trọng, nhưng giờ đây, dưới cái nắng chói chang, nó hiện lên vẻ hoang vu và đầy rẫy những dấu vết của sự tranh chấp.

Đường đất lạo xạo dưới chân, bụi đỏ bay lên mỗi khi có bước chân hay gió nhẹ thổi qua. Hai bên đường, cây cối mọc um tùm, những bụi gai dại vươn ra, thỉnh thoảng lại bắt gặp những cột mốc đá cổ phủ đầy rêu phong, chứng tích của một thời đã xa, khi con đường này còn sầm uất và bình yên. Tiếng lá cây xào xạc trong gió khô, tiếng côn trùng kêu rỉ rả không ngừng, tạo nên một bản giao hưởng đơn điệu của vùng hoang dã. Mùi đất khô, lá ẩm mục và hương hoa dại thoang thoảng quyện vào nhau, gợi lên một cảm giác vừa yên tĩnh, vừa phiêu lưu, nhưng cũng ẩn chứa chút rờn rợn.

Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, bước đi dứt khoát ở phía trước, vẻ mặt chất phác của hắn giờ đây đầy vẻ tức giận và kiên quyết. "Bọn Hắc Sa Bang đó càng ngày càng quá đáng! Chúng tự cho mình quyền thu phí, còn đòi kiểm soát cả tuyến đường này!" Hắn nghiến răng, tay nắm chặt chuôi đao bên hông. "Đại ca Lâm, chúng ta không thể để yên được. Tuyến đường này là đường sống của chúng ta, cũng là đường vận chuyển lương thực, vật tư cho căn cứ. Nếu để chúng kiểm soát hoàn toàn, chúng ta sẽ bị cắt đứt mọi nguồn cung!"

Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ và vết sẹo nhỏ trên lông mày, gật đầu đồng tình. Hắn cũng vạm vỡ không kém Vương Đại Trụ, nhưng có phần trầm tĩnh hơn, tuy nhiên sự phẫn nộ trong ánh mắt hắn vẫn rõ ràng. "Đại Trụ ca nói đúng. Chúng ta đã phải đánh đổi bao nhiêu xương máu để giữ vững vùng đất này, không thể để bọn cường đạo kia giẫm đạp lên lợi ích của dân làng. Nếu triều đình không còn khả năng quản lý, thì chúng ta phải tự bảo vệ mình!" Giọng Lý Hổ tuy trầm nhưng đầy kiên quyết, phản ánh sự cứng đầu và ý chí không dễ bị khuất phục của hắn.

Lâm Dịch im lặng l��ng nghe, đôi mắt hắn không ngừng quan sát xung quanh. Hắn đi dọc theo con đường, dừng lại ở vài điểm chiến lược, kiểm tra các tảng đá lớn, những bụi cây rậm rạp, như đang đánh giá khả năng phòng thủ và tấn công của địa hình. Hắn nhận thấy những dấu vết mới của các cuộc xô xát nhỏ: vài vết máu khô trên đá, những cành cây gãy đổ, và cả những dấu chân lộn xộn. Mùi khói thuốc súng cũ thoang thoảng trong không khí, minh chứng cho những cuộc đối đầu gần đây.

"Vân Nhi, cô thấy sao về địa thế này?" Lâm Dịch hỏi, quay sang Bạch Vân Nhi.

Bạch Vân Nhi, dù không quen với địa hình hiểm trở, nhưng với kinh nghiệm của một thương nhân lão luyện, nàng nhanh chóng nhận ra tầm quan trọng của con đường. Nàng chỉ vào một đoạn đường hẹp, hai bên là vách núi dựng đứng. "Công tử, đoạn này là tử huyệt. Nếu bị chặn ở đây, đoàn xe sẽ không có đường thoát. Và đây cũng là nơi dễ dàng nhất để kiểm soát toàn bộ tuyến đường." Nàng khẽ chau mày, "Hắc Sa Bang chắc chắn đã nhắm vào điểm này."

Lâm Dịch gật đầu. "Không sai. Về mặt chiến lược quân sự, đây là một chốt chặn hoàn hảo. Còn về mặt kinh tế, nó là cửa ngõ duy nhất." Hắn liếc nhìn Vương Đại Trụ và Lý Hổ, những người đang đứng bên cạnh, vẻ mặt căng thẳng. "Mỗi chuyến hàng qua đây, mỗi người dân qua lại, đều phải chịu sự kiểm soát của kẻ khác. Đó là điều chúng ta không thể chấp nhận."

Hắn dừng lại bên một trạm gác tạm bợ của dân quân, hỏi han tình hình từ những người lính đang đứng gác. Họ đều là những người dân tị nạn mới hoặc dân làng cũ, gương mặt hốc hác nhưng ánh mắt đầy cảnh giác và ý chí kiên cường. "Tình hình thế nào?" Lâm Dịch hỏi.

Một người lính trẻ, gương mặt còn non nớt, cung kính trả lời: "Bẩm Lâm công tử, chúng tôi vẫn thay phiên canh gác cẩn mật. Bọn Bang Hắc Sa thỉnh thoảng lại phái người đến quấy nhiễu, nhưng chúng tôi chưa để chúng vượt qua giới hạn."

Lâm Dịch vỗ vai người lính. "Tốt lắm. Hãy giữ vững tinh thần."

Trong lòng Lâm Dịch, hắn đang cân nhắc rất nhiều điều. Việc Bang Hắc Sa cố gắng kiểm soát Đèo Thiên S��n không chỉ đơn thuần là muốn trục lợi. Trong thời loạn, ai kiểm soát được tuyến đường giao thương, người đó sẽ kiểm soát được dòng chảy của thông tin, của vũ khí, của lương thực. Đó là một phần của cuộc chiến tranh giành quyền lực ngầm đang diễn ra khắp Đại Hạ. Hắn đã xây dựng Thôn Làng Sơn Cước thành một căn cứ vững chắc, nhưng nếu bị cô lập về kinh tế, tất cả công sức sẽ đổ sông đổ biển. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ. "Muốn có sự công bằng, phải tự mình giành lấy."

Hắn đứng trên đỉnh đèo, nhìn xuống thung lũng. Con đường mòn uốn lượn như một con rắn khổng lồ. Hắn không thể để nó rơi vào tay kẻ khác. Nhưng hắn cũng không muốn đổ máu vô ích. Liên minh với Bang Hắc Sa, dù mong manh, vẫn còn giá trị nhất định. Chúng ta đã từng hợp tác trong vài lần vận chuyển hàng hóa, thậm chí là chống lại một số toán cướp nhỏ. Đẩy họ hoàn toàn vào thế đối đầu sẽ tạo ra một kẻ thù nguy hiểm ngay sát nách, làm suy yếu lực lượng phòng thủ chung trước quân địch thực sự.

Vấn đề không phải là ai mạnh hơn, mà là ai có giải pháp tốt hơn. Hắn phải tìm ra một cách để cả hai bên đều cảm thấy được tôn trọng và có lợi ích, một giải pháp bền vững hơn là chỉ dựa vào sức mạnh. Lâm Dịch hiểu rằng, việc kiểm soát các tuyến đường giao thương không chỉ là về kinh tế mà còn là một phần quan trọng của việc xây dựng quyền lực và ảnh hưởng trong bối cảnh vương triều đang sụp đổ. Điều này sẽ thu hút sự chú ý của nhiều thế lực khác trong tương lai, nên hắn phải thiết lập một tiền lệ vững chắc ngay từ bây giờ.

Sau một hồi quan sát kỹ lưỡng, Lâm Dịch quay lại, ánh mắt kiên định. "Chúng ta sẽ không đánh nhau ở đây. Nhưng chúng ta cũng không nhượng bộ. Đại Trụ, Lý Hổ, hãy cho người chuẩn bị một buổi gặp mặt với Thủ Lĩnh Hắc Sa. Chúng ta sẽ đàm phán."

Vương Đại Trụ và Lý Hổ nhìn nhau, vẻ mặt ngạc nhiên nhưng cuối cùng cũng gật đầu. Họ tin tưởng vào Lâm Dịch, dù cách giải quyết của hắn đôi khi vượt quá sự hiểu biết của họ. "Vâng, Đại ca Lâm!"

Bạch Vân Nhi khẽ mỉm cười. Nàng biết, Lâm Dịch đã có kế hoạch của riêng mình. Hắn không bao giờ hành động một cách mù quáng, và mỗi quyết định của hắn đều được cân nhắc kỹ lưỡng, chứa đựng sự thông tuệ của một người đến từ thế giới khác.

***

Chiều tối, một cơn gió lớn bắt đầu nổi lên, thổi bay những đám mây đen kịt từ phía xa, báo hiệu một cơn mưa sắp tới. Không khí trong Thôn Làng Sơn Cước trở nên âm u và nặng nề hơn bao giờ hết, như thể cả bầu trời cũng đang nín thở theo cuộc đàm phán sắp diễn ra.

Trong đại sảnh lớn nhất của thôn, nơi thường dùng để tổ chức các buổi họp quan trọng hoặc tiệc tùng, giờ đây được sắp xếp thành một không gian trang trọng nhưng đầy căng thẳng. Những ngọn nến dầu lung lay trong gió lùa qua khe cửa, hắt lên những bóng đổ dài, tạo nên một bầu không khí u ám và khó lường. Mùi đất ẩm và khói bếp xen lẫn với mùi căng thẳng và mồ hôi của những người đang ngồi chờ đợi.

Hai phe ngồi đối diện nhau qua một chiếc bàn gỗ lớn. Một bên là Vương Đại Trụ và Lý Hổ, cùng với vài dân quân tinh nhuệ, tay vẫn đặt hờ trên chuôi kiếm, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác và không chút nhượng bộ. Vương Đại Trụ, với gương mặt chất phác nhưng giờ đây đầy vẻ kiên nghị, thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía đối diện với ánh mắt hằn học. Lý Hổ, vẻ mặt hung dữ thường ngày, giờ càng thêm phần cứng rắn, đôi mắt sắc lẹm không rời khỏi đối thủ.

Bên kia bàn, Thủ Lĩnh Hắc Sa, Hắc Phong, ngồi sừng sững như một ngọn núi đen. Hắn là một người đàn ông cường tráng, mặc bộ y phục màu đen, toát ra khí chất ngang tàng và ngạo mạn của kẻ đứng đầu một bang phái giang hồ. Ánh mắt hắn sắc lẹm như chim ưng, quét qua từng người trong đoàn dân quân. Trên mặt hắn có một vết sẹo dài từ thái dương xuống gò má, càng tăng thêm vẻ dữ tợn. Ngồi bên cạnh hắn là A Cường, một tên thuộc hạ với vẻ mặt hung tợn, tay đặt trên thanh đao lớn, ánh mắt bốc đồng và dễ kích động. Vài tên thuộc hạ khác của Bang Hắc Sa cũng ngồi rải rác xung quanh, tất cả đều mang theo vẻ bất cần và sẵn sàng gây sự.

Lâm Dịch ngồi ở vị trí trung tâm, chiếc ghế chủ tọa. Hắn không mặc đồ quá sang trọng, chỉ là bộ y phục vải thô thường ngày, nhưng lại toát ra một khí chất bình tĩnh đến lạ thường, một sự uy thế vô hình khiến cả Hắc Phong cũng phải nhìn hắn bằng ánh mắt thận trọng. Bên cạnh hắn là Bạch Vân Nhi, nàng giữ vẻ mặt trầm tĩnh, nhưng đôi mắt thông minh của nàng không ngừng quan sát mọi động thái của hai bên. Nàng là người hiểu rõ nhất những tính toán đằng sau mỗi lời nói, mỗi ánh mắt.

Không ai nói một lời nào, chỉ có tiếng gió rít bên ngoài cửa sổ và tiếng nến cháy lách tách trong tĩnh mịch. Bầu không khí đặc quánh sự thù địch và nghi kỵ. Lâm Dịch để sự căng thẳng đó kéo dài, như một cách để cả hai bên tự mình cảm nhận áp lực, và để hắn có thời gian đánh giá đối thủ.

Cuối cùng, Hắc Phong lên tiếng, giọng hắn khàn khàn và đầy vẻ thách thức. "Lâm Dịch, ngươi muốn nói chuyện gì? Chẳng lẽ muốn quản cả chuyện làm ăn của Bang Hắc Sa ta sao?" Hắn nhếch mép cười khẩy, ánh mắt sắc bén như muốn xuyên thủng Lâm Dịch.

Lâm D��ch không vội trả lời, hắn từ tốn rót một chén trà, mùi hương nhẹ nhàng lan tỏa trong không khí căng thẳng. Hắn nâng chén trà lên, nhấp một ngụm nhỏ, sau đó đặt xuống, động tác chậm rãi và bình thản đến lạ. "Không phải quản, mà là cùng nhau xây dựng trật tự, Thủ Lĩnh Hắc Phong." Giọng Lâm Dịch trầm ổn, vang vọng trong đại sảnh, mang theo một sự kiên định không thể lay chuyển. "Trong thời loạn, nội bộ đấu đá chỉ làm lợi cho kẻ địch. Con đường này, ai kiểm soát cũng phải vì lợi ích chung, vì sự an toàn của bá tánh và sự thịnh vượng của khu vực."

"Lợi ích chung? An toàn bá tánh?" A Cường đột ngột đập mạnh bàn, chiếc bàn gỗ rung lên bần bật, thu hút sự chú ý của mọi người. "Hắc Sa Bang chúng ta làm gì cần ngươi dạy dỗ! Việc Bang Hắc Sa chúng ta làm ăn thế nào không đến lượt ngươi xen vào! Đèo Thiên Sơn là địa bàn của chúng ta, chúng ta thu phí thì sao chứ? Ai không chịu, cứ việc quay về!" Hắn hùng hổ đứng dậy, tay đã đặt lên chuôi đao.

Vương Đại Trụ lập tức đứng phắt dậy, ánh mắt nảy lửa. "Ngươi nói gì? Đèo Thiên Sơn là đường sống của dân làng chúng ta! Các ngươi tự ý dựng trạm thu phí, ngang nhiên cướp bóc, còn gì là đạo nghĩa giang hồ? Đừng tưởng chúng ta sợ các ngươi!"

"Đúng vậy!" Lý Hổ cũng gầm lên, sẵn sàng lao vào. "Các ngươi muốn gây sự sao? Dân quân chúng ta không ngại chiến đấu!"

Không khí trong đại sảnh như nổ tung, kiếm đã rút ra khỏi vỏ loáng nhoáng. Những tiếng quát tháo, tiếng đập bàn vang lên. Các thuộc hạ của Bang Hắc Sa cũng đồng loạt đứng dậy, tay nắm chặt binh khí. Chỉ một tia lửa nhỏ nữa thôi là một cuộc đổ máu có thể xảy ra ngay tại đây.

"Dừng lại!" Lâm Dịch đột ngột lên tiếng, giọng hắn không quá lớn, nhưng lại mang một sự trấn áp kỳ lạ, khiến mọi tiếng ồn ào lập tức lắng xuống. Hắn không hề đứng dậy, vẫn ngồi đó, ánh mắt bình thản nhưng đầy uy nghiêm. "Các ngươi muốn giải quyết vấn đề bằng bạo lực sao? Hay muốn chứng tỏ ai có tiếng nói to hơn?" Hắn quét mắt qua từng người, ánh mắt dừng lại ở Hắc Phong. "Thủ Lĩnh Hắc Phong, ta nghĩ ngươi cũng không muốn một cuộc chiến tranh không cần thiết. Chúng ta đều có những mục tiêu riêng, nhưng có một điều chung: không ai muốn thấy khu vực này chìm trong hỗn loạn hơn nữa."

Hắc Phong nhìn chằm chằm Lâm Dịch, ánh mắt sắc lẹm, nhưng hắn không ra lệnh cho thuộc hạ của mình hành động. Hắn biết Lâm Dịch không phải là một kẻ dễ đối phó. Người đàn ông này tuy không có võ công cao cường, nhưng cái đầu của hắn lại đáng sợ hơn bất kỳ lưỡi đao nào. "Vậy ý ngươi là sao?" Hắc Phong hỏi, giọng nói bớt đi phần nào sự hung hăng, nhưng vẫn đầy vẻ cảnh giác.

"Ý ta là chúng ta cần một trật tự mới," Lâm Dịch đáp, "một trật tự mà cả hai bên đều có lợi, và quan trọng nhất là không làm hại đến sự ổn định chung." Hắn nhìn Bạch Vân Nhi, nàng khẽ gật đầu, đặt một cuộn giấy đã chuẩn bị sẵn lên bàn.

"Đèo Thiên Sơn, như các ngươi đã biết, là tuyến đường huyết mạch. Việc kiểm soát nó mang lại lợi ích lớn, nhưng cũng đi kèm với trách nhiệm lớn. Các ngươi thu phí, nhưng có đảm bảo được an toàn cho các đoàn buôn không? Có sửa chữa đường sá khi nó xuống cấp không? Có trấn áp được những toán cướp khác đang nhăm nhe con đường này không?" Lâm Dịch hỏi dồn dập, những câu hỏi sắc bén như dao găm, đánh trúng vào những điểm yếu của Bang Hắc Sa.

Hắc Phong nhíu mày. Hắn biết, Bang Hắc Sa chỉ quan tâm đến việc thu lợi, chứ không màng đến việc duy trì hay bảo vệ tuyến đường lâu dài.

"Nếu chỉ thu phí mà không đảm bảo được an toàn, không duy trì được tuyến đường, thì các đoàn buôn sẽ dần dần tìm con đường khác, hoặc tệ hơn, sẽ không còn ai dám mạo hiểm qua lại nữa. Khi đó, không chỉ dân làng chúng ta thiệt hại, mà ngay cả Bang Hắc Sa các ngươi cũng sẽ mất đi nguồn thu." Lâm Dịch phân tích một cách lạnh lùng và logic, giống như một thương nhân đang tính toán lời lãi, nhưng lại mang tầm vóc của một chiến lược gia. "Ngược lại, nếu chúng ta cùng nhau quản lý, cùng nhau bảo vệ, cùng nhau duy trì, thì tuyến đường này sẽ trở nên an toàn hơn, sầm uất hơn. Lợi ích thu về sẽ nhiều hơn, và bền vững hơn."

Hắn đưa ra đề xuất của mình: "Chúng ta sẽ thành lập một 'Liên Minh Bảo Vệ Giao Thương Thiên Sơn'. Tuyến đường sẽ do cả hai bên cùng quản lý. Dân quân của ta sẽ đảm bảo an ninh cho khu vực gần Thôn Làng Sơn Cước và các đoàn buôn đi qua. Bang Hắc Sa sẽ đảm bảo an ninh ở phần xa hơn, chống lại các thế lực giang hồ khác. Mức phí thu sẽ được quy định rõ ràng, công khai. Một phần phí sẽ được sử dụng để duy trì, sửa chữa đường sá, và một phần sẽ được dùng để bồi dưỡng cho những người lính, những người thuộc hạ của cả hai bên đã bỏ công sức bảo vệ tuyến đường." Lâm Dịch dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Hắc Phong. "Phần còn lại, sẽ được chia đều, và một phần nhỏ sẽ được đóng góp vào 'quỹ chung' của Thôn Làng Sơn Cước để phát triển cộng đồng và phòng bị chiến tranh. Đây là sự đảm bảo cho sự thịnh vượng lâu dài của tất cả chúng ta, cũng là nguồn lực để chúng ta cùng nhau đối phó với những thách thức lớn hơn từ bên ngoài."

Hắc Phong trầm ngâm. Đề xuất của Lâm Dịch không phải là không có lý. Việc chia sẻ quyền lực và lợi ích, đồng thời giảm bớt gánh nặng bảo vệ đ��ờng sá, có vẻ hấp dẫn hơn là phải đối đầu trực diện với một lực lượng dân quân đang ngày càng lớn mạnh và được tổ chức tốt. Hắn cũng không muốn bị cô lập và trở thành mục tiêu của các thế lực khác. Hắn liếc nhìn A Cường, kẻ đang có vẻ thất vọng và bực bội.

"Thủ Lĩnh, chúng ta..." A Cường định nói gì đó, nhưng bị Hắc Phong ra hiệu im lặng.

Lâm Dịch biết, đây là thời điểm mấu chốt. Hắn không cho phép mình yếu mềm. "Nếu Bang Hắc Sa không muốn hợp tác, chúng ta cũng có thể tự mình bảo vệ tuyến đường này. Chỉ là, cái giá phải trả sẽ cao hơn, và ta tin rằng đó là cái giá mà cả hai bên đều không mong muốn." Hắn không nói trắng ra là sẽ dùng vũ lực, nhưng ẩn ý đe dọa đã rõ ràng.

Hắc Phong thở hắt ra, một tiếng động nặng nề vang lên trong không gian tĩnh mịch. Hắn nhìn chằm chằm Lâm Dịch một lúc lâu, ánh mắt sắc bén vẫn đầy vẻ thăm dò và nghi ngờ. Cuối cùng, hắn gật đầu miễn cưỡng. "Được thôi, Lâm Dịch. Nghe có vẻ hợp lý. Nhưng ta muốn các điều khoản phải được ghi rõ ràng, chi tiết, và phải có sự giám sát của cả hai bên." Hắn vẫn không hoàn toàn tin tưởng, nhưng đã chấp nhận giải pháp này. Hắn biết, trong tình hình hiện tại, duy trì liên minh bất đắc dĩ này là lựa chọn tốt nhất.

Lâm Dịch khẽ mỉm cười. "Đó là điều hiển nhiên." Hắn quay sang Bạch Vân Nhi. "Vân Nhi, cô hãy cùng thủ lĩnh Hắc Phong thảo luận chi tiết các điều khoản, đảm bảo công bằng cho cả hai bên."

Bạch Vân Nhi gật đầu, ánh mắt nàng đầy vẻ thán phục. Nàng biết, Lâm Dịch đã không chỉ giải quyết một mâu thuẫn, mà còn củng cố thêm quyền lực phi chính thức của mình, biến hắn trở thành một nhà lãnh đạo chính trị và quân sự thực thụ trong thời loạn.

Cuộc đàm phán kết thúc, nhưng sự căng thẳng vẫn còn vương vấn trong không khí. Hắc Phong và thuộc hạ của hắn rời đi, ánh mắt Hắc Phong vẫn sắc bén nhìn chằm chằm Lâm Dịch, như muốn nói: "Liên minh này vẫn còn rất mong manh, và có thể đổ vỡ bất cứ lúc nào nếu lợi ích của Bang Hắc Sa bị đe dọa." Lâm Dịch hiểu điều đó. Hắn biết, đây chỉ là một giải pháp tạm thời, một sự cân bằng quyền lực mới được thiết lập, và hắn sẽ phải tiếp tục cẩn trọng.

Vương Đại Trụ và Lý Hổ, tuy vẫn còn vẻ bực bội, nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm. "Đại ca Lâm, ngài thật sự là... quá tài tình!" Vương Đại Trụ nói, giọng đầy kính phục.

Lâm Dịch chỉ lắc đầu. "Không có gì là tài tình cả. Chỉ là biết cách nhìn vào lợi ích chung. Trong thời loạn, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và tri thức là vũ khí mạnh nhất. Chúng ta phải học cách vận dụng mọi thứ để bảo vệ những gì mình trân trọng." Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, cơn gió vẫn rít, nhưng những đám mây đen đã bắt đầu tan. Hắn biết, việc kiểm soát và quản lý các tuyến đường giao thương sẽ trở thành một yếu tố then chốt cho sự sống còn và phát triển của căn cứ Lâm Dịch trong tương lai, thu hút thêm sự chú ý của các thế lực khác. Cơ chế "đóng góp vào quỹ chung" này có thể là tiền đề cho việc xây dựng một hệ thống tài chính chính thức hơn cho "vương quốc" của hắn, một bước tiến quan trọng trong việc củng cố quyền lực và sự tự chủ.

Lâm D��ch cảm thấy một sự mệt mỏi bao trùm lấy mình. Mỗi ngày, hắn phải đối mặt với những vấn đề phức tạp hơn, từ an cư cho người tị nạn đến việc quản lý các thế lực giang hồ. Hắn không phải là hoàng đế, cũng không phải là tiên nhân, nhưng hắn đang gánh vác trách nhiệm nặng nề không kém. Hắn hiểu rằng, con đường phía trước còn rất dài, và hắn sẽ phải không ngừng phát triển kỹ năng lãnh đạo của mình để đối phó với một thế giới đang dần hé lộ những bí ẩn về thế lực tu hành và bản chất tàn khốc của nó. Nhưng hắn sẽ không từ bỏ. Vì những con người đang tin tưởng vào hắn, vì sự bình yên mà hắn đã hứa sẽ bảo vệ.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free