Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 717: Hội Thi Đua: Gieo Mầm Thịnh Vượng Giữa Loạn Ly

Trời rạng sáng, một màn sương mỏng như lụa vương vấn trên những mái tranh của Thôn Làng Sơn Cước, rồi dần tan biến dưới ánh nắng ban mai dịu nhẹ. Khắp nơi, tiếng gà gáy thưa thớt, tiếng chó sủa vọng từ xa, và đâu đó là tiếng trẻ con nô đùa, đánh thức một ngày mới. Mùi khói bếp thoảng bay trong không khí, hòa quyện với mùi đất ẩm và hơi sương còn đọng lại trên cây cỏ, tạo nên một bầu không khí bình yên đến lạ lùng, gần như đánh lừa người ta quên đi thời loạn.

Lâm Dịch đứng lặng trên một mỏm đồi nhỏ, nơi có thể bao quát toàn bộ ngôi làng và khu định cư tạm bợ mới được dựng lên cho người tị nạn. Thân hình hắn vẫn gầy gò, hơi xanh xao, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ kiên định đến lạ. Hắn nhìn những ngôi nhà gỗ đơn giản, mái tranh vừa hoàn thành, đứng san sát nhau, rồi lại đưa mắt về phía những luống đất mới được cày xới, xen giữa những mảnh ruộng xanh non của dân làng cũ. Cảnh tượng đông đúc nhưng trật tự, những gương mặt mệt mỏi nhưng giờ đây đã ánh lên tia hy vọng, khiến hắn cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc, song cũng đi kèm với một gánh nặng vô hình.

“Hạt giống đã gieo,” Lâm Dịch thầm nghĩ, “nhưng cần một cơn mưa để chúng nảy mầm mạnh mẽ. Không chỉ là lương thực, mà là tinh thần.” Hắn hiểu rằng, việc tiếp nhận hàng trăm người tị nạn không phải là kết thúc của vấn đề, mà là khởi đầu cho một chuỗi những thách thức mới. Nguồn lương thực, dù đã được cải thiện nhờ phương pháp canh tác mới, vẫn cần phải tăng lên gấp bội. Chỗ ở tạm bợ cần được củng cố và xây dựng kiên cố hơn. Quan trọng nhất, sự hòa nhập của những người mới, vốn mang theo nỗi sợ hãi và mất mát, vào một cộng đồng vốn đã tự đủ, là điều tối cần thiết. Nếu không có sự gắn kết, mọi nỗ lực chỉ như xây nhà trên cát.

Bạch Vân Nhi ti���n đến gần, nàng khoác một chiếc áo choàng mỏng, mái tóc búi cao gọn gàng, toát lên vẻ tinh anh thường thấy. Đôi mắt nàng quét một lượt qua cảnh vật bên dưới, rồi dừng lại trên Lâm Dịch, ánh lên vẻ lo lắng. “Dịch ca, liệu chúng ta có đủ sức quản lý tất cả không? Dân số tăng lên quá nhanh. Lương thực, chỗ ở, và cả những mâu thuẫn có thể nảy sinh giữa dân làng cũ và người tị nạn… Ta e rằng mọi thứ sẽ trở nên khó khăn hơn chúng ta tưởng.”

Lâm Dịch khẽ quay đầu, nhìn thẳng vào mắt nàng. “Chính vì vậy, chúng ta cần biến gánh nặng thành động lực, Vân Nhi. Đây không chỉ là việc cho họ một bát cơm, mà là cho họ một lý do để sống, để cống hiến. Một cộng đồng muốn tồn tại và phát triển trong thời loạn, phải là một cộng đồng đoàn kết, biết tự cường.” Hắn lại nhìn xuống làng, ánh mắt quét qua từng tốp người đang bắt đầu công việc buổi sáng. “Mỗi người tị nạn đều mang theo một câu chuyện đau thương, nhưng cũng mang theo một tiềm năng. Họ là nguồn lao động, là tri thức, là sức mạnh nếu chúng ta biết cách khai thác.”

Trong sâu thẳm tâm trí, Lâm Dịch hình dung về một xã hội thu nhỏ, một cỗ máy cần được bôi trơn và vận hành nhịp nhàng. Anh không thể chỉ là người ban phát lòng tốt, mà phải là người kiến tạo một hệ thống. “Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,” hắn nhắc nhở bản thân, “nhưng để sinh tồn một cách bền vững, cần phải có sự thịnh vượng và đoàn kết.” Hắn nghĩ đến Cổ Ngọc Phù trong người mình, về lời đồn về "linh khí mỏng manh" của thế giới này. Phải chăng, chính sự sống, sự nỗ lực, và cả lòng trắc ẩn của con người đang góp phần nuôi dưỡng thứ linh khí ấy, khiến nó trở nên dồi dào hơn? Nếu vậy, thì việc tạo ra một cộng đồng vững mạnh, đầy hy vọng chính là cách để hắn tự bảo vệ mình và những người xung quanh khỏi sự tàn phá của thời cuộc.

Lâm Dịch trầm tư một lát, rồi ánh mắt hắn lóe lên một ý tưởng. Hắn quay sang Bạch Vân Nhi, khóe môi khẽ nhếch. “Ta có một kế hoạch. Một kế hoạch để biến những lo lắng của nàng thành sức mạnh, để biến những mảnh rời rạc này thành một khối thống nh���t.”

Bạch Vân Nhi nhìn hắn, đôi mắt thông minh của nàng phản chiếu sự tò mò và tin tưởng. Nàng đã quá quen thuộc với những ý tưởng táo bạo nhưng luôn hiệu quả của Lâm Dịch. “Dịch ca lại có ý tưởng gì mới lạ nữa sao?” Nàng hỏi, giọng điệu có chút pha lẫn sự chờ mong.

“Một cuộc thi,” Lâm Dịch đáp, ánh mắt hắn xa xăm, như đang hình dung ra khung cảnh nhộn nhịp sắp tới. “Một cuộc thi đua sản xuất và xây dựng. Không chỉ để tăng năng suất, mà còn để khơi dậy tinh thần, tạo ra sự cạnh tranh lành mạnh, và quan trọng nhất, là gắn kết mọi người lại với nhau.” Hắn tin rằng, con người, dù ở thời đại nào, dù ở hoàn cảnh nào, đều cần có mục tiêu, cần có sự công nhận, và cần có hy vọng. Và một cuộc thi, với những phần thưởng thiết thực, có thể là ngọn lửa thắp lên những điều đó. Hắn biết, “Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” nhưng tri thức chỉ phát huy tối đa sức mạnh khi có sự đồng lòng của con người.

***

Trưa hôm đó, tại quảng trường trung tâm của Thôn Làng Sơn Cước, một đám đông lớn chưa từng thấy đã tụ tập. Dân làng cũ, với những gương mặt quen thuộc, đứng lẫn với hàng trăm người tị nạn mới đến, ánh mắt đầy tò mò và chút ngần ngại. Không khí buổi trưa dù nắng ấm nhưng vẫn phảng phất sự căng thẳng nhẹ, như một sợi dây vô hình kết nối và chia cắt hai nhóm người. Mùi đất ẩm và khói bếp vẫn vấn vương, nhưng giờ đây hòa cùng mùi mồ hôi của đám đông và mùi cỏ khô từ những xe đẩy được tập trung gần đó.

Lâm Dịch, trong bộ trang phục vải thô giản dị nhưng sạch sẽ, đứng trên một bục gỗ cao được Vương Đại Trụ và Lý Hổ khẩn trương dựng lên. Bên cạnh hắn là Bạch Vân Nhi, với vẻ ngoài thanh lịch và trầm tĩnh, cùng với Vương Đại Trụ vạm vỡ và Lý Hổ hung dữ nhưng đầy nhiệt huyết. Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn hơn bao giờ hết, đang chạy đi chạy lại sắp xếp chỗ đứng, trấn an đám đông.

Lâm Dịch hắng giọng, tiếng nói của hắn, dù không quá lớn, nhưng đủ vang và rõ ràng để mọi người đều có thể nghe thấy. “Hỡi bà con, hỡi những người anh em mới của chúng ta!” Hắn bắt đ���u, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt, cố gắng kết nối với từng người. “Chiến tranh mang đến đau khổ, ly tán, và những mất mát không thể bù đắp. Nhưng nó cũng là lúc chúng ta phải đoàn kết và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Chúng ta đã cùng nhau vượt qua những khó khăn ban đầu, đã cùng nhau dựng lên những mái nhà, đã cùng nhau gieo xuống những hạt giống đầu tiên trên mảnh đất này.”

Một làn sóng xì xào chạy qua đám đông. Những người tị nạn nhìn nhau, trong mắt họ đan xen giữa sự nghi ngờ và một tia hy vọng mỏng manh. Dân làng cũ thì gật gù, họ đã chứng kiến sự thay đổi diệu kỳ của vùng đất này dưới sự dẫn dắt của Lâm Dịch.

Lâm Dịch đợi cho tiếng xì xào lắng xuống, rồi hắn tiếp tục, giọng nói càng thêm phần mạnh mẽ và dứt khoát. “Hôm nay, ta muốn tổ chức một cuộc thi! Không phải để phân định cao thấp, mà để mỗi người chúng ta đều trở thành người chiến thắng! Ta gọi đó là ‘Hội Thi Đua Sản Xuất và Xây Dựng’!”

Cụm từ “Hội Thi Đua” còn khá xa lạ với nhiều người, đặc biệt là những người tị nạn. Họ vốn chỉ quen với việc làm lụng cật lực để sinh tồn, chứ không phải để thi đua hay nhận thưởng.

Vương Đại Trụ, với giọng nói ồm ồm đặc trưng, phụ họa: “Đúng vậy! Ai làm tốt, ai có công, đều sẽ được chủ công Lâm Dịch trọng thưởng xứng đáng! Không ai phải chịu thiệt thòi!”

Lâm Dịch giơ tay ra hiệu cho Vương Đại Trụ bình tĩnh, rồi hắn giải thích chi tiết. “Cuộc thi này sẽ bao gồm nhiều hạng mục. Hạng mục đầu tiên, và quan trọng nhất, là năng suất canh tác. Ta đã truyền thụ phương pháp gieo trồng mới, và ta muốn xem ai sẽ là người làm cho đất đai trù phú nhất, mang lại nhiều lương thực nhất. Sẽ có giải cho từng nhóm nông dân.” Hắn nhìn về phía Lâm phụ, người đang đứng lẫn trong đám đông, nét mặt khắc khổ của ông ánh lên vẻ tự hào.

“Thứ hai, là hạng mục xây dựng. Ai có thể dựng lên những căn nhà tạm kiên cố nhất, nhanh nhất, và hợp lý nhất cho những người tị nạn mới đến. Vương Đại Trụ và Lý Hổ sẽ là người giám sát chính.” Hắn chỉ về phía hai chỉ huy dân quân, họ li��n ưỡn ngực, vẻ mặt đầy tự tin.

“Thứ ba, là hạng mục thủ công. Những sản phẩm dệt vải, đan lát, đồ gốm, hay bất kỳ thứ gì có thể tạo ra giá trị, đều được tính. Ta biết, trong số các ngươi có rất nhiều thợ thủ công lành nghề.”

“Và cuối cùng,” Lâm Dịch nói, ánh mắt dừng lại ở Hồ Gia Gia, người đang ngồi cạnh túp lều y tế tạm bợ, bận rộn khám bệnh. “Là hạng mục cống hiến. Người nào có đóng góp lớn nhất cho cộng đồng, dù là chăm sóc người bệnh, giúp đỡ người già, hay đơn giản là giữ gìn trật tự, đều sẽ được ghi nhận. Hồ Gia Gia sẽ là giám khảo danh dự cho hạng mục này.”

Sau khi Lâm Dịch trình bày xong các hạng mục, một người tị nạn, một người đàn ông trung niên với khuôn mặt hốc hác và bộ quần áo rách rưới, dè dặt lên tiếng. “Thiếu gia… những phần thưởng đó là gì? Liệu có thực sự giúp chúng tôi không?” Giọng nói của ông ta đầy vẻ hoài nghi, bởi những lời hứa hẹn trong thời loạn thường chỉ là gió thoảng mây bay.

Lâm Dịch mỉm cười. Nụ cười của hắn khiến người đàn ông cảm thấy được trấn an phần nào. “Hơn cả thế, lão trượng. Những phần thưởng này sẽ là những thứ thiết thực nhất mà các ngươi cần để ổn định cuộc sống. Từ lương thực bổ sung đặc biệt, những công cụ mới được rèn sắc bén, vải vóc tốt để may quần áo ấm, cho đến quyền ưu tiên trong việc phân bổ đất đai canh tác lâu dài, và những căn nhà kiên cố hơn trong tương lai.” Hắn nhìn thẳng vào mắt người đàn ông. “Nếu các ngươi làm tốt, con cháu của các ngươi sẽ không phải lo đói rét nữa. Các ngươi sẽ có một cuộc sống ổn định, một mái nhà vững chắc, và một cộng đồng để dựa vào. Đây không chỉ là phần thưởng, mà là một cơ hội để các ngươi tự tạo dựng tương lai cho chính mình.”

Những lời nói của Lâm Dịch như một luồng gió mát lành thổi qua đám đông đang xôn xao. Từ ngạc nhiên, ánh mắt của những người tị nạn dần chuyển sang bừng sáng. Những phần thưởng mà Lâm Dịch đưa ra không phải là vàng bạc châu báu phù phiếm, mà là những nhu yếu phẩm thiết yếu nhất, những thứ mà họ đã mất đi, và đang khao khát có được hơn bất cứ thứ gì khác. Họ đã quá quen với việc bị bóc lột, bị lợi dụng, nên những lời hứa về một cuộc sống ổn định, một mái nhà vững chắc, nghe thật xa vời. Nhưng khi Lâm Dịch nói ra, với ánh mắt chân thành và thái độ kiên định, họ cảm thấy một niềm tin lạ lùng.

“Dạ… dạ muốn chứ! Nếu có thể làm cho đất đai tươi tốt, lão hán nguyện dốc hết sức mình!” Người nông dân tị nạn mà Lâm Dịch đã trò chuyện hôm trước, giờ đây đứng lên, gương mặt đầy vẻ quyết tâm.

Các nhóm nhanh chóng được hình thành. Dân làng cũ, với kinh nghiệm và sự gắn bó với vùng đất, nhiệt tình hướng dẫn những người tị nạn mới. Các nhóm nông dân bắt đầu bàn bạc về cách tối ưu hóa việc canh tác. Các đội xây dựng thì hăng hái chọn vật liệu, phác thảo kế hoạch. Khí thế thi đua bỗng chốc bùng lên, lan tỏa khắp quảng trường, xua tan đi sự ảm đạm và hoài nghi ban đầu. Những tiếng reo hò, tiếng cười nói, và cả những tiếng tranh luận sôi nổi, hòa lẫn vào nhau, tạo nên một âm thanh sống động, báo hiệu một sự khởi đầu mới.

Lâm Dịch lùi lại một chút, để Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ và Lý Hổ tiếp tục hướng dẫn cụ thể hơn. Hắn nhìn đám đông, trong lòng cảm thấy một tia hy vọng lớn lao. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,” hắn tự nhủ, “nhưng con người có thể tự tạo ra sự công bằng, tự tạo ra cơ hội cho chính mình. Và nhiệm vụ của ta, là cung cấp những công cụ và động lực đó.”

***

Trong vài ngày tiếp theo, khắp Thôn Làng Sơn Cước bỗng biến thành một công trường lớn, một cánh đồng lao động hăng say. Bầu trời thường trong xanh, nắng ấm, có lúc mưa phùn nhẹ ban đêm, như tiếp thêm sức sống cho cây cối và lòng người. Mùi đất mới trộn lẫn với mùi cỏ non, mùi gỗ tươi và khói bếp, tạo n��n một bản giao hưởng của cuộc sống.

Trên Cánh Đồng Bất Tận, nơi những luống đất đã được gieo trồng bằng phương pháp mới, Lâm phụ, với làn da rám nắng và đôi tay chai sạn, dẫn đầu một nhóm nông dân cũ và cả những người tị nạn mới. Ông kiên nhẫn hướng dẫn họ cách cày xới đất, cách gieo hạt, cách chăm sóc cây non. “Kỹ thuật của Dịch nhi quả là thần kỳ,” Lâm phụ nói, ánh mắt đầy kinh ngạc khi nhìn những mầm xanh mơn mởn nhú lên nhanh hơn hẳn so với những vụ mùa trước. “Trước đây, chúng ta chỉ biết trông trời trông đất, giờ thì có thể chủ động hơn nhiều.”

Một người tị nạn tên là Triệu Thúc, vốn là một nông dân lành nghề ở quê nhà cũ, gật gù đồng tình. Ông đã mất hết đất đai và gia đình trong chiến loạn, nhưng giờ đây, khi được cầm cuốc, được nhìn thấy mầm sống vươn lên từ đất, một tia hy vọng đã trở lại trong đôi mắt hốc hác của ông. “Đây là lần đầu tiên ta cảm thấy có hy vọng đến vậy,” ông lầm bầm, mồ hôi nhễ nhại trên trán. “Không ngờ ở nơi biên thùy này, lại có thể làm nông nghiệp một cách khoa học đến thế.”

Lâm Dịch cùng Bạch Vân Nhi không ngừng đi kiểm tra khắp nơi. Hắn không trực tiếp lao động, nhưng sự hiện diện của hắn, những lời động viên đúng lúc, những gợi ý nhỏ về cách tối ưu hóa công việc, đều có tác dụng lớn. Hắn quan sát cách những người tị nạn, ban đầu còn dè dặt, giờ đây đã dần hòa nhập, làm việc cùng với dân làng cũ như những người bạn. Sự cạnh tranh lành mạnh trong các nhóm thi đua đã thúc đẩy tinh thần lao động lên cao, ai cũng muốn chứng tỏ khả năng của mình để giành lấy những phần thưởng quý giá.

Ở khu xây dựng mới, Vương Đại Trụ và Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ, chỉ huy dân quân và những người đàn ông khỏe mạnh dựng nhà. Tiếng búa đập côm cốp, tiếng gỗ cưa xẻo xẹt, tiếng hò reo khích lệ vang lên không ngừng. Những túp lều tạm bợ nhanh chóng được thay thế bằng những căn nhà gỗ kiên cố hơn, tuy vẫn đơn sơ nhưng đủ sức che mưa che nắng. “Nhanh tay lên anh em!” Vương Đại Trụ gầm lên, giọng nói đầy khí thế. “Sắp hoàn thành khu nhà mới rồi! Để xem đội nào dựng nhanh, dựng chắc hơn!”

Lý Hổ, với vết sẹo trên lông mày càng làm tăng vẻ hung dữ, cũng không chịu kém cạnh. “Đội của ta năng suất nhất đấy nhé! Đừng có mà lơ là!” Cuộc thi đua đã biến những người lính dân quân, vốn quen với việc cầm vũ khí, thành những thợ xây lành nghề, và họ làm việc với một sự tự hào hiếm thấy.

Phụ nữ và trẻ em cũng không đứng ngoài cuộc. Lâm mẫu, với khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian nhưng ánh mắt hiền lành, cùng với những người phụ nữ khác, tổ chức dệt vải, đan lát, và làm đồ thủ công. Những đứa trẻ, sau khi được ăn uống no đủ, chơi đùa quanh quẩn, đôi khi cũng được giao những việc nhẹ nhàng như nhặt củi, mang nước, góp phần vào không khí bận rộn chung.

Lâm Dịch dừng lại bên một nhóm phụ nữ đang dệt vải. Hắn gợi ý về việc sử dụng một loại cây dại có sợi dai hơn để dệt nên những tấm vải bền chắc hơn, hoặc cách nhuộm màu tự nhiên từ các loại quả rừng. Những lời khuyên của hắn, dù chỉ là những điều nhỏ nhặt, lại mở ra những kh��� năng mới cho họ.

Bạch Vân Nhi thì bận rộn với việc quản lý vật tư, ghi chép tiến độ, và giải quyết những vấn đề phát sinh. Nàng quan sát Lâm Dịch, trong lòng vừa ngưỡng mộ vừa cảm thấy có chút xót xa. Hắn gần như không có một phút nghỉ ngơi, đầu óc luôn phải tính toán, lo toan cho cả trăm, cả ngàn con người. Tuy nhiên, nàng cũng thấy rõ sự thay đổi trong cộng đồng. Những ánh mắt nghi ngại ban đầu đã biến mất, thay vào đó là sự tin tưởng và nhiệt huyết.

Một buổi chiều, khi Lâm Dịch đang đi kiểm tra khu vực trồng trọt, hắn thấy Trần Nhị Cẩu đang hăng hái phụ giúp Hồ Gia Gia phân loại thảo dược. Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt nhanh nhẹn, luôn miệng nói: “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Cứ theo lời đại ca thì không bao giờ sai!” Lâm Dịch khẽ mỉm cười. Sự nhiệt tình và trung thành của những người như Nhị Cẩu chính là nền tảng vững chắc cho mọi kế hoạch của hắn.

Hắn cũng dành thời gian trò chuyện với Lão Hồ, người cố vấn già cả. Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng, đ��i mắt tinh anh nheo lại, quan sát mọi thứ với vẻ trầm tĩnh. “Tiểu Dịch à,” Lão Hồ nói, giọng khàn khàn nhưng đầy ý vị, “ngươi đã biến cái không thể thành có thể. Những con người này, họ đã mất hết, nhưng giờ đây lại tìm thấy một ý nghĩa mới. Đó là điều mà ngay cả những vị quan chức lớn cũng không làm được.”

Lâm Dịch chỉ khẽ gật đầu. Hắn hiểu rằng, đây chính là cách để hắn củng cố quyền lực phi chính thức của mình, không phải bằng vũ lực hay danh hiệu, mà bằng sự tin tưởng và lòng trung thành mà người dân dành cho hắn. Hắn không cần danh xưng vĩ đại, hắn chỉ cần một cộng đồng vững mạnh để bảo vệ những giá trị mà hắn trân trọng. Hắn nhìn những luống đất xanh non, những căn nhà đang dần thành hình, và những gương mặt hăng hái của mọi người. Sự hợp tác giữa dân làng cũ và người tị nạn đã vượt xa mong đợi của hắn. Đây không chỉ là việc xây dựng một ngôi làng, mà là xây dựng một tương lai.

***

Đêm trao giải diễn ra sau một tuần thi đua sôi nổi, tràn ngập không khí lễ hội. Quảng trường làng được thắp sáng rực rỡ bởi hàng trăm ngọn đuốc và lửa trại, xua tan đi bóng tối và cái lạnh của đêm biên cương. Mùi thức ăn thơm lừng từ những nồi súp lớn, mùi thịt nướng và rượu gạo hòa quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan. Tiếng nhạc dân gian vui tươi vang lên từ những nhạc cụ thô sơ, hòa cùng tiếng cười nói, tiếng reo hò của đám đông.

Lâm Dịch, trong bộ trang phục giản dị thường ngày nhưng lại toát lên một vẻ uy nghiêm tự nhiên, đứng trên bục cao. Phía sau hắn là Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Hồ Gia Gia, và cả Trần Nhị Cẩu, với gương mặt rạng rỡ. Phía dưới, hàng ngàn người dân, cả cũ lẫn mới, đều tụ tập đông đủ, ánh mắt hướng về hắn với sự kính trọng và biết ơn sâu sắc.

“Bà con thân mến!” Lâm Dịch bắt đầu, giọng nói vang vọng khắp quảng trường. “Một tuần qua, chúng ta đã chứng kiến những điều phi thường. Chúng ta đã chứng kiến sự kiên cường của con người, sự đoàn kết của một cộng đồng, và sức mạnh của ý chí. Các ngươi đã chứng minh rằng, ngay cả trong thời loạn lạc, sức mạnh của con người, của sự đoàn kết, vẫn có thể tạo nên kỳ tích!”

Tiếng vỗ tay và reo hò vang dội, kéo dài không dứt.

Lâm Dịch lần lượt xướng tên các đội và cá nhân đạt giải. “Trong hạng mục Canh tác Năng suất nhất, đội của Lão Triệu và Lâm phụ đã xuất sắc giành chiến thắng! Họ đã áp dụng phương pháp mới một cách tài tình, mang lại năng suất vượt trội!”

Lão Triệu, người nông dân tị nạn hốc hác hôm nào, giờ đây bước lên bục với đôi mắt rưng rưng. Ông không chỉ nhận được lương thực bổ sung, công cụ mới, mà còn là một mảnh đất màu mỡ để canh tác lâu dài. Lâm phụ, với vẻ mặt tự hào, vỗ vai Lão Triệu, như một lời công nhận cho người đồng nghiệp mới. “Thằng bé nhà ta… nó đã lớn thật rồi,” Lâm phụ lầm bầm với Lâm mẫu, người đang đứng dưới bục, ánh mắt đầy yêu thương và tự hào nhìn con trai.

Tiếp theo là hạng mục Xây dựng. “Đội của Vương Đại Trụ và Lý Hổ đã thể hiện tinh thần lao động hăng say và kỹ năng vượt trội, hoàn thành những căn nhà kiên cố nhất trong thời gian ngắn nhất!” Hai chỉ huy dân quân bước lên, ngực ưỡn ra đầy tự hào, nhận lấy phần thưởng là những vật liệu xây dựng chất lượng cao để tiếp tục công việc.

Các hạng mục khác cũng lần lượt được công bố. Những người phụ nữ dệt vải khéo léo, những thợ thủ công tài ba, và cả những người cống hiến thầm lặng như Hồ Gia Gia, đều được vinh danh. Phần thưởng được trao tận tay, kèm theo những lời khen ngợi chân thành từ Lâm Dịch. Mỗi khi một cái tên được xướng lên, tiếng reo hò lại vang dội, và những gương mặt hạnh phúc, tự hào lại được ánh lửa trại chiếu sáng.

Trưởng đoàn tị nạn, một người đàn ông trung niên vốn là trưởng thôn ở quê nhà cũ, quỳ xuống trước Lâm Dịch, ánh mắt đầy biết ơn. “Đa tạ Lâm công tử ban cho chúng tôi cuộc sống mới! Ngài không chỉ cho chúng tôi cơm ăn áo mặc, mà còn cho chúng tôi hy vọng, cho chúng tôi một mái nhà để trở về!”

Lâm Dịch đưa tay đỡ ông dậy. “Không cần đa lễ, lão trượng. Đây là thành quả của chính sự nỗ lực và đoàn kết của các ngươi. Ta chỉ là người khơi mào mà thôi. Một cộng đồng muốn vững mạnh, cần phải có sự đồng lòng của tất cả mọi người.” Hắn tin rằng, sự gắn kết mạnh mẽ giữa dân làng cũ và người tị nạn sẽ tạo thành một lực lượng đoàn kết vững chắc, sẵn sàng đối phó với các thách thức từ bên ngoài, dù là quân địch hay Thẩm Đại Nhân.

Bữa tiệc sau đó kéo dài đến khuya. Mọi người cùng ăn uống, ca hát, chia sẻ niềm vui. Những câu chuyện về những ngày tháng gian khó, về những mất mát, dần được thay thế bằng những câu chuyện về hy vọng, về tương lai. Những người tị nạn, sau khi được ăn no, được công nhận, được nhìn thấy tương lai, đã hoàn toàn hòa nhập vào cộng đồng. Tiếng trẻ con nô đùa, tiếng cười giòn tan của chúng hòa lẫn vào tiếng nhạc và tiếng trò chuyện của người lớn, tạo nên một bản hòa ca của sự sống.

Lâm Dịch đứng đó, nhìn những gương mặt hạnh phúc, trong lòng cảm thấy một sự bình yên hiếm hoi. Hắn nâng cốc cùng mọi người, cảm nhận sự tin tưởng và tình cảm mà họ dành cho mình. Hắn biết, việc hắn liên tục đưa ra các sáng kiến để cải thiện đời sống cộng đồng sẽ củng cố hơn nữa quyền lực phi chính thức của hắn, biến hắn thành một "vị vua không ngai" trong vùng. Nhưng hắn không màng danh hiệu, hắn chỉ màng đến sự bình yên và thịnh vượng cho những người mà hắn đã thề sẽ bảo vệ.

Trong số những người tị nạn, hắn chợt nhận ra có vài người với đôi tay khéo léo, vài người có kiến thức về các loại thảo dược, hay thậm chí là một người thợ rèn bị thương nhưng vẫn ánh lên vẻ tinh anh. Thông qua hội thi này, những nhân tài này đã bắt đầu lộ diện, và hắn biết, họ sẽ là những viên gạch quý giá để xây dựng nên một căn cứ vững chắc hơn.

Đêm đã về khuya, ánh trăng sáng vằng vặc trên bầu trời. Lâm Dịch nhìn lên vầng trăng, trong lòng hắn không còn là sự lo lắng mông lung mà là một niềm tin sắt đá. Thôn Làng Sơn Cước sẽ không chỉ là một điểm sáng giữa đêm tối hỗn loạn, mà sẽ trở thành một ngọn hải đăng kiên cường, một bằng chứng sống động rằng con người có thể tìm thấy ý nghĩa cu���c đời mà không cần danh xưng vĩ đại, chỉ cần giữ vững lý tưởng sinh tồn và bảo vệ những giá trị mà mình trân trọng. Với sự đoàn kết và tri thức, họ sẽ vượt qua tất cả, và gieo mầm thịnh vượng giữa loạn ly. Ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, và nó sẽ cháy rực rỡ hơn bao giờ hết.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free