Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 715: Hạt Giống Của Hy Vọng: Canh Tác Thời Loạn

Ánh trăng đã lặn, nhường chỗ cho rạng đông le lói qua khung cửa sổ nhỏ, tô điểm những nét vàng nhạt lên tấm bản đồ nhàu nát trải trên bàn. Lâm Dịch ngồi đó, một mình, giữa không gian tĩnh lặng của căn nhà gỗ đơn sơ, nơi mùi khói bếp và đất ẩm vẫn còn vương vấn. Mảnh giấy từ tay tên buôn lậu, với ký hiệu chim ưng và cái tên “Thẩm Thiên” viết vội, vẫn nằm yên trong túi áo của hắn. Cảm giác lạnh lẽo từ nó không phải là của giấy, mà là của sự thật trần trụi về một thế giới đang mục ruỗng từ bên trong.

Hắn đã dặn dò Binh trưởng Triệu và Bạch Vân Nhi đi điều tra, nhưng trong thâm tâm, Lâm Dịch biết rõ đây chỉ là một phần rất nhỏ của bức tranh toàn cảnh. Số vũ khí chất lượng cao kia, kh��ng nghi ngờ gì, là dấu hiệu của một thế lực thực sự đang chuẩn bị cho điều gì đó lớn hơn nhiều so với những cuộc cướp bóc thông thường. Chiến tranh, đã không còn là một lời đồn đại xa xôi, mà đã trở thành một bóng ma hiện hữu, lẩn khuất trong từng ngóc ngách của cuộc sống. Nó không chỉ đe dọa đến an nguy của vùng biên cương, mà còn ám ảnh đến từng bữa cơm, từng hạt gạo của những con người chất phác nơi đây.

Lâm Dịch vuốt nhẹ lên tấm bản đồ, nơi những đường nét thô sơ phác họa các cánh đồng bao quanh Thôn Làng Sơn Cước. Nỗi lo lắng về nguồn lương thực dài hạn bắt đầu len lỏi vào tâm trí hắn, lấn át cả mối bận tâm về Thẩm Thiên. Việc ngăn chặn một chuyến hàng buôn lậu vũ khí có thể giải quyết vấn đề tạm thời, nhưng làm sao để bảo vệ hàng ngàn sinh mạng khỏi nạn đói khi chiến tranh bùng nổ, khi mọi con đường tiếp tế bị cắt đứt, khi những cánh đồng trở thành bãi chiến trường? Đó mới là câu hỏi cấp bách nhất.

Hắn nhớ lại những bài học lịch sử về nạn đói kinh hoàng trong các cuộc chi���n tranh trên Trái Đất. Không phải kẻ thù, mà chính nạn đói và bệnh tật mới là những sát thủ đáng sợ nhất. Vùng đất này, với phương thức canh tác lạc hậu, năng suất thấp, khó lòng chống chọi nổi với một thời kỳ loạn lạc kéo dài. Mỗi vụ mùa chỉ đủ ăn cầm chừng, một trận thiên tai nhỏ cũng đủ đẩy cả làng vào cảnh khốn cùng. Nếu chiến tranh thực sự đến, lương thực sẽ trở thành vàng, trở thành mạng sống.

Lâm Dịch nhắm mắt lại, những công thức hóa học, những kiến thức về nông nghiệp hiện đại lướt qua trong tâm trí. Luân canh, xen canh, phân bón hữu cơ, cải tạo đất... Những khái niệm mà ở thế giới cũ của hắn là hiển nhiên, thì ở đây lại là những điều xa lạ, thậm chí là dị giáo. Hắn đã đọc qua cuốn "Thần Nông Bách Thảo Phổ" mà Bạch Vân Nhi tìm được, trong đó có ghi chép một số phương pháp canh tác cổ xưa, nhưng chúng vẫn còn quá sơ khai so với những gì hắn biết. Hắn cần phải kết hợp tri thức của hai thế giới, tạo ra một phương pháp canh tác mới, không chỉ tăng năng suất mà còn bền vững.

Tiếng động nhẹ từ phía cửa, Bạch Vân Nhi bước vào, trên tay là chén trà nóng. Nàng đặt nhẹ chén trà xuống bàn, hương thơm dịu nhẹ của trà xanh lan tỏa trong không khí. Nàng khẽ ngồi xuống bên cạnh Lâm Dịch, ánh mắt thông minh lướt qua bản đồ và những ghi chú chi chít của hắn.

"Đại ca Lâm, ngài lại thức trắng đêm sao?" Nàng hỏi, giọng điệu vừa quan tâm vừa pha chút lo lắng. "Sự việc về Thẩm Thiên... có phải đang khiến ngài bận tâm nhiều lắm không?"

Lâm Dịch mở mắt, nhìn nàng. "Thẩm Thiên chỉ là một trong số hàng ngàn kẻ đang lợi dụng thời loạn để trục lợi. Hắn ta chỉ là một con cá nhỏ trong biển lớn hỗn loạn này." Hắn thở dài, chậm rãi nhấp một ngụm trà. Vị trà đắng chát nhưng giúp đầu óc tỉnh táo hơn. "Vấn đề lớn hơn, Vân Nhi, là lương thực. Nếu chiến tranh bùng nổ, biên giới bị phong tỏa, chúng ta sẽ sống bằng gì? Dân làng sẽ ăn gì? Triều đình Đại Hạ đã suy yếu đến mức không còn quan tâm đến việc buôn lậu vũ khí, vậy liệu họ có đủ sức để đảm bảo nguồn lương thực cho dân chúng khi loạn lạc?"

B���ch Vân Nhi im lặng lắng nghe, vẻ mặt nàng dần trở nên nghiêm trọng. Nàng hiểu những gì Lâm Dịch đang nghĩ. Là một thương nhân, nàng biết rõ giá trị của lương thực trong thời bình, và giá trị sinh tử của nó trong thời chiến. "Vậy, Đại ca Lâm có kế sách gì không?" Nàng hỏi, ánh mắt đầy tin tưởng.

Lâm Dịch đặt chén trà xuống, ngón tay lại di chuyển trên tấm bản đồ. "Chúng ta không thể trông chờ vào triều đình. Chúng ta phải tự cứu lấy mình. Phương pháp canh tác hiện tại của dân làng quá thô sơ, năng suất thấp. Đất đai bị bạc màu do canh tác liên tục một loại cây trồng. Nếu chúng ta có thể cải thiện cách thức canh tác, tăng sản lượng lương thực, chúng ta không chỉ đảm bảo sự sống cho dân làng, mà còn có thể có đủ lương thực dự trữ để ứng phó với bất kỳ tình huống nào."

Hắn bắt đầu giải thích, giọng nói trầm ổn và chắc chắn. "Thứ nhất là luân canh. Thay vì chỉ trồng duy nhất một loại cây trên một mảnh đất, chúng ta sẽ trồng luân phiên các loại cây khác nhau theo mùa. Ví dụ, sau khi thu hoạch lúa mì, chúng ta có th�� trồng đậu, hoặc khoai lang. Những loại cây này không chỉ cung cấp thêm lương thực mà còn bổ sung dinh dưỡng cho đất, giúp đất không bị bạc màu."

Bạch Vân Nhi gật gù, lấy bút lông và một cuộn giấy nhỏ ra ghi chép. "Điều đó có nghĩa là sẽ có nhiều loại cây trồng hơn, và mỗi loại cây sẽ cần những kỹ thuật chăm sóc khác nhau. Dân làng liệu có chấp nhận không?"

"Đó là lý do chúng ta cần đến xen canh," Lâm Dịch tiếp tục, "trồng nhiều loại cây trên cùng một diện tích đất. Ví dụ, trồng cây ngô cao xen kẽ với cây đậu thấp. Cây ngô sẽ cung cấp bóng mát cho cây đậu, còn cây đậu sẽ giúp cố định đạm trong đất, làm giàu dinh dưỡng cho cây ngô. Đây là một mối quan hệ cộng sinh, giúp tăng năng suất trên cùng một diện tích đất mà không cần mở rộng thêm đất canh tác." Hắn vạch những đường cong trên bản đồ, minh họa ý tưởng của mình. "Và quan trọng nhất, chúng ta cần phân bón hữu cơ. Thay vì chỉ trông chờ vào trời đất, chúng ta sẽ tận dụng mọi thứ có sẵn: phân gia súc, tro bếp, cỏ khô mục nát... tất cả đều có thể ủ thành phân bón, giúp đất màu mỡ hơn."

Lâm Dịch dừng lại, nhìn vào mắt Bạch Vân Nhi. "Ta biết, đây là một thay đổi lớn, có thể gặp phải sự phản đối từ những người quen với lối làm việc truyền thống. Nhưng ta tin rằng, nếu họ thấy được hiệu quả, thấy được sự sống còn của họ phụ thuộc vào điều này, họ sẽ chấp nhận." Hắn biết, tri thức là vũ khí mạnh nhất, và lần này, nó sẽ được dùng để nuôi sống con người. "Nếu thành công, vùng đất này sẽ không chỉ tự chủ được lương thực, mà còn có thể trở thành một nguồn cung cấp lương thực quan trọng trong thời loạn, thu hút thêm nhân tài và dân cư, củng cố vị thế của chúng ta." Ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng kiên định. "Đây không chỉ là canh tác, đây là nền tảng cho sự tồn tại của chúng ta."

Bạch Vân Nhi khép cuộn giấy, vẻ mặt nàng đã không còn lo lắng, thay vào đó là sự hứng thú và quyết tâm. "Ta hiểu rồi, Đại ca Lâm. Ta sẽ giúp ngài chuẩn bị mọi thứ cần thiết. Nguồn lực, công cụ, và cả việc tính toán sản lượng dự kiến để thuyết phục dân làng." Nàng mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng đầy sức mạnh. "Vậy, chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?"

"Trước hết, ta cần một cuộc họp làng," Lâm Dịch đáp, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đã rọi sáng cả Thôn Làng Sơn Cước. "Ta sẽ đích thân giải thích cho họ. Đây không phải là lúc để chần chừ."

***

Buổi trưa, cái nắng gay gắt của vùng biên cương đổ xuống Thôn Làng Sơn Cước, khiến không khí trở nên oi ả. Tại khoảng đất trống lớn ở trung tâm làng, nơi thường diễn ra các cuộc họp quan trọng, dân làng đã tụ tập đông đủ. Tiếng gà gáy đâu đó lẫn trong tiếng trẻ con chơi đùa xa xa, nhưng ở đây, bầu không khí lại đặc quánh sự mong chờ và cả hoài nghi. Những gương mặt rám nắng, khắc khổ, nhưng đôi mắt lại ẩn chứa sự tinh anh của những người gắn bó cả đời với đất đai.

Lâm Dịch đứng trên một khối đá cao, thân hình gầy gò của hắn dường như nhỏ bé giữa đám đông, nhưng ánh mắt hắn lại kiên định và đầy sức thuyết phục. Bên cạnh hắn là Bạch Vân Nhi, trang phục thương nhân lịch sự, thanh thoát, gương mặt nàng tập trung và sẵn sàng hỗ trợ. Phía sau họ là những trụ cột của làng: Lão Hồ, Lâm phụ, Lâm mẫu, Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu. Lâm phụ và Lâm mẫu nhìn con trai mình với ánh mắt vừa lo lắng, vừa tự hào. Vương Đại Trụ và Lý Hổ đứng thẳng, vẻ mặt nghiêm nghị, đảm bảo trật tự cho cuộc họp. Trần Nhị Cẩu thì hăng hái hơn, tay cầm một chiếc que dài, sẵn sàng làm theo mọi chỉ dẫn của Lâm Dịch.

Lâm Dịch đưa mắt nhìn khắp lượt. Hắn hiểu rõ những nghi ngại đang hiện hữu trong lòng mỗi người. Thay đổi luôn khó khăn, đặc biệt là với những người đã quen với lối sống và cách làm việc từ bao đời nay. Hắn hít một hơi thật sâu, giọng nói trầm ổn vang vọng trong không gian oi bức.

"Chư vị hương thân, bà con làng xóm." Hắn bắt đầu, không hoa mỹ, đi thẳng vào vấn đề. "Chắc hẳn mọi người đều đã nghe tin đồn về chiến tranh sắp tới. Vài ngày trước, chúng ta đã chặn đứng một chuyến hàng buôn lậu vũ khí lớn ngay tại biên giới." Hắn không nhắc đến Thẩm Thiên, chỉ tập trung vào mối đe dọa chung. "Điều đó cho thấy, những mối nguy hiểm đang đến gần hơn bao giờ hết. Nếu chiến tranh thực sự bùng nổ, đường xá sẽ bị cắt đứt, lương thực từ bên ngoài sẽ không thể đến được với chúng ta. Khi đó, đói kém sẽ trở thành kẻ thù đáng sợ hơn bất kỳ đội quân nào."

Những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên. Dân làng đã quen với cảnh sống khó khăn, nhưng chiến tranh và nạn đói lại là một cấp độ khác của sự khốn cùng. Lão Hứa, một lão nông có uy tín trong làng, vẻ mặt đầy vẻ ưu tư, cất tiếng. "Đại ca Lâm nói đúng. Nhưng chúng ta đã quen với việc trông trời trông đất rồi. Đất đai ở đây vốn đã cằn cỗi, năng suất không cao, dù có cố gắng thế nào cũng chỉ được bấy nhiêu. Liệu có cách nào khác không?"

Lâm Dịch gật đầu. "Chính vì vậy, chúng ta không thể duy trì cách canh tác cũ được nữa. Để bảo vệ vùng đất này, để bảo vệ gia đình chúng ta, con cháu chúng ta, chúng ta phải tự chủ được lương thực. Ta đã suy nghĩ rất nhiều, và ta tin rằng chúng ta có thể cải thiện năng suất, làm cho đất đai màu mỡ hơn, thu hoạch được nhiều hơn trên cùng một mảnh đất."

Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm vào lòng người. "Ta gọi phương pháp này là luân canh và xen canh, kết hợp với việc sử dụng phân bón tự nhiên." Hắn đưa tay chỉ xuống đất. "Trần Nhị Cẩu, A Phúc, hãy giúp ta."

Trần Nhị Cẩu và A Phúc nhanh nhẹn tiến lên. Lâm Dịch cầm lấy chiếc que của Nhị Cẩu, bắt đầu vẽ sơ đồ trên nền đất bụi. "Thay vì chỉ trồng một loại cây trên một mảnh đất hết năm này qua năm khác, khiến đất bạc màu, chúng ta sẽ trồng luân phiên. Ví dụ, vụ này trồng lúa mì, vụ sau chúng ta sẽ trồng đậu hoặc khoai lang. Cây đậu sẽ giúp đất lấy lại dinh dưỡng, làm cho đất màu mỡ hơn cho vụ lúa mì tiếp theo." Hắn vẽ những vòng tròn và đường thẳng, minh họa cho ý tưởng của mình. "Hoặc chúng ta có thể trồng xen canh, tức là trồng nhiều loại cây trên cùng một luống. Cây cao sẽ che mát cho cây thấp, rễ cây này sẽ giúp ích cho cây kia. Chúng ta sẽ không cần thêm đất, nhưng vẫn có thể thu hoạch được nhiều hơn."

Lão Hứa nheo mắt nhìn những hình vẽ phức tạp trên đất, gương mặt ông lộ rõ vẻ hoài nghi. "Luân canh, xen canh... Nghe lạ quá. Từ đời cha ông chúng tôi đã làm thế này rồi, có bao giờ thấy cần phải đổi đâu? Liệu có... làm hỏng đất không? Nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Đất đai cũng vậy, nó có cái quy luật riêng của nó."

Lâm Dịch mỉm cười kiên nhẫn. "Lão Hứa nói chí phải. Đất đai có quy luật của nó. Nhưng chúng ta có thể hiểu quy luật ấy để làm cho nó tốt hơn. Chúng ta đã thấy đất đai bạc màu, năng suất ngày càng giảm. Đây là cách để trả lại sự màu mỡ cho đất, để đất có thể nuôi sống chúng ta tốt hơn." Hắn đưa mắt nhìn sang Bạch Vân Nhi.

Bạch Vân Nhi hiểu ý, bước lên một bước, giọng nói nàng rõ ràng, dứt khoát. "Ta đã tính toán sơ bộ theo kế hoạch c��a Đại ca Lâm. Nếu áp dụng đúng phương pháp này, sản lượng lương thực trên mỗi mẫu đất có thể tăng lên gấp rưỡi, thậm chí gấp đôi trong vài năm. Điều này không chỉ giúp chúng ta có đủ ăn, mà còn có thể có lương thực dư thừa để dự trữ, hoặc trao đổi với các vùng khác khi cần thiết." Nàng đưa ra những con số cụ thể, những thứ mà người dân thường dễ hình dung hơn lời lẽ trừu tượng.

Lâm phụ tiến lên một bước, giọng ông tuy vẫn chất phác nhưng đầy tự tin. "Dịch nhi nhà ta chưa bao giờ nói suông. Thằng bé có cái nhìn xa hơn chúng ta. Ta tin nó." Lâm mẫu cũng gật đầu lia lịa, ánh mắt nhìn Lâm Dịch đầy tin tưởng.

Vương Đại Trụ và Lý Hổ, những người đã chứng kiến tài năng của Lâm Dịch trong việc tổ chức dân quân, cũng lên tiếng ủng hộ. "Đại ca Lâm đã giúp chúng ta đánh tan bọn cướp, bảo vệ làng. Lời Đại ca nói, chúng ta tin!" Vương Đại Trụ nói to, rõ ràng.

Lão Hồ, người lớn tuổi nhất trong số những người ủng hộ, khẽ gật đầu, đôi mắt tinh anh nheo lại. Ông đã từng hoài nghi Lâm Dịch, nhưng những gì chàng trai trẻ này làm được đã khiến ông phải tâm phục khẩu phục. "Đúng vậy. Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Thằng bé này có cái đầu nghĩ khác người, nhưng lại mang lợi ích về cho làng. Cứ thử xem sao."

Nhìn thấy sự ủng hộ từ những người có tiếng nói trong làng, cùng với những con số rõ ràng từ Bạch Vân Nhi, sự hoài nghi của dân làng dần vơi đi, thay vào đó là sự tò mò và cả một tia hy vọng. A Phúc, thanh niên trẻ tuổi, hào hứng hỏi: "Vậy chúng ta sẽ làm thế nào, Đại ca Lâm? Chúng ta bắt đầu từ đâu?"

Lâm Dịch nhìn A Phúc, rồi nhìn lại những gương mặt khác. Hắn biết, đây là thời điểm quan trọng nhất. "Chúng ta sẽ chọn một mảnh đất nhỏ, làm thử nghiệm trước. Ta sẽ hướng dẫn từng bước một, từ cách xới đất, gieo hạt, đến cách ủ phân. Mọi người sẽ cùng nhau làm, cùng nhau học hỏi. Đây không phải là việc của riêng ai, mà là của tất cả chúng ta."

Hắn nhìn thẳng vào mắt Lão Hứa. "Lão Hứa, ta mong ông và những người có kinh nghiệm canh tác nhất sẽ giúp ta giám sát, và chỉ ra những điểm còn thiếu sót. Ta cần sự khôn ngoan của các bậc tiền bối."

Lão Hứa im lặng một lúc, rồi khẽ thở dài, nhưng trong ánh mắt ông đã không còn sự phản đối gay gắt. "Được thôi, Đại ca Lâm. Chúng tôi sẽ làm theo. Nếu phương pháp này thực sự giúp chúng ta có thêm cái ăn, chúng tôi nguyện dốc hết sức mình."

Một làn sóng nhẹ nhõm lan tỏa trong đám đông. Lâm Dịch biết, hắn đã thành công bước đầu. Hắn đã gieo được hạt giống của hy vọng vào lòng những con người chất phác này. Giờ đây, chỉ còn việc bắt tay vào hành động.

***

Sáng hôm sau, mặt trời mọc cao, những tia nắng vàng ấm áp trải dài trên Cánh Đồng Bất Tận. Một khu vực nhỏ, khoảng chừng vài mẫu đất vuông vắn, đã được chọn làm đất mẫu. Không khí ở đây khác hẳn với sự tĩnh lặng của buổi sáng trong làng. Tiếng cuốc chim chạm vào đất vang lên lách cách, tiếng xẻng đào xới, tiếng người nói chuyện xen lẫn tiếng cười đùa tạo nên một bản giao hưởng lao động đầy sức sống. Mùi đất mới, mùi cỏ tươi và cả mùi phân hữu cơ thoang thoảng trong gió, mang theo một cảm giác của sự khởi đầu.

Lâm Dịch, không còn mặc trang phục thường ngày, mà đã khoác lên mình bộ quần áo thô sơ của người nông dân, tay cầm chiếc cuốc, đang đích thân hướng dẫn. Mồ hôi lấm tấm trên trán hắn, nhưng ánh mắt vẫn tinh anh và kiên định. Hắn không ngần ngại cúi xuống, tự tay xới từng luống đất, chỉ cho dân làng cách làm.

"Phải đào sâu hơn một chút, khoảng chừng một gang tay," Lâm Dịch nói, giọng nói trầm ấm nhưng rõ ràng, "rễ cây mới có thể đâm sâu, hút được nhiều dinh dưỡng hơn. Và khi xới đất, phải làm cho nó thật tơi xốp, không còn cục đất cứng nào. Đất càng tơi xốp, cây càng dễ thở, dễ lớn." Hắn dùng tay bóp nhẹ một cục đất, cho nó vỡ vụn thành những hạt nhỏ mịn.

Lão Hứa, ban đầu còn lúng túng với cách xới đất mới, giờ đây đã dần quen tay. Ông quan sát Lâm Dịch một cách chăm chú, rồi tự mình thử làm theo. "Đúng là khác thật," ông lẩm bẩm, "đất tơi hơn, có vẻ nhẹ hơn. Từ trước đến nay, chúng tôi chỉ xới qua loa, không nghĩ tới việc phải làm cho đất 'thở' như Đại ca Lâm nói." Gương mặt ông, vốn luôn mang vẻ ưu tư, giờ đây đã giãn ra, thay vào đó là sự tò mò và một chút phấn khích.

A Phúc, với sự nhanh nhẹn của tuổi trẻ, là người tiếp thu nhanh nhất. Cậu bé làm theo từng động tác của Lâm Dịch một cách chính xác, thỉnh thoảng lại hỏi: "Đại ca Lâm, tại sao phải trộn thêm tro bếp vào đất ạ? Trộn nhiều có sao không?"

"Tro bếp có nhiều khoáng chất, giúp đất thêm màu mỡ," Lâm Dịch giải thích cặn kẽ, "nhưng trộn nhiều quá cũng không tốt, phải có tỉ lệ nhất định. Đất đai cũng như cơ thể con người, cần dinh dưỡng đầy đủ nhưng cũng không được thừa thãi. Chúng ta phải học cách lắng nghe nó."

Bạch Vân Nhi đi lại giữa các luống, trên tay là một giỏ đầy hạt giống đã được phân loại cẩn thận theo chỉ dẫn của Lâm Dịch. Nàng phân phát các công cụ đã được cải tiến nhẹ: những chiếc cuốc có lưỡi sắc hơn, cán dài hơn, giúp giảm bớt sức lực cho người sử dụng. Nàng còn mang theo những bình nước lớn, đảm bảo mọi người không b�� mất nước dưới cái nắng gay gắt. "Mọi người nghỉ tay một lát, uống nước đã!" Nàng cất tiếng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy quyền uy.

Vương Đại Trụ và Lý Hổ, cùng với một số dân quân khác, đang giúp vận chuyển những đống phân hữu cơ đã được ủ kỹ từ phân gia súc và lá cây mục. Mùi hơi nồng nhưng không quá khó chịu, trộn lẫn với mùi đất mới, tạo nên một hương vị đặc trưng của lao động. Họ làm việc hăng say, tin tưởng tuyệt đối vào những gì Lâm Dịch đang làm.

Lâm phụ và Lâm mẫu cũng có mặt. Ban đầu, họ chỉ đứng quan sát từ xa, ánh mắt đầy sự lo lắng cho con trai. Nhưng rồi, khi thấy Lâm Dịch làm việc hăng say, hướng dẫn tận tình, và thấy sự chuyển biến trong thái độ của dân làng, họ cũng không thể đứng yên. Lâm mẫu bắt đầu nhổ cỏ dại ở mép luống, còn Lâm phụ thì giúp san phẳng những luống đất đã được xới tơi. Nụ cười hiền lành nở trên môi ông, một nụ cười của sự an lòng và tự hào.

Lão Hồ, với lưng còng và mái tóc bạc phơ, đứng tựa vào một gốc cây cổ thụ gần đó. Ông không tham gia trực tiếp vào công việc nặng nhọc, nhưng đôi mắt tinh anh của ông dõi theo từng động tác của Lâm Dịch và dân làng. Ông gật gù, thỉnh thoảng lại khẽ nhắm mắt, như đang suy ngẫm điều gì đó. Ông đã chứng kiến biết bao mùa màng thất bát, bao nhiêu năm tháng dân làng vật lộn với đất đai cằn cỗi. Giờ đây, ông thấy một tia sáng mới, một hy vọng mới đang được gieo mầm. "Đúng là đời người, cứ ngỡ đã biết hết, ai ngờ lại có lúc phải học lại từ đầu," ông lẩm bẩm một mình, đôi môi khẽ mỉm cười.

Lâm Dịch cảm nhận được sự nhiệt tình của mọi người. Hắn biết, công việc này không thể hoàn thành trong một sớm một chiều. Nhưng chứng kiến cảnh dân làng cùng nhau lao động, cùng nhau học hỏi, hắn thấy một nguồn năng lượng mạnh mẽ đang trỗi dậy. Hắn nghĩ về Cổ Ngọc Phù trong người mình, về lời đồn về "linh khí mỏng manh" của thế giới này. Liệu có phải chính sự sống, sự nỗ lực của con người cũng đang góp phần nuôi dưỡng thứ linh khí ấy, khiến nó trở nên dồi dào hơn?

Hắn đưa tay chạm vào đất. Đất dưới bàn tay hắn không còn là những cục đất cứng nhắc, vô tri, mà trở nên mềm mại, ấm áp, như một sinh thể đang chờ được đánh thức. Những giọt mồ hôi chảy dài trên thái dương, nhưng trong lòng hắn lại dâng lên một cảm giác mãn nguyện. Đây không chỉ là việc trồng trọt; đây là việc xây dựng lại niềm tin, xây dựng lại một cộng đồng, một nền tảng vững chắc để đối phó với những thử thách đang chờ đợi phía trước. Hắn không mơ ước trở thành vua chúa hay tiên nhân, hắn chỉ muốn bảo vệ những người xung quanh mình, và tri thức chính là công cụ mạnh nhất để làm điều đó.

Khi ánh nắng chiều tà bắt đầu ngả vàng, phủ lên những luống đất vừa được gieo hạt một màu sắc kỳ ảo, công việc trong ngày cũng dần kết thúc. Những hạt giống nhỏ bé đã nằm yên dưới lòng đất, chờ đợi thời khắc nảy mầm. Dân làng nhìn về phía mảnh đất mẫu, một sự hài lòng hiện rõ trên từng khuôn mặt mệt mỏi. Tiếng cười rộn rã của trẻ nhỏ vang lên khi chúng chạy chơi trên những lối đi giữa các luống đất, như báo hiệu một tương lai tươi sáng hơn.

Lâm Dịch đứng đó, nhìn cánh đồng mẫu, rồi lại nhìn về phía Thôn Làng Sơn Cước đang chìm dần trong màn đêm. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài và đầy chông gai. Chiến tranh vẫn đang lơ lửng, Thẩm Thiên và những thế lực đen tối vẫn đang âm thầm hoạt động. Nhưng ít nhất, hôm nay, họ đã gieo được những hạt giống của hy vọng. Và hy vọng, trong thời loạn, đôi khi còn quý giá hơn cả vàng bạc. Hắn tin rằng, với sự đoàn kết và tri thức, họ sẽ vượt qua tất cả.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free