Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 714: Bịt Đường Buôn Lậu: Mũi Nhọn Sắc Bén

Tiếng bước chân thô mộc của những lãnh đạo dân quân dần xa, rồi chìm vào tiếng ồn ào quen thuộc của thôn làng. Màn đêm buông xuống, mang theo sự tĩnh lặng quen thuộc, điểm xuyết bởi tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió xào xạc qua những mái tranh. Lâm Dịch không về nhà ngay. Anh nán lại trong căn phòng họp, giờ đã trở thành nơi làm việc tạm thời của mình, cùng Bạch Vân Nhi và Lão Hồ xem lại những ghi chép và kế hoạch vừa được thống nhất. Ánh nến vàng vọt trên bàn lung lay, hắt những cái bóng dài và méo mó lên bức tường gỗ, khiến không gian vốn đã trầm mặc càng thêm phần u tối. Anh cảm nhận được gánh nặng trên vai mình, một gánh nặng không hề nhẹ, khi anh là người phải đưa ra những quyết định ảnh h��ởng đến an nguy của cả cộng đồng. Anh lo lắng về khả năng đối phó với những mối đe dọa ngày càng lớn và liệu những kế hoạch của mình có đủ hiệu quả hay không. Nhưng đồng thời, anh cũng thấy một sự hài lòng sâu sắc. Anh đã đặt những viên gạch đầu tiên cho một hệ thống phòng thủ vững chắc hơn, một nền tảng cho "quyền lực phi chính thức" của mình, thứ sẽ là lá chắn bảo vệ những người anh trân trọng.

Lão Hồ, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt tinh anh, khẽ thở dài. Ông nhìn Lâm Dịch với ánh mắt vừa lo lắng vừa đầy tin tưởng. "Lão phu tin vào Lâm Dịch, nhưng con đường phía trước còn nhiều sóng gió. Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Những kẻ đã quen với cuộc sống cũ, với sự hỗn loạn, sẽ không dễ dàng chấp nhận trật tự mới mà con đang cố gắng dựng xây đâu." Giọng ông trầm ấm, chất chứa sự từng trải của một đời người đã chứng kiến bao thăng trầm.

"Mọi chuyện không hề dễ dàng, nhưng chúng ta phải làm," Lâm Dịch đáp, giọng anh trầm hẳn. Anh biết Lão Hồ nói đúng. Sự thay đổi luôn đi kèm với sự phản kháng, và anh đã chuẩn bị tinh thần cho điều đó. "Dù cho khó khăn đến đâu, chúng ta cũng không thể lùi bước. Nếu không tự mình xây dựng, thì chúng ta sẽ mãi là con cờ trong tay kẻ khác." Anh vuốt nhẹ lên tấm bản đồ trải rộng trên bàn, nơi những đường nét phác thảo vùng đất của họ hiện lên mờ ảo dưới ánh nến. Mỗi con đường, mỗi ngọn đồi, mỗi con sông đều mang một ý nghĩa chiến lược, và anh phải đảm bảo chúng được bảo vệ.

Bạch Vân Nhi khép lại cuốn sổ, giọng nói ôn hòa nhưng đầy kiên định. "Các con số đã được tính toán kỹ, Đại ca Lâm. Chỉ cần thực hiện theo đúng kế hoạch, và giữ vững sự đoàn kết, chúng ta sẽ vượt qua." Nàng nhìn Lâm Dịch, ánh mắt thông minh và sắc sảo của nàng phản chiếu ngọn lửa nến, một niềm tin vững chắc vào khả năng của anh.

Lâm Dịch đứng bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Màn đêm đã bao trùm hoàn toàn thôn làng. Những người dân làng vẫn đang tiếp tục công việc thường ngày của họ, giờ đây chỉ còn là những bóng dáng mờ ảo trong ánh đèn dầu le lói từ các căn nhà. Một người nông dân đang cặm cụi cuốc đất, một người phụ nữ đang phơi quần áo, lũ trẻ con cười đùa rượt đuổi nhau trên con đường đất. Đó là sự bình yên mà anh muốn bảo vệ, một sự bình yên mong manh như cánh bướm trước giông bão. Anh biết, trách nhiệm của anh là bảo vệ nó bằng mọi giá. Anh quay sang Bạch Vân Nhi, trao đổi thêm vài chi tiết nhỏ về việc điều chỉnh lịch trình tuần tra và cung ứng lương thực. Anh không thể mãi "đứng ngoài cuộc", nhưng anh sẽ không bao giờ là một con cờ trong tay kẻ khác. Những thử thách gay gắt hơn chắc chắn sẽ đến khi cuộc chiến tổng lực bùng nổ, nhưng Lâm Dịch đã sẵn sàng, và anh đã chuẩn bị cho những người của mình tốt nhất có thể.

Anh ngồi xuống ghế, khẽ thở dài. Sự mệt mỏi từ buổi họp kéo dài và những tính toán không ngừng nghỉ bắt đầu thấm vào xương tủy. Tâm trí anh vẫn còn quay cuồng với hàng tá vấn đề: nguồn cung lương thực, huấn luyện dân quân, tình hình chính trị ở kinh đô đang ngày càng rối ren. Đại Hạ Vương Triều đang suy yếu rõ rệt, và những lời mời gọi từ triều đình cũ ở chương trước đã chứng tỏ điều đó. Họ không còn đủ sức tự bảo vệ, và giờ đây, mỗi vùng đất, mỗi thế lực nhỏ đều phải tự mình tìm cách sinh tồn. Anh nghĩ về những người dân làng, về gia đình mình, về Tiểu Nguyệt. Nụ cười hồn nhiên của con bé là động lực lớn nhất để anh tiếp tục chiến đấu.

Đúng lúc đó, một bóng người hối hả xuất hiện ở ngưỡng cửa. Trần Nhị Cẩu, với dáng người nhanh nhẹn và khuôn mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng quắc, bước vào. Áo của cậu ta lấm lem bụi đất, chứng tỏ một chuyến đi gấp gáp. "Đại ca, có tin khẩn!" Trần Nhị Cẩu thì thầm, giọng nói hổn hển nhưng đầy vẻ cấp bách. "Đoàn hàng lớn, vũ khí... sắp qua biên giới phía Tây Bắc!"

Lâm Dịch ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như dao cau. Mọi mệt mỏi dường như tan biến. "Vũ khí? Chi tiết." Anh ra hiệu cho Nhị Cẩu đến gần tấm bản đồ.

Trần Nhị Cẩu cúi sát xuống bản đồ, ngón tay run rẩy chỉ vào một điểm trên đường biên giới phía Tây Bắc. "Mạng lưới của bang Hắc Sa v��a báo về, Đại ca. Một đoàn xe ngựa lớn, khoảng hơn chục chiếc, chở đầy vũ khí, kiếm, giáo, cung tên... thậm chí có cả vài khẩu nỏ hạng nặng, đang bí mật di chuyển. Chúng định vượt qua khe núi Long Xà vào khoảng canh ba đêm nay. Số lượng không nhỏ, ước chừng đủ trang bị cho một đội quân nhỏ hơn trăm người." Cậu ta nói một cách dứt khoát, cố gắng truyền đạt từng chi tiết một cách chính xác nhất. "Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nói rằng ông ta nhận được tin này từ một nguồn rất đáng tin cậy, một kẻ thường xuyên làm ăn với những tay buôn lậu lớn. Ông ta cũng nhấn mạnh rằng đây không phải là những món hàng thông thường, mà là hàng được đặt riêng, có dấu hiệu của một thế lực lớn."

Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, ánh mắt anh sắc như dao cạo khi dõi theo ngón tay của Trần Nhị Cẩu trên bản đồ. "Khe núi Long Xà..." anh lẩm bẩm, gõ nhẹ ngón tay lên vị trí đó. Đó là một con đường hiểm trở, ít người qua lại, nhưng lại là một lối tắt lý tưởng để tránh các trạm kiểm soát chính thức của triều đình. "Số lượng vũ khí lần này rất lớn, không phải loại thông thường. Kẻ đứng sau chắc chắn có dã tâm lớn. Chúng ta phải chặn đứng bằng mọi giá." Giọng anh trầm ổn, nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán lạnh lùng. "Nỏ hạng nặng... không phải thổ phỉ hay cướp bóc thông thường có thể sở hữu. Đây là một thế lực có tổ chức, và đang chuẩn bị cho một điều gì đó lớn hơn."

Bạch Vân Nhi cau mày. "Nếu đúng như lời Bang Hắc Sa nói, đây có thể là một dấu hiệu cho thấy các thế lực đang ráo riết chuẩn bị cho cuộc chiến tranh sắp tới. Biên giới lỏng lẻo, triều đình suy yếu, đây là cơ hội vàng cho những kẻ muốn trục lợi hoặc có ý đồ lật đổ." Nàng nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy lo lắng.

Lâm Dịch gật đầu. "Chính xác. Chúng đang tận dụng sự hỗn loạn để củng cố lực lượng. Chúng ta không thể để điều đó xảy ra ngay trên mảnh đất của mình." Anh quay sang Trần Nhị Cẩu. "Nhị Cẩu, cậu đã làm rất tốt. Hãy lập tức đi thông báo cho Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Binh trưởng Triệu. Yêu cầu họ tập hợp lực lượng tinh nhuệ nhất, chuẩn bị vũ khí và lương thực đủ dùng trong một ngày. Chúng ta sẽ gặp nhau tại đồn gác biên giới phía Tây Bắc trong vòng một canh giờ nữa."

"Rõ, Đại ca!" Trần Nhị Cẩu đáp dứt khoát, không một chút chần chừ. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Cậu ta lập tức quay người, nhanh nhẹn biến mất vào màn đêm, để lại phía sau một làn bụi mờ.

Lâm Dịch lại quay sang bản đồ. Tâm trí anh bắt đầu vạch ra từng đường đi nước bước, tính toán từng khả năng có thể xảy ra. "Vân Nhi, nàng chuẩn bị một số bản đồ chi tiết của khu vực khe núi Long Xà. Và mang theo túi Cẩm Nang Kế Sách của ta. Chúng ta cần tận dụng mọi lợi thế có thể."

"Đã rõ, Đại ca Lâm," Bạch Vân Nhi đáp, nàng nhanh chóng thu dọn đồ đạc. Nàng hiểu rằng mỗi khoảnh khắc đều quý giá, và sự chuẩn bị kỹ lưỡng là chìa khóa để sinh tồn trong thế giới đầy rẫy bất trắc này.

Lâm Dịch cảm thấy adrenaline bắt đầu chảy trong huyết quản. Sự căng thẳng trước trận chiến sắp tới, cái cảm giác quen thuộc của một người lãnh đạo phải đưa ra quyết định sinh tử, lại trỗi dậy mạnh mẽ. Anh không phải là một chiến binh, nhưng anh là một chiến lược gia, và tri thức là vũ khí mạnh nhất của anh. Anh biết rõ, thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và nếu muốn bảo vệ những gì mình trân trọng, anh phải tự mình đứng lên, tự mình chiến đấu. Ngay cả khi điều đó có nghĩa là phải đối đầu với những thế lực ẩn mình trong bóng tối, những kẻ đang muốn biến vùng đất của anh thành chiến trường cho những dã tâm của chúng.

***

Rạng sáng, một làn sương mù mỏng manh giăng mắc trên đồn gác biên giới tạm thời phía Tây Bắc, khiến những ngọn tháp canh đá thô và doanh trại gỗ trở nên mờ ảo, như một pháo đài cô độc giữa không gian vô định. Không khí lạnh buốt, thấm vào từng lớp áo, mang theo mùi ẩm mốc của đất đá và mùi hăng nồng của kim loại từ những vũ khí đang được lau chùi. Tiếng lính tuần tra bước đều trên tháp canh, tiếng binh khí va chạm khẽ khàng, cùng tiếng gió rít qua những khe hở của tường đá, tạo nên một bản giao hưởng căng thẳng, kỷ luật của một tiền tuyến. Đây không phải là một đồn gác chính quy của triều đình, mà là một tiền đồn được Lâm Dịch và Binh trưởng Triệu thiết lập tạm thời sau khi tổ chức lại lực lượng dân quân, nhằm tăng cường khả năng phòng thủ cho khu vực biên cương ngày càng bất ổn.

Lâm Dịch đứng trong căn lều chỉ huy tạm bợ, ánh lửa bập bùng từ ngọn đuốc treo trên vách lều hắt bóng anh lên tấm bản đồ trải rộng trên chiếc bàn gỗ thô. Vẻ mặt anh trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự sắc bén của một nhà chiến lược đang cân nhắc từng đường đi nước bước. Bên cạnh anh, Bạch Vân Nhi đang tỉ mỉ sắp xếp các bản đồ chi tiết và một cuốn sổ ghi chép, phong thái bình tĩnh và điềm đạm.

Lần lượt, những gương mặt quen thuộc xuất hiện. Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, khuôn mặt chất phác nhưng ánh mắt kiên nghị. Anh ta mặc bộ giáp da đơn giản, tay nắm chặt cán đao, đứng thẳng tắp với tư thế sẵn sàng chiến đấu. Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ và vết sẹo nhỏ trên lông mày, cũng không kém phần vạm vỡ, đứng khoanh tay, toát ra khí chất ngang tàng nhưng đầy trọng nghĩa. Theo sau họ là Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng, luôn mặc giáp trụ gọn gàng, toát lên vẻ kinh nghiệm và sự cẩn trọng của một quân nhân thực thụ. Các lãnh đạo dân quân địa phương khác, tuy có phần mệt mỏi vì bị triệu tập gấp gáp, nhưng đều mang vẻ nghiêm túc và sẵn sàng lắng nghe.

"Chào mọi người," Lâm Dịch mở lời, giọng anh trầm ổn, không chút biểu cảm thừa thãi. "Tình hình khẩn cấp. Mạng lưới tình báo của chúng ta vừa phát hiện một đoàn buôn lậu vũ khí lớn đang trên đường vượt biên qua khe núi Long Xà. Dự kiến chúng sẽ đến vào khoảng canh ba đêm nay." Anh dùng một cây gậy nhỏ chỉ vào điểm khe núi Long Xà trên bản đồ. "Số lượng vũ khí lần này rất lớn, không phải loại thông thường. Kiếm, giáo, cung tên, và đặc biệt là nỏ hạng nặng. Kẻ đứng sau chắc chắn có dã tâm lớn. Chúng ta phải chặn đứng bằng mọi giá."

Binh trưởng Triệu tiến lên một bước, ánh mắt cảnh giác quét qua bản đồ. "Khe núi Long Xà là một địa điểm hiểm yếu, dễ mai phục nhưng cũng dễ bị phản công nếu không cẩn trọng. Phía quan binh ta cũng đang gặp khó khăn, lực lượng không còn đông đảo như trước, nhưng ta sẽ điều động lực lượng tốt nhất có thể hỗ trợ Lâm công tử. Khoảng hai mươi người lính tinh nhuệ của ta sẽ tham gia, cùng với kinh nghiệm chiến đấu và kỹ năng phối hợp." Ông nói, giọng điệu thực tế nhưng vẫn thể hiện sự tin tưởng vào Lâm Dịch.

"Vâng, Binh trưởng Triệu," Lâm Dịch gật đầu. "Sự hỗ trợ của binh lính sẽ rất quý giá. Chúng ta cần tận dụng tối đa kinh nghiệm của các vị." Anh quay sang Bạch Vân Nhi. "Vân Nhi, nàng hãy trình bày những phân tích về địa hình và chiến lược."

Bạch Vân Nhi tiến lên, chỉ vào bản đồ. "Dựa trên thông tin về đoàn buôn lậu và địa hình khe núi Long Xà, ta nhận thấy điểm yếu của chúng là sự chủ quan. Chúng sẽ nghĩ rằng con đường này đủ hiểm trở để tránh bị phát hiện. Nhưng chính sự hiểm trở ấy lại là lợi thế của chúng ta. Chúng ta có thể bố trí lực lượng mai phục ở các vách đá hai bên khe núi, và một nhóm chặn đầu, nhóm chặn đuôi. Khi chúng lọt vào giữa, chúng ta sẽ tấn công từ trên cao và chặn đường thoát. Điều này sẽ tạo bất ngờ và khiến chúng không kịp trở tay." Nàng nói rõ ràng, dứt khoát, từng lời từng chữ đều có trọng tâm. "Các nỏ hạng nặng của chúng sẽ khó phát huy tác dụng trong địa hình hẹp, và đội hình xe ngựa của chúng sẽ dễ bị phá vỡ."

Vương Đại Trụ gãi đầu, vẻ mặt cương trực. "Đại ca Lâm, ta cùng Lý Hổ sẽ dẫn đầu đội dân quân chặn đầu. Dân quân tuy chưa thạo chiến trường như binh lính, nhưng dũng khí thì không thiếu!" Giọng anh ta to và rõ ràng, tràn đầy nhiệt huyết.

Lý Hổ gật đầu, đôi mắt hung dữ lóe lên sự quyết tâm. "Ta và Đại Trụ sẽ không để một kẻ nào lọt qua!"

Lâm Dịch nhìn từng người, ánh m���t anh dừng lại ở từng khuôn mặt. Anh biết, những người này không phải là binh sĩ chuyên nghiệp, nhưng họ có ý chí kiên cường và lòng trung thành. "Được. Vương Đại Trụ, Lý Hổ, các anh sẽ dẫn hai mươi người dân quân tinh nhuệ chặn đầu đoàn xe. Binh trưởng Triệu, xin ngài dẫn đội quân của mình mai phục ở vách đá bên trái, dùng cung tên và nỏ bắn tỉa. Ta sẽ cùng Vân Nhi và Trần Nhị Cẩu dẫn mười người dân quân còn lại mai phục ở vách đá bên phải, chờ hiệu lệnh của ta để tấn công."

Anh nhìn vào mắt từng người. "Đây là một nhiệm vụ nguy hiểm, nhưng chúng ta không có lựa chọn nào khác. Chúng ta không chỉ đang chặn một chuyến hàng buôn lậu, mà còn đang bảo vệ vùng đất này khỏi một mối đe dọa lớn hơn. Hãy nhớ, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và tri thức là vũ khí mạnh nhất. Chúng ta đã chuẩn bị kỹ lưỡng, đã tính toán mọi thứ. Giờ là lúc hành động. Hãy giữ vững kỷ luật, phối hợp chặt chẽ. Tuyệt đối không được khinh địch."

Cuộc họp khẩn cấp kết thúc. Các nhóm nhanh chóng nhận nhiệm vụ, kiểm tra vũ khí lần cu���i và lên đường. Không khí căng thẳng bao trùm đồn gác. Lâm Dịch cùng Bạch Vân Nhi, Trần Nhị Cẩu và mười người dân quân của mình nhanh chóng di chuyển đến vị trí mai phục. Anh đi cuối cùng, ánh mắt quét qua từng ngóc ngách của đồn gác, kiểm tra lại mọi thứ. Anh biết rằng mỗi quyết định của anh lúc này đều có thể ảnh hưởng đến sinh mạng của nhiều người. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai, nhưng anh không cho phép mình run sợ. Anh đã từng đối mặt với những tình huống hiểm nghèo hơn thế, và anh sẽ không gục ngã.

***

Nửa đêm, Cánh Đồng Bất Tận chìm trong bóng tối dày đặc, không một ánh trăng hay vì sao nào ló dạng. Gió mạnh lùa qua những thảm cỏ dại khô khốc, tạo nên những tiếng xào xạc rờn rợn, như tiếng thì thầm của những linh hồn lang thang. Không khí lạnh buốt, ẩm ướt, mang theo mùi đất hoang và cỏ mục, len lỏi vào từng lớp áo của những người đang mai phục. Các đội mai phục của Lâm Dịch và Binh trưởng Triệu nín thở, ẩn mình trong các hốc đá và bụi cây rậm rạp dọc theo khe núi Long Xà. Mỗi người đều căng thẳng đến tột độ, đôi mắt cảnh giác quét ngang qua bóng đêm, đôi tai lắng nghe từng tiếng động dù là nhỏ nhất.

Lâm Dịch nằm sấp trên vách đá cao, tay giữ chặt một cây nỏ thô sơ được dân quân cải tiến. Bên cạnh anh, Bạch Vân Nhi cũng đang nín thở, ánh mắt sắc bén của nàng dõi theo con đường mòn phía dưới. Trần Nhị Cẩu nằm ngay sau lưng anh, tay nắm chặt một thanh kiếm ngắn, gương mặt có chút căng thẳng nhưng vẫn tràn đầy sự tin tưởng vào Đại ca mình.

Thời gian trôi qua chậm chạp, mỗi giây phút đều như kéo dài vô tận. Chỉ có tiếng gió hú và tiếng côn trùng rả rích là phá vỡ sự im lặng chết chóc của màn đêm. Bất chợt, một tiếng động lạ khẽ vang lên từ phía xa, lọt vào tai Lâm Dịch. Đó là tiếng bánh xe ngựa nặng nề lăn trên nền đất đá, và tiếng bước chân thô thiển của người và ngựa. Tiếng động dần trở nên rõ ràng hơn, gần hơn, xé tan không gian tĩnh mịch.

Vương Đại Trụ, người đang ẩn mình ở phía chặn đầu, khẽ thì thầm, giọng nói đầy kích động nhưng vẫn cố gắng giữ im lặng: "Chúng đến r���i, Đại ca!" Tiếng thì thầm của anh ta truyền qua hệ thống tín hiệu nhỏ mà Lâm Dịch đã thiết lập.

Lâm Dịch gật đầu nhẹ, ánh mắt anh găm chặt vào con đường mòn. Trong bóng tối, những bóng đen khổng lồ dần hiện rõ. Đó là một đoàn xe ngựa dài, khoảng hơn chục chiếc, được kéo bởi những con ngựa khỏe mạnh, phía sau là hàng chục tên lính hộ tống, trang bị đầy đủ kiếm, giáo và cả những cây nỏ hạng nặng. Chúng di chuyển một cách cẩn trọng, nhưng vẫn mang một vẻ chủ quan, nghĩ rằng mình đã thoát khỏi mọi sự theo dõi. Mùi da thuộc, kim loại và mồ hôi ngựa bắt đầu phảng phất trong không khí.

Khi đoàn buôn lậu lọt vào giữa ổ mai phục, tiếng bánh xe nghiến ken két trên đá, tiếng ngựa thở phì phò, và tiếng bước chân nặng nề vang vọng khắp khe núi hẹp. Đó là khoảnh khắc quyết định. Lâm Dịch đưa tay lên, phát ra một tín hiệu ánh sáng xanh từ một chiếc pháo hiệu nhỏ mà anh đã chuẩn bị.

Ngay lập tức, một tiếng "Rống!" vang lên từ phía chặn đầu. Vương Đại Trụ và Lý Hổ dẫn đầu đội dân quân xông ra, chặn đ��ng đoàn xe. "Dừng lại! Kẻ buôn lậu, các ngươi đã bị bao vây!" Vương Đại Trụ gầm lên, giọng nói vang dội khắp khe núi.

Đám buôn lậu hoảng loạn. Chúng không ngờ lại bị mai phục ở một nơi hiểm trở như vậy. Kẻ cầm đầu, một tên đàn ông vạm vỡ với vẻ mặt hung tợn, lập tức rút kiếm. "Giết! Không để một kẻ nào sống sót!" hắn gào thét.

"Bắn!" Lâm Dịch ra lệnh.

Tiếng cung tên và nỏ hạng nhẹ từ vách đá hai bên đồng loạt vang lên. Những mũi tên và đạn nỏ xé gió lao xuống, ghim vào những kẻ buôn lậu đang cố gắng phản kháng. Dân quân và binh lính từ trên cao bắn phá, tạo ra một cơn mưa vũ khí. Tiếng binh khí va chạm "loảng xoảng", tiếng la hét kinh hoàng của kẻ buôn lậu, tiếng gầm gừ giận dữ của ngựa, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một trận giao tranh ác liệt nhưng nhanh chóng.

Lâm Dịch đích thân chỉ huy, đảm bảo hiệu quả và giảm thiểu thương vong cho phe mình. Anh liên tục ra hiệu, điều phối các đội dân quân và binh lính. Anh không phải là một chiến binh xuất sắc, nhưng khả năng quan sát và ra lệnh của anh lại vô cùng sắc bén. Anh thấy rõ điểm yếu của địch, nơi nào cần tăng cường hỏa lực, nơi nào cần giữ vững phòng tuyến. Bạch Vân Nhi đứng cạnh anh, thỉnh thoảng đưa ra những lời khuyên chiến thuật nhanh chóng và chính xác. Trần Nhị Cẩu, dù tay chân run rẩy, vẫn chiến đấu một cách dũng cảm, bảo vệ Lâm Dịch và bắn hạ những kẻ buôn lậu cố gắng trèo lên vách đá.

Trận chiến diễn ra không quá lâu. Đám buôn lậu, bất ngờ bị tấn công từ mọi phía, đội hình tan rã, nhanh chóng bị áp đảo. Một số tên cố gắng chạy trốn vào bóng đêm, nhưng hầu hết đều bị bắt sống hoặc bị hạ gục. Tiếng la hét dần tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng rên rỉ yếu ớt của những kẻ bị thương và tiếng gió vẫn rít qua khe núi.

Lâm Dịch kiểm tra lại tình hình. Khoảng một nửa số kẻ buôn lậu bị bắt sống, số còn lại đã chết hoặc bị thương nặng. Phe của anh chỉ có vài người bị thương nhẹ, không có ai tử vong. "Thu dọn chiến trường, kiểm kê vũ khí, và đưa những kẻ sống sót về đồn," anh ra lệnh, giọng nói vẫn trầm ổn nhưng ẩn chứa sự mệt mỏi. "Cẩn thận, đề phòng có kẻ bỏ trốn hoặc đồng bọn quay lại."

Khi bình minh hé rạng, ánh sáng yếu ớt của ngày mới chiếu rọi xuống khe núi, lộ ra cảnh tượng tan hoang. Xác ngựa đổ rạp, những chiếc xe ngựa bị phá hủy, và hàng đống vũ khí nằm ngổn ngang. Lâm Dịch nhìn số vũ khí bị tịch thu, ánh mắt anh lóe lên sự lo lắng. Đúng như Trần Nhị Cẩu đã báo cáo, chúng không chỉ là kiếm, giáo thông thường, mà còn có những cây nỏ cỡ lớn, được chế tác tinh xảo, uy lực vượt trội hơn hẳn những món vũ khí mà dân quân hay binh lính biên phòng thường dùng. Đây chắc chắn không phải là hàng của những kẻ buôn lậu nhỏ lẻ.

***

Sáng hôm sau, không khí trong hầm ngục tạm thời của đồn gác biên giới lạnh và ẩm ướt. Những bức tường đá thô ráp nhỏ nước, tạo thành những vũng lầy lội trên nền đất. Ánh sáng lờ mờ từ một vài ngọn đuốc treo trên vách đá chỉ đủ để chiếu sáng một phần nhỏ của không gian, để lộ những xà lim đá với song sắt nặng nề. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trần hầm, hòa c��ng tiếng rên rỉ yếu ớt và tiếng xiềng xích loảng xoảng từ những kẻ buôn lậu bị bắt giữ, tạo nên một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng và đau khổ. Mùi nấm mốc, đất ẩm, và một chút mùi máu tanh quyện vào nhau, ám ảnh khứu giác.

Lâm Dịch đứng giữa hầm, vẻ mặt lạnh lùng và cương nghị. Ánh mắt anh không hề dao động trước cảnh tượng thê lương xung quanh. Phía sau anh, Bạch Vân Nhi và Binh trưởng Triệu cũng có mặt, ánh mắt họ cảnh giác và nghiêm nghị. Số vũ khí bị tịch thu được chất đống ở một góc hầm, cao ngất như một ngọn núi nhỏ của sự chết chóc. Lâm Dịch bước đến gần một tên buôn lậu bị bắt, một gã đàn ông vạm vỡ, khuôn mặt đầy sẹo và ánh mắt hung tợn, giờ đây đang run rẩy vì sợ hãi, vết thương trên vai vẫn còn rỉ máu.

"Nói ra kẻ chủ mưu," Lâm Dịch lên tiếng, giọng anh trầm thấp, không hề mang theo chút cảm xúc nào. "Ngươi sẽ nhận được sự khoan hồng. Nếu không, hậu quả ngươi tự gánh lấy." Anh nhìn thẳng vào mắt tên buôn lậu, ánh mắt sắc như dao găm, như thể muốn xuyên thấu tâm can của đối phương.

Kẻ buôn lậu 1, với vẻ mặt tái mét, cố gắng ngẩng đầu lên. Hắn ta hoảng sợ đến mức toàn thân run rẩy không ngừng. "Ta... ta không biết... Chỉ là... một bức thư... từ... từ..." Hắn ta nói một cách khó nhọc, từng từ như bị mắc kẹt trong cổ họng. Dường như có một nỗi sợ hãi vô hình nào đó đang kìm hãm hắn, mạnh hơn cả nỗi sợ cái chết. "Từ... Thẩm... Thẩm..." Hắn ta lẩm bẩm, rồi đột nhiên ngất lịm đi, đầu gục xuống, hơi thở yếu ớt.

Lâm Dịch cau mày. "Thẩm?" Anh quay sang Binh trưởng Triệu. "Có vẻ như chúng ta đang chạm đến một thế lực không hề đơn giản." Anh cúi xuống, kiểm tra tên buôn lậu. Hắn ta chỉ đơn giản là ngất đi vì kiệt sức và sợ hãi, không phải do độc dược hay bất kỳ thủ đoạn nào khác.

Bạch Vân Nhi tiến lên, cẩn thận kiểm tra trang phục của tên buôn lậu. Nàng đưa tay vào túi áo trong của hắn, moi ra một mảnh giấy nhỏ bị giấu kín. "Đại ca Lâm, nhìn xem."

Lâm Dịch nhận lấy mảnh giấy. Nó cũ kỹ và nhàu nát, nhưng trên đó có một ký hiệu bí ẩn, trông như một con chim ưng ��ang sải cánh, và bên dưới là hai chữ viết tay mờ nhạt: "Thẩm Thiên". Mảnh giấy sần sùi trong tay Lâm Dịch, cảm giác lạnh lẽo đến lạ lùng. "Thẩm Thiên..." anh lặp lại, giọng nói trầm hẳn. "Chính là Thẩm Thiên, con trai của Thẩm Đại Nhân."

Binh trưởng Triệu nhíu mày. "Thẩm Thiên? Hắn ta là một tay chơi bời trác táng, nhưng lại có mối quan hệ rộng rãi với các thế lực ngầm ở kinh đô và cả các vùng biên giới. Hắn ta thường lợi dụng danh tiếng của cha mình để làm những chuyện mờ ám."

"Hắn ta còn có biệt danh là 'Đồ Tể Thiên' trong giới giang hồ, nổi tiếng tàn bạo và không từ thủ đoạn," Bạch Vân Nhi bổ sung, giọng nàng trầm xuống. "Không ngờ hắn lại nhúng tay vào việc buôn lậu vũ khí quy mô lớn như thế này."

Lâm Dịch không nói gì, ánh mắt anh dán chặt vào mảnh giấy và ký hiệu con chim ưng. Thẩm Thiên, một cái tên anh đã từng nghe qua, một kẻ lợi dụng thời thế để trục lợi. "Số vũ khí này..." anh quay sang đống vũ khí. Anh cầm lên một thanh kiếm, cán kiếm được bọc bằng da cá mập, lưỡi kiếm sắc bén và cứng cáp. Anh kiểm tra kỹ lưỡng, phát hiện ra trên lưỡi kiếm có khắc một ký hiệu nhỏ, tương tự như ký hiệu con chim ưng trên mảnh giấy, nhưng tinh vi hơn, như một dấu ấn riêng của một xưởng rèn nào đó. "Chất lượng vũ khí rất cao, được rèn đúc cẩn thận. Đây không phải là hàng chợ, mà là hàng được đặt làm riêng, có thể là từ một xưởng rèn bí mật nào đó, hoặc từ một thế lực ngoại bang có công nghệ rèn đúc tiên tiến."

Điều này cho thấy Thẩm Thiên không chỉ đơn thuần là buôn lậu vũ khí thông thường. Hắn ta đang chuẩn bị cho một điều gì đó lớn hơn, có thể là trang bị cho một đội quân riêng, hoặc bán cho các thế lực đang nổi lên trong thời loạn. Sự phối hợp hiệu quả giữa dân quân của Lâm Dịch và binh lính của Binh trưởng Triệu đã chặn đứng được chuyến hàng này, nhưng nó cũng đặt nền móng cho những liên minh mạnh mẽ hơn trong cuộc chiến tổng lực sắp tới.

Lâm Dịch cảm thấy một gánh nặng mới đè lên vai mình. Việc Thẩm Thiên nhúng tay vào, cùng với chất lượng của số vũ khí, cho thấy âm mưu này sâu rộng hơn anh tư��ng. Đại Hạ Vương Triều đang suy yếu đến mức những kẻ như Thẩm Thiên có thể ngang nhiên buôn lậu vũ khí quy mô lớn qua biên giới mà không gặp trở ngại nào từ chính quyền trung ương. Điều này củng cố thêm hình ảnh một vương triều đang trên đà sụp đổ.

Anh nắm chặt mảnh giấy trong tay, ánh mắt lạnh lẽo. "Thẩm Thiên... Chúng ta đã có được manh mối quan trọng. Hãy đưa tên này về một phòng giam riêng, cho người canh gác cẩn mật. Khi hắn tỉnh lại, ta sẽ có cách khiến hắn nói ra tất cả." Lâm Dịch quay sang Binh trưởng Triệu. "Binh trưởng Triệu, xin ngài hãy giúp ta điều tra về ký hiệu con chim ưng này, xem nó có liên quan đến xưởng rèn nào hoặc thế lực nào khác không. Còn Bạch Vân Nhi, nàng hãy lập tức gửi tin về cho Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, yêu cầu ông ta tập trung mọi nguồn lực, điều tra kỹ lưỡng về mọi hoạt động của Thẩm Thiên, đặc biệt là những mối liên hệ của hắn với các thương gia vũ khí."

Binh trưởng Triệu và Bạch Vân Nhi đồng loạt gật đầu. Họ hiểu rằng đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến ngầm, một cu���c đối đầu không chỉ với những kẻ buôn lậu mà còn với những thế lực đen tối đang lợi dụng thời loạn để trục lợi.

Lâm Dịch đứng đó, nhìn đống vũ khí chất cao như núi, rồi lại nhìn vào mảnh giấy trong tay. Anh biết, đây chỉ là một trong số hàng ngàn âm mưu đang diễn ra trong thời loạn lạc này. Nhưng anh sẽ không lùi bước. Anh sẽ bảo vệ vùng đất này, bảo vệ những người anh yêu thương, bằng mọi giá. Anh không phải là một vị vua, cũng chẳng mưu cầu danh lợi. Anh chỉ là một người đàn ông hiện đại bị lạc vào thế giới cổ đại, khao khát một cuộc sống bình yên, và anh sẽ làm mọi thứ để đạt được điều đó. Dù cho con đường phía trước có gập ghềnh, có hiểm nguy đến đâu, anh cũng đã sẵn sàng.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free