Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 713: Củng Cố Phòng Tuyến: Hội Nghị Biên Cương

Tiếng gà gáy vang vọng, xé tan màn đêm tĩnh mịch, báo hiệu một ngày mới đã đến. Ánh sáng lờ mờ của bình minh bắt đầu rọi qua khe cửa, vẽ lên nền đất những vệt màu xám bạc. Trần Nhị Cẩu, với dáng người nhỏ nhắn và đôi mắt vẫn còn vương chút ngái ngủ, đã nhanh nhẹn biến mất vào ánh sáng mờ ảo đó, mang theo bức thư hồi đáp chứa đựng cả tâm huyết và sự khôn khéo của Lâm Dịch. Sự trung thành và nhiệt huyết của Nhị Cẩu luôn là một điểm tựa vững chắc cho Lâm Dịch giữa những bộn bề lo toan.

Lâm Dịch vẫn đứng đó, trong gian phòng tĩnh lặng, tay vẫn còn cảm nhận được sự thô ráp của giấy mực, đầu óc miên man. Quyết định từ chối lời mời gọi quyền lực từ kinh đô, dù đã được cân nhắc kỹ lưỡng, vẫn không khỏi khiến lòng anh trĩu nặng. Anh biết, thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và mỗi lựa chọn đều đi kèm với cái giá của nó. Việc anh khước từ một cánh cửa có thể dẫn đến danh vọng tột đỉnh cũng đồng nghĩa với việc anh tự đặt mình vào vị thế độc lập, nhưng cũng dễ bị cô lập. Anh không mưu cầu vương bá, chỉ muốn giữ vững cuộc sống bình yên cho mình và những người thân yêu. Một khao khát đơn giản đến mức xa xỉ trong thời loạn lạc.

Anh bước đến bên cửa sổ, nơi những ngọn núi xa xa đã dần hiện rõ trong ánh nắng ban mai, sừng sững như những người khổng lồ canh giữ vùng đất này. Một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo hương đất ẩm sau đêm sương và mùi khói gỗ từ những bếp lửa vừa mới nhen. Không khí trong lành, mát mẻ, như một lời nhắc nhở về sự sống đang nảy nở, dù cho những hiểm nguy vẫn luôn rình rập. Lâm Dịch nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, cố gắng rũ bỏ những suy nghĩ nặng nề. Anh tự nhủ, đây không phải là kết thúc của m���t vấn đề, mà là khởi đầu cho một giai đoạn mới. Con đường độc lập này có thể gian nan hơn, nhưng nó cũng mang lại sự tự do và an toàn mà anh khao khát – một loại an toàn mà quyền lực ở kinh thành mục ruỗng kia không thể nào mang lại. Anh đã chọn con đường tự mình kiến tạo số phận.

Sự kiện từ chối thư chiêu an cũng là một lời khẳng định ngầm về quyền lực phi chính thức của anh ở vùng biên thùy này đã đủ lớn để khiến các phe phái trung ương phải để mắt đến. Điều đó vừa là lợi thế, vừa là gánh nặng. Nếu không tự mình củng cố nội lực, không xây dựng một hệ thống phòng thủ vững chắc, thì sớm muộn gì Thôn Làng Sơn Cước và những vùng lân cận cũng sẽ trở thành miếng mồi cho những con sói đói đang rình rập.

Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Giai đoạn "ổn định hậu phương" mà anh vẫn luôn theo đuổi đang bước vào một cấp độ mới. Lớp học khai trí vừa được mở, cung cấp nền tảng tri thức cho các thư lại và quản lý địa phương, là bước đi đầu tiên. Giờ đây, đã đến lúc củng cố lực lượng phòng vệ, đảm b��o an ninh trật tự cho toàn bộ vùng đất dưới sự ảnh hưởng của anh. Cuộc chiến tổng lực mà anh dự đoán sẽ bùng nổ vào năm 1610 Đại Hạ không còn xa nữa. Triều đình suy yếu, nạn thổ phỉ hoành hành, các thế lực cát cứ mọc lên như nấm sau mưa. Thôn Làng Sơn Cước, từng là một ngôi làng nhỏ bé, giờ đây đã trở thành một căn cứ quan trọng, một ngọn đèn le lói giữa màn đêm loạn lạc.

Anh quay người, bước ra khỏi phòng, đi thẳng đến căn nhà lớn nhất Thôn Làng Sơn Cước. Đó vốn là một nhà kho cũ, được dân làng và dân quân sửa sang lại theo chỉ dẫn của Lâm Dịch, biến nó thành một không gian rộng rãi, đủ sức chứa cho những cuộc họp quan trọng. Kiến trúc vẫn mộc mạc, đơn sơ với vách gỗ, mái tranh, nhưng bên trong đã được quét dọn sạch sẽ, kê thêm những chiếc ghế dài và một chiếc bàn gỗ lớn ở giữa.

Khi Lâm Dịch bước vào, không khí bên trong có chút ồn ào. Hơn chục người đàn ông vạm vỡ, đại diện cho các đội dân quân nhỏ quanh vùng, đã có mặt. Họ là những người nông dân, thợ săn quanh năm phơi nắng phơi gió, gương mặt sạm đen, trang phục thô sơ nhưng ánh mắt sắc bén, đầy cảnh giác. Tiếng nói chuyện rì rầm, xen lẫn tiếng ho khan, tiếng ghế gỗ kẽo kẹt. Một vài người còn đang nếm thử chén trà nóng do Trần Nhị Cẩu vừa pha, khẽ xuýt xoa.

Trần Nhị Cẩu, sau khi hoàn thành nhiệm vụ đưa thư, đã nhanh chóng quay về và đang bận rộn sắp xếp giấy tờ, chuẩn bị trà nước cho cuộc họp. Dù vẫn còn chút vẻ ngây ngô trên khuôn mặt, nhưng đôi mắt cậu ta sáng lên vẻ nhanh nhẹn và đầy trách nhiệm. "Mời các vị ổn định chỗ ngồi, Đại ca Lâm sắp bắt đầu," Nhị Cẩu nói, giọng hơi cao hơn bình thường một chút để át đi tiếng ồn.

Bạch Vân Nhi đã ngồi sẵn ở một bên, cạnh chiếc bàn gỗ lớn. Nàng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, vóc dáng thon thả, cử chỉ thanh thoát. Gương mặt trái xoan cùng đôi mắt thông minh, sắc sảo lướt qua từng vị khách. Nàng mặc một bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo nhưng không kém phần quý phái, trên bàn là một chồng sổ sách và bút lông đã được chuẩn bị sẵn sàng. Sự hiện diện của nàng mang đến một v�� chuyên nghiệp và trật tự cho không gian mộc mạc này.

Lâm Dịch bước vào, không nói lời nào. Ánh mắt anh quét qua từng người trong phòng, chậm rãi và sắc bén, như một tia chớp xuyên qua màn đêm, khiến những tiếng ồn ào nhỏ dần rồi tắt hẳn. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía anh, từ sự tò mò ban đầu đến vẻ nghiêm túc, chờ đợi. Anh không cần phải gồng mình thể hiện quyền uy, chính sự trầm tĩnh và ánh mắt sâu thẳm của anh đã đủ để tạo ra một sự tĩnh lặng đáng nể.

"Cảm ơn các vị đã không quản đường xa mà đến," Lâm Dịch cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng dứt khoát, vang vọng khắp căn phòng. Anh không dùng những lời lẽ hoa mỹ, mà đi thẳng vào trọng tâm, tạo ra một bầu không khí nghiêm túc ngay lập tức. Anh biết, những người này không cần nghe những lời sáo rỗng, họ cần thấy một kế hoạch rõ ràng, một hướng đi cụ thể.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, khẽ gật đầu, ánh mắt đầy sự tin tưởng. Ngồi cạnh anh là Lý Hổ, cũng vạm vỡ không kém, vẻ mặt có chút hung dữ nhưng đôi mắt lại chăm chú dõi theo Lâm Dịch. Cả hai đều là những người đã theo Lâm Dịch từ những ngày đầu, chứng kiến sự trưởng thành và tài năng của anh. Các lãnh đạo dân quân địa phương khác, dù ban đầu có chút ngờ vực, nhưng cũng dần bị cuốn hút bởi khí chất và sự tự tin toát ra từ người thanh niên gầy gò này. Họ là những người đại diện cho hàng trăm, thậm chí hàng ngàn sinh mạng, và họ cần một người dẫn dắt có khả năng bảo vệ họ.

Lâm Dịch ngồi xuống ghế chủ tọa, đối diện với tất cả. Anh nhìn một lượt những gương mặt khắc khổ nhưng đầy nghị lực trước mặt. Những con người này là xương sống của vùng đất này, là những người sẽ cầm vũ khí bảo vệ gia đình, bảo vệ thôn làng khi nguy hiểm ập đến. Trách nhiệm của anh không chỉ là hoạch định chiến lược, mà còn là truyền niềm tin và sự đoàn kết cho họ.

"Tình hình hiện tại không cho phép chúng ta lơ là," Lâm Dịch bắt đầu, giọng nói vang lên rõ ràng giữa sự tĩnh lặng. "Trần Thị Gia Tộc, dù đã suy yếu sau biến cố vừa rồi, nhưng thế lực của chúng vẫn chưa hoàn toàn bị xóa bỏ. Hơn nữa, những con sói đói khác sẽ không bỏ qua cơ hội khi thấy miếng mồi béo bở. Các vị cũng đã nghe những tin đồn về tình hình triều đình, phải không?"

Một vài người khẽ gật đầu, vẻ mặt lo lắng. Tin tức về sự mục ruỗng của Đại Hạ Vương Triều đã lan đến tận biên cương hẻo lánh này, như một làn khói độc dần lan tỏa, mang theo nỗi sợ hãi và bất an.

"Đúng vậy, Đại ca nói đúng," Vương Đại Trụ lên tiếng, giọng nói sang sảng, "Đêm qua ở thôn bên cạnh lại có vài tên trộm vặt. Chúng không chỉ trộm lương thực, mà còn dám cả gan cướp bóc nhà dân. Nếu không có đội tuần tra của Lý Hổ kịp thời ứng phó, e rằng đã xảy ra chuyện lớn."

Lý Hổ gật đầu xác nhận. "Chúng ngày càng manh động hơn. Không chỉ là trộm vặt, có vẻ như chúng còn có tổ chức, không phải loại thổ phỉ thông thường."

Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt sắc bén lướt qua từng người. "Đó chính là vấn đề. Chúng ta đã quá quen với việc mỗi thôn tự lo an nguy cho mình. Nhưng trong tình thế loạn lạc này, sự phân tán lực lượng chính là điểm yếu chết người. Triều đình đã suy yếu đến mức không thể kiểm soát các vùng biên cương. Chúng ta không thể trông chờ vào bất kỳ ai khác ngoài chính mình."

Anh dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm vào lòng người nghe. Sau đó, anh đưa tay ra hiệu cho Trần Nhị Cẩu mang đến một tấm bản đồ thô sơ được vẽ trên một mảnh vải gai cũ. Bản đồ này được Lâm Dịch tự tay phác thảo, thể hiện các thôn làng lân cận, các con đường mòn, và những khu vực rừng núi hiểm trở.

"Trước mắt, chúng ta cần phải tái cơ cấu lại lực lượng dân quân hiện có," Lâm Dịch nói, dùng một cành cây nhỏ nhặt từ dưới đất để chỉ vào bản đồ. Cảm giác thô ráp của tấm bản đồ cũ dưới đầu ngón tay anh dường như nhắc nhở anh về sự khắc nghiệt của thực tại. "Tôi đã phác thảo một sơ đồ phân chia khu vực tuần tra mới. Toàn bộ vùng đất này sẽ được chia thành ba khu vực chính. Mỗi khu vực sẽ có một đội trưởng dân quân chịu trách nhiệm chính, và các đội dân quân nhỏ hơn sẽ luân phiên tuần tra theo lịch trình."

Lâm Dịch bắt đầu giải thích chi tiết, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng đầy uy lực. "Khu vực thứ nhất, bao gồm Thôn Làng Sơn Cước và ba thôn lân cận phía Tây, sẽ do Vương Đại Trụ phụ trách. Đây là khu vực trọng yếu, là trái tim của chúng ta, cần được bảo vệ nghiêm ngặt nhất. Khu vực thứ hai, bao gồm các thôn phía Đông và khu rừng Cổ Mộc, nơi có nhiều lối mòn hiểm trở, sẽ do Lý Hổ quản lý. Lý Hổ, kinh nghiệm săn bắn và chiến đấu trong rừng của ngươi sẽ rất cần thiết. Cuối cùng, khu vực thứ ba, bao gồm các thôn phía Bắc và đồng bằng Ngân Xuyên, sẽ được giao cho huynh đệ của thôn Hà Khẩu."

Anh nhìn về phía một người đàn ông trung niên, râu ria xồm xoàm, đại diện cho thôn Hà Khẩu. Người đàn ông này khẽ giật mình, rồi vội vàng đứng dậy, cúi đầu. "Tiểu nhân nguyện theo sự sắp đặt của Đại ca Lâm."

"Tốt," Lâm Dịch gật đầu. "Mỗi khu vực sẽ có nhiệm vụ rõ ràng: duy trì trật tự an ninh, ứng phó với các vụ cướp bóc, và quan trọng nhất là báo cáo mọi tình hình bất thường về Thôn Làng Sơn Cư��c. Chúng ta sẽ thiết lập một hệ thống liên lạc tín hiệu bằng khói và cờ hiệu, cũng như cử người đưa tin định kỳ. Thông tin là vũ khí mạnh nhất của chúng ta. Các vị phải đảm bảo rằng mọi động tĩnh nhỏ nhất của kẻ thù đều không thể thoát khỏi tai mắt của chúng ta."

Anh quay sang Bạch Vân Nhi. "Vân Nhi, cô sẽ phụ trách việc xây dựng hệ thống báo cáo và liên lạc này, cũng như đảm bảo nguồn cung cấp lương thực và vũ khí cho các đội tuần tra. Chúng ta sẽ có một kho dự trữ chung và sẽ phân phát theo nhu cầu."

Bạch Vân Nhi gật đầu, ánh mắt sắc sảo lướt qua chồng sổ sách. "Các con số đã được tính toán kỹ lưỡng, Đại ca Lâm. Chúng ta sẽ có một hệ thống luân phiên, đảm bảo mọi ngóc ngách đều được kiểm soát. Mỗi đội sẽ được trang bị đầy đủ hơn, không chỉ là cung tên và giáo mác thô sơ. Chúng ta sẽ sử dụng những kinh nghiệm từ lần đối phó với Trần Thị Gia Tộc để huấn luyện lại các tân binh."

Lý Hổ nhíu mày. "Huấn luyện thế nào, Đại ca? Người của ta đa phần chỉ quen với việc đồng áng và săn bắn. Đánh nhau thì được, nhưng để giữ trật tự và tuần tra thì cần kỹ năng khác."

"Đó là lý do chúng ta cần đến sự thống nhất," Lâm Dịch đáp. "Chúng ta sẽ không chỉ huấn luyện kỹ năng chiến đấu, mà còn cả kỹ năng quan sát, ẩn nấp, và đặc biệt là kỹ năng phối hợp. Vương Đại Trụ, Lý Hổ, hai ngươi sẽ là những huấn luyện viên chính. Các ngươi sẽ truyền đạt kinh nghiệm chiến đấu thực tế của mình cho các đội khác. Chu Thiên và những thư lại mới được đào tạo cũng sẽ hỗ trợ trong việc ghi chép và phân tích thông tin."

Lâm Dịch ngước nhìn lên trần nhà, nơi ánh nắng đã bắt đầu xuyên qua những khe hở, tạo thành những vệt sáng lấp lánh. "Chúng ta đang đứng trước một thời kỳ loạn lạc chưa từng có. Đại Hạ Vương Triều đang suy yếu rõ rệt, và sớm muộn gì, ngọn lửa chiến tranh cũng sẽ lan đến vùng biên cương này. Việc chúng ta làm hôm nay không chỉ là đối phó với thổ phỉ hay tàn dư của Trần Thị, mà là chuẩn bị cho những mối đe dọa lớn hơn, cho một cuộc chiến tranh tổng lực sắp bùng nổ. Đây là bước chuẩn b��� đầu tiên cho việc đối phó với quân địch xâm lược vào năm 1610 Đại Hạ. Chúng ta đang xây dựng một đội quân nhỏ của riêng mình, không phải để gây chiến, mà để bảo vệ."

Vương Đại Trụ và Lý Hổ nhìn nhau, rồi gật đầu mạnh mẽ. Họ đã chứng kiến Lâm Dịch đưa Thôn Làng Sơn Cước từ một nơi nghèo khó, yếu ớt trở thành một căn cứ vững chắc như thế nào. Họ tin tưởng vào tầm nhìn của anh.

Các lãnh đạo dân quân khác cũng bắt đầu đặt câu hỏi, không còn vẻ ngờ vực ban đầu mà thay vào đó là sự nghiêm túc và khao khát được hiểu rõ hơn. Họ hỏi về việc phân bổ lương thực, về cách thức huấn luyện, về những điểm yếu của từng khu vực. Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi kiên nhẫn giải đáp từng thắc mắc, đôi khi còn dùng cành cây vẽ thêm những chi tiết nhỏ trên bản đồ, minh họa cho kế hoạch của mình. Trần Nhị Cẩu ngồi bên cạnh, cây bút lông sột soạt trên giấy, ghi chép lại từng lời nói, từng câu hỏi, từng quyết định. Cậu ta biết, những ghi chép này sẽ là nền tảng cho việc thực thi kế hoạch sau này.

Lâm Dịch biết, việc thống nhất những người này, với những lợi ích và mối quan tâm riêng của từng thôn làng, không hề dễ dàng. Nhưng anh đã dùng lý lẽ, dùng thực tế phũ phàng của thời cuộc để thuyết phục họ. Anh không hứa hẹn danh vọng hay quyền lực, mà chỉ hứa hẹn sự an toàn, sự sống còn cho bản thân họ và gia đình họ. Trong một thế giới đang sụp đổ, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và tri thức là vũ khí mạnh nhất. Anh không chỉ là người đưa ra mệnh lệnh, mà còn là người phân tích, giải thích, giúp họ nhìn thấy bức tranh toàn cảnh, nhìn thấy lợi ích chung. Việc Lâm Dịch phải tự mình tổ chức an ninh cho vùng đất này cho thấy sự bất lực của chính quyền trung ương, củng cố hình ảnh một Đại Hạ Vương Triều đang trên đà suy yếu, và cũng là minh chứng cho sự cần thiết của "quyền lực phi chính thức" mà anh đang xây dựng.

Buổi họp kéo dài đến đầu giờ chiều. Ánh nắng đã gắt hơn một chút, nhưng vẫn có những làn gió nhẹ lùa qua khe cửa, xua đi cái nóng oi ả. Sau khi mọi vấn đề đã được thảo luận cặn kẽ và các trách nhiệm được phân chia rõ ràng, Lâm Dịch tuyên bố kết thúc cuộc họp.

Các lãnh đạo dân quân lần lượt đứng dậy, cúi chào Lâm Dịch rồi ra về. Họ mang theo không chỉ những kế hoạch và trách nhiệm mới, mà còn là một cảm giác hy vọng mong manh. Hy vọng rằng dưới sự dẫn dắt của Lâm Dịch, họ có thể bảo vệ được cuộc sống bình yên cho mình và những người thân yêu giữa thời loạn lạc. Tiếng bước chân thô mộc của họ dần xa, rồi chìm vào tiếng ồn ào quen thuộc của thôn làng.

Lâm Dịch không về nhà ngay. Anh nán lại trong căn phòng họp, cùng Bạch Vân Nhi và Lão Hồ xem lại những ghi chép và kế hoạch. Anh cảm nhận được gánh nặng trên vai mình, một gánh nặng không hề nhẹ, khi anh là người phải đưa ra những quyết định ảnh hưởng đến an nguy của cả cộng đồng. Anh lo lắng về khả năng đối phó với những mối đe dọa ngày càng lớn và liệu những kế hoạch của mình có đủ hiệu quả hay không. Nhưng đồng thời, anh cũng thấy một sự hài lòng sâu sắc. Anh đã đặt những viên gạch đầu tiên cho một hệ thống phòng thủ vững chắc hơn, một nền tảng cho "quyền lực phi chính thức" của mình.

Lão Hồ, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt tinh anh, khẽ thở dài. Ông nhìn Lâm Dịch với ánh mắt vừa lo lắng vừa đầy tin tưởng. "Lão phu tin vào Lâm Dịch, nhưng con đường phía trước còn nhiều sóng gió. Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Những kẻ đã quen với cuộc sống cũ, với sự hỗn loạn, sẽ không dễ dàng chấp nhận trật tự mới mà con đang cố gắng dựng xây đâu."

"Mọi chuyện không hề dễ dàng, nhưng chúng ta phải làm," Lâm Dịch đáp, giọng anh trầm hẳn. Anh biết Lão Hồ nói đúng. Sự thay đổi luôn đi kèm với sự phản kháng, và anh đã chuẩn bị tinh thần cho điều đó. "Dù cho khó khăn đến đâu, chúng ta cũng không thể lùi bước. Nếu không tự mình xây dựng, thì chúng ta sẽ mãi là con cờ trong tay kẻ khác."

Bạch Vân Nhi khép lại cuốn sổ, giọng nói ôn hòa nhưng đầy kiên định. "Các con số đã được tính toán kỹ, Đại ca Lâm. Chỉ cần thực hiện theo đúng kế hoạch, và giữ vững sự đoàn kết, chúng ta sẽ vượt qua."

Lâm Dịch đứng bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Những người dân làng vẫn đang tiếp tục công việc thường ngày của họ. Một người nông dân đang cặm cụi cuốc đất, một người phụ nữ đang phơi quần áo, lũ trẻ con cười đùa rượt đuổi nhau trên con đường đất. Đó là sự bình yên mà anh muốn bảo vệ, một sự bình yên mong manh như cánh bướm trước giông bão. Anh biết, trách nhiệm của anh là bảo vệ nó bằng mọi giá. Anh quay sang Bạch Vân Nhi, trao đổi thêm vài chi tiết nhỏ về việc điều chỉnh lịch trình tuần tra và cung ứng lương thực. Anh không thể mãi "đứng ngoài cuộc", nhưng anh sẽ không bao giờ là một con cờ trong tay kẻ khác. Những thử thách gay gắt hơn chắc chắn sẽ đến khi cuộc chiến tổng lực bùng nổ, nhưng Lâm Dịch đã sẵn sàng, và anh đã chuẩn bị cho những người của mình tốt nhất có thể.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free