Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 712: Thư Chiêu An Từ Triều Đình Cũ

Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, để lại phía chân trời một dải màu tím than u buồn, điểm xuyết vài vệt cam cuối cùng đang lụi tàn. Trong gian phòng đơn sơ ở Thôn Làng Sơn Cước, ánh nến leo lét trên bàn chỉ đủ soi rõ khuôn mặt trầm tư của Lâm Dịch. Buổi học đầu tiên của “Lớp Học Khai Trí” đã kết thúc, nhưng đối với Lâm Dịch, công việc dường như chưa bao giờ ngơi nghỉ. Anh vẫn ngồi đó, chăm chú xem xét các báo cáo từ mạng lưới tình báo thầm lặng mà anh đã dày công xây dựng (chương 710), xen kẽ là danh sách học viên cùng những ghi chú tỉ mỉ của Bạch Vân Nhi và Chu Thiên về tiến độ của từng người (chương 711).

Báo cáo tình báo chủ yếu xoay quanh các hoạt động quân sự gia tăng ở biên giới phía Bắc, những tin đồn về các cuộc cướp bóc của thổ phỉ và dân du mục hoành hành ở các vùng đất xa xôi hơn, vốn đã bị triều đình bỏ mặc. Có cả những thông tin mơ hồ về “linh vật” và “người tu hành” được nhắc đến trong các câu chuyện của những thương nhân bạo gan dám đi sâu vào những vùng đất hoang vu. Lâm Dịch khẽ nhíu mày, những thông tin này, dù còn rời rạc và thiếu xác thực, nhưng đã hé lộ một bức tranh hỗn loạn và nguy hiểm hơn nhiều so với những gì anh từng hình dung về thế giới này. Anh lật sang trang danh sách học viên, đọc qua những dòng chữ ngay ngắn của Bạch Vân Nhi. “Lý Tam, khả năng tiếp thu khá, nhưng thiếu sự chủ động. Cần được khuyến khích thêm. Vương Nhị, thông minh lanh lợi, nhưng đôi khi quá nóng vội, cần rèn luyện tính kiên nhẫn…” Lâm Dịch mỉm cười nhạt. Mỗi cái tên, mỗi dòng nhận xét đều là một hạt giống mà anh đang gieo trồng, hy vọng chúng sẽ nảy mầm thành những trụ cột vững chắc cho tương lai của Thôn Làng Sơn Cước. Anh bi��t rằng, tri thức là vũ khí mạnh nhất, và việc xây dựng một đội ngũ có tri thức là nền tảng cho mọi sự phát triển bền vững.

Đột nhiên, một tiếng gõ cửa khẽ khàng vang lên, phá tan sự tĩnh mịch của màn đêm. Lâm Dịch ngẩng đầu, đôi mắt sắc bén nhìn về phía cánh cửa. “Vào đi.” Giọng anh trầm ổn, không chút biến động.

Trần Nhị Cẩu bước vào, không còn vẻ lém lỉnh thường ngày, thay vào đó là một sự nghiêm trọng hiếm thấy trên gương mặt non nớt của chàng trai trẻ. Anh ta đi thẳng đến bàn, đặt một bức thư được niêm phong kỹ lưỡng xuống trước mặt Lâm Dịch. Bức thư được gói trong một lớp vải lụa đen tuyền, bên ngoài không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy người gửi là ai, chỉ có một con dấu bằng sáp đỏ sẫm, hình một con giao long đang cuộn mình, trông vừa cổ kính vừa uy nghiêm.

“Đại ca, có thư mật. Người gửi đến không rõ lai lịch, chỉ nói là từ ‘phương xa’,” Trần Nhị Cẩu nói, giọng hơi hạ thấp, ánh mắt có chút lo lắng. “Hắn là một lữ khách, ăn mặc sang trọng nhưng không giống thương nhân. Hắn chỉ giao thư rồi đi ngay, không nói thêm lời nào.”

Lâm Dịch khẽ nhíu mày. “Để ta xem.” Anh vươn tay, nhấc bức thư lên. Cảm giác lạnh lẽo của lớp lụa đen và sự nặng trịch của con dấu trên tay khiến anh cảm thấy có điều gì đó bất thường. Anh lật qua lật lại, kiểm tra kỹ lưỡng con dấu sáp. Hình ảnh giao long cuộn mình, dù đơn giản, nhưng lại toát lên một khí chất vương giả, không phải thứ mà một quan lại địa phương hay một thế gia tầm thường có thể sở hữu. Anh khẽ hít một hơi, mùi trầm hương dịu nhẹ thoang thoảng từ lớp vải lụa, cho thấy sự tinh tế và địa vị của người gửi.

“Chữ viết này… không phải của người bình thường. Lại còn dấu ấn này…” Lâm Dịch lẩm bẩm, nội tâm anh như một cỗ máy đang hoạt động hết công suất, phân tích từng chi tiết nhỏ nhất. Dấu ấn giao long thường liên quan đến các gia tộc có quan hệ mật thiết với hoàng thất, hoặc thậm chí là chính hoàng thất. Điều này khiến Lâm Dịch cảnh giác tột độ. Anh đã cố gắng giữ mình tránh xa khỏi vòng xoáy chính trị của triều đình Đại Hạ, nhưng có vẻ như, dù anh có muốn hay không, một số thế lực vẫn đang tìm cách kéo anh vào.

Với sự cẩn trọng vốn có, Lâm Dịch dùng con dao nhỏ gạt nhẹ lớp sáp, mở phong thư. Bên trong là một tờ giấy lụa mỏng, màu vàng nhạt, viết bằng nét chữ thảo bay bướm, mực đen óng ánh. Anh mở ra, đọc lướt qua.

Nội dung bức thư khiến Lâm Dịch không khỏi bất ngờ. Đó là một lời mời chào hợp tác, từ một vị quan chức cấp cao trong triều đình cũ, hoặc ít nhất là một người tự xưng như vậy. Bức thư ca ngợi những thành tựu của Lâm Dịch ở biên cương, từ việc ổn định dân chúng, phát triển kinh tế, đến việc xây dựng lực lượng dân quân hiệu quả. Người gửi thư đề nghị Lâm Dịch tham gia vào một "liên minh chính nghĩa" để "chấn hưng Đại Hạ", hứa hẹn những danh vọng, quyền lực và tài nguyên vô tận nếu anh đồng ý. Lời lẽ hoa mỹ, đầy nhiệt huyết, nhưng ẩn chứa bên trong là một sự tính toán lạnh lùng và một khao khát quyền lực rõ ràng.

Lâm Dịch khẽ nhếch mép. Anh biết rõ cái gọi là "chấn hưng Đại Hạ" trong b��i cảnh triều đình mục ruỗng hiện tại thực chất chỉ là một cuộc tranh giành quyền lực, một canh bạc mà anh không hề muốn tham gia. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh tự nhủ. "Và ta cũng không có nghĩa vụ phải gánh vác cái gánh nặng của một vương triều đã mục nát." Anh gấp bức thư lại, ánh mắt trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một tia sắc lạnh. Mạng lưới tình báo của anh mới chỉ bắt đầu hình thành, lớp học khai trí cũng mới đi những bước đầu tiên, nhưng có vẻ như, danh tiếng của Thôn Làng Sơn Cước và những gì anh đã làm đã lan xa hơn anh tưởng. Điều này vừa là một lời khẳng định cho những nỗ lực của anh, vừa là một lời cảnh báo về những rắc rối sắp tới. Anh biết, việc từ chối một lời đề nghị như thế này không hề đơn giản, và sẽ cần sự khéo léo cùng một cái đầu tỉnh táo.

Trần Nhị Cẩu vẫn đứng đó, vẻ mặt đầy tò mò và lo lắng. "Đại ca, có chuyện gì sao?"

Lâm Dịch nhìn Nhị Cẩu, khẽ lắc đầu. "Không có gì lớn. Ngươi đi nghỉ đi. Chuyện này, ta sẽ cần bàn bạc thêm với Chu tiên sinh và Vân Nhi." Anh biết, đây không phải là một quyết định có thể đưa ra một mình.

Nhị Cẩu gật đầu, dù vẫn còn rất nhiều thắc mắc, nhưng sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch khiến anh ta không dám hỏi thêm. "Vâng, Đại ca. Vậy Nhị Cẩu xin cáo lui." Anh ta cúi người, rồi lặng lẽ rời khỏi phòng, để lại Lâm Dịch một mình trong ánh nến leo lét, cùng bức thư định mệnh đang nằm im lìm trên bàn. Bên ngoài, tiếng côn trùng kêu rả rích trong đêm, và tiếng gió lùa qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh của những đợt gió cuối mùa. Lâm Dịch biết, một đêm dài đang chờ đợi anh.

***

Đêm đã về khuya, những ngôi nhà trong Thôn Làng Sơn Cước chìm vào giấc ngủ sâu. Chỉ có duy nhất gian phòng của Lâm Dịch là vẫn còn sáng đèn. Ánh nến leo lét, hắt những bóng đổ dài và xiêu vẹo trên bức tường gỗ thô mộc, tạo nên một không khí tĩnh mịch và có phần căng thẳng. Lâm Dịch ngồi đối diện với Bạch Vân Nhi và Chu Thiên, ba người tạo thành một vòng tròn nhỏ quanh chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Bức thư từ kinh đô được đặt chính giữa, như một vật thể ch��a đựng những bí ẩn và mối đe dọa tiềm tàng. Bên ngoài, tiếng gió đêm lùa qua khe cửa sổ mang theo cái se lạnh của tiết trời cuối thu. Thi thoảng, tiếng chó sủa vọng từ xa, hay tiếng côn trùng rỉ rả, càng làm tăng thêm sự yên ắng đến đáng sợ của màn đêm.

“Đây là nội dung bức thư,” Lâm Dịch nói, giọng trầm ổn, chậm rãi đọc từng câu từng chữ trong bức thư. Anh không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào, từ những lời lẽ hoa mỹ ca ngợi đến những lời hứa hẹn đầy hấp dẫn. Khi anh đọc xong, cả căn phòng chìm vào im lặng. Mùi giấy cũ, mùi mực mới và mùi trầm hương thoang thoảng từ bức thư quyện lẫn với mùi gỗ mục và mùi trà nóng bốc lên từ những chén trà đặt trên bàn.

Bạch Vân Nhi là người phá vỡ sự im lặng trước. Nàng khẽ nhíu mày, đôi mắt sắc sảo nhìn chằm chằm vào bức thư. “Dù lời lẽ hoa mỹ, nhưng ý đồ không đơn giản. Triều đình hiện tại đã mục ruỗng, tham gia vào chỉ khiến chúng ta bị cuốn vào vòng xoáy tranh quyền đoạt lợi.” Nàng nói, giọng dứt khoát. “Lâm Dịch, chúng ta đã gây dựng được nơi đây bằng mồ hôi và nước mắt. Căn cứ này, mạng lưới thương hội của chúng ta, tất cả đều được tạo ra từ chính đôi bàn tay và trí tuệ của ngài. Nếu chúng ta nhận lời đề nghị này, chúng ta sẽ trở thành một con cờ trong tay kẻ khác, bị điều khiển bởi những âm mưu và tranh đoạt quyền lực mà chúng ta không thể kiểm soát.”

Nàng dừng lại, nhìn thẳng vào Lâm Dịch. “Vả lại, ‘chấn hưng Đại Hạ’ ư? Ai là người đứng sau lời đề nghị này? Một quan chức cấp cao trong triều đình cũ, hay một phe cánh nào đó đang muốn lật đổ chính quyền hiện tại? Bất kể là ai, họ đều muốn lợi dụng chúng ta, lợi dụng sự phát triển của Thôn Làng Sơn Cước để đạt được mục đích riêng. Mà mục đích của chúng ta, từ trước đến nay, vẫn luôn là sinh tồn và bảo vệ những người xung quanh.”

Chu Thiên gật đầu tán thành lời của Bạch Vân Nhi. Ông vuốt chòm râu dài, ánh mắt ẩn chứa sự thông tuệ của một người am hiểu triều chính. “Bạch cô nương nói rất đúng. Đại Hạ vương triều đã đi đến hồi kết. Các phe phái trong triều tranh giành nhau t��ng chút quyền lực còn sót lại, quên đi sự an nguy của bách tính. Quan chức này là ai? Phe cánh của hắn mạnh yếu ra sao? Lời hứa danh vọng, quyền lực thường đi kèm với cái giá đắt, và cái giá đó có thể là sinh mạng của ngài, và của cả Thôn Làng Sơn Cước này.”

Ông nhấp một ngụm trà, tiếp lời. “Theo những tin tức từ kinh đô mà ta nắm được, tình hình ở đó hỗn loạn vô cùng. Hoàng đế nhu nhược, gian thần lộng quyền, các thế gia đại tộc cấu kết với nhau, chia bè kết phái. Lời đề nghị này, e rằng không phải là một lời mời gọi chân thành, mà là một phép thử, hoặc một cái bẫy.” Chu Thiên dừng lại, nhìn Lâm Dịch với vẻ lo lắng. “Ngài Lâm, chúng ta không có đủ thông tin để đánh giá toàn bộ cục diện ở kinh đô. Tham gia vào cuộc chiến chính trị lúc này chẳng khác nào lao đầu vào chỗ chết. Hơn nữa, những ‘người tu hành’ và ‘linh vật lạ’ mà mạng lưới tình báo của ngài vừa thu thập được, có vẻ như chúng đang dần hiện diện rõ ràng hơn. Chúng ta cần tập trung vào việc củng cố nội lực, chuẩn bị cho những mối đe dọa th��c sự, chứ không phải vướng vào những tranh đoạt quyền lực vô nghĩa.”

Lâm Dịch lắng nghe từng lời của hai người, nội tâm anh đã sớm có câu trả lời, nhưng anh vẫn muốn nghe ý kiến của những người cộng sự thân cận nhất. Anh biết, cả Bạch Vân Nhi và Chu Thiên đều có những lý lẽ vững chắc. Từ khi xuyên không đến thế giới này, mục tiêu của anh chưa bao giờ là xưng bá hay tham gia vào những cuộc chiến quyền lực vô nghĩa. Anh chỉ muốn sống sót, bảo vệ gia đình và những người tin tưởng anh.

“Mục tiêu của ta là giữ vững nơi này, bảo vệ người dân. Không phải trở thành một con cờ trong tay kẻ khác,” Lâm Dịch nói, giọng điệu kiên định. Anh nhớ lại những nguyên tắc trong “Cẩm Nang Kế Sách” mà anh đã tự đúc kết: tập trung vào thế mạnh, tránh xa những cạm bẫy không cần thiết, và luôn giữ quyền chủ động. Quyền lực ở kinh đô có thể hấp dẫn, nhưng nó cũng là một gông cùm. Anh không muốn đổi lấy sự ổn định và độc lập của Thôn Làng Sơn Cước bằng một danh phận hão huyền.

Trong đầu Lâm Dịch, những kiến thức về lịch sử và chính trị hiện đại từ thế giới cũ liên tục đối chiếu với tình hình hiện tại. Anh hiểu rõ, khi một đế chế suy tàn, việc đứng về phe nào cũng đều tiềm ẩn rủi ro khôn lường. Phe thắng có thể ban thưởng hậu hĩnh, nhưng cũng có thể trở mặt bất cứ lúc nào. Phe thua thì chắc chắn sẽ bị thanh trừng. Hơn nữa, việc một quan chức cấp cao ở triều đình cũ phải tìm kiếm đồng minh ở một vùng biên thùy xa xôi, vô danh như Thôn Làng Sơn Cước, đã cho thấy sự suy yếu nghiêm trọng của Đại Hạ Vương Triều. Họ đã không còn đủ sức để tự mình giải quyết các vấn đề nội bộ, buộc phải dựa vào các thế lực mới nổi. Điều này cũng ngụ ý rằng, tầm ảnh hưởng của Lâm Dịch đã lớn đến mức không thể bị bỏ qua, ngay cả bởi các thế lực trung ương.

“Ta sẽ không tham gia,” Lâm Dịch khẳng định, ánh mắt kiên định. “Vùng đất này, những người này, mới là điều ta muốn bảo vệ. Những gì chúng ta đang xây dựng ở đây là một nền tảng vững chắc, một trật tự mới, không phải là một phần của cái trật tự cũ đang s���p đổ kia.” Anh nhìn Bạch Vân Nhi và Chu Thiên, nụ cười nhạt hiện lên trên môi. “Chúng ta sẽ tiếp tục con đường của mình, củng cố nội lực, và chuẩn bị cho những biến động lớn hơn. Chiến tranh biên giới đã cận kề, và chúng ta không thể phân tâm bởi những lời mời gọi danh vọng hão huyền.”

Bạch Vân Nhi và Chu Thiên thở phào nhẹ nhõm. Họ đã lo lắng Lâm Dịch sẽ bị lung lay bởi lời đề nghị đầy cám dỗ này. Nhưng sự kiên định của anh đã một lần nữa chứng minh tầm nhìn và bản lĩnh của người lãnh đạo.

“Nhưng… chúng ta sẽ hồi đáp thế nào?” Bạch Vân Nhi hỏi, nàng hiểu rằng từ chối khéo léo là một nghệ thuật, đặc biệt là khi đối phó với những thế lực lớn. “Nếu từ chối quá thẳng thừng, e rằng sẽ gây thù chuốc oán.”

Lâm Dịch gật đầu. “Đúng vậy. Một sai lầm nhỏ cũng có thể dẫn đến hậu họa khôn lường. Triều đình đang suy yếu, nhưng vẫn còn đủ sức để nghiền nát một thế lực nhỏ như chúng ta nếu gây thù chuốc oán. Chúng ta cần một bức thư hồi đáp vừa thể hiện sự tôn trọng, vừa từ chối khéo léo mà không gây ra hiểu lầm hay thù hằn không đáng có.”

Anh đứng dậy, đi về phía cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen kịt. “Chúng ta cần phải cho họ thấy rằng chúng ta không phải là những kẻ dễ bị lợi dụng, nhưng cũng không phải là kẻ thù. Rằng chúng ta có những ưu tiên riêng, và những ưu tiên đó không nằm ở kinh đô xa xôi kia.” Anh biết, đây là một nước cờ ngoại giao quan trọng. Việc anh từ chối lời mời này sẽ củng cố lập trường độc lập của anh, nhưng cũng có thể khiến anh bị cô lập hơn khi chiến tranh bùng nổ, hoặc tạo ra những kẻ thù tiềm ẩn ở kinh đô. Tuy nhiên, anh tin vào lựa chọn của mình. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và sự độc lập là chìa khóa để đạt được điều đó.

***

Khi ánh bình minh đầu tiên vừa hé rạng, xua tan màn đêm đen đặc và mang theo cái lạnh se sắt của buổi sớm, Lâm Dịch vẫn ngồi bên bàn, một mình. Bạch Vân Nhi và Chu Thiên đã trở về nghỉ ngơi từ lâu, nhưng anh không thể chợp mắt. Suốt đêm qua, anh đã vắt óc suy nghĩ, cân nhắc từng từ, từng câu để viết nên bức thư hồi đáp. Trên bàn, ngọn nến đã cháy gần hết, ánh sáng yếu ớt của nó hắt lên khuôn mặt trầm tư của anh, làm nổi bật những đường nét mệt mỏi nhưng kiên định. Mùi sáp cháy và mùi mực mới quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của sự lao động trí óc.

Trước mặt anh là một tờ giấy lụa trắng ngà, trên đó đã hiện lên những nét chữ ngay ngắn, cẩn trọng. Lâm Dịch đã viết đi viết lại nhiều lần, mỗi lần đều cảm thấy chưa đủ vẹn toàn. Anh hiểu rõ tầm quan trọng của bức thư này. Nó không chỉ là một lời từ chối đơn thuần, mà còn là một tuyên bố về lập trường, về ranh giới mà anh không muốn vượt qua. Anh phải thể hiện sự tôn trọng đối với người gửi, đồng thời khẳng định sự độc lập của mình mà không gây ra bất kỳ sự hiểu lầm hay ác cảm nào. Triều đình cũ dù suy yếu nhưng vẫn còn những tàn dư quyền lực, và một cái búng tay của họ cũng đủ để gây ra phong ba bão táp cho một thế lực nhỏ bé ở biên cương.

Anh chậm rãi đọc lại những dòng chữ cuối cùng: “...Tiểu nhân Lâm Dịch chỉ là một kẻ phàm phu tục tử, không có chí lớn kinh bang tế thế, cũng không dám vọng tưởng danh vọng quyền quý. Ưu tiên duy nhất của Lâm Dịch là bảo vệ an nguy cho những bách tính lam lũ nơi biên cương, giữ vững một góc thanh bình khỏi loạn lạc sắp tới. Tri thức còn nông cạn, tài năng còn hạn chế, không dám nhận trọng trách lớn lao mà quý nhân ưu ái ban cho. Nguyện cầu quý nhân sớm đạt được đại sự, chấn hưng vương triều, còn tiểu nhân chỉ xin được ở lại nơi biên thùy xa xôi này, dốc hết sức mình để dựng xây một cuộc sống ấm no cho dân chúng. Kính mong quý nhân lượng thứ cho sự kém cỏi của tiểu nhân và hiểu cho tấm lòng không muốn vướng vào chốn thị phi.”

Lâm Dịch khẽ gật đầu. Những lời lẽ này vừa khiêm nhường, vừa khéo léo khẳng định mục tiêu của anh, đồng thời ngụ ý rằng anh không phải là kẻ muốn tranh giành quyền lực. Anh không nói rằng anh không có khả năng, mà nói rằng anh "không dám nhận trọng trách lớn lao," "không có chí lớn," điều này dễ khiến đối phương chấp nhận hơn là một lời từ chối thẳng thừng. Anh cũng không quên gửi lời chúc tốt đẹp đến người gửi, như một lời hòa hoãn cuối cùng. Anh đã áp dụng triệt để những nguyên tắc trong “Cẩm Nang Kế Sách” về ngoại giao: không đóng mọi cánh cửa, giữ thái độ trung lập, và luôn đặt lợi ích của mình lên hàng đầu.

Anh đặt bút xuống, cảm nhận sự nhẹ nhõm xen lẫn một chút lo lắng. Mùi mực vẫn còn vương vấn trong không khí. Anh lấy một phong thư trống, cẩn thận đặt bức thư hồi đáp vào trong, sau đó dùng một chút sáp nến để niêm phong lại. Lần này, anh không dùng con dấu giao long uy nghiêm kia, mà chỉ dùng một con dấu nhỏ khắc hình một ngọn núi đơn giản – biểu tượng của Thôn Làng Sơn Cước. Nó vừa thể hiện sự khiêm tốn, vừa ngầm khẳng định chủ quyền và sự độc lập của mình.

Bên ngoài, tiếng gà gáy vang vọng, báo hiệu một ngày mới đã đến. Lâm Dịch khẽ thở dài, xoa xoa vầng thái dương. Anh biết, quyết định này sẽ có những hệ quả nhất định. Việc anh từ chối tham gia vào vòng xoáy quyền lực trung ương có thể khiến anh bị coi là một kẻ không thức thời, hoặc tệ hơn là một m��i đe dọa tiềm ẩn vì không thể kiểm soát. Nhưng anh tin rằng, đó là lựa chọn đúng đắn nhất cho Thôn Làng Sơn Cước và những người anh yêu quý. Anh không mưu cầu vương bá, chỉ muốn giữ vững cuộc sống bình yên cho mình và những người thân yêu.

Vừa lúc đó, tiếng bước chân quen thuộc vang lên bên ngoài. Trần Nhị Cẩu bước vào, vẻ mặt vẫn còn chút ngái ngủ nhưng đã sẵn sàng cho nhiệm vụ mới. Anh ta có vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn, toát lên vẻ trung thành và nhiệt huyết.

“Đại ca, ngài gọi Nhị Cẩu?”

Lâm Dịch đưa bức thư đã niêm phong cho Nhị Cẩu. “Nhị Cẩu, bức thư này rất quan trọng. Ngươi phải đích thân giao cho sứ giả, không được để lọt vào tay kẻ khác. Hãy nói với hắn rằng ta đã suy nghĩ kỹ lưỡng, và đây là quyết định cuối cùng của ta. Đồng thời, ngươi hãy quan sát kỹ kẻ đó, xem hắn có vẻ thất vọng hay tức giận không, và báo lại cho ta.”

Trần Nhị Cẩu nhận lấy bức thư, cảm nhận được sự trang trọng và nặng trĩu trong đó. Anh ta gật đầu d���t khoát. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Nhị Cẩu sẽ hoàn thành nhiệm vụ.”

“Tốt. Đi đường cẩn thận.” Lâm Dịch dặn dò.

Nhị Cẩu cúi người, rồi nhanh chóng rời đi. Anh ta biến mất vào ánh sáng lờ mờ của bình minh, để lại Lâm Dịch một mình trong gian phòng tĩnh lặng. Lâm Dịch nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ngọn núi xa xa đã dần hiện rõ trong ánh nắng ban mai. Một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo hương đất ẩm và sương sớm.

Anh biết, đây không phải là kết thúc của một vấn đề, mà là khởi đầu cho một giai đoạn mới. Quyết định của anh đã được đưa ra. Anh đã chọn con đường độc lập, con đường tự mình kiến tạo số phận. Con đường này có thể gian nan hơn, nhưng nó cũng mang lại sự tự do và an toàn mà anh khao khát. Anh không thể mãi "đứng ngoài cuộc," nhưng anh sẽ không bao giờ là một con cờ trong tay kẻ khác. Những thử thách gay gắt hơn chắc chắn sẽ đến khi cuộc chiến tổng lực bùng nổ, nhưng Lâm Dịch đã sẵn sàng.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free