Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 711: Lớp Học Khai Trí: Nền Tảng Của Chân Quyền

Ánh trăng đã lặn sâu, nhường chỗ cho những vì sao lấp lánh như bạc trên nền trời đen thẳm. Trong căn phòng nhỏ được cải tạo từ một kho thóc cũ, giờ đây là văn phòng tạm thời của Lâm Dịch, chỉ còn một ngọn đèn dầu leo lét soi sáng. Mùi dầu hỏa và khói gỗ thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy mới và mực tàu. Bốn bóng người ngồi quanh một chiếc bàn gỗ sần sùi, trên đó trải ra một tấm bản đồ sơ sài vẽ tay, cùng những chồng ghi chép lộn xộn về tình hình nhân sự và tài nguyên của Thôn Làng Sơn Cước. Bên ngoài, gió đêm vẫn rì rào qua những tán cây, mang theo hơi sương lạnh lẽo và tiếng chó sủa vọng từ xa, điểm xuyết vào b��c tranh tĩnh lặng của đêm khuya.

Lâm Dịch, vẻ mặt trầm tư, gầy gò nhưng đôi mắt vẫn tinh anh, lướt nhìn qua những gương mặt đối diện. Bạch Vân Nhi ngồi thẳng lưng, ánh mắt tập trung vào bản đồ, mái tóc đen mượt được búi gọn gàng, toát lên vẻ tinh anh và quyết đoán. Chu Thiên, thư sinh nho nhã với bộ râu dài và đôi kính gọng tre, đang mân mê một cuốn sách cũ, nhưng ánh mắt lại hướng về phía Lâm Dịch, chờ đợi. Lão Hồ, lưng còng, đôi mắt nheo lại nhưng vẫn sáng quắc, đang nhấm nháp ngụm trà nóng, sự từng trải hiện rõ trên từng nếp nhăn. Họ là những trụ cột, những cánh tay đắc lực mà Lâm Dịch đã gây dựng nên trong suốt thời gian qua.

“Mạng lưới tình báo đã bắt đầu được dệt nên, dù còn sơ khai, nhưng ít nhất chúng ta đã có được đôi tai, đôi mắt ở bên ngoài,” Lâm Dịch mở lời, giọng anh trầm ổn, phá tan sự im lặng. Anh khẽ đẩy tấm bản đồ về phía giữa bàn. “Tuy nhiên, điều ta lo lắng nhất hiện tại không phải là những mối nguy từ bên ngoài, mà là sự thiếu hụt nghiêm trọng trong chính nội bộ của chúng ta.��

Anh dùng ngón tay chỉ vào vài điểm trên bản đồ, nơi có những làng mạc nhỏ và các điểm chốt phòng thủ mới được thiết lập. “Chúng ta đã có quân đội, dù còn non yếu, nhưng đủ để bảo vệ vùng đất này. Chúng ta đã có thương lộ, có các thương nhân vận chuyển hàng hóa, tạo ra nguồn thu. Nhưng ai sẽ quản lý sổ sách thu chi cho hàng hóa, cho thuế má? Ai sẽ thống kê số lượng dân đinh, lương thực, vật tư? Ai sẽ ghi chép lại những vụ việc tranh chấp, những phán quyết đã đưa ra? Ai sẽ thay ta truyền đạt các chính sách, các quy định đến dân chúng một cách chính xác và hiệu quả?”

Lâm Dịch ngẩng đầu nhìn mọi người, ánh mắt ẩn chứa một sự lo lắng sâu sắc. “Chúng ta đang xây dựng một cái khung rất lớn, nhưng lại thiếu những người thợ khéo tay để đắp từng viên gạch nhỏ. Không có những người biết chữ, biết tính toán, biết quản lý công việc hàng ngày một cách bài bản, mọi thứ sẽ hỗn loạn khi quy mô lớn hơn. Khi chiến tranh thực sự bùng nổ, khi chúng ta phải quản lý một vùng đất rộng lớn hơn, mọi mệnh lệnh, mọi quy��t sách đều có thể bị bóp méo hoặc thất lạc.”

Chu Thiên khẽ thở dài, đặt cuốn sách xuống. “Lâm gia nói chí phải. Việc khai trí cho dân chúng là một việc lớn, một nền tảng để xây dựng quốc gia. Nhưng cũng không dễ dàng. Người dân ở đây quen với việc làm nông, sống bám vào đất đai. Ít ai có thể tiếp thu ngay các kiến thức văn tự, sổ sách. Hơn nữa, việc học chữ xưa nay vốn là đặc quyền của giới quý tộc, quan lại hoặc những người có tiền. Để thay đổi tư duy này, cần thời gian và sự kiên trì.” Giọng Chu Thiên mang một chút hoài niệm về những lý tưởng giáo dục mà ông hằng ấp ủ, nhưng cũng xen lẫn sự thực tế của một người đã trải qua nhiều thăng trầm.

Lão Hồ, với kinh nghiệm sống lâu năm, thêm vào: “Trí thức hiếm hoi ở đây, và những người có chút chữ nghĩa thì thường chỉ biết đến kinh sách cũ, những điều đã được truyền đời. Huynh có muốn dạy họ những thứ ‘mới lạ’ từ bên ngoài không?” Ông nheo mắt nhìn Lâm Dịch, như thể muốn dò xét ý định sâu xa của anh. Lão Hồ biết Lâm Dịch không giống những người bình thường, những ý tưởng của anh thường vượt ra ngoài những khuôn khổ cũ kỹ mà họ vẫn quen thuộc. Đó không chỉ là câu hỏi, mà còn là một lời nhắc nhở ẩn ý về những thách thức mà Lâm Dịch sẽ phải đối mặt khi đưa những khái niệm "hiện đại" vào một xã hội cổ đại. Ông hiểu rằng việc thay đổi tư duy của một cộng đồng là một trận chiến cam go, đôi khi còn khó hơn cả việc đối mặt với kẻ thù bằng gươm đao.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, thấu hiểu ý tứ của Lão Hồ. "Đúng vậy, Lão Hồ. Chúng ta cần những người không chỉ biết đọc, biết viết, biết tính toán, mà còn phải biết tư duy, biết cách tổ chức công việc theo một phương pháp hiệu quả hơn. Những kiến thức đó, e rằng kinh sách cũ không thể cung cấp." Anh nhìn Bạch Vân Nhi, người đang trầm ngâm.

Bạch Vân Nhi, người luôn nhìn nhận vấn đề một cách thực tế và hiệu quả, lên tiếng: “Chúng ta có thể bắt đầu với những người trẻ, nhanh nhạy, những người đã từng tham gia dân quân, có tinh thần kỷ luật và ý chí vươn lên. Hoặc những người lính đã gi��i ngũ, họ đã quen với việc tuân thủ mệnh lệnh và có trách nhiệm. Nếu chúng ta có thể cung cấp cho họ một cơ hội mới, một con đường mới, họ sẽ là những người trung thành nhất.” Nàng đề xuất, giọng điệu dứt khoát, đầy tự tin. “Chúng ta cần một chương trình đào tạo cụ thể, không quá nặng nề về lý thuyết mà tập trung vào thực hành. Và quan trọng nhất, chúng ta cần một địa điểm, một người giảng dạy có đủ kiến thức và uy tín.”

Lâm Dịch cảm thấy một luồng khí lạnh phả vào từ khe cửa sổ, nhưng trong lòng anh lại cảm thấy ấm áp hơn một chút khi nghe những lời của Bạch Vân Nhi. Anh gật đầu đồng tình, rồi bắt đầu phác thảo ý tưởng của mình. "Vân Nhi nói rất đúng. Chúng ta cần một 'Lớp Học Khai Trí'. Mục tiêu không phải là đào tạo ra các học giả, mà là những người quản lý thực tiễn, những thư lại có khả năng vận hành bộ máy hành chính đơn giản. Chương trình sẽ bao gồm chữ viết, tính toán cơ bản, cách ghi chép, lập sổ sách, và các nguyên tắc quản lý cộng đồng. Chúng ta sẽ tuyển chọn những người có tố chất, không phân biệt tuổi tác hay thân phận, miễn là họ có lòng muốn học và sẵn sàng cống hiến."

Anh lấy ra một cuốn sổ tay nhỏ, bên trong có những nét chữ viết tay gọn gàng, ghi lại những ý tưởng về một hệ thống quản lý đơn giản hóa mà anh đã ấp ủ từ lâu. Đó là những nguyên tắc cơ bản về hành chính công, quản lý tài chính, phân công công việc... được đúc kết từ thế giới hiện đại của anh, nhưng đã được điều chỉnh để phù hợp với bối cảnh cổ đại. Đây chính là 'Cẩm Nang Kế Sách' mà anh vẫn luôn giữ kín, một tài liệu quý giá hơn bất kỳ binh pháp hay bí kíp võ công nào trong mắt anh. Anh không ngừng suy nghĩ về những thách thức nội tại mà anh phải đối mặt: nỗi lo về việc liệu những nỗ lực này có đủ nhanh, đủ sâu rộng để đối phó với sự hỗn loạn sắp tới không. Áp lực của việc phải xây dựng một hệ thống hoàn toàn mới từ con số không, trong khi các mối đe dọa bên ngoài vẫn luôn rình rập, là một gánh nặng không nhỏ. Nỗi sợ rằng kiến thức hiện đại của mình có thể bị hiểu lầm hoặc không thể áp dụng hoàn to��n vào thế giới cổ đại này luôn hiện hữu.

"Chu tiên sinh," Lâm Dịch nhìn Chu Thiên, "ngài là người có học vấn uyên thâm nhất ở đây. Xin nhờ ngài đảm nhiệm vai trò giảng dạy chính. Vân Nhi sẽ hỗ trợ ngài trong việc tổ chức và quản lý lớp học. Còn Lão Hồ, kinh nghiệm của ngài sẽ giúp chúng ta hiểu rõ hơn về tâm lý dân làng, giúp chúng ta tuyển chọn được những người phù hợp và định hướng chương trình sao cho hiệu quả nhất."

Chu Thiên cảm thấy một luồng nhiệt huyết bùng cháy trong lòng. Suốt đời ông chỉ mong muốn được truyền bá tri thức, nhưng trong thời buổi loạn lạc này, cơ hội đó lại hiếm hoi. Giờ đây, Lâm Dịch không chỉ cho ông cơ hội, mà còn là một sứ mệnh. "Lâm gia đã tin tưởng, lão hủ xin dốc hết sức mình. Việc khai trí cho dân chúng, tuy khó khăn, nhưng đây là việc thiện, việc có ích cho muôn đời. Ta sẽ soạn ra một giáo trình phù hợp, bắt đầu từ những điều cơ bản nhất."

Lão Hồ trầm ngâm một lúc, rồi khẽ gật đầu. “Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Sẽ có kẻ hăm hở, cũng có người hoài nghi. Nhưng nếu Lâm gia đã quyết, lão hủ sẽ hết lòng hỗ trợ. Chỉ là, chúng ta cần một câu chuyện thật hay, thật thuyết phục để dân chúng tin vào cái gọi là ‘học chữ’ này.” Lão Hồ nói, giọng ông mang đầy sự thấu hiểu về tâm lý dân quê chất phác nhưng cũng cố chấp.

Lâm Dịch mỉm cười. “Chuyện này cứ để ta lo.” Anh biết, để dân chúng chấp nhận điều mới lạ, không chỉ cần lý lẽ, mà còn cần cả sự dẫn dắt bằng niềm tin và hy vọng. Anh hiểu rằng, sự hoài nghi của dân chúng, một bộ phận dân làng chưa thấy được lợi ích lâu dài của việc học hành, chỉ quan tâm đến cơm áo gạo tiền trước mắt, là một rào cản lớn. Anh cũng lo lắng về hạn chế về tài nguyên: thiếu giấy, mực, sách vở và các công cụ học tập phù hợp. Tư duy lạc hậu, thói quen, phong tục cũ và sự thiếu kinh nghiệm về quản lý hành chính trong xã hội cổ đại cũng là những trở ngại không nhỏ. Nhưng anh không hề nản chí. Anh tin rằng, với sự kiên trì và một phương pháp đúng đắn, mọi thứ đều có thể thay đổi.

Khi cuộc họp kết thúc, ngọn đèn dầu cũng đã cạn gần hết. Bốn người rời đi, trong lòng mang theo những suy tư và quyết tâm riêng. Lâm Dịch đứng một mình trong căn phòng, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi ánh trăng đã dần khuất sau rặng núi. Một cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn áp lực. Mạng lưới tình báo là đôi mắt, đôi tai của anh, còn lớp học này sẽ là bộ não, là trái tim để duy trì và phát triển những gì anh đang xây dựng. Anh biết, sự chú ý từ bên ngoài, đặc biệt là từ Thẩm Đại Nhân hoặc các thế lực khác, có thể sẽ đổ dồn vào anh khi anh bắt đầu 'xưng bá' ngầm bằng tri thức. Nhưng đây là con đường duy nhất để Thôn Làng Sơn Cước có thể đứng vững trong cơn bão loạn lạc sắp tới. Anh tin, lớp học này sẽ trở thành hạt nhân cho bộ máy hành chính của Lâm Dịch, tạo ra một tầng lớp quản lý trung thành và có năng lực, khác biệt hoàn toàn so với quan lại mục ruỗng của Đại Hạ. Đây là một bước đi dài, một cuộc cách mạng thầm lặng của tri thức.

***

Sáng hôm sau, khi ánh nắng vàng ươm đã rải khắp quảng trường Thôn Làng Sơn Cước, mang theo hơi ấm dễ chịu sau một đêm se lạnh, không khí đã trở nên nhộn nhịp hơn thường lệ. Tiếng gà gáy đã dịu đi, nhường chỗ cho tiếng trẻ con nô đùa, tiếng người lớn cười nói và tiếng xì xào bàn tán vang lên từ khắp nơi. Mùi khói bếp, mùi thức ăn nấu buổi sáng sớm, cùng mùi đất ẩm sau sương đêm, tạo nên một hương vị đặc trưng của làng quê. Dân làng tụ tập đông đúc tại quảng trường, nơi một tấm bảng gỗ lớn vừa được dựng lên, với những nét chữ nguệch ngoạc nhưng rõ ràng viết về “Lớp Học Khai Trí”. Sự tò mò hiện rõ trên từng gương mặt chất phác. Họ đứng thành từng nhóm nhỏ, chỉ trỏ vào tấm bảng và thì thầm với nhau.

Giữa đám đông, Lâm Dịch xuất hiện cùng Trần Nhị Cẩu. Lâm Dịch vẫn giữ vẻ ngoài bình dị, áo vải thô, nhưng ánh mắt anh lại mang một sự kiên định lạ thường. Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, đang hăm hở mang theo một cuộn giấy da và một cây bút lông, gương mặt rạng rỡ như thể đang tham gia vào một sự kiện trọng đại. Anh ta đặt một chiếc bàn gỗ cũ kỹ ra giữa quảng trường, chuẩn bị cho việc ghi danh.

Lâm Dịch bước lên một cái bục gỗ tạm bợ, hắng giọng, cố gắng thu hút sự chú ý của mọi người. Tiếng nói của anh không quá lớn, nhưng lại có sức nặng, đủ để làm dịu đi những tiếng xì xào. “Hỡi bà con lối xóm, hỡi anh em dân làng Sơn Cước!” Anh bắt đầu, giọng điệu từ tốn nhưng đầy sức thuyết phục. “Thời buổi loạn lạc, giặc giã hoành hành, chúng ta không chỉ cần sức mạnh của đao kiếm để bảo vệ nhà cửa, mà còn cần trí tuệ để xây dựng một cuộc sống ấm no, bền vững hơn.”

Anh dừng lại một chút, để cho những lời nói của mình thấm vào lòng người. Anh biết rằng, để thay đổi tư duy của những người dân đã quen với cuộc sống bám vào đất đai, chỉ nhìn thấy lợi ích trước mắt, là một thử thách không nhỏ. Trong thâm tâm, Lâm Dịch cảm thấy áp lực. Anh đã từng chứng kiến cảnh những người dân không biết chữ bị lừa gạt, bị bóc lột bởi những kẻ có học thức. Anh cũng hiểu rằng, việc đưa những khái niệm "mới lạ" vào chương trình giảng dạy, dù chỉ là các nguyên tắc quản lý đơn giản từ thế giới hiện đại, sẽ báo hiệu cho sự phát triển vượt bậc của vùng đất do anh cai quản trong tương lai, nhưng cũng có thể gây ra sự phản đối từ những người bảo thủ.

“Ta muốn mở một lớp học, gọi là ‘Lớp Học Khai Trí’,” Lâm Dịch tiếp tục. “Ở đó, chúng ta sẽ không chỉ dạy chữ, dạy tính toán cơ bản, mà còn dạy cách ghi chép sổ sách, cách quản lý công việc hàng ngày, cách tổ chức cuộc sống trong làng một cách hiệu quả hơn. Mục đích là để sau này, các con em chúng ta, và cả những người lớn tuổi có lòng muốn học, có thể tự mình xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn, không còn bị kẻ xấu lừa gạt, không còn phải chịu cảnh đói khổ vì thiếu hiểu biết.”

Đám đông bắt đầu xôn xao. Một người đàn ông trung niên, với khuôn mặt rám nắng và đôi tay chai sần vì làm nông, cất tiếng hỏi, giọng đầy hoài nghi: “Học chữ thì có ích gì trong thời buổi này, thưa Lâm gia? Có gạo ăn đã là may rồi! Con tôi còn bé, cần phải ra đồng giúp cha mẹ, chứ học chữ thì có no bụng được không?” Lời nói của ông ta vang lên, nhận được sự đồng tình của một vài người khác. Lâm Dịch hiểu rằng đây là tiếng nói chung của nhiều người dân, những người đã quá quen với sự tàn khốc của cuộc sống, và chỉ quan tâm đến những lợi ích thiết thực trước mắt.

Lâm Dịch không hề tỏ ra khó chịu. Anh đã lường trước được những câu hỏi như vậy. Anh điềm tĩnh trả lời: “Bác nói rất đúng, gạo ăn là điều quan trọng nhất. Nhưng nếu không biết tính toán, không biết cách quản lý mùa màng, không biết cách buôn bán, thì dù có gạo cũng có thể bị mất trắng. Hơn nữa, nếu chúng ta có thể tự mình ghi chép, tự mình quản lý công việc của làng, không cần phải nhờ vả hay bị kẻ khác lừa gạt, thì cuộc sống của chúng ta chẳng phải sẽ tốt hơn sao? Tri thức chính là vũ khí mạnh nhất, còn mạnh hơn cả gươm đao trong việc bảo vệ tương lai của chúng ta.”

Một thanh niên đứng ở phía trước, đôi mắt sáng bừng lên, dứt khoát lên tiếng: “Con muốn đi học! Con muốn biết chữ để giúp Lâm gia! Con không muốn cả đời chỉ biết cắm mặt vào đất.” Tiếng nói của cậu như một tia lửa nhỏ, thổi bùng lên một chút hy vọng trong đám đông. Một vài thanh niên khác cũng bắt đầu thể hiện sự quan tâm, những người đã từng tham gia dân quân dưới sự chỉ huy của Lâm Dịch. Họ đã chứng kiến khả năng của anh, sự công minh của anh, và họ tin tưởng vào tầm nhìn của anh.

Trần Nhị Cẩu, đứng cạnh chiếc bàn ghi danh, hăm hở vẫy tay: “Ai muốn học thì lại đây ghi tên! Lâm gia sẽ không thu một đồng nào! Lại còn có cơ hội được học hỏi những điều mới mẻ, giúp ích cho làng xóm!” Nhị Cẩu nhiệt tình đến mức có chút lộn xộn, nhưng sự chân thành của anh ta lại dễ dàng chạm đến lòng người. Anh ta đã chứng kiến Lâm Dịch làm được những điều kỳ diệu, từ việc trồng khoai tây, xây dựng nhà cửa, cho đến việc đánh bại Trần Thị Gia Tộc. Đối với Nhị Cẩu, Lâm Dịch là biểu tượng của hy vọng và sự thay đổi.

Lâm Dịch quan sát kỹ lưỡng từng gương mặt trong đám đông. Anh nhìn thấy sự hoài nghi, nhưng cũng có sự tò mò, và cả những ánh mắt khao khát thay đổi. Anh biết, đây không chỉ là việc mở một lớp học, mà là gieo mầm cho một tư duy mới, một trật tự xã hội mới. Việc dân làng chấp nhận tham gia, dù chỉ một phần nhỏ, đã là một bước tiến lớn. Anh thầm nghĩ, nỗ lực khai trí này sẽ gián tiếp làm suy yếu ảnh hưởng của các thế lực truyền thống vốn dựa vào sự thiếu hiểu biết của dân chúng để cai trị. Đây là cách anh củng cố quyền lực phi chính thức của mình, không bằng vũ lực, mà bằng tri thức và niềm tin.

Một vài người bắt đầu tiến lại chiếc bàn của Trần Nhị Cẩu, có người kéo theo con cái, có người tự mình đến. Nhị Cẩu loay hoay với cuộn giấy da và bút lông, ghi chép tên tuổi một cách cẩn thận, đôi khi phải hỏi lại vài lần vì không quen với việc ghi tên. Tiếng sột soạt của bút lông trên giấy, tiếng hỏi đáp của Nhị Cẩu và dân làng, hòa vào tiếng chim hót líu lo và tiếng gió xào xạc, tạo nên một bản giao hưởng lạ lùng của một buổi sáng đầy hy vọng. Lâm Dịch biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, nhưng ít nhất, hạt giống đã được gieo.

***

Chiều hôm đó, một nhà kho cũ kỹ ở rìa Thôn Làng Sơn Cước, từng chứa đầy nông cụ và lương thực, nay đã được cải tạo thành một lớp học đơn sơ nhưng ấm cúng. Mùi gỗ cũ và đất ẩm vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng đã được lấn át bởi mùi mực tàu và giấy mới. Ánh nắng chiều dịu nhẹ xuyên qua những khe hở trên mái nhà, chiếu xuống những chiếc bàn gỗ thô sơ được kê thành hàng ngay ngắn. Trên mỗi bàn, có một mảnh gỗ phẳng dùng làm bảng con và vài cây bút lông cùng lọ mực nhỏ. Tiếng rì rào của gió luồn qua các vách gỗ, cùng tiếng chim hót từ xa, tạo nên một không gian yên bình, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn tiềm ẩn đang rình rập bên ngoài.

Buổi học đầu tiên của "Lớp Học Khai Trí" đã bắt đầu. Khoảng hai mươi học viên, bao gồm cả những thanh niên trai tráng vừa thoát ly khỏi công việc đồng áng, vài cựu dân quân với vết sẹo trên tay, và thậm chí là một vài người trung niên có tố chất và khao khát học hỏi, đang ngồi ngay ngắn trên những chiếc ghế gỗ. Gương mặt họ, dù còn mang vẻ chất phác của người lao động, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự tò mò và một chút bỡ ngỡ. Một số người lóng ngóng cầm bút lông, chưa quen với sự tinh tế của nó, trong khi những người khác đã cố gắng bắt chước Chu Thiên.

Chu Thiên, với vẻ trang trọng của một học giả, đứng trước một tấm bảng gỗ lớn được quét vôi trắng, tay cầm một cây bút lông to bản. Nét chữ của ông thanh thoát và mạnh mẽ. “Chữ ‘Nhân’ này,” ông chậm rãi giảng giải, “có nghĩa là người. Hai nét đơn giản, nhưng chứa đựng đạo lý làm người. Nét phẩy là lưng, nét mác là chân. Người ta phải đứng thẳng, phải đi vững, phải có nhân cách để làm người.” Giọng ông ôn tồn, kiên nhẫn, đôi khi dừng lại để quan sát các học viên.

Các học viên cặm cụi viết theo, tiếng bút lông sột soạt trên những mảnh gỗ và giấy thô vang lên đều đặn. Có người viết rất đẹp, nhưng cũng có người tay run rẩy, những nét chữ nguệch ngoạc như những con giun bò. Một học viên trẻ, khoảng mười lăm tuổi, với khuôn mặt lấm lem mực, khẽ kêu lên: “Khó quá, tiên sinh! Con viết mãi mà vẫn không ra hình thù gì!” Cậu bé nhìn vào chữ “Nhân” méo mó của mình, vẻ mặt đầy nản chí.

Chu Thiên mỉm cười hiền hậu. “Đừng vội nản lòng, con trai. Mọi thứ đều cần thời gian để thành thục. Quan trọng là con có lòng muốn học. Chữ nghĩa cũng giống như cây non, cần được vun trồng từng chút một.” Ông nhẹ nhàng tiến đến, cầm tay cậu bé, hướng dẫn cách cầm bút và điều khiển nét chữ. Sự kiên nhẫn của Chu Thiên là một điều đáng quý, và các học viên đều cảm nhận được sự nhiệt thành của ông.

Lâm Dịch, cùng Bạch Vân Nhi, lặng lẽ quan sát từ phía sau lớp học. Anh không can thiệp vào cách giảng dạy của Chu Thiên, mà chỉ chú ý đến thái độ và năng lực của từng học viên. Anh nhìn thấy sự khác biệt rõ rệt giữa họ: có người thông minh, nhanh nhạy, chỉ cần nghe qua là hiểu; có người lại chậm chạp, cần được hướng dẫn tỉ mỉ. Đây không chỉ là dạy chữ, mà là gieo mầm tư duy. Mỗi hạt mầm này, nếu được chăm sóc, sẽ là nền tảng cho một trật tự mới, một tương lai mới. Anh tự nhủ, trong lòng chất chứa nỗi hy vọng và cả gánh nặng trách nhiệm.

Bạch Vân Nhi khẽ thì thầm bên tai Lâm Dịch: “Chu tiên sinh giảng dạy rất có tâm. Các học viên, dù ban đầu còn bỡ ngỡ, nhưng đều rất cố gắng.” Nàng cầm trên tay một cuốn sổ nhỏ, ghi chép lại những quan sát của mình về từng học viên, từ thái độ đến khả năng tiếp thu. Nàng hiểu rằng, việc đánh giá đúng năng lực của mỗi người sẽ giúp Lâm Dịch phân công công việc hiệu quả hơn sau này.

Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt không rời khỏi những gương mặt chăm chú. “Họ là tương lai của Thôn Làng Sơn Cước. Nếu chúng ta có thể đào tạo được những người này, chúng ta sẽ có một đội ngũ quản lý trung thành và có năng lực, hoàn toàn khác với đám quan lại mục ruỗng của Đại Hạ.” Anh biết, đây chính là cách anh xây dựng quyền lực thật sự, một quyền lực dựa trên tri thức và lòng tin, chứ không phải vũ lực hay tiền bạc đơn thuần. Anh đã áp dụng những nguyên tắc từ ‘Cẩm Nang Kế Sách’ của mình, những khái niệm về quản lý nguồn nhân lực, phân công lao động và phát triển cá nhân, vào việc tổ chức lớp học này.

Nỗi lo về việc liệu những nỗ lực này có đủ nhanh, đủ sâu rộng để đối phó với sự hỗn loạn sắp tới vẫn luôn ám ảnh Lâm Dịch. Áp lực của việc phải xây dựng một hệ thống hoàn toàn mới từ con số không, trong khi các mối đe dọa bên ngoài vẫn luôn rình rập, là một gánh nặng thường trực. Anh cũng không ngừng tự vấn về nỗi sợ rằng kiến thức hiện đại của mình có thể bị hiểu lầm hoặc không thể áp dụng hoàn toàn vào thế giới cổ đại này. Tuy nhiên, nhìn thấy sự nhiệt huyết của Chu Thiên, sự tận tâm của Bạch Vân Nhi, và đặc biệt là ánh mắt khao khát tri thức của các học viên, anh lại có thêm động lực.

Sự tham gia của những người trẻ tuổi vào lớp học cho thấy tiềm năng thay đổi xã hội từ gốc rễ, không chỉ là tạm thời đối phó với chiến tranh. Lâm Dịch hiểu rằng, việc Lâm Dịch đưa những khái niệm “mới lạ” vào chương trình giảng dạy, dù chỉ là các nguyên tắc quản lý đơn giản từ thế giới hiện đại, báo hiệu cho sự phát triển vượt bậc của vùng đất do anh cai quản trong tương lai. Anh đã không mơ mộng làm anh hùng hay thay đổi thế giới, nhưng để bảo vệ những người xung quanh, anh buộc phải trở thành một kẻ kiến tạo, một kẻ tiên phong.

Khi buổi học đầu tiên dần kết thúc, ánh nắng chiều đã ngả vàng cam, nhuộm đỏ cả căn phòng. Các học viên thu dọn bút mực, trên gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng cũng đầy vẻ mãn nguyện. Tiếng sột soạt của giấy, tiếng bút lông va vào bàn, cùng tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của họ, t��o nên một âm thanh đặc trưng của một khởi đầu mới.

Lâm Dịch nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ngọn núi xa xa đã chìm trong màu tím của hoàng hôn. Lớp học này, dù còn nhỏ bé, nhưng nó chính là hạt nhân đầu tiên cho bộ máy hành chính của anh, một bộ máy sẽ giúp anh kiến tạo nên một tương lai ổn định và thịnh vượng cho Thôn Làng Sơn Cước. Anh biết rằng, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài và gian nan, nhưng anh đã sẵn sàng.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free