Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 709: Phán Quyết Công Minh: Nền Tảng Niềm Tin

Ánh trăng lạnh lẽo len lỏi qua khung cửa sổ đơn sơ, vẽ nên những vệt sáng bạc trên nền đất nện trong căn nhà của Lâm Dịch. Bên ngoài, những vì sao lấp lánh như vô vàn con mắt dõi theo sự tĩnh lặng của màn đêm. Anh ngồi trước bàn, tay vẫn cầm tấm bản đồ cũ, nhưng ánh mắt không còn dừng lại ở những vạch khoanh đỏ đánh dấu mỏ quặng hay khu rừng gỗ quý. Một cảm giác nhẹ nhõm vẫn còn vương vấn trong lòng từ những tin tức tốt lành về tài nguyên, nhưng nó nhanh chóng bị thay thế bởi một nỗi lo lắng mơ hồ khác.

*Mỏ quặng sắt tuy nhỏ, nhưng nó là khởi đầu. Nó có thể dẫn đến sự phát triển công nghệ rèn đúc vũ khí và công cụ tiên tiến hơn cho Thôn Làng Sơn Cước trong tương lai, phục vụ cho cuộc chiến lớn hơn.* Anh nhẩm lại những suy nghĩ của mình từ ban chiều, khi người đưa tin hối hả trở về. *Khu rừng gỗ tốt sẽ cung cấp vật liệu cho công cuộc tái thiết và mở rộng Thôn Làng Sơn Cước, biến nó thành một căn cứ vững chắc hơn. Và những loại thảo dược quý hiếm được tìm thấy có thể là nền tảng cho việc phát triển các bài thuốc mới hoặc cải thiện y tế, đặc biệt hữu ích khi chiến tranh bùng nổ.*

Tuy nhiên, Lâm Dịch cũng không quên những hiểm nguy tiềm ẩn trong Linh Thú Sơn Mạch. *Những động vật hoang dã, tàn dư thổ phỉ, và cả những thế lực bí ẩn khác mà Lão Hồ đã nhắc đến, vẫn còn đó.* Đó không chỉ là những mối đe dọa trực tiếp mà còn là tiền đề cho những cuộc chạm trán hoặc khám phá bí ẩn hơn về thế giới tu hành trong những chương sau. Anh gấp bản đồ lại, đặt nó sang một bên. Khai thác tài nguyên, mở rộng thương lộ, đó là những bước đi cần thiết để củng cố nền tảng vật chất. Nhưng nền tảng tinh thần, sự đoàn kết của dân làng, cũng không kém phần quan trọng. Đặc biệt trong một thế giới mà *sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*, sự chia rẽ nội bộ có thể dẫn đến tai họa không lường.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa chạm vào đỉnh núi, xuyên qua những tán cây cổ thụ, nhuộm vàng cả Thôn Làng Sơn Cước, một bầu không khí bình yên đến lạ lùng bao trùm khắp nơi. Tiếng gà gáy vang vọng từ những mái nhà tranh, hòa cùng tiếng lạch cạch của cối xay nước ở đầu làng. Những làn khói bếp mỏng manh bắt đầu vấn vít bay lên từ các mái nhà, mang theo mùi thơm của cơm mới nấu và khói củi đốt. Trẻ con trong làng đã thức giấc, tiếng cười khúc khích và tiếng chạy nhảy của chúng vang vọng trên con đường đất, tạo nên một bức tranh sống động về cuộc sống mộc mạc nơi biên thùy.

Lâm Dịch đang ngồi trong sân, dùng một miếng vải ướt lau kỹ lưỡng thanh đao của mình. Ánh mắt anh vẫn sắc bén, nhưng trên khuôn mặt gầy gò, hơi xanh xao do thiếu ăn và lao động vất vả, lại lộ rõ vẻ trầm tư. Mái tóc đen bù xù được buộc đơn giản, vài sợi lòa xòa trước trán. Anh mặc bộ trang phục thô sơ, vá víu, nhưng động tác lại dứt khoát và điềm tĩnh. Bầu không khí bình yên đó, Lâm Dịch biết, chỉ là một vỏ bọc mỏng manh. Nó có thể bị xé toạc bất cứ lúc nào, không chỉ bởi những hiểm nguy từ bên ngoài mà còn từ những mâu thuẫn âm ỉ bên trong.

Đúng như dự đoán của Lâm Dịch, sự yên bình đó không kéo dài được bao lâu. Từ phía đầu làng, tiếng bước chân gấp gáp cùng với những tiếng la ó, cãi vã nhỏ dần vọng lại. Chẳng mấy chốc, Vương Đại Trụ và Lý Hổ xuất hiện ở cổng, vẻ mặt cả hai đều căng thẳng và nghiêm trọng. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch, và khuôn mặt chất phác hằn vết sẹo nhỏ trên má, thở hổn hển. Lý Hổ, cũng vạm vỡ không kém, vẻ mặt hung dữ với vết sẹo trên lông mày, ánh mắt đầy sự khó chịu.

“Đại ca!” Vương Đại Trụ nói to, rõ ràng, nhưng giọng điệu lại ẩn chứa sự bực bội. “Hai nhà Hồ, Vương lại cãi nhau rồi. Lần này còn suýt động tay động chân, dân làng đều lo lắng.” Anh đưa tay vuốt mớ tóc rối bù, ánh mắt đầy vẻ bất lực.

Lý Hổ gật đầu xác nhận, ánh mắt quét nhanh qua Lâm Dịch, như thể đang chờ đợi một mệnh lệnh. “Đúng vậy, Lâm ca. Vẫn là mảnh đất cũ. Lần này nghe nói con trai của Hồ Đại Gia đã dùng cuốc đào lên ranh giới mà Vương Lão Gia cho là của mình, gây ra xô xát.”

Lâm Dịch chậm rãi đặt thanh đao xuống, ánh mắt sắc bén lướt qua hai người. “Mảnh đất nào? Tình hình cụ thể ra sao? Đã kéo dài bao lâu rồi?” Giọng anh trầm tĩnh, từng chữ thốt ra đều có trọng tâm, như đang cố gắng xua tan sự nóng nảy của đối phương. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và sự đoàn kết nội bộ là một phần không thể thiếu của nó.* Anh biết, một khi nội bộ đã mâu thuẫn, những kẻ thù bên ngoài sẽ không ngần ngại lợi dụng.

Vương Đại Trụ thở dài. “Là mảnh đất ở rìa phía Tây, giáp với con suối cạn đó, đại ca. Nghe nói từ đời ông cố của họ đã có tranh chấp, giờ lại bùng lên vì con cháu muốn mở rộng ruộng đất. Mấy chục năm nay, cứ vào mùa gieo trồng là lại có chuyện.”

Lý Hổ tiếp lời: “Lần này gay gắt hơn. Dân làng sợ rằng sẽ có án mạng nếu không ai đứng ra can thiệp.”

Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Tranh chấp đất đai kéo dài nhiều đời, đây là một vấn đề ph��c tạp, không thể giải quyết bằng vũ lực hay chỉ bằng lời nói suông. Nó đòi hỏi sự thấu hiểu sâu sắc về lịch sử, truyền thống và cả tâm lý con người. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất*, và trong trường hợp này, tri thức về cách giải quyết tranh chấp một cách công bằng và hiệu quả là điều anh cần.

“Trần Nhị Cẩu đâu?” Lâm Dịch hỏi, ánh mắt tìm kiếm.

Ngay lập tức, Trần Nhị Cẩu từ phía sau lưng Vương Đại Trụ và Lý Hổ thò đầu ra. Vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn. Anh ta chạy vội đến, vẻ mặt đầy lo lắng nhưng vẫn giữ được sự nhanh nhẹn thường thấy. “Dạ, đại ca gọi Nhị Cẩu.”

“Ngươi chạy ngay đến nhà Hồ Đại Gia và Vương Lão Gia. Nói với họ, giữa trưa nay, ta muốn gặp cả hai gia đình tại khu đất trống lớn giữa làng. Mời cả những người có tiếng nói trong làng đến chứng kiến. Và đặc biệt, mời Lão Hồ đến giúp ta làm chứng.” Lâm Dịch dứt khoát ra lệnh. Anh biết, để giải quyết triệt để vấn đề này, cần phải có sự minh bạch và công nhận từ toàn thể cộng đồng.

“Vâng, đại ca! Nhị Cẩu đi ngay đây!” Trần Nhị Cẩu không chút chần chừ, quay lưng chạy biến mất hút về phía làng, để lại sau lưng một làn bụi nhỏ.

Vương Đại Trụ và Lý Hổ nhìn nhau, vẻ mặt vẫn còn lo lắng nhưng cũng pha lẫn một chút tin tưởng. Họ đã quá quen thuộc với sự điềm tĩnh và khả năng giải quyết vấn đề của Lâm Dịch.

“Vậy còn hai ngươi, hãy đi cùng Nhị Cẩu. Đảm bảo họ không gây thêm chuyện gì trước khi ta đến. Và nói với dân làng, mọi người đều có thể đến, nhưng phải giữ trật tự.” Lâm Dịch ra lệnh, giọng điệu không cho phép phản đối.

“Rõ!” Cả Vương Đại Trụ và Lý Hổ đồng thanh đáp, rồi cũng nhanh chóng rời đi.

Lâm Dịch đứng dậy, ánh mắt dõi theo bóng dáng của họ cho đến khi khuất hẳn. Anh quay trở lại căn nhà, lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, bên trong là vài cuộn giấy da cũ kỹ. Đó là những ghi chép về các vụ tranh chấp nhỏ trong làng mà anh đã thu thập được từ Lão Hồ, cùng với những thông tin về địa hình, thổ nhưỡng của khu vực. *��ể giải quyết một vấn đề, phải hiểu rõ gốc rễ của nó.* Anh biết, việc anh phải đóng vai trò là người phán xử cho những vụ việc như thế này cho thấy sự suy yếu rõ rệt của Đại Hạ Vương Triều. Các vấn đề địa phương không còn được giải quyết bởi quan lại, mà bởi những nhân vật có uy tín như anh. Điều này vừa là gánh nặng, vừa là cơ hội để củng cố quyền lực "phi chính thức" của mình. Anh hít một hơi sâu, chuẩn bị tinh thần cho trận chiến không tiếng súng sắp tới, nơi mà trí tuệ và sự công bằng sẽ là vũ khí duy nhất.

***

Dưới ánh nắng gay gắt của giữa trưa, khu đất trống rộng rãi giữa Thôn Làng Sơn Cước trở nên đông đúc khác thường. Mùi khói gỗ, mùi đất ẩm và cả mùi mồ hôi của những người dân tụ tập lại tạo nên một bầu không khí đặc quánh. Nắng đổ lửa xuống những mái nhà tranh, chiếu rọi lên những khuôn mặt khắc khổ nhưng đầy tò mò và hy vọng của dân làng. Họ đứng thành từng nhóm nhỏ, rì rầm bàn tán về vụ tranh chấp đã kéo dài nhiều đời giữa hai gia đình Hồ và Vương. Ai cũng biết, đây là một vấn đề gai góc, và không ai dám chắc Lâm Dịch có thể giải quyết được nó một cách êm đẹp.

Lâm Dịch xuất hiện, điềm tĩnh bước vào giữa đám đông. Anh mặc bộ y phục giản dị, tay không cầm vũ khí, nhưng khí chất điềm đạm và ánh mắt sắc bén của anh lại toát lên một uy thế lạ thường. Theo sau anh là Lão Hồ, thân hình gầy gò, lưng còng, tóc bạc phơ, đôi mắt tinh anh nheo lại dưới ánh nắng. Lão Hồ mang theo một cuộn da dê cũ kỹ, có lẽ là ghi chép về lịch sử đất đai của làng. Vương Đại Trụ và Lý Hổ đứng hai bên, vẻ mặt nghiêm nghị, giữ trật tự cho đám đông. Trần Nhị Cẩu chạy đi chạy lại, hỗ trợ sắp xếp.

Lâm Dịch ngồi xuống một phiến đá lớn được đặt ở trung tâm khu đất trống, nơi có thể nhìn rõ cả hai phía tranh chấp. Ánh nắng gắt chiếu thẳng vào người anh, nhưng anh không hề tỏ vẻ khó chịu. Anh nhìn thẳng vào Hồ Đại Gia và Vương Lão Gia, những người đang đứng đối diện nhau, ánh mắt đầy căng thẳng và sự thù địch ngấm ngầm.

Hồ Đại Gia là một người đàn ông trung niên ăn mặc khá giả, khuôn mặt hằn rõ sự lo âu và cố chấp. Tay áo ông ta có thêu hoa văn đơn giản nhưng tinh tế, cho thấy gia đình ông cũng có chút địa vị trong làng. Vương Lão Gia, đối diện, là một người đàn ông lớn tuổi hơn, dáng vẻ gầy gò nhưng ánh mắt lại sắc sảo. Y phục của ông có chút bạc màu nhưng vẫn chỉnh tề. Cả hai ��ều mang theo các thành viên trong gia đình mình, những người cũng đang nhìn nhau với vẻ cảnh giác.

“Hôm nay, ta mời hai vị đến đây không phải để cãi vã, mà là để tìm ra lẽ phải và sự công bằng.” Lâm Dịch mở lời, giọng anh trầm ấm nhưng vang vọng, đủ để mọi người trong đám đông đều có thể nghe thấy. “Hãy trình bày khúc mắc của mình, rõ ràng, rành mạch. Ta muốn nghe từ chính miệng hai vị.” Anh không dùng quyền lực để ép buộc, mà dùng sự khách quan để tạo ra một không gian đối thoại. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng ta sẽ cố gắng kiến tạo nó ở đây.*

Hồ Đại Gia hít một hơi sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. “Kính bẩm Lâm huynh. Mảnh đất đó từ đời cha ông chúng tôi đã khai hoang, có sổ sách ghi rõ ràng. Mấy chục năm nay, chúng tôi vẫn canh tác ở đó, chẳng qua mấy năm gần đây, gia đình Vương Lão Gia lại cố tình lấn chiếm, cho rằng ranh giới đã dịch chuyển.” Ông ta chỉ tay về phía một cuộn giấy cũ kỹ mà con trai ông đang cầm.

Vương Lão Gia nghe vậy, lập tức ngắt lời, vẻ mặt phẫn nộ. “Sổ sách đó là giả! Chính cha ông ta mới là người đầu tiên đặt chân lên đó, biến nó thành đất canh tác! Hồ Đại Gia nói dối! Ranh giới luôn ở đây, chính họ đã cố tình đào sâu hơn vào đất của chúng ta!” Ông ta đập mạnh cây gậy xuống đất, khiến bụi đất bay lên. Sự căng thẳng trong không khí càng trở nên rõ rệt, dân làng bắt đầu xôn xao.

Lâm Dịch giơ tay, ra hiệu cho cả hai bên giữ bình tĩnh. Anh quay sang Lão Hồ. “Lão Hồ, với sự hiểu biết của lão về lịch sử của làng, lão có thể cho ta biết về nguồn gốc của mảnh đất này không?”

Lão Hồ bước lên phía trước một bước, giọng trầm và chậm rãi. “Theo lời kể của các cụ trong làng, mảnh đất đó vốn là đất hoang, nằm ở rìa Thôn Làng Sơn Cước. Thời đó, đất đai còn rộng, người thưa, không ai quan tâm đến những mảnh đất xa xôi như vậy. Sau này, cả hai gia tộc Hồ và Vương đều có công khai phá. Họ cùng nhau san lấp, dẫn nước, biến vùng đất hoang thành ruộng lúa. Nhưng ranh giới giữa hai phần đất của họ chưa bao giờ được phân định rõ ràng trên giấy tờ, chỉ là những dấu mốc tạm bợ, theo thói quen mà thôi.” Lão Hồ mở cuộn da dê cũ kỹ của mình, chỉ vào một vài nét vẽ mờ nhạt. “Đây là bản đồ do trưởng làng cũ vẽ lại, cũng chỉ ghi chung chung.”

Lâm Dịch gật đầu. *Đúng như mình nghĩ. Vấn đề không nằm ở quyền sở hữu, mà là sự thiếu rõ ràng trong phân định ranh giới và lòng tham của con người.* Anh nhìn kỹ cả Hồ Đại Gia và Vương Lão Gia, quan sát từng biểu cảm trên khuôn mặt họ, từng cái chau mày, từng cái liếc nhìn nhau. Họ đều có lý lẽ riêng của mình, dựa trên những gì họ tin là sự thật qua lời kể của tổ tiên.

“Vậy thì, suốt bao nhiêu năm, hai gia đình vẫn cùng nhau canh tác trên mảnh đất này, nhưng không ai chịu nhượng bộ một tấc đất nào sao?” Lâm Dịch hỏi, giọng anh có vẻ suy tư.

Hồ Đại Gia trả lời: “Chúng tôi đã cố gắng. Có lúc thì hòa thuận, có lúc thì lại cãi vã. Mỗi khi một thế hệ mới lớn lên, muốn mở rộng ruộng đất, thì mâu thuẫn lại bùng lên.”

Vương Lão Gia xen vào: “Đúng vậy! Chúng tôi cũng muốn hòa thuận, nhưng đất đai là gốc rễ của gia đình. Làm sao có thể nhường nhịn được?”

Lâm Dịch nhắm mắt lại trong giây lát, suy nghĩ. Anh hình dung lại toàn bộ khu vực, những cánh đồng lúa, con suối cạn, và cả những dấu hiệu của mỏ quặng mới được tìm thấy. *Nếu cứ chia chác, tranh giành, thì mảnh đất đó sẽ mãi là nguồn gốc của mâu thuẫn, và hiệu quả canh tác cũng không cao.* *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* và để tồn tại trong thời loạn, sự đoàn kết và hiệu quả là điều cốt yếu. Anh mở mắt ra, nhìn thẳng vào đám đông dân làng, rồi lại nhìn về phía hai gia đình tranh chấp.

“Ta đã hiểu rõ nguồn gốc của vấn đề,” Lâm Dịch nói, giọng anh vang lên đầy dứt khoát. “Vấn đề không phải là ai sở hữu mảnh đất đó, mà là cách chúng ta sử dụng nó. Nếu cứ tiếp tục chia chác, tranh giành từng tấc đất, thì mảnh đất đó sẽ mãi là gánh nặng, là nguồn cơn của thù hằn.” Anh dừng lại một chút, để lời nói của mình thấm vào lòng người.

“Ta có một đề nghị.” Lâm Dịch đứng dậy, bước đến giữa hai gia đình. Anh nhìn thẳng vào Hồ Đại Gia và Vương Lão Gia. “Mảnh đất đó, ta biết, nó không chỉ là đất đai, mà còn là mồ hôi, là công sức, là xương máu của tổ tiên hai vị. Nhưng trong thời loạn lạc này, nếu chúng ta cứ mãi ôm giữ những thù hằn cũ, thì sẽ chẳng ai có thể sống yên ổn.”

Anh quay sang nhìn Lão Hồ, rồi lại nhìn Vương Đại Trụ và Lý Hổ, những người đang đứng vững chắc như những ngọn núi. “Mảnh đất này, ta không chia nó cho bất kỳ ai. Ta muốn nó trở thành một mảnh đất chung của cả hai gia đình, thậm chí là của cả làng.”

Lời nói của Lâm Dịch khiến cả đám đông xôn xao. Hồ Đại Gia và Vương Lão Gia ngạc nhiên nhìn nhau, vẻ mặt đầy hoài nghi. *Mảnh đất chung?* Điều đó chưa từng có tiền lệ.

Lâm Dịch tiếp tục, giọng anh vẫn điềm tĩnh nhưng đầy sức thuyết phục. “Ta đề nghị, mảnh đất tranh chấp này sẽ được chuyển đổi thành một khu vực đặc biệt. Nó sẽ không chỉ để canh tác lúa nước thông thường nữa, mà sẽ được dùng để trồng một loại cây trồng mới, hoặc phát triển một kỹ thuật canh tác mới mà chúng ta đang th�� nghiệm.” Anh ám chỉ đến những thử nghiệm nông nghiệp mà anh đã tiến hành trong thời gian gần đây, nhằm cải thiện năng suất và đa dạng hóa cây trồng. “Cả hai gia đình Hồ và Vương sẽ cử người đến làm việc chung trên mảnh đất này, dưới sự hướng dẫn của ta và những người có kinh nghiệm.”

“Thu hoạch sẽ không chia theo ranh giới cũ, mà sẽ chia đều cho cả hai gia đình dựa trên công sức bỏ ra. Phần còn lại, sẽ được dùng để đóng góp vào quỹ chung của làng, phục vụ cho những việc cấp bách như mua sắm lương thực dự trữ, thuốc men, hoặc hỗ trợ những gia đình khó khăn.”

Hồ Đại Gia và Vương Lão Gia vẫn còn ngập ngừng, ánh mắt đầy suy tính. Họ đã tranh chấp mảnh đất này bao đời, giờ lại phải từ bỏ quyền sở hữu riêng để biến nó thành của chung?

Lâm Dịch biết họ đang nghĩ gì. Anh tiếp tục, lần này, anh tập trung vào những lợi ích thực tế và dài hạn. “Hãy nghĩ mà xem, nếu mảnh đất đó trở thành của chung, thì không còn ai phải lo lắng về ranh giới nữa. Không còn những cuộc cãi vã, không còn những m���i thù hằn. Thay vào đó, hai gia đình sẽ cùng nhau làm việc, cùng nhau phát triển. Sức mạnh của hai gia đình cộng lại sẽ lớn hơn rất nhiều so với việc họ cứ mãi chia rẽ.”

“Hơn nữa,” Lâm Dịch nhấn mạnh, “loại cây trồng mới mà ta đề xuất có thể mang lại năng suất cao hơn, giá trị kinh tế lớn hơn so với lúa nước thông thường. Điều đó có nghĩa là, thu nhập của cả hai gia đình sẽ được cải thiện đáng kể, và làng cũng sẽ có thêm nguồn quỹ để đối phó với những khó khăn sắp tới. Khi chiến tranh bùng nổ, lương thực và thuốc men sẽ quý hơn vàng. Mảnh đất này, nếu được khai thác hiệu quả, sẽ là nguồn sống cho cả làng.”

Anh nhìn thẳng vào Vương Lão Gia, người đang tỏ vẻ do dự nhiều nhất. “Vương Lão Gia, đất đai là gốc rễ, ta hiểu. Nhưng gốc rễ ấy sẽ khô héo nếu chúng ta không biết cách vun trồng nó một cách khôn ngoan. Con người mới là quan trọng nhất. Sự đoàn kết của dân làng, đó mới là tài sản quý giá nhất.”

Lão Hồ, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, lúc này khẽ gật đầu, đồng tình với Lâm Dịch. “Lời Lâm huynh nói chí phải. Theo ta thấy, đây là một giải pháp vẹn cả đôi đường. Nó không chỉ hóa giải thù hằn, mà còn mang lại lợi ích thực tế cho cả hai gia đình và toàn thể Thôn Làng Sơn Cước. Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Giờ là lúc chúng ta phải nhìn về phía trước.”

Những lời của Lão Hồ, cùng với sự thuyết phục của Lâm Dịch, cuối cùng cũng làm mềm lòng Hồ Đại Gia và Vương Lão Gia. Họ nhìn nhau, rồi lại nhìn ra đám đông dân làng đang im lặng dõi theo. Họ hiểu rằng, trong bối cảnh loạn lạc, sự đoàn kết mới là con đường sống.

Cuối cùng, sau một hồi đắn đo, Hồ Đại Gia hít một hơi sâu và khẽ gật đầu. “Nếu Lâm huynh đã nói vậy, và Lão Hồ cũng chứng giám, thì gia đình Hồ chúng tôi xin nghe theo. Mong Lâm huynh sẽ giữ lời, và mảnh đất này sẽ thực sự mang lại sự thịnh vượng cho cả hai nhà.”

Vương Lão Gia, dù vẫn còn chút miễn cưỡng, nhưng cũng cúi đầu. “Ta cũng đồng ý. Mong Lâm huynh sẽ là người công minh, giúp làng ta vượt qua khó khăn.”

Một tiếng thở phào nhẹ nhõm vang lên từ đám đông dân làng. Họ bắt đầu xì xào bàn tán, nhưng lần này là những tiếng nói của sự tán thưởng và hy vọng. Lâm Dịch đã không chỉ giải quyết một vụ tranh chấp, mà còn đặt nền móng cho một mô hình hợp tác mới, một cách tư duy mới cho cộng đồng. Anh đã không chia rẽ, mà đã tìm cách thống nhất, biến thù hằn thành động lực phát triển. Ánh nắng gắt vẫn đổ xuống, nhưng giờ đây, nó như soi sáng một con đường mới cho Thôn Làng Sơn Cước.

***

Đêm xuống, ánh trăng thanh bình rải bạc khắp Thôn Làng Sơn Cước, tạo nên một khung cảnh huyền ảo và yên tĩnh. Tiếng dế kêu rả rích từ những bụi cây ven đường, hòa cùng tiếng gió nhẹ xào xạc qua những rặng tre, mang theo mùi hương của đất đêm và cỏ dại. Trong căn nhà gỗ của mình, Lâm Dịch ngồi trước bàn, tay cầm một bản đồ cũ của vùng đất, nhưng ánh mắt anh lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng soi sáng cả làng. Vụ tranh chấp đã được giải quyết, một giải pháp chưa từng có tiền lệ, và dù vẫn còn chút hoài nghi, cả hai gia đình Hồ và Vương cuối cùng cũng đã chấp thuận.

Trần Nhị Cẩu bước vào, mang theo một bát nước ấm. Gương mặt anh ta vẫn còn chút ngây ngô, nhưng ánh mắt lại sáng rỡ, đầy vẻ phấn khởi. “Đại ca, nước ấm của huynh đây.” Anh đặt bát nước xuống bàn, rồi không kìm được sự hào hứng mà nói. “Đại ca, dân làng ai cũng nói đại ca công minh! Cả Hồ Đại Gia và Vương Lão Gia dù ban đầu không vui, nhưng cuối cùng cũng đồng ý rồi. Họ bảo đây là cách tốt nhất cho cả làng. Nhị Cẩu nghe thấy mấy người già còn nói, từ nay về sau, làng mình có Lâm ca rồi thì không còn sợ cảnh tranh chấp nữa!”

Lâm Dịch khẽ gật đầu, cầm bát nước lên nhấp một ngụm. Hơi ấm của nước lan tỏa trong cổ họng, xua đi chút mệt mỏi sau một ngày dài. “Họ hiểu được cái lý, đó là điều quan trọng nhất.” Anh nhìn Trần Nhị Cẩu, ánh mắt trầm tư. “Một mảnh đất, nếu chia đôi thì chỉ là nhỏ bé, dễ bị tổn thương, nhưng nếu dùng chung, nó có thể mang lại lợi ích lớn hơn cho tất cả. Hơn nữa, việc này còn giúp xóa bỏ thù hằn nhiều đời, củng cố s�� đoàn kết của làng.”

Trong tâm trí Lâm Dịch, anh biết rõ đây không chỉ là việc giải quyết một vụ tranh chấp đơn thuần. Đây là một phép thử, một cơ hội để anh khẳng định vai trò lãnh đạo "phi chính thức" của mình, không chỉ bằng sức mạnh hay tri thức, mà còn bằng sự công minh và khả năng hòa giải. *Giữ vững lòng dân, đó mới là nền tảng bền vững nhất trong thời loạn lạc này.*

Anh gấp bản đồ lại, đặt nó cẩn thận vào chiếc hộp gỗ. Quyết định của anh hôm nay không chỉ là một phán quyết, mà còn là một thông điệp gửi đến toàn thể Thôn Làng Sơn Cước: Dù Đại Hạ Vương Triều có suy yếu, dù quan lại có không còn can thiệp, thì ở đây, vẫn có một trật tự mới đang dần hình thành, một trật tự dựa trên lý trí, sự công bằng và lợi ích chung của cộng đồng.

Trần Nhị Cẩu vẫn đứng đó, vẻ mặt đầy ngưỡng mộ. “Đại ca thật sự tài giỏi. Nhị Cẩu chưa từng thấy ai có thể giải quyết chuyện rắc rối như vậy mà không cần dùng đến roi vọt hay tiền bạc.”

Lâm Dịch khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi hiện rõ trên khuôn mặt trầm tư của anh. “Đôi khi, lời nói còn mạnh hơn cả vũ khí, và sự thấu hiểu còn quý giá hơn cả tiền bạc.” Anh lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng soi sáng từng mái nhà, từng con đường đất. Anh nhận thức rõ hơn về gánh nặng của vai trò lãnh đạo không chính thức này. Mọi quyết định của anh đều có thể ảnh hưởng sâu rộng đến cuộc sống của dân làng. Nhưng anh cũng cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc khi đã mang lại công bằng và sự ổn định cho cộng đồng.

Việc anh phải đóng vai trò 'chính quyền mới' cho thấy sự suy yếu rõ rệt của Đại Hạ Vương Triều. Tình hình bên ngoài ngày càng hỗn loạn, và những tin tức về các thế lực tu hành cũng bắt đầu xuất hiện rõ ràng hơn, không chỉ còn là lời đồn. Sự công minh và khả năng hòa giải của Lâm Dịch trong các vấn đề nội bộ sẽ là nền tảng vững chắc cho uy tín của anh khi anh phải đối phó với những thế lực lớn hơn, những Thẩm Đại Nhân hay thậm chí là các thế lực tu hành bí ẩn. Phương pháp giải quyết vấn đề của Lâm Dịch, hướng tới lợi ích cộng đồng và các giải pháp sáng tạo, sẽ được anh áp dụng trong nhiều tình huống khác, củng cố sự 'phi chính thức' nhưng hiệu quả của anh.

Anh biết, hành trình phía trước còn rất dài. Những hiểm nguy tiềm ẩn trong Linh Thú Sơn Mạch, những âm mưu từ các thế lực bên ngoài, và cả những bí ẩn về thế giới tu hành vẫn còn chờ đợi anh khám phá. Nhưng với những mạch sống mới được tìm thấy, với tri thức và sự kiên cường của con người, Thôn Làng Sơn Cước đã có thêm hy vọng để tồn tại và phát triển. Lâm Dịch đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Trong tâm trí anh, Cẩm Nang Kế Sách đang dần được hoàn thiện, từng bước một, như những mảnh ghép của một bức tranh lớn hơn về tương lai mà anh đang cố gắng kiến tạo trong thế giới đầy biến động này. Sự chấp nhận phán quyết của anh bởi các gia tộc lớn cho thấy anh đã thành công trong việc tạo ra một hệ thống xã hội mới dựa trên sự tin tưởng và hiệu quả, thay thế cho trật tự cũ đang mục ruỗng.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free