Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 708: Khai Hoang Sơn Cước: Tìm Kiếm Mạch Sống Mới

Ánh sáng ban mai lách qua khung cửa sổ bằng gỗ mục, vẽ những vệt vàng nhạt lên nền đất nện trong căn nhà nhỏ của Lâm Dịch. Mùi khói bếp thoảng từ xa, hòa lẫn tiếng gà gáy lanh lảnh và tiếng trẻ con í ới gọi nhau từ ngoài sân. Đó là một buổi sáng bình yên hiếm hoi ở Thôn Làng Sơn Cước, một sự bình yên mà Lâm Dịch biết rằng nó có thể vỡ tan bất cứ lúc nào, như một chiếc bình gốm được hàn gắn tạm bợ.

Trên chiếc bàn gỗ thô sơ đặt giữa nhà, một tấm bản đồ da cũ kỹ được trải ra. Những nét mực đã phai màu, ghi dấu những con đường mòn, con suối và những ngọn núi đã quá quen thuộc với người dân nơi đây. Lâm Dịch đứng bên bàn, ánh mắt trầm tư lướt qua từng chi tiết. Dù thân hình vẫn còn gầy gò, phảng phất dấu vết của những tháng ngày thiếu ăn và lao động cật lực, nhưng đôi mắt anh lại ánh lên vẻ sắc bén, chất chứa sự từng trải và tư duy logic của một người đến từ thế giới khác. Mái tóc đen bù xù được buộc gọn gàng bằng một sợi dây thô, càng làm nổi bật vẻ thanh tú nhưng đầy kiên nghị trên khuôn mặt anh.

Bạch Vân Nhi ngồi đối diện, dáng vẻ thanh thoát và cử chỉ tỉ mỉ. Nàng đang cẩn thận dùng một cây bút lông nhỏ để đánh dấu những vị trí trên bản đồ mà Lâm Dịch chỉ định, đôi mắt thông minh không ngừng quan sát biểu cảm của anh. Vương Đại Trụ và Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt chất phác, đứng cạnh đó, lắng nghe từng lời Lâm Dịch nói với sự chú ý cao độ. Không khí trong căn phòng nhỏ tuy nghiêm túc nhưng vẫn phảng phất sự tin tưởng và gắn bó.

“Trận chiến vừa qua,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng nói trầm ổn, “dù chúng ta đã tạm thời đẩy lùi được Trần Thị Gia Tộc, nhưng nó cũng phơi bày những điểm yếu chí tử của Thôn Làng Sơn Cước. Chúng ta quá phụ thuộc vào những nguồn cung từ bên ngoài. Tuyến đường thương mại vừa mở ra chỉ là giải pháp tạm thời, một tia hy vọng mong manh. Nếu chiến tranh thực sự bùng nổ trên quy mô lớn, con đường đó có thể bị cắt đứt bất cứ lúc nào. Khi đó, chúng ta sẽ làm gì để tự vệ, để sinh tồn?”

Anh đưa ngón tay chỉ vào một khu vực rộng lớn trên bản đồ, nơi những dãy núi Linh Thú Sơn Mạch trùng điệp vươn mình, ẩn chứa vô vàn điều bí ẩn. “Chúng ta cần tự chủ. Nhu cầu về vật liệu xây dựng, công cụ, và cả thuốc men là rất lớn. Các công sự phòng thủ đã được gia cố, nhưng để duy trì và phát triển, chúng ta cần nguồn lực. Muốn rèn vũ khí tốt hơn, chúng ta cần sắt thép. Muốn xây dựng nhà cửa kiên cố hơn, chúng ta cần gỗ tốt. Và quan trọng nhất, khi có người bị thương, chúng ta cần thuốc men để cứu chữa.”

Bạch Vân Nhi gật đầu, vẻ mặt nàng trở nên nghiêm trọng. “Đúng vậy, thiếu hụt sắt để rèn vũ khí và nông cụ đang là vấn đề lớn. Những mũi tên, lưỡi cuốc của chúng ta đang bị mòn đi nhanh chóng. Ngay cả việc sửa chữa các công cụ sản xuất cũng gặp khó khăn. Gỗ tốt cũng cạn kiệt ở những khu vực gần làng. Chúng ta đã phải chặt hạ quá nhiều cây non để xây dựng các hàng rào gai và cọc nhọn. Nếu cứ tiếp tục thế này, chẳng mấy chốc cả vùng này sẽ trơ trụi.” Nàng nhíu mày, biểu lộ rõ sự lo lắng. Sự tỉ mỉ trong việc quản lý hậu cần đã giúp nàng nhận ra những thiếu hụt này từ rất sớm.

Vương Đại Trụ xoa cằm, đôi mắt nhìn chằm chằm vào bản đồ. “Vậy là chúng ta cần tìm kiếm xa hơn, vào sâu trong núi sao, Lâm ca? Linh Thú Sơn Mạch rộng lớn hiểm trở, người thường ít khi dám vào sâu. Hơn nữa, cũng có lời đồn về những loài dã thú hung dữ và cả những thế lực bí ẩn ẩn mình trong đó.” Giọng Vương Đại Trụ tuy mang chút lo lắng nhưng vẫn đầy quyết tâm, sẵn sàng đối mặt với thử thách nếu Lâm Dịch yêu cầu.

Lý Hổ cũng lên tiếng, giọng trầm hơn. “Đúng là có nhiều hiểm nguy, Lâm ca. Nhưng nếu không đi tìm, chúng ta sẽ không bao giờ biết được. Có lẽ, những gì chúng ta cần đang nằm sâu trong lòng đất, chờ đợi chúng ta khám phá.” Lý Hổ, với vẻ ngoài dữ dằn nhưng bản tính cẩn trọng, cũng hiểu rằng đây là một bước đi cần thiết cho sự sinh tồn của cộng đồng.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt anh dừng lại ở một vài điểm trên bản đồ mà anh đã khoanh vùng từ trước. Đó là những khu vực mà anh, với tư duy hiện đại, nhận thấy có khả năng chứa đựng tài nguyên. “Đúng vậy, Đại Trụ, Lý Hổ. Chúng ta phải mạo hiểm. Nhưng không phải mạo hiểm một cách mù quáng. Chúng ta sẽ lập kế hoạch cẩn thận, từng bước một. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và những thông tin chúng ta có về địa hình, về lời đồn đại của dân bản xứ, sẽ là kim chỉ nam cho hành trình này.”

Anh lại chỉ vào bản đồ, khoanh vùng thêm một vài khu vực nữa. “Khu vực phía Tây Bắc, gần đỉnh Sương Mờ, có địa hình đá sẫm màu, với nhiều khe nứt và thung lũng sâu. Theo kinh nghiệm của những người hiện đại, những vùng như vậy thường chứa đựng quặng kim loại. Còn phía Đông, nơi có những dòng suối chảy xiết và thảm thực vật phong phú, có thể là nơi ẩn chứa các loại gỗ quý và thảo dược hiếm.”

Bạch Vân Nhi cẩn thận ghi chú lại những gì Lâm Dịch nói, đôi lúc nàng ngẩng lên nhìn anh với vẻ thán phục. Nàng đã quen với việc Lâm Dịch luôn có những ý tưởng vượt xa tầm hiểu biết của người thường, nhưng mỗi khi anh trình bày, chúng lại logic và thuyết phục đến lạ.

Lâm Dịch đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng đã bắt đầu lên cao hơn, trải dài trên những mái nhà tranh. *Một khi đã bước vào con đường này, sẽ không có lối quay đầu. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn trong thế giới khắc nghiệt này, chúng ta phải không ngừng tìm kiếm, không ngừng đổi mới.* Anh biết rằng, việc khai thác tài nguyên mới không chỉ đơn thuần là tìm kiếm vật chất. Đó còn là một hành động tuyên bố sự tự chủ, sự độc lập của Thôn Làng Sơn Cước trước những biến động của Đại Hạ Vương Triều đang trên đà suy tàn. Nó là bước đệm để Lâm Dịch từng bước xây dựng một căn cứ vững chắc, nơi anh có thể bảo vệ những người mà anh trân trọng.

Anh quay lại nhìn ba người đang đứng trước mặt. “Chúng ta sẽ cần những người có kinh nghiệm nhất về núi rừng, những người đã quen với sự hiểm trở của Linh Thú Sơn Mạch. Lão Hồ, Lão thợ săn… họ sẽ là những người có thể cho chúng ta những thông tin quý giá nhất.”

Vương Đại Trụ gật đầu dứt khoát. “Lâm ca cứ yên tâm. Đại Trụ sẽ đi mời họ ngay. Chắc chắn họ sẽ rất vui lòng giúp đỡ.”

Lý Hổ cũng bày tỏ sự đồng tình. “Lão Hồ hiểu biết rộng, Lão thợ săn thì là người đã sống cả đời trong rừng. Có họ chỉ dẫn, chúng ta sẽ bớt được nhiều rủi ro.”

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. “Tốt. Vậy thì chúng ta sẽ bắt đầu bằng việc thu thập thông tin từ họ. Sau đó, tôi sẽ lập kế hoạch chi tiết cho các đội thăm dò. Nhớ rằng, sự an toàn của mọi người là trên hết. Không có tài nguyên nào đáng giá bằng sinh mạng con người.”

Anh đặt lòng bàn tay lên tấm bản đồ, cảm nhận sự thô ráp của chất liệu da cũ kỹ. Tâm trí anh đã bắt đầu phác thảo những bước đi tiếp theo, những thử nghiệm và những tính toán rủi ro. Cuộc chiến không chỉ là giao tranh bằng binh đao, mà còn là cuộc chiến của trí tuệ, của sự khéo léo, và của khả năng thích nghi. Và Lâm Dịch, một Lạc Thế Chi Nhân, sẽ không bao giờ ngừng chiến đấu để bảo vệ những gì anh trân trọng, từng bước, từng bước một, xây dựng một mạch sống mới cho Thôn Làng Sơn Cước.

***

Buổi trưa cùng ngày, nắng đã gay gắt hơn, đổ xuống sân đất trước căn nhà của Lâm Dịch, làm không khí trở nên oi ả. Tuy vậy, trong căn nhà, không khí lại tràn ngập sự mong đợi và tập trung. Lão Hồ và Lão thợ săn đã được mời đến.

Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng và mái tóc bạc phơ, ngồi trên một chiếc ghế gỗ, đôi mắt tinh anh nheo lại khi nhìn vào tấm bản đồ. Ông ta nhấp một ngụm trà thảo mộc nóng hổi, hơi nước bốc lên làm mờ đi khuôn mặt đã hằn sâu những nếp nhăn của thời gian. Bên cạnh ông, Lão thợ săn, dáng người gân guốc, khuôn mặt phong trần với làn da rám nắng và đôi mắt sắc như diều hâu, đang im lặng đứng tựa vào tường, cây cung cũ kỹ vẫn còn đeo trên vai. Ông ta ít nói, nhưng mỗi khi cất lời, đó đều là những lời vàng ngọc, đúc kết từ hàng chục năm kinh nghiệm sống giữa rừng sâu.

Lâm Dịch ngồi đối diện Lão Hồ, chăm chú lắng nghe. Bạch Vân Nhi vẫn tỉ mỉ ghi chép, còn Vương Đại Trụ, Lý Hổ và cả Trần Nhị Cẩu – người đang hăm hở muốn chứng tỏ bản thân – cũng đều nín thở theo dõi.

“Phía Tây Bắc,” Lão Hồ bắt đầu, giọng nói trầm tĩnh, mang theo âm hưởng của người già cả đã trải qua bao thăng trầm, “gần đỉnh Sương Mờ, có lời đồn về những tảng đá màu đỏ sẫm… người xưa nói đó là nơi đất mẹ cất giấu kim loại cứng. Truyền thuyết kể rằng, vào những đêm trăng tròn, dưới ánh trăng bạc, những tảng đá đó sẽ phát ra ánh sáng lung linh như những vì sao rơi rụng. Người phàm không dám tới gần, vì nơi đó còn có cả những loài thú dữ canh giữ, và đôi khi, cả những linh hồn cổ xưa không muốn bị quấy rầy.” Lão Hồ khẽ ho khan một tiếng, đôi mắt vẫn nheo lại, như đang nhìn xuyên qua thời gian. “Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Nhưng những lời đồn đại, đôi khi, lại có căn nguyên của nó.”

Lâm Dịch gật đầu, anh không loại bỏ những yếu tố thần bí, mà cố gắng tách bạch những thông tin thực tế từ trong đó. “Loại kim loại cứng? Có phải là sắt không, Lão Hồ?”

Lão Hồ nhấp thêm một ngụm trà. “Có lẽ vậy. Dân làng chúng tôi không biết rõ về các loại kim loại. Chỉ biết rằng, những người thợ rèn ngày xưa thường truyền tai nhau rằng, nếu có được loại đá đó, họ có thể rèn ra những thanh kiếm sắc bén nhất, cứng như đá, nhưng lại nhẹ như lông vũ. Chỉ tiếc là, chưa ai trong số họ có thể tìm thấy nó.”

Lão thợ săn lúc này mới cất lời, giọng ông ta khàn khàn nhưng rõ ràng, từng tiếng như được mài dũa qua gió sương núi rừng. “Còn phía Đông, có một khe núi hẹp, ít người qua lại, cây cối ở đó cao lớn lạ thường. Tôi từng thấy vài loại thảo dược quý mọc ở đó, nhưng đường đi hiểm trở. Một lần, tôi theo dấu một con hươu lớn vào sâu trong khe núi đó, đã nhìn thấy những cây cổ thụ cao vút, thân cây to đến mấy người ôm không xuể. Gỗ của chúng chắc hẳn rất tốt, nhưng chưa ai dám đốn hạ vì sợ kinh động đến những linh vật canh giữ rừng già.” Ông ta chỉ tay lên bản đồ, khoanh một khu vực khá lớn, nơi những đường nét đứt khúc thể hiện sự hiểm trở của địa hình.

Lâm Dịch ghi chép cẩn thận, vẽ thêm ký hiệu lên bản đồ, đánh dấu những khu vực tiềm năng. Anh đưa mắt nhìn Lão thợ săn. “Những loại thảo dược quý đó, Lão thợ săn có nhớ chúng trông như thế nào không? Chúng có mùi vị đặc trưng gì không?”

Lão thợ săn trầm ngâm một lát, rồi nhắm mắt lại, như đang cố hình dung lại ký ức. “Có một loại cây, lá của nó màu tím sẫm, hoa nở trắng muốt vào ban đêm, tỏa ra mùi hương thanh mát như sương sớm. Tôi từng dùng nó để cầm máu cho một vết thư��ng sâu, hiệu quả rất tốt. Dân gian gọi đó là ‘Dạ Minh Thảo’.”

Bạch Vân Nhi ngay lập tức ghi lại tên và đặc điểm của loại thảo dược. Nàng đã có kinh nghiệm trong việc phân loại và bảo quản thảo dược từ những lần Lâm Dịch yêu cầu thu thập trước đây. Nàng hiểu rằng, những thông tin này có thể cứu sống nhiều người trong tương lai.

Lâm Dịch đặt tay lên bản đồ, vẻ mặt đầy suy tư. *Dạ Minh Thảo… nghe có vẻ giống một loại kháng sinh tự nhiên hoặc thuốc giảm đau hiệu quả. Còn quặng kim loại cứng ở đỉnh Sương Mờ… có thể là một loại hợp kim đặc biệt, hoặc đơn giản là quặng sắt chất lượng cao mà người cổ đại chưa biết cách khai thác triệt để.* Với kiến thức của một người hiện đại, anh biết rằng, những “linh hồn cổ xưa” hay “linh vật canh giữ” đôi khi chỉ là những loài động vật hoang dã hung dữ, hoặc đơn giản là những địa hình hiểm trở mà con người không dám vượt qua. Nhưng những “truyền thuyết” này lại ẩn chứa những manh mối vô giá.

Sau khi thu thập đủ thông tin, Lâm Dịch quay sang Vương Đại Trụ và Lý Hổ, đôi mắt anh ánh lên vẻ quyết đoán. “Được rồi, Đại Trụ, Lý Hổ. Chúng ta sẽ chia thành hai đội. Vương Đại Trụ, ngươi sẽ dẫn một đội đi về phía Tây Bắc, đến đỉnh Sương Mờ. Hãy nhớ, mục tiêu chính là thăm dò, xác định chính xác vị trí của nguồn quặng và đánh giá mức độ tiềm năng. Đừng khai thác vội vàng, và tuyệt đối không được mạo hiểm không cần thiết. Trần Nhị Cẩu, ngươi sẽ đi cùng đội của Đại Trụ. Với đôi mắt tinh tường và sự nhanh nhẹn của ngươi, chắc chắn sẽ giúp ích rất nhiều trong việc tìm kiếm và thám thính.”

Trần Nhị Cẩu, từ nãy đến giờ vẫn đứng im thin thít, nghe thấy tên mình thì lập tức hồ hởi. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Nhị Cẩu sẽ không làm Đại ca thất vọng!” Cậu bé vỗ ngực, đôi mắt sáng rỡ vì được giao trọng trách.

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ với sự nhiệt tình của Nhị Cẩu, rồi quay sang Lý Hổ. “Lý Hổ, ngươi sẽ dẫn đội còn lại đi về phía Đông, đến khe núi hẹp mà Lão thợ săn đã chỉ. Tìm kiếm những cây gỗ cổ thụ và các loại thảo dược quý hiếm. Cẩn thận với địa hình hiểm trở và các loài dã thú. Hãy mang theo dụng cụ đánh dấu để chúng ta có thể quay lại sau.”

Lý Hổ gật đầu chắc nịch. “Rõ, Lâm ca. Chúng tôi sẽ không phụ lòng tin của Lâm ca.”

Lão Hồ và Lão thợ săn cũng bày tỏ sự ủng hộ. “Cứ giao cho bọn trẻ đi. Chúng nó khỏe mạnh, lại có Lâm Dịch chỉ dẫn, chắc chắn sẽ thành công.” Lão Hồ nói, khóe môi hiện lên một nụ cười ẩn ý.

Lâm Dịch đứng dậy, bước ra ngoài hiên, nhìn lên bầu trời xanh ngắt. Ánh nắng đã bớt gay gắt, nhường chỗ cho những làn gió mát lành từ núi thổi về. Anh biết rằng, hành trình này sẽ không hề dễ dàng. Linh Thú Sơn Mạch không chỉ ẩn chứa tài nguyên mà còn đầy rẫy hiểm nguy từ động vật hoang dã, tàn dư thổ phỉ hoặc thậm chí là những thế lực bí ẩn khác mà dân bản xứ vẫn thường truyền tai nhau. Nhưng để Thôn Làng Sơn Cước có thể đứng vững trước cơn bão loạn lạc sắp tới, đây là con đường duy nhất. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Để có được sự công bằng cho những người mình yêu thương, đôi khi phải tự mình tạo ra nó.* Và việc khai phá những mạch sống mới trong lòng núi là một phần quan trọng trong kế hoạch đó, một phần của "Cẩm Nang Kế Sách" mà anh đã âm thầm xây dựng từ lâu.

***

Hai ngày sau, bầu trời Linh Thú Sơn Mạch âm u, một lớp sương mù nhẹ bắt đầu giăng phủ, khiến những đỉnh núi hùng vĩ trở nên huyền ảo và đầy bí ẩn. Tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng lá cây xào xạc trong gió, đôi khi vọng lại tiếng gầm gừ xa xăm của một loài dã thú nào đó, tạo nên một bản giao hưởng hoang dã, nguyên thủy. Mùi đất ẩm, nhựa thông và ozon sau một cơn mưa nhỏ đêm qua tràn ngập không khí, mang theo cả mùi xạ của động vật.

Đội của Vương Đại Trụ, với Trần Nhị Cẩu đi đầu, đang thận trọng tiến sâu vào một khe núi hiểm trở. Địa hình ở đây dốc đứng, đá lởm chởm, cây cối rậm rạp che khuất tầm nhìn. Những sợi dây leo chằng chịt bám vào vách đá, tạo thành những chướng ngại vật tự nhiên, buộc cả đội phải dùng rìu và dao để mở đường. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ nhưng lại vô cùng khéo léo, dẫn dắt đội hình, đôi mắt sắc sảo không ngừng quan sát xung quanh, đề phòng bất trắc.

Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình nhưng nhanh nhẹn như một con sóc, lúc nào cũng đi trước một bước. Đôi mắt cậu bé sáng quắc, không bỏ sót bất cứ chi tiết nào trên đường đi. Cậu bé vừa đi vừa lẩm bẩm, “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Nhất định phải tìm thấy cái mỏ quặng lấp lánh đó!” Sự hăng hái của cậu truyền sang cả đội, giúp xua đi phần nào sự mệt mỏi và lo lắng.

Sau nhiều giờ leo trèo và dò tìm, khi ánh chiều tà bắt đầu len lỏi qua những tán cây dày đặc, nhuộm đỏ vách đá, Trần Nhị Cẩu đột nhiên reo lên. “Đại Trụ ca! Nhìn này! Ở đây!” Cậu bé chỉ tay vào một vách đá bị che khuất bởi rêu phong và bụi cây.

Vương Đại Trụ nhanh chóng tiến đến. Cậu bé dùng con dao nhỏ của mình cạo sạch lớp rêu. Dưới lớp rêu phong ấy, một vỉa quặng màu sẫm hiện ra, lấp lánh những hạt kim loại nhỏ dưới ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà. Vương Đại Trụ quỳ xuống, dùng cuốc chim thử đập vào vỉa quặng. Một âm thanh chát chúa vang lên, và một mảnh đá nhỏ vỡ ra, lộ ra bên trong màu xám bạc đặc trưng của sắt. Nó không phải là loại sắt rỉ sét thông thường mà họ vẫn thường dùng, mà là một loại quặng nguyên chất hơn, có vẻ cứng và nặng hơn.

“Đúng là nó rồi!” Vương Đại Trụ reo lên, vẻ mặt rạng rỡ. “Mặc dù không lớn, nhưng chất lượng có vẻ rất tốt. Chắc chắn Lâm ca sẽ rất vui mừng!” Anh dùng tay cạy thêm một mảnh nhỏ, cảm nhận độ cứng và nặng của nó. *Loại quặng này, nếu được rèn đúng cách, chắc chắn sẽ tạo ra những vũ khí và công cụ sắc bén hơn nhiều so với những gì chúng ta đang có.*

Trần Nhị Cẩu nhanh chóng ghi lại vị trí của vỉa quặng bằng cách khắc dấu lên một cây cổ thụ gần đó và dùng một sợi dây đỏ buộc vào một cành cây. “Chúng ta phải báo về cho Lâm ca ngay! Chắc chắn anh ấy sẽ có cách để khai thác nó.”

Trong khi đó, ở một khu vực khác của Linh Thú Sơn Mạch, cách đội của Vương Đại Trụ một vài ngọn đồi hiểm trở, đội của Lý Hổ cũng đang gặt hái những thành quả đáng kể. Lý Hổ dẫn đầu nhóm của mình vào sâu một khu rừng cổ thụ, nơi cây cối mọc cao vút đến tận trời xanh, tán lá rậm rạp che khuất cả ánh nắng mặt trời, tạo nên một không gian u tịch và hùng vĩ. Tiếng nước chảy róc rách từ một con suối nhỏ hòa cùng tiếng hú dài của một loài chim lạ, càng khiến khu rừng thêm phần huyền bí.

Lý Hổ, với vẻ mặt kiên định, dừng lại trước một cây cổ thụ khổng lồ, thân cây to lớn đến mức phải cần đến ba bốn người ôm mới xuể. Vỏ cây sần sùi, phủ đầy rêu phong, nhưng chất gỗ bên trong lại ánh lên màu nâu đỏ rắn chắc. Anh dùng dao thử cạo một chút, cảm nhận được độ cứng và dẻo dai của thớ gỗ.

“Gỗ ở đây rất tốt,” Lý Hổ nói với một người lính đi cùng. “To lớn và chắc chắn. Có thể dùng để xây dựng và làm công cụ. Những thanh xà nhà từ loại gỗ này chắc chắn sẽ bền vững hơn nhiều. Nhưng đường vận chuyển rất khó khăn.” Anh nhìn xung quanh, ước lượng khoảng cách và độ hiểm trở của địa hình. *Việc đưa những thân gỗ này ra khỏi r���ng sẽ là một thách thức lớn, cần phải có kế hoạch kỹ lưỡng.*

Một người lính khác, với kinh nghiệm về các loại cây cỏ, reo lên. “Lý Hổ ca, nhìn xem! Đây có phải là Dạ Minh Thảo mà Lão thợ săn đã nói không?” Anh ta chỉ vào một bụi cây nhỏ, với những chiếc lá màu tím sẫm và những bông hoa trắng muốt đang hé nở, tỏa ra một mùi hương thanh mát đặc trưng.

Lý Hổ cúi xuống kiểm tra, rồi gật đầu. “Đúng là nó. Thu thập cẩn thận, từng chút một. Loại thảo dược này sẽ rất quý giá cho Lâm ca.” Anh cử người về báo tin cho Lâm Dịch, đồng thời đánh dấu kỹ lưỡng khu vực rừng cây và các bụi thảo dược.

Khi người đưa tin hối hả trở về Thôn Làng Sơn Cước, mang theo tin tức về những phát hiện của cả hai đội, Lâm Dịch đang ngồi trong căn nhà của mình, dõi mắt nhìn ra ngoài bầu trời đêm đầy sao. Anh đã chuẩn bị sẵn sàng cho những tin tức này, nhưng khi nghe báo cáo, một cảm giác nhẹ nhõm vẫn len lỏi trong lòng. *Mỏ quặng sắt tuy nhỏ, nhưng nó là khởi đầu. Nó có thể dẫn đến sự phát triển công nghệ rèn đúc vũ khí và công cụ tiên tiến hơn cho Thôn Làng Sơn Cước trong tương lai, phục vụ cho cuộc chiến lớn hơn.* *Khu rừng gỗ tốt sẽ cung cấp vật liệu cho công cuộc tái thiết và mở rộng Thôn Làng Sơn Cước, biến nó thành một căn cứ vững chắc hơn.* Và *những loại thảo dược quý hiếm được tìm thấy có thể là nền tảng cho việc phát triển các bài thuốc mới hoặc cải thiện y tế, đặc biệt hữu ích khi chiến tranh bùng nổ.*

Tuy nhiên, Lâm Dịch cũng không quên những hiểm nguy tiềm ẩn trong Linh Thú Sơn Mạch. *Những động vật hoang dã, tàn dư thổ phỉ, và cả những thế lực bí ẩn khác mà Lão Hồ đã nhắc đến, vẫn còn đó.* Đó không chỉ là những mối đe dọa trực tiếp mà còn là tiền đề cho những cuộc chạm trán hoặc khám phá bí ẩn hơn về thế giới tu hành trong những chương sau.

Anh đứng dậy, bước đến bên tấm bản đồ đã được cập nhật với những ký hiệu mới. Ánh đèn dầu leo lét soi sáng khuôn mặt anh, làm nổi bật vẻ trầm tư nhưng đầy quyết đoán. Những phát hiện này chỉ là khởi đầu. Hành trình phía trước còn dài, đầy rẫy thử thách, nhưng với những mạch sống mới được tìm thấy, với tri thức và sự kiên cường của con người, Thôn Làng Sơn Cước đã có thêm hy vọng để tồn tại và phát triển. Lâm Dịch nhắm mắt lại, trong tâm trí anh, Cẩm Nang Kế Sách đang dần được hoàn thiện, từng bước một, như những mảnh ghép của một bức tranh lớn hơn về tương lai mà anh đang cố gắng kiến tạo trong thế giới đầy biến động này.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free