Lạc thế chi nhân - Chương 707: Thương Lộ Mở Ra: Khách Buôn Từ Phương Xa
Dưới ánh trăng, Lâm Dịch cảm nhận được sự mệt mỏi đang xâm chiếm cơ thể, nhưng trong sâu thẳm, một ngọn lửa kiên cường vẫn cháy sáng. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai, nhưng hắn biết mình không đơn độc. Những người dân làng, dù mệt mỏi, vẫn đang chờ đợi hiệu lệnh của hắn, chờ đợi sự chỉ dẫn của hắn. Hắn sẽ bảo vệ họ, bảo vệ vùng đất này, cho đến hơi thở cuối cùng. Cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
Bình minh hé rạng, xé toạc màn đêm dày đặc đang bao trùm vùng biên ải. Những tia nắng đầu tiên yếu ớt xuyên qua lớp sương mù còn đọng trên những ngọn núi, nhuộm vàng đỉnh tháp canh của Đồn Gác Biên Giới. Không khí buổi sớm se lạnh, mang theo hơi ẩm của đất và mùi cỏ dại đẫm sương, quyện lẫn với mùi khói bếp đã bắt đ��u bay lên từ những căn nhà lính. Tiếng lính tuần tra bước đều trên tường thành, tiếng vũ khí va chạm nhẹ khi họ kiểm tra lại trang bị, và tiếng gió luồn qua các khe hở của tường đá tạo nên một bản giao hưởng khô khan, nhắc nhở về sự cảnh giác không ngừng. Bầu không khí nơi đây vẫn đậm đặc sự căng thẳng và kỷ luật, dù đã trải qua một đêm tương đối yên bình sau những ngày xây dựng công sự cật lực.
Lâm Dịch, với khuôn mặt xanh xao nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc, đang đứng trên đỉnh tháp canh cao nhất, tay cầm một ống nhòm tự chế từ những thấu kính mài dũa thô sơ. Hắn đã không ngủ được bao nhiêu, tâm trí vẫn quay cuồng với những kế hoạch phòng thủ và nỗi lo về một cuộc tấn công bất ngờ. Từ vị trí này, hắn có thể quan sát toàn bộ khu vực phía trước đồn, nơi những công sự mới được gia cố vẫn còn lấm lem bùn đất, như những vết sẹo mới trên da thịt của vùng đất. Vương Đại Trụ và Lý Hổ đứng ngay sau hắn, ánh mắt cũng không ngừng quét dọc theo đường chân trời. Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, đứng sừng sững như một bức tường. Khuôn mặt chất phác của hắn vẫn còn vương nét mệt mỏi của đêm qua, nhưng đôi mắt nhỏ lại ánh lên sự cảnh giác cao độ. Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ cố hữu và vết sẹo nhỏ trên lông mày, cũng giữ im lặng, tập trung vào nhiệm vụ của mình.
“Đại ca,” Vương Đại Trụ đột nhiên lên tiếng, giọng hắn trầm khàn nhưng đầy kiên định, “có đoàn người lạ tiến đến. Khoảng hai mươi người, có xe ngựa và lừa thồ hàng. Dù không phải quân địch, nhưng vẫn nên cẩn trọng. Chúng ta không thể lơ là bất cứ lúc nào.” Hắn chỉ tay về phía xa, nơi những chấm nhỏ đang dần lớn lên trên con đường mòn.
Lâm Dịch đưa ống nhòm lên mắt, điều chỉnh tiêu cự. Hình ảnh nhanh chóng rõ nét, và hắn có thể thấy rõ những chi tiết mà mắt thường không thể nắm bắt được từ khoảng cách này. Đúng như lời Đại Trụ, đó là một đoàn thương nhân. Những chiếc xe ngựa cũ kỹ, chất đầy hàng hóa được che phủ kỹ lưỡng, và những người đàn ông mặc trang phục phong trần, bụi bặm, vẻ mặt mệt mỏi sau chuyến đi dài. H���n quan sát từng cử động, từng biểu cảm của họ. "Có vẻ là thương nhân. Nhưng trong thời buổi loạn lạc này, bất cứ ai cũng có thể là kẻ đội lốt. Cử Nhị Cẩu đi tiếp cận, tìm hiểu mục đích của họ. Nhớ dặn hắn phải thật cẩn trọng, không được lơ là cảnh giác. Đại Trụ, Lý Hổ, hai người dẫn một đội dân quân sẵn sàng hỗ trợ từ xa, đảm bảo an toàn tuyệt đối."
Hắn hạ ống nhòm, ánh mắt sắc như dao cạo quét qua những gương mặt của dân quân đang đứng gác. "Mọi người, giữ vững vị trí. Tuyệt đối không ai được phép tự tiện hành động. Chỉ khi có lệnh của ta!" Giọng hắn trầm ổn, đủ để truyền đi sự trấn an nhưng cũng đủ răn đe. Hắn biết, trong thời buổi này, niềm tin là một thứ xa xỉ. Dù những người này có vẻ là thương nhân, nhưng không có gì đảm bảo họ không mang theo ý đồ khác. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và sự cẩn trọng là chìa khóa để giữ vững nó.*
Trần Nhị Cẩu, vừa nghe lệnh Lâm Dịch, đã nhanh nhẹn chạy đến, đôi mắt sáng lên vẻ hăm hở. "Đại ca, Nhị Cẩu đi ngay đây ạ! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn vỗ ngực, thể hiện sự nhiệt tình. Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt lại vô cùng nhanh nhẹn, luôn mong muốn chứng tỏ bản thân. Hắn đã được Lâm Dịch huấn luyện về cách giao tiếp và quan sát, trở thành một trong những người tin cậy nhất trong việc thu thập thông tin và liên lạc.
"Khoan đã, Nhị Cẩu," Lâm Dịch gọi lại, giọng hắn dịu đi một chút nhưng vẫn đầy nghiêm trọng, "ngươi hãy mang theo vài người dân quân giỏi giao tiếp. Nhớ rõ, chỉ tiếp cận khi họ đã dừng lại và thể hiện thiện chí. Hỏi rõ họ từ đâu đến, muốn gì, và đã vượt qua những nơi nào. Đừng để lộ quá nhiều thông tin về chúng ta. An toàn của ngươi và của thôn làng là quan trọng nhất." Hắn dặn dò tỉ mỉ, nhấn mạnh từng từ.
Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, ghi nhớ từng lời dặn dò. Hắn nhanh chóng tập hợp một nhóm nhỏ gồm ba người dân quân, tất cả đều là những người trẻ tuổi, nhanh nhẹn và đã được Lâm Dịch đào tạo về cách ứng xử trong các tình huống nhạy cảm. Họ trang bị đơn giản, nhưng vũ khí luôn nằm trong tầm tay, sẵn sàng ứng phó với mọi bất trắc.
Trong lúc đó, Vương Đại Trụ và Lý Hổ đã dẫn một đội dân quân khác di chuyển đến một vị trí ẩn nấp chiến lược, nơi họ có thể quan sát rõ đoàn thương nhân và sẵn sàng can thiệp nếu cần. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của họ trên nền đất ẩm ướt vang vọng trong không gian tĩnh lặng, hòa cùng tiếng gió nhẹ. Sự chờ đợi là một thử thách khó khăn, nhưng tất cả đều hiểu rằng đây là một phần không thể thiếu của chiến tranh. Lâm Dịch đứng đó, ánh mắt vẫn dõi theo từng cử động của đoàn người lạ, và từng bước đi của Nhị Cẩu. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và sự sống còn luôn đòi hỏi sự cảnh giác tối đa.* Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi bụi, mùi mồ hôi và mùi kim loại từ thanh kiếm đeo bên hông. Cuộc chiến không chỉ là giao tranh trên chiến trường, mà còn là cuộc chiến của trí tuệ và sự kiên nhẫn.
***
Mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng cả Thôn Làng Sơn Cước. Không khí trong thôn đã dịu đi phần nào s��� căng thẳng buổi sớm, thay vào đó là sự tò mò và chút phấn khích của người dân. Tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó vọng lại, tiếng gà gáy thưa thớt, và mùi khói gỗ từ những bếp lửa đang nấu bữa trưa bắt đầu lan tỏa, hòa lẫn với mùi đất và mùi động vật trang trại quen thuộc. Bình yên, mộc mạc, nhưng vẫn có một sự cảnh giác ngấm ngầm với những người lạ mặt vừa đến.
Trong một căn nhà tạm được dùng làm nơi hội họp, được dựng bằng gỗ đơn giản và mái tranh, Lâm Dịch ngồi đối diện với Trưởng đoàn buôn. Ánh nắng nhẹ xuyên qua khe cửa sổ hẹp, chiếu sáng những hạt bụi nhảy múa trong không khí. Bên cạnh Lâm Dịch là Bạch Vân Nhi, vóc dáng thon thả, cử chỉ thanh thoát. Nàng ngồi thẳng lưng, đôi mắt thông minh, sắc sảo chăm chú ghi chép vào một cuốn sổ da, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lâm Dịch với vẻ thán phục. Nàng mặc trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo nhưng không kém phần quý phái, một thanh kiếm nhỏ giấu bên người, cho thấy nàng không chỉ là một thư ký đơn thuần. Phía sau Lâm Dịch, Vương Đại Trụ và Lý Hổ đứng canh gác, ánh mắt dò xét không rời khỏi những vị khách lạ.
Trưởng đoàn buôn là một người đàn ông trung niên, thân hình hơi đậm, với khuôn mặt rám nắng và nhiều nếp nhăn do sương gió đường trường. Ánh mắt hắn có vẻ mệt mỏi sau chuyến đi dài, nhưng vẫn ánh lên sự tinh ranh và hy vọng. Trang phục của hắn tuy đã cũ kỹ nhưng vẫn cho thấy một phong thái lịch sự nhất định. "Kính chào các vị," hắn mở lời, giọng nói tuy có chút khàn nhưng vẫn rõ ràng. "Chúng tôi đến từ phía Nam, nghe danh vùng đất này còn giữ được yên bình và có những sản vật quý hiếm. Các tuyến đường buôn truyền thống giờ quá nguy hiểm, bị cắt đứt bởi binh đao loạn lạc. Thương nhân chúng tôi, vì mưu sinh, đành phải tìm đường mới."
Lâm Dịch không vội trả lời, hắn quan sát kỹ Trưởng đoàn buôn, đánh giá từng cử chỉ, từng lời nói. *Một người thực dụng, cẩn trọng, và biết nhìn xa trông rộng. Hắn không nói dối về tình hình chiến loạn, nhưng mục đích thực sự của hắn có lẽ không chỉ đơn thuần là mưu sinh.* "Vậy các vị mong muốn điều gì ở Thôn Làng Sơn Cước chúng tôi?" Lâm Dịch hỏi, giọng trầm ổn, không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. "Và quan trọng hơn, các vị có thể mang lại gì cho chúng tôi trong thời khắc khó khăn này?"
Trưởng đoàn buôn khẽ cúi đầu, một nụ cười xã giao nở trên môi. "Chúng tôi mong muốn thiết lập một tuyến đường thương mại ổn định. Chúng tôi có thể cung cấp những hàng hóa mà vùng biên ải này khan hiếm: muối, vải vóc tốt từ phương Nam, sắt thép rèn từ các lò rèn lớn, và cả những công cụ lao động chuyên dụng mà các vị khó có thể tự chế tạo." Hắn dừng lại, quan sát phản ứng của Lâm Dịch. "Đổi lại, chúng tôi nghe nói vùng đất này có những loại thảo dược quý hiếm, những loại nông sản đặc biệt được trồng bằng phương pháp mới, và cả những sản phẩm thủ công tinh xảo mà chúng tôi chưa từng thấy."
Bạch Vân Nhi, tay vẫn không ngừng ghi chép, ngước nhìn Lâm Dịch. Nàng hiểu rằng đây là một cơ hội vàng, nhưng cũng tiềm ẩn nhiều rủi ro. Ánh mắt nàng thán phục sự bình tĩnh và khả năng phân tích của Lâm Dịch.
Lâm Dịch dựa lưng vào ghế, đôi mắt sâu thẳm quét qua Trưởng đoàn buôn. *Muối, vải, sắt thép, công cụ... Đây đều là những thứ thiết yếu mà chúng ta đang rất cần, đặc biệt là sắt thép để rèn vũ khí và công cụ gia cố phòng thủ. Hắn đã tìm hiểu rất kỹ về chúng ta, hoặc có nguồn tin rất đáng tin cậy.* Lâm Dịch quyết định không vòng vo. "Chúng tôi cần muối để bảo quản lương thực và duy trì sức khỏe, vải vóc để may trang phục cho dân quân và dân làng, sắt thép để rèn vũ khí, sửa chữa công cụ, và một số công cụ đặc biệt để phục vụ việc xây dựng và sản xuất. Các vị có thể cung cấp số lượng lớn và thường xuyên chứ?" Hắn nói thẳng thắn, dứt khoát, không để đối phương có cơ hội thăm dò hay lẩn tránh.
Trưởng đoàn buôn hơi bất ngờ trước sự trực tiếp của Lâm Dịch, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh. "Tất nhiên, thưa ngài. Chúng tôi có thể đảm bảo nguồn cung ổn định. Ngay chuyến này, chúng tôi đã mang theo một lượng lớn để chứng minh thiện chí. Đổi lại, về thảo dược và nông sản đặc biệt mà ngài nhắc đến, chúng tôi muốn có một hợp đồng dài hạn với giá cả hợp lý." Hắn đề nghị, giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn.
Lâm Dịch khẽ gật đầu. "Về thảo dược, chúng tôi có Bạch Liên Thảo, Địa Hoàng, Xuyên Khung... những loại thảo dược chỉ mọc ở vùng núi cao này, có công dụng đặc biệt trong việc chữa trị thương tích và tăng cường sức khỏe. Nông sản thì có loại lúa mạch mới, năng suất cao và chịu hạn tốt, cùng với một số loại rau củ quả được chăm sóc theo phương pháp riêng." Hắn giới thiệu, lời lẽ đầy tự tin. Đây là những thành quả của nhiều năm hắn cải tiến nông nghiệp và y học cổ truyền trong thôn. "Về các sản phẩm thủ công, chúng tôi có những dụng cụ làm nông cải tiến, những chiếc bẫy tinh xảo, và cả những tấm lưới đánh cá bền chắc."
Cuộc đàm phán kéo dài. Lâm Dịch không chỉ quan tâm đến giá cả, mà còn muốn tìm hiểu về tình hình bên ngoài, về những con đường mà đoàn thương nhân đã đi qua, về những tin tức mà họ đã nghe ngóng được. Hắn khéo léo lồng ghép những câu hỏi để thu thập thông tin mà không làm lộ ý đồ. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và trong thời loạn, thông tin quý giá hơn vàng bạc.* Trưởng đoàn buôn cũng rất tinh tế, hắn biết Lâm Dịch không phải là một thiếu niên đơn thuần. Hắn kể về những cuộc cướp bóc, về những đội quân ô hợp hoành hành, về sự suy yếu rõ rệt của Đại Hạ Vương Triều. Hắn cũng hé lộ những tin đồn về các thế lực tu hành, về những vị cao nhân ẩn mình trong núi sâu, hay những môn phái bí ẩn bắt đầu xuất hiện công khai hơn trong loạn lạc.
Mỗi khi Trưởng đoàn buôn nhắc đến những tin tức bên ngoài, đôi mắt Lâm Dịch lại ánh lên một tia suy tư. Hắn biết, tuyến đường thương mại này không chỉ mang lại hàng hóa, mà còn là một cầu nối quan trọng để hắn tiếp cận thông tin, để hắn hiểu rõ hơn về thế giới rộng lớn đang hỗn loạn ngoài kia, và để chuẩn bị cho những thử thách lớn hơn.
Sau một hồi đàm phán căng thẳng nhưng cũng đầy hiệu quả, hai bên cuối cùng cũng đi đến một thỏa thuận sơ bộ. Lâm Dịch đề xuất một mức giá công bằng, đảm bảo lợi nhuận cho đoàn thương nhân nhưng cũng không để Thôn Làng Sơn Cước bị thiệt thòi. Hắn còn đưa ra một điều khoản đặc biệt: đoàn thương nhân phải cung cấp thông tin về tình hình bên ngoài, đặc biệt là những tin tức về quân đội, về các thế lực tu hành và về bất kỳ biến động lớn nào trên các tuyến đường giao thương. Trưởng đoàn buôn, sau một chút đắn đo, cuối cùng cũng đồng ý, hắn hiểu rằng việc có một đối tác ổn định và an toàn như Thôn Làng Sơn Cước trong thời buổi này là vô cùng quý giá. "Vậy là chúng ta đã có một khởi đầu tốt đẹp, thưa ngài Lâm Dịch," Trưởng đoàn buôn nói, đứng dậy chắp tay. "Mong rằng sự hợp tác này sẽ bền vững."
Lâm Dịch cũng đứng lên, đáp lễ. "Mong là vậy. Chúng tôi luôn hoan nghênh những đối tác chân thành." Hắn nhìn Bạch Vân Nhi, nàng đã ghi chép cẩn thận mọi điều khoản, mọi chi tiết vào cuốn sổ. *Sự ổn định kinh tế là nền tảng cho mọi sự phát triển, ngay cả khi chiến tranh đang cận kề. Đây là một bước đi quan trọng.*
***
Chiều tối, ánh sáng vàng cam của mặt trời lặn phủ lên những mái nhà tranh, tạo nên một khung cảnh ấm áp nhưng không kém phần sống động tại Thôn Làng Sơn Cước. Không khí mát mẻ sau một ngày nắng gắt, và mùi thức ăn nấu nướng đã bắt đầu lan tỏa khắp nơi, quyện với mùi vải vóc mới và một chút mùi gia vị lạ từ những món hàng của đoàn thương nhân. Tiếng xe ngựa lộc cộc khi những chuyến hàng đầu tiên được chất dỡ, tiếng xôn xao của dân làng tụ tập, ánh mắt đầy hy vọng dõi theo từng kiện hàng được đưa vào kho. Cảm giác nhẹ nhõm và ấm áp lan tỏa khắp cộng đồng, khi những vật phẩm thiết yếu tưởng chừng xa xỉ nay lại hiện diện ngay trước mắt họ.
Muối trắng tinh được đổ vào những chum lớn, vải vóc đủ màu sắc được xếp gọn gàng trong kho, những thanh sắt thép sáng loáng và các công cụ lao động mới tinh được cất giữ cẩn thận. Ngược lại, những bó thảo dược quý hiếm đã được phơi khô, những bao lúa mạch mới, và các sản phẩm thủ công tinh xảo của thôn làng cũng đang được đoàn thương nhân đóng gói cẩn thận để đưa đi. Đây là một cảnh tượng hiếm hoi trong thời buổi loạn lạc này: sự trao đổi hòa bình, mang lại lợi ích cho cả hai bên.
Trần Nhị Cẩu, với gương mặt lấm lem mồ hôi nhưng đôi mắt sáng ngời, chạy đi chạy lại giám sát việc chất dỡ hàng hóa. Hắn hăm hở chỉ đạo dân quân, kiểm tra từng món đồ, và không ngừng hỏi han các thương nhân về nguồn gốc và công dụng của những vật phẩm mới lạ. "Đại ca, xem này!" Hắn reo lên khi nhìn thấy một chiếc búa rèn bằng sắt tinh xảo, "Cái này chắc chắn sẽ giúp chúng ta xây dựng phòng tuyến nhanh hơn rất nhiều!" Hắn quay sang Lâm Dịch, giọng đầy phấn khởi. "Đại ca, đây đúng là một đường sống mới! Chúng ta sẽ không lo thiếu thốn nữa!"
Lâm Dịch đứng quan sát toàn bộ quá trình, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. Hắn cảm nhận được sự nhẹ nhõm và niềm vui đang lan tỏa trong cộng đồng. *Đây là những gì chúng ta cần. Nguồn lực để sinh tồn, để bảo vệ. Và một chút hy vọng để tiếp tục chiến đấu.* Hắn không đáp lời Nhị Cẩu ngay, mà để ánh mắt lướt qua những gương mặt rạng rỡ của dân làng. Họ đã làm việc cật lực để xây dựng phòng tuyến, và giờ đây, họ xứng đáng được hưởng thành quả này.
Bạch Vân Nhi, vẫn với sự tỉ mỉ vốn có, đang kiểm kê hàng hóa cùng một người của đoàn thương nhân. Nàng cẩn thận đối chiếu từng mục trong cuốn sổ của mình. "Số lượng đã khớp," nàng báo cáo với Lâm Dịch, giọng nàng rõ ràng, dứt khoát. "Tuy nhiên, chúng ta cần tìm hiểu thêm về nguồn gốc thực sự của nhóm thương nhân này. Dù họ có vẻ thành thật, nhưng trong thời buổi này, mọi chuyện đều có thể xảy ra." Nàng khẽ nhíu mày, ánh mắt vẫn giữ vẻ cảnh giác.
Lâm Dịch gật đầu đồng tình. "Đúng vậy, Vân Nhi. Dù sao thì đây cũng là một khởi đầu tốt. Nhưng đừng quên, sự bình yên này rất mong manh. Chúng ta phải luôn chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất, ngay cả khi đang tận hưởng những điều tốt đẹp." Hắn nhìn về phía chân trời, nơi những ngọn núi đã chìm vào bóng đêm. Ánh trăng đã bắt đầu lên, chiếu rọi một vầng sáng bạc lên đỉnh tháp canh của Đồn Gác Biên Giới.
Hắn biết, những hàng hóa thiết yếu này sẽ là nguồn lực quý giá cho Thôn Làng Sơn Cước. Muối sẽ giúp họ bảo quản thực phẩm, vải vóc sẽ giữ ấm cho dân quân trong những đêm lạnh giá, và sắt thép sẽ là vật liệu không thể thiếu để rèn vũ khí, sửa chữa công cụ, và gia cố thêm các công sự. Hơn nữa, những thảo dược địa phương quý giá được trao đổi có thể đóng vai trò quan trọng trong việc cứu chữa thương binh sau này, nếu chiến tranh thực sự bùng nổ.
Sau khi mọi việc đã đâu vào đấy, Lâm Dịch cùng Bạch Vân Nhi và Trần Nhị Cẩu ngồi lại trong căn nhà hội họp, ánh đèn dầu leo lét soi sáng gương mặt họ. "Nhị Cẩu," Lâm Dịch nói, "ngươi hãy sắp xếp một đội dân quân đáng tin cậy để hộ tống đoàn thương nhân này đi và về. Đảm bảo an toàn cho họ trên suốt chặng đường. Chúng ta cần giữ vững tuyến đường này."
"Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Trần Nhị Cẩu hồ hởi đáp. "Con sẽ tự mình dẫn đội đi, đảm bảo không một sợi lông của họ bị tổn hại!"
Lâm Dịch quay sang Bạch Vân Nhi. "Vân Nhi, nàng hãy tiếp tục ghi chép và phân tích mọi thông tin mà chúng ta thu thập được từ đoàn thương nhân này. Hãy chú ý đến những tin ��ồn về các thế lực tu hành, về sự suy yếu của triều đình, và về các thế lực mới nổi trong loạn lạc. Tuyến đường thương mại này không chỉ là để buôn bán, mà còn là tai mắt của chúng ta ra thế giới bên ngoài."
Bạch Vân Nhi gật đầu nghiêm túc. "Thiếp hiểu. Thiếp sẽ cố gắng hết sức."
Lâm Dịch đứng dậy, bước ra ngoài hiên nhà, hít thở làn không khí mát mẻ của đêm. Sự xuất hiện của các thương nhân từ xa đã mở ra một cơ hội mới, một tia hy vọng giữa bối cảnh chiến tranh đang đến gần. Nó chứng minh rằng ngay cả trong loạn lạc, vẫn có những cơ hội để phát triển và củng cố quyền lực 'phi chính thức' của hắn. Nhưng hắn cũng không ảo tưởng. Những người này có thể không đơn thuần chỉ là những người buôn bán. Họ có thể có mối liên hệ với các thế lực khác, hoặc sẽ trở thành nguồn cung cấp thông tin hoặc tài nguyên quan trọng sau này. Hoặc cũng có thể, họ sẽ mang đến những rắc rối không lường trước được.
Hắn nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, cảm thấy gánh nặng trên vai mình vẫn chưa hề vơi bớt. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và con đường phía trước vẫn còn rất dài, rất khó khăn.* Tuy nhiên, với một tuyến đường thương mại mới được thiết lập, với những vật phẩm thiết yếu được đảm bảo, và với những thông tin dần được hé lộ từ bên ngoài, hắn biết rằng họ đã có thêm một cơ hội nữa để đối mặt với tương lai đầy bất định. Cuộc chiến không chỉ là giao tranh bằng binh đao, mà còn là cuộc chiến của trí tuệ, của sự khéo léo, và của khả năng thích nghi. Và Lâm Dịch, một Lạc Thế Chi Nhân, sẽ không bao giờ ngừng chiến đấu để bảo vệ những gì anh trân trọng.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.