Lạc thế chi nhân - Chương 706: Vách Thành Đất, Rào Gai Sắt: Gia Cố Biên Phòng
Ánh hoàng hôn cuối ngày trải một lớp màu vàng cam dịu lên những tán cây cổ thụ già cỗi, nhuộm đỏ cả một góc trời biên giới. Dưới bóng cây, Lâm Dịch khẽ nhấp ngụm trà còn vương hơi ấm, vị chát nhẹ tan nơi đầu lưỡi nhưng không đủ xua đi vị đắng chát trong lòng hắn. Bạch Vân Nhi ngồi cạnh, ánh mắt thông minh sắc sảo vẫn không rời khỏi hắn, như một tấm gương phản chiếu những lo lắng đang ẩn sâu dưới vẻ ngoài trầm tĩnh của người đàn ông trẻ tuổi. Những lời nàng thốt ra, dù nhẹ nhàng như làn gió chiều, vẫn văng vẳng trong tâm trí hắn: “Niềm tin đó là gánh nặng lớn nhất, Vân Nhi, nhưng cũng là động lực lớn nhất của ta.” Hắn cảm nhận được sức nặng của hàng trăm, thậm chí hàng ngàn sinh mạng đang đặt trên vai mình. Một sai lầm nhỏ của hắn cũng có thể khi��n tất cả những hình ảnh bình yên, mộc mạc này tan biến, vỡ vụn như thủy tinh.
Hắn dõi mắt nhìn về phía những người dân quân đang quây quần bên gia đình, tiếng cười nói râm ran, tiếng trẻ thơ nô đùa vô tư lự, tiếng Lâm Tiểu Nguyệt líu lo bên Vương Đại Trụ. Họ không phải là những chiến binh sinh ra để cầm gươm, cầm giáo. Họ là những người nông dân chân chất, quanh năm gắn bó với đồng ruộng, là những thợ thủ công khéo léo với đôi tay chai sạn vì lao động. Giờ đây, vì hoàn cảnh đưa đẩy, họ phải học cách cầm vũ khí, học cách đối mặt với một cuộc chiến mà có lẽ cả đời họ chưa từng nghĩ tới. Và hắn, một người đến từ thế giới khác, lại là kẻ phải đẩy họ vào vòng xoáy nghiệt ngã ấy. Hắn tự hỏi, liệu mình có đang làm điều đúng đắn, hay chỉ đang dẫn dắt những con người lương thiện này vào một cuộc chiến vô vọng? Nhưng rồi một ý nghĩ khác lại chợt lóe lên: *Nếu không phải ta, thì ai? Nếu không phải bây giờ, thì bao giờ?* Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và sinh tồn luôn là ưu tiên hàng đầu. Để sống sót, họ buộc phải chiến đấu, và hắn, với tri thức và kinh nghiệm của mình, là hy vọng duy nhất của họ.
Khi ánh trăng bắt đầu treo mình trên đỉnh núi, hắt những vệt sáng bạc xuống thôn làng, một nhóm dân quân tiến về phía Lâm Dịch. Người đàn ông trung niên với khuôn mặt khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của gió sương, cúi đầu thật sâu, giọng nói run rẩy nhưng chứa đầy lòng biết ơn: “Công tử Lâm Dịch, chúng tôi… chúng tôi xin cảm ơn Công tử. Nếu không có Công tử, chúng tôi không biết phải làm gì. Chúng tôi sẽ dốc sức chiến đấu, bảo vệ làng mạc, bảo vệ gia đình!” Những người khác cũng đồng loạt cúi đầu, ánh mắt họ không chỉ có sự kính trọng, mà còn có một niềm tin sâu sắc, gần như là tuyệt đối vào vị công tử trẻ tuổi. Lâm Dịch chỉ khẽ gật đầu, không nói nhiều. Hắn biết, lời nói lúc này không quan trọng bằng hành động. Ánh mắt hắn xa xăm, nhìn về phía biên giới, nơi màn đêm đã nuốt chửng những ngọn núi trùng điệp. Nơi đó, một cơn bão chiến tranh đang gầm thét, sẵn sàng đổ ập xuống bất cứ lúc nào. Hắn không phải là hoàng đế, không phải là tiên nhân. Hắn chỉ là một người bình thường, một người xuyên không lạc lõng giữa thế giới này. Nhưng hắn sẽ dùng tất cả tri thức, mưu lược, và khả năng thích nghi của mình để bảo vệ vùng đất này, bảo vệ những con người này. Hắn sẽ biến những người nông dân thành chiến binh, biến Thôn Làng Sơn Cước thành một pháo đài. Áp lực nặng nề đến nghẹt thở, nhưng trong sâu thẳm ánh mắt của Lâm Dịch, một ngọn lửa kiên cường vẫn cháy sáng. Cuộc chạy đua với số phận đã bắt đầu, và hắn sẽ không dừng lại cho đến khi hơi thở cuối cùng.
***
Bình minh hé rạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, đánh thức Thôn Làng Sơn Cước khỏi giấc ngủ còn vương sương đêm. Không khí buổi sớm trong lành, mát lạnh, mang theo mùi đất ẩm, mùi cỏ dại và cả mùi khói bếp vương vấn từ những mái nhà tranh bắt đầu đỏ lửa. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, tiếng chim hót líu lo trên cành, và đâu đó là tiếng trẻ con cười đùa, tiếng người lớn gọi nhau í ới. Một khung cảnh bình dị, quen thuộc, nhưng hôm nay, nó mang một vẻ căng thẳng khó tả. Sự bình yên ấy như một chiếc bình pha lê mỏng manh, có thể vỡ tan bất cứ lúc nào.
Trên một gò đất cao ở rìa thôn, nơi có thể bao quát toàn bộ Thôn Làng Sơn Cước và các hướng tiếp cận chính, Lâm Dịch đứng đó, thân hình gầy gò của hắn in rõ trên nền trời ban mai. Khuôn mặt thanh tú nhưng hằn rõ vẻ trầm tư, đôi mắt sâu thẳm của hắn quét một vòng quanh cảnh vật, không bỏ sót một chi tiết nào. Bên cạnh hắn, Bạch Vân Nhi, với vóc dáng thon thả và ánh mắt sắc sảo, đang giữ một tấm bản đồ sơ đồ hóa được phác thảo cẩn thận. Tấm bản đồ tuy thô sơ, vẽ trên giấy da bằng mực tàu, nhưng lại thể hiện chi tiết địa hình, các công sự cũ và những điểm yếu mà Lâm Dịch đã chỉ ra. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, và Lý Hổ, vẻ mặt hung dữ nhưng tràn đầy sự tập trung, đứng sau Lâm Dịch, lắng nghe từng lời hắn nói. Mùi sương sớm vẫn còn đọng trên quần áo thô sơ của họ.
“Đây là điểm yếu nhất của chúng ta,” Lâm Dịch nói, giọng nói trầm thấp nhưng rõ ràng, dứt khoát. Hắn dùng một cành cây khô chỉ vào một vị trí trên bản đồ, nơi có một đường hào cũ chạy dọc theo rìa thôn. “Hào cũ quá nông, không đủ sâu để cản bước kỵ binh hoặc làm chậm tốc độ bộ binh địch. Lũy tre phía sau cũng không đủ chắc chắn, dễ dàng bị phá vỡ bằng hỏa công hoặc phá dỡ đơn giản.” Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Vương Đại Trụ. “Chúng ta cần đào sâu gấp đôi, ít nhất phải sâu ba thước, rộng năm thước. Đất và đá đào lên phải đắp cao thành lũy phía sau, gia cố bằng gỗ và cắm thêm gai nhọn dày đặc hơn nữa. Gai phải được vuốt sắc, tẩm bùn và phân động vật để gây nhiễm trùng, độc tính dù yếu nhưng cũng đủ khiến địch thủ chùn bước.”
Vương Đại Trụ gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng rực. “Đại ca yên tâm, huynh đệ chúng ta đã quen với việc đào đất đắp lũy. Lại thêm kinh nghiệm từ những lần đào mương dẫn nước, việc này không khó. Chỉ sợ sức người có hạn, liệu chúng ta có đủ thời gian và nhân lực để hoàn thành toàn bộ hay không?” Giọng hắn đầy lo lắng, nhưng ý chí không hề suy giảm. Hắn đã chứng kiến Lâm Dịch biến những điều không thể thành có thể nhiều lần, và niềm tin ấy đã ăn sâu vào hắn.
Lâm Dịch khẽ lắc đầu. “Thời gian thì luôn thiếu, tài nguyên thì luôn ít ỏi. Đó là thực tế nghiệt ngã của vùng biên thùy này. Nhưng chúng ta sẽ tận dụng mọi thứ chúng ta có. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và sự đồng lòng là sức mạnh lớn nhất. Chúng ta phải làm. Không có lựa chọn nào khác.” Hắn quay sang Lý Hổ. “Phía bên kia, con suối nhỏ chảy qua thung lũng,” hắn chỉ sang một điểm khác trên bản đồ, “chúng ta có thể nắn dòng, đào thêm các nhánh phụ để tạo ra một vũng lầy tự nhiên lớn. Nước không sâu đến mức chết người, nhưng đủ để làm chậm bước tiến của quân địch, đặc biệt là kỵ binh. Đồng thời, dọc theo bờ suối và các lối đi có thể bị địch lợi dụng, chúng ta sẽ đặt hố chông, gai nhọn, và các vật cản tự nhiên khác. Chúng ta cần tạo ra một khu vực ‘đất chết’, nơi quân địch sẽ phải vật lộn từng bước một trước khi tiếp cận được phòng tuyến chính.”
Lý Hổ gằn giọng, đôi mắt lóe lên vẻ hung dữ đặc trưng của hắn. “Gai nhọn, hố chông thì để ta và anh em lo. Đảm bảo quân địch có đến cũng phải lột da. Chúng ta sẽ dùng cành cây lớn, thân tre già vuốt sắc, cắm xiên xuống đất. Hố chông sẽ được ngụy trang cẩn thận bằng lá cây và đất mục. Ai đặt chân vào đó, dù không chết cũng tàn phế.” Hắn nói những lời này một cách dứt khoát, không chút do dự, như thể đã hình dung ra cảnh tượng kẻ địch sa vào bẫy.
Bạch Vân Nhi, sau khi ghi chép cẩn thận những chỉ dẫn của Lâm Dịch, khẽ nói: “Tất cả vật liệu đã được kiểm kê, thưa công tử. Gỗ, tre, đá, và các công cụ thô sơ đều đã được tập kết tại các điểm dự kiến. Lương thực dự trữ đủ cho ba tháng nếu duy trì mức độ tiêu thụ như hiện tại, và chúng ta cũng đã lên kế hoạch dự phòng cho trường hợp cần phải nuôi thêm người di tản. Nhân lực cũng đã phân bổ theo kế hoạch của công tử, chia thành các đội nhỏ phụ trách từng khu vực cụ thể.” Giọng nàng vẫn điềm tĩnh, chuyên nghiệp, nhưng ẩn chứa một chút lo lắng về những con số khô khan ấy. Ba tháng, trong thời chiến, là một khoảng thời gian quá ngắn ngủi.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, sự sắp xếp của Bạch Vân Nhi luôn chu đáo và tỉ mỉ. Hắn biết, nàng là một phần không thể thiếu trong hệ thống mà hắn đang cố gắng xây dựng. “Tốt lắm. Nhưng cần phải kiểm tra lại một lần nữa. Đặc biệt là về số lượng gai nhọn và khả năng tẩm độc. Chúng ta cần tận dụng mọi thứ có sẵn, ngay cả những thứ nhỏ nhất cũng có thể tạo ra khác biệt.” Hắn nhìn xuống tấm bản đồ, rồi lại ngước nhìn lên những ngọn đồi trọc, những cánh rừng rậm rạp bao quanh Thôn Làng Sơn Cước. Trong đầu hắn, những đường nét phòng thủ, những lớp chướng ngại vật đang dần hình thành rõ nét. Hắn đang tạo ra một hệ thống phòng thủ đa tầng, không chỉ dựa vào những bức tường cứng nhắc mà còn tận dụng tối đa địa hình và tài nguyên tự nhiên. *Địa hình là đồng minh mạnh nhất của kẻ yếu*, hắn nhớ lại một câu nói từ thế giới cũ.
“Chúng ta sẽ đi khảo sát từng khu vực một,” Lâm Dịch nói. Hắn không chỉ đứng trên cao chỉ tay năm ngón, hắn muốn tự mình kiểm tra, tự mình cảm nhận từng tấc đất. Hắn muốn biết chất lượng đất để đào hào có vững chắc không, hướng gió có thuận lợi cho việc phòng thủ không, và tầm nhìn có đủ rộng để phát hiện quân địch từ xa không. Hắn bước đi dứt khoát, Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Bạch Vân Nhi theo sau. Bước chân hắn lướt qua những con đường đất nhỏ, đôi lúc dừng lại khom người xuống để chạm vào lớp đất khô cằn, để ước lượng độ cứng, độ ẩm. Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng gió, tiếng lá xào xạc, cố gắng hình dung ra một cuộc tấn công sẽ diễn ra như thế nào, và phòng tuyến của họ sẽ phản ứng ra sao. Hắn là một kiến trúc sư phòng thủ, nhưng không phải là một kiến trúc sư của những tòa nhà chọc trời, mà là một kiến trúc sư của sự sống còn, của hy vọng. Mỗi một chi tiết nhỏ đều phải được tính toán kỹ lưỡng, vì một sai sót nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng máu và nước mắt. Áp lực vô hình đè nặng lên vai hắn, nhưng hắn không cho phép mình gục ngã. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.*
***
Khi mặt trời lên cao, những tia nắng gay gắt bắt đầu rọi xuống Thôn Làng Sơn Cước, làm bốc hơi những giọt sương cuối cùng, mang theo hơi nóng của một ngày lao động vất vả. Khắp các công sự phòng thủ cũ và các khu vực mới được chỉ định, dân quân đang làm việc cật lực. Tiếng cuốc xẻng va vào đất đá lách cách, tiếng cưa gỗ ken két, tiếng búa đập côm cốp, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự quyết tâm. Mùi đất tươi, bùn ẩm bốc lên hòa lẫn với mùi mồ hôi mặn chát của những người đàn ông đang dốc sức. Không khí tràn ngập sự khẩn trương, nhưng không hề có sự hoảng loạn.
Tại một con hào cũ đang được đào sâu hơn, Vương Đại Trụ đang đốc thúc đội của mình. Thân hình vạm vỡ của hắn trần trùng trục, mồ hôi nhễ nhại chảy thành dòng trên tấm lưng rám nắng. Hắn vừa hô hào, vừa tự tay đào những nhát cuốc mạnh mẽ, khiến đất đá văng tung tóe. “Nhanh tay lên anh em! Đào sâu nữa! Bùn đất này phải đắp lên lũy cho thật chắc! Mỗi tấc đất chúng ta đào ra là một tấc đất cản bước quân thù!” Giọng h���n vang vọng, đầy nhiệt huyết, truyền thêm sức mạnh cho những người xung quanh. Những người dân quân khác, khuôn mặt lấm lem bùn đất, đôi tay chai sạn nay càng thêm thô ráp, vẫn miệt mài làm việc, không một lời than vãn. Họ hiểu rằng, mỗi nhát cuốc, mỗi hòn đá họ đặt xuống, đều là để bảo vệ gia đình, bảo vệ mái nhà của họ.
Ở một khu vực khác, nơi những bụi tre dày đặc đang được tận dụng để tạo ra một hàng rào gai nhọn kiên cố, Lý Hổ đang giám sát công việc. Vẻ mặt hung dữ của hắn càng thêm nghiêm nghị khi hắn tỉ mỉ kiểm tra từng chiếc cọc tre đã được vót nhọn, từng sợi dây mây dùng để buộc chặt chúng lại với nhau. “Hố chông phải ngụy trang kỹ, không được để lộ dấu vết! Gai nhọn phải tẩm độc nếu có thể!” Hắn gầm gừ, đôi mắt quét một lượt qua những người đang cúi mình dưới nắng. “Nhớ kỹ, gai phải cắm xiên, nhọn hoắt, và phải ẩn mình trong bụi rậm. Kẻ địch không nhìn thấy mới là kẻ địch nguy hiểm nhất.” Vài người dân quân đang vác những bó gai lớn, thân tre già đã được vót sắc, cẩn thận đặt xuống những vị trí đã được đánh dấu. Mùi nhựa tre, mùi lá cây mới chặt quyện vào nhau, tạo thành một mùi hương đặc trưng của công trường.
Lâm Dịch đi vòng quanh, không ngừng nhắc nhở, chỉnh sửa. Hắn không đứng yên một chỗ, mà di chuyển liên tục, từ hào sâu đến lũy đất, từ hàng rào gai nhọn đến những khu vực ngụy trang hố chông. Hắn không chỉ đưa ra mệnh lệnh, mà còn trực tiếp hướng dẫn, chỉ bảo từng người. “Phải cắm xiên xuống, như thế này…” Lâm Dịch nói, tay hắn cầm một chiếc cọc tre đã vót nhọn, cắm sâu vào đất theo một góc xiên đã được tính toán. “Khi địch giẫm lên, trọng lượng sẽ dồn xuống, cọc sẽ xuyên sâu hơn, khó rút chân ra. Và đừng quên phủ một lớp lá cây khô, cành cây nhỏ bên trên. Phải tự nhiên, như thể chưa từng có ai động vào. Ngụy trang là yếu tố sống còn.” Hắn giải thích tỉ mỉ, kiên nhẫn, đôi khi còn tự tay chỉnh sửa vài chỗ, thậm chí còn cầm cuốc xẻng giúp đỡ vài nhát, để thể hiện sự đồng lòng với những người dân quân. Hắn biết, một người lãnh đạo không chỉ cần có tầm nhìn, mà còn cần sự gần gũi, sự thấu hiểu với những người lính của mình.
Trong đầu Lâm Dịch, những kiến thức về công sự phòng thủ, về chiến thuật du kích, về cách tận dụng địa hình từ thế giới hiện đại không ngừng tuôn chảy. Hắn áp dụng chúng vào bối cảnh cổ đại, với những công cụ thô sơ và nguồn lực hạn chế. Hắn biết, một đội quân chính quy, được trang bị tốt, sẽ dễ dàng vượt qua những phòng tuyến này nếu họ có đủ thời gian. Nhưng mục tiêu của hắn không phải là xây dựng một pháo đài bất khả xâm phạm, mà là tạo ra những chướng ngại vật đủ để làm chậm bước tiến của địch, gây tổn thất cho chúng, và quan trọng nhất là bảo vệ những người dân vô tội. Mỗi tấc đất đào lên, mỗi cây tre cắm xuống, đều là một phần của chiến lược. Hắn phải biến Thôn Làng Sơn Cước thành một cái bẫy khổng lồ, nơi mỗi bước chân của quân địch đều có thể là bước chân cuối cùng.
Hắn nhìn những người dân quân. Họ mệt mỏi, mồ hôi nhễ nhại, quần áo lấm lem bùn đất, nhưng ánh mắt họ vẫn ánh lên sự kiên cường, sự quyết tâm. Họ không phải là những kẻ hiếu chiến, nhưng họ là những người cha, người chồng, người con của đất. Họ đang bảo vệ những gì quý giá nhất của mình. Lâm Dịch cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực, một sự tự hào lẫn lộn với nỗi lo lắng. *Liệu chừng này có đủ không? Liệu những công trình này có đứng vững trước cơn bão sắp tới?* Những câu hỏi ấy cứ lởn vởn trong tâm trí hắn, nhưng hắn buộc mình phải gạt chúng sang một bên. Nhiệm vụ của hắn lúc này là xây dựng, là chuẩn bị. Kết quả, hắn sẽ để thời gian và chiến trường trả lời.
***
Khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía tây, công việc vẫn chưa dừng lại. Nền trời chuyển từ vàng cam sang tím thẫm, rồi dần chìm vào màn đêm xanh sẫm. Nhưng dưới ánh lửa trại bập bùng và những ngọn đuốc được thắp lên, bóng dáng của những người dân quân vẫn miệt mài, không ngừng nghỉ. Tiếng cuốc xẻng đã bớt đi phần nào sự dồn dập, thay vào đó là tiếng hô hào nhẹ nhàng hơn, tiếng cọ xát c��a những viên đá được xếp chồng lên nhau, và tiếng gió xào xạc qua những hàng rào gai nhọn mới dựng. Mùi đất tươi, mùi gỗ mới chặt, mùi mồ hôi và khói bếp từ những bữa ăn dã chiến quyện vào nhau, tạo thành một thứ mùi đặc trưng của một vùng đất đang chuẩn bị cho chiến tranh.
Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng nhanh nhẹn và khuôn mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, chạy lon ton mang những gáo nước mát và vài miếng bánh mì thô sơ đến các nhóm làm việc. “Đại ca, nước đây ạ! Mọi người nghỉ một lát rồi làm tiếp!” Hắn nói, giọng hăng hái, dù bản thân cũng đã thấm mệt. Nhị Cẩu luôn muốn thể hiện sự hữu ích của mình, và trong hoàn cảnh này, việc hỗ trợ hậu cần là một nhiệm vụ quan trọng không kém gì việc cầm cuốc đào đất. Hắn đã được Lâm Dịch phân công nhiệm vụ liên lạc và hỗ trợ, đảm bảo mọi thứ diễn ra suôn sẻ.
Lâm Dịch đứng trên một gò đất cao, nơi có thể nhìn bao quát toàn bộ khu vực phòng thủ đã dần hình thành. Hắn nhận lấy chén nước từ tay Nhị Cẩu, nhấp một ngụm, vị nước mát lạnh làm dịu cổ họng khô khốc. Ánh mắt hắn xa xăm, nhìn về phía chân trời, nơi quân địch có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Những ngọn núi trùng điệp giờ đây chỉ còn là những bóng đen khổng lồ trên nền trời đêm. Trong đầu hắn, những suy nghĩ cứ cuộn xoáy. *Mỗi tấc đất, mỗi cành cây, mỗi hòn đá đều là một phần của phòng tuyến. Chúng ta không có binh hùng tướng mạnh, không có vũ khí tối tân. Chúng ta chỉ có thể dựa vào trí tuệ và sự đồng lòng, vào những gì thiên nhiên ban tặng và sức lao động của con người.*
Hắn nhìn những công sự dần hình thành. Những rãnh hào sâu hoắm, những lũy đất cao dần lên, hàng rào gai nhọn lởm chởm như răng cọp, những thân cây đổ ngổn ngang thành chướng ngại vật tự nhiên. Tất cả đều thô sơ, mộc mạc, nhưng lại chứa đựng sự kiên cường và ý chí chiến đấu của cả một cộng đồng. Dưới ánh lửa, những bóng người vẫn miệt mài, không ai than vãn, không ai bỏ cuộc. Họ đã biến nỗi sợ hãi thành hành động, biến sự lo lắng thành sức mạnh. Đó không chỉ là việc xây dựng phòng tuyến vật chất, mà còn là việc củng cố tinh thần, xây dựng một bức tường vững chắc trong lòng mỗi người dân.
Vương Đại Trụ, sau khi kiểm tra lại công việc của đội mình, bước đến chỗ Lâm Dịch, trên người vẫn còn vương vấn mùi bùn đất. “Đại ca, công việc hôm nay đã hoàn thành tám phần. Hào đã sâu đủ, lũy đã đắp cao. Các chướng ngại vật thô sơ cũng đã dựng xong. Ngày mai chúng ta sẽ tập trung vào việc ngụy trang thật kỹ lưỡng và kiểm tra độ bền của từng công trình.” Giọng hắn dù mệt mỏi nhưng vẫn tràn đầy sự tự hào về thành quả lao động của mình và anh em trong thôn.
Lâm Dịch gật đầu, sự mệt mỏi thể hiện rõ trên khuôn mặt xanh xao của hắn, nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc một ngọn lửa quyết tâm. “Tốt lắm, Đại Trụ. Mọi người đã làm việc rất cật lực. Hãy đảm bảo rằng tất cả đều được nghỉ ngơi đầy đủ. Ngày mai, chúng ta sẽ tiếp tục. Ngụy trang là một phần không thể thiếu, và mỗi chi tiết nhỏ đều quan trọng. Chúng ta cần phải làm cho kẻ địch không thể phân biệt đâu là bẫy, đâu là địa hình tự nhiên.” Hắn n��i, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực.
Hắn lại đưa mắt nhìn về phía xa, nơi bóng đêm đã nuốt chửng mọi thứ. Hắn biết, công việc của họ không chỉ dừng lại ở đây. Đây chỉ là bước khởi đầu. Một cuộc chiến tranh thực sự không chỉ là những trận chiến trên chiến trường, mà còn là cuộc chiến của ý chí, của sự kiên trì, của khả năng thích nghi. *Chúng ta đang chạy đua với thời gian, với một kẻ thù mạnh hơn nhiều. Nhưng chúng ta sẽ không lùi bước. Tri thức là vũ khí, và sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.* Sự hiệu quả bất ngờ của những công sự và chướng ngại vật do hắn thiết kế sẽ là một yếu tố then chốt trong các trận chiến sắp tới, chứng minh tầm nhìn chiến lược của hắn. Tầm quan trọng của tinh thần đoàn kết và ý chí chống giặc của dân làng sẽ biến họ thành một lực lượng đáng gờm.
Dưới ánh trăng, Lâm Dịch cảm nhận được sự mệt mỏi đang xâm chiếm cơ thể, nhưng trong sâu thẳm, một ngọn lửa kiên cường vẫn cháy sáng. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai, nhưng hắn biết mình không đơn độc. Những người dân làng, dù mệt mỏi, vẫn đang chờ đợi hiệu lệnh của hắn, chờ đợi sự chỉ dẫn của hắn. Hắn sẽ bảo vệ họ, bảo vệ vùng đất này, cho đến hơi thở cuối cùng. Cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.