Lạc thế chi nhân - Chương 705: Kỳ Huấn Luyện: Biến Dân Thường Thành Chiến Binh
Ánh bình minh le lói xuyên qua khung cửa sổ nhỏ, đẩy lùi dần bóng tối mờ ảo còn sót lại trong căn nhà chính của Lâm Dịch. Đèn dầu đã tắt từ lâu, để lại một mùi khói dầu thoang thoảng quyện với hương gỗ mục và mùi đất ẩm đặc trưng của Thôn Làng Sơn Cước. Trong căn phòng vốn dĩ đơn sơ, giờ đây lại ngập tràn một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, nơi bữa ăn thường ngày diễn ra, giờ trải ra một tấm bản đồ thô sơ vẽ tay, chi chít những ký hiệu và đường nét nguệch ngoạc mà chỉ Lâm Dịch mới hiểu rõ ý nghĩa.
Lâm Dịch, với vẻ mặt trầm tư thường thấy, nhưng hôm nay ánh mắt hắn sắc hơn, sâu thẳm hơn bao giờ hết, tựa như đang gánh vác cả một ngọn núi trên đôi vai gầy. Hắn đặt cuốn Cẩm Nang Kế Sách đã sờn cũ, bìa đã bong tróc, lên giữa tấm bản đồ. Đây không chỉ là một cuốn sách, mà là kho tàng tri thức, là "bàn tay vàng" duy nhất của hắn ở cái thế giới cổ đại khắc nghiệt này, giờ đây lại phải được mở ra để vạch kế hoạch cho một cuộc chiến sinh tử. Hắn biết, kể từ khoảnh khắc Binh trưởng Triệu mang theo tin tức đáng sợ về việc quân địch đã hành động, thời gian đã trở thành một thứ xa xỉ. Mỗi giây phút trôi qua, cánh cửa sống sót của vùng đất này lại khép lại một chút.
“Tình hình cấp bách.” Giọng Lâm Dịch trầm ấm vang lên, phá vỡ sự im lặng nặng nề, nhưng lại mang một sự kiên định lạ thường, tựa như dòng suối lạnh xuyên qua tảng băng. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng trọng lượng ngàn cân. “Chúng ta không thể trông chờ vào triều đình được nữa. Như Binh trưởng Triệu đã nói, Phỉ Thúy Quan chỉ có thể cầm cự thêm vài ngày, hoặc may mắn lắm là nửa tháng. Khoảng thời gian đó, chúng ta phải biến Thôn Làng Sơn Cước này thành một cái gai, một bức tường thép mà bất kỳ kẻ thù nào cũng phải đổ máu để vượt qua.”
Hắn đảo mắt nhìn những người đang ngồi quanh bàn: Bạch Vân Nhi bình tĩnh, sắc sảo; Vương Đại Trụ v��m vỡ, trung thành; Lý Hổ cứng rắn, nghiêm nghị; và Trần Nhị Cẩu tuy còn chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng rực sự nhiệt tình. Tất cả đều là những người đã cùng hắn trải qua bao phen sinh tử, đã đặt trọn niềm tin vào hắn, và giờ đây, số phận của họ, của gia đình họ, của cả vùng đất này, đang nằm trong tay hắn.
“Ta sẽ tổ chức một đội dân quân quy mô lớn.” Lâm Dịch tiếp tục, dùng ngón tay chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi Thôn Làng Sơn Cước được đánh dấu bằng một vòng tròn nhỏ. “Đây không chỉ là những người đàn ông trong thôn chúng ta, mà còn là từ các thôn lân cận, những người đã di tản đến đây. Chúng ta có khoảng ba trăm người đủ sức chiến đấu, có thể hơn. Đại Trụ, Lý Hổ, hai người sẽ là những người trực tiếp chỉ đạo huấn luyện. Ta sẽ phác thảo giáo trình cơ bản, và các ngươi sẽ là người biến lý thuyết thành hành động.”
Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ, khuôn mặt chất phác nhưng giờ đây ánh lên vẻ nghiêm túc và quyết tâm. “Công tử Lâm Dịch cứ yên tâm! Dù phải gãy xương, Đại Tr��� cũng sẽ hoàn thành nhiệm vụ!” Giọng hắn chắc nịch, không một chút do dự. Ngồi cạnh hắn, Lý Hổ cũng khẽ gật đầu, cánh tay vạm vỡ đặt trên bàn, nắm tay siết chặt. “Những bài tập cơ bản chúng ta đã từng thử qua, giờ chỉ cần áp dụng và mở rộng. Lính mới sẽ khó khăn, nhưng chúng ta sẽ biến họ thành chiến binh.”
Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, hình ảnh những người nông dân tay cầm cuốc, tay cầm liềm hiện lên trong đầu hắn. Biến họ thành chiến binh? Đó là một nhiệm vụ bất khả thi trong một thời gian ngắn ngủi như vậy. Ngay cả trong thế giới hiện đại của hắn, việc huấn luyện một binh sĩ cũng mất hàng tháng, hàng năm trời. Nhưng hắn không có sự lựa chọn. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và muốn sinh tồn, họ phải biết chiến đấu. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và hắn sẽ dùng tri thức của mình để bù đắp cho sự thiếu thốn về kinh nghiệm, về trang bị.
“Mục tiêu của chúng ta không phải là biến họ thành binh lính tinh nhuệ ngay lập tức,” Lâm Dịch mở mắt, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Vương Đại Trụ và Lý Hổ, “mà là để họ biết cách chiến đấu cùng nhau, biết cách bảo vệ bản thân và làng mạc. Kỷ luật, phối hợp, và ý chí – ba thứ đó quan trọng hơn bất kỳ kỹ năng cá nhân nào. Ta sẽ hướng dẫn các ngươi về đội hình cơ bản, cách sử dụng các loại vũ khí thô sơ như giáo, cung, rìu, và cả những chiến thuật phòng thủ đơn giản nhất. Hãy nhớ, chúng ta chiến đấu không phải để tấn công, mà để cố thủ, để giữ vững từng tấc đất.”
Hắn dùng que chỉ vào các điểm trên bản đồ, giải thích cấu trúc đội hình cơ bản mà hắn đã phác thảo từ trước, dựa trên những kiến thức về chiến thuật bộ binh cổ đại mà hắn từng đọc được, pha trộn với tư duy hiện đại về phòng thủ. “Đội hình hàng ngang để chắn, đội hình vòng tròn khi bị bao vây, và quan trọng nhất là biết hỗ trợ lẫn nhau. Khi một người ngã xuống, phải có người khác lấp vào chỗ trống. Khi một người bị thương, phải có người kéo về.”
Bạch Vân Nhi, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, bắt đầu ghi chép tỉ mỉ vào một cuốn sổ tay nhỏ. Nàng không chỉ ghi lại lời của Lâm Dịch, mà còn phác họa thêm những sơ đồ đội hình đơn giản để tiện cho việc truyền đạt. Ánh mắt nàng luôn dõi theo Lâm Dịch, trong đó có sự tin tưởng tuyệt đối, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi lo lắng thầm lặng. Nàng hiểu gánh nặng mà Lâm Dịch đang phải mang.
“Nhị Cẩu,” Lâm Dịch quay sang Trần Nhị Cẩu, người vẫn đang chăm chú lắng nghe, đôi lúc gật gù như gà mổ thóc. “Ngươi phụ trách hậu cần và truyền tin. Tập hợp tất cả lương thực, nước uống, thuốc men mà chúng ta đã gom góp được. Phân loại và bảo quản cẩn thận. Đồng thời, thiết lập một mạng lưới truyền tin đơn giản giữa các chốt gác và trong làng. Bất kỳ động tĩnh nào cũng phải được báo cáo ngay lập tức. Và quan trọng nhất, đảm bảo việc di tản phụ nữ, trẻ em và người già diễn ra suôn sẻ, an toàn tuyệt đối.”
Trần Nhị Cẩu lập tức đứng thẳng dậy, vẻ mặt từ ngây ngô đã chuyển sang nghiêm túc chưa từng thấy. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Ta sẽ đi ngay đây, không để Đại ca phải thất vọng!” Hắn vội vã chạy ra khỏi phòng, tiếng bước chân nhanh nhẹn vọng lại từ ngoài sân.
Cuối cùng, Lâm Dịch quay sang Bạch Vân Nhi, ánh mắt hắn dịu đi đôi chút, nhưng vẫn không giấu được sự mệt mỏi. “Vân Nhi, nàng sẽ giúp ta quản lý tài nguyên, y tế, và tiếp tục duy trì mạng lưới thông tin. Ta cần nàng phân phối lương thực hợp lý, chuẩn bị thuốc men và người có thể chăm sóc thương binh. Những thông tin về quân địch, về triều đình, và đặc biệt là về những thế lực tu hành đang dần hé lộ, đều vô cùng quan trọng. Chúng ta cần phải nắm rõ mọi thứ để không bị bất ngờ.”
Bạch Vân Nhi gật đầu, siết chặt cuốn sổ trong tay. “Muội hiểu rồi, Lâm ca. Muội sẽ làm hết sức mình. Chỉ cần Lâm ca còn đứng vững, chúng ta sẽ vượt qua.” Giọng nàng ôn hòa nhưng đầy kiên quyết, như một lời cam kết.
Lâm Dịch thở dài một hơi thật khẽ, cảm nhận sức nặng của Cẩm Nang Kế Sách dưới lòng bàn tay. Hắn đã đọc qua hàng trăm câu chuyện về những người anh hùng xuyên không, họ thường có "bàn tay vàng" là công pháp tu luyện tối thượng, hoặc một hệ thống thần kỳ. Còn h��n, hắn chỉ có tri thức, và một cuốn sách về những phương pháp sinh tồn cơ bản trong thời loạn lạc. Đây không phải là một cuộc phiêu lưu, mà là một cuộc chiến sinh tử, và hắn phải dùng tất cả những gì mình có để bảo vệ những người mà hắn trân trọng. Hắn nhìn ra khung cửa sổ, nơi ánh bình minh đang dần rực rỡ hơn, nhưng trong lòng hắn, bầu trời vẫn còn giăng đầy mây đen của một cơn bão sắp ập đến.
***
Những ngày sau đó, Cánh Đồng Bất Tận, nơi trước đây chỉ có cỏ dại mọc um tùm và tiếng gió vi vu, đã biến thành một thao trường huấn luyện rộng lớn, đầy ắp tiếng người và tiếng vũ khí gỗ va chạm. Hàng trăm dân làng, từ những thanh niên choai choai chỉ mới mười lăm, mười sáu tuổi, cho đến những người trung niên đã quá nửa đời người gắn bó với đồng ruộng, nay đều mặc quần áo lao động sờn cũ, tay cầm gậy gỗ, giáo tre, hay những chiếc rìu, cuốc được mài sắc. Họ tập trung thành từng tốp, dưới sự hướng dẫn nghiêm khắc nhưng tận tình của Vương Đại Trụ và Lý Hổ.
Ánh nắng ban trưa gay gắt đ��� xuống, khiến không khí trở nên oi ả, ngột ngạt. Bụi đất từ những bước chân nặng nề, từ những cú va chạm của vũ khí gỗ bay mù mịt, nhuộm đỏ cả một góc trời. Mồ hôi nhễ nhại chảy thành dòng trên những khuôn mặt rám nắng, thấm đẫm vạt áo. Tiếng quát tháo của Vương Đại Trụ và Lý Hổ vang vọng khắp thao trường, hòa lẫn với tiếng thở dốc, tiếng rên rỉ vì mệt mỏi, và tiếng vũ khí gỗ khô khốc.
“Giữ chặt giáo! Đứng thẳng lưng! Mắt nhìn thẳng về phía trước!” Vương Đại Trụ gầm lên, giọng nói khàn đặc vì phải la hét liên tục. Hắn cầm một cây giáo tre dài, thị phạm từng động tác đỡ, đâm, quét. “Các ngươi đang bảo vệ gia đình mình đó! Bảo vệ vợ con, cha mẹ của mình! Nếu không giữ vững, kẻ địch sẽ xông vào làng, chúng sẽ tàn sát tất cả!” Lời nói của hắn như những nhát roi quất vào tinh thần những người dân quân.
Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ và vết sẹo nhỏ trên lông mày càng khiến hắn trông thêm đáng sợ, thì tập trung vào các bài tập đối kháng cơ bản. “Động tác phải dứt khoát! Đừng run r��y! Đỡ! Chém! Liên tục!” Hắn tay không đấu với một người cầm gậy gỗ, dễ dàng tước vũ khí và quật ngã đối phương. “Chiến đấu không phải là đánh nhau loạn xạ! Phải có kỹ xảo! Phải có nhịp điệu! Phải biết lúc nào tấn công, lúc nào phòng thủ!”
Lâm Dịch đứng trên một gò đất cao, cách xa đám đông một chút, quan sát tỉ mỉ từng nhóm. Ánh mắt hắn sắc bén, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Hắn thấy những khuôn mặt đờ đẫn vì mệt mỏi, những bàn tay run rẩy, những bước chân lúng túng. Nhưng hắn cũng thấy ánh lửa kiên cường lóe lên trong đôi mắt họ khi nghe nhắc đến gia đình, đến làng mạc. Hắn biết, đó chính là thứ mà hắn cần khơi dậy – bản năng sinh tồn, và ý chí bảo vệ.
*Kỷ luật, phối hợp, và ý chí. Đó là những gì ta cần gieo vào họ,* Lâm Dịch thầm nghĩ, nội tâm hắn như một dòng chảy không ngừng phân tích và đánh giá. *Họ không phải binh lính chuyên nghiệp, không được huấn luyện từ nhỏ. Không thể mong chờ họ trở thành những cỗ máy chiến đấu. Nhưng họ là những người nông dân, có sức khỏe, có s��� kiên cường của những người đã quen với lao động chân tay. Điều quan trọng là phải định hình một lối tư duy chiến đấu cho họ, một hệ thống để họ có thể dựa vào khi đối mặt với kẻ thù thực sự.*
Hắn đã phác thảo các bài tập theo một lộ trình rõ ràng: từ rèn luyện thể lực cơ bản, đến cách cầm nắm vũ khí thô sơ, các động tác tấn công và phòng thủ đơn giản, rồi đến việc phối hợp đội hình. Hắn đặc biệt nhấn mạnh tầm quan trọng của việc di chuyển theo hiệu lệnh, và giữ vững đội hình. Một đội hình mạnh mẽ, dù chỉ là của những người nông dân, cũng có thể chặn đứng một đợt tấn công của quân địch thiếu tổ chức.
Thỉnh thoảng, Lâm Dịch sẽ ra hiệu cho Vương Đại Trụ hoặc Lý Hổ điều chỉnh một bài tập, hoặc thay đổi cách hướng dẫn. Hắn không can thiệp quá sâu vào việc thực hành trực tiếp, mà tập trung vào việc giám sát tổng thể và đưa ra những chỉ đạo chiến lược. Hắn hiểu rằng, để những người này tin tưởng và tuân theo, Vương Đại Trụ và Lý Hổ, những người cùng làng, cùng lớn lên với họ, sẽ có tiếng nói mạnh mẽ hơn.
Một lúc sau, hắn quyết định đi xuống, hòa mình vào đám đông đang luyện tập. Hắn đi ngang qua một tốp thanh niên đang vật lộn với đội hình hàng ngang, người trước người sau lộn xộn, giáo tre va vào nhau lách cách. Một chàng trai trẻ, gầy gò, tay còn lấm lem bùn đất, đang cố gắng giữ vững cây giáo, nhưng đôi chân hắn run rẩy, mồ hôi ướt đẫm trán.
Lâm Dịch dừng lại bên cạnh hắn, khẽ đặt tay lên vai. “Ngươi tên là gì?”
Chàng trai giật mình quay lại, thấy Lâm Dịch, vội vàng cúi đầu. “Bẩm… bẩm Công tử, tiểu nhân tên là A Cẩu.”
“A Cẩu,” Lâm Dịch nói, giọng điệu điềm tĩnh nhưng đầy uy lực. “Giữ giáo không phải chỉ dùng sức cánh tay. Phải dùng cả thân người. Đặt trọng tâm xuống thấp một chút, vai thả lỏng, mắt nhìn thẳng về phía trước. Cây giáo này không chỉ là một khúc gỗ, nó là mạng sống của ngươi, là mạng sống của người bên cạnh ngươi.” Hắn nhẹ nhàng sửa lại tư thế cho A Cẩu, hướng dẫn cách đặt chân, cách cầm giáo sao cho vững chắc nhất.
A Cẩu làm theo, cảm thấy cơ thể mình vững vàng hơn hẳn. Hắn ngẩng đầu nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ và biết ơn. Lâm Dịch chỉ gật đầu khẽ, rồi tiếp tục đi. Hắn sửa tư thế cho vài người khác, giải thích tầm quan trọng của việc giữ khoảng cách, của việc lắng nghe hiệu lệnh. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời nói của hắn đều khiến người nghe phải suy nghĩ, phải ghi nhớ.
*Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* Lâm Dịch lại nghĩ. *Nhưng ta có thể cố gắng tạo ra một cơ hội công bằng cho họ để chiến đấu, để sinh tồn. Họ không chọn chiến tranh, nhưng chiến tranh đã chọn họ. Và ta, ta sẽ giúp họ đối mặt với nó.*
Buổi huấn luyện kéo dài cho đến khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhuộm đỏ cả Cánh Đồng Bất Tận. Khi Vương Đại Trụ thổi tù và kết thúc buổi tập, hàng trăm dân quân đã mệt nhoài, rã rời. Nhiều người ngã phịch xuống đất, thở hổn hển, cơ bắp đau nhức. Nhưng không một ai bỏ cuộc. Trong ánh mắt họ, ngoài sự mệt mỏi, còn có một thứ gì đó đã được gieo mầm – sự quyết tâm, và một niềm tin mãnh liệt vào người chỉ huy của họ.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ Thôn Làng Sơn Cước trong một sắc màu ấm áp, dịu dàng, tựa như muốn xoa dịu những căng thẳng và mệt mỏi của một ngày dài. Khói bếp bắt đầu lan tỏa, mang theo mùi thức ăn ấm nóng, mùi khói gỗ quen thuộc, xua đi mùi mồ hôi và bụi đất nồng nặc từ thao trường. Dân quân, sau một ngày huấn luyện khắc nghiệt, lê bước chân nặng nhọc trở về làng. Vóc dáng họ vẫn là những người nông dân chất phác, tay chân thô ráp, nhưng ánh mắt họ đã có thêm một tia kiên cường, một sự rắn rỏi mà trước đây chưa từng có.
Tại cổng làng, các bà, các mẹ, các chị em đã đứng chờ sẵn, trên tay là những bát canh nóng, những chiếc bánh nướng còn bốc khói. Tiếng gọi nhau í ới, tiếng hỏi han lo lắng, rồi tiếng cười nói dịu dàng, tạo nên một bản hòa ca bình yên mà Lâm Dịch biết rằng, nó quý giá đến nhường nào trong thời khắc này. Những người dân quân, khi nhìn thấy gia đình mình, những mệt mỏi dường như tan biến. Họ vội vã chạy đến, đón l���y những bát canh, những miếng bánh, và những cái ôm siết chặt.
Lâm Dịch cùng Bạch Vân Nhi ngồi tại một góc khuất, dưới tán cây cổ thụ già cỗi, lặng lẽ quan sát khung cảnh ấy. Ánh sáng vàng cam của hoàng hôn chiếu lên khuôn mặt Lâm Dịch, làm lộ rõ vẻ trầm tư sâu sắc. Hắn thấy Lâm phụ và Lâm mẫu cũng mang cơm ra cho những người cùng thôn, ánh mắt họ tràn đầy lo lắng cho con em mình, nhưng cũng không giấu được niềm tự hào khi thấy họ đứng lên bảo vệ quê hương. Lâm Tiểu Nguyệt, với mái tóc tết bím và đôi má ửng hồng, thì chạy lon ton mang một gáo nước mát đến cho Vương Đại Trụ, người đang ngồi bệt xuống đất, thở hổn hển nhưng khuôn mặt rạng rỡ.
“Dân làng đã mệt mỏi, nhưng tinh thần rất cao,” Bạch Vân Nhi khẽ nói, giọng nàng nhẹ nhàng như làn gió chiều. Nàng đưa cho Lâm Dịch một cốc nước trà nóng, hương trà thoang thoảng giúp xua đi phần nào sự mệt mỏi. “Họ tin tưởng vào huynh, Lâm ca. Niềm tin ấy dường như đã tiếp thêm sức mạnh cho họ.”
Lâm Dịch đón lấy cốc trà, khẽ nhấp một ngụm, vị chát nhẹ lan tỏa trong vòm miệng. Hắn không quay sang nhìn Bạch Vân Nhi, ánh mắt hắn vẫn dõi theo những người dân quân đang quây quần bên gia đình. “Niềm tin đó là gánh nặng lớn nhất, Vân Nhi,” hắn đáp, giọng nói trầm thấp, “nhưng cũng là động lực lớn nhất của ta.” Hắn cảm nhận được sức nặng của hàng trăm, hàng ngàn sinh mạng đang đặt trên vai mình. Một sai lầm nhỏ của hắn cũng có thể khiến tất cả những hình ảnh bình yên này tan biến.
Hắn nhìn những người nông dân, những người thợ thủ công, những người vốn dĩ chỉ quen với công việc đồng áng, giờ đây lại phải tập cầm vũ khí, đối mặt với chiến tranh. Họ không phải là những kẻ hiếu chiến, họ chỉ là những con người bình thường khao khát một cuộc sống yên bình. Và hắn, một người đến từ thế giới khác, lại phải đẩy họ vào cuộc chiến này.
“Tình hình lương thực và thuốc men thế nào rồi, Vân Nhi?” Lâm Dịch hỏi, chuyển hướng câu chuyện sang vấn đề thực tế hơn.
Bạch Vân Nhi lật cuốn sổ trong tay, giọng nói trở nên chuyên nghiệp hơn. “Lương thực dự trữ đủ dùng trong khoảng một tháng nếu chúng ta chỉ phải nuôi dân quân. Nếu phải nuôi thêm số lượng lớn người di tản, thì chỉ được nửa tháng. Thuốc men thì tương đối khan hiếm, chỉ đủ cho những vết thương nhẹ. Các loại thảo dược quý hiếm thì hầu như không có. Chúng ta cần tìm cách bổ sung càng sớm càng tốt.”
Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Nửa tháng, một tháng… đó là khoảng thời gian quá ngắn ngủi. Nhưng hắn biết, đây là thực tế nghiệt ngã của vùng biên thùy nghèo khó này. *Chúng ta không có đủ thời gian, cũng không có đủ tài nguyên. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng để sinh tồn, chúng ta phải có gì đó để chiến đấu, và có gì đó để sống sót sau chiến đấu.*
Khi bóng đêm dần bao trùm, một vài người dân quân, đã ăn uống no nê và được nghỉ ngơi đôi chút, bước đến chỗ Lâm Dịch. Một người đàn ông trung niên, với khuôn mặt khắc khổ và đôi tay chai sạn, cúi đầu thật sâu. “Công tử Lâm Dịch, chúng tôi… chúng tôi xin cảm ơn Công tử. Nếu không có Công tử, chúng tôi không biết phải làm gì. Chúng tôi sẽ dốc sức chiến đấu, bảo vệ làng mạc, bảo vệ gia đình!”
Những người khác cũng đồng loạt cúi đầu, ánh mắt họ không chỉ có sự kính trọng, mà còn có một niềm tin sâu sắc, gần như là tuyệt đối. Lâm Dịch chỉ khẽ gật đầu, không nói nhiều. Hắn biết, lời nói lúc này không quan trọng bằng hành động. Ánh mắt hắn xa xăm, nhìn về phía biên giới, nơi màn đêm đã nuốt chửng những ngọn núi trùng điệp. Nơi đó, một cơn bão chiến tranh đang gầm thét, sẵn sàng đổ ập xuống bất cứ lúc nào.
Hắn không phải là hoàng đế, không phải là tiên nhân. Hắn chỉ là một người bình thường, một người xuyên không lạc lõng giữa thế giới này. Nhưng hắn sẽ dùng tất cả tri thức, mưu lược, và khả năng thích nghi của mình để bảo vệ vùng đất này, bảo vệ những con người này. Hắn sẽ biến những người nông dân thành chiến binh, biến Thôn Làng Sơn Cước thành một pháo đài. Áp lực nặng nề đến nghẹt thở, nhưng trong sâu thẳm ánh mắt của Lâm Dịch, một ngọn lửa kiên cường vẫn cháy sáng. Cuộc chạy đua với số phận đã bắt đầu, và hắn sẽ không dừng l��i cho đến khi hơi thở cuối cùng.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.