Lạc thế chi nhân - Chương 704: Báo Động Biên Cương: Vết Nứt Đầu Tiên
Dưới ánh trăng mờ ảo, bóng dáng gầy gò của Lâm Dịch đứng đó, như một ngọn hải đăng kiên cường giữa biển cả phong ba. Hắn cảm nhận được sức nặng của màn đêm, và hơn thế nữa, là sức nặng của trách nhiệm đang đè nén trên đôi vai gầy guộc. Từng lời nói của hắn về sự suy yếu của Đại Hạ, về cơn bão lớn sắp đến, không chỉ là lời cảnh báo cho Bạch Vân Nhi, mà còn là lời nhắc nhở không ngừng cho chính bản thân hắn. Hắn biết, bản khế ước với Bang Hắc Sa chỉ là một chiếc áo giáp tạm bợ, một tấm lá chắn mỏng manh trước những mũi tên độc đang chực chờ xuyên thủng. Cái lạnh của không khí đêm dần tan biến khi những tia nắng đầu tiên le lói phía chân trời, xua đi phần nào bóng tối và những suy tư nặng trĩu.
***
Bình minh hé rạng, nhuộm hồng cả một góc trời, xua tan đi sự u ám của đêm dài và những gánh nặng chất chứa trong lòng Lâm Dịch. Hắn hít sâu một hơi khí trời ban mai trong lành, cảm nhận sự ẩm ướt của sương đêm còn đọng lại trên thảm cỏ, trên những mái nhà tranh đơn sơ của Thôn Làng Sơn Cước. Tiếng gà gáy rộn ràng từ xa, tiếng trẻ con nô đùa khúc khích bên ngoài sân, tiếng lộc cộc của cối xay nước, hòa cùng mùi khói bếp vương vấn và hương thơm dịu nhẹ của cháo gạo mới nấu, tất cả tạo nên một bức tranh bình yên đến lạ. Đây là thứ bình yên mà hắn đã nỗ lực gây dựng, thứ bình yên mà hắn nguyện dùng cả sinh mạng để bảo vệ.
Trong căn nhà gỗ giản dị, ánh nắng sớm xuyên qua khe cửa sổ hẹp, chiếu sáng những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí. Lâm Dịch ngồi đối diện với Bạch Vân Nhi, trên chiếc bàn gỗ thô mộc trải đầy những bản ghi chép chi chít chữ. Dáng vẻ hắn có phần gầy gò, hơi xanh xao sau những đêm dài thức trắng, nhưng đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ sắc bén và sự tập trung cao độ của một người lãnh đạo. Hắn lật từng trang giấy, những con số về sản lượng lương thực, số lượng vải vóc, thuốc men, và cả những loại vật tư cần thiết cho việc phòng thủ được ghi chép cẩn thận. Bên cạnh hắn, Bạch Vân Nhi, với vóc dáng thon thả và cử chỉ thanh thoát, đang tỉ mỉ ghi chú, ánh mắt thông minh lướt nhanh trên những dòng chữ, đôi lúc lại ngẩng lên nhìn Lâm Dịch, chờ đợi quyết định của hắn. Nàng mặc một bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo nhưng vẫn toát lên vẻ quý phái, như một đóa hoa trà nở rộ giữa chốn thôn dã.
“Tình hình lương thực đã ổn định hơn sau vụ thu hoạch này, công tử,” Bạch Vân Nhi lên tiếng, giọng nói ôn hòa nhưng đầy dứt khoát. “Nhờ chính sách miễn thuế và giảm lao dịch, dân làng đã có thể tập trung vào đồng áng. Kho dự trữ đã tăng lên đáng kể, đủ cho chúng ta cầm cự qua mùa đông sắp tới, thậm chí là vài tháng nếu có biến.” Nàng đặt bút xuống, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Lâm Dịch. “Tuy nhiên, việc phân phối vẫn cần được giám sát chặt chẽ. Chúng ta không thể để xảy ra tình trạng tích trữ quá mức hoặc thiếu hụt ở bất kỳ đâu.”
Lâm Dịch gật đầu, ngón tay hắn gõ nhẹ lên mặt bàn, tạo ra những tiếng động trầm đục trong không gian tĩnh lặng. “Tình hình ổn định tạm thời, nhưng chúng ta không thể lơ là. Sự yên bình này mong manh như lớp băng mỏng trên mặt hồ đóng băng. Chỉ cần một làn gió mạnh, nó có thể vỡ tan bất cứ lúc nào.” Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, hình dung lại những lời cảnh báo của mình đêm qua. *Cuộc chiến thực sự còn chưa bắt đầu.* Cái câu nói ấy cứ vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn biết rõ, sự ổn định hiện tại chỉ là một khoảng lặng ngắn ngủi trước cơn bão lớn. Biên giới, nơi hắn đã sống và chứng kiến sự tàn khốc của số phận, vẫn luôn là mối lo lớn nhất, là nơi ẩn chứa những hiểm họa khôn lường.
“Mạng lưới tin tức của chúng ta vẫn chưa có gì đặc biệt từ phía đó,” Bạch Vân Nhi tiếp lời, giọng nàng thoáng chút lo lắng. “Các thám tử mà chúng ta phái đi vẫn chưa gửi về bất kỳ tin tức đáng kể nào về sự di chuyển của quân đội hay các thế lực khác. Nhưng sự yên lặng này đôi khi còn đáng sợ hơn những lời đồn đại.” Nàng biết, trong thế giới loạn lạc này, sự im lặng thường che giấu những âm mưu lớn lao hơn, những bước đi thận trọng của những kẻ đang chờ thời cơ.
Lâm Dịch mở mắt, ánh nhìn xa xăm, xuyên qua khung cửa sổ nhỏ bé, hướng về phía những ngọn đồi xanh mướt trải dài về phía biên giới. "Đúng vậy, Vân Nhi. Sự yên lặng này không phải là dấu hiệu của hòa bình, mà là sự tĩnh lặng trước cơn bão. Triều đình ngày càng suy yếu, các thế lực cát cứ nổi lên như nấm sau mưa. Những tin tức về các cuộc nổi dậy ở phương Nam, sự quấy phá của các tộc man di ở biên giới phía Bắc, và cả những lời đồn đại về các thế lực tu hành bắt đầu xuất hiện rõ ràng hơn, không chỉ còn là lời đồn thổi. Những thế lực này, mạnh mẽ và bí ẩn, có thể thay đổi cục diện của cả thế giới này chỉ bằng một cái phẩy tay.” Hắn trầm ngâm. *Cổ Ngọc Phù trong tay mình, liệu có liên quan đến những linh khí mỏng manh của thế giới này, đến những thế lực siêu nhiên đang dần thức tỉnh?* Đó là một câu hỏi mà hắn chưa bao giờ có thể tìm thấy câu trả lời thỏa đáng, và nó cứ lẩn khuất trong tâm trí hắn như một bí ẩn chưa được giải đáp.
Hắn khẽ thở dài, trong lòng không khỏi cảm thấy một sự bất lực. Dù hắn đã cố gắng hết sức, dùng tri thức từ th�� giới cũ để cải thiện cuộc sống, để bảo vệ những người xung quanh, nhưng trước những biến cố lịch sử vĩ đại, trước sự suy tàn của một vương triều và sự trỗi dậy của những thế lực siêu nhiên, sức một người phàm dường như quá nhỏ bé. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* hắn tự nhủ. *Nhưng sinh tồn không chỉ là lo cho cái ăn, cái mặc, mà còn là bảo vệ lấy những giá trị, những con người ta trân trọng khỏi sự nghiền nát của thời đại.*
“Chúng ta cần chuẩn bị cho mọi tình huống xấu nhất,” Lâm Dịch nói, giọng hắn trở nên kiên quyết hơn. “Tiếp tục tích trữ lương thực, củng cố phòng bị, và quan trọng nhất, duy trì mạng lưới thông tin của chúng ta hoạt động hiệu quả nhất có thể. Dù có là yên lặng hay ồn ào, chúng ta cũng phải là những người biết trước. Tri thức là vũ khí mạnh nhất của chúng ta trong thế giới này.”
Bạch Vân Nhi gật đầu, nét mặt nghiêm trọng. Nàng biết Lâm Dịch không bao giờ nói thừa. Những lời hắn nói ra đều đã được cân nhắc kỹ lưỡng, dựa trên những phân tích sâu sắc mà ít ai có th�� đạt được. Nàng bắt đầu ghi chép lại những chỉ thị mới của Lâm Dịch, đôi lông mày khẽ chau lại, một sự lo lắng mơ hồ hiện lên trong đôi mắt thông minh của nàng.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân dồn dập, gấp gáp vọng đến từ bên ngoài. Cánh cửa gỗ bật mở đột ngột, làm rung chuyển cả căn nhà. Trần Nhị Cẩu, với dáng người trung bình, gương mặt vốn dĩ có chút ngây ngô nhưng giờ phút này lại trắng bệch vì hốt hoảng, lao vào trong phòng như một cơn gió lốc. Hắn thở hổn hển, mồ hôi lấm tấm trên trán, quần áo dính đầy bụi đất, chứng tỏ hắn đã chạy một quãng đường khá xa với tốc độ kinh hoàng. Đôi mắt sáng nhanh nhẹn của hắn giờ đây tràn ngập sự sợ hãi và khẩn trương.
“Công tử… công tử Lâm Dịch!” Trần Nhị Cẩu hổn hển, cố gắng điều hòa hơi thở. “Có… có khách… một vị Binh trưởng… Binh trưởng Triệu!” Hắn vừa nói vừa chỉ tay ra phía cửa, nơi một bóng dáng cao lớn, vạm vỡ đang xuất hiện, bước vào trong ánh nắng sớm. Sự xuất hiện đột ngột của Trần Nhị Cẩu và lời báo của hắn như một nhát dao cắt phăng đi bầu không khí bình yên giả tạo, thay thế bằng một dự cảm chẳng lành, một điềm báo về những điều tồi tệ hơn đang ập đến. Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi trao đổi ánh mắt. Sự yên bình đã kết thúc.
***
Căn phòng họp tạm thời của Thôn Làng Sơn Cước, vốn là một kho chứa lương thực cũ được dọn dẹp sơ sài, giờ đây chìm trong bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Nơi đây chỉ có một chiếc bàn gỗ lớn sần sùi đặt giữa phòng, xung quanh là vài chiếc ghế đẩu đơn giản, không chút cầu kỳ. Ánh sáng từ ngọn đèn dầu lay lắt trên bàn, dù bên ngoài trời đã sáng rõ, cũng không đủ xua đi vẻ u ám đang bao trùm. Tiếng gió rít qua khe cửa sổ hẹp, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của đất và gỗ cũ, như một lời nhắc nhở về sự khắc nghiệt của vùng biên thùy.
Binh trưởng Triệu, người vừa được Trần Nhị Cẩu dẫn vào, bước nhanh tới. Dáng người rắn rỏi của ông giờ đây có phần tiều tụy, mệt mỏi, trên người vẫn còn dính bụi đường, dấu vết của một cuộc hành trình gấp gáp. Khuôn mặt sạm nắng của ông hằn rõ vẻ lo âu, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ, nhưng vẫn ánh lên sự kiên nghị của một người lính. Vết sẹo dài trên má, một minh chứng cho những trận chiến đã qua, giờ đây càng nổi bật hơn dưới ánh đèn mờ. Ông vẫn mặc bộ giáp trụ gọn gàng, nhưng có thể thấy rõ những vết xước, vết mòn trên đó, cho thấy ông đã trải qua không ít gian khổ. Khi vừa đặt chân vào phòng, ông đã không còn giữ được sự bình tĩnh thường thấy, mà lập tức thốt lên, giọng nói khẩn trương, có chút tuyệt vọng:
“Lâm huynh, tình hình khẩn cấp! Khẩn cấp lắm!” Ông đặt tay lên bàn, thân hình hơi run rẩy, như thể đã dồn hết sức lực để đến được đây. “Thám báo của ta vừa trở về, báo tin động trời!”
Lâm Dịch, vẻ mặt vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, chậm rãi đứng dậy, mời Binh trưởng Triệu ngồi xuống. Hắn rót một chén trà ấm đặt trước mặt ông, mùi hương trà lan tỏa nhẹ nhàng trong phòng. “Binh trưởng Triệu, xin huynh hãy bình tĩnh, ngồi xuống đã. Sau đó hãy trình bày rõ ràng mọi chuyện. Sự khẩn trương lúc này không giúp ích được gì, chỉ khiến chúng ta khó nhìn rõ vấn đề hơn.” Giọng hắn trầm lắng, nhưng chứa đựng một uy lực trấn an kỳ lạ, khiến Binh trưởng Triệu phần nào dịu lại.
Binh trưởng Triệu hớp vội một ngụm trà nóng, cảm nhận chút hơi ấm lan tỏa trong lồng ngực. Ông nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy tin tưởng. Ông biết, trong vùng biên thùy loạn lạc này, Lâm Dịch không chỉ là một thiếu niên có tài, mà còn là một chỗ dựa vững chắc hơn cả triều đình xa xôi. “Xin lỗi Lâm huynh, là tại ta quá nóng vội. Nhưng tin tức này… thật sự quá nghiêm trọng.” Ông đặt chén trà xuống, rồi bắt đầu trình bày, giọng nói vẫn còn sự gấp gáp, nhưng đã có phần mạch lạc hơn.
“Thám báo của ta báo về, quân địch ở Phỉ Thúy Quan đã bắt đầu tụ tập, không chỉ một toán nhỏ, mà là cả một đạo quân! Số lượng binh sĩ ước tính lên đến hàng vạn, vũ khí, lương thảo đang được vận chuyển rầm rộ về phía đó. Những dấu hiệu này… không thể sai được, Lâm huynh. Chúng đang chuẩn bị cho một cuộc tấn công quy mô lớn!” Binh trưởng Triệu l��y từ trong bọc ra một tấm bản đồ thô được vẽ bằng tay, trải lên mặt bàn gỗ sần sùi. Ngón tay ông run rẩy chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi được đánh dấu là Phỉ Thúy Quan. “Đây là cửa ngõ chính vào vùng biên thùy của chúng ta. Nếu chúng đột phá được ở đây, thì… thì cả vùng đất này sẽ gặp nguy hiểm!”
Lâm Dịch nghiêng người tới gần tấm bản đồ, ánh mắt sắc như dao, quét qua từng chi tiết dù là nhỏ nhất. Hắn lắng nghe chăm chú, không bỏ sót một từ nào trong lời trình bày đầy khẩn trương của Binh trưởng Triệu. Bạch Vân Nhi ngồi bên cạnh, tay cầm bút lông và thẻ tre, nhanh chóng ghi chép lại những thông tin quan trọng. Nàng không ngừng đặt ra những câu hỏi phân tích, cố gắng nắm bắt bức tranh toàn cảnh. “Binh trưởng Triệu, huynh có chắc chắn về số lượng và quy mô này không? Đã có bất kỳ hành động khiêu khích nào trước đó chưa? Và quan trọng nhất, triều đình có động thái gì không?”
Binh trưởng Triệu thở dài thườn thượt, một tiếng thở dài chất chứa sự tuyệt vọng và bất lực. “Chắc chắn, Vân Nhi tiểu thư. Thám báo của ta đã theo dõi suốt nhiều ngày, thậm chí còn có kẻ đã phải bỏ mạng để mang về tin tức này. Về động thái khiêu khích… chưa có. Nhưng sự chuẩn bị quy mô lớn như vậy không thể là diễn tập được. Đây là cuộc chiến thật sự, một cuộc chiến đã được dự tính từ lâu.” Ông dừng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Lâm Dịch, đôi môi mím chặt. “Còn triều đình… ta đã gửi báo cáo khẩn cấp về kinh đô ngay khi nhận được tin tức ban đầu. Nhưng e là nước xa không cứu được lửa gần, Lâm huynh.”
Ông nói tiếp, giọng điệu trở nên chua chát và đầy cay đắng. “Họ còn đang bận giải quyết nội loạn, những cuộc tranh giành quyền lực, những cuộc nổi dậy của nông dân ở phương Nam. Triều đình hiện tại đã suy yếu đến mức không thể kiểm soát nổi tình hình trong nước, nói gì đến việc điều động quân đội ra biên thùy xa xôi này. Ta e là, dù có nhận được báo cáo, họ cũng khó lòng điều động viện binh kịp thời, hoặc tệ hơn, sẽ không điều động nổi.” Lời nói của Binh trưởng Triệu như một gáo nước lạnh tạt vào niềm hy vọng cuối cùng, khẳng định rõ ràng sự bất lực và suy yếu đến tận cùng của Đại Hạ Vương Triều. Tình cảnh này đã được Lâm Dịch dự đoán từ lâu, nhưng khi đối mặt với sự thật phũ phàng, hắn vẫn không khỏi cảm thấy một sự thất vọng nặng nề.
Lâm Dịch trầm ngâm, ngón tay hắn vẫn lướt trên tấm bản đồ, chạm vào những con sông, ngọn núi. Hắn biết, lời của Binh trưởng Triệu là sự thật. Cái vương triều mục ruỗng này đã đến hồi kết. Và một khi triều đình không thể bảo vệ dân chúng, thì dân chúng sẽ phải tự mình đứng lên. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định nhìn Binh trưởng Triệu. “Vậy thì, chúng ta sẽ phải tự lo liệu.” Hắn nói, giọng điệu không chút do dự. “Chúng ta không thể trông chờ vào một triều đình đã mục nát.” *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* hắn tự nhủ, *và công bằng sẽ không tự đến, ta phải tự tạo ra nó.*
Bạch Vân Nhi siết chặt bút lông trong tay. Nàng biết, từ khoảnh khắc này, mọi thứ sẽ thay đổi. Cuộc chiến thực sự đã đến.
***
Trong căn phòng họp tạm thời, bầu không khí đặc quánh sự căng thẳng và nghiêm trọng. Bên ngoài, những đám mây đen kịt từ đâu kéo đến, che khuất dần ánh nắng mặt trời, khiến căn phòng càng thêm u tối, như thể đất trời cũng đang báo hiệu một điềm chẳng lành. Tiếng bút lông của Bạch Vân Nhi sột soạt trên thẻ tre, ghi chép lại từng chi tiết quan trọng. Binh trưởng Triệu thở dài nặng nề, đôi mắt vẫn không rời tấm bản đồ, nhưng ánh nhìn đã chuyển sang đầy hy vọng khi nhìn về phía Lâm Dịch. Mùi mực mới và mùi đất ẩm, gỗ cũ hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác vừa tĩnh mịch vừa ngột ngạt.
Lâm Dịch đứng thẳng dậy, đôi mắt sắc bén quét qua mọi người trong phòng. Hắn đã nhanh chóng tổng hợp thông tin, phân tích tình hình, và trong đầu hắn, một kế hoạch ứng phó đã dần thành hình. Hắn biết, đây không còn là lúc để do dự hay chờ đợi. *Mỗi giây phút trôi qua đều là sinh mạng của dân làng.* Áp lực đè nặng trên vai hắn, nhưng thay vì khuất phục, nó lại càng củng cố thêm ý chí kiên định trong hắn.
Hắn nhìn Binh trưởng Triệu, gi��ng nói trầm ổn, dứt khoát, không chút run rẩy: “Binh trưởng Triệu, đây không chỉ là lời cảnh báo, mà là tiếng chuông báo tử cho sự yên bình tạm thời của chúng ta. Triều đình đã không còn là chỗ dựa, vậy thì chúng ta sẽ tự tạo ra chỗ dựa của mình.” Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán. “Huynh hãy lập tức quay về Đồn Gác Biên Giới. Tăng cường phòng thủ tối đa, huy động tất cả những gì có thể, cố gắng cầm chân quân địch ở Phỉ Thúy Quan lâu nhất có thể. Mỗi một canh giờ huynh giữ được Phỉ Thúy Quan, là mỗi một canh giờ chúng ta có thêm để chuẩn bị.”
Binh trưởng Triệu nghe vậy, đôi mắt mệt mỏi của ông bỗng bừng sáng. Ông đứng phắt dậy, vỗ mạnh vào ngực, giọng nói đầy kiên quyết: “Lâm huynh! Ta tin tưởng huynh! Chỉ cần huynh có lệnh, ta sẽ dốc toàn lực, dù có phải đổ máu cũng không lùi bước!” Ông biết, trong tình cảnh này, Lâm Dịch là niềm hy vọng cuối cùng của vùng biên thùy này, là người duy nhất có đủ trí tuệ và dũng khí để đối phó với mối đe dọa khổng lồ sắp tới.
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt trao đổi với Binh trưởng Triệu một cái gật đầu đầy sự tin tưởng và hiểu biết. Sau đó, hắn quay sang Vương Đại Trụ, người đã đứng sẵn sàng từ lúc Binh trưởng Triệu bắt đầu báo cáo. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch, khuôn mặt chất phác nhưng giờ đây ánh lên vẻ căng thẳng và sẵn sàng chiến đấu, đôi tay nắm chặt như đang chờ đợi mệnh lệnh.
“Đại Trụ!” Lâm Dịch hô vang, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy uy lực. “Lập tức triệu tập tất cả các đội trưởng dân quân, kích hoạt kế hoạch ‘Rắn Độc’ mà chúng ta đã chuẩn bị. Tăng cường tuần tra gấp đôi, chia thành nhiều tốp nhỏ, giám sát mọi ngóc ngách của vùng biên. Bố trí thêm các chướng ngại vật ở những lối mòn tiềm năng, đào hào, dựng hàng rào tre gai, gài bẫy nếu cần. Chúng ta phải biến từng tấc đất nơi đây thành một pháo đài không thể xuyên thủng!”
Vương Đại Trụ lập tức chấp lệnh, giọng nói dứt khoát, không một chút chần chừ: “Rõ! Công tử Lâm Dịch! Ta sẽ làm ngay!” Hắn quay người, bước chân vội vã ra khỏi phòng, để lại sau lưng tiếng giày nện thình thịch trên nền đất.
Tiếp đó, Lâm Dịch chuyển ánh mắt sang Trần Nhị Cẩu, người vẫn còn đứng đó, tuy có chút lo lắng nhưng đôi mắt đầy sự sẵn sàng. “Nhị Cẩu!” Hắn gọi, “Cử người đi khắp các thôn làng lân cận, báo động. Bắt đầu tập kết lương thực, thuốc men, và các vật tư cần thiết về Thôn Làng Sơn Cước. Quan trọng nhất, tổ chức di tản trẻ nhỏ, phụ nữ, và người già đến những nơi an toàn đã định. Chúng ta không thể để bất kỳ ai bị bỏ lại phía sau.”
Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, vẻ mặt từ ngây ngô đã chuyển sang nghiêm túc, giọng nói có phần run rẩy nhưng đầy kiên quyết: “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Ta sẽ đi ngay đây!” Hắn lao ra khỏi phòng, vội vã chạy đi thực hiện mệnh lệnh.
Lâm Dịch quay lại nhìn Bạch Vân Nhi, ánh mắt hắn chất chứa một sự trầm tư sâu sắc. “Vân Nhi, nàng hãy tiếp tục với mạng lưới thông tin, cố gắng thu thập thêm bất kỳ tin tức nào về quân địch, về triều đình, và đặc biệt là về những thế lực tu hành đang dần hé lộ. Chúng ta cần phải nắm rõ mọi thứ để không bị bất ngờ.”
Bạch Vân Nhi gật đầu, siết chặt thẻ tre trong tay, đôi mắt thông minh của nàng phản chiếu sự kiên định của Lâm Dịch. Nàng biết, những gì đang chờ đợi phía trước sẽ là một cuộc chiến khốc liệt, một thử thách lớn lao hơn bất kỳ điều gì họ từng đối mặt. Nhưng nhìn vào ánh mắt của Lâm Dịch, nàng cảm thấy một niềm tin vững chắc.
Lâm Dịch lại quay về phía cửa sổ, nhìn ra bầu trời đang bị mây đen che phủ. Hắn cảm nhận được sức nặng của gánh nặng trách nhiệm đang đè nén trên vai, nhưng cũng cảm nhận được một ngọn lửa hy vọng đang cháy âm ỉ trong lồng ngực. Hắn không mơ mộng xưng bá, không khao khát quyền lực, nhưng hắn sẽ không để những người tin tưởng hắn, những người đã cùng hắn vượt qua bao gian khó, phải gục ngã dưới lưỡi kiếm của quân thù.
Hắn biết, cái vương triều Đại Hạ mục ruỗng đã đến hồi kết. Nhưng điều đó không có nghĩa là sự sống của những người dân vô tội cũng phải chấm d��t theo. Hắn sẽ dùng tất cả tri thức, mưu lược, và khả năng thích nghi của mình để bảo vệ vùng đất này, bảo vệ những con người này. Dưới bầu trời u ám, bóng dáng Lâm Dịch đứng đó, một lần nữa, như một ngọn hải đăng kiên cường, sẵn sàng đối mặt với cơn bão đang kéo đến, không phải để chống lại thế giới, mà để bảo vệ lấy thế giới nhỏ bé của riêng hắn. Cuộc chiến tranh biên giới đã thực sự bắt đầu, và Lâm Dịch, từ một thiếu niên sống sót, đã trở thành một người lãnh đạo không chính thức, gánh vác số phận của cả một vùng đất trên đôi vai gầy.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.