Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 703: Khế Ước Dưới Trăng: An Ninh Vùng Biên

Ánh hoàng hôn dần lặn xuống, để lại một vệt đỏ rực cuối chân trời. Bóng tối bắt đầu bao trùm, nhưng trong lòng Lâm Dịch, một ngọn lửa kiên định vẫn cháy sáng. Hắn sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Hắn sẽ tiếp tục gieo mầm hy vọng, vun đắp niềm tin, và xây dựng một căn cứ vững chắc, đủ mạnh mẽ để đối mặt với bất kỳ cơn bão nào sắp đến. Con đường phía trước còn dài, đầy chông gai, nhưng hắn tin rằng, với tri thức và sự đoàn kết, họ sẽ vượt qua.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua khe cửa sổ, Lâm Dịch đã ngồi sẵn trong căn phòng sách đơn sơ nhưng gọn gàng của mình tại Thôn Làng Sơn Cước. Căn phòng được dựng tạm từ gỗ thông và đá cuội, với một cái bàn lớn đặt giữa, phủ đầy những cuộn giấy, bản đồ và vài cuốn sách cũ. Ánh nắng sớm màu mật ong rọi qua khung cửa sổ nhỏ, chiếu lên những đường nét phức tạp của tấm bản đồ da dê trải rộng trên mặt bàn, nơi vùng biên thùy Đại Hạ được vẽ một cách thô sơ nhưng đủ để Lâm Dịch hình dung. Ngoài kia, tiếng trẻ con nô đùa ríu rít, tiếng gà gáy xa xăm vọng lại từ phía chuồng trại, cùng tiếng lầm rầm trò chuyện của dân làng đã bắt đầu một ngày mới. Mùi khói gỗ từ những bếp lửa mới nhóm, mùi đất ẩm sau sương đêm và cả mùi hương ngai ngái của cỏ khô phảng phất vào trong phòng, tạo nên một bầu không khí bình yên, mộc mạc, nhưng ẩn chứa sự cảnh giác thường trực của một vùng đất nơi sự sống phải luôn đối mặt với hiểm nguy.

Bạch Vân Nhi bước vào, trên tay nàng là một bình trà nóng và hai chén sứ đơn giản. Nàng đặt nhẹ nhàng xuống bàn, ánh mắt sắc sảo lướt qua tấm bản đồ rồi dừng lại trên khuôn mặt trầm tư của Lâm Dịch. Vóc dáng thon thả của nàng di chuyển thanh thoát, bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo ôm lấy thân hình, toát lên vẻ quý phái mà không phô trương. "Trà đã sẵn sàng, công tử." Giọng nàng ôn hòa, nhưng chứa đựng s��� dứt khoát.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, ngón tay hắn vẫn miết nhẹ trên bản đồ, dừng lại ở một vài điểm được đánh dấu bằng mực đỏ. "Trần Thị Gia Tộc đã bị loại bỏ, nhưng sự hỗn loạn chỉ mới bắt đầu." Hắn nói, giọng trầm lắng, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải của người đã nhìn thấy quá nhiều biến cố. "Cái chết của Thẩm Quản Sự, sự suy yếu của Thẩm Đại Nhân ở Thành Thiên Phong, tất cả tạo nên một khoảng trống quyền lực. Những con thiêu thân khác sẽ lao vào khoảng trống này, không phải để xây dựng, mà để cướp bóc và tàn phá. Chúng ta không thể ngồi yên chờ đợi."

Bạch Vân Nhi rót trà, hương thơm của lá trà khô xông lên dịu nhẹ. "Ta hiểu lo lắng của công tử. Từ khi tin tức về sự thất bại của Thẩm Quản Sự lan ra, đã có vài nhóm cướp nhỏ xuất hiện ở các làng lân cận, quấy phá và cướp bóc lương thực. Chúng ta đã cử Vương Đại Trụ đi dẹp loạn vài lần, nhưng đó chỉ là giải pháp tạm thời." Nàng đặt chén trà trước mặt Lâm Dịch, rồi tựa nhẹ vào mép bàn, ánh mắt nhìn thẳng vào hắn. "Bang Hắc Sa có thể là một đồng minh tốt, nhưng họ là giang hồ. Chúng ta không thể hoàn toàn tin tưởng vào họ, nhất là khi lợi ích của họ và của chúng ta không còn đồng nhất."

Lâm Dịch nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, giúp hắn giữ tỉnh táo. "Không cần tin tưởng tuyệt đối, Vân Nhi." Hắn ngẩng đầu, đôi mắt sắc bén đối diện với nàng. "Trên thế giới này, lòng người là thứ khó đoán nhất. Chỉ có lợi ích chung là thứ có thể gắn kết con người lại với nhau, dù chỉ là tạm thời. Vấn đề là, làm sao để họ thấy rõ điều đó và chấp nhận điều kiện của chúng ta." Hắn thở dài một tiếng, trong lòng tự nhủ, *đây không phải là một xã hội lý tưởng, nơi đạo đức và lẽ phải được tôn trọng tuyệt đối. Đây là Đại Hạ, một thế giới cổ đại đang trên đà sụp đổ, nơi sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và tri thức là vũ khí mạnh nhất để giành lấy lợi thế.* Hắn đã học được bài học này qua bao nhiêu lần đối mặt với hiểm nguy, từ những ngày đầu vật lộn ở Thôn Làng Sơn Cước cho đến những trận chiến khốc liệt chống lại Thẩm Quản Sự.

"Bang Hắc Sa là một thế lực lớn ở vùng biên này. Họ có nhân lực, có kinh nghiệm chiến đấu, và quan trọng hơn, họ hiểu rõ địa hình." Bạch Vân Nhi tiếp lời, giọng nàng đầy suy tính. "Thủ lĩnh của họ, ta nghe nói là một kẻ thực dụng, nhưng cũng rất coi trọng lời hứa. Nếu chúng ta có thể đưa ra một giao kèo đủ hấp dẫn, hắn sẽ không từ chối." Nàng cầm lấy một cây bút lông, chấm vào nghiên mực rồi gạch vài đường trên bản đồ. "Các tuyến đường vận chuyển hàng hóa, các mỏ khoáng sản nhỏ, hay thậm chí là việc chia sẻ thông tin về các nhóm cướp khác... tất cả đều có thể trở thành con bài đàm phán."

Lâm Dịch gật đầu. "Đúng vậy. Chúng ta cần phải vạch ra các điểm mạnh của Bang Hắc Sa – khả năng kiểm soát khu vực, lực lượng chiến đấu dồi dào, mạng lưới thông tin giang hồ. Và cả điểm yếu của họ – thiếu nguồn cung cấp ổn định, dễ bị cô lập nếu chúng ta quay lưng, và danh tiếng giang hồ khiến họ khó lòng mở rộng hợp tác với các thương hội lớn hơn." Hắn lại đưa ngón tay lướt trên bản đồ, khoanh tròn một vài địa điểm. "Chúng ta sẽ đề nghị họ cùng nhau dẹp loạn các nhóm cướp, thiết lập các trạm tuần tra chung trên những tuyến đường huyết mạch. Đổi lại, chúng ta sẽ đảm bảo nguồn cung cấp lương thực và một phần lợi nhuận từ việc hàng hóa được vận chuyển an toàn. Hơn nữa, ta sẽ cam kết hỗ trợ họ trong việc tiếp cận một số loại vật liệu mà họ đang thiếu thốn, thông qua các mối quan hệ của Bạch gia." Hắn nhìn Bạch Vân Nhi, ánh mắt lấp lánh sự tính toán. "Điều quan trọng là phải khiến họ tin rằng, hợp tác với chúng ta sẽ mang lại lợi ích lớn hơn nhiều so với việc tự mình chống chọi với tình hình hỗn loạn sắp tới."

Bạch Vân Nhi chăm chú lắng nghe, nàng ghi chép nhanh chóng vào một cuốn sổ nhỏ. "Kế hoạch này có vẻ khả thi. Nhưng chúng ta cũng phải chuẩn bị cho trường hợp xấu nhất, khi Bang Hắc Sa không chấp nhận, hoặc tệ hơn, họ lợi dụng tình hình để bành trướng."

Lâm Dịch nhếch mép cười nhạt. "Đó là lý do vì sao chúng ta không thể đặt hết niềm tin vào họ. Liên minh là một con dao hai lưỡi. Chúng ta sẽ dùng họ như một bức tường chắn tạm thời, để có thêm thời gian chuẩn bị cho chính mình." Hắn đứng dậy, đi về phía cửa sổ, nhìn ra khung cảnh bình yên bên ngoài. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và sự bình yên cũng chỉ là ảo ảnh. Nó cần được giành lấy, và giữ gìn bằng mọi giá.* Hắn nhớ lại những lời Thẩm Đại Nhân đã nói, về sự mục ruỗng của vương triều, về những thế lực đang nổi lên. "Biên giới vẫn chưa yên ổn, và ta linh cảm một cuộc chiến tranh giành quyền lực lớn hơn sẽ sớm bùng nổ sau khi vương triều sụp đổ. Bang Hắc Sa, hay bất kỳ thế lực giang hồ nào khác, đều chỉ là những quân cờ trong ván cờ lớn hơn nhiều."

"Vậy chúng ta sẽ gặp họ khi nào, ở đâu?" Bạch Vân Nhi hỏi, giọng nàng trở nên nghiêm túc hơn.

Lâm Dịch quay lại, ánh mắt hắn sắc lạnh. "Hôm nay, hoàng hôn. Ở Trạm Tiếp Tế cũ, khuất sau con đồi phía tây." Hắn chỉ vào một điểm trên bản đồ. "Nơi đó đủ xa Thôn Làng Sơn Cước, đủ biệt lập để đảm bảo sự riêng tư, nhưng cũng đủ gần để chúng ta có thể nhanh chóng ứng phó nếu có biến cố." Hắn biết, cuộc đàm phán này không chỉ là về an ninh, mà còn là một phép thử cho vị thế của hắn ở vùng biên này. Một bước đi sai lầm có thể dẫn đến những hậu quả khôn lường.

***

Khi ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ bầu trời phía tây, nhuộm vàng những ngọn cây rừng và đổ dài những cái bóng xiêu vẹo trên mặt đất, Lâm Dịch cùng Bạch Vân Nhi và Vương Đại Trụ đã có mặt tại Trạm Tiếp Tế cũ kỹ. Đây là một công trình đá và gỗ đơn giản, đã bị bỏ hoang từ lâu, nằm khuất sau một con đồi thoai thoải, cách xa Thôn Làng Sơn Cước khoảng nửa ngày đường ngựa. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi bụi đất khô khốc, mùi rơm mục rữa và phảng phất mùi nấu ăn cũ còn vương vấn trong không khí. Một chiếc bảng hiệu gỗ đã mục nát, kẽo kẹt kêu lên từng hồi theo nhịp gió, gợi nhớ về một thời kỳ nhộn nhịp đã qua. Bầu không khí nơi đây vừa xa xôi, yên tĩnh, lại vừa mang một vẻ hiu quạnh lạ thường, như thể nó đang chờ đợi một điều gì đó sắp xảy ra.

Lâm Dịch đứng cạnh một bức tường đổ nát, ánh mắt hắn dò xét khắp xung quanh. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn hẳn Lâm Dịch, đứng chắn phía sau, đôi mắt chất phác nhưng đầy cảnh giác không ngừng quét qua mọi ngóc ngách, bàn tay to lớn luôn sẵn sàng nắm chặt chuôi đao giấu bên trong vạt áo thô sơ. Khuôn mặt Vương Đại Trụ vẫn còn vết sẹo nhỏ trên má, một dấu ấn từ tai nạn hồi nhỏ, nhưng giờ đây nó lại càng làm tăng thêm vẻ kiên nghị của một người cận vệ trung thành. Bạch Vân Nhi đứng cách đó một chút, nàng khoanh tay trước ngực, ánh mắt thông minh sắc sảo không bỏ qua bất cứ động tĩnh nhỏ nào.

Mặt trời gần như đã lặn hẳn, chỉ còn một vệt đỏ cam cuối chân trời khi từ phía xa, tiếng vó ngựa dồn dập vang lên, phá tan sự tĩnh lặng của không gian. Một nhóm người ngựa xuất hiện từ phía con đường mòn, bụi đất tung bay mù mịt. Dẫn đầu là một người đàn ông có vẻ ngoài mạnh mẽ, dữ tợn, mặc bộ đồ đen tuyền, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng đảo quanh một lượt, quét thẳng vào Lâm Dịch. Đó chính là Thủ lĩnh Bang Hắc Sa. Hắn ta không cao lớn, nhưng khí chất toát ra từ hắn lại đầy uy áp, ánh mắt chứa đựng sự lạnh lùng và dò xét. Phía sau hắn là gần hai mươi tên thủ hạ, tất cả đều mặc giáp nhẹ, mang theo đao kiếm, vẻ mặt hung hãn.

Sự căng thẳng dâng cao trong không gian nhỏ hẹp của Trạm Tiếp Tế. Gió ngừng thổi, chiếc bảng hiệu cũng im bặt, chỉ còn tiếng vó ngựa cuối cùng vang vọng rồi tắt hẳn, thay vào đó là tiếng bước chân nặng nề và tiếng va chạm khẽ của kim loại.

Thủ lĩnh Bang Hắc Sa xuống ngựa, hắn bước thẳng về phía Lâm Dịch, ánh mắt không hề che giấu sự cảnh giác. "Lâm Dịch, ta không ngờ ngươi lại có gan hẹn ta ở nơi này." Giọng hắn trầm đục, mang theo chút thách thức. "Ngươi muốn gì?"

Lâm Dịch không hề tỏ ra nao núng. Hắn vẫn giữ vẻ mặt trầm tư thường thấy, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào đối phương. "An ninh, Bang chủ." Hắn nói, giọng bình tĩnh, chậm rãi. "An ninh cho vùng đất của ta, và lợi ích cho bang của ngươi. Ngươi nghĩ sao, khi Đại Hạ loạn lạc, những kẻ cướp bóc ngày càng hoành hành, chúng ta đều là nạn nhân của sự bất ổn này?" Hắn không nhắc đến chiến thắng của mình trước Trần Thị Gia Tộc, mà chỉ nhấn mạnh vào bức tranh chung, vào mối đe dọa mà cả hai đều phải đối mặt.

Thủ lĩnh Bang Hắc Sa nhếch mép, để lộ hàm răng trắng. "Nạn nhân ư? Bang Hắc Sa của ta chưa bao giờ sợ lũ chuột nhắt đó." Hắn vung tay, ra hiệu cho thủ hạ đứng yên tại chỗ. "Ngươi là người đã dẹp yên Trần Thị, tiếng tăm vang xa. Nhưng đó là chuyện của ngươi. Giờ ngươi lại muốn ta ra tay vì 'an ninh' của ngươi? Ngươi muốn nói rõ hơn xem nào, thứ 'lợi ích' mà ngươi nhắc đến là gì?" Hắn ta vừa nói vừa đảo mắt nhìn sang Bạch Vân Nhi và Vương Đại Trụ, đánh giá từng người một. Ánh mắt hắn dừng lại lâu hơn một chút trên Vương Đại Trụ, dường như cảm nhận được sức mạnh tiềm ẩn từ người cận vệ này.

"Đúng vậy, lũ chuột nhắt thì Hắc Sa Bang không sợ." Lâm Dịch đáp lại, giọng điệu vẫn đều đều, không một chút gợn sóng. "Nhưng khi lũ chuột nhắt biến thành những bầy sói đói, khi cả một vương triều sụp đổ và vô số những kẻ cơ hội nổi lên, thì ngay cả một con hổ đơn độc cũng khó lòng chống đỡ." Hắn bước ra khỏi bức tường đổ, tiến gần hơn về phía Thủ lĩnh Bang Hắc Sa, nhưng vẫn giữ một khoảng cách an toàn. "Ta đề xuất một liên minh. Một liên minh để trấn áp cướp bóc, bảo vệ các tuyến đường giao thương và duy trì trật tự ở vùng biên này. Bang Hắc Sa có lực lượng, chúng ta có nguồn cung và thông tin. Chúng ta có thể phân chia vùng tuần tra, chia sẻ thông tin về các nhóm cướp mới nổi, và quan trọng nhất, chia sẻ lợi tức từ việc hàng hóa được vận chuyển an toàn qua các tuyến đường mà chúng ta bảo vệ."

Thủ lĩnh Bang Hắc Sa nheo mắt. "Chia lợi tức? Ngươi nói nhẹ nhàng quá đấy. Lợi tức từ đâu ra? Và ngươi muốn chia thế nào?" Hắn ta không phải là một kẻ dễ bị lừa. Kinh nghiệm giang hồ dạy hắn rằng, mọi lời hứa hẹn đều phải được đặt trên bàn cân lợi ích.

"Lợi tức từ các thương đoàn lớn nhỏ muốn đi qua vùng biên an toàn. Từ các mỏ khoáng sản nhỏ mà trước đây phải chịu sự quấy phá của cướp bóc, nay có thể hoạt động ổn định hơn." Lâm Dịch giải thích, ánh mắt hắn kiên định. "Về phần chia sẻ, chúng ta có thể thống nhất một tỷ lệ hợp lý, dựa trên công sức và rủi ro mà mỗi bên gánh chịu. Bang Hắc Sa sẽ chịu trách nhiệm chính trong việc tuần tra, dẹp loạn, và bảo vệ các tuyến đường. Chúng ta sẽ cung cấp thông tin tình báo, hỗ trợ lương thực, và đảm bảo sự thông suốt trong việc buôn bán các vật phẩm thiết yếu mà Bang Hắc Sa cần." Hắn dừng lại, cho đối phương thời gian suy nghĩ. "Hơn nữa, ta biết Bang chủ đang tìm kiếm một số loại thảo dược quý hiếm để luyện chế thuốc trị thương cho huynh đệ. Bạch gia có thể giúp ngươi tìm được nguồn cung ổn định với giá ưu đãi."

Nghe đến "thảo dược quý hiếm" và "thuốc trị thương", ánh mắt Thủ lĩnh Bang Hắc Sa lóe lên một tia sáng khó nhận thấy. Đây là một điểm yếu của hắn, là điều mà Lâm Dịch đã nắm bắt được qua mạng lưới thông tin của mình. "Ngươi nắm rõ ta đấy." Hắn ta khẽ cười, một nụ cười lạnh lẽo. "Nhưng giang hồ có luật của giang hồ. Ta không muốn bị trói buộc bởi những thỏa thuận rườm rà của các thương nhân."

"Đây không phải là thỏa thuận thương mại bình thường, Bang chủ." Bạch Vân Nhi lúc này mới lên tiếng, giọng nàng dứt khoát. "Đây là một khế ước sống còn. Khi loạn lạc bùng nổ, khi vương triều sụp đổ hoàn toàn, thì ai có thể tự mình đứng vững? Chúng ta đang tạo ra một vùng an toàn, một nơi mà cả Bang Hắc Sa và Thôn Làng Sơn Cước đều có thể nương tựa, cùng nhau phát triển trong thời loạn. Nếu Bang chủ chấp nhận, chúng ta sẽ có một liên minh vững chắc. Nếu không, thì cả hai bên đều sẽ phải đối mặt với những mối đe dọa lớn hơn, đơn độc." Nàng nhìn thẳng vào Thủ lĩnh Bang Hắc Sa, không một chút e dè.

Lời nói của Bạch Vân Nhi như một đòn đánh thẳng vào tâm lý của Thủ lĩnh Bang Hắc Sa. Hắn biết nàng nói đúng. Tình hình Đại Hạ đang ngày càng tồi tệ. Sự thất bại của Thẩm Quản Sự, một quan chức cấp cao của triều đình, đã chứng minh rằng ngay cả những kẻ có quyền thế cũng không còn đủ sức bảo vệ chính mình, chứ đừng nói đến việc kiểm soát vùng biên. Hắn ta trầm ngâm một lúc, ánh mắt dò xét Lâm Dịch, rồi nhìn sang thủ hạ của mình. Họ đều đang nhìn hắn, chờ đợi quyết định.

"Được rồi." Cuối cùng, Thủ lĩnh Bang Hắc Sa lên tiếng, giọng hắn vang lên giữa không gian tịch mịch. "Ta chấp nhận đề nghị của ngươi, Lâm Dịch. Nhưng phải có giao ước rõ ràng, và nếu có bất kỳ sự lật lọng nào, Bang Hắc Sa sẽ không bỏ qua." Hắn nhìn Lâm Dịch, ánh mắt sắc bén như dao cạo. "Hãy cho ta thấy sự thành ý của ngươi."

Lâm Dịch gật đầu. "Ngay bây giờ. Ta đã chuẩn bị sẵn một bản phác thảo chi tiết về các điều khoản. Chúng ta sẽ cùng nhau bàn bạc, chỉnh sửa, và khi hoàn tất, sẽ lấy máu ăn thề." Hắn đưa mắt về phía Bạch Vân Nhi, nàng đã chuẩn bị sẵn một cuộn giấy da nhỏ và một lọ mực. Hắn biết, liên minh này tuy cần thiết, nhưng cũng chỉ là một giải pháp tạm thời. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và giang hồ càng không. Chỉ có lợi ích là vĩnh cửu.* Hắn thầm nhủ. Cuộc đàm phán kéo dài cho đến khi bóng tối hoàn toàn bao trùm, chỉ còn ánh trăng và ánh lửa trại nhỏ là soi sáng. Từng điều khoản được Lâm Dịch trình bày một cách logic, chặt chẽ, không để lại bất kỳ kẽ hở nào để Bang Hắc Sa có thể lợi dụng.

***

Đêm đã khuya, ánh trăng vằng vặc chiếu sáng Thôn Làng Sơn Cước đang say ngủ. Tiếng côn trùng đêm rả rích, tiếng gió lùa qua khe cửa tạo nên những âm thanh mơ hồ, huyền ảo. Lâm Dịch trở về căn phòng sách của mình, rót một chén trà nguội. Bạch Vân Nhi vẫn đứng bên cạnh, khuôn mặt nàng vẫn còn chút lo lắng, nhưng ánh mắt đã dịu đi phần nào. Cuộc gặp gỡ với Thủ lĩnh Bang Hắc Sa đã thành công, ít nhất là trên bề mặt. Một bản khế ước đã được lập ra, và lời thề đã được trao đổi.

"Hắc Sa Bang sẽ là một bức tường chắn tạm thời." Lâm Dịch phá vỡ sự im lặng, giọng hắn nghe có vẻ mệt mỏi, nhưng ánh mắt vẫn sắc bén. "Họ sẽ giúp chúng ta đối phó với những kẻ cướp bóc nhỏ lẻ, bảo vệ các tuyến đường và giữ vững an ninh cho khu vực. Nhưng chúng ta không thể dựa mãi vào những kẻ giang hồ." Hắn đưa chén trà lên môi, nhưng không uống. Cảm giác lạnh lẽo của không khí đêm thấm vào da thịt, nhắc nhở hắn về sự mong manh của mọi thứ.

Bạch Vân Nhi thở dài nhẹ nhõm. "Dù sao cũng là một khởi đầu tốt, công tử. Ít nhất chúng ta có thêm thời gian để chuẩn bị cho những điều tồi tệ hơn." Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng bạc trải dài trên những mái nhà tranh, trên những con đường đất quen thuộc. Nàng biết, những gì Lâm Dịch đã làm không chỉ là bảo vệ một ngôi làng nhỏ, mà là đang đặt những viên gạch đầu tiên cho một vùng đất mới, một trật tự mới giữa sự hỗn loạn.

Lâm Dịch đặt chén trà xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ trong căn phòng tĩnh mịch. "Thời gian... chính là thứ chúng ta thiếu nhất." Hắn nói, giọng điệu trầm lắng, ánh mắt nhìn xa xăm, như thể xuyên qua màn đêm để thấy được những gì đang chờ đợi phía trước. "Việc chúng ta phải dựa vào một bang phái giang hồ để duy trì an ninh khu vực đã là bằng chứng rõ ràng nhất cho sự bất lực và suy yếu của Đại Hạ Vương Triều. Chính quyền trung ương đã không còn khả năng kiểm soát vùng biên thùy, và đó chỉ là khởi đầu."

Hắn nhắm mắt lại, trong tâm trí hiện lên những tin tức rời rạc mà hắn đã thu thập được. Về những cuộc nổi dậy ở phương Nam, về sự xâm lấn của các tộc man di ở biên giới phía Bắc, và đáng sợ hơn cả, là những lời đồn đại về các thế lực tu hành bắt đầu xuất hiện rõ ràng hơn, không chỉ còn là lời đồn thổi. Những thế lực này, mạnh mẽ và bí ẩn, có thể thay đổi cục diện của cả thế giới này chỉ bằng một cái phẩy tay. *Cổ Ngọc Phù trong tay mình, liệu có liên quan đến những linh khí mỏng manh của thế giới này, đến những thế lực siêu nhiên đang dần thức tỉnh?*

"Thẩm Đại Nhân chắc chắn sẽ không bỏ qua dễ dàng sự thất bại của hắn." Bạch Vân Nhi tiếp lời, phá vỡ dòng suy nghĩ của Lâm Dịch. "Hắn ta sẽ tìm cách trả đũa. Và những 'con thiêu thân khác' mà công tử đã nói, chúng sẽ không chỉ là cướp bóc. Chúng có thể là những gia tộc khác, những quan lại tham lam, hoặc thậm chí là những thế lực mới nổi đang tìm cách bành trướng khi vương triều suy yếu."

Lâm Dịch mở mắt. Ánh trăng chiếu vào đôi mắt sâu thẳm của hắn, khiến chúng ánh lên một vẻ kiên định đến lạ. "Đúng vậy. Cuộc chiến thực sự còn chưa bắt đầu. Liên minh với Bang Hắc Sa chỉ là một biện pháp tạm thời, một bước đệm để chúng ta có thêm thời gian và không gian để phát triển. Chúng ta cần phải tiếp tục củng cố lực lượng, tích trữ lương thực, và mở rộng mạng lưới thông tin của mình. Mỗi ngày trôi qua, Đại Hạ càng suy yếu, và chúng ta càng phải tự lực cánh sinh." Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch bao trùm Thôn Làng Sơn Cước. Hắn cảm nhận được gánh nặng của trách nhiệm đang đè nặng trên vai, nhưng cũng cảm nhận được một ngọn lửa hy vọng đang cháy âm ỉ trong lồng ngực.

"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thì thầm, "nhưng ta sẽ cố gắng hết sức để tạo ra một chút công bằng, một chút bình yên cho những người đã tin tưởng ta." Hắn biết, con đường phía trước còn đầy chông gai và hiểm nguy. Những liên minh như với Bang Hắc Sa có thể vững chắc hôm nay, nhưng có thể tan vỡ ngày mai. Những kẻ thù mới sẽ xuất hiện, những trận chiến m��i sẽ nổ ra. Nhưng hắn tin rằng, với tri thức từ thế giới cũ và sự kiên cường của con người trong nghịch cảnh, hắn có thể vượt qua. Hắn sẽ xây dựng một căn cứ vững chắc, một nơi mà những người dân vô tội có thể tìm thấy sự bình yên giữa cơn bão loạn lạc. Dưới ánh trăng mờ ảo, bóng dáng gầy gò của Lâm Dịch đứng đó, như một ngọn hải đăng kiên cường giữa biển cả phong ba.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free