Lạc thế chi nhân - Chương 702: Chính Sách Hồi Sinh: Mầm Sống Sau Loạn
Mưa bụi vẫn giăng mắc ngoài khung cửa sổ nhỏ của Trạm Y Tế Tạm Thời, tiếng gió heo may luồn qua kẽ hở tạo nên những âm thanh réo rắt. Mùi thuốc bắc nồng đậm vẫn vương vấn trong không khí, hòa quyện với hơi thở của đất ẩm và mùi khói bếp từ những ngôi nhà gần đó. Lâm Dịch đứng bên giường bệnh, nhìn đứa trẻ đã chìm vào giấc ngủ an lành, hơi thở đều đặn. Gương mặt xanh xao của nó đã bớt đi vẻ co quắp vì sốt, thay vào đó là nét thanh bình của một giấc ngủ sâu. Hắn khẽ thở phào, nhưng trong lòng lại không khỏi dấy lên một nỗi lo lắng mới. Hồ Gia Gia đã mệt mỏi rũ người trên chiếc ghế mộc, đôi mắt trũng sâu vì thức trắng đêm, nhưng vẫn giữ một nụ cười hiền hậu khi nhìn thấy sự hồi phục của đứa bé. Bạch Vân Nhi vẫn đang cặm cụi ghi chép, những con số, những cái tên, những loại thảo dược cần bổ sung, tất cả đều được nàng sắp xếp một cách có hệ thống. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ, dù đã thay phiên nhau gác đêm, cũng không giấu được vẻ mệt mỏi hằn sâu trên gương mặt chất phác.
"Cứu được một người là quý một người! Lâm Dịch, may mà có con!" Hồ Gia Gia nói, giọng khàn đặc vì mệt mỏi, khi Lâm Dịch bước đến gần. Ông vừa đặt một viên thuốc hạ sốt vào miệng đứa trẻ, hơi thở của nó dần đều hơn, không còn thoi thóp như trước. Ông nhìn Lâm Dịch, ánh mắt chứa chan sự biết ơn. "Trước đây ta chỉ có thể bó tay nhìn nhiều người ra đi vì những căn bệnh cỏn con. Giờ đây, ít nhất, chúng ta đã có thể làm được điều gì đó." Lời nói của ông chứa đựng sự thật thà và niềm hy vọng nhỏ nhoi, khiến Lâm Dịch cảm thấy ấm lòng, nhưng cũng càng thêm nặng trĩu trách nhiệm.
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt vẫn quét qua từng bệnh nhân, từng khuôn mặt mệt mỏi. "Gia Gia cứ yên tâm chữa trị, con sẽ lo liệu nguồn thuốc men và đảm bảo mọi thứ vận hành trôi chảy. Bạch Vân Nhi sẽ giúp đỡ việc quản lý, Trần Nhị Cẩu sẽ lo vi��c hậu cần và bảo vệ." Hắn nói, giọng điệu trầm tĩnh nhưng đầy quyết đoán. Trong lòng hắn, một cảm giác nhẹ nhõm len lỏi, nhưng cũng nhanh chóng bị thay thế bằng nỗi lo lắng. "Chỉ là khởi đầu. Con đường còn dài lắm." Hắn biết, một trạm y tế tạm thời như thế này chỉ là một giải pháp tình thế, không phải là một hệ thống y tế hoàn chỉnh. Hắn cần nhiều hơn thế để bảo vệ dân làng khỏi những bệnh dịch có thể bùng phát bất cứ lúc nào, cũng như những mối hiểm nguy khác. Sự yếu kém của Đại Hạ Vương Triều thể hiện rõ nhất qua việc thiếu vắng hoàn toàn các cơ sở y tế công cộng ở những vùng xa xôi như Thôn Làng Sơn Cước, khiến gánh nặng này đổ dồn lên vai những người như hắn.
Một người mẹ trẻ, ôm đứa con đã hạ sốt vào lòng, nước mắt lưng tròng, bước đến trước mặt Lâm Dịch và Hồ Gia Gia. "Đa tạ Lâm công tử, đa tạ Hồ Gia Gia! Con ta được cứu rồi!" Nàng quỳ sụp xuống, cố gắng dập đầu tạ ơn. Lâm Dịch vội vàng đỡ nàng dậy. "Không cần đa lễ, đây là việc nên làm." Hắn nói, ánh mắt nhìn thẳng vào người m��, một tia hy vọng mới đã nhóm lên trong đôi mắt mệt mỏi của nàng. Sự ấm áp của sự đoàn kết và lòng biết ơn ấy đã xua tan đi một phần sự lạnh lẽo của buổi sáng, và sưởi ấm trái tim Lâm Dịch.
Bạch Vân Nhi, trong bộ trang phục thương nhân lịch sự nhưng không kém phần thanh thoát, đang ghi chép cẩn thận vào một cuốn sổ da. Nàng không chỉ quản lý việc phân phát thuốc mà còn hướng dẫn người nhà bệnh nhân cách vệ sinh cơ bản, cách chăm sóc người bệnh. Nàng liếc nhìn Lâm Dịch, ánh mắt thông minh và sắc sảo của nàng như muốn nói: "Chúng ta đang làm đúng." Trong đầu nàng, việc xây dựng hệ thống y tế này không chỉ là cứu người, mà còn là một phần quan trọng trong việc củng cố quyền lực phi chính thức của Lâm Dịch, biến Thôn Làng Sơn Cước thành một hình mẫu về sự tự chủ và tiến bộ. Nàng hiểu rằng, trong một thế giới mà chính quyền trung ương đã mục ruỗng, sự chăm sóc dân sinh chính là nền tảng để xây dựng lòng tin và sự trung thành, những yếu tố then chốt để tồn tại và phát triển.
Lâm Dịch khẽ hít một hơi sâu, mùi thuốc bắc nồng đậm xộc vào cánh mũi. Hắn nhìn ra ngoài cửa, nơi mưa bụi vẫn đang rơi, làm mờ đi những ngọn núi xa xăm. Hắn biết, việc hắn đang làm không chỉ là chữa bệnh, mà là gieo mầm cho một tương lai khác, một tương lai mà tri thức và sự quan tâm đến con người được đặt lên hàng đầu. Đây là lúc để chứng minh rằng, một người không có thiên phú tu luyện, không có bàn tay vàng, vẫn có thể tạo nên sự khác biệt lớn lao. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, "và để sinh tồn, chúng ta phải mạnh mẽ hơn, cả về thể chất lẫn tinh thần. Việc này, chỉ là bước khởi đầu." Hắn siết chặt tay, quyết tâm được khắc sâu trong đáy mắt. Một cuộc chiến không tiếng súng đang diễn ra, và hắn, Lâm Dịch, sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Hắn nhìn lại những gương mặt mệt mỏi nhưng tràn đầy hy vọng trong Trạm Y Tế, và trong đầu hắn, những kế hoạch lớn hơn bắt đầu hình thành, những kế hoạch không chỉ liên quan đến sức khỏe, mà còn đến miếng cơm manh áo, đến sự sống còn của cả một cộng đồng. Trạm y tế chỉ là một phần nhỏ trong bức tranh lớn mà hắn đang cố gắng vẽ nên, một bức tranh về sự hồi sinh từ đống tro tàn của một vương triều mục nát.
***
Sáng sớm hôm sau, trời đã tạnh mưa, không khí trong lành và se lạnh. Ánh nắng ban mai màu vàng nhạt len lỏi qua khe cửa sổ bằng giấy dầu, hắt lên nền đất nện sạch sẽ của căn nhà đơn sơ nhưng ấm cúng của Lâm Dịch. Mùi khói bếp từ nhà Lâm mẫu đã bay vào, hòa lẫn với mùi đất ẩm và cỏ dại sau mưa, tạo nên một cảm giác an lành hiếm có. Trong căn nhà ấy, Lâm Dịch cùng Bạch Vân Nhi và Lão Hồ đang ngồi quanh một chiếc bàn trà cũ kỹ. Trên bàn là một tấm bản đồ thô sơ của vùng đất này, được Lâm Dịch tự tay vẽ lại dựa trên trí nhớ và thông tin thu thập được, chỉ rõ những con đường mòn, những cánh đồng, và cả những khu vực bị ảnh hưởng nặng nề bởi cuộc chiến vừa qua.
Lâm Dịch lướt ngón tay gầy gò trên tấm bản đồ, dừng lại ở những vùng đất khô cằn, những cánh đồng lúa bị phá hoại. Vẻ mệt mỏi vẫn hằn trên khuôn mặt thanh tú của hắn, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ kiên nghị và sự tính toán sắc bén. "Trạm Y Tế là bước đầu, nhưng dân chúng cần hơn thế." Giọng hắn trầm tĩnh, mang theo chút suy tư. "Họ cần hồi phục sức lao động, cần có niềm tin vào mùa màng sắp tới. Cuộc chiến với Trần Thị Gia Tộc, tuy đã thắng lợi, nhưng nó đã rút cạn sức lực của dân làng. Những cái chết, những thương tích, và đặc biệt là sự đình trệ sản xuất, đã đẩy họ đến bờ vực của sự kiệt quệ."
Bạch Vân Nhi gật đầu đồng tình, gương mặt trái xoan của nàng lộ rõ vẻ lo lắng nhưng đôi mắt lại vô cùng sắc sảo. Nàng đang cầm trên tay một cuốn sổ nhỏ, ghi chép cẩn thận. "Tài nguyên cạn kiệt, mùa vụ thất bát. Nếu chúng ta không hành động kịp thời, e rằng cái đói sẽ còn đáng sợ hơn cả quân địch." Nàng nói, giọng dứt khoát. "Dân chúng cần thời gian để gieo trồng lại, để hồi phục sức khỏe. Ngay cả những người không bị thương cũng đã quá sức lực với việc phòng thủ và xây dựng lại. Nếu chúng ta cứ thu thuế như cũ, hoặc bắt họ đi lao dịch, e rằng sẽ không ai còn đủ sức để đứng vững."
Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng hơi còng và mái tóc bạc phơ, chậm rãi vuốt chòm râu muối tiêu. Đôi mắt tinh anh của ông nheo lại, nhìn Lâm Dịch với vẻ tin tưởng tuyệt đối. "Giảm nhẹ gánh nặng cho dân. Đó là cách để giữ vững lòng người, cũng là cách để họ có sức mà tiếp tục sống." Ông dừng lại một chút, hớp một ngụm trà nóng, rồi tiếp tục. "Nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Giữ được lòng dân, dù có phải đối mặt với khó khăn lớn hơn, chúng ta vẫn có thể vượt qua. Nhưng giảm thế nào, miễn ra sao, cần có một kế sách rõ ràng, để tránh gây ra sự hỗn loạn hoặc sự bất mãn không đáng có." Lão Hồ, với kinh nghiệm sống và sự am hiểu sâu sắc về tâm lý dân làng, đã chạm đúng vào trọng tâm của vấn đề.
Lâm Dịch trầm tư, lắng nghe từng lời nói của hai người. Trong đầu hắn, 'Cẩm Nang Kế Sách' của một người hiện đại bắt đầu hoạt động. Hắn không chỉ nghĩ đến việc giảm thuế, mà còn nghĩ đến các chính sách kinh tế vĩ mô hơn, những bài học từ lịch sử về cách phục hồi một đất nước sau chiến tranh. Hắn biết rằng, việc giảm gánh nặng là điều kiện tiên quyết, nhưng cách thức thực hiện mới là mấu chốt. "Giảm thuế không đơn thuần là một hành động nhân từ," Lâm Dịch thì thầm, vừa nói ra suy nghĩ của mình, vừa tự trấn an bản thân. "Đó là một khoản đầu tư. Đầu tư vào sức lao động, vào niềm tin, vào tương lai của cộng đồng này. Một khi người dân có thể an tâm sản xuất, có của ăn của để, họ mới có thể tạo ra của cải, và khi đó, chúng ta mới có thể vững mạnh hơn."
Hắn nhấc cây bút lông lên, bắt đầu phác thảo những ý tưởng lên một mảnh giấy trắng. "Chúng ta không thể giảm thuế mãi mãi, và cũng không thể miễn lao dịch vô thời hạn. Điều đó sẽ làm suy yếu nguồn lực của chính chúng ta. Cái chúng ta cần là một chính sách có thời hạn, đủ để dân chúng hồi phục, nhưng cũng đủ để họ hiểu rằng đây là sự hỗ trợ, không phải là một sự mặc định." Hắn ngừng lại, nhìn sang Bạch Vân Nhi. "Vân Nhi, nàng có thể tính toán xem, với nguồn lực hiện có của chúng ta, chúng ta có thể giảm bao nhiêu phần trăm thuế vụ cho vụ mùa tới, và miễn lao dịch trong bao lâu mà vẫn duy trì được sự vận hành của làng?"
Bạch Vân Nhi lập tức cúi xuống cuốn sổ của mình, những ngón tay thon thả lướt trên giấy, tính toán nhanh chóng. Nàng không chỉ xem xét số lượng lương thực cần thiết cho dân quân và các dự án công cộng, mà còn tính đến lượng dự trữ cần có để đối phó với những biến cố bất ngờ. "Nếu giảm một nửa thuế vụ, chúng ta sẽ cần phải thắt chặt chi tiêu ở một số hạng mục. Còn về lao dịch, ba th��ng là con số hợp lý. Thời điểm này là lúc gieo hạt, sau đó là chăm sóc cây trồng. Ba tháng sẽ giúp họ có đủ thời gian để ổn định lại đất đai và sức khỏe, trước khi mùa thu hoạch đến." Nàng trả lời một cách rành mạch, không hề do dự.
Lão Hồ gật gù tán thành. "Ba tháng miễn lao dịch, và giảm một nửa thuế vụ. Đó là một gánh nặng lớn cho làng, nhưng sẽ là một sự cứu cánh cho dân chúng. Họ sẽ biết ơn. Và sự biết ơn đó, đôi khi, còn quý giá hơn vàng bạc." Ông nhìn Lâm Dịch, ánh mắt chứa đựng sự khâm phục. "Lâm Dịch, con đang đi đúng con đường. Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Giành được trái tim dân chúng, đó mới là điều quan trọng nhất."
Lâm Dịch trầm ngâm, ngón tay hắn gõ nhẹ lên mặt bàn. Hắn hiểu rằng, đây không chỉ là một quyết định về kinh tế hay chính trị, mà còn là một cuộc thử nghiệm về lòng tin. Liệu hắn có thể giữ vững lời hứa, liệu hắn có thể thực sự mang lại một cuộc sống tốt đẹp hơn cho những con người này, trong một thế giới đầy rẫy bất ổn và tàn khốc? Hắn nhớ lại lời nói của mình: "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Nhưng hắn lại cảm thấy mình nợ những người dân này một cơ hội để sống, một cơ hội để hy vọng.
"Vậy thì cứ theo đó mà làm." Lâm Dịch nói, giọng dứt khoát. Hắn gấp tấm bản đồ lại, ánh mắt kiên định nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đã xua đi những màn sương cuối cùng, hứa hẹn một ngày mới. "Chúng ta sẽ công bố quyết định này vào trưa nay. Càng sớm càng tốt, để dân chúng có thể an tâm bắt tay vào việc." Hắn đứng dậy, gánh nặng trách nhiệm trên vai dường như đã được hắn chấp nhận một cách trọn vẹn, không còn chút do dự nào. Hắn biết, đây chỉ là một trong vô vàn quyết định hắn sẽ phải đưa ra, và mỗi quyết định đều sẽ ảnh hưởng đến số phận của hàng trăm, hàng nghìn con người.
***
Đến giữa trưa, tại một khoảng sân rộng ở trung tâm làng, nơi thường diễn ra các cuộc họp cộng đồng và những buổi chợ phiên nhỏ, dân làng đã tập trung đông đủ. Không khí ban đầu có chút ồn ào, xôn xao, nhưng cũng xen lẫn vẻ mệt mỏi và lo âu. Những khuôn mặt khắc khổ vì thiếu ăn và lao động vất vả, những ánh mắt nhìn nhau đầy nghi ngại về tương lai, tất cả đều tạo nên một bức tranh xám xịt của sự kiệt quệ sau chiến tranh. Tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó xa xa cũng không át được tiếng xì xào bàn tán của người lớn về mùa màng thất bát, về nguy cơ đói kém. Mùi khói gỗ từ các bếp lửa mới nhóm, mùi đất tươi bị cày xới, và mùi cỏ dại thoang thoảng trong gió, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian đặc trưng của một làng quê nghèo khó đang cố gắng gượng dậy.
Trên một cái bục tạm bằng mấy khúc gỗ lớn kê lại, Lâm Dịch đứng đó, thân hình gầy gò của hắn nổi bật giữa đám đông. Bên cạnh hắn là Bạch Vân Nhi, trong bộ trang phục thương nhân lịch sự, nét mặt nàng vừa nghiêm nghị vừa đầy tự tin. Đứng phía sau là Vương Đại Trụ, vóc dáng vạm vỡ, khuôn mặt chất phác nhưng ánh mắt kiên định, và Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn, lanh lợi, luôn sẵn sàng làm theo mọi chỉ dẫn của Lâm Dịch. Lão Hồ ngồi phía dưới, trên một chiếc ghế nhỏ, gương mặt hiền từ nhưng đôi mắt tinh anh vẫn dõi theo từng cử chỉ của Lâm Dịch. Mọi ánh mắt, ban đầu là tò mò, sau đó là căng thẳng, đều đổ dồn về phía Lâm Dịch, chờ đợi lời nói của anh.
Lâm Dịch hắng giọng, tiếng nói của hắn, trầm ổn nhưng đầy dứt khoát, vang vọng khắp khoảng sân, dẹp tan những tiếng xì xào. "Hỡi bà con chòm xóm!" Hắn bắt đầu, giọng điệu không hề khoa trương, không hề hoa mỹ, mà chỉ đơn thuần là sự truyền đạt một quyết định quan trọng. "Cuộc chiến với Trần Thị Gia Tộc đã qua đi, nhưng vết thương nó để lại thì vẫn còn hằn sâu. Ta biết, tất cả bà con đều đã phải chịu đựng quá nhiều. Đất đai khô cằn, mùa màng thất bát, sức người kiệt quệ. Nhiều gia đình đã mất đi người thân, nhiều người đã bị thương tật. Dù chúng ta đã giành được chiến thắng, nhưng cái giá phải trả là không hề nhỏ."
Hắn dừng lại, quét ánh mắt qua từng khuôn mặt trong đám đông. Hắn thấy vẻ mệt mỏi, vẻ lo âu, nhưng cũng thấy cả chút hy vọng mong manh đang chực chờ bùng cháy. "Trạm Y Tế đã được lập ra để chữa trị vết thương thể xác. Nhưng vết thương trong lòng, và gánh nặng mưu sinh, thì cần những giải pháp khác." Lâm Dịch nói, giọng hắn chậm rãi, rõ ràng, từng lời từng chữ đều như đọng lại trong không khí. "Để bà con có thể an tâm sản xuất, để mầm sống không bị dập tắt, để mỗi gia đình có thể hồi phục, ta quyết định..."
Một sự im lặng chết chóc bao trùm toàn bộ khoảng sân. Dân chúng nín thở, chờ đợi. Họ không biết Lâm Dịch sẽ nói gì, nhưng trong thâm tâm, họ mong chờ một điều gì đó khác biệt, một điều gì đó có thể xoa dịu nỗi đau và gánh nặng mà họ đang mang.
"...Giảm một nửa thuế vụ cho vụ mùa tới! Và miễn toàn bộ lao dịch trong ba tháng!" Lâm Dịch công bố, giọng hắn tuy vẫn trầm ổn, nhưng mang theo một sức nặng, một sự khẳng định không thể lay chuyển.
Ban đầu, là một sự im lặng hoàn toàn, một sự ngỡ ngàng đến khó tin. Rồi, tiếng xì xào bắt đầu nổi lên, nhỏ bé, thì thầm, như những con sóng đầu tiên vỗ bờ. Nhanh chóng, những tiếng xì xào đó biến thành những tiếng bàn tán lớn hơn, rồi vỡ òa thành tiếng reo hò, tiếng vỗ tay, và cả những tiếng khóc nức nở của niềm vui sướng và sự giải tỏa. Tiếng reo hò vang vọng khắp khoảng sân, như xua đi những u ám đã bao trùm Thôn Làng Sơn Cước suốt thời gian qua.
Một số người dân, không kìm được cảm xúc, thậm chí quỳ sụp xuống đất, cố gắng dập đầu tỏ lòng biết ơn Lâm Dịch. Đại Nương Lý, với khuôn mặt phúc hậu nay tràn ngập nước mắt, cũng cố gắng quỳ xuống, nhưng được một người hàng xóm đỡ lấy. "Trời đất ơi, Lâm công tử! Cứu mạng chúng tôi rồi!" Nàng nghẹn ngào thốt lên, đôi bàn tay chai sạn run rẩy.
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, với vẻ mặt vừa mừng rỡ vừa tự hào, nhanh chóng duy trì trật tự. "Bà con hãy đứng dậy! Lâm công tử đã nói rồi, đây là việc nên làm!" Vương Đại Trụ nói to, giọng nói tuy cục cằn nhưng đầy nhiệt huyết. Trần Nhị Cẩu cũng nhanh nhẹn chạy đi dặn dò những người có trách nhiệm khác về việc ghi chép và thông báo rõ ràng đến từng hộ gia đình.
Bạch Vân Nhi, trong khi đó, vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng ánh mắt nàng không giấu được sự hài lòng. Nàng cúi xuống cuốn sổ của mình, ghi chép lại các chi tiết về chính sách, về thời hạn, về cách thức thực hiện. Nàng hiểu rằng, đây không chỉ là một lời hứa, mà là một cam kết, và cam kết này cần phải được thực hiện một cách minh bạch và công bằng nhất. Nàng cũng không khỏi thán phục sự nhạy bén và tầm nhìn của Lâm Dịch. Hắn không chỉ nhìn thấy khó khăn trước mắt, mà còn nhìn thấy cả những cơ hội để củng cố lòng dân, để tạo dựng một nền tảng vững chắc cho sự phát triển sau này.
Lâm Dịch đứng trên bục, nhìn những khuôn mặt rạng rỡ vì niềm hy vọng mới. Hắn cảm nhận được sự ấm áp của sự biết ơn, của niềm tin mà những con người này đang đặt vào hắn. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhủ, "nhưng lòng tin của dân chúng mới là thành trì vững chắc nhất." Hắn biết, quyết định này sẽ ảnh hưởng đến vận mệnh của cả cộng đồng, và gánh nặng trách nhiệm ấy đè nặng lên vai hắn. Nhưng hắn cũng hiểu rằng, trong thế giới loạn lạc này, để tồn tại và bảo vệ những người mình yêu quý, không thể chỉ dựa vào sức mạnh cá nhân, mà phải dựa vào sức mạnh của cả một tập thể đoàn kết. Chính sách này, không chỉ là giảm thuế, mà còn là một sợi dây vô hình thắt chặt lòng người, biến những con người mệt mỏi, tuyệt vọng thành một khối thống nhất, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu vàng cam ấm áp lên khắp Thôn Làng Sơn Cước. Ánh nắng chiều tà trải dài trên những cánh đồng, nơi mà chỉ vài ngày trước còn đầy vẻ hoang tàn, nay đã rộn ràng tiếng người. Tiếng cuốc đất lạch cạch xen lẫn tiếng nói cười, tiếng hô hào của những người nông dân, tạo nên một bản giao hưởng của sự hồi sinh. Mùi đất tươi mới cày xới, mùi cỏ dại bị dẫm đạp, và mùi khói bếp từ những ngôi nhà đã lên đèn, tất cả hòa quyện vào nhau, mang đến một cảm giác bình yên đến lạ lùng.
Dân làng, với gương mặt đã bớt đi vẻ u sầu, thay vào đó là sự hăng hái và niềm hy vọng mới, đang miệt mài làm việc. Người thì sửa sang lại bờ ruộng, người thì gieo những hạt giống đầu tiên xuống lòng đất. Họ làm việc không ngừng nghỉ, với một tinh thần phấn chấn chưa từng có. Đại Nương Lý, dù tuổi cao, vẫn đang cặm cụi vun luống rau nhỏ trước nhà mình. Đôi tay chai sạn của nàng thoăn thoắt nhổ cỏ, vun đất, đôi mắt tinh anh ánh lên niềm vui và sự biết ơn.
Lâm Dịch đứng trên một gò đất cao gần bìa làng, ngắm nhìn khung cảnh đó. Gió chiều mát lạnh thổi qua, làm lay động vạt áo thô sơ của hắn. Hắn cảm nhận được sự bình yên hiếm hoi này, một sự bình yên được đánh đổi bằng máu và nước mắt, bằng những quyết định khó khăn. Bên cạnh hắn, Bạch Vân Nhi cũng đang đứng đó, ánh mắt nàng dõi theo những người dân đang làm việc.
Đại Nương Lý, ngẩng đầu lên, thấy Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi, nở một nụ cười phúc hậu. Nàng chống tay đứng dậy, chậm rãi bước đến gần họ. "Nhờ ơn Lâm công tử, chúng tôi mới có thể thở phào nhẹ nhõm. Mấy năm nay chưa bao giờ thấy dân làng có tinh thần như vậy." Giọng nàng run run, chất chứa sự xúc động và lòng biết ơn sâu sắc. "Mọi người đều nói, Lâm công tử chính là phúc tinh của Thôn Làng Sơn Cước này."
Lâm Dịch khẽ lắc đầu, ánh mắt hắn nhìn ra xa xăm, về phía những ngọn núi mờ ảo phía chân trời. "Đây mới chỉ là khởi đầu, Đại Nương. Để giữ được sự bình yên này, chúng ta còn phải nỗ lực rất nhiều." Hắn nói, giọng trầm lắng. Trong lòng hắn, niềm vui vì sự hồi sinh của làng bị đan xen bởi nỗi lo lắng về những mối hiểm nguy đang rình rập. Hắn biết, Thẩm Đại Nhân sẽ không bao giờ bỏ qua dễ dàng thất bại ở đây. Hắn cũng biết, những "cơn bão lớn hơn" mà hắn đã nhắc đến trong buổi lễ tưởng niệm, đang ngày càng đến gần. Đại Hạ Vương Triều đang suy yếu rõ rệt, và những tin tức về chiến loạn ở biên giới, về các thế lực tu hành bắt đầu xuất hiện rõ ràng hơn, không chỉ còn là lời đồn.
"Dân chúng đã có niềm tin." Bạch Vân Nhi nói, giọng nàng dứt khoát, ánh mắt sắc sảo nhìn về phía Lâm Dịch. "Giờ là lúc chúng ta phải biến niềm tin đó thành sức mạnh thực sự. Biên giới vẫn chưa yên ổn, và Thẩm Đại Nhân chắc chắn sẽ không bỏ qua dễ dàng sự thất bại của hắn. Hắn ta là một người thù dai, và lại có thế lực. Chúng ta không thể lơ là." Nàng dừng lại, nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Về lương thực, chúng ta cần phải tích trữ đủ cho ít nhất một năm. Dân quân cần được huấn luyện kỹ càng hơn, không chỉ về cách cầm vũ khí mà còn về chiến thuật phòng thủ. Và quan trọng nhất, mạng lưới thông tin của chúng ta cần phải được mở rộng, vươn xa hơn nữa, để chúng ta có thể nắm bắt được mọi động thái của kẻ địch."
Lâm Dịch gật đầu, hắn hiểu rõ những gì Bạch Vân Nhi nói. Hắn đưa tay lên xoa cằm, trầm tư suy nghĩ. Cái cảm giác se lạnh của buổi chiều tà, kèm theo cơn gió nhẹ, khiến hắn cảm thấy rõ ràng hơn gánh nặng trên vai mình. Hắn không thể để những nụ cười, những niềm hy vọng vừa mới nhen nhóm trên khuôn mặt của dân làng bị dập tắt bởi một cuộc chiến tranh không báo trước. "Đúng vậy. Chúng ta cần phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất." Hắn nói, giọng kiên định. "Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu sẽ chịu trách nhiệm chính trong việc huấn luyện dân quân. Nàng và Lão Hồ sẽ giúp ta quản lý việc tích trữ lương thực và mở rộng mạng lưới thông tin. Đặc biệt, cần phải tìm hiểu kỹ hơn về tình hình ở Thành Thiên Phong, và cả những động thái của các thế lực mới nổi trong loạn lạc. Ta linh cảm, một cuộc chiến tranh giành quyền lực lớn hơn sẽ sớm bùng nổ sau khi vương triều sụp đổ."
Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu. Hắn hình dung về "Cổ Ngọc Phù" mà hắn đang sở hữu, về những lời đồn đại về "linh khí mỏng manh" của thế giới này. Những bí ẩn đó, hắn biết, sẽ dần được hé lộ khi cuộc chiến ngày càng khốc liệt. Nhưng trước mắt, ưu tiên hàng đầu vẫn là sinh tồn và bảo vệ cộng đồng này.
Lâm Dịch mở mắt, ánh mắt hắn trở nên sắc bén. Hắn nhìn lại cánh đồng đang hồi sinh, nhìn những người dân đang làm việc với niềm hy vọng mới. Hắn biết, đây là tất cả những gì hắn có, là tất cả những gì hắn cần bảo vệ. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, "nhưng ta sẽ cố gắng hết sức để tạo ra một chút công b���ng, một chút bình yên cho những người đã tin tưởng ta."
Ánh hoàng hôn dần lặn xuống, để lại một vệt đỏ rực cuối chân trời. Bóng tối bắt đầu bao trùm, nhưng trong lòng Lâm Dịch, một ngọn lửa kiên định vẫn cháy sáng. Hắn sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Hắn sẽ tiếp tục gieo mầm hy vọng, vun đắp niềm tin, và xây dựng một căn cứ vững chắc, đủ mạnh mẽ để đối mặt với bất kỳ cơn bão nào sắp đến. Con đường phía trước còn dài, đầy chông gai, nhưng hắn tin rằng, với tri thức và sự đoàn kết, họ sẽ vượt qua.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.