Lạc thế chi nhân - Chương 701: Hương Thảo Cứu Sinh: Trạm Y Tế Vùng Biên
Lâm Dịch siết chặt tay trên cuốn sách, quyết tâm được khắc sâu trong đáy mắt. Dù cho "cơn bão lớn hơn" có tàn khốc đến đâu, dù cho Đại Hạ Vương Triều có sụp đổ, Thôn Làng Sơn Cước này, dưới sự lãnh đạo của hắn, sẽ không dễ dàng gục ngã. Đây chỉ là khởi đầu của một hành trình đầy cam go, nhưng cũng là lời hứa sắt son của hắn với vùng đất này, với những con người đã đặt trọn niềm tin vào hắn.
***
Sáng sớm hôm sau, một màn sương mỏng còn vương vấn trên những ngọn núi xa, phủ lên Thôn Làng Sơn Cước một tấm màn ẩm ướt, se lạnh. Trời vừa hửng sáng, không khí đã mang theo hơi ẩm đặc trưng của vùng biên. Lâm Dịch bước ra khỏi nhà, hít một hơi thật sâu, cố xua đi sự mệt mỏi sau đêm dài trăn trở. Đêm qua, sau cuộc họp kín với những người cộng sự thân tín, hắn đã thức trắng để phác thảo các kế hoạch chi tiết, từ việc củng cố phòng thủ đến việc mở rộng mạng lưới thông tin, nhưng trong tâm trí hắn vẫn văng vẳng lời nhắc nhở của Lão Hồ về "gánh nặng của quyền lực" và những gương mặt xanh xao, mệt mỏi của dân làng mà hắn vô tình bắt gặp.
Hắn bước chậm rãi qua khu vực trung tâm làng. Tiếng gà gáy đã vọng lại từ phía xa, nhưng không còn rộn rã như mọi khi. Tiếng trẻ con chơi đùa cũng thưa thớt hơn, thay vào đó là tiếng ho khan vọng ra từ vài căn nhà gỗ. Mùi khói bếp đã bắt đầu lan tỏa, hòa quyện với mùi đất ẩm và mùi động vật trang trại quen thuộc, tạo nên một bức tranh bình dị đến nao lòng. Nhưng dưới cái vẻ bình dị ấy, một sự căng thẳng vô hình đang len lỏi. Những gương mặt dân làng mà hắn gặp trên đường đều mang vẻ xanh xao, mệt mỏi. Không ít người còn mang theo những vết sẹo cũ kỹ, chưa lành hẳn sau trận chiến với Trần Thị Gia Tộc, giờ đây lại tấy đỏ hoặc bưng mủ vì thiếu chăm sóc. Hắn nhìn thấy một người phụ nữ trẻ đang ôm đứa con nhỏ vào lòng, đứa bé ho không dứt, tiếng ho xé lòng khiến người mẹ lo lắng tột độ.
"Đại Nương Lý," Lâm Dịch dừng lại bên một người phụ nữ phúc hậu, mái tóc búi gọn, tay chân chai sạn vì lao động, đang đứng trước cửa nhà mình, ánh mắt đăm chiêu nhìn về phía con đường đất. "Tình hình sức khỏe của dân làng dạo này thế nào rồi ạ?"
Đại Nương Lý ngẩng đầu, đôi mắt trũng sâu lộ rõ vẻ lo âu. Bà nhìn hắn, thở dài một tiếng. "Ôi, Lâm Dịch à. Chú hỏi thì tôi cũng chẳng biết nói sao cho hết. Cái bệnh dịch hoành hành, nó cứ dai dẳng không dứt. Người lớn thì sốt rét, ho hen, trẻ con thì yếu ớt, xanh xao. Lại thêm mấy vết thương cũ không lành sau cái đợt loạn lạc vừa rồi, giờ nó cứ hành hạ, đau nhức. Hồ Gia Gia thì một mình không xuể, ông ấy đã già rồi, làm sao lo hết cho cả làng được. Thuốc men thì thiếu thốn, toàn là mấy loại thảo dược hái lượm trong rừng, có bệnh thì may ra hợp thuốc, không thì cũng đành chịu. Khổ quá, chú ơi!" Bà vừa nói vừa lắc đầu, khuôn mặt nhăn nheo hằn lên nỗi tuyệt vọng.
Lâm Dịch lắng nghe, nét mặt trầm tư, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng gương mặt mệt mỏi của dân làng lướt qua. Hắn biết, Đại Nương Lý không hề nói quá. Trong thế giới hiện đại của hắn, một trận cảm cúm thông thường cũng có thể được chữa khỏi dễ dàng với vài viên thuốc. Nhưng ở đây, dù là một vết xước nhỏ hay một cơn sốt nhẹ cũng có thể trở thành án tử. Hệ thống y tế cơ bản cũng không có, dân chúng chỉ biết trông chờ vào trời và kinh nghiệm ít ỏi của Hồ Gia Gia. Hắn nhớ lại những lời hắn đã nói trong cuộc họp tối qua, về việc bảo vệ sự sống, bảo vệ nền văn minh. Sinh tồn không chỉ là chiến đấu với kẻ thù bên ngoài, mà còn là chống lại bệnh tật, đói nghèo, và sự vô tri.
"Đây là vấn đề cấp bách nhất bây giờ," hắn thầm nhủ trong lòng. "Chúng ta không thể xây dựng một căn cứ vững chắc nếu người dân cứ ốm yếu, bệnh tật. Một đội quân mạnh không thể xuất phát từ một cộng đồng bệnh hoạn. Việc bảo vệ sự sống phải bắt đầu từ việc chăm sóc sức khỏe. Phải làm gì đó, và phải làm ngay lập tức." Hắn chợt cảm thấy một gánh nặng mới đè lên vai, không phải gánh nặng của quyền lực hay trách nhiệm chiến tranh, mà là gánh nặng của sinh mạng con người. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng tri thức y học của hắn lại quá hạn hẹp, chỉ dừng lại ở những khái niệm vệ sinh cơ bản và một chút kiến thức về thảo dược từ cuốn "Thần Nông Bách Thảo Phổ" mà hắn đã vô tình thu được. Dù vậy, hắn phải bắt đầu từ những gì mình có. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, "và công bằng cũng không tự nhiên đến. Phải tự tay giành lấy, từng chút một."
***
Buổi trưa cùng ngày, ánh nắng nhẹ trải vàng trên những mái nhà tranh, gió mát thổi qua những tán cây cổ thụ, mang theo chút hương hoa dại. Bầu trời trong xanh không một gợn mây, đối lập hoàn toàn với nỗi lo âu đang ngự trị trong tâm trí Lâm Dịch. Hắn cùng Bạch Vân Nhi đến nhà Hồ Gia Gia. Căn nhà nhỏ của vị lang y nằm khuất sau một hàng tre, chất đầy các loại thảo dược khô được treo lủng lẳng trên xà nhà, tỏa ra một mùi nồng đậm đặc trưng của thuốc bắc. Vài bệnh nhân đang ngồi chờ bên ngoài, gương mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy hy vọng.
Bên trong, Hồ Gia Gia, với mái tóc bạc phơ và dáng người nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn, đang cúi mình kiểm tra một cái chân bị thương sưng tấy của một người đàn ông trung niên. Ông cẩn thận tháo băng, dùng nước ấm rửa vết thương rồi bôi một loại cao thuốc màu xanh lục. Đôi mắt ông, dù đã có tuổi, vẫn toát lên vẻ từ bi và kinh nghiệm.
"Hồ Gia Gia," Lâm Dịch lên tiếng, giọng nói trầm ổn, thu hút sự chú ý của vị lang y. Hồ Gia Gia ngẩng đầu, thấy Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi, ông khẽ gật đầu chào.
"Lâm Dịch, Vân Nhi, hai đứa đến có việc gì không?" Ông hỏi, giọng nói hiền từ, nhưng vẫn còn chút mệt mỏi.
Lâm Dịch bước lại gần hơn, ánh mắt quét qua những loại thảo dược được phân loại cẩn thận trên kệ. "Gia Gia, con có một ý tưởng." Hắn nói, giọng điệu dứt khoát. "Con thấy dân làng đang gặp khó khăn về bệnh tật và thương tích. Một mình Gia Gia không thể lo xuể. Chúng ta có thể lập một trạm y tế tạm thời, tập trung nguồn lực để chữa trị cho dân làng. Có như vậy, những người bệnh mới có cơ hội được chăm sóc tốt hơn, và những vết thương nhỏ cũng không biến thành đại họa."
Hồ Gia Gia nghe vậy, ban đầu cau mày, sau đó ánh mắt tinh anh nheo lại dưới ánh nến, lộ rõ vẻ hoài nghi. "Lâm Dịch à, ý tưởng của con rất hay, ta cũng đã nghĩ đến từ lâu rồi. Nhưng... người đâu? Thuốc đâu? Ta một thân già này, sức lực có hạn, lại không có ai giúp đỡ đáng kể. Thảo dược thì cũng chỉ có hạn, không phải lúc nào cũng tìm được loại cần thiết. Chúng ta không phải là một đại gia tộc có thể nuôi dưỡng nhiều lang y, cũng không phải là một thành trấn có cửa hàng thuốc lớn." Giọng ông chứa đựng sự bất lực.
Lâm Dịch không nao núng. Hắn hiểu nỗi lo của Hồ Gia Gia. "Con sẽ giúp Gia Gia tổ chức, phân công người. Chúng ta sẽ kêu gọi những người khỏe mạnh, có chút kiến thức về thảo dược hoặc có thể phụ giúp việc rửa vết thương, sắc thuốc, làm vệ sinh. Con cũng sẽ tìm kiếm thêm thảo dược. Con có thể dùng 'Thần Nông Bách Thảo Phổ' để nhận biết thêm những cây thuốc quý hiếm và hiệu quả hơn mà trước đây chúng ta có thể đã bỏ qua." Hắn nhấn mạnh vào cuốn sách cổ mà hắn đã học được rất nhiều.
Bạch Vân Nhi, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, giờ lên tiếng, giọng nói rõ ràng, dứt khoát. Nàng lấy ra một cuộn giấy da và một cây bút lông từ trong tay áo. "Chúng ta có thể lập danh sách tình nguyện viên, phân chia công việc rõ ràng. Tôi sẽ giúp quản lý các công việc hành chính, ghi chép bệnh án, và sắp xếp việc phân phát thuốc men. Chúng ta cần một hệ thống có tổ chức để vận hành hiệu quả nhất." Nàng không chỉ đưa ra ý tưởng mà còn đưa ra giải pháp cụ thể, thể hiện sự thực tế và khả năng tổ chức của mình.
Hồ Gia Gia nhìn Lâm Dịch rồi lại nhìn Bạch Vân Nhi, ánh mắt từ từ sáng lên. Ông không phải là người bảo thủ, chỉ là bị giới hạn bởi hoàn cảnh. Bây giờ, với sự hỗ trợ của Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi, một tia hy vọng đã bùng lên. "Vậy... vậy thì tốt quá!" Ông nói, giọng run run vì xúc động. "Nếu có thể làm được như vậy, dân làng sẽ bớt khổ đi rất nhiều. Nhưng chúng ta sẽ lấy đâu ra chỗ để làm trạm y tế?"
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Con đã nghĩ đến rồi, Gia Gia. Có một khu nhà gỗ bỏ hoang ở rìa làng, từng là kho chứa cũ. Tuy hơi cũ kỹ nhưng rộng rãi, chỉ cần dọn dẹp và sửa sang lại là có thể dùng được." Hắn đã dự liệu trước mọi vấn đề và chuẩn bị sẵn giải pháp. Trong đầu hắn, một kế hoạch chi tiết đã dần hình thành, không chỉ là cứu chữa bệnh tật mà còn là đặt nền móng cho một hệ thống y tế sơ khai, một điều hoàn toàn xa lạ trong thế giới cổ đại này. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu, nhưng mỗi bước đi nhỏ đều là quan trọng. Đây là cách hắn bảo vệ những người hắn trân trọng, từng bước, từng chút một.
***
Chiều muộn ngày thứ nhất, ánh tà dương đổ bóng dài trên những mái nhà, nhuộm vàng cả Thôn Làng Sơn Cước. Không khí mát mẻ sau một ngày nắng ráo, nhưng sự tĩnh lặng bình thường của buổi chiều đã bị phá vỡ bởi những âm thanh hối hả. Một khu nhà gỗ bỏ hoang ở rìa làng, từng là kho chứa cũ của Trần Thị Gia Tộc trước đây, nay được chọn làm Trạm Y Tế Tạm Thời. Dưới sự chỉ huy hăng hái của Trần Nhị Cẩu và sự giám sát tỉ mỉ của Lâm Dịch, dân làng đang làm việc không ngừng nghỉ.
Tiếng búa đập, cưa xẻ gỗ vang lên liên hồi. Mùi gỗ mới hòa quyện với mùi mồ hôi và đất, tạo nên một không khí lao động khẩn trương. Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng và nhanh nhẹn, chạy qua chạy lại, hò hét chỉ đạo. "Nhanh tay lên anh em! Đại ca dặn phải làm thật nhanh, thật sạch! Ai có gỗ, có vải thì mang ra đây đóng góp! Ai có sức thì phụ khiêng vác, ai có tài thì sửa chữa! Đây là vì sức khỏe của chính chúng ta, của con cháu chúng ta đó!" Hắn nói, giọng sang sảng, đầy nhiệt huyết. Vóc dáng trung bình của hắn dường như không thể kìm nén được sự hăng hái.
Dân làng, từ những thanh niên trai tráng đến những người phụ nữ khỏe mạnh, đều tích cực tham gia. Người khiêng những tấm ván gỗ nặng, người lợp lại những mảnh mái tranh bị hỏng, người dùng chổi tre quét dọn bụi bẩn và mạng nhện đã bám đầy. Họ làm việc với một tinh thần đoàn kết đáng kinh ngạc, bởi họ hiểu rằng, đây là việc làm vì chính họ, vì cộng đồng của họ.
Lâm Dịch đi quanh kiểm tra từng góc, ánh mắt sắc bén của hắn không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào. Hắn không chỉ giám sát mà còn trực tiếp hướng dẫn. "Lưu ý giữ vệ sinh thật tốt, các vết bẩn phải được cạo rửa sạch sẽ. Nước phải đun sôi trước khi dùng để rửa vết thương hoặc pha thuốc. Tuyệt đối không dùng nước lã chưa đun sôi!" Hắn nhắc nhở từng người, đặc biệt là những người phụ trách khu vực chuẩn bị dụng cụ và vệ sinh. Hắn biết, những kiến thức vệ sinh cơ bản này là điều cốt lõi để ngăn ngừa bệnh tật lây lan, một khái niệm mà người dân nơi đây hoàn toàn không biết đến.
Trong lòng Lâm Dịch, một cảm giác vừa hài lòng vừa nặng trĩu. "Đây là bước đầu tiên trong việc tạo dựng một hệ thống y tế công cộng," hắn thầm nhủ. "Hy vọng nó sẽ đủ để đối phó với tình hình hiện tại. Chúng ta không thể đợi chính quyền Đại Hạ Vương Triều xuống tay. Họ đã quá suy yếu, quá mục ruỗng để quan tâm đến sinh mạng của dân thường ở vùng biên này." Hắn nhìn những bàn tay chai sạn đang hăng hái làm việc, nhìn những gương mặt lấm lem mồ hôi nhưng tràn đầy hy vọng, và cảm thấy một niềm tin vững chắc. Anh không phải là một vị thần, nhưng anh có tri thức và khả năng tổ chức để thay đổi cuộc sống của họ. "Chỉ cần mọi người cùng đồng lòng, chúng ta có thể làm được nhiều hơn những gì chúng ta nghĩ."
Sáng ngày thứ hai, công việc sửa chữa và dọn dẹp đã gần như hoàn tất. Không khí mát mẻ, trong lành của buổi sáng sớm bao trùm khắp làng. Khu nhà gỗ bỏ hoang giờ đây đã biến thành một trạm y tế tạm thời, tuy còn sơ sài nhưng sạch sẽ và ngăn nắp. Những chiếc giường đơn giản được dựng lên từ những tấm ván gỗ, khu vực được phân chia rõ ràng thành nơi khám bệnh, nơi sắc thuốc, và nơi nghỉ ngơi cho bệnh nhân nặng. Mọi thứ diễn ra nhanh chóng và hiệu quả, minh chứng cho khả năng tổ chức và tầm ảnh hưởng của Lâm Dịch. Trần Nhị Cẩu thở phào nhẹ nhõm, gương mặt rạng rỡ. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Đã xong rồi, Đại ca!" Hắn hô vang, đầy tự hào về thành quả của mình và dân làng. Lâm Dịch khẽ gật đầu, một nụ cười hiếm hoi nở trên môi hắn, nhưng trong đáy mắt vẫn còn ẩn chứa sự lo lắng về những thách thức phía trước.
***
Trời âm u, có chút mưa bụi lất phất bay trong không khí ẩm ướt và lạnh của buổi sáng ngày thứ hai sau khi bắt đầu xây dựng. Trạm Y Tế Tạm Thời, dù mới chỉ hoạt động được vài giờ, đã tấp nập người ra vào. Tiếng ho khan và rên rỉ của bệnh nhân, dù đã được tiết chế, vẫn len lỏi trong không gian, hòa quyện với mùi thuốc bắc nồng đậm đặc trưng, tạo nên một bầu không khí vừa khẩn trương vừa nặng nề. Ánh nến leo lét trong trạm y tế tạm thời, yếu ớt chống lại sự u ám của thời tiết bên ngoài, hắt lên những bóng hình hối hả của những người đang làm việc.
Hồ Gia Gia, với gương mặt hốc hác vì thiếu ngủ nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ kiên cường, đang bận rộn khám chữa bệnh. Ông cẩn thận sờ trán một đứa trẻ đang sốt cao, lắng nghe tiếng ho khù khụ của nó. Bên cạnh ông là vài phụ tá, những người dân làng có chút kiến thức về thảo dược hoặc được Lâm Dịch hướng dẫn nhanh về các kỹ năng vệ sinh cơ bản, đang giúp ông sắc thuốc, rửa vết thương. Dân làng xếp hàng dài bên ngoài, gương mặt đầy lo âu và hy vọng, kiên nhẫn chờ đợi đến lượt mình. Sự lạnh lẽo của buổi sáng sớm và cơn mưa bụi càng làm tăng thêm vẻ thê lương, nhưng cũng không làm giảm đi quyết tâm của mọi người.
"Cứu được một người là quý một người! Lâm Dịch, may mà có con!" Hồ Gia Gia nói, giọng khàn đặc vì mệt mỏi, khi Lâm Dịch bước đến gần. Ông vừa đặt một viên thuốc hạ sốt vào miệng đứa trẻ, hơi thở của nó dần đều hơn, không còn thoi thóp như trước. Ông nhìn Lâm Dịch, ánh mắt chứa chan sự biết ơn. "Trước đây ta chỉ có thể bó tay nhìn nhiều người ra đi vì những căn bệnh cỏn con. Giờ đây, ít nhất, chúng ta đã có thể làm được điều gì đó."
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt vẫn quét qua từng bệnh nhân, từng khuôn mặt mệt mỏi. "Gia Gia cứ yên tâm chữa trị, con sẽ lo liệu nguồn thuốc men và đảm bảo mọi thứ vận hành trôi chảy. Bạch Vân Nhi sẽ giúp đỡ việc quản lý, Trần Nhị Cẩu sẽ lo việc hậu cần và bảo vệ." Hắn nói, giọng điệu trầm tĩnh nhưng đầy quyết đoán. Trong lòng hắn, một cảm giác nhẹ nhõm len lỏi, nhưng cũng nhanh chóng bị thay thế bằng nỗi lo lắng. "Chỉ là khởi đầu. Con đường còn dài lắm." Hắn biết, một trạm y tế tạm thời như thế này chỉ là một giải pháp tình thế, không phải là một hệ thống y tế hoàn chỉnh. Hắn cần nhiều hơn thế để bảo vệ dân làng khỏi những bệnh dịch có thể bùng phát bất cứ lúc nào. Sự yếu kém của Đại Hạ Vương Triều thể hiện rõ nhất qua việc thiếu vắng hoàn toàn các cơ sở y tế công cộng ở những vùng xa xôi như Thôn Làng Sơn Cước.
Một người mẹ trẻ, ôm đứa con đã hạ sốt vào lòng, nước mắt lưng tròng, bước đến trước mặt Lâm Dịch và Hồ Gia Gia. "Đa tạ Lâm công tử, đa tạ Hồ Gia Gia! Con ta được cứu rồi!" Nàng quỳ sụp xuống, cố gắng dập đầu tạ ơn. Lâm Dịch vội vàng đỡ nàng dậy. "Không cần đa lễ, đây là việc nên làm." Hắn nói, ánh mắt nhìn thẳng vào người mẹ, một tia hy vọng mới đã nhóm lên trong đôi mắt mệt mỏi của nàng. Sự ấm áp của sự đoàn kết và lòng biết ơn ấy đã xua tan đi một phần sự lạnh lẽo của buổi sáng, và sưởi ấm trái tim Lâm Dịch.
Bạch Vân Nhi, trong bộ trang phục thương nhân lịch sự nhưng không kém phần thanh thoát, đang ghi chép cẩn thận vào một cuốn sổ da. Nàng không chỉ quản lý việc phân phát thuốc mà còn hướng dẫn người nhà bệnh nhân cách vệ sinh cơ bản, cách chăm sóc người bệnh. Nàng liếc nhìn Lâm Dịch, ánh mắt thông minh và sắc sảo của nàng như muốn nói: "Chúng ta đang làm đúng." Trong đầu nàng, việc xây dựng hệ thống y tế này không chỉ là cứu người, mà còn là một phần quan trọng trong việc củng cố quyền lực phi chính thức của Lâm Dịch, biến Thôn Làng Sơn Cước thành một hình mẫu về sự tự chủ và tiến bộ.
Lâm Dịch khẽ hít một hơi sâu, mùi thuốc bắc nồng đậm xộc vào cánh mũi. Hắn nhìn ra ngoài cửa, nơi mưa bụi vẫn đang rơi, làm mờ đi những ngọn núi xa xăm. Hắn biết, việc hắn đang làm không chỉ là chữa bệnh, mà là gieo mầm cho một tương lai khác, một tương lai mà tri thức và sự quan tâm đến con người được đặt lên hàng đầu. Đây là lúc để chứng minh rằng, một người không có thiên phú tu luyện, không có bàn tay vàng, vẫn có thể tạo nên sự khác biệt lớn lao. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, "và để sinh tồn, chúng ta phải mạnh mẽ hơn, cả về thể chất lẫn tinh thần. Việc này, chỉ là bước khởi đầu." Hắn siết chặt tay, quyết tâm được khắc sâu trong đáy mắt. Một cuộc chiến không tiếng súng đang diễn ra, và hắn, Lâm Dịch, sẽ không bao giờ bỏ cuộc.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.