Lạc thế chi nhân - Chương 700: Nén Nhang Tưởng Niệm: Lời Hứa Với Vùng Đất
Tiếng tố cáo của dân chúng vẫn còn vang vọng đâu đó trong tâm trí Lâm Dịch, dù Thẩm Quản Sự đã lùi vào bóng tối của sự thất bại, khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy bị vò nát. Hắn đã không cần đến một binh một lính, không đổ một giọt máu, mà vẫn vô hiệu hóa kẻ thù, biến hắn ta thành tấm gương cảnh báo cho những ai còn ôm mộng phá hoại. Lời nói của Lão Hồ vẫn còn văng vẳng bên tai: "Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Lâm Đại nhân đã chứng minh rằng, tri thức và mưu lược có thể còn mạnh hơn cả đao kiếm." Lâm Dịch hiểu, đó chỉ là một chiến thắng nhỏ, một trận chiến không tiếng súng đã kết thúc, nhưng sự mong manh của trật tự mới mà hắn đang cố gắng xây dựng vẫn còn đó. Đại Hạ Vương Triều đã quá suy yếu, không còn khả năng can thiệp hay quản lý những vấn đề nhỏ nhặt ở các địa phương, và điều đó càng đặt nặng gánh trách nhiệm lên vai hắn. Hắn không phải hoàng đế, không phải tiên nhân, nhưng hắn là ngọn hải đăng của họ, và chính điều đó, trong thời loạn lạc này, lại là thứ sức mạnh đáng sợ nhất.
Bình minh hé rạng, rải những tia nắng đầu tiên xuống Thôn Làng Sơn Cước, xua đi màn sương mỏng còn vương trên những mái nhà tranh. Không khí buổi sáng se lạnh nhưng trong lành, mang theo mùi đất ẩm, mùi khói bếp vương vấn từ những ngôi nhà đang chuẩn bị bữa ăn sớm, và cả tiếng gà gáy, tiếng chó sủa lanh lảnh từ xa. Hôm nay không phải là một ngày bình thường. Tại một khu đất trống vừa được dọn dẹp kỹ lưỡng, ngay giữa trung tâm thôn, một sự trang nghiêm lạ thường đang bao trùm. Đó là nơi người dân chuẩn bị dựng một đài tưởng niệm đơn giản, nhưng chứa đựng tất cả sự thành kính và biết ơn của họ.
Lâm Dịch đứng từ một khoảng cách vừa phải, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại lướt qua từng gương mặt, t��ng hành động của dân làng. Thân hình hắn vẫn còn gầy gò, hơi xanh xao, dấu vết của những tháng ngày thiếu ăn và lao động vất vả vẫn còn hằn rõ. Mái tóc đen bù xù được buộc đơn giản, vài sợi lòa xòa trước trán. Hắn mặc một bộ trang phục thô sơ, vá víu, nhưng khí chất trầm tĩnh và uy nghiêm của một người lãnh đạo đã dần hiện rõ. Tâm trí hắn không ngừng suy tư. Mỗi phiến đá được dân làng cẩn thận khiêng đến, mỗi cành hoa dại được hái từ bìa rừng, đều như một lời nhắc nhở không ngừng về cái giá của sự bình yên. Hòa bình không tự đến, và nó cũng phải trả giá, bằng xương máu, bằng nước mắt, bằng những mất mát không thể bù đắp.
Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, đang hăng hái đốc thúc mọi người. Hắn mặc bộ quần áo vải thô, mồ hôi lấm tấm trên trán nhưng nụ cười vẫn thường trực. "Các vị cứ đặt đá ngay ngắn vào đây! Đại ca dặn phải thật tươm tất, không thể qua loa được. Đây là lòng thành của chúng ta, dành cho những người đã hy sinh vì th��n làng, vì mảnh đất này!" Giọng hắn to và rõ ràng, mang theo sự nhiệt tình đặc trưng. Một ông lão tay run run đặt phiến đá xuống, nghe vậy liền gật đầu lia lịa, ánh mắt chứa đầy sự cảm kích.
Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch một cái đầu, khuôn mặt chất phác với vết sẹo nhỏ trên má, cũng đang cùng một nhóm người khiêng một tảng đá lớn. Hắn mặc trang phục lao động của nông dân, những bắp thịt cuồn cuộn dưới lớp áo vải đã sờn. Hắn gật đầu tán thành lời của Trần Nhị Cẩu, giọng hơi cục cằn nhưng đầy kiên định: "Phải, đây là lời hứa của chúng ta với những người đã ngã xuống, với vùng đất này. Chúng ta không thể quên họ." Hắn đặt tảng đá xuống vị trí đã định, bụi đất bay lên mù mịt, nhưng không ai bận tâm. Tất cả đều tập trung vào công việc, vào ý nghĩa thiêng liêng của những gì họ đang làm. Mùi đất mới trộn lẫn với mùi cỏ dại bị giẫm nát, tạo nên một thứ hương vị rất riêng của sự khởi đầu, của sự hồi sinh.
Lâm Dịch khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. H��n hình dung lại những khuôn mặt đã khuất, những người đã gục ngã dưới tay Trần Thị Gia Tộc, những nạn nhân của nạn đói và bệnh tật trong thời kỳ hỗn loạn, cả những người đã bị Thẩm Quản Sự bóc lột đến kiệt quệ sức lực. "Mỗi phiến đá này là một lời nhắc nhở," hắn thầm nhủ. "Hòa bình không tự đến, và nó cũng phải trả giá." Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai hắn. Hắn biết, công việc dọn dẹp Thẩm Quản Sự chỉ là một bước khởi đầu. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến giành lấy sự sống còn cho cả cộng đồng này, vẫn còn ở phía trước. Niềm tin của dân chúng, ánh mắt họ nhìn hắn với tất cả hy vọng và sự tin tưởng, chính là động lực lớn nhất, nhưng đồng thời cũng là áp lực lớn nhất. Hắn không thể để họ thất vọng. Hắn phải kiên cường, phải tìm ra con đường sống cho tất cả. Tiếng trẻ con chơi đùa xa xa, tiếng gà gáy, tiếng lợn ụt ịt, tất cả những âm thanh bình dị ấy bỗng trở nên quý giá vô cùng trong tâm trí hắn. Đó là những gì hắn đang cố gắng bảo vệ.
***
Khi mặt trời lên cao, rải những tia nắng chói chang xuống Thôn Làng Sơn Cước, buổi lễ tưởng niệm bắt đầu. Nắng gắt, nhưng một cơn gió nhẹ thoảng qua, mang theo hơi mát từ những ngọn núi xa xăm, làm dịu đi cái oi ả của giữa trưa. Dân làng đã tề tựu đông đủ, tất cả đều mặc những bộ trang phục tươm tất nhất có thể, dù vẫn là vải thô sơ, vá víu. Họ đứng trang nghiêm trước đài tưởng niệm, giờ đây đã hoàn thành. Một đài đá đơn giản, nhưng được trang trí bằng những vòng hoa dại đủ màu sắc, những nén hương trầm được cắm thẳng tắp, khói trắng lãng đãng bay lên, hòa quyện với mùi đất và hương hoa, tạo nên một không khí vừa trang trọng vừa gần gũi. Tiếng rì rầm trò chuyện đã lắng xuống, thay vào đó là sự im lặng đầy kính cẩn.
Lâm Dịch bước lên vị trí trung tâm, trước đài tưởng niệm. Hắn vẫn gầy, nhưng dáng đứng thẳng tắp, ánh mắt kiên định. Bên cạnh hắn là gia đình: Lâm phụ, lão nông chất phác, da rám nắng, tay chân thô ráp, nhưng ánh mắt hiền lành luôn dõi theo con trai với niềm tự hào không thể che giấu. Lâm mẫu, người phụ nữ lam lũ v���i dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian, giờ đây đôi mắt bà hoe đỏ, thỉnh thoảng lại dùng vạt áo chấm nhẹ khóe mắt. Bà tựa vào Lâm phụ, miệng khẽ lẩm bẩm, "Con ta... đã trưởng thành rồi." Một lời nói nhỏ, nhưng chứa đựng tất cả tình yêu thương và sự lo lắng của một người mẹ. Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé nhỏ nhắn, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu nhưng hơi gầy gò, đứng nép vào mẹ, đôi mắt to tròn, ngây thơ nhìn chằm chằm vào những nén hương đang cháy, cảm nhận được không khí trang nghiêm đang bao trùm.
Xa hơn một chút, Bạch Vân Nhi đứng đó, vóc dáng thon thả, cử chỉ thanh thoát. Nàng mặc bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo nhưng không kém phần quý phái, đôi mắt thông minh, sắc sảo quan sát toàn bộ khung cảnh, ánh mắt thỉnh thoảng lại hướng về Lâm Dịch, một sự ủng hộ thầm lặng nhưng vững chắc. Lão Hồ, thân hình gầy gò, lưng còng, tóc bạc phơ, đứng phía sau đám đông một chút, đôi mắt tinh anh nheo lại, quan sát mọi thứ với một sự thấu đáo hiếm có. Ông khẽ thì thầm với Bạch Vân Nhi, đủ để nàng nghe thấy: "Lâm Dịch đã tìm thấy con đường của mình. Hắn có thể mang lại hy vọng thật sự." Nàng khẽ gật đầu, đồng tình.
Lâm Dịch hít một hơi sâu, giọng nói trầm ấm nhưng đầy sức nặng, vang vọng khắp khoảng sân tĩnh lặng. "Kính thưa các vị trưởng bối, huynh đệ, tỷ muội, và các cháu nhỏ của Thôn Làng Sơn Cước." Hắn dừng lại một chút, để lời nói thấm vào lòng người. "Chúng ta tụ họp nơi đây không phải để than khóc cho những mất mát đã qua, mà là để tưởng nhớ công lao của những người đã nằm xuống... và để hứa." Ánh mắt hắn lướt qua từng khuôn mặt, từ những ông bà lão nếp nhăn đầy trán đến những đứa trẻ thơ ngây đang nép vào lòng cha mẹ. "Để hứa rằng sự hy sinh của họ không vô nghĩa, hứa với vùng đất này rằng chúng ta sẽ bảo vệ nó, bảo vệ tương lai của chúng ta."
Từng lời nói của Lâm Dịch như chạm đến tận đáy lòng những người dân đã trải qua bao nhiêu gian khổ. Họ nhớ về những người thân đã mất trong cuộc đối đầu tàn khốc với Trần Thị Gia Tộc, những đêm dài đói kém, bệnh tật hoành hành, hay những ngày tháng bị Thẩm Quản Sự và tay chân của hắn bóc lột không thương tiếc. Những ký ức đau buồn ùa về, khiến nhiều người không kìm được nước mắt, nhưng trong ánh mắt họ không chỉ có sự đau khổ, mà còn có sự kiên cường và niềm tin mãnh liệt.
"Chúng ta đã cùng nhau vượt qua những đêm đen tăm tối nhất," Lâm Dịch tiếp tục, giọng hắn trầm hơn, nhưng vẫn đầy nội lực. "Chúng ta đã phải trả một cái giá quá đắt để có được sự bình yên tạm thời này. Mỗi nén hương mà các vị thắp lên hôm nay không chỉ là để gửi gắm lời cầu nguyện đến linh hồn người đã khuất, mà còn là lời thề của chính chúng ta. Lời thề sẽ không bao giờ để những bi kịch ấy lặp lại. Lời thề sẽ xây dựng một cuộc sống tốt đẹp hơn, công bằng hơn, nơi mà mỗi hạt giống gieo xuống sẽ nảy mầm, mỗi giọt mồ hôi đổ ra sẽ được đền đáp xứng đáng."
Hắn giơ tay về phía những cánh đồng xanh mướt đang vươn mình sau đợt khôi phục nông nghiệp. "Mảnh đất này đã nuôi dưỡng chúng ta, và giờ đây, chúng ta phải nuôi dưỡng lại nó, bảo vệ nó. Không chỉ bằng sức lao động, mà còn bằng ý chí, bằng sự đoàn kết. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng lòng người, sự kiên cường của chúng ta mới là nền tảng vững chắc nhất. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng chúng ta có quyền tự tay tạo ra công bằng cho chính mình, cho những thế hệ mai sau."
Lâm Dịch kết thúc bài điếu văn, cúi đầu thật sâu trước đài tưởng niệm. Dân làng, như được truyền thêm sức mạnh, cũng đồng loạt cúi đầu. Khói hương bay lượn, mang theo những lời nguyện cầu, những lời hứa thầm kín của cả một cộng đồng. Một sự đồng thuận sâu sắc, không cần lời nói, đã lan tỏa trong không khí. Những giọt nước mắt lăn dài trên má những người phụ nữ, nhưng ánh mắt họ đã chứa đựng một ngọn lửa mới. Niềm tin vào Lâm Dịch, vào tương lai của thôn làng, đã được củng cố vững chắc hơn bao giờ hết.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây. Những tia nắng cuối cùng yếu ớt lướt qua những mái nhà tranh, rồi nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Không khí dịu mát hơn, mang theo hơi sương và mùi hương thoang thoảng của hoa đêm. Trong gian nhà chính của Lâm Dịch, ánh nến lung linh trên bàn, chiếu rọi những gương mặt nghiêm túc của những người đang tề tựu. Sau buổi lễ tưởng niệm đầy trang trọng và cảm xúc, đây là lúc họ trở về với thực tại khắc nghiệt, đối mặt với những thách thức đang chờ đợi.
Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, thân hình gầy gò hơi ngả về phía trước. Trên bàn, bên cạnh tách trà thảo mộc còn bốc khói, là cuốn 'Cẩm Nang Kế Sách' đã sờn cũ, như một biểu tượng cho tri thức và mưu lược mà hắn luôn dựa vào. Hắn lướt tay trên bìa sách, ánh mắt đầy quyết tâm nhưng cũng ẩn chứa sự lo âu sâu sắc. Buổi lễ hôm nay đã củng cố lòng người, thắt chặt sự đoàn kết, nhưng đối với Lâm Dịch, đó chỉ là một bước đệm nhỏ. Hắn biết, cuộc chiến với Trần Thị Gia Tộc chỉ là khởi đầu, một cuộc đối đầu cục bộ. "Buổi lễ hôm nay đã củng cố lòng người, nhưng cuộc chiến với Trần Thị Gia Tộc chỉ là khởi đầu," hắn trầm giọng, phá vỡ sự im lặng. "Chúng ta ph���i mạnh hơn nữa, chuẩn bị cho những cơn bão lớn hơn đang đến."
Bạch Vân Nhi, vẻ mặt vẫn thanh thoát nhưng đôi mắt thông minh lại ánh lên vẻ nghiêm nghị, khẽ gật đầu. Nàng không nói nhiều, nhưng mỗi lời nàng thốt ra đều mang trọng lượng và sự sắc bén của một người có tầm nhìn chiến lược. "Chúng ta cần tăng cường quân bị, Lâm Dịch," nàng nói, giọng rõ ràng, dứt khoát. "Không chỉ là vũ khí và quân số, mà còn là huấn luyện, là kỷ luật. Và cũng phải củng cố mạng lưới thông tin ở bên ngoài. Không thể để bị động. Tình hình Đại Hạ Vương Triều ngày càng suy yếu rõ rệt, các thế lực tu hành bắt đầu lộ diện nhiều hơn, không còn chỉ là lời đồn nữa. Chúng ta cần biết rõ ai là bạn, ai là thù, và những bí ẩn về 'linh khí mỏng manh' mà Lão Hồ từng nhắc đến liệu có liên quan gì đến những gì đang diễn ra." Nàng khẽ liếc nhìn Lão Hồ, người đang lắng nghe một cách chăm chú.
Lão Hồ gật đầu chậm rãi, đôi mắt tinh anh nheo lại dưới ánh nến. "Vân Nhi nói đúng. Dân chúng đã đặt niềm tin vào cậu, Lâm Dịch. Giờ là lúc biến niềm tin đó thành sức mạnh thực sự. Nhưng cũng đừng quên, quyền lực đi kèm với gánh nặng. Những quyết định khó khăn sẽ đến, và có thể sẽ có những người không hiểu, thậm chí phản đối. Cậu phải giữ vững cái tâm của mình." Lão Hồ nhắc nhở một cách nhẹ nhàng, nhưng lời nói lại mang một sức nặng khó tả, như một lời cảnh báo về những thách thức đạo đức và lòng người mà Lâm Dịch sẽ phải đối mặt khi quyền lực của hắn ngày càng lớn mạnh. Ông không nói thẳng, nhưng Lâm Dịch hiểu, đó là sự chuẩn bị cho những thử thách lớn hơn, nơi mà không phải mọi người đều sẽ tin tưởng và đi theo hắn.
Vương Đại Trụ, ngồi thẳng lưng, ánh mắt kiên định nhìn Lâm Dịch. "Đại ca cứ ra lệnh, huynh đệ chúng ta thề chết bảo vệ vùng đất này!" Giọng hắn to và dứt khoát, mang theo sự trung thành tuyệt đối và ý chí không thể lay chuyển. Bên cạnh hắn, Trần Nhị Cẩu cũng gật đầu lia lịa, hăng hái nói: "Đúng vậy! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Kẻ nào dám bén mảng đến Thôn Làng Sơn Cước này, chúng ta sẽ cho chúng biết tay!" Dù có chút ngây ngô, nhưng sự nhiệt tình và lòng trung thành của họ là điều không thể nghi ngờ.
Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, hít một hơi sâu. Hắn hình dung ra viễn cảnh chiến tranh biên giới (1610 Đại Hạ) đang đến gần, một "cơn bão lớn hơn" có thể nhấn chìm tất cả. Hắn không thể mơ mộng về một cuộc sống bình dị khi những ngọn lửa chiến tranh đang cháy rực ngoài kia. Việc củng cố hệ thống phòng thủ, mở rộng mạng lưới liên minh với các thương hội, thậm chí là các bang phái giang hồ có thiện chí, đều là những bước đi cần thiết. Hắn phải biến Thôn Làng Sơn Cước không chỉ là một nơi trú ẩn, mà là một căn cứ vững chắc, một biểu tượng của sự kiên cường giữa thời loạn lạc.
Hắn mở mắt, ánh mắt giờ đây đã tràn đầy sự quyết đoán. "Tốt. Vậy thì chúng ta sẽ bắt đầu từ những việc nhỏ nhất. Vương Đại Trụ, Nhị Cẩu, các ngươi hãy cùng binh sĩ và dân quân bắt đầu gia cố lại hàng rào phòng thủ, kiểm tra lại bẫy rập xung quanh thôn. Bạch Vân Nhi, nàng hãy tiếp tục liên lạc với các thương hội ở các vùng lân cận, không chỉ đ��� buôn bán lương thực mà còn để thu thập tin tức, đặc biệt là về tình hình các thế lực mới nổi trong loạn lạc. Lão Hồ, kinh nghiệm của lão là vô giá. Xin lão hãy giúp ta đào tạo thêm những người có khả năng quan sát và phân tích thông tin."
Lâm Dịch dừng lại, ánh mắt hướng về cuốn 'Cẩm Nang Kế Sách'. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy gian nan. Hắn không phải là một người hùng bất khả chiến bại, hắn chỉ là một người đàn ông hiện đại bị mắc kẹt trong thế giới cổ đại tàn khốc này, đang cố gắng hết sức để sinh tồn và bảo vệ những người hắn yêu quý. Nhưng hắn có tri thức, có mưu lược, và quan trọng nhất, hắn có niềm tin của những người dân này.
"Cuộc chiến sắp tới sẽ không chỉ là tranh giành đất đai hay quyền lực," hắn nói, giọng khẽ khàng nhưng đầy sức nặng. "Đó là cuộc chiến để bảo vệ sự sống, bảo vệ nền văn minh, bảo vệ những giá trị mà chúng ta đang cố gắng dựng xây. Chúng ta sẽ không bỏ cuộc. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với tất cả." Hắn siết chặt tay trên cuốn sách, quyết tâm được khắc sâu trong đáy mắt. Dù cho "cơn bão lớn hơn" có tàn khốc đến đâu, dù cho Đại Hạ Vương Triều có sụp đổ, Thôn Làng Sơn Cước này, dưới sự lãnh đạo của hắn, sẽ không dễ dàng gục ngã. Đây chỉ là khởi đầu của một hành trình đầy cam go, nhưng cũng là lời hứa sắt son của hắn với vùng đất này, với những con người đã đặt trọn niềm tin vào hắn.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.