Lạc thế chi nhân - Chương 699: Lưới Nhện Âm Mưu: Trận Đánh Không Tiếng Súng
Ánh tà dương của ngày hôm trước đã nhường chỗ cho bình minh rạng rỡ, nhưng trong lòng Lâm Dịch, ngọn lửa hy vọng vừa nhóm lên không đủ xua tan những ưu tư vẫn ẩn hiện. Tiếng huyên náo của dân chúng buổi tối đã lắng xuống, thay vào đó là sự sôi động của một ngày mới, khi những người nông dân bắt đầu hành động theo lời hứa của hắn. Tiếng cuốc xẻng lách cách từ xa vọng lại, tiếng gọi nhau í ới của những người đang tập trung tại sân đình để nhận hướng dẫn và vật tư ban đầu, tất cả vẽ nên một bức tranh hăng hái mà cũng đầy mong manh. Hắn biết, lòng người như đất đai, cần được vun xới cẩn thận, nhưng cũng dễ bị sâu bệnh phá hoại.
Chiều tà, khi ánh nắng đã ngả vàng óng trên những mái tranh cũ kỹ của Thôn Làng Sơn Cước, Lâm Dịch cùng Bạch Vân Nhi đang xem xét kỹ lưỡng một tấm bản đồ thô sơ vẽ tay, mô phỏng lại địa hình và sự phân bổ đất đai mới. Bản đồ này được Lâm Dịch phác thảo dựa trên những kiến thức địa lý và quy hoạch hiện đại của mình, kết hợp với hiểu biết thực tế về thổ nhưỡng và nguồn nước nơi đây. Tấm bản đồ trải trên chiếc bàn gỗ sờn cũ, bên cạnh là vài cuốn sách đã úa màu thời gian và một ấm trà thảo mộc nghi ngút khói. Trong căn nhà gỗ đơn giản, thoang thoảng mùi khói bếp còn vương lại từ bữa trưa và mùi đất ẩm mới vỡ ngoài kia, Lâm Dịch nheo mắt nhìn những đường nét chằng chịt, trong đầu không ngừng tính toán. Hắn đang cố gắng hình dung ra một bức tranh toàn cảnh về sự phục hồi, một hệ thống bền vững mà không chỉ dựa vào niềm tin nhất thời. Bạch Vân Nhi đứng cạnh hắn, đôi mắt thông minh lướt trên bản đồ, đôi lúc đưa tay chỉ vào một vài điểm, nhẹ nhàng góp ý về khả năng thương mại hóa hoặc khai thác thủy lợi.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân vội vã vọng lại từ ngoài sân. Cửa nhà khẽ mở, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu bước vào, mang theo vẻ mặt không mấy khả quan. Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ nhưng lúc này lại toát lên vẻ nặng nề, mồ hôi lấm tấm trên khuôn mặt chất phác, vết sẹo nhỏ trên má càng thêm nổi bật dưới ánh sáng y��u ớt của buổi chiều. Trần Nhị Cẩu, dù nhanh nhẹn hơn, nhưng đôi mắt sáng nay lại ẩn chứa sự lo lắng rõ rệt.
"Đại ca, Bạch cô nương." Vương Đại Trụ cất tiếng, giọng nói có phần trầm hơn thường lệ. "Mấy làng phía Tây có vẻ không yên. Có kẻ ngầm phá hoại, mà dân chúng thì hoang mang lắm." Hắn đặt cuốc và xẻng xuống góc nhà, rồi tiến lại gần bàn, ánh mắt đầy vẻ bực bội.
Lâm Dịch không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu ngồi xuống. Hắn rót cho mỗi người một chén trà thảo mộc, mùi hương dịu nhẹ lan tỏa, như cố gắng xoa dịu bầu không khí căng thẳng. "Chuyện gì đã xảy ra?" Hắn hỏi, giọng điềm tĩnh, nhưng ánh mắt sâu thẳm đã lộ ra sự sắc bén vốn có.
Trần Nhị Cẩu vội vàng tiếp lời, giọng anh ta có chút gấp gáp: "Thưa Đại ca, hôm nay ta cùng Vương Đại Trụ đi kiểm tra tình hình phân phát giống và hướng dẫn khai hoang ở các thôn lân cận. Ban đầu thì mọi chuyện đều suôn sẻ, dân chúng rất phấn khởi. Nhưng đến thôn Ba Đồi, chúng ta phát hiện một số mảnh ruộng m��i vỡ đã bị cày xới lại một cách thô bạo, thậm chí có nơi còn bị rắc đá sỏi. Mấy bó hạt giống để bên vệ đường chờ phân phát cũng biến mất một cách khó hiểu. Không chỉ vậy, dân chúng ở đó còn rỉ tai nhau những lời đồn đại rất tệ hại."
"Lời đồn gì?" Bạch Vân Nhi hỏi, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại.
"Họ nói rằng chính sách cấp đất của chúng ta chỉ là cái bẫy, rằng khi dân chúng dốc sức cải tạo đất, Lâm Đại nhân sẽ lại tịch thu tất cả. Rằng những hạt giống này là giống cũ, không thể nảy mầm, hoặc sẽ mang bệnh tật. Thậm chí còn có kẻ nói, việc Lâm Đại nhân cứu đói và phát đất là để tập hợp dân chúng, chờ quân triều đình đến là bắt hết đi lính, hoặc nộp cho thổ phỉ để đổi lấy yên bình," Trần Nhị Cẩu kể lại, vẻ mặt đầy phẫn nộ. "Mấy lời đó thật là vô căn cứ, nhưng dân chúng ở đó đã từng bị lừa gạt quá nhiều, nên họ tin sái cổ. Nhiều người đã bỏ dở việc khai hoang, thậm chí còn có ý định bỏ đi."
Vương Đại Trụ đấm tay xuống bàn cái "rầm", chén trà khẽ rung lên. "Mấy tên khốn nạn! Rõ ràng là có kẻ cố tình phá hoại! Ta nghi ngờ mấy tên tay chân cũ của Trần Thị Gia Tộc, giờ ẩn mình trong vai trò cường hào địa phương. Chúng nó không muốn thấy dân chúng ta sống yên ổn, không muốn thấy Đại ca nắm được lòng dân!"
Lâm Dịch đặt tay lên vai Vương Đại Trụ, nhẹ nhàng xoa dịu sự nóng nảy của hắn. "Bình tĩnh, Đại Trụ. Sự phẫn nộ không giải quyết được vấn đề. Chúng ta cần tìm ra kẻ đứng sau và vô hiệu hóa chúng. Nhưng tuyệt đối không được gây ra đổ máu." Hắn nhấn mạnh cụm từ cuối cùng, ánh mắt quét qua cả ba cộng sự. "Hậu quả của chiến tranh, đói kém đã quá đủ rồi. Một giọt máu vô tội đổ ra lúc này có thể phá hủy tất cả những gì chúng ta đang cố gắng xây dựng."
Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra những mái nhà tranh nhuộm màu hoàng hôn. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng lòng người lại là chiến trường phức tạp nhất." Hắn thì thầm, không hẳn là nói với ai, mà là tự nhắc nhở mình. "Chúng ta đã gieo hạt mầm hy vọng, nhưng cũng phải bảo vệ nó khỏi những loài sâu bọ ẩn mình trong bóng tối. Những kẻ này không hẳn là ngu dốt, chúng biết cách lợi dụng sự sợ hãi và lòng tin mong manh của dân chúng. Chúng không muốn ta thành công, bởi sự thành công của ta sẽ tước đi quyền lực và lợi ích của chúng."
Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch, trong lòng dâng lên một sự ngưỡng mộ sâu sắc. Hắn luôn nhìn nhận vấn đề một cách thấu đáo, không bao giờ để cảm xúc lấn át lý trí. "Vậy chúng ta sẽ làm gì, Lâm Dịch?" Nàng hỏi. "Đi điều tra rõ ràng, tìm ra thủ phạm rồi trừng trị ư? Nhưng như Vương Đại Trụ nói, chúng có thể là những cường hào địa phương, có mối quan hệ chằng chịt, động vào một người có thể lôi ra cả một mớ bòng bong."
Lâm Dịch quay lại, ánh mắt hắn lấp lánh sự suy tư. "Đúng vậy. Trừng trị chỉ là ngọn. Chúng ta cần phải nhổ tận gốc rễ của sự phá hoại, mà không cần đến bạo lực. Trước hết, Nhị Cẩu, ngươi hãy bí mật tìm hiểu xem những lời đồn này bắt nguồn từ đâu, ai là người đầu tiên nói ra, ai là người tích cực lan truyền. Đừng hành động một mình, hãy kéo theo vài người đáng tin cậy, nhưng phải hết sức kín đáo. Ta cần một danh sách những kẻ khả nghi."
Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa: "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Anh ta đứng dậy, vẻ mặt đã bớt căng thẳng hơn, thay vào đó là sự nhiệt huyết.
"Còn Vương Đại Trụ," Lâm Dịch tiếp tục, "ngươi hãy tăng cường tuần tra ở các làng lân cận, đặc biệt là những nơi có tin đồn và dấu hiệu phá hoại. Nhưng đừng thể hiện sự hung hăng, hãy dùng sự trấn an. Hãy nói chuyện với dân chúng, giải thích cặn kẽ về chính sách, về những lợi ích mà họ sẽ nhận được. Hãy cho họ thấy chúng ta đang ở đây để bảo vệ họ, chứ không phải để đàn áp. Nếu phát hiện kẻ phá hoại, đừng hành động hấp tấp. Cố gắng ghi nhớ đặc điểm, thu thập bằng chứng, rồi báo lại cho ta. Tuyệt đối không được đánh động chúng."
Vương Đại Trụ tuy vẫn còn hơi bực bội, nhưng cũng hiểu ý Lâm Dịch. "Đã rõ, Đại ca."
Lâm Dịch quay sang Bạch Vân Nhi. "Vân Nhi, nàng hãy cùng ta xem lại những ghi chép về các thế gia, cường hào địa phương trong 'Cẩm Nang Kế Sách' mà chúng ta thu được từ kho của Trần Thị. Đặc biệt chú ý đến những người từng có mối liên hệ mật thiết với Thẩm Đại Nhân. Chúng ta cần hiểu rõ mạng lưới quyền lực cũ đã vận hành như thế nào, ai là kẻ có khả năng và động cơ để làm những chuyện này."
Bạch Vân Nhi khẽ gật đầu, nàng biết Lâm Dịch đang muốn vẽ ra một bức tranh lớn hơn, không chỉ là những kẻ phá hoại nhỏ lẻ mà là cả một hệ thống ngầm đang cố gắng chống lại sự thay đổi. "Thiếp hiểu rồi."
Lâm Dịch lại nhìn ra cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đã lặn hẳn, để lại màn đêm tĩnh mịch. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ. "Muốn có được nó, phải tự mình giành lấy, từng chút một, bằng cả mưu trí lẫn lòng kiên trì." Hắn tin rằng, một khi đã xác định được kẻ thù, hắn sẽ có cách để biến chúng từ những viên đá cản đường thành những bậc thang dẫn lối cho sự phát triển của cộng đồng.
***
Đêm khuya, trăng treo vành vạnh trên bầu trời, rải một lớp bạc mờ ảo lên những mái nhà tranh và con đường đất ẩm ướt của Thôn Làng Sơn Cước. Gió đêm se lạnh luồn qua những khe cửa, mang theo hơi sương và mùi đất ẩm. Trong một quán trà nhỏ nằm khuất mình ở rìa thôn, ánh nến leo lét hắt ra từ khung cửa sổ giấy, vẽ nên những bóng hình chập chờn. Đây là nơi Lão Hồ thường lui tới, một góc nhỏ tĩnh lặng để ông nhâm nhi chén trà, lắng nghe những câu chuyện phiếm của dân làng và quan sát dòng đời trôi chảy.
Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi đã đến đây từ lúc chập tối, ngồi ở một góc khuất, chờ đợi Lão Hồ. Quán trà lúc này chỉ còn lưa thưa vài khách quen đã say giấc bên bàn, hoặc đang lim dim mắt nghe tiếng côn trùng rả rích. Mùi trà thơm thoang thoảng quyện cùng mùi khói gỗ từ bếp lò, tạo nên một không khí ấm cúng, đối lập hoàn toàn với sự lạnh lẽo của đêm đen bên ngoài. Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng, mái tóc bạc phơ như tuyết, đang chậm rãi lau chùi những chiếc chén sứ. Đôi mắt tinh anh của ông nheo lại, nhưng lại toát ra vẻ thấu suốt, như nhìn rõ vạn vật.
"Hai vị đã đợi lâu rồi." Lão Hồ cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh, đều đều. Ông đặt ba chén trà mới tinh lên bàn, rót đầy thứ nước trà xanh ngắt, hơi nóng bốc lên nghi ngút. "Đêm nay gió lớn, trà nóng sẽ làm ấm lòng."
Lâm Dịch khẽ gật đầu, đưa tay đón lấy chén trà. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa vào lòng bàn tay, xua đi cái lạnh đang thấm vào xương cốt. "Lão Hồ, ông có nghe ngóng được gì về những lời đồn đại và sự phá hoại gần đây không?" Lâm Dịch đi thẳng vào vấn đề, hắn biết Lão Hồ là một kho tàng thông tin sống, một người am hiểu sâu sắc về lòng người và những mối quan hệ ngầm trong vùng.
Lão Hồ nhấp một ngụm trà, rồi thở dài một tiếng khẽ. "Lòng người dễ lung lay, nhất là khi có kẻ cố tình gieo rắc sợ hãi. Lâm Đại nhân ra chính sách tốt, nhưng không phải ai cũng muốn thấy nó thành công. Đặc biệt là những kẻ đã quen sống trên lưng người khác." Ông dừng lại một chút, đôi mắt tinh anh liếc nhìn Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi, như dò xét. "Mấy lời đồn đó, ta nghe không ít. Đều là những chuyện cũ rích, những thủ đoạn quen thuộc mà Trần Thị Gia Tộc và các tay chân của chúng vẫn thường dùng để bóc lột dân chúng."
"Ông có thể nói rõ hơn không?" Bạch Vân Nhi hỏi, nàng cầm lấy cuốn "Cẩm Nang Kế Sách" mà Lâm Dịch đã mang theo, lật giở những trang giấy cũ.
"Thẩm Quản Sự đó," Lão Hồ cất tiếng, tên của kẻ khả nghi nhất được thốt ra. "Hắn là kẻ khôn ngoan, biết cách dùng miệng lưỡi hơn là dùng đao kiếm. Hắn từng là quản gia thân tín của Trần Thị, nắm giữ nhiều quyền hành và biết rõ mọi ngóc ngách của vùng này. Sau khi Trần Thị đổ, hắn vẫn giữ được một phần đất đai và đặc biệt là nguồn nước quan trọng ở vùng thượng nguồn sông Ba Đồi – nơi mà nước từ đó chảy qua hầu hết các cánh đồng của thôn Ba Đồi và vài thôn lân cận."
Lâm Dịch nheo mắt. "Nguồn nước?" Hắn biết tầm quan trọng của nước đối với nông nghiệp, đặc biệt là ở một vùng đất thường xuyên khô hạn như biên thùy.
"Đúng vậy," Lão Hồ tiếp lời. "Hắn đang cố xúi giục dân chúng không hợp tác, đồng thời tích trữ lương thực trong tay hắn, gây ra khan hiếm giả. Hắn biết rằng nếu dân chúng tin vào Lâm Đại nhân và bắt đầu khôi phục sản xuất, quyền lực và sự ảnh hưởng của hắn sẽ bị suy yếu. Hắn muốn giữ lại cái thế 'cứu tinh' khi dân chúng đói khát, để rồi lại tiếp tục bóc lột họ."
Lâm Dịch lắng nghe từng lời, trong lòng không khỏi dâng lên một cảm giác phức tạp. "Thật không thể tránh khỏi những con rắn độc này. Chúng cứ như cỏ dại, nhổ rồi lại mọc. Nhưng ta sẽ không để chúng làm hại công sức của dân làng." Hắn tự nhủ, sự kiên định hiện rõ trong ánh mắt.
Bạch Vân Nhi gõ nhẹ ngón tay lên trang giấy trong "Cẩm Nang Kế Sách", nơi có ghi chép về Thẩm Quản Sự và các tài sản của hắn. "Vậy chúng ta cần một kế sách không chỉ vô hiệu hóa hắn mà còn phải biến hắn thành bài học cho những kẻ khác. Hắn ta không trực tiếp ra mặt, chỉ dùng lời đồn và hành động phá hoại nhỏ, rất khó bắt quả tang. Nếu chúng ta dùng vũ lực, sẽ rất dễ bị mang tiếng là bạo ngược, làm mất lòng dân."
Lão Hồ gật đầu đồng tình. "Đúng vậy. 'Đánh rắn phải đánh vào đầu', nhưng đầu của con rắn này lại ẩn mình trong bóng tối, dùng miệng lưỡi để phun nọc độc. Nếu Lâm Đại nhân cứ thế mà ra mặt trừng trị hắn, dân chúng sẽ nghi ngờ, cho rằng Đại nhân đang độc đoán. Hơn nữa, Thẩm Quản Sự có thể có những mối quan hệ ngầm khác mà chúng ta chưa biết."
Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, hình ảnh những cánh đồng bị phá hoại và khuôn mặt hoang mang của dân chúng lại hiện lên trong tâm trí hắn. "Sự sinh tồn của chúng ta phụ thuộc vào sự đoàn kết và sản xuất. Kẻ nào cản trở điều đó, kẻ đó là kẻ thù. Nhưng ta muốn thắng trận này mà không cần động đến một lưỡi dao, một mũi tên." Hắn mở mắt ra, ánh nhìn sắc bén hơn bao giờ hết. "Lão Hồ, ông nói hắn nắm giữ nguồn nước ở thượng nguồn?"
"Chính xác," Lão Hồ đáp. "Hắn cho rằng đó là đất của tổ tiên hắn, và con kênh đó cũng do tổ tiên hắn khai phá. Mặc dù thực tế thì con kênh đó được xây từ thời Đại Hạ Vương Triều còn hưng thịnh, là công trình thủy lợi chung của cả vùng."
"Vậy thì đây là điểm yếu của hắn," Lâm Dịch nói, một nụ cười nhạt hiện lên trên môi. Hắn bắt đầu phác thảo một kế hoạch. "Hắn dựa vào nguồn nước để khống chế dân chúng, để tạo ra thế độc quyền. Chúng ta sẽ đánh vào đó. Hắn không muốn dân chúng sản xuất, vậy chúng ta sẽ buộc hắn phải đối mặt với lựa chọn: hoặc hợp tác, hoặc bị cô lập hoàn toàn."
Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch, ánh mắt nàng lấp lánh sự thấu hiểu. "Chúng ta sẽ công khai hóa quyền sở hữu nguồn nước và đất đai. Buộc hắn phải ch���ng minh quyền sở hữu hợp pháp của mình, hoặc phải trả lại cho cộng đồng."
"Không chỉ vậy," Lâm Dịch bổ sung, "chúng ta sẽ công khai chính sách về 'minh bạch hóa quyền sở hữu nguồn nước' và 'phân bổ lại đất hoang' dựa trên công sức khai khẩn. Điều này sẽ không chỉ đánh vào Thẩm Quản Sự, mà còn là một đòn giáng mạnh vào bất kỳ cường hào nào khác đang có ý định ôm giữ đất đai hoặc tài nguyên trái phép."
Lão Hồ vuốt chòm râu bạc, đôi mắt nheo lại thành những đường cong đầy vẻ tán thưởng. "Mưu kế này thật là cao tay. Không cần dùng vũ lực mà lại có thể mượn tay dân chúng để làm suy yếu thế lực của hắn. 'Nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người', Lâm Đại nhân đã nhìn thấu được điểm này."
Lâm Dịch khẽ gật đầu, trong đầu hắn đã bắt đầu hình thành một kịch bản chi tiết. "Chúng ta sẽ tổ chức một cuộc họp lớn. Không chỉ là tuyên bố suông, mà là một lời kêu gọi dân chúng đứng lên bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình. Hắn đã lợi dụng lòng tin và sự sợ hãi của dân chúng, thì chúng ta sẽ dùng chính lòng tin và sự đoàn kết của họ để đối phó với hắn." Hắn cầm lấy chén trà đã nguội lạnh, nhấp một ngụm. Đêm càng về khuya, không khí càng lạnh lẽo, nhưng trong lòng Lâm Dịch, một ngọn lửa của sự quyết đoán đã bùng cháy. Hắn biết, trận chiến này không có tiếng súng, nhưng lại là một trận chiến cam go không kém gì trên chiến trường.
***
Sáng hôm sau, mặt trời vừa lên khỏi rặng núi, rải những tia nắng nhẹ nhàng xuyên qua màn sương sớm, cả Thôn Làng Sơn Cước đã nhộn nhịp khác thường. Tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó, tiếng gà gáy thưa thớt, tiếng búa đập xa xăm từ xưởng rèn của Vương Đại Trụ, và tiếng nước chảy róc rách từ những con kênh mương mới được khơi thông. Tất cả hòa quyện tạo nên một bức tranh thanh bình, ấm áp, nhưng bên trong lại ẩn chứa một sự chờ đợi, một sự căng thẳng vô hình.
Lâm Dịch đã triệu tập một cuộc họp lớn, không chỉ dành cho những người trực tiếp làm nông nghiệp mà cả các gia đình khác trong thôn và những thôn lân cận đã tham gia vào kế hoạch phục hồi. Sân đình hôm nay đông đúc hơn bao giờ hết. Hàng trăm người dân tụ tập, từ những cụ già lưng còng đến những thanh niên vạm vỡ, những bà mẹ bồng con nhỏ. Họ đứng chen chúc nhau, ánh mắt vừa tò mò, vừa xen lẫn chút lo lắng, bởi những lời đồn đại từ hôm qua vẫn còn vương vấn trong tâm trí họ.
Lâm Dịch bước lên bục gỗ tạm bợ ở giữa sân đình. Bên cạnh hắn là Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lão Hồ. Tất cả đều đứng nghiêm trang, ánh mắt hướng về phía dân chúng. Lâm Dịch không mặc trang phục quá phô trương, chỉ là bộ y phục vải thô thường ngày, nhưng thần thái của hắn lại toát lên một uy quyền không thể phủ nhận. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua từng gương mặt, như muốn đọc thấu từng suy nghĩ, từng nỗi lo lắng trong lòng họ.
Hắn hắng giọng, tiếng nói trầm ấm vang vọng khắp sân đình, át đi mọi tiếng xì xào. "Hỡi bà con dân làng! Hôm qua, ta đã cùng các ngươi gieo xuống những hạt mầm hy vọng. Ta đã hứa sẽ bảo vệ những hạt mầm đó, để chúng nảy mầm, sinh sôi, mang lại no ấm cho mọi nhà." L��m Dịch dừng lại một chút, ánh mắt hắn sắc bén hơn. "Nhưng ta cũng biết, trên con đường đi đến ấm no, luôn có những kẻ muốn cản trở. Có những lời đồn thổi ác ý, có những hành động phá hoại ngầm, muốn gieo rắc sự nghi ngờ và sợ hãi vào lòng các ngươi."
Một làn sóng xì xào nổi lên trong đám đông. Nhiều người nhìn nhau, rồi lại nhìn về phía Lâm Dịch, chờ đợi.
"Đất đai là của chung, nước là nguồn sống," Lâm Dịch tiếp tục, giọng nói của hắn tuy không lớn nhưng lại chứa đựng một sức nặng khó cưỡng. "Ai cũng có quyền được canh tác trên mảnh đất của mình, ai cũng có quyền được sử dụng nguồn nước trời ban. Kẻ nào cố tình chiếm giữ, cố tình gây hại đến lợi ích chung của làng, kẻ đó sẽ bị cả làng quay lưng!"
Đám đông bắt đầu phản ứng. Một số người gật đầu đồng tình, một số khác thì thầm to nhỏ. Lâm Dịch biết, hắn cần phải đưa ra những điều cụ thể hơn để đánh thức lòng dân.
"Từ hôm nay," Lâm Dịch tuyên bố, "chúng ta sẽ thực hiện chính sách 'minh bạch hóa quyền sở hữu ngu���n nước' và 'phân bổ lại đất hoang' một cách công bằng, dựa trên công sức khai khẩn của mỗi người. Bất kỳ ai, bất kỳ thế gia nào, nếu muốn độc chiếm một con kênh, một dòng suối, hay một mảnh đất rộng lớn mà không chứng minh được nguồn gốc hợp pháp, không đóng góp công sức cho cộng đồng, thì đều phải trả lại cho dân làng!"
Lời nói của Lâm Dịch như một tiếng sét đánh vào tai một số người. Trong đám đông, Thẩm Quản Sự, đang cố gắng hòa lẫn vào dân chúng với vẻ mặt bình thản, bỗng tái mét. Hắn ta không ngờ Lâm Dịch lại đánh thẳng vào yếu huyệt của mình – nguồn nước và những mảnh đất mà hắn đã ngấm ngầm chiếm giữ. Đôi mắt nhỏ hẹp của Thẩm Quản Sự nheo lại đầy vẻ hoảng loạn, hắn cảm thấy như mình đang bị một ánh mắt vô hình xuyên thấu.
"Không chỉ vậy," Lâm Dịch tiếp tục, giọng điệu kiên định. "Chúng ta sẽ khuyến khích mọi người tố giác những hành vi 'cản trở sản xuất chung'. Bất kỳ ai phát hiện kẻ nào phá hoại mùa màng, rắc đá sỏi vào ruộng đất, hoặc tung tin đồn thất thiệt để làm nản lòng dân, hãy lập tức báo cho Vương Đại Trụ và đội dân quân. Mọi thông tin sẽ được giữ kín, và kẻ phạm tội sẽ phải chịu sự trừng phạt nghiêm khắc nhất của cộng đồng."
Lâm Dịch không trực tiếp chỉ trích Thẩm Quản Sự, nhưng những lời hắn nói lại như những mũi tên bắn thẳng vào tim kẻ đó. "Chúng ta đã có bằng chứng rõ ràng cho thấy một số cá nhân đã tích trữ tài nguyên, cố tình làm khó dân chúng trong việc tiếp cận nguồn nước, và tung ra những lời đồn đại vô căn cứ. Họ không muốn thấy chúng ta đoàn kết, không muốn thấy Thôn Làng Sơn Cước này mạnh lên. Họ muốn các ngươi mãi mãi sống trong cảnh đói khổ, để họ có thể tiếp tục lợi dụng."
Một người dân, một ông lão gầy gò, run rẩy giơ tay lên. "Lâm Đại nhân nói phải! Thẩm Quản Sự đó, hắn ta giữ con kênh dẫn nước, nói là của hắn, không cho ai dùng! Mùa khô năm ngoái, hắn còn bán nước với giá cắt cổ, bao nhiêu người phải bỏ ruộng vì không có nước tưới!"
Tiếng nói của ông lão như một ngòi nổ, kéo theo hàng loạt tiếng tố cáo khác. Dân chúng, sau thời gian dài bị áp bức và sợ hãi, giờ đây được Lâm Dịch trao cho quyền lên tiếng, họ không còn ngần ngại. Tiếng hô vang lên, từ rụt rè đến mạnh mẽ, chỉ đích danh Thẩm Quản Sự và những kẻ tay chân của hắn. Khuôn mặt Thẩm Quản Sự càng lúc càng xanh xao, hắn cảm thấy như mình đang bị hàng trăm ánh mắt căm phẫn thiêu đốt.
Lâm Dịch không ngăn cản những lời tố cáo đó. Hắn để dân chúng tự mình trút bỏ nỗi lòng, tự mình vạch trần bộ mặt thật của kẻ thù. Hắn nhìn Thẩm Quản Sự, ánh mắt bình thản nhưng lại ẩn chứa một sự lạnh lùng đáng sợ. Đó là ánh mắt của một chiến lược gia đã nắm chắc phần thắng, của một người đã nhìn thấu mọi mưu đồ.
Khi tiếng ồn ào dần lắng xuống, Lâm Dịch cất giọng một lần nữa: "Ta không phải là quan phủ, ta không đại diện cho triều đình. Nhưng ở đây, trong Thôn Làng Sơn Cước này, ta đại diện cho quyền lợi của mọi người. Ta sẽ cùng các ngươi xây dựng lại một cuộc sống công bằng, nơi mà mồ hôi công sức của mỗi người sẽ được đền đáp xứng đáng. Kẻ nào cản trở, kẻ đó sẽ phải đối mặt với sự phán xét của cả cộng đồng."
Hắn kết thúc bài diễn thuyết bằng một lời hứa chắc chắn, nhưng không hề mang theo sự đe dọa bạo lực, mà là sức mạnh của sự đoàn kết. Dân chúng nhìn nhau, từ sự hoang mang ban đầu, giờ đây ánh mắt họ đã chuyển sang sự tin tưởng và quyết tâm. Họ hiểu rằng, Lâm Dịch không chỉ mang đến lương thực, mang đến đất đai, mà còn mang đến một trật tự mới, một sự công bằng mà họ đã đánh mất từ lâu.
Thẩm Quản Sự lùi dần vào phía sau đám đông, khuôn mặt hắn tái nhợt như tờ giấy. Hắn biết, trò chơi của hắn đã kết thúc. Lâm Dịch đã không dùng một binh một lính, không đổ một giọt máu nào, nhưng lại hoàn toàn vô hiệu hóa hắn, thậm chí còn biến hắn thành tấm gương cảnh báo cho những kẻ khác. Hắn ta không còn đường nào để lùi, không còn cách nào để tiếp tục phá hoại mà không đối mặt với sự phẫn nộ của chính những người dân mà hắn từng bóc lột.
Lâm Dịch nhìn Thẩm Quản Sự lẫn trong đám đông đang dần tản đi, rồi quay sang L��o Hồ. "Thế lực cũ đã bị cô lập, Lão Hồ. Trận chiến đầu tiên đã thắng lợi, không đổ máu."
Lão Hồ khẽ cười, nụ cười hiếm hoi nở trên khuôn mặt già nua. "Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Lâm Đại nhân đã chứng minh rằng, tri thức và mưu lược có thể còn mạnh hơn cả đao kiếm."
Lâm Dịch khẽ gật đầu. Hắn biết, sự thành công này không có nghĩa là mọi chuyện sẽ dễ dàng. Việc phải liên tục đối phó với các vấn đề nội bộ, ngay cả sau khi đã "dẹp loạn" những kẻ như Thẩm Quản Sự, cho thấy sự mong manh của trật tự mới mà hắn đang cố gắng xây dựng. Đại Hạ Vương Triều đã quá suy yếu, không còn khả năng can thiệp hay quản lý những vấn đề nhỏ nhặt như thế này ở các địa phương, và điều đó càng đặt nặng gánh trách nhiệm lên vai hắn. Đây chỉ là một chiến thắng nhỏ trong hàng loạt các cuộc chiến không tiếng súng sắp tới, nhưng nó đã củng cố niềm tin của dân chúng vào khả năng lãnh đạo của hắn. Hắn không phải hoàng đế, không phải tiên nhân, nhưng hắn là ngọn hải đăng của họ. Và chính điều đó, trong thời loạn lạc này, lại là thứ sức mạnh đáng sợ nhất.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.