Lạc thế chi nhân - Chương 698: Hạt Mầm Hồi Sinh: Kế Hoạch Phục Hồi Nông Nghiệp
Ánh nến đêm qua vẫn kiên cường bập bùng trên bàn, cố sức chống chọi với ánh sáng ban mai yếu ớt đang len lỏi qua khung cửa sổ. Trong căn phòng nhỏ của Lâm Dịch tại Thôn Làng Sơn Cước, không khí vẫn đặc quánh sự căng thẳng và mệt mỏi sau một đêm dài suy tính. Mùi trà thảo mộc thoang thoảng quyện với hương đất ẩm từ bên ngoài, tạo nên một sự tương phản lạ lùng giữa sự tĩnh lặng của buổi sáng sớm và sự sôi sục trong tâm trí những người đang ngồi đây.
Lâm Dịch gầy gò, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa quầng thâm nhạt, nhưng ánh nhìn của hắn vẫn sắc bén, lướt qua tấm bản đồ trải rộng trên bàn. Tấm bản đồ được vẽ sơ sài, với những ký hiệu nguệch ngoạc mà chỉ có hắn mới hiểu rõ ý nghĩa. Đó là những cánh đồng, những con suối, những khu rừng, và cả những dấu chấm than đánh dấu các khu vực hoang hóa, cằn cỗi sau bao năm tháng bị Trần Thị Gia Tộc bóc lột và chiến loạn tàn phá. Bên cạnh hắn là Bạch Vân Nhi, nàng vẫn giữ được vẻ thanh thoát và tinh anh, cây bút lông trong tay nàng di chuyển nhịp nhàng trên giấy da, ghi lại những điểm Lâm Dịch vừa chỉ ra.
"Lương thực là gốc rễ của sự ổn định," Lâm Dịch lặp lại, giọng hắn trầm khàn, mang theo chút mệt mỏi nhưng đầy kiên định. "Nếu không có cái ăn, mọi thứ chúng ta xây dựng đều vô nghĩa. Lòng dân có thể ấm lên vì một bữa cơm no, nhưng họ sẽ nguội lạnh và nổi loạn nếu cái đói lại quay về. Chúng ta đã mua được thời gian, nhưng không thể sống mãi bằng kho dự trữ. Phải tự mình sản xuất."
Hắn nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa trong miệng, như chính cái vị của thực tế mà hắn đang phải đối mặt. *Đây không phải là một trò chơi chiến thuật trên máy tính, nơi tài nguyên có thể được tạo ra bằng một nút bấm. Đây là xương máu, là mồ hôi, là sinh mạng của hàng ngàn con người,* hắn thầm nghĩ. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai hắn, cảm giác như một tảng đá khổng lồ. Hắn không có năng lực siêu nhiên, không có phép thuật để biến đất cằn thành đất màu. Vũ khí duy nhất của hắn là trí tuệ, là sự kiên trì và một chút liều lĩnh của người hiện đại dám đi ngược lại những lối mòn cũ kỹ.
"Để tránh lặp lại sai lầm của Trần Thị Gia Tộc, chúng ta cần một hệ thống ghi chép rõ ràng về đất đai và nhân khẩu," Bạch Vân Nhi nói, giọng nàng ôn hòa nhưng dứt khoát. "Mỗi thửa ruộng, mỗi hộ gia đình phải được lập danh sách, ghi rõ quyền sở hữu, tình trạng canh tác, số lượng nhân khẩu để tính toán mức thuế và hỗ trợ hợp lý. Điều này không chỉ giúp quản lý hiệu quả mà còn tránh được nạn chiếm đoạt đất đai trong tương lai." Nàng ngẩng lên, đôi mắt thông minh nhìn Lâm Dịch, chờ đợi sự chấp thuận.
Lâm Dịch khẽ gật đầu. "Rất đúng. Minh bạch và công bằng là nền tảng. Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, hai người sẽ phụ trách việc này. Tập hợp những người có thể đọc viết, chia thành từng nhóm nhỏ, đi từng nhà, từng cánh đồng. Ghi chép cẩn thận, không bỏ sót bất kỳ ai, bất kỳ thửa đất nào."
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, gật đầu lia lịa. "Đã rõ, Đại ca Lâm Dịch! Chúng ta sẽ làm thật cẩn thận. Nhưng... còn những cánh đồng bị bỏ hoang thì sao? Cỏ dại mọc đến cả người, đất thì nứt nẻ. Liệu có thể canh tác lại được không?" Giọng hắn đầy lo lắng, hình ảnh những cánh đồng chết chóc vẫn ám ảnh tâm trí hắn.
"Đó chính là vấn đề chúng ta cần giải quyết." Lâm Dịch đưa tay, lật một cuốn sách cũ kỹ, trang bìa đã bạc màu, đó chính là "Thần Nông Bách Thảo Phổ". Hắn đã dành không ít đêm nghiên cứu nó, cố gắng tìm ra những phương pháp canh tác cổ truyền phù hợp với điều kiện nơi đây, kết hợp với những kiến thức nông nghiệp hiện đại mà hắn còn nhớ được. "Cuốn sách này ghi chép nhiều loại cây trồng chịu hạn tốt, phù hợp với thổ nhưỡng của chúng ta. Lão Hồ, kinh nghiệm của ông là vô giá trong việc này. Ông có thể chia sẻ cho chúng tôi những loại cây trồng nào đã từng được canh tác hiệu quả ở đây, những chu kỳ mùa vụ mà người dân đã lãng quên, hay những phương pháp cải tạo đất đai mà tổ tiên ta đã dùng không?"
Lão Hồ, với lưng còng và tóc bạc phơ, chậm rãi nhấp một ngụm trà. Đôi mắt tinh anh của ông khẽ nheo lại khi nhìn vào tấm bản đồ. "Đất đai nơi đây, xét về căn bản, không phải là đất xấu. Chẳng qua là bị bóc lột quá mức, lại thiếu nước và chăm sóc. Ngày trước, tổ tiên ta từng trồng nhiều loại kê, cao lương, và cả một số loại đậu. Chúng không cần quá nhiều nước, lại cho năng suất ổn định. Về cải tạo đất, có thể dùng tro bếp, phân chuồng, và cả việc cày sâu phơi ải để diệt cỏ dại, làm tơi xốp đất." Ông dừng lại, thở dài một tiếng. "Nhưng cái khó là nước. Những con kênh dẫn nước từ suối đã bị hư hại nhiều, hoặc bị các thế gia địa phương chặn dòng để phục vụ cho ruộng đất của họ. Bây giờ muốn khôi phục, e rằng cần rất nhiều nhân công và thời gian."
Lâm Dịch chăm chú lắng nghe, gật gù. Hắn đã dự liệu được những khó khăn này. "Nước là sự sống. Chúng ta phải khôi phục hệ thống thủy lợi trước tiên. Vương Đại Trụ, ngoài việc khảo sát đất đai, ông hãy cử người đi xem xét các con kênh, các nguồn nước, đánh dấu những nơi cần sửa chữa, nạo vét. Trần Nhị Cẩu, cậu cũng theo sát Vương Đại Trụ, ghi chép thật kỹ, lập thành danh sách những việc cần làm, ước tính nhân công và vật liệu. Và cũng đừng quên việc bảo vệ."
Vương Đại Trụ nghe đến việc bảo vệ, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn. "Đại ca yên tâm! Dân quân của chúng ta sẽ đi cùng các đội khảo sát. Thổ phỉ hay thú dữ dám bén mảng, chúng ta sẽ cho chúng biết tay!" Hắn vỗ ngực, tạo ra một tiếng động vang vọng trong căn phòng nhỏ.
Trần Nhị Cẩu, lanh lợi hơn, đã nhanh chóng lấy ra giấy bút. "Đại ca Lâm Dịch nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Chúng ta sẽ đi khắp nơi, tìm hiểu từng tấc đất, từng giọt nước. Lão Lý ở đầu làng có kinh nghiệm làm kênh mương, Nhị Cẩu sẽ mời ông ấy đi cùng để chỉ giáo."
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành. Hắn tin tưởng vào những người cộng sự của mình. Họ có thể không có kiến thức uyên thâm như Bạch Vân Nhi, hay cái nhìn sâu sắc như Lão Hồ, nhưng họ có sự nhiệt huyết, lòng trung thành và ý chí làm việc. *Con người là tài nguyên quý giá nhất,* hắn luôn tâm niệm điều đó.
"Bạch Vân Nhi, nàng hãy tổng hợp tất cả thông tin này," Lâm Dịch tiếp lời, chỉ vào những ghi chép của nàng. "Chúng ta cần một bản kế hoạch chi tiết, từng bước một, từ việc khảo sát đến phân chia đất, từ việc chuẩn bị giống cây đến việc đào kênh dẫn nước. Cần ước tính rõ ràng về nhân công, vật liệu, và cả thời gian. Mỗi đồng tiền, mỗi hạt giống đều phải được sử dụng hiệu quả nhất."
Nàng gật đầu. "Thiếp đã chuẩn bị sẵn các biểu mẫu. Chỉ cần có thông tin chi tiết, thiếp sẽ có thể lập thành một bản kế hoạch hoàn chỉnh trong thời gian sớm nhất."
Lâm Dịch lại nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng đã bắt đầu chiếu rọi rực rỡ hơn. Bên ngoài, tiếng chim hót líu lo, tiếng gà gáy vẳng xa, cuộc sống vẫn tiếp diễn một cách bình dị. Nhưng hắn biết, sự bình dị đó mong manh như sợi tơ trước gió. "Cái đói sẽ quay lại nếu không có giải pháp gốc rễ. Và chiến tranh... nó sẽ không bỏ qua chúng ta đâu," lời của Lão Hồ đêm qua vẫn văng vẳng bên tai hắn. Hắn phải nhanh lên, phải hành động quyết liệt. Mỗi hạt mầm được gieo xuống hôm nay không chỉ là lương thực cho ngày mai, mà còn là nền móng cho một pháo đài vững chắc giữa bão tố sắp đến.
Cuốn "Thần Nông Bách Thảo Phổ" vẫn mở trên bàn. Lâm Dịch dùng ngón tay vuốt nhẹ lên những dòng chữ cổ xưa. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất.* Hắn không chỉ muốn khôi phục nông nghiệp, hắn muốn cải tiến nó. Hắn muốn tìm ra những giống cây mới, những phương pháp canh tác hiệu quả hơn, thậm chí là những loại cây trồng có giá trị kinh tế cao để phát triển thương mại. Con đường phía trước gian nan vạn phần, nhưng hắn không có quyền lùi bước. Hắn đã chọn con đường này, con đường của một người đàn ông hiện đại lạc vào cổ đại, không phải để làm anh hùng, mà để sinh tồn và bảo vệ những giá trị mà hắn trân trọng.
***
Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, nắng gắt như đổ lửa xuống Cánh Đồng Bất Tận. Gió thổi mạnh, cuốn theo từng làn bụi đỏ quạch, khiến tầm nhìn trở nên mờ mịt. Dù vậy, Vương Đại Trụ vẫn dẫn đầu một nhóm khoảng hai mươi dân làng, men theo những lối mòn cũ kỹ trên cánh đồng mênh mông, rộng mở đến vô tận. Trần Nhị Cẩu đi phía sau, đôi mắt nhanh nhẹn không ngừng quan sát, tay thoăn thoắt ghi chép vào cuốn sổ nhỏ.
“Nhìn cảnh này, lòng ta đau như cắt,” Vương Đại Trụ trầm giọng, ánh mắt hắn quét qua những thửa ruộng hoang tàn. Cỏ dại mọc um tùm cao đến ngang ngực, che lấp cả những bờ thửa đã bị xói mòn bởi thời gian và sự thờ ơ của con người. Nhiều nơi, đất đai nứt nẻ thành những mảng lớn, màu nâu đỏ khô khốc, cứng như đá. Những cây cô đơn mọc rải rác trên cánh đồng, thân cây khẳng khiu, lá úa vàng vì thiếu nước. "Bao nhiêu công sức của dân làng, mồ hôi nước mắt đổ xuống nơi đây, giờ thành ra thế này. Đất nhà lão Lý, đất nhà lão Tam, đất nhà cô Tư... giờ đều thành đất hoang."
Trần Nhị Cẩu khẽ gật đầu, khuôn mặt thường ngày hay cười giờ cũng đượm vẻ ưu tư. "Đại ca Lâm Dịch nói phải, không có đất thì không có sống. Chúng ta ph��i tìm cách cho đất sống lại. Những gì đã mất, chúng ta phải lấy lại, và làm cho nó tốt hơn!" Hắn dùng cây bút lông chấm vào nghiên mực nhỏ, cẩn thận vẽ lại một khu đất rộng lớn. "Đây là khu vực chúng ta vừa khảo sát. Đất bị nứt nẻ nghiêm trọng, cỏ dại mọc dày đặc, nhưng theo lời lão Vương ở phía Đông làng, dưới lớp cỏ này vẫn còn là đất màu mỡ."
Một người dân trong nhóm, một lão nông gầy gò với làn da rám nắng và đôi tay chai sạn, chỉ vào một khu đất cách đó không xa. "Đó là đất nhà lão Lý. Hồi còn Trần Gia, lão Lý bị Trần Gia cướp mất ruộng, vợ con bị bắt đi làm phu. Giờ lão Lý cũng không biết còn sống hay đã chết... đất đai cũng thành ra thế này." Giọng ông lão nghẹn lại, ánh mắt xa xăm như nhìn thấy những ký ức đau buồn của quá khứ.
Vương Đại Trụ tiến đến gần khu đất mà ông lão vừa chỉ. Hắn nhổ một cây cuốc nhỏ từ thắt lưng, dùng hết sức lực vạm vỡ của mình bổ xuống. "Keng!" Tiếng cuốc chạm đất khô cứng nghe chói tai. Hắn phải dùng thêm lực, cuốc thêm vài nhát nữa mới có thể bẩy lên một tảng đất nhỏ. "Đất này cứng quá," hắn lẩm bẩm. "Phải cày sâu phơi ải ít nhất vài lần mới mong tơi xốp được." Hắn đưa mẩu đất lên mũi ngửi, rồi bóp nát nó trong lòng bàn tay. "May mà vẫn còn mùi đất. Dưới lớp đất cứng này, hy vọng vẫn còn sự sống."
Trần Nhị Cẩu cẩn thận ghi lại: "Đất nhà lão Lý: diện tích khoảng 5 mẫu, khô cứng, cỏ dại dày đặc. Ưu tiên cải tạo bằng phương pháp cày sâu phơi ải, bón phân chuồng." Hắn lại hỏi ông lão bên cạnh: "Thưa lão bá, trước đây đất này có nguồn nước tưới tiêu không?"
Ông lão gật đầu. "Có chứ. Có một con kênh nhỏ dẫn nước từ con suối phía Tây làng. Nhưng Trần Gia chiếm hết, họ đắp đập ngăn dòng để phục vụ cho ruộng của họ, không cho dân làng dùng nữa. Con kênh đó giờ cũng cạn khô, cỏ mọc lấp kín rồi."
Nhị Cẩu lại ghi vào sổ: "Kênh dẫn nước phía Tây, cần nạo vét, khơi thông. Kiểm tra tình trạng đập ngăn dòng." Hắn quay sang Vương Đại Trụ. "Đại ca, chúng ta cần chia nhóm ra. Một nhóm tập trung khảo sát tình trạng đất, ghi lại loại đất, độ ���m, mức độ hoang hóa. Một nhóm khác sẽ đi theo dọc các con suối, kiểm tra hệ thống kênh mương cũ, xem xét khả năng khôi phục. Đặc biệt là những con đập ngăn dòng của Trần Gia, chúng ta phải phá bỏ."
Vương Đại Trụ gật đầu, ánh mắt lóe lên sự kiên quyết. "Phải phá bỏ! Nước là của trời đất, không ai được phép độc chiếm." Hắn quay sang các dân làng. "Hỡi anh em, chúng ta đang làm một việc lớn! Việc này không chỉ vì chúng ta, mà còn vì con cháu chúng ta sau này! Cố gắng lên! Mỗi tấc đất chúng ta khảo sát, mỗi con kênh chúng ta khơi thông, đều là một bước gần hơn đến tương lai no ấm!"
Tiếng hô ứng của dân làng vang lên yếu ớt nhưng đầy nhiệt huyết. Họ bắt đầu tản ra, mỗi người một việc. Có người dùng gậy dò tìm độ sâu của đất, có người cúi xuống nhổ thử một nắm cỏ dại, quan sát rễ cây. Họ hỏi han nhau về những khu đất mà họ từng biết, về những câu chuyện buồn gắn liền với mảnh đất này. Những khuôn mặt hốc hác, mệt mỏi vì nắng gắt và đói kém, giờ đây lại lóe lên một tia hy vọng.
Lâm Dịch, mặc dù không có mặt tại cánh đồng, nhưng hắn có thể hình dung rõ ràng khung cảnh đó. Hắn biết rằng sự hoang tàn của Cánh Đồng Bất Tận không chỉ là do thiên nhiên khắc nghiệt, mà còn là vết sẹo hằn sâu của sự bóc lột và chiến tranh. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* hắn tự nhủ. Để có được sự công bằng, con người phải tự mình đấu tranh, tự mình vun đắp.
Hắn cũng biết rằng, những người dân này đã phải trải qua quá nhiều biến cố. Họ mệt mỏi, họ e dè, họ hoài nghi. Việc khơi dậy ý chí sản xuất trong họ không phải là điều dễ dàng. Họ cần nhìn thấy hy vọng, cần nhìn thấy một tương lai rõ ràng, và quan trọng nhất, họ cần sự đảm bảo về an toàn. Mối đe dọa từ tàn dư của Trần Thị Gia Tộc, hay những thổ phỉ lợi dụng thời loạn để cướp bóc, vẫn lẩn khuất đâu đó. Vương Đại Trụ và đội dân quân của hắn sẽ phải đối mặt với những thách thức đó.
Trần Nhị Cẩu, sau khi ghi chép xong một khu vực, lại nhanh nhẹn di chuyển đến một nơi khác. Hắn nhìn thấy một bụi cây dại mọc cạnh một tảng đá lớn. Nơi đó, vài mảnh gốm vỡ và một chiếc cuốc rỉ sét nằm vương vãi, minh chứng cho một cuộc sống đã bị gián đoạn đột ngột. Hắn cúi xuống nhặt chiếc cuốc lên, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại đã bị ăn mòn bởi thời gian. "Chúng ta sẽ làm cho mảnh đất này hồi sinh," hắn lẩm bẩm. "Không chỉ cho người sống, mà còn cho cả những người đã ngã xuống vì mảnh đất này."
Gió vẫn thổi mạnh, mang theo mùi đất khô và cỏ dại. Tiếng côn trùng vo ve, tiếng chim hót xa xăm. Dù giữa cảnh hoang tàn, vẫn có một sự sống mãnh liệt đang cố gắng vươn lên. Và trong lòng những người dân đang miệt mài khảo sát, một hạt mầm hy vọng đã được gieo, một hạt mầm của sự hồi sinh và của một tương lai tốt đẹp hơn, dưới sự dẫn dắt của một người đàn ông đến từ một thế giới khác, với tri thức và tầm nhìn khác biệt. Họ không biết Lâm Dịch đến từ đâu, nhưng họ biết rằng hắn là người duy nhất đã mang lại cho họ hy vọng trong những tháng ngày tăm tối nhất.
***
Chiều tà, khi mặt trời bắt đầu ngả về phía Tây, nhuộm đỏ cả một góc trời, sân đình của Thôn Làng Sơn Cước đã chật kín người. Hàng trăm dân chúng tụ tập, từ những cụ già lưng còng đến những đứa trẻ con, khuôn mặt hốc hác vì đói kém và lao động vất vả, nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự tò mò và mong đợi. Họ rì rầm trò chuyện, tiếng gió xào xạc qua mái tranh, mùi khói bếp thoang thoảng từ những ngôi nhà gần đó hòa lẫn với mùi mồ hôi của đám đông, tạo nên một không khí vừa thân thuộc vừa trang trọng.
Lâm Dịch đứng trên một bục gỗ đơn giản được dựng tạm. Bên cạnh hắn là Bạch Vân Nhi thanh lịch, Vương Đại Trụ vạm vỡ, Trần Nhị Cẩu lanh lợi và Lão Hồ trầm ngâm. Hắn cầm trên tay một cuộn giấy da lớn, đó không chỉ là bản đồ mà còn là "kế hoạch phục hồi nông nghiệp" đã được phác thảo một cách tỉ mỉ. Ánh mắt hắn quét qua từng khuôn mặt, từ những ánh mắt tràn đầy hy vọng đến những ánh mắt vẫn còn vương vấn sự e dè, hoài nghi.
"Hỡi bà con, chúng ta đã vượt qua nạn đói trước mắt," Lâm Dịch cất tiếng, giọng hắn vang vọng, rõ ràng và đầy kiên ��ịnh, át đi tiếng rì rầm của đám đông. "Kho lương thực đã giúp chúng ta có hơi sức để đứng vững, nhưng đó chỉ là giải pháp tạm thời. Để có một tương lai no đủ, một cuộc sống ấm no thật sự, chúng ta không thể chờ đợi ai ban phát. Chúng ta phải tự mình gieo hạt, tự mình vun trồng!"
Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm vào lòng dân chúng. "Ta biết, nhiều người trong số các ngươi đã mất hết ruộng đất, đã phải bỏ nhà cửa đi tha hương. Ta biết, đất đai của chúng ta đã bị tàn phá, cỏ dại mọc um tùm, kênh mương khô cạn. Ta cũng biết, các ngươi mệt mỏi, các ngươi hoài nghi. Nhưng ta tin rằng, sức mạnh của con người, sức mạnh của sự đoàn kết sẽ giúp chúng ta vượt qua tất cả."
Lâm Dịch mở cuộn giấy da, chỉ vào những bản đồ và phác thảo chi tiết. "Ta đã cùng Bạch Vân Nhi, Lão Hồ, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu thảo luận kỹ lưỡng. Chúng ta có một kế hoạch!" Hắn bắt đầu trình bày, giọng hắn trầm ấm nhưng dứt khoát, từng lời từng chữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng. "Đầu tiên, chúng ta sẽ khôi phục lại những cánh đồng bị bỏ hoang. Những thửa đất bị Trần Thị Gia Tộc chiếm đoạt, nay sẽ được trả lại cho chủ cũ. Những gia đình không còn đất, hoặc những người từ nơi khác đến muốn an cư lạc nghiệp, sẽ được phân chia đất công để canh tác."
Tiếng xôn xao bắt đầu nổi lên. Một vài ánh mắt lóe lên hy vọng, nhưng vẫn còn nhiều người giữ vẻ mặt nghi ngờ. Một lão nông với bộ râu bạc phơ, đứng ở hàng đầu, mạnh dạn hỏi, giọng run run: "Thưa... thưa quan đại nhân... Liệu chúng ta có đủ giống cây, đủ công cụ không? Đất đai đã cằn cỗi, làm sao mà gieo trồng được?"
Lâm Dịch nhìn thẳng vào ông lão, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự thấu hiểu. "Ta sẽ đảm bảo giống cây, đảm bảo công cụ. Chúng ta sẽ có những loại giống tốt nhất, chịu hạn tốt, phù hợp với thổ nhưỡng nơi đây. Chúng ta sẽ có đủ cuốc, xẻng, cày bừa. Những gì cần thiết cho việc sản xuất, ta sẽ lo liệu." Hắn không nói "ta sẽ mua", mà nói "ta sẽ lo liệu", một lời hứa chắc chắn hơn nhiều trong thời loạn lạc này.
Một ngư��i phụ nữ trẻ, ôm đứa con nhỏ gầy gò trong lòng, cũng cất tiếng hỏi, ánh mắt đầy lo lắng: "Và nhỡ... nhỡ quân địch lại đến thì sao? Nhỡ thổ phỉ lại cướp bóc mùa màng của chúng ta thì sao? Chúng ta đã từng mất tất cả rồi..."
Lâm Dịch quay sang Vương Đại Trụ. "Vương Đại Trụ và đội dân quân sẽ bảo vệ các ngươi. Họ sẽ tuần tra ngày đêm, bảo vệ từng con kênh, từng thửa ruộng. Ta cam đoan, mỗi hạt mầm các ngươi gieo xuống sẽ là một bước chân vững chắc cho tương lai của chúng ta! Mỗi hạt thóc các ngươi thu hoạch được sẽ là của các ngươi, không một ai có thể cướp đi!" Giọng hắn đầy uy lực, mang theo lời hứa chắc chắn của một người lãnh đạo.
Hắn tiếp tục giải thích về các chính sách ưu đãi: "Năm đầu tiên, những người nhận đất mới sẽ được miễn thuế hoàn toàn. Những người khôi phục đất hoang cũng sẽ được giảm thuế. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng lại hệ thống kênh mương thủy lợi, khơi thông dòng chảy để nước tưới tiêu đến mọi ngóc ngách của cánh đồng. Ai có sức thì góp sức, ai có kinh nghiệm thì góp kinh nghiệm. Tất cả chúng ta đều là một gia đình lớn, cùng nhau vượt qua khó khăn."
Lời nói của Lâm Dịch, đi kèm với những lời cam kết rõ ràng, bắt đầu lay động trái tim của dân chúng. Họ nhìn nhau, rồi nhìn về phía Lâm Dịch, ánh mắt dần dần thay thế sự e dè bằng hy vọng. Tiếng rì rầm xôn xao lớn hơn, không phải vì nghi ngờ, mà vì sự phấn khích.
"Vậy thì, chúng ta phải làm gì để bắt đầu?" Một thanh niên vạm vỡ cất tiếng hỏi.
Lâm Dịch mỉm cười. "Ngay bây giờ! Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu sẽ bắt đầu phát những tờ giấy đơn giản ghi rõ chính sách và cách thức đăng ký đất. Các ngươi hãy ghi rõ tên tuổi, số lượng nhân khẩu, và nhu cầu về đất đai. Ngày mai, các đội khảo sát sẽ tiếp tục làm việc, và ta sẽ cử người hướng dẫn các ngươi về phương pháp cải tạo đất, cách thức gieo trồng. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng lại một cuộc sống mới!"
Khi Lâm Dịch kết thúc bài diễn thuyết, một làn sóng phấn khích lan truyền khắp đám đông. Tiếng vỗ tay bùng nổ, tiếng hô vang "Đại nhân Lâm D��ch vạn tuế!" vang vọng khắp sân đình. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu bắt đầu phát những tờ giấy, dân chúng chen chúc nhau để nhận, gương mặt tràn đầy niềm tin.
Lâm Dịch nhìn cảnh tượng đó, trong lòng hắn không khỏi dâng lên một cảm xúc phức tạp. Hắn biết, lời hứa hôm nay chỉ là bước khởi đầu. Con đường phía trước còn rất dài, rất gian nan. "Giữ lòng dân còn khó hơn thu phục thiên hạ," lời của Lão Hồ lại hiện lên trong tâm trí hắn. Nhưng ít nhất, hắn đã gieo được hạt mầm hy vọng. Hạt mầm đó cần được vun trồng bằng mồ hôi, bằng trí tuệ, và bằng cả sự kiên cường không ngừng nghỉ.
Ánh tà dương dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Nhưng trong sân đình Thôn Làng Sơn Cước, ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, bập bùng trong ánh mắt của hàng trăm con người. Họ không còn là những kẻ đói khổ, tuyệt vọng. Họ đã có một hướng đi, một mục tiêu, và một người lãnh đạo mà họ tin tưởng. Lâm Dịch không phải là một hoàng đế, không phải là một tiên nhân, nhưng hắn đã trở thành ngọn hải đăng cho những con người lầm than này, chỉ đường cho họ vượt qua bão tố, hướng tới một tương lai mà họ đã từng nghĩ là không thể có được. Hắn biết, một cuộc chiến thực sự còn ở phía trước, một cuộc chiến không chỉ với kẻ thù bên ngoài, mà còn với chính thiên nhiên khắc nghiệt và sự mong manh của lòng người. Nhưng giờ đây, hắn không đơn độc. Hắn có những con người này, những người đã đặt niềm tin vào hắn, và đó chính là sức mạnh lớn nhất của hắn.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.