Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 697: Lương Thực Cứu Sinh: Quyết Sách Nhân Tâm Và Thách Thức Dài Hạn

Gió đêm mơn man trên những mái nhà tranh, mang theo hơi lạnh từ cánh đồng đã thu hoạch xong. Con đường đất dẫn vào Thôn Làng Sơn Cước chìm trong bóng tối mịt mờ, chỉ còn ánh trăng nhợt nhạt và vài đốm lửa leo lét từ những căn bếp đã tàn. Sau một ngày dài, Lâm Dịch trở về nhà, bóng anh đổ dài trên con đường vắng. Tâm trí anh vẫn còn vương vấn những lời của Lão Hồ, những ánh mắt vừa dò xét vừa hy vọng của dân chúng. Anh hiểu, việc cải tổ quan trường chỉ là bước đầu, một nền móng vững chắc cho những gì anh muốn xây dựng. Nhưng giờ đây, một vấn đề cấp bách khác đang đè nặng lên vai anh, một vấn đề mà không một chiếu chỉ hay phán quyết nào có thể giải quyết được ngay lập tức: nạn đói.

Sáng hôm sau, mặt trời còn chưa kịp ló dạng, Thôn Làng Sơn Cước đã thức giấc trong một bầu không khí nặng trĩu. Không phải tiếng gà gáy giòn giã hay tiếng trẻ con nô đùa như thường lệ, mà là những âm thanh yếu ớt, những tiếng than thở lẫn trong tiếng gió sớm lạnh buốt. Mây mù giăng lối, phủ lên cảnh vật một màu xám xịt, ảm đạm, như phản chiếu tâm trạng của những con người đang tụ tập dần trước cửa nhà Lâm Dịch. Họ đứng đó, lặng lẽ, thân hình gầy gò, quần áo vá víu, khuôn mặt khắc khổ hằn lên những nếp nhăn của sự lo âu và tuyệt vọng. Đôi mắt họ trũng sâu, vô hồn, nhưng ẩn sâu trong đó là một tia hy vọng mong manh, một niềm tin cuối cùng đặt vào người đàn ông đã mang đến cho họ một tia sáng trong những ngày tăm tối.

Lâm Dịch, với vóc dáng gầy gò hơn hẳn so với những người đàn ông làng quê vạm vỡ, đứng ở ngưỡng cửa, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng gương mặt. Hắn cảm nhận được cái lạnh không chỉ từ sương sớm mà còn từ nỗi sợ hãi đang len lỏi trong từng trái tim. Mùi khói bếp nhạt nhòa, mùi đất ẩm và mùi của sự đói kém trộn lẫn vào nhau, tạo nên một không khí ngột ngạt đến khó thở. Hắn biết, rất nhiều gia đình đã cạn sạch lương thực từ nhiều ngày trước. Những gì còn sót lại trong nhà đã được họ chắt chiu, phân phát từng chút một, nhưng cũng không thể chống lại được cái đói đang gặm nhấm từng tấc thịt, từng hơi thở. Tiếng ho khan yếu ớt của một người già, tiếng nức nở khe khẽ của một đứa trẻ bị mẹ vội vàng dỗ dành, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự cùng cực.

"Lâm Đại Nhân..." Một người phụ nữ trung niên, với khuôn mặt xanh xao và đôi môi nứt nẻ, cất tiếng gọi, giọng nói lạc đi vì đói. "Chúng tôi... chúng tôi sắp không chịu nổi nữa rồi. Đã ba ngày rồi, nhà tôi không còn một hạt gạo nào. Các con tôi... chúng nó đói quá." Nàng ta nói không thành tiếng, đôi mắt nhòa lệ, bàn tay gầy gò siết chặt lấy vạt áo.

Tiếng than thở lập tức lan nhanh trong đám đông, như một ngọn lửa được châm vào đống củi khô. "Đúng vậy, Lâm Đại Nhân! Lúa vụ trước đã bị Thẩm Đại Nhân thu hết, vụ này lại mất mùa. Chúng tôi không còn gì nữa!" Một người đàn ông khác lên tiếng, giọng run rẩy.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận gánh nặng đè nặng lên đôi vai gầy của mình. Hắn đã lường trước được điều này. Việc Thẩm Đại Nhân vơ vét, bóc lột trong nhiều năm đã khiến vùng đất này kiệt quệ, và chỉ cần một biến động nhỏ về thời tiết, nạn đói sẽ bùng phát như một cơn dịch. Hắn biết, việc cứu đói là cấp bách nhất lúc này, vượt lên trên mọi kế hoạch cải tổ hay chuẩn bị chiến tranh.

"Mọi người cứ bình tĩnh," Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy kiên định, như một cột trụ giữa biển sóng. "Ta đã biết tình cảnh của mọi người. Ta sẽ không để ai trong Thôn Làng Sơn Cước này phải chết đói."

Những lời của hắn như một tia nắng xé toạc màn mây mù, khiến đám đông khẽ xao động. Một vài ánh mắt đã lóe lên một chút hy vọng, nhưng vẫn còn rất nhiều sự hoài nghi và mệt mỏi. Họ đã trải qua quá nhiều lời hứa suông từ những kẻ quyền thế.

Lão Hồ, với tấm lưng còng và đôi mắt tinh anh, lặng lẽ xuất hiện bên cạnh Lâm Dịch. Ông không nói gì, chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt đầy suy tư. "Cái đói này, nó còn đáng sợ hơn cả quân địch. Nó giết chết hy vọng của con người," Lão Hồ thì thầm, chỉ đủ cho Lâm Dịch nghe thấy. Giọng ông trầm khàn, mang theo nỗi ưu tư của người từng trải.

Lâm Dịch hiểu ý Lão Hồ. Cái đói không chỉ cướp đi sinh mạng mà còn gặm nhấm ý chí, biến con người thành những cái vỏ rỗng. Hắn không thể để điều đó xảy ra. Hắn nhìn lại đám đông, những khuôn mặt mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng ngẩng lên nhìn hắn. Hắn cảm nhận được hàng trăm ánh mắt đang đổ dồn vào mình, hàng trăm số phận đang đặt cược vào quyết định của hắn.

*Không thể để họ chết đói.* Lâm Dịch thầm nhủ. *Nguồn lực phải được sử dụng để cứu sống người, dù phải đối mặt với rủi ro lớn hơn sau này.* Hắn biết, trong kho dự trữ vẫn còn một lượng lương thực đáng kể, vốn là để dành cho chiến tranh, cho những ngày binh đao loạn lạc có thể ập đến bất cứ lúc nào. Đó là một con dao hai lưỡi. Mở kho lúc này có nghĩa là làm suy yếu khả năng phòng thủ của vùng đất, nhưng không mở kho lại có nghĩa là bỏ mặc dân chúng chết dần chết mòn. Với Lâm Dịch, đây không phải là một lựa chọn khó khăn. Sinh tồn của con người là ưu tiên hàng đầu, luôn luôn là như vậy. Chiến tranh có thể đến, nhưng nếu không còn người để bảo vệ, thì chiến tranh còn ý nghĩa gì?

Lâm Dịch chậm rãi bước xuống vài bậc thềm, đi dạo giữa đám đông. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ dùng ánh mắt kiên định và sự hiện diện của mình để trấn an họ. Hắn dừng lại trước một bà lão đang run rẩy vì lạnh và đói, nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay gầy gò của bà. "Bà ơi, hãy tin con. Sẽ có lương thực cho mọi người. Không ai sẽ bị bỏ đói."

Bà lão ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt đục mờ bỗng lóe lên một tia sáng. "Đại Nhân... Đại Nhân là người tốt..." Bà thốt lên, giọng lạc đi vì xúc động.

Lâm Dịch chỉ khẽ gật đầu, rồi quay vào nhà. Hắn biết mình không thể trì hoãn thêm nữa. "Bạch Vân Nhi! Vương Đại Trụ! Trần Nhị Cẩu! Lão Hồ! Mọi người vào đây!" Hắn ra lệnh, giọng nói dứt khoát, không cho phép bất kỳ sự chần chừ nào. Hắn phải hành động ngay lập tức. Đây không chỉ là việc cứu đói, mà còn là việc củng cố niềm tin, là một minh chứng hùng hồn cho sự khác biệt giữa trật tự mới mà hắn đang xây dựng và cái mục ruỗng của chế độ cũ.

Chỉ trong chốc lát, những người được gọi đã tề tựu trong căn phòng khách đơn sơ của Lâm Dịch. Bạch Vân Nhi, với vẻ ngoài thon thả nhưng ánh mắt sắc sảo, đã sẵn sàng với sổ sách và bút mực. Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác nhưng đầy nhiệt huyết, đứng nghiêm nghị, tay nắm chặt chuôi đao. Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn và hăng hái, luôn miệng hỏi "Đại ca có lệnh gì?". Lão Hồ, trầm tĩnh, quan sát tất cả.

"Tình hình lương thực của dân chúng đã đến mức báo động," Lâm Dịch mở lời, ánh mắt quét qua từng người. "Ta đã quyết định. Mở kho lương thực dự trữ."

Một sự im lặng bao trùm căn phòng. Bạch Vân Nhi khẽ nhíu mày, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu thì ngạc nhiên, còn Lão Hồ chỉ khẽ gật đầu, như thể ông đã đoán trước được quyết định này.

"Thiếu gia, kho lương thực đó là để dành cho chiến tranh... phòng khi quân địch ập đến," Bạch Vân Nhi nhẹ giọng nhắc nhở, nhưng trong giọng nói nàng không có sự phản đối, chỉ có một chút lo lắng. Nàng hiểu rõ giá trị của số lương thực đó.

Lâm Dịch lắc đầu. "Nếu dân chúng chết đói, ai sẽ cầm vũ khí chống lại quân địch? Nếu lòng dân ly tán, chúng ta còn giữ được gì? Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Giờ đây, cái đói chính là kẻ thù lớn nhất của chúng ta." Hắn nhìn Bạch Vân Nhi. "Vân Nhi, cô hãy lập tức lên danh sách các hộ gia đình, ước tính số nhân khẩu và định mức lương thực cần phân phát. Ta muốn mọi thứ phải công bằng, minh bạch, không một ai bị bỏ sót hay bị bóc lột."

Bạch Vân Nhi gật đầu, lập tức mở sổ sách ra ghi chép. "Vâng, Thiếu gia. Ta sẽ làm ngay."

"Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu," Lâm Dịch tiếp lời, ánh mắt hắn trở nên sắc bén. "Hai người hãy điều động toàn bộ dân quân, bảo vệ kho lương thực. Lập hàng rào, phân chia khu vực, đảm bảo trật tự tuyệt đối trong quá trình phân phát. Tuyệt đối không để xảy ra tình trạng chen lấn, cướp giật. Ai dám làm loạn, xử lý nghiêm khắc!"

"Rõ!" Vương Đại Trụ đáp dứt khoát, giọng vang như tiếng chuông đồng. "Đại ca cứ yên tâm, có bọn ta ở đây, sẽ không ai dám làm loạn!"

Trần Nhị Cẩu cũng vội vàng phụ họa: "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Bọn gian sẽ không có cửa quậy phá!"

Lâm Dịch khẽ gật đầu. Hắn tin tưởng vào sự trung thành và khả năng của họ. Hắn quay sang Lão Hồ. "Lão Hồ, xin ông hãy giúp con giám sát quá trình này. Ý kiến của ông và sự chứng kiến của ông sẽ giúp dân chúng thêm tin tưởng."

Lão Hồ mỉm cười nhẹ. "Cậu đã làm một việc đúng đắn, Lâm Dịch. Lòng dân là gốc rễ của mọi chuyện. Ta sẽ đi cùng cậu."

Hơi thở của Lâm Dịch khẽ thả lỏng. Hắn biết, quyết định này sẽ mang lại rủi ro, nhưng nó là điều cần làm. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* nhưng hắn, với tư cách là người lãnh đạo, nợ dân chúng một cơ hội để sinh tồn. Và hắn sẽ làm mọi cách để bảo vệ cơ hội đó.

***

Mặt trời đứng bóng, chiếu những tia nắng gay gắt xuống Thôn Làng Sơn Cước. Cái nóng oi bức giữa trưa không làm giảm đi sự hối hả và căng thẳng trước kho lương thực lớn của làng. Đây là một kiến trúc kiên cố, được xây bằng đá và gỗ chắc chắn, nằm tách biệt một chút so với khu dân cư, vốn được dùng để cất giữ ngũ cốc dự trữ cho những lúc thiên tai hoặc chiến loạn. Từ sáng sớm, nơi đây đã trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn và hy vọng. Dân chúng xếp hàng dài dằng dặc, bắt đầu từ cổng kho và kéo dài ra tận con đường chính, kiên nhẫn chờ đợi dưới cái nắng chói chang. Dù mệt mỏi và đói khát, nhưng không khí vẫn duy trì được một trật tự đáng ngạc nhiên, bởi vì họ biết, đây là cơ hội duy nhất của họ.

Lâm Dịch đứng trên một bục gỗ cao, được dựng tạm thời ngay trước cửa kho, gương mặt hắn nghiêm nghị, ánh mắt quét qua hàng ngàn con người đang ngước nhìn. Thân hình gầy gò của hắn nổi bật giữa đám đông, nhưng khí chất trầm tĩnh và quyết đoán lại khiến hắn trở thành một điểm tựa vững chắc. Bên cạnh hắn, Bạch Vân Nhi với vẻ ngoài thanh lịch và sự tập trung cao độ, đang chăm chú kiểm kê những cuốn sổ sách dày cộp, ghi chép cẩn thận từng bao lương thực được xuất ra. Nàng liên tục thì thầm những con số, những định mức vào tai Lâm Dịch, đảm bảo rằng mọi thứ diễn ra đúng như kế hoạch.

Dưới bục, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu cùng hàng chục dân quân khác đang hoạt động hết công suất. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, nhưng lúc này lại đầy vẻ nghiêm nghị, liên tục tuần tra, nhắc nhở dân chúng giữ trật tự. Giọng hắn vang như chuông đồng, rõ ràng và dứt khoát: "Mỗi hộ một định mức! Xếp hàng ngay ngắn! Ai làm loạn, đừng trách chúng ta không nể tình!" Dân quân của hắn, tuy không phải là những binh lính chuyên nghiệp, nhưng với sự trung thành tuyệt đối và tinh thần bảo vệ làng xã, họ đã tạo thành một hàng rào vững chắc, ngăn chặn mọi ý đồ chen lấn hay gây rối. Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn như một con sóc, chạy đi chạy lại, hỗ trợ Vương Đại Trụ, hướng dẫn những người dân còn bỡ ngỡ. "Bà con cứ từ từ, ai cũng có phần! Đại ca đã nói rồi, không ai bị bỏ đói đâu!"

Cửa kho lương thực mở toang, để lộ ra những bao tải ngũ cốc chất cao như núi, tỏa ra mùi lúa khô và đất ẩm đặc trưng. Đó là một mùi hương của sự sống, của hy vọng, khiến những người dân đang đói khát cảm thấy cồn cào trong dạ dày nhưng cũng tràn đầy sức sống. Từng bao gạo, bao ngô được các dân quân khiêng ra, đặt lên những chiếc cân lớn, sau đó được phân phát cho từng hộ gia đình theo định mức đã quy định.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, rồi cất giọng, tiếng hắn vang vọng khắp quảng trường nhỏ, át đi mọi tạp âm: "Dân chúng của Sơn Cước! Ta biết các ngươi đã chịu khổ rồi. Ta biết cái đói đã hành hạ các ngươi. Lương thực này là của các ngươi, là mồ hôi nước mắt của chúng ta tích góp bao năm. Ta thề, sẽ không ai bị bỏ đói! Nhưng ta cũng mong các ngươi hiểu, đây chỉ là giải pháp trước mắt. Chúng ta cần phải cùng nhau vượt qua giai đoạn khó khăn này!"

Ban đầu, đám đông vẫn giữ vẻ hoài nghi. Họ đã quen với những lời hứa hão huyền, những sự bóc lột trắng trợn. Nhưng khi Lâm Dịch đích thân bước xuống, trao những bao lương thực đầu tiên cho những người già yếu nhất, những ánh mắt tuyệt vọng dần thay thế bằng sự kinh ngạc, rồi vỡ òa. Hắn cúi người, nâng đỡ một bà lão run rẩy, đặt vào tay bà một bao gạo nhỏ. "Bà ơi, hãy cố gắng giữ gìn sức khỏe. Sẽ có ngày chúng ta lại được no đủ."

Bà lão nhìn bao gạo, rồi nhìn Lâm Dịch, nước mắt giàn giụa. "Là thật sao? Là thật sao, Lâm Đại Nhân? Chúng tôi... chúng tôi có lương thực rồi!" Nàng thốt lên, giọng lạc đi vì xúc động.

Những tiếng reo hò, tiếng khóc nức nở bắt đầu vang lên từ đám đông. "Là thật! Là thật! Lâm Đại Nhân vạn tuế!" "Chúng ta được cứu rồi!" "Cảm ơn Lâm Đại Nhân!" Âm thanh của sự vui mừng và lòng biết ơn lan truyền như một ngọn lửa, xua tan đi không khí ảm đạm ban đầu. Những người dân, sau bao ngày đói khổ, cuối cùng cũng nhận được thứ quý giá nhất: l��ơng thực và hy vọng.

Ánh mắt Lâm Dịch lướt qua những khuôn mặt đang rạng rỡ, những tiếng cười xen lẫn tiếng khóc. Hắn cảm nhận được sức mạnh của lòng dân, một sức mạnh vô hình nhưng có thể lay chuyển cả thiên hạ. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* hắn thầm nhủ, *nhưng niềm tin của con người mới là nền tảng vững chắc nhất cho mọi quyền lực.* Hắn biết, hành động này không chỉ cứu sống hàng ngàn người mà còn củng cố địa vị của hắn, biến hắn từ một người bảo hộ không chính thức thành một vị lãnh đạo thực sự trong lòng dân chúng.

Vương Đại Trụ, lau đi giọt mồ hôi trên trán, nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy kính phục. "Đại ca, dân chúng họ tin Đại ca rồi!" Hắn nói, giọng đầy tự hào.

Trần Nhị Cẩu cũng hớn hở chạy đến: "Đại ca, bọn con đã đẩy lùi mấy tên định chen lấn rồi. Mọi việc đang rất trật tự!"

Lâm Dịch khẽ gật đầu, nhưng trong lòng hắn, một nỗi lo khác đã bắt đầu nhen nhóm. Cứu đói trước mắt là cần thiết, nhưng cái kho lương thực này, nó không phải là vô tận. Hắn nhìn Bạch Vân Nhi, nàng cũng đang nhìn hắn, ánh mắt đầy vẻ lo lắng. Nàng hiểu rõ những con số hơn ai hết. Nguồn dự trữ chiến tranh, giờ đây đang cạn kiệt nhanh chóng.

Lão Hồ, đứng bên cạnh Lâm Dịch, khẽ thở dài. Ông nhìn cảnh tượng vui mừng trước mắt, nhưng đôi mắt tinh anh của ông lại nhìn xa xăm về phía chân trời. "Cứu được họ hôm nay là tốt, Lâm Dịch. Nhưng ngày mai, ngày kia, và những ngày sau nữa thì sao?" Giọng ông trầm ngâm, như một lời cảnh báo.

Lâm Dịch không trả lời. Hắn biết, câu hỏi đó là một gánh nặng mà hắn phải đối mặt. Cái đói đã được đẩy lùi tạm thời, nhưng vấn đề thiếu hụt lương thực dài hạn, và cả mối đe dọa từ chiến tranh biên giới, vẫn còn đó, chờ đợi hắn ở phía trước. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ giữa biển cả, vừa thoát khỏi một cơn bão, nhưng lại phải đối mặt với một cơn sóng thần khác đang ập đến.

***

Đêm buông xuống, mang theo cái lạnh lẽo đặc trưng của vùng biên thùy. Thôn Làng Sơn Cước chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió lùa qua khe cửa và tiếng côn trùng rả rích trong đêm. Dân chúng, sau một ngày dài nhận lương thực và trải qua cảm giác vừa mừng rỡ vừa kiệt sức, đã chìm vào giấc ngủ sâu. Ánh nến leo lét trên bàn làm việc, hắt những bóng hình chập chờn lên bức tường đất nện trong văn phòng tạm thời của Lâm Dịch. Mùi mực, mùi giấy cũ và mùi gỗ ấm áp xua đi phần nào cái lạnh giá của đêm khuya, nhưng không thể xua đi cái nặng trĩu trong lòng Lâm Dịch.

Hắn ngồi đó, đối diện với Bạch Vân Nhi, trên bàn trải ra những cuốn sổ sách chi chít chữ và những tấm bản đồ cũ kỹ. Gương mặt hắn mệt mỏi, đôi mắt sâu thẳm hằn lên những quầng thâm do thiếu ngủ, nhưng vẫn ánh lên vẻ kiên định. Bạch Vân Nhi, dù cũng thấm mệt, vẫn giữ được sự tỉnh táo và sắc sảo. Nàng đang kiểm tra lại những con số cuối cùng của ngày hôm nay, ngón tay thon thả lướt trên từng dòng chữ, vẻ mặt lộ rõ sự lo lắng.

"Thiếu gia," Bạch Vân Nhi cất tiếng, giọng nàng trầm xuống, mang theo một nỗi ưu tư rõ rệt. "Với tốc độ phân phát như hôm nay, kho lương thực của chúng ta... chỉ đ��� dùng trong vòng chưa đầy một tháng." Nàng ngẩng đầu nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy vẻ bất an. "Chúng ta cần một kế hoạch dài hạn hơn. Nếu không, chỉ vài tuần nữa thôi, nạn đói sẽ quay trở lại, và lần này, chúng ta sẽ không còn gì để cứu họ nữa."

Lâm Dịch thở dài, tựa lưng vào ghế gỗ thô sơ. Hắn đã biết điều đó. Những con số khô khan trong sổ sách không bao giờ nói dối. Việc mở kho lương thực dự trữ là một quyết định sinh tử, cứu được dân chúng trước mắt, nhưng cũng đẩy hắn vào một tình thế ngặt nghèo hơn về lâu dài. Kho dự trữ chiến tranh đã cạn kiệt nhanh chóng, và điều đó có nghĩa là khả năng phòng thủ của Sơn Cước đã bị suy yếu đáng kể.

"Ta biết," Lâm Dịch đáp, giọng hắn khàn đi vì mệt mỏi. "Cứu đói trước mắt là cần thiết, nhưng cái khó là duy trì nó. Nguồn cung từ bên ngoài đã cạn kiệt. Các thương đội giờ đây ngại đi qua vùng biên thùy đầy rẫy bất ổn này. Và chúng ta không thể dựa vào mãi kho dự trữ chiến tranh, nhất là khi mối đe dọa từ biên giới ngày càng hiển hiện rõ rệt."

Đúng lúc đó, cánh cửa khẽ mở, Lão Hồ bước vào, mang theo mùi hương của trà và thuốc lá thảo mộc. Ông nhìn hai người đang trầm ngâm, rồi lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế đối diện. "Ta đã nói rồi mà, Lâm Dịch," Lão Hồ khẽ lắc đầu, giọng ông trầm ấm nhưng đầy sức nặng. "Lòng dân đã thu phục, nhưng giữ lòng dân còn khó hơn thu phục thiên hạ. Cái đói sẽ quay lại nếu không có giải pháp gốc rễ. Và chiến tranh... nó sẽ không bỏ qua chúng ta đâu, Lâm Dịch."

Những lời của Lão Hồ như một lời nhắc nhở sắc bén về thực tế khắc nghiệt. Lâm Dịch biết, việc Thẩm Thiên, con trai của Thẩm Đại Nhân, vẫn còn sống và đang nung nấu ý định trả thù là một mối đe dọa tiềm tàng. Nhưng nguy hiểm hơn cả, chính là chiến tranh biên giới quy mô lớn mà hắn đã được cảnh báo từ trước. Năm 1610 Đại Hạ, cái mốc thời gian đó như một thanh kiếm Damocles treo lơ lửng trên đầu hắn. Hắn không thể để vùng đất này bị tàn phá, không thể để những người dân đã tin tưởng hắn phải chịu cảnh lầm than thêm một lần nữa.

Lâm Dịch gấp lại sổ sách, ánh mắt hắn hướng về phía cửa sổ, nơi ánh trăng mờ chiếu xuống làng. Hắn nhìn những mái nhà tranh yên bình trong đêm tối, những mái nhà mà hắn đã thề sẽ bảo vệ. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* hắn tự nhủ, *nhưng để sinh tồn, không chỉ cần lương thực, mà còn cần sự thông thái, sự kiên cường và khả năng thích nghi vượt trội.* Hắn không có 'bàn tay vàng' hay thiên phú tu luyện. Vũ khí duy nhất của hắn chính là tri thức và mưu lược của một người hiện đại.

Hắn với tay lấy một cuộn giấy da cũ kỹ và một cây bút lông, bắt đầu phác thảo những ý tưởng mới. Đó không chỉ là kế hoạch ngắn hạn để tìm kiếm nguồn lương thực thay thế, mà còn là những chiến lược dài hơi hơn. "Chúng ta phải tăng cường sản xuất nông nghiệp," Lâm Dịch nói, giọng hắn đầy quyết tâm. "Phải cải tạo đất đai, tìm kiếm giống cây trồng mới chịu hạn tốt hơn. Cùng lúc đó, phải xây dựng hệ thống phòng thủ vững chắc, huấn luyện dân quân trở thành một lực lượng thực sự." Hắn vẽ nguệch ngoạc trên giấy, những đường nét thể hiện ý tưởng v�� kênh mương thủy lợi, về các trạm gác biên phòng, về những khu vực canh tác mới.

"Và phải nghĩ đến việc phát triển thương mại, tìm kiếm các đối tác mới, các tuyến đường vận chuyển an toàn," Bạch Vân Nhi tiếp lời, nàng hiểu ý Lâm Dịch. "Chúng ta không thể tự cô lập mình trong cái vòng xoáy này."

Lão Hồ nhìn Lâm Dịch, đôi mắt tinh anh của ông khẽ nheo lại. "Đại Hạ Vương Triều đang suy yếu rõ rệt. Tin tức về các thế lực tu hành, về những băng nhóm giang hồ nổi lên trong loạn lạc đã không còn là lời đồn nữa. Ngay cả những vùng đất xa xôi cũng đang bắt đầu cảm nhận được sự hỗn loạn." Ông dừng lại một chút, rồi nói tiếp: "Cậu đang xây dựng một pháo đài giữa bão tố, Lâm Dịch. Nhưng bão tố này sẽ còn lớn hơn nhiều so với những gì cậu nghĩ."

Lâm Dịch gật đầu. Hắn biết, đó là một cuộc chiến không ngừng nghỉ, một cuộc chạy đua với thời gian. Hắn không thể ngồi yên và chờ đợi sự sụp đổ của vương triều, hay sự xuất hiện của những kẻ tu hành hùng mạnh. Hắn phải hành động. Mỗi quyết định, m���i kế hoạch đều phải được cân nhắc kỹ lưỡng, không chỉ cho hiện tại mà còn cho tương lai. Những gì hắn đã làm hôm nay, việc mở kho lương thực cứu dân, là một hạt mầm hy vọng. Nhưng để hạt mầm đó nảy nở, hắn cần phải vun trồng nó bằng trí tuệ, bằng sự kiên cường và bằng cả sinh mạng của mình.

Hắn nhìn bản đồ, nhìn những phác thảo còn dang dở. Con đường phía trước còn rất dài, rất gian nan, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt. Lòng dân đã được củng cố, đó là nền tảng vững chắc nhất. Giờ đây, hắn phải biến nền tảng đó thành một bức tường thành kiên cố, để bảo vệ những gì hắn trân trọng, để xây dựng một cuộc sống bình dị mà hắn hằng khao khát.

Ánh nến bập bùng, soi rõ gương mặt trầm tư của Lâm Dịch. Bên ngoài, gió lạnh vẫn thổi, nhưng trong căn phòng nhỏ, một ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, cùng với quyết tâm sắt đá của một người đàn ông hiện đại đang cố gắng kiến tạo tương lai trong một thế giới cổ đại đầy khắc nghiệt.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free