Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 696: Cải Tổ Quan Trường: Nền Móng Cho Trật Tự Mới

Ánh nắng trưa gay gắt hơn, xuyên qua khung cửa sổ, chiếu thẳng vào khuôn mặt Lâm Dịch khi anh đứng đó, nhìn những người dân Sơn Cước dần dần rời đi. Cuộc hội nghị vừa kết thúc, để lại trong tâm trí anh một mớ cảm xúc hỗn độn: sự nhẹ nhõm vì bước đầu đã thành công, nhưng cũng là gánh nặng của trách nhiệm và những lời hứa anh vừa đưa ra. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Cuộc chiến thực sự không chỉ diễn ra ở biên giới, mà còn diễn ra trong lòng người, trong việc xây dựng niềm tin và sự đoàn kết. Anh đã gieo những hạt mầm đầu tiên, và giờ là lúc để chăm sóc, để chúng đơm hoa kết trái. Con đường phía trước còn rất dài, rất gian nan, nhưng anh đã chọn, và anh sẽ không bao giờ lùi bước.

***

Sáng hôm sau, khi sương sớm còn vương trên những mái tranh và khí trời vẫn se lạnh, Lâm Dịch đã ngồi trong căn phòng làm việc của mình, ánh nến leo lét trên bàn, soi rọi vào những chồng giấy tờ. Bên ngoài, tiếng gà gáy thưa thớt từ xa vọng lại, lẫn với tiếng bước chân lạo xạo của vài người dân dậy sớm. Mùi khói bếp thoang thoảng, xen lẫn mùi đất ẩm và mùi cỏ dại từ những con đường mòn. Bầu không khí bình yên, mộc mạc của Thôn Làng Sơn Cước dường như không hề bị ảnh hưởng bởi những biến động lớn lao đang diễn ra bên trong căn nhà gỗ đơn giản này, nơi Lâm Dịch đang lặng lẽ đặt nền móng cho một trật tự mới.

Bạch Vân Nhi ngồi đối diện anh, tay cầm một cuốn sổ da, ghi chép cẩn thận. Nàng vẫn giữ vẻ tập trung cao độ thường thấy, nhưng đôi mắt thoáng lộ vẻ lo lắng cho Lâm Dịch, người đã thức trắng đêm qua để xem xét lại mọi thứ. Quan Đại Nhân, với bộ râu dài và vẻ mặt nghiêm nghị, ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm trà nóng, đôi mắt tinh tường không ngừng dõi theo từng cử động của Lâm Dịch.

Trên bàn, một danh sách dài những cái tên được viết bằng nét chữ cổ, bên cạnh là những tập tài liệu chi chít ghi lại các khoản thu chi bất minh, những lời khai của nhân chứng và những bằng chứng không thể chối cãi về sự tham nhũng, bóc lột của các quan lại địa phương dưới thời Thẩm Đại Nhân. "Cẩm Nang Kế Sách" mà Lâm Dịch thường xuyên tham khảo, giờ đây được đặt gọn gàng một bên, như một minh chứng cho sự chuẩn bị kỹ lưỡng của anh.

Lâm Dịch dùng ngón tay gầy gò của mình di chuyển trên danh sách, lướt qua từng cái tên. Mỗi cái tên là một câu chuyện, một vết nhơ trong bộ máy cai trị mục ruỗng. Anh thở dài, một tiếng thở dài mệt mỏi nhưng đầy quyết tâm. "Mục đích của chúng ta không phải là giết chóc hay trả thù, mà là lập lại trật tự," anh nói, giọng trầm ổn, phá vỡ sự im lặng trong phòng. "Mọi hành động phải có bằng chứng rõ ràng, không oan sai một ai, nhưng cũng không bỏ qua bất kỳ kẻ nào lợi dụng chức quyền để bóc lột dân chúng."

Bạch Vân Nhi gật đầu, bút của nàng lướt nhanh trên giấy. "Chúng ta đã có đủ bằng chứng về việc Phán quan Trần biển thủ công quỹ và Thị trưởng Tôn nhận hối lộ từ Thẩm Đại Nhân. Các nhân chứng cũng đã được bảo vệ cẩn mật. Hầu hết là những người dân từng bị chúng ức hiếp, họ đã sẵn sàng đứng ra làm chứng." Nàng đưa cho Lâm Dịch một tập hồ sơ dày cộp. Lâm Dịch lật nhanh từng trang, ánh mắt sắc bén lướt qua những con số, những bản khai. Anh đã dành hàng đêm để thẩm tra chéo, để đảm bảo mọi thứ đều chính xác. Anh không muốn bất kỳ sai sót nào làm suy yếu uy tín của mình, hay khiến dân chúng mất đi niềm tin vừa mới nhen nhóm.

Quan Đại Nhân đặt chén trà xuống, tiếng gốm chạm bàn kêu lách cách trong không gian tĩnh mịch. "Việc này động chạm đến rất nhiều lợi ích, e rằng sẽ có sự phản kháng ngầm," ông nói, giọng điệu có chút thận trọng. "Họ đã cắm rễ sâu vào hệ thống, có thể còn có những liên kết với các thế lực bên ngoài mà chúng ta chưa thể nắm rõ. Liệu chúng ta có nên làm mềm mỏng hơn một chút, để tránh gây ra sóng gió lớn?"

Lâm Dịch ngẩng đầu, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Quan Đại Nhân. Trong đôi mắt ấy, ẩn chứa sự từng trải của một người hiện đại, đã chứng kiến quá nhiều sự mục ruỗng từ căn nguyên. Anh biết, bệnh nặng phải dùng thuốc mạnh. "Bệnh nặng phải dùng thuốc mạnh," anh nhắc lại, như tự khẳng định với chính mình. "Nếu không dứt khoát, mầm mống tham nhũng sẽ lại trỗi dậy. Chư vị đã thấy Thẩm Đại Nhân lộng hành bao năm, đó là vì không ai dám động đến hắn, vì hệ thống đã quá mục ruỗng từ gốc rễ. Chúng ta không thể lặp lại sai lầm đó. Nhưng ta sẽ đảm bảo mọi việc được thực hiện công khai, minh bạch nhất có thể. Dân chúng sẽ là người chứng kiến, là người giám sát."

Anh khoanh tròn hai cái tên "Phán quan Trần" và "Thị trưởng Tôn" trên danh sách bằng bút lông, gạch bỏ những chi tiết không cần thiết, chỉ giữ lại những tội danh chính và bằng chứng xác đáng. "Bạch Vân Nhi, nàng hãy chuẩn bị công văn triệu tập hai người này đến Sân Đình ngay lập tức. Nội dung công văn phải rõ ràng, yêu cầu họ phải có mặt đúng giờ, nếu không sẽ bị coi là chống đối."

"Vâng, Lâm công tử," Bạch Vân Nhi đáp, giọng dứt khoát, tay nàng đã bắt đầu chuẩn bị giấy mực.

Lâm Dịch quay sang Quan Đại Nhân. "Xin Quan Đại Nhân hãy chuẩn bị một danh sách các nhân sĩ có đức, có tài, có uy tín trong vùng. Chúng ta cần những người thực sự muốn phụng sự dân chúng, không phải những kẻ chỉ biết vơ vét. Ta muốn bộ máy mới phải là những người mà dân chúng tin tưởng."

Quan Đại Nhân thở dài một hơi, nhưng vẻ mặt đã bớt căng thẳng hơn. Ông hiểu ý Lâm Dịch. Đây là một cuộc cách mạng nhỏ, nhưng lại mang ý nghĩa sống còn đối với vùng đất này. "Hạ quan sẽ cố gắng hết sức."

Lâm Dịch gật đầu, rồi anh quay sang Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ, những người đang đứng canh gác bên ngoài cửa. "Nhị Cẩu, Đại Trụ," anh gọi, giọng vang lên rõ ràng. "Các ngươi hãy tập hợp đội dân quân tinh nhuệ nhất. Chuẩn bị xe ngựa, dây thừng, và đảm bảo an ninh tuyệt đối cho Sân Đình. Ta muốn mọi việc diễn ra suôn sẻ, không để bất kỳ kẻ nào có cơ hội gây rối."

"Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Trần Nhị Cẩu lập tức đáp lời, đôi mắt sáng lên vẻ nhiệt tình. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, cũng gật đầu mạnh mẽ. "Công tử cứ yên tâm, không một con kiến nào dám bén mảng gây loạn!"

Lâm D��ch nhìn hai người họ, rồi lại nhìn Bạch Vân Nhi và Quan Đại Nhân. Anh biết, anh không đơn độc. *Mình không thể làm tất cả mọi thứ một mình. Sức mạnh của một cá nhân là hữu hạn, nhưng sức mạnh của một tập thể có cùng chí hướng thì vô hạn.* Ý nghĩ đó mang lại cho anh một chút nhẹ nhõm, nhưng gánh nặng trong lòng vẫn còn đó. Anh nhớ lại những lời Thẩm Đại Nhân đã nói khi bị lưu đày, về Thẩm Thiên. Hắn chắc chắn sẽ không ngồi yên. Cuộc chiến này chỉ là một phần nhỏ trong bức tranh lớn hơn nhiều. Đây là việc thanh lọc nội bộ, để vùng đất này có thể vững vàng hơn khi đối mặt với những mối đe dọa từ bên ngoài – đặc biệt là chiến tranh biên giới đang đến gần.

*Tri thức là vũ khí mạnh nhất*, anh tự nhủ. Anh không có thần thông, không có võ công cái thế, nhưng anh có sự hiểu biết về cách vận hành của xã hội, về tâm lý con người, và quan trọng nhất, anh có sự kiên nhẫn. Anh biết rằng để thay đổi một hệ thống đã mục ruỗng hàng trăm năm, không thể chỉ dùng một nhát kiếm. Phải từng bước, từng bước một, vừa dứt khoát vừa thận trọng, vừa cứng rắn vừa mềm mỏng. Anh mường tượng ra khuôn mặt của Phán quan Trần và Thị trưởng Tôn khi họ bị vạch trần trước toàn thể dân chúng. Họ chắc chắn sẽ phản kháng, sẽ vùng vẫy. Nhưng anh đã chuẩn bị sẵn sàng cho điều đó. Anh đã chuẩn bị cho mọi kịch bản.

Tiếng gió xào xạc ngoài cửa sổ, mang theo hơi lạnh của buổi sớm, làm anh khẽ rùng mình. Anh nhìn lại danh sách trên bàn, những nét chữ nguệch ngoạc của những người dân chất phác đã dũng cảm đứng ra tố cáo. Đây không chỉ là một danh sách, đây là hy vọng, là niềm tin. Và anh, Lâm Dịch, sẽ không để niềm tin đó bị đánh đổ. Anh sẽ giữ vững lời hứa của mình.

***

Giữa trưa, khi ánh nắng đã lên đến đỉnh đầu, gay gắt đổ xuống Sân Đình Thôn Làng Sơn Cước, hàng trăm người dân đã tụ tập đông đủ. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở, chỉ có tiếng xì xào bàn tán vang lên như tiếng ong vỡ tổ. Bụi đất bị khuấy động lên bởi những bước chân, tạo thành một màn sương mờ ảo dưới ánh mặt trời chói chang. Dân chúng, với những gương mặt lam lũ, khắc khổ, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ tò mò, hoài nghi và cả một chút sợ hãi. Họ đã quen với việc bị quan lại ức hiếp, đã quen với sự bất công. Việc chứng kiến một "phiên tòa" công khai thế này là điều chưa từng có.

Lâm Dịch đứng trên một bục cao tạm bợ, phía sau anh là Bạch Vân Nhi, Quan Đại Nhân và Lão Hồ. Bên dưới, Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ cùng hàng chục dân quân vạm vỡ, mặc giáp đơn giản, tay cầm giáo mác, siết chặt vòng vây quanh Sân Đình, đảm bảo không ai có thể gây rối. Ánh mắt họ sắc bén, cảnh giác, như những con sói bảo vệ bầy của mình.

Trước mặt Lâm Dịch, hai gã Phán quan Trần và Thị trưởng Tôn đang bị hai dân quân áp giải đứng giữa sân. Phán quan Trần, với gương mặt gầy gò, ánh mắt gian xảo, giờ đây tái mét đi vì sợ hãi, mồ hôi túa ra như tắm. Hắn vẫn cố giữ chút sĩ diện cuối cùng, nhưng đôi tay run rẩy đã tố cáo sự hoảng loạn bên trong. Thị trưởng Tôn, với cái bụng phệ và vẻ mặt hám lợi, giờ đây chỉ còn là một khối thịt run rẩy, đôi mắt lấm lét nhìn xung quanh, tìm kiếm một tia hy vọng. Trang phục quan lại cũ kỹ của họ giờ đây trông thật thảm hại.

"Hỡi bà con cô bác, hỡi các vị trưởng thôn, chức sắc!" Giọng Lâm Dịch vang lên, dứt khoát và mạnh mẽ, át đi mọi tiếng xì xào. Anh không cần dùng phép thuật hay công lực gì, chỉ là một giọng nói bình thường, nhưng lại mang một sức nặng khiến mọi người phải im lặng lắng nghe. "Hôm nay, ta đứng đây không phải để khoe khoang quyền lực, mà để lập lại công bằng cho vùng đất này. Những kẻ đứng trước mặt các ngươi, đã từng nhân danh triều đình, nhân danh chính nghĩa để bóc lột, ức hiếp, làm khổ chúng ta."

Anh dừng lại một chút, để lời nói của mình thấm vào từng người. Rồi anh giơ cao tập hồ sơ đã chuẩn bị sẵn. "Phán quan Trần, ngươi đã biển thủ công quỹ trong suốt ba năm qua, dùng tiền thuế của dân để xây biệt phủ, tậu ruộng đất riêng, bỏ mặc dân chúng đói rét. Ngươi đã cấu kết với Thẩm Đại Nhân, bao che cho những hành vi bất chính, thậm chí còn hãm hại những người dám đứng lên tố cáo!"

Phán quan Trần, run r��y đến cực độ, đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy căm phẫn. "Lâm Dịch! Ngươi không có quyền! Ta là quan lại triều đình, ngươi làm vậy là mưu phản! Ngươi sẽ bị tru di cửu tộc!" Giọng hắn khản đặc, nhưng vẫn cố gắng gào lên, hy vọng tạo ra chút ảnh hưởng.

Lâm Dịch không hề nao núng, ánh mắt anh sắc lạnh như dao. "Quyền của ta đến từ chính những người dân này, những người đã phải chịu khổ vì sự tham lam của các ngươi! Triều đình đang ở đâu khi dân chúng ta bị giày xéo? Triều đình đang ở đâu khi Thẩm Đại Nhân lộng hành? Triều đình đã bỏ rơi chúng ta! Kẻ nào không vì dân, không xứng làm quan!" Lời anh nói dứt khoát, mạnh mẽ, như một nhát búa giáng thẳng vào tâm trí mọi người. Dân chúng bắt đầu xôn xao, những tiếng "Đúng vậy!" "Quan lại chó má!" vang lên.

Anh tiếp tục, chỉ tay vào Thị trưởng Tôn. "Thị trưởng Tôn, ngươi đã nhận hối lộ từ Thẩm Đại Nhân, dùng chức quyền để ép buộc dân chúng bán đất với giá rẻ mạt, rồi bán lại cho Thẩm gia với giá cao ngất trời. Ngươi đã phớt lờ những lời kêu cứu của dân, đẩy họ vào cảnh màn trời chiếu đất!"

Thị trưởng Tôn, không còn chút khí lực nào để phản kháng, chỉ biết quỳ sụp xuống, lắp bắp biện minh. "Không... không phải vậy... ta... ta bị ép buộc..."

Nhưng những lời biện minh yếu ớt của hắn bị dập tắt bởi tiếng la ó phẫn nộ của dân chúng. Một cụ già run rẩy bước ra từ đám đông, chỉ thẳng vào mặt Thị trưởng Tôn. "Chính ngươi! Chính ngươi đã cướp đi mảnh đất tổ tiên của nhà ta! Ngươi nói là theo lệnh triều đình, nhưng hóa ra là cấu kết với Thẩm Đại Nhân!"

Tiếng nói của cụ già như giọt nước tràn ly. Sự phẫn nộ bùng nổ. Dân chúng bắt đầu ném những hòn đất nhỏ, những cọng cỏ khô vào hai tên quan lại. Dân quân siết chặt vòng vây, nhưng cũng không ngăn cản sự bùng nổ cảm xúc của người dân.

Lâm Dịch giơ tay lên, ra hiệu cho mọi người im lặng. Tiếng la ó dần lắng xuống. "Ta tuyên bố," anh nói, giọng vang vọng khắp Sân Đình, "Phán quan Trần và Thị trưởng Tôn, với những tội danh biển thủ công quỹ, nhận hối lộ, ức hiếp dân chúng, cấu kết v��i gian thần, bị tước bỏ mọi chức tước, tịch thu toàn bộ gia sản để bồi thường cho dân chúng. Chúng sẽ bị lưu đày đến vùng biên ải xa xôi, lao dịch khổ sai cho đến hết đời!"

Lời tuyên án vừa dứt, một tiếng reo hò vang trời bật lên từ đám đông. Sự vui mừng, sự hả hê, và cả sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp Sân Đình. Đây là công lý mà họ đã chờ đợi bấy lâu. Lâm Dịch ra hiệu, Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ lập tức tiến lên, tự tay giật phăng mũ áo quan lại trên người Phán quan Trần và Thị trưởng Tôn, rồi áp giải họ ra khỏi Sân Đình, tiếng la hét phản kháng yếu ớt của hai kẻ tham quan nhanh chóng bị chôn vùi trong tiếng hò reo của dân chúng.

Lâm Dịch chờ đợi cho đến khi tiếng hò reo lắng xuống, rồi anh lại cất giọng. "Để tránh những kẻ như vậy lộng hành thêm lần nữa, ta đã cùng Quan Đại Nhân và Bạch Vân Nhi lựa chọn ra những người có đức, có tài, được dân chúng tin tưởng để thay thế vào các vị trí còn trống. Từ nay, các vị này sẽ cùng ta xây dựng một vùng đất công bằng, an toàn và thịnh vượng cho tất cả chúng ta!"

Anh công bố danh sách những người được bổ nhiệm. Đó là những trưởng thôn có uy tín, những người học thức được dân kính trọng, những người từng bị Thẩm Đại Nhân chèn ép nhưng vẫn giữ được khí tiết. Mỗi khi một cái tên được xướng lên, dân chúng lại vỗ tay hoan hô, vì đó đều là những gương mặt quen thuộc, đáng tin cậy trong mắt họ.

Lâm Dịch nhìn những gương mặt rạng rỡ, những ánh mắt đầy hy vọng của người dân. Anh biết, đây là một chiến thắng quan trọng. Nó không chỉ là việc trừng trị kẻ ác, mà còn là việc gieo vào lòng dân một niềm tin mới, niềm tin vào một trật tự công bằng hơn, vào một tương lai tươi sáng hơn. *Họ đang đo lường rủi ro và cơ hội. Đó là bản chất của con người. Ta không thể đòi hỏi họ tin tưởng tuyệt đối ngay lập tức, nhưng ta có thể gieo mầm hy vọng.* Anh đã làm được điều đó.

***

Chiều tối, gió đã dịu đi, mang theo hơi lạnh của những cánh đồng xa. Lâm Dịch một mình đi dạo qua các khu chợ vừa tan, lắng nghe những lời bàn tán còn vương lại trong không khí. Tiếng rao hàng đã im bặt, chỉ còn lại những vệt khói bếp cuối cùng bay lên từ các mái nhà. Anh thấy những gương mặt dân chúng, tuy còn mang nét mệt mỏi sau một ngày làm việc, nhưng dường như đã nhẹ nhõm hơn, bớt ưu tư hơn.

"Không ngờ Thẩm Đại Nhân bị lưu đày, lại còn có ngày các quan lại tham lam kia bị trừng trị. Lâm đại nhân đúng là thần nhân!" Một người phụ nữ trẻ đang thu dọn hàng quán nói với người bên cạnh, giọng đầy ngưỡng mộ.

Người khác, một người đàn ông trung niên với vẻ mặt thận trọng hơn, khẽ thở dài. "Nhưng rồi ai biết được, quan mới lên có như quan cũ không? Cái chức quan ấy dễ làm người ta thay đổi lắm. Mong là Lâm đại nhân sẽ luôn giữ được lòng mình."

Lâm Dịch đi qua, nghe rõ từng lời. Anh mỉm cười nhẹ. Anh hiểu sự hoài nghi của họ. Đây không phải lần đầu tiên họ chứng kiến sự thay đổi, và cũng không phải lần đầu tiên họ đặt niềm tin vào một ai đó, để rồi lại thất vọng. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Anh biết, niềm tin phải được xây dựng từng chút một, qua mỗi hành động, qua mỗi quyết định.

Anh rẽ vào quán trà của Lão Hồ. Hương trà thoang thoảng, mùi gỗ ấm áp xua đi cái lạnh của buổi tối. Quán trà vẫn đông khách như mọi khi, những câu chuyện về sự kiện ban trưa vẫn là chủ đề chính. Lâm Dịch chọn một góc khuất, gọi một chén trà xanh. Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng, đôi mắt tinh anh và thường nheo lại, đích thân mang trà đến.

"Cậu làm được một việc lớn rồi," Lão Hồ nói, đặt chén trà xuống trước mặt Lâm Dịch. Đôi mắt già nua của ông nhìn thẳng vào anh, sâu thẳm và đầy suy tư. "Nhưng giữ lòng dân còn khó hơn thu phục thiên hạ. Con đường phía trước còn dài lắm, Lâm Dịch à."

Lâm Dịch nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ lan tỏa đầu lưỡi, mang theo chút đắng của suy tư. "Con biết, Lão Hồ. Nhưng ít ra, hôm nay, con đã gieo được một hạt mầm hy vọng. Hy vọng đó sẽ là động lực để con tiếp tục."

Anh nhìn xung quanh, lắng nghe những tiếng nói rì rầm. Một vài người dân nhận ra anh, ánh mắt họ lóe lên vẻ kính trọng và tò mò. Anh gật đầu, nở một nụ cười trấn an. "Bà con cứ yên tâm," anh nói, giọng đủ lớn để những người xung quanh có thể nghe thấy. "Ta đã dặn các quan lại mới phải luôn đặt lợi ích của dân lên hàng đầu. Và quan trọng hơn, chính bà con là người giám sát họ. Nếu có sai phạm, cứ đến tìm ta."

Những lời của Lâm Dịch như một làn gió mát, xoa dịu những lo lắng còn vương vấn trong lòng dân chúng. Họ nhìn anh, rồi nhìn nhau, sự thận trọng dần được thay thế bằng một tia hy vọng mới, mong manh nhưng chân thật.

Lão Hồ nhấp một ngụm trà, đôi mắt nheo lại. "Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Quan mới lên có như quan cũ không, điều đó cần thời gian để kiểm chứng. Nhưng việc cậu làm hôm nay, Lâm Dịch, đã cho họ một cơ hội để tin tưởng lại. Đó là điều quan trọng nhất."

Lâm Dịch gật đầu. Anh biết Lão Hồ nói đúng. Việc thanh trừng quan lại tham nhũng chỉ là bước khởi đầu. Giữ vững sự liêm chính của bộ máy mới, đối phó với những thách thức từ bên trong và bên ngoài, đó mới là điều khó khăn. Anh nhớ đến Thẩm Thiên, người con trai của Thẩm Đại Nhân, kẻ chắc chắn sẽ không bao giờ buông tha anh. Và hơn thế nữa, là mối đe dọa từ chiến tranh biên giới quy mô lớn vào năm 1610 Đại Hạ, đang dần hiển hiện rõ rệt.

Anh uống cạn chén trà, cảm nhận được vị chát đọng lại nơi đầu lưỡi. Ánh mắt anh hướng về phía cửa quán trà, nhìn ra màn đêm đang buông xuống. Anh cảm thấy tâm trạng mình vừa nhẹ nhõm vì hoàn thành một bước quan trọng, vừa nặng trĩu vì trách nhiệm. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* anh tự nhủ. Nhưng để sinh tồn một cách có ý nghĩa, để bảo vệ những người anh yêu thương và vùng đất này, anh phải làm nhiều hơn thế. Anh phải trở thành một người lãnh đạo, một người kiến tạo. Con đường phía trước còn rất dài, rất gian nan, nhưng anh đã sẵn sàng đối mặt. Những gì anh đã làm hôm nay, là nền móng vững chắc cho tất cả.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free