Lạc thế chi nhân - Chương 695: Hội Nghị Sơn Cước: Vạch Trần Tội Ác, Dựng Xây Trật Tự
Tiếng gà gáy vang vọng từ những mái nhà tranh, lảnh lót xuyên qua màn sương sớm còn vương vấn trên những ngọn núi xa. Thôn Làng Sơn Cước, một cái tên đơn sơ và mộc mạc, giờ đây không còn yên bình như trước. Những tiếng bước chân vội vã, tiếng nói chuyện thì thầm xen lẫn tiếng ho khan của người già, tất cả đổ dồn về một nhà kho lớn nằm ở rìa thôn, nơi từng dùng để chứa ngũ cốc và nông cụ, nay đã được dọn dẹp sạch sẽ, đặt những chiếc ghế gỗ dài và một bục cao tạm bợ ở trung tâm.
Không khí buổi sáng sớm tháng Mười se lạnh, mang theo mùi khói gỗ lẫn mùi đất ẩm ướt sau trận mưa đêm. Ánh nắng ban mai còn yếu ớt, lách qua những khe hở trên vách gỗ, vẽ nên những vệt sáng bụi mờ trong không gian. Hơn năm mươi gương mặt khắc khổ, già có, trẻ có, tề tựu đông đủ, đại diện cho các trưởng thôn, các chức sắc địa phương và những người có tiếng nói từ khắp các làng mạc lân cận. Ánh mắt họ chất chứa sự tò mò, hoài nghi, nhưng sâu thẳm trong đó là một tia hy vọng mong manh, một niềm khao khát về sự thay đổi đã bị đè nén quá lâu.
Lâm Dịch đứng ở vị trí trung tâm, phía sau chiếc bục gỗ đơn sơ, ánh mắt anh lướt qua từng gương mặt. Anh gầy hơn trước, vẻ xanh xao của những ngày lao động vất vả vẫn chưa tan biến hết, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ sắc bén, kiên định. Mái tóc đen bù xù thường ngày nay được buộc gọn gàng, dù vẫn còn vài sợi lòa xòa trước trán. Anh khoác trên mình bộ y phục vải thô màu xám, đơn giản và không chút phô trương, nhưng không ai dám coi thường người đàn ông trẻ tuổi này.
Bên cạnh anh là Bạch Vân Nhi, với vóc dáng thon thả trong bộ y phục thương nhân kín đáo, đôi mắt nàng thông minh và cảnh giác, quét qua đám đông như một người bảo vệ thầm lặng. Nàng không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của nàng tựa như một bức tường thành vững chắc cho Lâm Dịch. Lão Hồ, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt tinh anh nheo lại, trầm tĩnh đứng một bên, tay vuốt chòm râu, cái gật đầu nhẹ của ông mang đầy hàm ý ủng hộ. Quan Đại Nhân, người từng là quan lại của triều đình, nay lại đứng ở đây, phong thái nghiêm nghị, râu dài chỉnh tề, ánh mắt ông nhìn Lâm Dịch chứa đựng sự kính trọng và cả chút lo lắng. Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ cùng một vài chỉ huy dân quân khác đứng phía sau, thân hình vạm vỡ, vẻ mặt kiên nghị, họ là biểu tượng cho lực lượng mới mà Lâm Dịch đã xây dựng.
Tiếng xì xào trong nhà kho dần lắng xuống khi Quan Đại Nhân bước lên phía trước, ông ho nhẹ một tiếng, giọng nói trầm ấm vang vọng. “Chư vị trưởng thôn, các vị chức sắc, hôm nay, Quan mỗ cùng chư vị có mặt tại đây là theo lời triệu tập của Lâm công tử. Lâm công tử, người mà chư vị đã biết, đã cùng chúng ta vượt qua nhiều khó khăn, và là người đã đích thân đưa ra phán quyết cuối cùng cho Thẩm Đại Nhân…”
Khi Quan Đại Nhân dừng lời, một làn sóng xì xào nhỏ lại nổi lên. Cái tên “Thẩm Đại Nhân” vẫn còn mang một sức nặng nhất định trong tâm trí những người dân nơi đây, dù cho quyền lực của hắn đã tan biến. Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi gỗ mục và mùi ẩm mốc của nhà kho, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Gánh nặng trách nhiệm đè lên vai anh như một ngọn núi. *Đây không chỉ là một cuộc họp, mà là một phép thử, một tuyên ngôn về trật tự mới. Ta không có danh phận, không có triều đình chống lưng, tất cả những gì ta có là sự tin tưởng mà ta đã dày công xây dựng, và hy vọng của những con người này.* Anh nhủ thầm.
Anh bước lên bục, đối diện với hàng chục ánh mắt đang dán chặt vào mình. Khuôn mặt anh nghiêm nghị, không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng sự trầm tĩnh của anh lại có sức nặng. “Hôm nay, ta triệu tập chư vị đến đây không phải để bàn chuyện gió trăng, mà là chuyện sinh tử của vùng đất này,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng nói anh không quá to, nhưng rõ ràng và dứt khoát, mang theo một sự uy quyền tự nhiên mà không cần phải cố gắng. “Chuyện của Thẩm Đại Nhân, ta tin rằng chư vị đã ít nhiều nghe ngóng được. Nhưng những gì ta sắp nói đây, là toàn bộ sự thật.”
Anh dừng lại một chút, quét ánh mắt qua từng người. Anh nhìn thấy sự căng thẳng trên gương mặt Trưởng thôn Lão Vương, vẻ nghi ngại của một vị lý trưởng già, nhưng cũng thấy được sự tin tưởng và kiên định của một vài trưởng thôn trẻ tuổi hơn, những người đã trực tiếp nhận được sự giúp đỡ của anh. *Họ là những người sống bằng hy vọng, nhưng cũng là những người dễ bị tổn thương nhất bởi sự phản bội. Ta phải cho họ thấy rằng sự thay đổi này không phải là một sự thay thế từ kẻ bóc lột này sang kẻ bóc lột khác.*
Anh tiếp tục, giọng điệu trở nên lạnh lùng hơn. “Thẩm Đại Nhân, kẻ từng được triều đình ban cho quyền cai quản vùng đất này, đã lợi dụng chức quyền, biến vùng đất này thành cái túi riêng của hắn, đẩy dân chúng vào cảnh lầm than.” Lâm Dịch không dùng những lời lẽ hoa mỹ hay phẫn nộ, anh chỉ đơn thuần thuật lại những sự thật trần trụi, nhưng mỗi từ ngữ lại như một nhát dao khắc sâu vào lòng người nghe. “Hắn ta bóc lột thuế má nặng nề, vượt xa quy định của triều đình, khiến mùa màng dù có bội thu cũng chẳng đủ ăn. Hắn chiếm đoạt ruộng đất của dân nghèo bằng những thủ đoạn bẩn thỉu, đẩy họ vào cảnh vô gia cư, phải bán con cái để sinh tồn.”
Những tiếng thở dài, tiếng hít vào đầy căm phẫn bắt đầu vang lên trong nhà kho. Một vài người già khẽ lau nước mắt. Những lời Lâm Dịch nói không phải là điều mới mẻ với họ, nhưng việc nó được nói ra một cách công khai, từ một người có quyền lực để thay đổi, lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.
“Không chỉ vậy,” Lâm Dịch tiếp tục, “hắn còn cấu kết với bọn cướp, biến chúng thành công cụ để trấn áp những ai dám phản kháng. Những vụ cướp bóc, giết người bí ẩn, những vụ mất tích không lời giải đáp… tất cả đều có bàn tay của hắn và lão quản gia phía sau. Quan Đại Nhân đây, đã đích thân điều tra và thu thập đầy đủ bằng chứng.”
Quan Đại Nhân bước lên một bước, cầm trong tay một chồng giấy tờ cũ kỹ. “Chư vị, những bằng chứng này đã được Lâm công tử và chúng tôi xác minh kỹ lưỡng. Chúng là những lời khai của những nạn nhân còn sống, những bản kê khai tài sản gian lận, những chứng cứ về sự thông đồng giữa Thẩm gia và các băng đảng sơn tặc. Chúng tôi cũng đã tìm thấy những kho lương thực bị chất chứa quá mức, trong khi dân chúng phải chịu đói. Thậm chí, việc bỏ bê phòng thủ biên cương, khiến quân địch có thể dễ dàng xâm nhập vào các làng nhỏ, cũng là một tội ác không thể dung thứ của hắn.” Quan Đại Nhân giơ cao một vài bản khai có dấu vân tay và lời chứng của những người bị hại, cho thấy tính xác thực của những lời ông nói.
Sự phẫn nộ bắt đầu bùng lên trong nhà kho. Nhiều người không thể giữ được sự bình tĩnh, họ bắt đầu xì xào bàn tán, tiếng nói chuyện lớn dần, kèm theo những tiếng chửi rủa nhỏ. *Đây là phản ứng cần thiết,* Lâm Dịch nghĩ thầm. *Sự phẫn nộ sẽ là chất xúc tác cho sự thay đổi. Nhưng ta cũng cần kiểm soát nó, không để nó biến thành sự hỗn loạn.*
Anh giơ tay lên, ra hiệu cho mọi người im lặng. “Phán quyết đã được thi hành: Thẩm Đại Nhân bị tước bỏ mọi chức vụ, gia sản bị tịch thu để bồi thường cho dân chúng, và bị lưu đày đến một vùng đất xa xôi, cô lập hoàn toàn khỏi mọi quyền lực và ảnh hưởng. Lão quản gia, kẻ đồng lõa, cũng đã bị xử lý thích đáng. Giờ đây, chúng ta phải xây dựng lại.”
Giọng Lâm Dịch trở nên mạnh mẽ, dứt khoát hơn. “Chúng ta không thể trông chờ vào triều đình đã mục ruỗng, không thể trông chờ vào những kẻ quan lại chỉ biết vơ vét. Chúng ta phải tự mình đứng lên, tự mình dựng xây một trật tự mới. Một trật tự mà ở đó, không còn sự bóc lột, không còn sự áp bức. Một trật tự mà ở đó, mỗi người dân đều được sống yên bình, được lao động và được bảo vệ.”
Anh bắt đầu phác thảo những nét chính của "trật tự mới" mà anh ấp ủ. “Đầu tiên là vấn đề đất đai. Những ruộng đất bị Thẩm gia chiếm đoạt sẽ được trả lại cho dân chúng. Chúng ta sẽ tiến hành phân chia lại đất đai một cách công bằng, đảm bảo mỗi hộ gia đình đều có đủ đất để canh tác, để tự nuôi sống mình. Thuế má sẽ được giảm xuống mức thấp nhất có thể, chỉ đủ để duy trì bộ máy hành chính và quốc phòng của vùng. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng các kho lương thực dự trữ, phòng khi thiên tai hoặc chiến loạn xảy ra.”
“Thứ hai là về y tế và giáo dục. Chúng ta sẽ xây dựng các trạm y tế nhỏ ở các thôn làng lớn, có người biết chữa bệnh để chăm sóc sức khỏe cho dân chúng. Trẻ con sẽ được học chữ, không phân biệt giàu nghèo, để chúng có tri thức, có thể tự mình định đoạt vận mệnh của mình.” Lâm Dịch biết rằng đây là những lời nói xa vời trong một thế giới cổ đại, nhưng anh cũng biết rằng đó là những hạt mầm của hy vọng, những điều mà người dân khao khát nhất.
“Và quan trọng nhất,” Lâm Dịch nhấn mạnh, giọng nói anh vang dội khắp nhà kho, “chính là phòng thủ. Tình hình biên giới ngày càng căng thẳng. Quân địch không ngừng quấy phá. Triều đình đã bỏ rơi chúng ta. Chúng ta không thể trông chờ vào ai khác ngoài chính mình. Ta sẽ tổ chức lại dân quân, huấn luyện họ bài bản, trang bị vũ khí đầy đủ. Mỗi thôn làng sẽ có đội dân quân của riêng mình, cùng nhau bảo vệ làng xóm. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng các công sự phòng thủ, các đài quan sát, để bất cứ kẻ thù nào cũng không thể dễ dàng xâm phạm mảnh đất này.”
Anh nhìn thẳng vào từng ánh mắt, không né tránh. *Đây là lời hứa của ta, và ta sẽ dùng mọi thứ mình có để thực hiện nó. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Và để sinh tồn, chúng ta phải đoàn kết, phải mạnh mẽ.* Lâm Dịch biết rõ, đây không phải là một lời hứa suông mà là một gánh nặng khổng lồ. Nhưng anh không hối hận. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và anh sẽ tự mình tạo ra công bằng, tạo ra sự ổn định cho những người anh trân trọng. Anh sẽ không lùi bước.
Sau bài phát biểu của Lâm Dịch, một sự im lặng bao trùm nhà kho. Đó không phải là sự im lặng của đồng thuận hoàn toàn, mà là sự im lặng của sự nghi ngờ, của những câu hỏi chưa được giải đáp, và cả một chút bối rối. Nhiều người nhìn nhau, ánh mắt dò xét. Những lời hứa của Lâm Dịch quá tốt đẹp, quá viển vông đối với một thế giới mà họ đã quen với sự tàn khốc và bất công.
Trưởng thôn Lão Vương, một người đàn ông gầy gò, lưng hơi còng, với khuôn mặt khắc khổ và đôi mắt luôn tỏ vẻ lo lắng, từ từ đứng dậy. Ông là một người đại diện điển hình cho sự thận trọng và hoài nghi của phần lớn dân chúng. “Lâm công tử,” Lão Vương lên tiếng, giọng nói ông khàn khàn, mang theo vẻ mệt mỏi của những năm tháng vật lộn với cuộc sống, “ngài nói những điều này… thật là khiến người ta mơ ước. Nhưng từ xưa đến nay, quan lại đổi thay, vua chúa thay ngôi, thì dân đen chúng tôi vẫn vậy. Cái mới liệu có tốt hơn cái cũ? Ai sẽ đảm bảo những lời hứa này không chỉ là lời gió thoảng?”
Ông dừng lại, nhìn Lâm Dịch với ánh mắt chất chứa nỗi lo lắng. “Ngài còn trẻ, dù có tài năng, nhưng liệu có đủ sức gánh vác đại sự này? Thẩm Đại Nhân tuy ác, nhưng hắn có triều đình chống lưng. Ngài thì sao? Không có danh phận chính thức, không có quyền lực từ trên ban xuống, liệu ngài có thể giữ vững được những điều này khi loạn lạc thực sự ập đến? Liệu chúng tôi có phải mang họa vào thân khi đi theo ngài, chống lại triều đình không?”
Những câu hỏi của Lão Vương như những hòn đá ném vào mặt nước tĩnh lặng, khiến cả nhà kho xôn xao trở lại. Nhiều trưởng thôn khác gật gù đồng tình. Họ đã quá quen với việc bị lợi dụng, bị phản bội, bị bỏ rơi. Họ đã quá quen với việc những lời hứa hoa mỹ chỉ là công cụ để kẻ mạnh bóc lột kẻ yếu.
Lâm Dịch lắng nghe một cách kiên nhẫn, không hề tỏ ra khó chịu. Anh hiểu sâu sắc những lo lắng của họ. *Sự hoài nghi là lẽ tự nhiên. Niềm tin không thể xây dựng trong một sớm một chiều, đặc biệt là trong một xã hội đã bị tàn phá bởi sự bất công quá lâu.* Anh nhủ thầm. *Họ cần bằng chứng, không phải lời nói suông. Và họ cần biết rằng ta không phải là một kẻ quyền lực khác đang muốn thay thế Thẩm Đại Nhân.*
Anh bước xuống khỏi bục, tiến lại gần Trưởng thôn Lão Vương, ánh mắt anh ôn hòa nhưng đầy kiên định. “Lão Vương nói rất đúng. Ta không có triều đình chống lưng. Nhưng ta có dân chúng chống lưng. Ta không có danh phận cao quý, nhưng ta có ý chí bảo vệ mảnh đất này, bảo vệ những người đã tin tưởng ta, đã cùng ta chiến đấu.”
Lâm Dịch giơ tay, chỉ về phía Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ đang đứng phía sau, vẻ mặt họ cứng rắn như đá. “Họ, và hàng trăm dân quân khác, là bằng chứng cho những gì ta nói. Họ là con em của chư vị, của các thôn làng. Họ đã cùng ta chiến đấu, đã đổ máu để bảo vệ nhà cửa của mình. Ta không hứa hẹn điều gì viển vông. Ta chỉ hứa rằng, chừng nào ta còn đứng vững, chừng nào mảnh đất này còn chưa bị giày xéo, thì ta sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Ta sẽ chia sẻ gánh nặng này với chư vị, với tất cả những ai sẵn lòng chung tay.”
Anh tiếp tục, giọng nói anh trở nên thuyết phục hơn. “Những gì ta đưa ra không phải là mệnh lệnh, mà là một đề xuất, một con đường để chúng ta cùng nhau đi. Ta không muốn trở thành một vị quan lại khác, ngồi trên đầu trên cổ chư vị. Ta muốn trở thành một người đồng hành, một người bảo hộ, một người cùng chư vị xây dựng. Hãy nhìn những gì chúng ta đã làm được trong thời gian qua. Chúng ta đã đánh bại giặc cướp, đã chống lại Thẩm Đại Nhân, đã tự mình bảo vệ lấy mình. Đó không phải là bằng chứng sao?”
Lão Hồ bước lên, giọng nói ông trầm tĩnh và đầy kinh nghiệm. “Lão Vương à, đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Lâm công tử tuy trẻ, nhưng tâm tư vững vàng, trí tuệ hơn người. Lão già này đã sống ngần ấy năm, chưa từng thấy ai có thể đoàn kết dân chúng như vậy. Những lời Lâm công tử nói, có thể khó tin, nhưng hãy nhìn vào những việc cậu ấy đã làm. Có ai dám đứng ra chống lại Thẩm gia khi triều đình còn chưa sụp đổ không? Có ai dám dồn toàn bộ tâm sức để huấn luyện dân quân, để bảo vệ từng tấc đất này không?”
Quan Đại Nhân cũng tiếp lời, giọng ông đầy uy tín. “Hạ quan đã từng là quan lại của triều đình, đã chứng kiến sự mục ruỗng từ bên trong. Lâm công tử không cầu danh, không cầu lợi, chỉ một lòng vì dân. Những chính sách mà cậu ấy đưa ra, dù không có chiếu chỉ của hoàng đế, nhưng lại là những điều mà dân chúng cần nhất lúc này. Chúng ta không thể trông chờ vào một triều đình đã quá xa vời, đã bỏ rơi chúng ta. Giờ đây, chúng ta phải tự cứu lấy mình. Hạ quan tin tưởng vào Lâm công tử, và hạ quan sẽ dùng hết kinh nghiệm của mình để giúp đỡ cậu ấy.”
Những lời của Lão Hồ và Quan Đại Nhân như một làn gió mát, xua tan đi phần nào sự hoài nghi trong lòng nhiều người. Họ nhìn Lâm Dịch, rồi lại nhìn nhau. Có lẽ, những lời Lâm Dịch nói không phải là không có căn cứ. Những gì anh đã làm được là sự thật không thể chối cãi.
Lâm Dịch cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong không khí. Sự căng thẳng vẫn còn đó, nhưng đã vơi đi nhiều. Thay vào đó là một sự cân nhắc, một sự tính toán về tương lai. *Họ đang đo lường rủi ro và cơ hội. Đó là bản chất của con người. Ta không thể đòi hỏi họ tin tưởng tuyệt đối ngay lập tức, nhưng ta có thể gieo mầm hy vọng.*
“Ta biết, chư vị còn nhiều lo lắng,” Lâm Dịch nói, giọng anh trở lại vẻ trầm ổn, “và ta không yêu cầu chư vị phải tin tưởng hoàn toàn ngay lập tức. Nhưng hãy cho ta cơ hội, cho chúng ta cơ hội. Hãy cùng nhau thử. Những chính sách về đất đai, về thuế má, về y tế, giáo dục… chúng ta sẽ bắt đầu thực hiện ngay lập tức. Về phòng thủ, Binh trưởng Triệu và các chỉ huy dân quân sẽ phối hợp với chư vị để củng cố các làng, huấn luyện dân binh. Chúng ta sẽ có các cuộc họp định kỳ để đánh giá tình hình, để chư vị có thể trực tiếp giám sát, trực tiếp đưa ra ý kiến.”
Anh dừng lại, nhìn thẳng vào Trưởng thôn Lão Vương và các chức sắc khác. “Cái gọi là ‘trật tự mới’ này, không phải của riêng ta, mà là của tất cả chúng ta. Mỗi người dân đều là một phần của nó. Sức mạnh của chúng ta không đến từ một kẻ cai trị, mà đến từ sự đoàn kết của tất cả mọi người. Nếu chúng ta không tự cứu, thì ai sẽ cứu chúng ta?”
Lão Vương trầm ngâm một lúc lâu, rồi ông khẽ thở dài, trong ánh mắt ông lộ rõ sự mệt mỏi nhưng cũng có một tia hy v���ng mới bùng lên. Ông gật đầu chậm rãi. “Lâm công tử đã nói đến vậy, Lão Vương tôi đây cũng không còn gì để nói. Chuyện này… có lẽ là con đường duy nhất cho chúng tôi lúc này. Tôi sẽ về thôn, nói chuyện với dân làng, và sẽ cố gắng hết sức mình để phối hợp với công tử.”
Cái gật đầu của Lão Vương dường như mở ra một cánh cửa. Những trưởng thôn khác cũng bắt đầu xì xào bàn tán, rồi từng người, từng người một, họ cũng gật đầu đồng thuận, dù vẫn còn đó những ánh mắt dò xét, những sự hoài nghi chưa tan biến hết. Họ biết rằng việc thực thi "trật tự mới" của Lâm Dịch sẽ không dễ dàng, sẽ cần thời gian và bằng chứng cụ thể để củng cố lòng tin. Nhưng ít nhất, một bước đi đầu tiên đã được thực hiện.
Lâm Dịch nhìn đám đông, trong lòng anh trào dâng một cảm xúc phức tạp. Anh không tìm kiếm quyền lực cá nhân, nhưng anh vẫn phải hành động như một lãnh đạo, bị đẩy vào vòng xoáy quyền lực lớn hơn. Lời nói của anh về việc "không có triều đình chống lưng" nhưng có "dân chúng chống lưng" đã ngầm khẳng định sự suy yếu của Đại Hạ Vương Triều và khả năng tự cường của vùng đất do anh bảo vệ. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Cuộc chiến thực sự không chỉ diễn ra ở biên giới, mà còn diễn ra trong lòng người, trong việc xây dựng niềm tin và sự đoàn kết. Anh đã gieo những hạt mầm đầu tiên, và giờ là lúc để chăm sóc, để chúng đơm hoa kết trái.
Hội nghị kết thúc, nhưng những suy nghĩ, những hy vọng và cả những lo lắng vẫn còn đọng lại trong tâm trí mỗi người. Lâm Dịch đứng đó, nhìn những người dân dần dần rời đi. Ánh nắng trưa gay gắt hơn, xuyên qua cửa sổ, chiếu thẳng vào khuôn mặt anh. Anh cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm, của những lời hứa mà anh vừa đưa ra. Cuộc chiến biên giới quy mô lớn vào năm 1610 Đại Hạ đang đến gần, và anh cần tất cả sự đoàn kết này để đối phó. Con đường phía trước còn rất dài, rất gian nan, nhưng anh đã chọn, và anh sẽ không bao giờ lùi bước.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.