Lạc thế chi nhân - Chương 694: Thi Hành Phán Quyết: Trật Tự Mới Dựng Xây
Ánh trăng mờ nhạt xuyên qua khe cửa sổ, hắt lên khuôn mặt Lâm Dịch vẻ trầm tư. Dòng sông phía dưới vẫn miệt mài chảy xiết, mang theo những gợn sóng lăn tăn như những suy nghĩ không ngừng trong tâm trí anh. Lời đe dọa của Thẩm Đại Nhân, hình bóng Thẩm Thiên ẩn khuất trong tương lai, và trên hết, nguy cơ chiến tranh biên giới đang treo lơ lửng như một lưỡi gươm Damocles – tất cả tạo thành một gánh nặng vô hình đè lên vai người đàn ông trẻ tuổi.
“Không thể để chuyện đó xảy ra. Chúng ta phải chuẩn bị cho mọi thứ,” anh đã nói với Bạch Vân Nhi như vậy. Lời nói đó không chỉ là sự khẳng định với nàng, mà còn là một lời thề với chính bản thân anh, với những người đã đặt niềm tin vào anh. Cuộc sống bình yên mà anh từng khao khát, nay đã trở thành một xa xỉ phẩm không tưởng. Anh không thể rút lui, không thể bỏ mặc. Con đường phía trước gập ghềnh, đầy chông gai, với những quyết định khó khăn hơn nữa đang chờ đợi. Nhưng anh đã sẵn sàng. Anh sẽ tiếp tục tiến về phía trước, củng cố lực lượng, chuẩn bị cho cuộc chiến không thể tránh khỏi. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu. Và anh, Lâm Dịch, sẽ không lùi bước.
***
Sáng sớm hôm sau, trước khi ánh dương kịp xua tan màn sương mù dày đặc còn đọng lại trên những ngọn núi, một đoàn người đã lặng lẽ tập trung trước Hầm Ngục Tối. Không khí nơi đây mang một vẻ âm u, lạnh lẽo đặc trưng, hòa lẫn với mùi nấm mốc và đất ẩm bốc lên từ lòng đất. Từng giọt nước đều đặn nhỏ xuống từ trần đá, tạo nên những âm thanh đơn điệu, não nề, như tiếng đếm ngược cho số phận của những kẻ đang bị giam cầm. Bên trong những xà lim đá thô sơ, song sắt nặng nề phản chiếu ánh sáng lờ mờ từ ngọn đuốc cầm tay của lính canh, tạo thành những bóng đổ kỳ quái trên tường. Tiếng xiềng xích loảng xoảng vang vọng đâu đó từ một góc khuất, cùng với tiếng rên rỉ yếu ớt của một tù nhân nào đó bị hành hạ, càng làm tăng thêm cảm giác tuyệt vọng và tối tăm của nơi này.
Lâm Dịch đứng cách đó một quãng, dưới một vòm đá tự nhiên, thân hình gầy gò của anh ẩn mình trong bóng tối, chỉ có đôi mắt sâu thẳm là lộ ra vẻ trầm tư, sắc bén. Anh mặc một bộ trang phục đơn giản, thô sơ, màu xám tro, hòa mình vào màu sắc của đá và đất. Khuôn mặt thanh tú của anh hiện rõ sự mệt mỏi sau một đêm không ngủ, nhưng ánh mắt lại kiên định, không chút dao động. Đây không phải là một khoảnh khắc để cảm thán hay bi lụy, mà là một sự kiện cần thiết, một phần của quá trình thiết lập trật tự mới.
Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đứng chắn trước cửa hầm ngục, dáng vẻ dứt khoát, trên tay cầm theo những cây thương dài. Dù không nói một lời, khí thế của họ đủ khiến những tên lính canh xung quanh phải giữ im lặng. Vương Đại Trụ vẫn vạm vỡ như thường lệ, khuôn mặt chất phác nhưng ánh mắt đầy kiên định. Trần Nhị Cẩu có vẻ nhanh nhẹn hơn, đôi mắt lướt qua mọi ngóc ngách, đảm bảo không có bất kỳ sự cố nào xảy ra.
“Dẫn bọn chúng ra,” Trần Nhị Cẩu hạ giọng ra lệnh, âm điệu trầm đục vang vọng trong không gian tĩnh mịch.
Tiếng khóa sắt kêu lạch cạch, cánh cửa gỗ mục nát từ từ mở ra, để lộ một hành lang tối đen như mực. Hai tên lính canh lôi ra một thân ảnh gầy gò, xiềng xích trên tay chân kêu loảng xoảng. Đó chính là Thẩm Đại Nhân. Hắn đã không còn vẻ uy nghi của một vị quan, không còn bộ quan phục chỉnh tề. Thân hình hắn tiều tụy, quần áo rách rưới, dính đầy bùn đất và những vết ố không rõ nguồn gốc. Chòm râu bạc phơ ngày nào nay bết bát, khuôn mặt dài gầy guộc, hốc hác, nhưng đôi mắt hắn vẫn bùng lên một ngọn lửa căm hận dữ dội khi hắn nhìn thấy Lâm Dịch. Sự căm hận đó không hề che giấu, nó như một con thú bị dồn vào đường cùng, sẵn sàng lao vào xé xác kẻ thù.
Đi theo sau là Lão quản gia, dáng người gầy gò, lưng còng hẳn đi. Hắn trông còn thảm hại hơn cả Thẩm Đại Nhân, với vẻ mặt tái mét, đôi mắt tinh ranh ngày nào nay chỉ còn lại sự sợ hãi và cam chịu. Lão không dám nhìn thẳng vào Lâm Dịch, chỉ cúi gằm mặt xuống, bước đi khập khiễng theo sau chủ nhân cũ của mình.
Thẩm Đại Nhân bị đẩy ra ngoài, hắn loạng choạng suýt ngã. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy oán độc xuyên thẳng qua khoảng không, ghim chặt vào Lâm Dịch. Giọng hắn khàn đặc, đầy vẻ thù hằn, nhưng vẫn còn chút ngạo mạn cố hữu của một kẻ từng ngồi trên cao.
“Lâm Dịch! Ngươi đừng nghĩ mọi chuyện đã kết thúc!” Hắn gầm gừ, từng lời như được nghiến ra từ kẽ răng. “Ngươi đã thắng ta một trận, nhưng chiến thắng đó sẽ không kéo dài! Con ta, Thẩm Thiên, sẽ không bỏ qua cho ngươi! Hắn sẽ quay lại, và khi đó, ngươi sẽ phải trả giá đắt gấp trăm ngàn lần cho những gì ngươi đã làm!”
Lâm Dịch vẫn đứng yên lặng, không hề đáp lời. Trong thâm tâm, anh nghe thấy lời đe dọa đó như một tiếng vọng từ quá khứ, một điệp khúc quen thuộc của những kẻ thất bại. *Một lời nguyền rủa hay một lời hứa trả thù?* anh nghĩ. *Dù sao thì, cũng đã quá muộn. Con người ta thường chỉ thực sự nhận ra giá trị của thứ mình đã mất khi nó không còn nữa. Thẩm Đại Nhân đã có cơ hội, nhưng hắn đã chọn con đường hủy hoại. Giờ đây, hắn chỉ có thể gặm nhấm sự căm hận của mình.*
Anh biết rõ Thẩm Thiên là một kẻ vô dụng, nhưng lời cảnh báo của Bạch Vân Nhi đêm qua vẫn văng vẳng bên tai: “Căm hận có thể biến một kẻ hèn nhát thành một con quỷ.” Lâm Dịch không bao giờ đánh giá thấp bất kỳ mối đe dọa nào, dù là nhỏ nhất. Mối thù này, dù có vẻ xa vời, vẫn là một yếu tố cần phải tính đến trong những kế hoạch tương lai của anh.
Anh ra hiệu bằng mắt cho Trần Nhị Cẩu. Nhị Cẩu hiểu ý, gật đầu rồi quay sang đám lính canh áp giải. “Đưa bọn chúng đi. Đảm bảo đến nơi đến chốn. Không được để xảy ra bất kỳ sai sót nào.” Giọng hắn dứt khoát, không cho phép tranh cãi.
Đoàn người nhanh chóng di chuyển. Thẩm Đại Nhân vẫn không ngừng nguyền rủa, lời lẽ thô tục và đầy độc địa vang vọng trong hành lang đá lạnh lẽo. Lão quản gia thì chỉ biết cúi gằm mặt, bước đi vô hồn, như một cái bóng của quá khứ. Lâm Dịch nhìn theo cho đến khi cả hai khuất dạng trong bóng tối. Anh quay lưng lại, hít một hơi thật sâu, mùi ẩm mốc của hầm ngục như thấm vào phổi. *Kết thúc rồi,* anh nghĩ. *Ít nhất là một phần.*
Quyết định lưu đày Thẩm Đại Nhân thay vì giết chết hắn là một sự cân nhắc kỹ lưỡng của Lâm Dịch. Anh không muốn tạo ra một vị “liệt sĩ” trong mắt một số kẻ cố chấp, và quan trọng hơn, anh muốn gửi một thông điệp rõ ràng: Quyền lực có thể bị tước đoạt, nhưng mạng sống vẫn được bảo toàn nếu không gây ra tội ác tày trời. Đây là một sự cân bằng mong manh giữa sự tàn nhẫn cần thiết và lương tri của một người hiện đại. Tuy nhiên, anh cũng hiểu rõ, việc để hắn sống sót chính là tạo ra một hiểm họa tiềm tàng, một mũi tên độc có thể bắn ngược lại bất cứ lúc nào, thông qua Thẩm Thiên.
Lâm Dịch khẽ lắc đầu, xua đi những suy nghĩ miên man. Hiện tại, anh có những việc quan trọng hơn cần phải làm. Hắn đã gieo nhân, giờ phải gặt quả. Phần còn lại của cái đế chế mục ruỗng đó sẽ được anh tận dụng để xây dựng một trật tự mới, vững chắc hơn, và quan trọng nhất, là bảo vệ những người mà anh quan tâm.
***
Đoàn áp giải rời khỏi Thôn Làng Sơn Cước khi mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng những sườn núi còn vương chút sương sớm. Con đường mòn cổ mà họ đi qua ngoằn ngoèo uốn lượn giữa những hàng cây cổ thụ, lá cây xào xạc theo từng đợt gió thoảng qua, như những lời thì thầm của thời gian. Thỉnh thoảng, những cột mốc đá cổ, rêu phong bạc màu, lại hiện ra bên vệ đường, chứng kiến bao nhiêu chuyến đi, bao nhiêu cuộc chia ly, bao nhiêu số phận được định đoạt. Tiếng côn trùng kêu rả rích từ trong những bụi cây rậm rạp, cùng tiếng bước chân lạo xạo của đoàn người trên nền đất ẩm ướt, tạo nên một bản giao hưởng hoang dã của tự nhiên. Mùi đất ẩm, lá mục và hương hoa dại phảng phất trong không khí, mang theo một vẻ yên tĩnh đến lạ lùng, nhưng đôi khi cũng rùng rợn bởi cảm giác lịch sử và sự tĩnh mịch của nơi đây.
Thẩm Đại Nhân và Lão quản gia được đặt lên một chiếc xe ngựa cũ kỹ, không mui, bị buộc chặt bằng những sợi dây thừng thô. Thẩm Đại Nhân ngồi đó, thân hình gầy gò run rẩy theo từng cú xóc của xe, ánh mắt hắn không rời khỏi hình bóng Thôn Làng Sơn Cước đang dần khuất xa phía sau. Từ một thị trấn nhỏ bé, nơi hắn từng coi thường, nó giờ đây đã trở thành một pháo đài vững chắc dưới sự lãnh đạo của Lâm Dịch, và cũng là nơi hắn đã mất đi tất cả. Sự oán hận trong mắt hắn càng lúc càng sâu sắc, khắc sâu vào tâm khảm hắn như một vết sẹo không bao giờ lành.
Khi Thôn Làng Sơn Cước chỉ còn là một chấm nhỏ mờ ảo ở phía chân trời, Thẩm Đại Nhân đột ngột ngẩng đầu lên, mặc cho hơi thở hổn hển vì sự mệt mỏi và nỗi căm tức. Hắn đưa cánh tay bị xiềng xích lên, chỉ về phía xa xăm, giọng nói khàn đặc nhưng đầy uy lực cuối cùng của hắn vang vọng trong không gian tĩnh mịch của con đường mòn.
“Hãy nhớ kỹ, Lâm Dịch! Đây chỉ là khởi đầu! Ngươi đã tự mình đào mồ chôn mình rồi!” Hắn gào lên, lời lẽ mang đầy sự nguyền rủa và thù hận. Dù không có Lâm Dịch ở đó, hắn vẫn muốn trút hết mọi căm phẫn vào không khí, muốn thiên địa này chứng giám cho lời thề báo thù của hắn. Lão quản gia ngồi bên cạnh, run rẩy co rúm lại, không dám nhìn thẳng vào Thẩm Đại Nhân, cũng không dám nhìn về phía trước. Sự trung thành của lão giờ đây chỉ còn là một gánh nặng, một sợi dây vô hình trói buộc lão vào số phận nghiệt ngã của chủ nhân.
Những người lính áp giải không nói gì, chỉ thúc ngựa đi nhanh hơn. Họ đã quen với những lời nguyền rủa của tù nhân, và mệnh lệnh của Lâm Dịch là phải đảm bảo Thẩm Đại Nhân và Lão quản gia được đưa đến nơi quy định một cách an toàn, không thiếu một sợi tóc, cũng không được để xảy ra bất kỳ sự cố nào trên đường. Việc này không chỉ là một nhiệm vụ vận chuyển, mà còn là một phần của kế hoạch lớn hơn, một sự thể hiện sức mạnh và quyền lực mới của Lâm Dịch.
Sau khi đoàn xe đi khuất sau một khúc quanh, Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ mới xuất hiện từ một bụi cây rậm rạp. Họ đã theo dõi toàn bộ quá trình, đảm bảo không có bất kỳ kẻ nào có ý định giải cứu hay ám sát Thẩm Đại Nhân. Đây là một sự phòng ngừa cần thiết, bởi Lâm Dịch không muốn bất kỳ sự rắc rối nào phát sinh từ quyết định của mình.
“Đại ca nói đúng, lão già đó thù dai như đỉa,” Trần Nhị Cẩu lẩm bẩm, đoạn nhổ một bãi nước bọt xuống đất. “Nhưng hắn cũng chỉ còn cái mồm để nói thôi.”
Vương Đại Trụ gật đầu, khuôn mặt vẫn nghiêm nghị. “Mệnh lệnh đã hoàn thành. Chúng ta về báo cáo với Lâm ca.” Dáng người vạm vỡ của hắn xoay lại, hướng về Thôn Làng Sơn Cước. Hắn không nói nhiều, nhưng sự tin tưởng vào Lâm Dịch thì tuyệt đối. Đối với hắn, Lâm Dịch luôn đúng, và mọi mệnh lệnh của Lâm Dịch đều phải được thực hiện một cách triệt để.
Hai người nhanh chóng quay trở lại, bước chân vững chãi trên con đường mòn cổ. Nhiệm vụ của họ đã hoàn tất, và họ biết rằng còn rất nhiều việc khác đang chờ đợi họ ở Thôn Làng Sơn Cước, nơi một trật tự mới đang dần được hình thành dưới bàn tay của Lâm Dịch. Mối đe dọa từ Thẩm Thiên tuy có thật, nhưng so với những gì Lâm Dịch đang làm để củng cố vùng đất này, nó dường như vẫn còn khá xa vời. Điều quan trọng hơn là sự ổn định và phát triển của Thôn Làng Sơn Cước, và họ sẽ dốc hết sức mình để bảo vệ nó.
***
Chiều tối cùng ngày, khi ánh hoàng hôn dần buông xu���ng, nhuộm đỏ cả một góc trời, Lâm Dịch cùng Bạch Vân Nhi, Quan Đại Nhân và một nhóm thuộc hạ đang đứng giữa phủ Thẩm Đại Nhân. Nơi đây, từng là biểu tượng của quyền lực và sự xa hoa, giờ đây lại mang một vẻ tĩnh mịch đến lạ. Mùi gỗ và giấy cũ hòa quyện với mùi ẩm mốc của những căn phòng ít được sử dụng, tạo nên một không khí trang trọng nhưng cũng đầy vẻ u hoài. Từng căn phòng, từng kho tàng đều được mở ra, ánh sáng của những ngọn đuốc và đèn lồng soi rọi vào những góc khuất, làm lộ ra sự giàu có đến đáng kinh ngạc của Thẩm gia.
“Số lượng này quả thực không nhỏ, nếu sử dụng hợp lý, có thể củng cố nền tảng của chúng ta trong vài năm tới,” Bạch Vân Nhi nhận xét, giọng nói nàng vẫn ôn hòa nhưng đầy sắc sảo. Nàng đang cầm trên tay một cuốn sổ sách dày cộp, ghi chép cẩn thận từng món đồ, từng khoản thu chi. Vóc dáng thon thả của nàng di chuyển thanh thoát giữa đống tài sản, đôi mắt thông minh, sắc sảo lướt qua từng chi tiết, không bỏ sót thứ gì. Nàng vẫn mặc trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo, toát lên vẻ quý phái mà không phô trương.
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt anh lướt qua những kho lương thực chất cao như núi, những rương bạc, những cuộn lụa là gấm vóc, những đồ gốm sứ quý giá. Trong thâm tâm, anh không khỏi cảm thấy phẫn nộ. Tất cả những thứ này lẽ ra phải thuộc về dân chúng, nhưng lại bị một kẻ như Thẩm Đại Nhân vơ vét, tích trữ. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* anh tự nhủ, *nhưng tài nguyên cũng là nền tảng của mọi sức mạnh. Kẻ nắm giữ tài nguyên, kẻ có khả năng phân phối tài nguyên một cách hiệu quả, kẻ đó mới thực sự có quyền lực.*
“Mọi thứ phải được ghi chép rõ ràng, Vân Nhi,” Lâm Dịch nói, giọng anh trầm ổn, dứt khoát. “Ưu tiên hàng đầu là phân phát lương thực cho dân nghèo, đặc biệt là những gia đình có người đã ngã xuống trong trận chiến vừa qua. Đảm bảo không bỏ sót một ai, và cũng không để kẻ nào lợi dụng cơ hội để vơ vét.” Anh dừng lại, ánh mắt sắc bén quét qua đám thuộc hạ đang ghi chép. “Đất đai sẽ được tái phân phối cho những gia đình có công với làng, những ngư��i đã đổ máu bảo vệ Thôn Làng Sơn Cước. Hãy lập danh sách cụ thể, xem xét kỹ lưỡng từng trường hợp. Không thể để những kẻ chỉ biết nịnh hót, không có công lao gì lại được hưởng lợi.”
Quan Đại Nhân, đứng bên cạnh Lâm Dịch, chòm râu dài khẽ rung lên. Gương mặt ông ta có phần nghiêm nghị, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự khâm phục. “Lâm công tử quả là có tầm nhìn xa trông rộng. Hạ quan sẽ dốc sức phối hợp, đảm bảo mọi mệnh lệnh của công tử được thi hành triệt để.” Ông ta nói, giọng điệu có phần khách sáo nhưng lại toát lên sự chân thành. Quan Đại Nhân hiểu rõ, Lâm Dịch không chỉ đơn thuần là tịch thu tài sản, mà còn đang xây dựng một hệ thống phân phối công bằng hơn, một cách để lấy lòng dân và củng cố quyền lực của mình. Ông ta, với kinh nghiệm làm quan lâu năm, nhận ra rằng đây là một bước đi cực kỳ khôn ngoan.
“Không chỉ là lương thực và đất đai,” Lâm Dịch tiếp lời, anh bước đến một góc phòng, nơi những cuộn bản đồ và giấy tờ cũ của Thẩm gia được chất đống. “Toàn bộ nhân lực c��a Thẩm gia, bao gồm cả những nô bộc, gia đinh, những người thợ thủ công, đều phải được kiểm kê và phân loại. Những người có tay nghề sẽ được giữ lại để phục vụ cho các công trình tái thiết và phòng thủ. Những người còn lại sẽ được trả tự do, cấp phát một khoản nhỏ để họ có thể bắt đầu cuộc sống mới, hoặc được sắp xếp công việc phù hợp nếu họ muốn ở lại.”
Bạch Vân Nhi gật đầu, ghi lại những chỉ thị của Lâm Dịch. “Dịch ca nghĩ rất chu đáo. Những người này, nếu được đối xử tốt, sẽ trở thành những người ủng hộ trung thành. Hơn nữa, việc trả tự do cho nô bộc cũng sẽ tạo nên tiếng tốt cho chúng ta trong vùng.”
“Đúng vậy,” Lâm Dịch nói, ánh mắt anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đang dần bao trùm. “Chúng ta không thể xây dựng một trật tự mới trên nền tảng của sự bóc lột và bất công. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng chúng ta có thể tự mình tạo ra một phần công bằng cho những người yếu thế. Điều đó không chỉ vì đạo lý, mà còn vì lợi ích lâu dài của chính chúng ta.”
Anh nghĩ về những nguyên tắc quản lý xã hội mà anh từng học hỏi ở thế giới cũ. Một xã hội bền vững không thể chỉ dựa vào sức mạnh vũ lực, mà còn phải dựa vào lòng dân, vào sự tin tưởng và công bằng. Việc tịch thu tài sản Thẩm gia không chỉ là một hành động trừng phạt, mà còn là một cơ hội để Lâm Dịch thực hiện những cải cách cơ bản, từng bước thay đổi bộ mặt của vùng đất này.
“Về phần kho vũ khí và quân lương của Thẩm gia…” Lâm Dịch quay sang, ánh mắt anh trở nên sắc lạnh hơn. “Tất cả phải được chuyển đến kho của dân quân. Lập tức. Kiểm tra cẩn thận, đảm bảo không có gì bị thiếu hụt hay hư hại. Chúng ta sẽ cần đến chúng rất nhiều trong thời gian tới.”
Quan Đại Nhân và Bạch Vân Nhi đồng loạt gật đầu, hiểu rõ ý nghĩa sâu xa trong lời nói của Lâm Dịch. Mặc dù Lâm Dịch không nói ra, nhưng cả hai đều cảm nhận được áp lực vô hình từ tình hình biên giới đang ngày càng trở nên tồi tệ. Những tài nguyên của Thẩm gia, vốn được tích trữ cho mục đích riêng của hắn, giờ đây sẽ trở thành nguồn lực quan trọng để Thôn Làng Sơn Cước chống chọi với hiểm nguy sắp tới.
Lâm Dịch hít một hơi sâu, mùi gỗ và giấy cũ trong phủ Thẩm gia như gợi nhắc anh về sự mục nát của một triều đại đang lụi tàn. Anh biết, việc tiếp quản tài sản này chỉ là bước đầu. Con đường phía trước còn rất dài và đầy thử thách. Nhưng anh đã có những đồng minh đáng tin cậy, và quan trọng nhất, anh có một mục tiêu rõ ràng: sinh tồn và bảo vệ những người thân yêu.
***
Đêm khuya, gió lạnh luồn qua những khe cửa, làm lay động ngọn đèn dầu mờ ảo trong căn phòng họp tại Thôn Làng Sơn Cước. Ánh trăng mờ nhạt xuyên qua những đám mây, chỉ đủ để hắt lên những bóng đổ dài, xiêu vẹo trên nền đất. Không khí trong phòng đặc quánh sự căng thẳng và trầm trọng. Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, trên một chiếc ghế gỗ đơn giản, đối diện anh là Bạch Vân Nhi, Binh trưởng Triệu và Quan Đại Nhân. Tiếng gió rít bên ngoài như một lời cảnh báo về những hiểm nguy đang chực chờ.
Binh trưởng Triệu, với dáng người rắn rỏi và khuôn mặt sạm nắng, là người đầu tiên lên tiếng, giọng nói ông ta trầm đục, đầy vẻ lo lắng. Ông ta vẫn mặc giáp trụ gọn gàng, dù đã khuya, cho thấy sự sẵn sàng chiến đấu mọi lúc. “Tình hình biên giới không lạc quan chút nào, Lâm ca. Các đợt tấn công của quân Man Di ngày càng ác liệt. Chúng không chỉ cướp bóc, đốt phá mà còn có ý định chiếm đóng lâu dài một số cứ điểm trọng yếu. Số lượng quân địch xuất hiện ngày càng đông, có vẻ như chúng đã tập hợp một lực lượng lớn. Triều đình… triều đình vẫn chưa có động thái hỗ trợ đáng kể. Những bức thư cầu viện của ta gửi đi đều như đá ném ao bèo, không thấy hồi âm.”
Lâm Dịch nhíu mày, những thông tin này không nằm ngoài dự đoán của anh, nhưng nghe trực tiếp từ Binh trưởng Triệu vẫn khiến anh cảm thấy nặng trĩu. *Đại Hạ Vương Triều đã mục ruỗng đến mức này sao?* Anh nghĩ. *Sự suy yếu rõ rệt của triều đình không chỉ là một lời đồn, mà là một sự thật hiển nhiên. Khi một quốc gia không thể bảo vệ biên giới của mình, sự sụp đổ chỉ còn là vấn đề thời gian.*
“Chúng ta phải tự lực cánh sinh,” Lâm Dịch nói, giọng anh dứt khoát, không chút do dự. “Triều đình đã bỏ rơi chúng ta. Giờ đây, trách nhiệm bảo vệ vùng đất này, bảo vệ những người dân này, hoàn toàn thuộc về chúng ta. Hãy tận dụng mọi nguồn lực của Thẩm gia mà chúng ta vừa thu được để xây dựng hệ thống phòng thủ vững chắc nhất có thể. Binh trưởng Triệu, ta giao cho ông toàn quyền chỉ huy việc củng cố các công sự, huấn luyện dân quân, và đảm bảo kho lương thực, vũ khí luôn đầy đủ. Chúng ta cần tăng cường tuần tra, thiết lập các đài quan sát mới, và chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc đối đầu quy mô lớn.”
Binh trưởng Triệu gật đầu mạnh mẽ. “Thuộc hạ tuân lệnh! Ta sẽ dốc hết sức mình, thề sẽ bảo vệ Thôn Làng Sơn Cước đến hơi thở cuối cùng!”
Lâm Dịch quay sang Quan Đại Nhân. “Quan Đại Nhân, ngài hãy giúp ta ổn định lòng dân, đảm bảo sản xuất không bị đình trệ. Việc phân phát lương thực, tái phân phối đất đai phải được thực hiện công bằng, minh bạch. Hãy trấn an dân chúng, đảm bảo họ không hoảng sợ. Hơn nữa, ta cần ngài lập một hệ thống thông tin liên lạc hiệu quả với các làng lân cận, để chúng ta có thể phối hợp hành động khi cần thiết.”
Quan Đại Nhân nghiêm nghị đáp lời. “Hạ quan đã hiểu. Việc ổn định lòng dân là yếu tố cốt yếu trong thời loạn. Ta sẽ dùng hết kinh nghiệm và khả năng của mình để giúp công tử hoàn thành nhiệm vụ này. Đồng thời, ta sẽ cử người đi dò la tình hình ở các trấn huyện lân cận, xem có thể liên kết được với thế lực nào đáng tin cậy hay không.”
“Vân Nhi,” Lâm Dịch nhìn sang Bạch Vân Nhi, ánh mắt anh dịu đi đôi chút. “Nàng sẽ giúp ta điều hành các nguồn tài chính và vật tư. Đảm bảo mọi thứ vận hành trơn tru, từ việc mua sắm nguyên liệu, tổ chức sản xuất, đến việc phân phối các loại nhu yếu phẩm. Nàng cũng cần tiếp tục thu thập thông tin về tình hình bên ngoài, đặc biệt là về những thế lực tu hành mà nàng đã đề cập. Ta cần biết rõ hơn về họ.”
Bạch Vân Nhi gật đầu, vẻ mặt nàng đầy kiên quyết. “Ta sẽ làm h���t sức mình, Dịch ca. Mạng lưới thương hội của ta đang hoạt động hết công suất để có được những thông tin chính xác nhất. Những kẻ tu hành này vẫn còn bí ẩn, nhưng ta đã có được một vài manh mối ban đầu. Có vẻ như họ không hoàn toàn là một phe phái thống nhất, mà là nhiều nhóm nhỏ khác nhau, mỗi nhóm đều có mục đích riêng. Một số có vẻ đang lợi dụng loạn lạc để trục lợi, số khác lại dường như đang tìm kiếm một thứ gì đó…” Nàng ngập ngừng, nhìn Lâm Dịch với vẻ lo lắng. “Và có một số tin đồn về những kẻ có thể thao túng linh khí, gây ra những hiện tượng kỳ lạ…”
Lâm Dịch trầm ngâm, những lời của Bạch Vân Nhi làm anh nhớ lại Cổ Ngọc Phù trong người anh, và mối liên hệ mơ hồ với cái gọi là “linh khí mỏng manh” của thế giới này. *Liệu có phải những thế lực tu hành này đang tìm kiếm thứ gì đó liên quan đến linh khí, và Cổ Ngọc Phù của mình có liên quan gì đến chúng không?* Đây là một biến số mà anh chưa từng lường trước, một yếu tố siêu nhiên có thể thay đổi hoàn toàn cục diện của cuộc chiến.
“Càng nhiều thông tin càng tốt, Vân Nhi,” Lâm Dịch nói, giọng anh đầy sự cảnh giác. “Chúng ta không thể để mình bị bất ngờ bởi những điều mà chúng ta không hiểu. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và tri thức là vũ khí mạnh nhất. Chúng ta phải chuẩn bị cho mọi kịch bản, dù là phi lý nhất.”
Anh nhìn ba người đang ngồi trước mặt, những gương mặt căng thẳng nhưng đầy quyết tâm. *Quyền lực phi chính thức mà ta đã xây dựng ở đây, nó sẽ là một cái bia đỡ đạn, thu hút sự chú ý của các thế lực lớn hơn, đẩy ta vào những vòng xoáy chính trị và quân sự phức tạp hơn rất nhiều,* anh tự nhủ. Anh biết rằng Thẩm Thiên, con trai của Thẩm Đại Nhân, chắc chắn sẽ không ngồi yên. Lời đe dọa của hắn lúc sáng không phải là lời nói suông. Hắn có thể không có tài cán, nhưng hắn có mối quan hệ, có tiền bạc, và quan trọng nhất, hắn có sự căm hận. Một kẻ thù sống sót luôn là một mối nguy hiểm tiềm tàng.
Lâm Dịch thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu trách nhiệm. Cuộc sống bình yên mà anh từng khao khát ngày càng trở nên xa vời. Nhưng anh không hối hận. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và anh sẽ tự mình tạo ra công bằng, tạo ra sự ổn định cho những người anh trân trọng. Anh sẽ không lùi bước, sẽ tiếp tục tiến về phía trước, củng cố lực lượng, chuẩn bị cho cuộc chiến không thể tránh khỏi. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu. Và anh, Lâm Dịch, sẽ là người đứng vững sau cùng.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.