Lạc thế chi nhân - Chương 693: Cán Cân Công Lý: Quyết Đoán Số Phận Thẩm Đại Nhân
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía Tây, nhưng ánh sáng yếu ớt của nó chẳng thể xua đi cái bóng tối u ám đang bao trùm tâm trí Lâm Dịch. Lá thư trên tay anh nặng trĩu, không phải vì trọng lượng của những mảnh giấy, mà vì gánh nặng của những tin tức nó mang lại. Quân Man Di đã thực sự vượt biên. Cái mốc lịch sử mà anh từng biết, cái tên "1610 Đại Hạ" đã khắc sâu vào ký ức của một người đến từ tương lai, giờ đây không còn là một con số khô khan trong sách vở mà đã hiện hữu thành một mối đe dọa thực tế, lạnh lẽo như lưỡi đao kề cổ.
Anh gấp bức thư lại, nắm chặt trong tay, cảm nhận rõ rệt từng khớp xương ngón tay trắng bệch. Gió đêm từ biên cương thổi về, mang theo hơi lạnh buốt giá và một mùi tanh của máu và sự mục rữa, hay chỉ là ảo giác của riêng anh. Bạch Vân Nhi, Trần Nhị Cẩu, Vương Đại Trụ và Lý Hổ đứng quanh anh, ánh mắt họ chăm chú, chờ đợi một lời phán quyết, một mệnh lệnh. Họ có thể chưa hiểu hết mức độ nghiêm trọng của tình hình, nhưng sự căng thẳng trên khuôn mặt Lâm Dịch đã nói lên tất cả.
"Tình hình nghiêm trọng hơn chúng ta nghĩ," Lâm Dịch lặp lại, giọng anh trầm thấp, mang theo một nỗi lo lắng khó giấu nhưng cũng đầy kiên quyết. Anh không còn là thiếu niên rụt rè tìm cách sinh tồn nơi làng biên thùy nghèo khó nữa. Giờ đây, anh là người mà cả một cộng đồng trông cậy, là người phải gánh vác trách nhiệm bảo vệ hàng trăm sinh mạng. "Những gì chúng ta chuẩn bị có lẽ vẫn chưa đủ."
Lâm Dịch quay sang nhìn Bạch Vân Nhi, ánh mắt hai người giao nhau như một sự trao đổi không lời. Nàng gật đầu nhẹ, hiểu được suy nghĩ của anh. "Dịch ca, chúng ta sẽ làm gì tiếp theo?"
"Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," Lâm Dịch nói, như một lời nhắc nhở cho chính mình và cho những người đồng đội. Câu nói đó đã trở thành kim chỉ nam cho mọi hành động của anh kể từ khi đặt chân đến thế giới này. "Chúng ta không phải là những kẻ mộng mơ muốn xưng vương xưng bá. Chúng ta chỉ muốn bảo vệ những gì chúng ta trân trọng: cuộc sống của người dân, sự bình yên của ngôi làng này, và tương lai của thế hệ mai sau. Để làm được điều đó, chúng ta phải sẵn sàng đối mặt với mọi thứ."
Anh đưa mắt nhìn những gương mặt đang chờ đợi mệnh lệnh. Sự mệt mỏi hằn rõ trên từng nét, nhưng đâu đó trong đôi mắt họ, anh vẫn thấy được ngọn lửa của sự kiên cường và lòng tin tưởng tuyệt đối. "Thẩm Thiên, con trai của Thẩm Đại Nhân, chắc chắn sẽ không bỏ qua mối thù này. Danh tiếng của hắn, quyền lực phi chính thức của hắn ở Thôn Làng Sơn Cước, sẽ thu hút sự chú ý của các thế lực lớn hơn trong triều đình và giang hồ, đẩy hắn vào những vòng xoáy chính trị và quân sự phức tạp hơn rất nhiều." Lâm Dịch biết, cuộc sống bình yên mà anh khao khát ngày càng trở nên xa vời. Anh chỉ có thể tiếp tục tiến về phía trước, củng cố lực lượng, chuẩn bị cho cuộc chiến không thể tránh khỏi. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu.
Đêm đó, Lâm Dịch trằn trọc không ngủ. Trong đầu anh là hàng ngàn suy nghĩ, kế hoạch chồng chéo. Anh không chỉ phải đối phó với mối đe dọa từ Man Di ở biên giới, mà còn phải xử lý những tàn dư của quá khứ, những cái gai còn sót lại trong vùng đất của mình. Thẩm Đại Nhân và Lão quản gia vẫn đang bị giam giữ. Số phận của họ không chỉ là một quyết định công lý đơn thuần, mà còn là một nước cờ chiến lược quan trọng, ảnh hưởng đến sự ổn định nội bộ và cả mối quan hệ với các thế lực bên ngoài.
Sáng hôm sau, một buổi sáng sớm với nắng nhẹ và không khí trong lành, nhưng lại mang theo một sự căng thẳng vô hình. Trong căn phòng họp tạm thời ở Thôn Làng Sơn Cước, vốn là một căn nhà gỗ lớn của trưởng thôn, các nhân vật chủ chốt đã tề tựu đông đủ. Không khí bên trong ngột ngạt hơn rất nhiều so với sự bình y��n bên ngoài. Tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó xa xăm, tiếng gà gáy, tiếng động vật nông trại hòa lẫn với tiếng rì rầm của dân làng, tạo nên một khung cảnh mộc mạc, bình dị, nhưng chỉ trong căn phòng này, sự căng thẳng có thể cảm nhận được qua từng hơi thở.
Lâm Dịch ngồi chủ tọa ở vị trí trung tâm, lưng thẳng tắp, vẻ mặt trầm tư. Đôi mắt sâu thẳm của anh quét qua từng người, thu thập những tia cảm xúc dù là nhỏ nhất. Bên cạnh anh là Bạch Vân Nhi, vóc dáng thon thả trong bộ trang phục thương nhân lịch sự, ánh mắt nàng thông minh và sắc sảo, nhưng vẫn thấp thoáng một nỗi lo lắng cho Lâm Dịch.
Đối diện họ là Quan Đại Nhân, người đại diện cho triều đình địa phương. Gương mặt ông ta nghiêm nghị, chòm râu dài bạc phơ khẽ rung lên theo từng nhịp thở, phong thái uy nghi nhưng ẩn chứa sự cẩn trọng và lo lắng về ảnh hưởng chính trị. Binh trưởng Triệu, với dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo trên má, ngồi bên cạnh, ánh mắt ông luôn hướng về phía Lâm Dịch, thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối. Lão Hồ, vị trưởng lão đáng kính của làng, lưng hơi còng nhưng đôi mắt tinh anh, ngồi ở một góc, trầm tĩnh lắng nghe. Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Trần Nhị Cẩu và một vài trưởng thôn khác cũng có mặt, tất cả đều nghiêm túc, biết rằng đây là một cuộc họp quan trọng.
"Chư vị," Lâm Dịch mở lời, giọng anh trầm ổn, phá tan sự im lặng. "Tình hình biên giới ngày càng nguy cấp. Tin tức từ tiền tuyến cho thấy quân Man Di đã vượt qua các tiền đồn nhỏ và đang tập hợp lực lượng cho một cuộc tấn công quy mô lớn. Triều đình ở các đồn gác xa xôi đang lâm vào tình trạng thiếu thốn trầm trọng, binh sĩ bỏ trốn ngày càng nhiều. Chúng ta không thể lơ là."
Binh trưởng Triệu gật đầu xác nhận. "Đúng vậy, thưa Lâm công tử. Mấy ngày qua, ta đã nhận được thêm vài tin tức khẩn cấp. Quân địch dường như đang thăm dò, tìm kiếm điểm yếu. Các đợt tấn công nhỏ lẻ diễn ra liên tục, chủ yếu là quấy nhiễu. Nhưng điều đáng lo ngại là số lượng và sự hung hãn của chúng ngày càng tăng. Triều đình thì vẫn im hơi lặng tiếng, chỉ có những lời hứa suông và những tờ công văn rỗng tuếch." Giọng ông đầy vẻ bất mãn, ánh mắt lộ rõ sự lo lắng cho vận mệnh biên cương.
Quan Đại Nhân ho nhẹ một tiếng, cố giữ vẻ bình tĩnh. "Tình hình quả thật đáng lo ngại. Nhưng chúng ta ở đây, dù sao cũng chỉ là một vùng biên viễn. Mặc dù chúng ta đã giành được thắng lợi trong trận chiến với lũ thổ phỉ và tay sai của Thẩm Đại Nhân, nhưng đó chỉ là chiến thắng cục bộ. Đối mặt với quân Man Di hùng mạnh, chúng ta cần sự hỗ trợ của triều đình." Ông ta liếc nhìn Lâm Dịch, ánh mắt ẩn chứa sự dò xét. "Và thưa Lâm công tử, trước khi chúng ta bàn về đối sách với Man Di, số phận của Thẩm Đại Nhân cần được định đoạt một cách công bằng và có lợi nhất cho chúng ta, cũng như tránh gây thêm rắc rối không đáng có với triều đình."
Lâm Dịch không đáp lời ngay. Anh trầm ngâm một lát, trong đầu anh đang diễn ra một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội. Anh biết Quan Đại Nhân đang lo ngại về hậu quả chính trị. Thẩm Đại Nhân dù có tội tày đình đến đâu thì vẫn mang thân phận quan triều đình. Việc Lâm D���ch tự ý xử lý hắn có thể bị coi là vượt quyền, thậm chí là phản loạn. Nhưng nếu thả hắn, hoặc xử lý quá nhẹ, đó sẽ là một mối họa ngầm, là một cái gai ghim vào xương sống của Thôn Làng Sơn Cước. Hơn nữa, Thẩm Đại Nhân đã gây ra quá nhiều tội ác, việc hắn vẫn còn sống sẽ là một sự sỉ nhục đối với công lý và người dân nơi đây.
*Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* Lâm Dịch thầm nghĩ. *Nhưng ta có trách nhiệm tạo ra một sự công bằng cho những người tin tưởng vào ta. Quyết định về Thẩm Đại Nhân không chỉ là sự trừng phạt, mà là sự khẳng định quyền lực và ý chí của chúng ta ở vùng đất này.*
"Quan Đại Nhân nói không sai," Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng anh vẫn điềm tĩnh. "Việc Thẩm Đại Nhân cần được định đoạt. Nhưng không phải để tránh rắc rối, mà là để thực thi công lý và đảm bảo sự ổn định lâu dài cho vùng đất này. Hắn đã cấu kết với thổ phỉ, bóc lột dân chúng, thậm chí có ý định bán đứng Thôn Làng Sơn Cước cho lũ Man Di. Tội này không thể dung tha."
Lão Hồ, với kinh nghiệm sống lâu năm, trầm ngâm nói: "Lâm công tử, xử lý kẻ gian ác là điều cần làm. Nhưng cũng phải nghĩ đến hậu quả. Đôi khi, giữ lại một kẻ địch yếu ớt còn tốt hơn tạo ra một kẻ thù mới mạnh mẽ hơn." Ông ta khẽ nheo mắt nhìn Lâm Dịch, như muốn đọc thấu suy nghĩ của anh. "Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người."
Lâm Dịch gật đầu, hiểu ý Lão Hồ đang muốn nhắc đến Thẩm Thiên. "Lão Hồ nói phải. Ta đã cân nhắc kỹ lưỡng. Nhưng công lý phải được thực thi, và sự ổn định phải được đảm bảo. Nếu chúng ta để một kẻ như Thẩm Đại Nhân tiếp tục gây họa, hoặc để hắn có cơ hội quay lại báo thù, đó mới là điều nguy hiểm nhất. Hắn đã mất hết uy tín, mất hết quyền lực. Giờ đây, hắn chỉ còn là một con hổ giấy."
Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy tin tưởng. "Dịch ca đã có quyết định rồi sao?"
"Có," Lâm Dịch đáp, ánh mắt anh lóe lên tia kiên quyết. "Nhưng trước khi phán quyết, ta muốn mọi người đều được chứng kiến. Để mọi người thấy rằng, ở đây, công lý không phải là một thứ xa xỉ chỉ dành cho kẻ mạnh." Anh đứng dậy, ánh mắt nhìn thẳng vào Quan Đại Nhân. "Quan Đại Nhân, ta biết ngài lo lắng. Nhưng xin ngài hãy tin tưởng vào quyết định của ta. Triều đình đã mục ruỗng, không còn đủ sức bảo vệ dân chúng. Nếu chúng ta không tự cứu lấy mình, không ai sẽ cứu chúng ta cả."
Quan Đại Nhân thở dài, ông ta biết Lâm Dịch đã quyết. "Được thôi, Lâm công tử. Ta chỉ mong ngài cân nhắc kỹ lưỡng, đừng để mọi chuyện trở nên phức tạp hơn."
"Ta sẽ không," Lâm Dịch cam đoan. "Giờ thì, hãy dẫn Thẩm Đại Nhân và Lão quản gia đến đây. Đã đến lúc định đoạt số phận của họ."
Một buổi trưa ẩm ướt và lạnh lẽo, hầm ngục dưới lòng đất của Thôn Làng Sơn Cước càng trở nên u tối và đáng sợ. Ánh sáng lờ mờ từ những ngọn đuốc nhỏ treo trên tường đá chỉ đủ để soi rõ những xà lim ẩm mốc, những song sắt nặng nề và những vết ố đen loang lổ. Mùi nấm mốc, đất ẩm, và một thứ mùi mục nát khó tả trộn lẫn với mùi sợ hãi bao trùm không gian. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ khe đá, tiếng rên rỉ xa xăm của một tù nhân nào đó, và thỉnh thoảng tiếng xiềng xích loảng xoảng vang lên, càng làm tăng thêm bầu không khí áp bức, lạnh lẽo và tuyệt vọng.
Thẩm Đại Nhân và Lão quản gia bị dẫn đến trước một khoảng trống rộng hơn trong hầm, nơi đã được sắp xếp vài chiếc ghế gỗ thô sơ cho Lâm Dịch và các thành viên hội đồng. Thân hình Thẩm Đại Nhân tiều tụy hơn hẳn so với những ngày hắn còn ngồi trên ghế quan. Khuôn mặt dài với chòm râu bạc phơ giờ đây đầy vẻ hoang mang và sợ hãi, đôi mắt trũng sâu, vô hồn. Bộ quan phục chỉnh tề ngày nào giờ đã nhàu nát, lấm lem bùn đất và máu khô, toát lên vẻ thảm hại đến tột cùng. Lão quản gia, dáng người gầy gò, lưng còng, càng thêm khúm núm, đôi mắt tinh ranh ngày nào giờ chỉ còn là sự sợ hãi tột độ.
Khi Thẩm Đại Nhân nhìn thấy Lâm Dịch, một tia căm hờn và tức giận bùng lên trong mắt hắn, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng sự hoảng loạn. Hắn lập tức quỳ sụp xuống, cố gắng biện hộ cho bản thân, giọng nói run rẩy, khàn đặc.
"Lâm Dịch! Ngươi không thể làm thế! Ta là quan triều đình, do hoàng thượng phong, ngươi làm thế là phản loạn! Ngươi sẽ bị tru di cửu tộc!" Thẩm Đại Nhân gào thét, những lời lẽ yếu ớt và đầy sự sợ hãi. Hắn cố gắng đứng dậy, nhưng hai người lính canh lập tức ấn hắn xuống.
Lâm Dịch vẫn ngồi im lìm, vẻ mặt không chút biểu cảm. Anh để Thẩm Đại Nhân gào thét một lúc, để những lời biện hộ vô vọng của hắn vang vọng trong hầm ngục. Chỉ khi Thẩm Đại Nhân dần kiệt sức, hắn không còn sức để gào thét nữa, Lâm Dịch mới chậm rãi lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh, lạnh lùng, nhưng lại mang một sức nặng không thể chối cãi.
"Thẩm Đại Nhân," Lâm Dịch nói, mỗi từ như một nhát búa đóng vào tim kẻ tội đồ. "Ngươi là quan triều đình, nhưng đã phản bội lại lòng tin của dân chúng. Ngươi là người được triều đình phong, nhưng lại cấu kết với kẻ địch, bóc lột người dân đến tận xương tủy."
Lâm Dịch không nói nhiều, mà ra hiệu cho Binh trưởng Triệu. Ông ta lập tức đặt ra một tập hồ sơ dày cộp trước mặt Thẩm Đại Nhân. "Đây là tất cả những chứng cứ chúng ta thu thập được. Từ những lời khai của dân làng về việc ngươi thu tô thuế quá mức, tịch thu ruộng đất, đến việc ép buộc phụ nữ trẻ vào nhà ngươi làm nô tì. Rồi những bằng chứng về việc ngươi thông đồng với thổ phỉ, cho chúng ẩn náu, cung cấp thông tin về các chuyến hàng của dân làng và thương nhân đi qua vùng này, để chúng cướ bóc và giết người. Còn đây..." Binh trưởng Triệu đưa ra một cuộn giấy khác, được niêm phong cẩn thận. "Đây là bức mật thư ngươi gửi cho thủ lĩnh Man Di, hứa hẹn sẽ mở cổng thành, cung cấp lương thảo nếu chúng chịu hỗ trợ ngươi trấn áp Thôn Làng Sơn Cước và loại bỏ những người không chịu khuất phục."
Thẩm Đại Nhân nhìn chồng bằng chứng, khuôn mặt hắn trắng bệch như tờ giấy. Hắn cố gắng chối cãi, "Không phải! Tất cả đều là vu khống! Ta bị oan! Ta là người thanh liêm, ta trung thành với triều đình!"
Lão quản gia bên cạnh thì đã khóc lóc van xin thảm thiết. "Xin Lâm công tử tha mạng! Tiểu nhân chỉ là người làm công, vâng lệnh chủ! Những việc làm của tiểu nhân đều là do chủ sai khiến, tiểu nhân không dám làm trái!" Dáng vẻ khúm núm, đôi mắt tinh ranh ngày nào giờ chỉ còn là sự sợ hãi tột độ, hắn van nài như một con chó sắp bị giết.
"Ngươi nghĩ triều đình sẽ bảo vệ ngươi sao?" Lâm Dịch nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên khóe môi anh. "Triều đình đã mục nát đến tận xương tủy. Ngươi chỉ là một con tốt thí trong ván cờ lớn hơn. Ngươi bóc lột dân chúng, nhưng chính ngươi cũng bị các thế lực lớn hơn bóc lột. Ngươi phản bội lại dân lành, nhưng ngươi cũng bị chính cái triều đình mà ngươi tôn thờ phản bội."
Ánh mắt Lâm Dịch sắc bén, xuyên thẳng qua Thẩm Đại Nhân, như thể nhìn thấu tận tâm can hắn. "Thẩm Đại Nhân, tội ác của ngươi đối với dân chúng và sự cấu kết với kẻ địch đã quá rõ ràng. Triều đình đã mục nát, không ai bảo vệ ngươi được nữa. Ngươi không còn là quan lại, mà chỉ là một tội phạm."
Quan Đại Nhân, ngồi bên cạnh, khẽ thở dài. Ông ta đã thấy quá nhiều quan lại sa ngã, quá nhiều sự mục ruỗng trong triều đình. Những bằng chứng mà Lâm Dịch đưa ra quá rõ ràng, không thể chối cãi. Dù có muốn bảo vệ Thẩm Đại Nhân để giữ thể diện cho triều đình, ông ta cũng không thể làm gì được.
"Lâm Dịch... Lâm công tử... xin tha mạng..." Thẩm Đại Nhân từ từ sụp đổ. Sự tức giận, căm hờn ban đầu đã tan biến, chỉ còn lại sự tuyệt vọng và sợ hãi. Hắn biết mình đã thua, thua hoàn toàn dưới tay một thiếu niên mà hắn từng coi thường.
"Thẩm Đại Nhân," Lâm Dịch nói, giọng anh vang vọng trong hầm ngục, "ngươi đã gieo nhân nào, ắt gặt quả nấy. Ngươi đã gây ra quá nhiều tội ác, không thể tha thứ. Tuy nhiên, ta không phải là kẻ khát máu."
Anh dừng lại một chút, ánh mắt quét qua những người có mặt, rồi trở lại nhìn Thẩm Đại Nhân. "Ngươi sẽ không bị hành quyết. Nhưng ngươi sẽ bị tước bỏ mọi chức tước, mọi tài sản. Ngươi và Lão quản gia sẽ bị đày đến một vùng đất xa xôi, hoang vắng ở phía Tây, nơi có các bộ tộc du mục sinh sống, và bị giam giữ trong một ngôi làng hẻo lánh, cách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Ngươi sẽ sống phần đời còn lại trong sự cô lập, không còn quyền lực, không còn danh vọng, không còn bất kỳ ảnh hưởng nào. Ngươi sẽ phải lao động khổ sai để sống sót, để tự nuôi sống mình. Mãi mãi không được phép trở lại Đại Hạ."
Thẩm Đại Nhân ngẩng đầu lên, trong mắt hắn lóe lên một tia hy vọng yếu ớt, nhưng nhanh chóng tắt ngấm khi hắn hiểu ra ý nghĩa của sự "thức tỉnh" này. Bị lưu đày đến vùng đất hoang vắng, sống như một dân thường, lao động khổ sai, đó không khác gì cái chết đối với một kẻ quen sống trong nhung lụa, quyền quý như hắn. Hắn thà chết còn hơn phải chịu đựng sự sỉ nhục này. "Không! Không thể nào! Ngươi giết ta đi! Giết ta đi còn hơn!" Hắn gào lên tuyệt vọng.
"Giết ngươi quá dễ dàng," Lâm Dịch lạnh lùng đáp. "Sống trong sự đau khổ, hối hận vì những gì mình đã làm, đó mới là hình phạt thích đáng nhất." Anh đứng dậy, kết thúc cuộc phán xét. "Dẫn hắn đi. Lão quản gia cũng vậy. Đảm bảo rằng họ sẽ không bao giờ có thể liên lạc với thế giới bên ngoài, và đặc biệt là với con trai hắn, Thẩm Thiên."
Lời nói của Lâm Dịch dứt khoát, không chút do dự. Anh đã cân nhắc kỹ lưỡng. Giết Thẩm Đại Nhân sẽ gây ra mối thù không đội trời chung với Thẩm Thiên, khiến hắn trở thành một kẻ thù công khai, đồng thời cũng dễ bị triều đình coi là phản loạn. Nhưng lưu đày hắn, tước bỏ mọi thứ của hắn, cô lập hắn hoàn toàn, sẽ khiến Thẩm Thiên mất đi chỗ dựa, buộc hắn phải tự thân vận động. Hơn nữa, việc Thẩm Đại Nhân không chết sẽ khiến hắn không trở thành một "liệt sĩ" trong mắt bất kỳ ai, và sự sỉ nhục khi bị lưu đày sẽ khiến hắn không còn giá trị để các thế lực khác lợi dụng. Đây là một nước cờ tinh vi, vừa thực thi công lý, vừa giảm thiểu rủi ro, và đồng thời gieo mầm cho một đối thủ mới trong tương lai.
Lâm Dịch quay người rời đi, bỏ lại sau lưng tiếng gào thét tuyệt vọng của Thẩm Đại Nhân và tiếng khóc nức nở của Lão quản gia. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến dài hơi hơn rất nhiều.
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía Tây, hắt những tia sáng cuối cùng lên đỉnh núi, tạo nên một bức tranh hùng vĩ nhưng cũng đầy suy tư. Lâm Dịch đứng bên bờ sông gần làng, nhìn dòng nước chảy xiết cuốn trôi những chiếc lá vàng. Gió nhẹ mơn man qua mái tóc, mang theo hơi lạnh của đêm về và mùi khói gỗ thoang thoảng từ những căn nhà trong làng. Tiếng côn trùng kêu rả rích, tiếng trẻ con cười đùa ở xa, và tiếng hô luyện tập của dân quân vọng lại từ bãi đất trống, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản hòa tấu của cuộc sống, một sự bình yên mong manh mà anh đang cố gắng gìn giữ.
Anh trầm ngâm, ánh mắt dõi theo dòng chảy không ngừng của con sông. Quyết định về Thẩm Đại Nhân vừa rồi vẫn còn đọng lại trong tâm trí anh. Anh không cảm thấy hối hận, nhưng gánh nặng của nó thì rõ ràng. Một sinh mạng bị tước đoạt tự do, một kẻ từng ngông cuồng giờ phải sống trong sự tủi nhục. Đó là cái giá của quyền lực, và cũng là cái giá của sự tồn tại trong một thế giới đầy biến động.
"Dịch ca."
Giọng nói nhẹ nhàng của Bạch Vân Nhi vang lên từ phía sau. Nàng đã đến bên anh tự lúc nào, im lặng đứng cạnh, cùng anh ngắm nhìn cảnh hoàng hôn. Vóc dáng nàng thanh thoát, chiếc áo choàng màu xanh sẫm ôm lấy thân hình mảnh mai, càng làm nổi bật vẻ đẹp sắc sảo và thông minh của nàng.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, không quay lại. "Nàng đến rồi."
"Vâng." Bạch Vân Nhi đứng yên, không làm phiền sự trầm tư của anh. "Mọi việc đã được sắp xếp. Thẩm Đại Nhân và Lão quản gia đã được đưa đi. Họ sẽ không bao giờ có thể gây họa nữa."
"Ta không muốn làm một kẻ tàn nhẫn," Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng anh trầm thấp, mang theo chút suy tư. "Nhưng trong thời loạn, sự nhân từ có thể trở thành điểm yếu chí mạng. Thẩm Đại Nhân phải bị loại bỏ hoàn toàn, nếu không sẽ là hậu họa." Anh đưa tay ra, nhặt một viên sỏi nhỏ ném xuống sông, tạo ra những gợn sóng lan tỏa. "Ta chỉ hy vọng quyết định này sẽ không gây ra quá nhiều phiền phức trong tương lai."
Bạch Vân Nhi hiểu ý anh. "Chàng đã làm điều đúng đắn, Dịch ca. Trong mắt người dân, chàng đã thực thi công lý. Họ sẽ càng tin tưởng chàng hơn. Còn về Thẩm Thiên..." Nàng khẽ thở dài. "Đó là điều chúng ta phải đối mặt sau này. Hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua. Nhưng một kẻ dựa dẫm vào quyền lực của cha, một khi mất đi chỗ dựa, liệu có thể làm nên trò trống gì?"
"Đừng đánh giá thấp bất kỳ kẻ thù nào, Vân Nhi," Lâm Dịch nhẹ nhàng nhắc nhở. "Kẻ thù bị dồn vào đường cùng thường là kẻ nguy hiểm nhất. Thẩm Thiên tuy không có tài cán gì, nhưng hắn có mối quan hệ, có tiền bạc, và quan trọng nhất, hắn có sự căm hận. Căm hận có thể biến một kẻ hèn nhát thành một con quỷ." Anh nhớ lại những câu chuyện về báo thù trong lịch sử, những kẻ tưởng chừng vô hại lại gây ra tai họa khôn lường.
"Chàng lo lắng sao?" Bạch Vân Nhi hỏi, giọng nói đầy sự quan tâm.
Lâm Dịch quay lại nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải. "Lo lắng thì có, nhưng sợ hãi thì không. Mọi quyết định đều có cái giá của nó. Hy vọng ta không hối hận." Anh trầm ngâm một lát. "Không chỉ có Thẩm Thiên. Tình hình biên giới đang ngày càng trở nên tồi tệ. Triều đình Đại Hạ đã suy yếu rõ rệt. Quan Đại Nhân cũng chỉ là một quan lại nhỏ bé, không thể làm gì được. Một khi Man Di tấn công quy mô lớn, cả Đại Hạ sẽ chìm vào hỗn loạn."
"Những tin tức mà Binh trưởng Triệu báo cáo cũng cho thấy điều đó," Bạch Vân Nhi tiếp lời. "Ta cũng đã nhận được tin tức từ các thương hội của ta. Không chỉ Man Di ở phía Bắc, mà các bộ tộc du mục ở phía Tây cũng đang rục rịch. Có vẻ như họ đã đánh hơi được sự suy yếu của Đại Hạ. Hơn nữa..." Nàng ngập ngừng một chút. "Có những lời đồn về các thế lực tu hành cũng bắt đầu xuất hiện rõ ràng hơn. Một số thương nhân nói rằng họ đã thấy những người có khả năng kỳ lạ, không giống người thường, xuất hiện ở những nơi loạn lạc."
Lâm Dịch nhíu mày. "Thế lực tu hành? Ngươi có thông tin gì cụ thể hơn không?" Anh biết rằng thế giới này có yếu tố tu luyện, nhưng cho đến nay, nó vẫn chỉ là những lời đồn đại xa vời, không ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống của anh. Nhưng nếu chúng bắt đầu xuất hiện trong thời loạn, đó sẽ là một biến số cực kỳ nguy hiểm.
"Chưa rõ ràng, Dịch ca," Bạch Vân Nhi lắc đầu. "Chỉ là những lời đồn thổi về những kẻ có thể bay lượn, hô phong hoán vũ, hoặc có sức mạnh phi phàm. Nhưng những lời đồn này đang ngày càng nhiều, không chỉ ở biên giới mà còn cả ở những thành lớn trong nội địa. Có vẻ như khi triều đình suy yếu, trật tự bị phá vỡ, những thế lực ẩn mình này sẽ bắt đầu lộ diện." Nàng nhìn Lâm Dịch với vẻ lo lắng. "Đây có thể là một cuộc chiến không chỉ giữa người phàm với người phàm, mà còn là một cuộc chiến mà chúng ta không thể nào lường trước được."
Lâm Dịch nhìn xa xăm, nơi những ngọn núi trùng điệp dần chìm vào bóng tối. *Bí ẩn về nguồn gốc của Cổ Ngọc Phù và mối liên hệ với 'linh khí mỏng manh' được gợi mở,* anh nhớ lại những thông tin về thế giới này. *Liệu có phải những thế lực tu hành này đang tìm kiếm thứ gì đó? Và Cổ Ngọc Phù của mình có liên quan gì đến chúng không?*
Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu trách nhiệm. "Không thể để chuyện đó xảy ra. Chúng ta phải chuẩn bị cho mọi thứ." Anh quay sang Bạch Vân Nhi, ánh mắt kiên định. "Vân Nhi, nàng hãy tiếp tục thu thập thông tin về những thế lực tu hành này. Càng nhiều càng tốt. Ta cần biết chúng là ai, chúng muốn gì, và liệu chúng có thể trở thành mối đe dọa hay không."
"Vâng, Dịch ca," Bạch Vân Nhi đáp, giọng nàng đầy kiên quyết. "Ta sẽ làm hết sức mình."
Lâm Dịch lại quay mặt về phía dòng sông, ánh mắt dõi theo những gợn sóng nhỏ. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, Vân Nhi. Tri thức là vũ khí mạnh nhất. Và thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Chúng ta chỉ có thể tự mình tạo ra công bằng cho mình, cho những người chúng ta yêu thương. Quyền lực phi chính thức mà ta đã xây dựng ở đây, nó sẽ là một cái bia đỡ đạn, thu hút sự chú ý của các thế lực lớn hơn, đẩy ta vào những vòng xoáy chính trị và quân sự phức tạp hơn rất nhiều."
Anh biết, cuộc s���ng bình yên mà anh từng khao khát ngày càng trở nên xa vời. Anh không thể rút lui, không thể bỏ mặc những người đã tin tưởng anh. Con đường phía trước còn đầy chông gai, với những quyết định khó khăn hơn nữa đang chờ đợi. Nhưng anh đã sẵn sàng. Anh sẽ tiếp tục tiến về phía trước, củng cố lực lượng, chuẩn bị cho cuộc chiến không thể tránh khỏi. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu. Và anh, Lâm Dịch, sẽ không lùi bước.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.