Lạc thế chi nhân - Chương 692: Củng Cố Hậu Phương, Rục Rịch Biên Cương
Ánh bình minh đầu tiên của ngày mới vừa hửng lên, nhuộm một vệt vàng cam mỏng manh trên đỉnh núi phía đông, nhưng trong căn nhà lớn nhất Thôn Làng Sơn Cước, ánh nến đã được thắp từ lâu, xua đi bóng tối còn vương vấn. Nơi đây, vốn là nhà của trưởng thôn, giờ đã trở thành trung tâm chỉ huy tạm thời, chứng kiến vô số cuộc họp chiến lược kể từ khi Lâm Dịch đặt chân đến. Không khí bên ngoài còn se lạnh của buổi sớm, tiếng gà gáy thưa thớt từ xa vọng lại, lẫn trong tiếng trẻ con thức dậy sớm hơn thường lệ, nhưng bên trong căn phòng, sự căng thẳng lại ấm nóng như ngọn lửa đang cháy trong lò sưởi.
Lâm Dịch ngồi chủ tọa, tấm lưng thẳng tắp dựa vào chiếc ghế gỗ thô sơ. Vóc dáng anh vẫn còn gầy gò, đôi vai gánh vác một trọng trách nặng nề, nhưng ánh mắt anh thì kiên định và sắc bén, lướt qua từng gương mặt trong phòng. Anh không cần phải gồng mình thể hiện uy quyền; sự bình tĩnh và khả năng phân tích vấn đề của anh đã tự khắc tạo nên một sức hút khó cưỡng. Mái tóc đen bù xù được buộc gọn gàng, khuôn mặt thanh tú nhưng thường trực vẻ trầm tư, hằn lên dấu vết của những đêm dài không ngủ. Anh khẽ hớp một ngụm trà nóng, vị đắng chát lan tỏa trong miệng, giúp xua đi chút mệt mỏi còn sót lại sau trận chiến đêm qua.
Đối diện anh là Quan Đại Nhân, Tri huyện của vùng lân cận, người đã chính thức công nhận và hợp tác với Lâm Dịch. Gương mặt Quan Đại Nhân vẫn giữ vẻ nghiêm nghị thường thấy, chòm râu dài được vuốt ve cẩn thận, nhưng trong đôi mắt của vị quan trung niên ấy, Lâm Dịch nhận ra sự kính trọng pha lẫn chút thăm dò. Hắn ngồi thẳng lưng, phong thái uy nghi của một quan lại, song cách hắn nhìn Lâm Dịch lại không còn mang vẻ bề trên. Bạch Vân Nhi, với vóc dáng thon thả và đôi mắt thông minh, sắc sảo, ngồi bên cạnh Lâm Dịch, tay cầm quyển sổ nhỏ và bút lông, ghi chép cẩn thận từng lời nói. Nàng mặc bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo, toát lên vẻ chuyên nghiệp và hiệu quả. Vương Đại Trụ và Lý Hổ, hai chỉ huy dân quân, đứng thẳng tắp ở một bên. Khuôn mặt họ còn vương vẻ mệt mỏi sau trận chiến, những vết bùn đất vẫn còn vương trên bộ quần áo lao động, nhưng ánh mắt họ lại đầy kiên định và trung thành, sẵn sàng chờ đợi mệnh lệnh tiếp theo từ Lâm Dịch. Lão Hồ, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt tinh anh nheo lại, ngồi ở một góc, tay vuốt ve chòm râu, trầm ngâm quan sát mọi người.
Lâm Dịch đặt chén trà xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ xé tan sự im lặng. "Chiến thắng vừa qua chỉ là bước khởi đầu." Giọng anh trầm ổn, vang vọng trong căn phòng. "Chúng ta cần củng cố nội bộ, chuẩn bị cho những thử thách lớn hơn. Một mình Thẩm Đại Nhân đã gây ra tổn thất không nhỏ. Huống hồ những thế lực lớn hơn..." Anh dừng lại, ánh mắt sắc lạnh.
Quan Đại Nhân ho khẽ, nhẹ nhàng điều chỉnh tư thế. "Hạ quan nguyện dốc sức phối hợp cùng Lâm tiên sinh để ổn định biên cương. Sự thật là, tình hình hiện tại của triều đình... cũng khó mà phân phái thêm viện binh hay quân lương cho vùng này. Tuy nhiên," hắn nói, ánh mắt chuyển sang Lâm Dịch, "về Thẩm Đại Nhân... triều đình cần một lời giải thích hợp lý. Một quan viên cấp huyện bị giam giữ, tàn quân của hắn bị tiêu diệt... việc này không thể giấu giếm được lâu."
Lâm Dịch khẽ nhếch mép, một nụ cười gần như vô hình thoáng qua khóe môi. *Triều đình? Cái triều đình mục ruỗng ấy còn có thể làm gì?* Anh thầm nghĩ. *Họ còn đủ sức để can thiệp vào một vùng biên xa xôi như thế này ư? Hay chỉ là màn kịch để che đậy sự bất lực?* Anh nhìn thẳng vào Quan Đại Nhân. "Việc Thẩm Đại Nhân đã rõ. Hắn tự tìm đường chết. Hắn tấn công một thôn làng tự vệ, cướp bóc, giết chóc, và còn dùng danh nghĩa triều đình để che đậy tội ác của mình. Những điều đó, Quan Đại Nhân có thể tự mình chứng kiến sau khi khảo sát chiến trường và thẩm vấn tù binh." Lâm Dịch nói một cách dứt khoát, không để lại bất kỳ k��� hở nào. "Quan Đại Nhân cứ theo lẽ công mà tấu lên. Về phần vùng đất này, ta sẽ đảm bảo trật tự và phát triển, không cần triều đình nhọc công. Thôn Làng Sơn Cước sẽ tự bảo vệ lấy mình."
Quan Đại Nhân gật đầu chậm rãi. Hắn hiểu ý Lâm Dịch. Triều đình hiện giờ như một con thuyền mục nát đang chìm dần, chỉ lo giữ lấy những gì còn sót lại ở trung tâm, không còn hơi sức để quan tâm đến một vùng biên hoang vu, nghèo khó. Việc Thẩm Đại Nhân bị xử lý như thế này, nếu không có Lâm Dịch, có lẽ đã bị triều đình bỏ qua, hoặc cùng lắm là phái một đoàn người đến điều tra cho có lệ rồi sau đó sẽ bị thế lực của Thẩm Đại Nhân dìm xuống. Nhưng giờ đây, với sự xuất hiện của Lâm Dịch, với sức mạnh mà anh đã thể hiện, tình thế đã thay đổi. Quan Đại Nhân đã nhìn thấy một tia hy vọng để duy trì sự ổn định cho khu vực mình quản lý, dù phải dựa vào một người "ngoại đạo" như Lâm Dịch.
Bạch Vân Nhi, sau khi ghi chép xong lời Lâm Dịch, ngẩng đầu lên. "Dịch ca, chúng ta cần phân bổ lại nhân lực cho việc tái thiết và huấn luyện dân quân. Các nhà cửa bị hư hại, tường thành bị phá hủy cần được sửa chữa. Lương thực và vật tư cũng cần được kiểm kê lại, đặc biệt là sau khi chúng ta đã thu được một phần từ Thẩm Đại Nhân. Đồng thời, việc phân phát cho dân làng cũng cần được thực hiện một cách công bằng để ổn định lòng dân." Nàng nói, giọng nói ôn hòa nhưng đầy uy quyền và rõ ràng, dứt khoát.
Lâm Dịch gật đầu. "Đúng vậy. Vương Đại Trụ, Lý Hổ, các ngươi đã nghe rõ. Việc củng cố phòng thủ là ưu tiên hàng đầu. Ta muốn Vương Đại Trụ tập trung vào việc sửa chữa và xây dựng lại các công trình phòng thủ. Các ngươi phải đảm bảo mỗi tấc đất của Thôn Làng Sơn Cước đều được bảo vệ vững chắc. Đặc biệt là các chốt gác và hàng rào phòng thủ phía tây bắc, nơi quân của Thẩm Đại Nhân đã đột phá. Ta muốn các ngươi xây dựng lại nó kiên cố hơn gấp bội, có thể chống chịu được những cuộc tấn công quy mô lớn hơn."
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, lập tức bước lên một bước. "Rõ, đại ca! Em sẽ đích thân giám sát việc này. Dân làng ai cũng sẵn lòng góp sức, họ biết ơn đại ca đã bảo vệ họ." Giọng hắn to và rõ ràng, đầy nhiệt huyết.
Lý Hổ, vạm vỡ không kém, có vẻ mặt hung dữ hơn một chút, tiếp lời. "Còn huấn luyện dân quân, đại ca cứ giao cho em. Em sẽ biến họ thành những chiến binh thực thụ, không để bất kỳ kẻ địch nào bén mảng đến làng nữa." Ánh mắt hắn lóe lên sự quyết tâm.
Lâm Dịch nhìn hai người, trong lòng khẽ gật đầu. Những con người này, tuy ban đầu chỉ là những người dân thường, nhưng trong nghịch cảnh, họ đã chứng tỏ được lòng dũng cảm và sự trung thành. "Tốt. Nhưng không chỉ là sức mạnh cơ bắp. Ta muốn các ngươi huấn luyện họ về kỷ luật, về chiến thuật phối hợp. Ta sẽ cung cấp thêm một số kỹ thuật phòng thủ từ 'Cẩm Nang Kế Sách' mà ta đã đọc. Nó không phải là những bài võ công cao siêu, nhưng là những nguyên tắc cơ bản để một nhóm người có thể chống lại một lực lượng lớn hơn. Đặc biệt là những bài tập về cách bố trí bẫy rập, cách sử dụng địa hình để tạo lợi thế."
Lão Hồ, nãy giờ vẫn im lặng, lúc này mới khẽ lên tiếng. "Dịch nhi nói chí phải. Sức mạnh đơn thuần không đủ để chiến thắng. Phải có mưu lược. Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Giống như Thẩm Đại Nhân vậy, nhìn bề ngoài là quan triều đình, nhưng bên trong lại đầy rẫy mưu mô và dục vọng." Lão nói, đôi mắt tinh anh liếc nhìn Quan Đại Nhân, khiến vị Tri huyện khẽ giật mình.
Lâm Dịch quay sang Bạch Vân Nhi. "Bạch Vân Nhi, về việc quản lý vật tư và tài chính, ta tin tưởng ngươi. Ngươi tiếp tục quản lý các hoạt động thương mại. Chúng ta cần tích trữ lương thực, thuốc men, và các vật liệu cần thiết cho việc phòng thủ. Đồng thời, hãy tìm cách mở rộng các kênh thông tin, thu thập mọi tin tức từ bên ngoài, đặc biệt là về tình hình biên giới và các thế lực lớn khác. Tiền bạc sẽ là xương sống cho sự tồn tại của chúng ta. Không có tiền, chúng ta không thể mua sắm, không thể nuôi quân, không thể xây dựng."
Bạch Vân Nhi gật đầu, tay vẫn không ngừng ghi chép. "Ta sẽ cố gắng hết sức, Dịch ca. Các thương nhân đã bắt đầu nhận thấy sự an toàn và ổn định ở Thôn Làng Sơn Cước, họ sẵn lòng giao dịch với chúng ta hơn. Sau chiến thắng này, danh tiếng của chúng ta chắc chắn sẽ lan xa, thu hút thêm nhiều người đến đây làm ăn." Nàng nói, giọng điệu ẩn chứa sự tự tin. "Ta đã lên danh sách các mặt hàng thiết yếu cần mua gấp: gạo, muối, vải vóc, thuốc men, và đặc biệt là sắt để rèn vũ khí và công cụ."
Quan Đại Nhân trầm ngâm một lát, rồi nói. "Về việc Thẩm Đại Nhân... Lâm tiên sinh có định xử lý thế nào? Dù sao hắn cũng là một quan viên, nếu chỉ đơn giản là giam giữ, e rằng sẽ gây ra nhiều rắc rối về sau. Con trai hắn, Thẩm Thiên, cũng không phải kẻ tầm thường, nghe nói hắn có mối quan hệ rộng khắp trong triều đình và giang hồ."
Lâm Dịch nhìn Quan Đại Nhân, ánh mắt lóe lên một tia lạnh lẽo. "Thẩm Đại Nhân sẽ biến mất. Một cách bí ẩn. Hắn sẽ không bao giờ xuất hiện để gây rắc rối cho triều đình của Quan Đại Nhân nữa. Nhưng cũng không ai có thể nói rằng Lâm Dịch đã giết chết một quan viên triều đình. Về phần tài sản của hắn, ta sẽ tịch thu một phần để bồi thường cho những tổn thất mà hắn đã gây ra cho Thôn Làng Sơn Cước và dân làng. Còn lại, sẽ dùng để ổn định cuộc sống cho những người bị hại. Gia tộc Thẩm, nếu muốn sống yên ổn, tốt nhất là không nên bén mảng đến vùng đất này nữa."
*Một cái chết giả, hoặc một sự biến mất không dấu vết. Đó là cách tốt nhất để tránh những rắc rối không cần thiết, nhưng vẫn đảm bảo rằng hắn không thể gây họa thêm.* Lâm D���ch thầm nghĩ. *Thẩm Thiên? Hắn sẽ tìm cách trả thù. Điều đó là không thể tránh khỏi. Nhưng ít nhất, việc này sẽ câu giờ cho chúng ta, và khiến hắn phải suy nghĩ kỹ hơn trước khi hành động liều lĩnh.*
Cuộc họp tiếp tục với những kế hoạch chi tiết hơn về việc phân công nhiệm vụ, quản lý tài nguyên và chăm sóc người dân. Lâm Dịch phác thảo một kế hoạch mới trên bản đồ, chỉ rõ các điểm yếu cần khắc phục, các khu vực cần khai hoang để tăng cường sản xuất lương thực. Anh giao nhiệm vụ cụ thể cho từng người, thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối vào khả năng của họ. Dù mệt mỏi, nhưng trong ánh mắt Lâm Dịch vẫn rực cháy ngọn lửa kiên định. Anh biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy gian nan, nhưng hắn không đơn độc. Hắn có những người đồng đội trung thành, những người dân kiên cường, và một mục tiêu rõ ràng: sinh tồn và bảo vệ.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ một phần bầu trời phía tây, Lâm Dịch cùng Vương Đại Trụ và Lý Hổ bước xuống hầm ngục tối tăm. Không khí trong hầm lạnh lẽo và ẩm ướt, khác hẳn với sự ấm áp của ngôi làng bên trên. Mùi nấm mốc, đất ẩm và một chút mùi hôi thối của sự mục nát xộc thẳng vào mũi, khiến người ta cảm thấy khó chịu. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ những khe đá trên trần, tạo nên một âm thanh đơn điệu nhưng ám ảnh, hòa cùng tiếng rên rỉ xa xăm của một vài tù binh khác bị giam giữ ở những xà lim sâu hơn. Ánh sáng le lói từ chiếc đèn lồng mà Vương Đại Trụ cầm trên tay chỉ đủ để soi rõ những xà lim đá thô sơ, những song sắt nặng nề và những bức tường ẩm ướt. Bầu không khí nơi đây áp bức, lạnh lẽo, toát lên vẻ tuyệt vọng và tối tăm.
Thẩm Đại Nhân, giờ đây tiều tụy và nhếch nhác, bị giam trong một xà lim đá. Bộ quan phục chỉnh tề ngày nào giờ đã nhàu nát và bẩn thỉu, chòm râu bạc phơ cũng rối bù. Khuôn mặt dài với vẻ uyên bác giả tạo giờ đây chỉ còn lại sự tuyệt vọng và căm phẫn. Đôi mắt hắn, vốn ẩn chứa sự mưu mô, tính toán, giờ đây chỉ còn là sự hoảng loạn và thù hận khi hắn nhìn thấy Lâm Dịch.
"Ngươi... ngươi dám giam giữ ta? Ta là quan triều đình!" Thẩm Đại Nhân thét lên, giọng khàn đặc, yếu ớt hơn hẳn vẻ kiêu ngạo thường ngày. Hắn cố gắng đứng dậy, nhưng xiềng xích trên chân tay lại kéo hắn trở về với nền đất lạnh lẽo. Tiếng xiềng xích loảng xoảng vang lên, càng làm tăng thêm sự thê lương của nơi này.
Lâm Dịch đứng cách xà lim vài bước, ánh mắt lạnh nhạt nhìn Thẩm Đại Nhân. "Quan triều đình?" Anh nhếch mép. "Một quan triều đình lại dẫn quân cướp bóc, giết chóc dân lành, mưu toan chiếm đoạt tài sản của một thôn làng nhỏ bé ư? Ngươi đã tự mình tước bỏ danh phận đó rồi, Thẩm Đại Nhân." Giọng anh trầm ổn, không một chút biểu cảm, khiến Thẩm Đại Nhân càng thêm run sợ.
"Ta... ta chỉ là muốn thu thuế! Ngươi... ngươi là kẻ phản loạn!" Thẩm Đại Nhân lắp bắp, cố gắng gượng dậy lý lẽ.
Lâm Dịch khẽ lắc đầu. "Không cần biện bạch. Sự thật đã rõ ràng. Ngươi đã chọn con đường này. Và giờ, ta sẽ cho ngươi hai lựa chọn." Anh dừng lại, ánh mắt sắc như dao găm xuyên thấu qua vẻ ngoài yếu ớt của Thẩm Đại Nhân. "Một là, ngươi giao nộp toàn bộ tài sản của ngươi, tất cả những gì ngươi đã tích lũy được từ việc bóc lột dân chúng. Gia tộc ngươi, con cái ngươi sẽ được bảo toàn tính mạng, nhưng không được bén mảng đến vùng này nữa, vĩnh viễn không được đặt chân vào ranh giới Thôn Làng Sơn Cước. Ngươi sẽ 'biến mất' khỏi triều đình, không ai biết ngươi đi đâu về đâu. Hai là, ngươi chống đối. Ta sẽ đảm bảo ngươi và toàn bộ phe cánh của ngươi, kể cả gia tộc ngươi, biến mất khỏi thế gian này một cách tàn khốc nhất. Và tin tức về sự phản loạn, tội ác của ngươi sẽ được truyền đi khắp nơi, khiến cả gia tộc ngươi phải chịu tai tiếng muôn đời."
Thẩm Đại Nhân há hốc mồm, khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy. Hắn không ngờ Lâm Dịch lại tàn nhẫn đến vậy, nhưng cũng không ngờ Lâm Dịch lại đưa ra một lựa chọn tưởng chừng như nhân nhượng. Sống? Gia tộc được bảo toàn? Nhưng đổi lại là tất cả tài sản và danh dự? Đối với một kẻ coi trọng tiền bạc và địa vị như hắn, đó là một sự sỉ nhục không thể chấp nh���n.
Từ xà lim bên cạnh, Lão quản gia, tay sai trung thành của Thẩm Đại Nhân, cũng tiều tụy không kém, bỗng nhiên gào lên, giọng the thé vì lo sợ và căm ghét. "Ngươi đừng hòng! Ngươi đừng hòng làm nhục chủ nhân của ta! Thiếu gia Thiên sẽ không tha cho ngươi! Hắn sẽ báo thù! Hắn sẽ san bằng cái thôn làng chó má này của ngươi!" Đôi mắt tinh ranh của Lão quản gia giờ đây đỏ ngầu, chứa đầy sự hận thù.
Lâm Dịch liếc nhìn Lão quản gia, ánh mắt lạnh như băng. "Thẩm Thiên sẽ làm gì, đó là chuyện của hắn. Nhưng trước khi hắn kịp làm gì, thì ngươi và chủ nhân của ngươi sẽ phải trả giá cho những gì đã làm." Anh quay lại nhìn Thẩm Đại Nhân, khuôn mặt không chút biểu cảm. "Lựa chọn đi. Thời gian không có nhiều."
Thẩm Đại Nhân nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch, trong lòng giằng co dữ dội. Hắn căm hận Lâm Dịch, căm hận kẻ đã khiến hắn mất tất cả. Nhưng cái chết... và sự sụp đổ của cả gia tộc... Hắn đã già, không còn đủ sức để đối mặt với điều đó. Huống hồ, việc Lâm Dịch có thể đánh bại quân đội của hắn một cách dễ dàng đã chứng tỏ sức mạnh không thể xem thường. Hắn biết Lâm Dịch không hề nói đùa. Lâm Dịch không phải là một người nhân từ, mà là một kẻ thực dụng, tàn nhẫn khi cần thiết.
*Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*. Lâm Dịch thầm nhắc nhở bản thân. *Thẩm Đại Nhân không phải là một mối đe dọa lớn nữa, nhưng cái tên của hắn, cái địa vị của hắn vẫn còn giá trị lợi dụng. Giết hắn dễ dàng, nhưng để hắn 'biến mất' lại có thể gây ra nhiều tác dụng hơn. Vừa tránh được rắc rối trực tiếp với triều đình, vừa có thể lợi dụng tài sản của hắn, lại còn gieo mầm một nỗi sợ hãi cho những kẻ có ý định khác.*
Thẩm Đại Nhân thở hổn hển, cơ thể run rẩy. Cuối cùng, hắn ngã quỵ xuống đất, đầu cúi gằm, một tiếng nức nở yếu ớt thoát ra từ lồng ngực. "Ta... ta chọn... ta chọn thứ nhất..." Giọng hắn vỡ vụn. "Nhưng... ngươi phải giữ lời hứa... không được đụng đến gia tộc ta..."
Lâm Dịch khẽ gật đầu. "Ta là người giữ lời. Vương Đại Trụ, Lý Hổ. Giám sát hắn viết thư tay. Thẩm Đại Nhân s�� viết một bức thư cho gia tộc, nói rằng hắn quyết định quy ẩn, không còn màng thế sự. Đồng thời, hắn sẽ liệt kê tất cả tài sản, địa điểm cất giấu, và cách thức giao nộp cho chúng ta. Sau đó, hắn và Lão quản gia sẽ được đưa đi xa, đến một nơi không ai biết, để bắt đầu một cuộc sống mới... hay chết đi, tùy thuộc vào sự lựa chọn của họ. Nhưng tuyệt đối không được để họ trở về đây hoặc liên lạc với bên ngoài. Hãy đảm bảo rằng thông tin về sự biến mất của hắn sẽ lan ra, nhưng không ai có thể truy ra dấu vết của chúng ta."
Vương Đại Trụ và Lý Hổ đồng loạt gật đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn Thẩm Đại Nhân và Lão quản gia. "Rõ, đại ca!"
Thẩm Đại Nhân ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy căm phẫn nhìn Lâm Dịch, nhưng hắn biết mình đã thua. Hắn đã bị tước đoạt mọi thứ, không còn quyền lực, không còn danh vọng, chỉ còn lại mạng sống và một tương lai mờ mịt. *Thẩm Thiên... con trai ta... nó sẽ không để yên đâu. Ngươi cứ chờ đấy, Lâm Dịch!* Hắn thầm nghiến răng.
Lâm Dịch quay lưng bước đi, kh��ng quay đầu nhìn lại. Tiếng nước nhỏ giọt, tiếng xiềng xích và tiếng nức nở yếu ớt của Thẩm Đại Nhân dần chìm vào bóng tối phía sau. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Anh nghĩ. *Và đôi khi, sự sống còn của những người mình bảo vệ đòi hỏi phải đưa ra những quyết định tàn nhẫn nhất.*
***
Vài ngày sau, không khí ở Thôn Làng Sơn Cước đã dần trở lại với sự nhộn nhịp vốn có, nhưng giờ đây, nó mang một vẻ khẩn trương và có tổ chức hơn. Ánh nắng vàng nhạt của buổi chiều muộn trải đều trên những mái nhà gỗ đơn giản, gió nhẹ mơn man qua những hàng cây xanh mướt. Trên một ụ đất cao ở rìa làng, Lâm Dịch đứng quan sát. Khuôn mặt anh vẫn trầm tư, nhưng ánh mắt anh lại rực sáng sự tập trung.
Phía dưới, trên bãi đất trống vừa được san phẳng, các đội dân quân đang được Lý Hổ huấn luyện theo những bài tập cơ bản mà Lâm Dịch đã vạch ra. Tiếng hô khẩu hiệu dứt khoát của Lý Hổ vang vọng trong không gian. "Nâng cao cảnh giác! Tay phải cầm kiếm, tay trái nắm chắc khiên! Không được lơ là!" Lý H��, với vẻ mặt hung dữ và vết sẹo nhỏ trên lông mày, không ngừng đi lại giữa các hàng dân quân, sửa tư thế, uốn nắn từng động tác. Các dân quân, phần lớn là những người nông dân chất phác, giờ đây đã khoác lên mình bộ giáp da đơn giản và cầm chắc vũ khí thô sơ. Họ mồ hôi nhễ nhại, nhưng đôi mắt lại ánh lên sự quyết tâm. Họ biết rằng, sự sống còn của gia đình và làng xóm phụ thuộc vào sự rèn luyện của chính mình.
Gần đó, Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, đang chỉ đạo dân làng sửa chữa nhà cửa bị hư hại và dựng hàng rào phòng thủ mới. Tiếng búa gõ lách cách, tiếng cưa xẻ gỗ kèn kẹt vang lên không ngớt. Mùi gỗ mới, đất ẩm và khói bếp từ những ngôi nhà đang nấu bữa tối hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của làng quê. Dân làng, từ người già đến trẻ nhỏ, đều hăng hái góp sức. Những người đàn ông khỏe mạnh vác gỗ, đóng cọc. Những người phụ nữ và trẻ em thu gom đá, đắp đất. Họ không ngừng nói chuyện, cười đùa, nhưng đôi lúc lại ngẩng đầu nhìn về phía Lâm Dịch, ánh mắt đầy kính trọng và biết ơn.
Bạch Vân Nhi đi đến bên Lâm Dịch, trên tay vẫn cầm quyển sổ nhỏ. Nàng mặc bộ trang phục màu xanh lam nhạt, tóc búi cao gọn gàng, toát lên vẻ thanh thoát và tinh anh. "Dịch ca, lương thực đã được phân phát đủ cho tất cả các hộ gia đình. Hồ Gia Gia nói số thương binh ổn định, vết thương của họ đang hồi phục tốt. Nhưng chúng ta cần thêm thảo dược cho mùa đông sắp tới. Một số loại quý hiếm thì không thể mua được ở các chợ gần đây." Giọng nàng rõ ràng, dứt khoát như thường lệ, nhưng ẩn chứa chút lo lắng.
Lâm Dịch gật đầu. "Tốt. Cứ theo kế hoạch mà làm. Ta sẽ nghĩ cách về thảo dược. *Thần Nông Bách Thảo Phổ có thể giúp, nhưng cần thời gian và người tin cậy để tìm kiếm và chế biến.*" Anh thầm nghĩ, nhớ lại những kiến thức y học cổ truyền mà anh đã từng đọc được trong một cuốn sách cổ. "Ngoài ra, đã có tin tức gì từ bên ngoài chưa?"
Bạch Vân Nhi cau mày nhẹ. "Có. Ta vừa nhận được một tin từ Trần Nhị Cẩu. Hắn đang trên đường trở về đây. Hắn nói có một người đưa tin khẩn cấp từ biên giới muốn gặp Dịch ca."
Vừa lúc đó, một bóng người nhỏ bé, nhanh nhẹn, hớt hải chạy về phía họ. Đó là Trần Nhị Cẩu, người liên lạc viên nhiệt tình và trung thành của Lâm Dịch. Vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn của hắn lúc này lại đầy vẻ hốt hoảng. "Đại ca! Bạch tỷ! Có người đưa tin từ tiền tuyến! Tin khẩn cấp!" Hắn thở dốc, tay ôm một phong thư được niêm phong cẩn thận.
Lâm Dịch nhíu mày, trực giác mách bảo anh rằng đây không phải là tin tốt lành. Anh nhận lấy phong thư từ tay Trần Nhị Cẩu, xé niêm phong và mở ra. Ánh nắng chiều dần tắt, nhưng anh vẫn có thể đọc rõ từng dòng chữ trong thư. Càng đọc, sắc mặt anh càng trở nên nghiêm trọng. Đôi mắt sâu thẳm của anh tối sầm lại, những nếp nhăn trên trán hằn sâu hơn.
Phong thư báo cáo rằng quân Man Di ở phía Bắc đã bất ngờ vượt qua một số tiền đồn nhỏ của Đại Hạ. Tình hình biên giới ngày càng trở nên tồi tệ hơn dự kiến. Những báo cáo trước đây chỉ là những tin đồn, nhưng giờ đây, chúng đã trở thành sự thật nghiệt ngã. Quân triều đình ở các đồn gác xa xôi đang lâm vào tình trạng thiếu thốn trầm trọng, binh sĩ bỏ trốn ngày càng nhiều. Và quan trọng hơn, tin tức xác nhận rằng quân Man Di đang tập hợp một đội quân lớn, chuẩn bị cho một cuộc tổng tấn công quy mô chưa từng có, không chỉ ở phía Bắc mà còn có dấu hiệu rục rịch của các bộ tộc du mục ở phía Tây.
Lâm Dịch gấp lá thư lại, bàn tay nắm chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. *1610 Đại Hạ.* Cái mốc lịch sử chết tiệt đó lại hiện về trong tâm trí anh. Cuộc chiến tranh biên giới quy mô lớn mà anh từng biết trong lịch sử hiện đại của mình, đang đến rất gần. Những tin tức này chính là tiếng kèn báo hiệu cho một giai đoạn mới, tàn khốc hơn của cuộc chiến sinh tồn. Triều đình Đại Hạ, mục ruỗng và yếu kém, sẽ không thể chống đỡ nổi. Và một khi triều đình sụp đổ, cả Đại Hạ sẽ chìm vào hỗn loạn, trở thành một chiến trường khốc liệt của các thế lực tranh giành.
"Tình hình nghiêm trọng hơn chúng ta nghĩ." Lâm Dịch nói, giọng anh tr��m thấp, đầy vẻ lo lắng nhưng cũng ẩn chứa sự kiên quyết. Anh nhìn ra ngoài xa, nơi những ngọn núi trùng điệp dần chìm vào bóng tối của hoàng hôn. Gió lạnh từ biên cương thổi về, mang theo một dự cảm không lành.
Bạch Vân Nhi, Trần Nhị Cẩu và cả Vương Đại Trụ, Lý Hổ đều cảm nhận được sự căng thẳng trong lời nói và ánh mắt của Lâm Dịch. Họ biết rằng, một thử thách lớn hơn rất nhiều so với trận chiến với Thẩm Đại Nhân đang chờ đợi họ.
"Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." Lâm Dịch nhắc lại, như một lời nhắc nhở cho chính mình và cho những người đồng đội. "Chúng ta không phải là những kẻ mộng mơ muốn xưng vương xưng bá. Chúng ta chỉ muốn bảo vệ những gì chúng ta trân trọng: cuộc sống của người dân, sự bình yên của ngôi làng này, và tương lai của thế hệ mai sau. Để làm được điều đó, chúng ta phải sẵn sàng đối mặt với mọi thứ."
Anh quay sang nhìn những gương mặt đang chờ đợi mệnh lệnh. *Thẩm Thiên, con trai của Thẩm Đại Nhân, chắc chắn sẽ không bỏ qua mối thù này. Danh tiếng của hắn, quyền lực phi chính thức của hắn ở Thôn Làng Sơn Cước, sẽ thu hút sự chú ý của các thế lực lớn hơn trong triều đình và giang hồ, đẩy hắn vào những vòng xoáy chính trị và quân sự phức tạp hơn rất nhiều.* Lâm Dịch biết, cuộc sống bình yên mà anh khao khát ngày càng trở nên xa vời. Anh chỉ có thể tiếp tục tiến về phía trước, củng cố lực lượng, chuẩn bị cho cuộc chiến không thể tránh khỏi. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.