Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 691: Chiến Thắng Nhuốm Máu: Dọn Dẹp và Định Đoạt

Ánh bình minh yếu ớt cố gắng xuyên qua lớp sương mỏng còn vương trên Cánh Đồng Bất Tận, nhuộm một màu đỏ quạch lên những vệt máu loang lổ trên cỏ. Gió sớm se lạnh táp vào mặt, mang theo mùi tanh nồng của sắt gỉ, mùi khói thuốc súng còn vương vất, và một mùi ngai ngái, khó chịu của sự chết chóc. Lâm Dịch bước đi trên mặt đất lầy lội, đôi chân nặng trĩu nhưng ánh mắt vẫn sắc bén quét qua từng góc của chiến trường. Dáng vẻ gầy gò của hắn nổi bật giữa khung cảnh hoang tàn, nhưng bước chân lại vững chãi đến lạ thường. Hắn không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng khẽ gật đầu hoặc dùng ngón tay chỉ về một hướng nào đó, và những người đi theo hắn – Bạch Vân Nhi, Binh trưởng Triệu, Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Trần Nhị Cẩu – đều lập tức hiểu ý mà làm theo.

Quang cảnh trước mắt là một bức tranh tàn khốc của chiến tranh. Xác chết quân địch nằm rải rác khắp nơi, tựa như những con rối bị vứt bỏ sau một vở kịch đẫm máu. Vũ khí, áo giáp, quân lương vương vãi không theo một trật tự nào, nhuốm đầy bùn đất và máu. Những tiếng rên rỉ yếu ớt của thương binh, dù là địch hay ta, vẫn văng vẳng trong không khí, xé toạc sự tĩnh lặng đáng sợ của buổi sớm. Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của không khí tràn vào phổi, xua đi chút mệt mỏi còn sót lại từ đêm qua. Hắn đã thắng, nhưng cái giá của chiến thắng luôn là điều hắn không bao giờ muốn nhìn thấy.

"Ưu tiên hàng đầu là cứu chữa thương binh." Giọng Lâm Dịch vang lên, trầm tĩnh và rõ ràng, xé tan màn sương mù và sự hỗn loạn vô hình đang bao trùm. "Không bỏ sót một ai, kể cả quân địch nếu còn có thể cứu chữa. Sau đó là thu gom vũ khí, áo giáp, quân lương. Cuối cùng, chôn cất tử sĩ một cách tử tế, không phân biệt địch ta."

Bạch Vân Nhi, vẻ mặt lộ rõ sự mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn kiên định, tiến lên một bước, thanh kiếm nhỏ giấu bên người khẽ chạm vào vạt áo. "Dịch ca, ta đã phái Hồ Gia Gia cùng các y sĩ và dân làng có kinh nghiệm tới. Họ đã bắt đầu sơ cứu ngay khi trời hửng sáng. Nhưng số người bị thương quá nhiều, cả lính của chúng ta và quân địch..." Nàng không nói hết câu, nhưng Lâm Dịch hiểu ý. Nguồn lực y tế của Thôn Làng Sơn Cước còn hạn chế, dù đã được Lâm Dịch cải thiện rất nhiều.

"Cứu được ai thì cứu, ưu tiên những người còn khả năng sống sót cao nhất. Chúng ta không có đủ thuốc men và nhân lực để làm hơn thế." Lâm Dịch nói, giọng không hề thay đổi, nhưng trong ánh mắt sâu thẳm lại ẩn chứa một nỗi đau xót khó tả. Đó là một quyết định tàn nhẫn, nhưng lại là sự lựa chọn duy nhất trong hoàn cảnh này. Hắn nhớ lại những kiến thức y tế hiện đại, những quy trình phân loại thương binh phức tạp, và sự bất lực khi nhận ra những thứ đó không thể áp dụng hoàn toàn trong thế giới này. "Hồ Gia Gia có thể sử dụng 'Thần Nông Bách Thảo Phổ' ta đưa cho ông ấy để tìm thêm các loại thảo dược quanh đây. Cứu được một người là quý một người."

Hồ Gia Gia, với mái tóc bạc phơ và dáng người nhỏ bé, đang cúi xuống kiểm tra một thương binh, tay thoăn thoắt băng bó. Khuôn mặt ông lấm lem bùn đất và máu, nhưng đôi mắt từ bi vẫn không ngừng tìm kiếm. Ông gật đầu khi nghe Lâm Dịch nhắc đến, tiếp tục công việc của mình một cách tận tâm.

Binh trưởng Triệu, bộ giáp còn dính vết máu khô, vẻ mặt nghiêm nghị nhưng không giấu nổi sự nhẹ nhõm, nói: "Quân địch tháo chạy tán loạn, không còn khả năng tập hợp lại. Các trinh sát báo về rằng chúng đã bỏ chạy về phía Nam, rất ít tàn binh còn sót lại trong khu vực. Chúng ta đã thắng lớn, Lâm Dịch! Một chiến thắng vang dội!"

Lâm Dịch khẽ gật đầu, không chút biểu cảm vui mừng. Hắn nhìn chằm chằm vào một xác chết trẻ măng, đôi mắt vẫn mở to đầy kinh hoàng. "Chiến thắng nào cũng có cái giá của nó, Binh trưởng. Chúng ta phải đảm bảo cái giá này không uổng phí."

Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, đang chỉ huy một nhóm dân quân thu gom giáo mác, cung tên. Hắn quay sang Lâm Dịch, khuôn mặt chất phác nhưng đầy nhiệt huyết: "Đại ca yên tâm, chúng tôi sẽ dọn dẹp sạch sẽ. Quân địch bỏ lại nhiều đồ tốt lắm, không uổng công anh em đổ máu!"

Lý Hổ cũng vậy, đang giám sát đội tuần tra truy quét những tàn dư cuối cùng. Hắn đi đến gần Lâm Dịch, vẻ mặt tự hào: "Chúng ta đã bắt được vài tên lính địch cố tình ẩn nấp. Cả Thẩm Đại Nhân và lão quản gia cũng đang bị giam giữ an toàn."

"Tốt." Lâm Dịch đáp cụt ngủn, nhưng trong lòng lại cân nhắc rất nhiều. Việc xử lý Thẩm Đại Nhân không chỉ đơn thuần là trừng phạt một kẻ thù, mà còn là một ván cờ chính trị. Hắn cần phải nghĩ cách biến Thẩm Đại Nhân thành một quân cờ có lợi cho mình, hoặc ít nhất là loại bỏ mọi hậu họa tiềm tàng từ hắn và gia tộc Thẩm.

Trần Nhị Cẩu, với vẻ mặt vui vẻ và nhiệt huyết thường thấy, chạy đến bên Lâm Dịch, đôi mắt sáng lên. "Đại ca, có cần Nhị Cẩu làm gì không? Chỉ cần đại ca ra lệnh, Nhị Cẩu làm nấy!"

Lâm Dịch nhìn Trần Nhị Cẩu, khẽ mỉm cười. Sự trung thành và nhiệt huyết của những người này là tài sản quý giá nhất của hắn. "Nhị Cẩu, ngươi cùng đội của mình hỗ trợ các đội y tế, mang nước và thức ăn đến cho thương binh. Sau đó, lập danh sách tất cả những gì chúng ta thu được, từ vũ khí đến quân lương. Đừng bỏ sót bất cứ thứ gì."

"Rõ, đại ca!" Trần Nhị Cẩu hô to, nhanh chóng chạy đi thực hiện nhiệm vụ.

Lâm Dịch lại quay mặt về phía những cánh đồng đã bị cày xới bởi vó ngựa và bước chân chiến sĩ. Hắn ngửi thấy mùi đất ẩm, mùi máu khô, mùi của những phận người đã vĩnh viễn nằm lại nơi đây. Cái lạnh của buổi sáng sớm len lỏi vào tận xương tủy, nhưng không lạnh bằng sự thực khắc nghiệt của thế giới này. Sinh tồn, luôn là ưu tiên hàng đầu. Và để sinh tồn, đôi khi phải chấp nhận những điều tàn nhẫn nhất. Hắn không phải là một vị thần toàn năng, hắn chỉ là một người đàn ông hiện đại bị ném vào một thế giới cổ đại khắc nghiệt, phải dùng trí tuệ và sự kiên cường để bảo vệ những gì mình trân trọng. Hắn không thể cứu tất cả, nhưng hắn sẽ cố gắng hết sức để những người còn lại có một tương lai tốt đẹp hơn.

Cùng lúc đó, các đội dân quân và binh lính đã bắt đầu công việc dọn dẹp một cách có trật tự. Những tiếng kim loại va chạm leng keng khi thu gom vũ khí, tiếng xẻng đào đất để chôn cất tử sĩ. Dù mệt mỏi, nhưng ai nấy đều mang một tinh thần làm việc hăng hái, bởi họ biết, chiến thắng này là của họ, và những gì họ đang làm là để bảo vệ chính ngôi làng, chính gia đình của họ. Lâm Dịch nhìn cảnh tượng đó, trong lòng hắn dấy lên một cảm xúc phức tạp. Hắn đã biến những người nông dân chất phác thành những chiến binh kiên cường, những người dám đứng lên bảo vệ mảnh đất của mình. Đây là thành quả của hắn, nhưng cũng là gánh nặng mà hắn phải gánh vác. Con đường phía trước còn rất dài, và những thử thách mới sẽ không ngừng ập đến.

***

Trong một nhà kho cũ kỹ của Thôn Làng Sơn Cước, ánh sáng yếu ớt lọt qua những khe hở trên vách gỗ, đủ để thấy rõ hai thân ảnh đang bị trói chặt. Thẩm Đại Nhân, với khuôn mặt dài và chòm râu bạc phơ từng được chăm chút kỹ lưỡng, giờ đây lấm lem bùn đất, đôi mắt thâm quầng và vô vọng. Bộ quan phục chỉnh tề ngày nào giờ nhàu nát, bẩn thỉu, khiến hắn trông không khác gì một kẻ ăn mày. Lão quản gia, gầy gò, lưng còng, ôm chặt lấy chân Thẩm Đại Nhân, run rẩy như một con chuột sa bẫy. Mùi ẩm mốc của nhà kho trộn lẫn với mùi sợ hãi và tuyệt vọng, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt.

Tiếng bước chân chậm rãi vang lên, rồi dừng lại trước mặt họ. Thẩm Đại Nhân ngẩng đầu, đôi mắt tràn ngập căm hờn và hoảng loạn nhìn người vừa bước vào. Đó là Lâm Dịch, theo sau hắn là Bạch Vân Nhi và Lão Hồ. Ánh mắt Lâm Dịch sắc lạnh, không chút cảm xúc, tựa như một thanh gươm chưa rút ra khỏi vỏ nhưng đã đủ sức lạnh thấu xương. Hắn nhìn Thẩm Đại Nhân và lão quản gia như nhìn hai vật thể vô tri, không phải những kẻ đã từng âm mưu hủy diệt ngôi làng này.

"Lâm Dịch! Ngươi... ngươi không thể làm vậy với ta! Ta là quan lại triều đình! Ngươi... ngươi đang phạm tội khi giam giữ một quan viên triều đình!" Thẩm Đại Nhân cố gắng gượng dậy, nhưng sợi dây thừng trói chặt khiến hắn chỉ có thể giãy giụa trong vô vọng. Giọng hắn khản đặc, vừa cố gắng tỏ ra uy quyền, vừa ẩn chứa sự hoảng sợ tột độ.

Lâm Dịch khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên môi hắn. "Quan lại triều đình?" Hắn lặp lại, giọng điệu mang theo sự châm biếm sâu cay. "Quan lại triều đình mà cấu kết với giang hồ, bóc lột dân đen, cướp bóc tài sản, và giờ đây lại mang quân đi tàn sát đồng bào của mình? Triều đình đã suy tàn, Thẩm Đại Nhân. Những gì ngươi gây ra, ngươi phải chịu trách nhiệm. Ngươi nghĩ rằng cái danh 'quan lại triều đình' còn có thể cứu được ngươi sao?"

Hắn tiến đến gần hơn, cúi xuống, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào Thẩm Đại Nhân. "Ta không quan tâm ngươi là quan hay dân. Đối với ta, ngươi chỉ là một kẻ phản bội, một kẻ đã cố gắng hủy hoại cuộc sống của những người lương thiện. Ngươi đã cố gắng dùng mưu hèn kế bẩn để đoạt lấy đất đai, tài sản của dân làng ta, thậm chí còn muốn sát hại người vô tội. Vậy theo ngươi, một kẻ như thế, triều đình sẽ xử lý thế nào?"

Thẩm Đại Nhân cứng họng, không thể phản bác. Hắn biết rõ tội trạng của mình, và trong thời loạn lạc này, danh phận quan lại đã không còn là tấm bùa hộ mệnh. Sự suy yếu của Đại Hạ Vương Triều đã khiến mọi thứ trở nên hỗn loạn, và quyền lực không còn tập trung ở kinh thành nữa.

Lão Hồ, với vẻ mặt trầm tĩnh, bước đến bên cạnh Lâm Dịch. "Thẩm Đại Nhân, ngươi đã vượt quá giới hạn. Thôn Làng Sơn Cước này không phải nơi ngươi muốn làm gì thì làm. Ngươi đã gieo gió thì phải gặt bão. Đừng trách ai, chỉ trách bản thân ngươi đã quá tham lam và độc ác." Giọng Lão Hồ trầm ấm, nhưng mỗi lời nói ra lại như một nhát búa giáng mạnh vào lòng Thẩm Đại Nhân.

"Ta... ta biết sai rồi! Lâm Dịch, xin ngươi tha mạng! Ta nguyện dâng hết gia sản, nguyện từ bỏ mọi chức tước, chỉ xin ngươi tha cho ta một con đường sống!" Thẩm Đại Nhân hoàn toàn sụp đổ, nước mắt và nước mũi hòa lẫn vào nhau. Sự nhục nhã, nỗi sợ hãi cái chết đã đè bẹp mọi sĩ diện còn sót lại của hắn.

Lão quản gia cũng quỳ xuống, dập đầu lia lịa. "Đại nhân tha mạng! Chúng tiểu nhân có mắt không tròng, xin đại nhân rủ lòng thương xót! Chúng tiểu nhân nguyện làm nô tỳ, làm trâu làm ngựa cho đại nhân!"

Lâm Dịch không hề động lòng. Hắn đã quá quen thuộc với những màn kịch cầu xin này. "Gia sản của ngươi, ta sẽ thu giữ. Chức tước của ngươi, triều đình sẽ tự xử lý. Nhưng mạng sống của ngươi..." Hắn dừng lại, cố ý kéo dài sự im lặng, khiến Thẩm Đại Nhân và lão quản gia run rẩy tột độ. Hắn quan sát kỹ vẻ mặt của Thẩm Đại Nhân, cố gắng đọc vị tâm tư của kẻ này. Hắn biết, Thẩm Thiên, con trai của Thẩm Đại Nhân, chắc chắn sẽ tìm cách trả thù. Giết Thẩm Đại Nhân lúc này có thể là một giải pháp dễ dàng, nhưng nó cũng sẽ châm ngòi cho một cuộc báo thù khốc liệt hơn từ gia tộc Thẩm. Hắn cần một giải pháp khôn ngoan hơn, một giải pháp vừa loại bỏ mối đe dọa, vừa có thể tạo ra lợi thế cho mình.

"Ngươi... ngươi muốn gì?" Thẩm Đại Nhân yếu ớt hỏi, giọng nói run rẩy.

Lâm Dịch suy nghĩ một lát, rồi chậm rãi nói. "Mạng sống của ngươi, ta tạm thời giữ lại. Nhưng không phải vì lòng thương xót, mà vì ngươi vẫn còn giá trị lợi dụng." Hắn nhìn Lão quản gia. "Ngươi cũng vậy."

"Giá trị lợi dụng?" Thẩm Đại Nhân ngẩng phắt dậy, ánh mắt lóe lên một tia hy vọng mong manh.

"Đúng vậy." Lâm Dịch đáp. "Gia tộc Thẩm của ngươi là một thế gia có tiếng trong vùng, nắm giữ nhiều mối quan hệ và tài sản. Ngươi từng là một quan viên triều đình, biết rõ nhiều bí mật của các thế lực khác. Ta sẽ không giết ngươi, nhưng ngươi sẽ không bao giờ được tự do. Ngươi sẽ sống, nhưng sống dưới sự kiểm soát của ta. Mọi tài sản của ngươi sẽ được sung công cho Thôn Làng Sơn Cước, để bồi thường cho những thiệt hại mà ngươi đã gây ra. Đổi lại, ngươi sẽ cung cấp cho ta tất cả những thông tin mà ngươi biết về các thế gia, các quan lại, và bất kỳ thế lực ngầm nào trong vùng. Ngươi sẽ trở thành đôi mắt và đôi tai của ta, một con rối hữu dụng."

Thẩm Đại Nhân há hốc mồm, khuôn mặt tái mét. Sống, nhưng là một con rối, một kẻ bị tước đoạt tất cả, bị buộc phải phản bội chính những đồng minh cũ của mình. Đây là một hình phạt còn tàn nhẫn hơn cả cái chết đối với một kẻ trọng danh dự và quyền lực như hắn.

"Ngươi sẽ sống trong sự nhục nhã, Thẩm Đại Nhân." Lâm Dịch nói, giọng lạnh lùng. "Và ngươi sẽ là nhân chứng sống cho sự suy yếu của triều đình, cho thấy rằng ở Thôn Làng Sơn Cước này, quyền lực không nằm ở danh vị trống rỗng, mà ở sức mạnh thực sự và khả năng bảo vệ người dân. Ngươi sẽ là bài học cho bất cứ kẻ nào dám coi thường chúng ta."

Lão quản gia run rẩy, nhưng không dám phản đối. Hắn biết, số phận của họ đã được định đoạt.

Lâm Dịch quay sang Bạch Vân Nhi. "Vân Nhi, hãy cử người giám sát chặt chẽ Thẩm Đại Nhân và lão quản gia. Ghi chép lại mọi lời khai của hắn. Ta cần tất cả thông tin về gia tộc Thẩm, về các mối quan hệ của hắn, và về bất kỳ âm mưu nào hắn từng tham gia."

"Rõ, Dịch ca." Bạch Vân Nhi đáp, ánh mắt nàng thán phục nhìn Lâm Dịch. Nàng hiểu rằng, quyết định này của hắn không chỉ là trừng phạt, mà còn là một nước cờ cao tay, biến kẻ thù thành công cụ cho chính mình.

Lão Hồ khẽ gật đầu, môi mấp máy thì thầm: "Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Dịch nhi đã trưởng thành thật rồi." Ông nhìn Lâm Dịch, trong ánh mắt chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối. Lâm Dịch không giết người một cách bừa bãi, nhưng khi cần, hắn cũng không ngần ngại ra những quyết định tàn nhẫn, miễn là nó phục vụ cho mục tiêu sinh tồn và bảo vệ cộng đồng.

***

Khi ánh nắng cuối cùng tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, những ngọn đèn dầu đã bắt đầu le lói trong các căn nhà của Thôn Làng Sơn Cước. Mùi gỗ cháy và trà nóng thoang thoảng trong không khí, xua đi cái lạnh se của đêm biên cương. Trong căn phòng chính tại nhà Lâm Dịch, một tấm bản đồ lớn được trải ra trên bàn, những ngọn đèn dầu nhỏ được đặt xung quanh, chiếu sáng những đường nét, ký hiệu chằng chịt.

Lâm Dịch, Bạch Vân Nhi, Binh trưởng Triệu, Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Lão Hồ đang ngồi xung quanh, không khí trong phòng trầm lắng nhưng đầy tập trung. Mặc dù đã giành được chiến thắng vang dội, nhưng không ai trong số họ tỏ ra quá hưng phấn. Họ đều hiểu rằng, đây chỉ là một trận chiến nhỏ trong một cuộc chiến lớn hơn sắp tới. Lâm Dịch nhìn vào bản đồ, ngón tay hắn lướt nhẹ trên những con sông, ngọn núi, và những pháo đài biên giới.

"Chúng ta đã thắng một trận chiến, nhưng cuộc chiến lớn hơn chỉ mới bắt đầu." Giọng Lâm Dịch trầm ấm, vang vọng trong căn phòng. "Triều đình sẽ không thể bảo vệ chúng ta mãi mãi. Sau những gì đã xảy ra với Thẩm Đại Nhân, chúng ta càng phải tự lực cánh sinh. Bởi lẽ, việc một quan viên cấp huyện tấn công một thôn làng mà không bị triều đình can thiệp, đã chứng minh quyền lực trung ương của Đại Hạ Vương Triều đã suy yếu đến mức nào." Hắn dừng lại, nhìn vào từng người. "Chúng ta phải tự cường, tự bảo vệ mình."

Binh trưởng Triệu thở dài, vẻ mặt đầy lo lắng. "Lâm Dịch nói đúng. Chuyện binh lính triều đình ở biên cương... tình hình ngày càng tệ. Các báo cáo gần đây rất đáng lo ngại. Những đồn gác xa xôi liên tục bị tấn công, quân lương thiếu thốn, binh sĩ bỏ trốn ngày càng nhiều. Có tin đồn rằng quân Man Di ở phía Bắc đã tập hợp một đội quân lớn, chuẩn bị cho một cuộc tổng tấn công quy mô chưa từng có. Và ở phía Tây, các bộ tộc du mục cũng đang rục rịch."

Lâm Dịch khẽ gật đầu. Hắn đã dự đoán được điều này. "Vậy nên, chúng ta không thể lơ là. Thôn Làng Sơn Cước phải trở thành một pháo đài thực sự. Vương Đại Trụ, Lý Hổ, các ngươi tiếp tục củng cố hệ thống phòng thủ. Ta muốn các chốt gác được tăng cường, các bẫy rập được bố trí khắp nơi. Dân quân phải được huấn luyện thường xuyên, không chỉ về kỹ năng chiến đấu mà còn về khả năng phối hợp và kỷ luật. Ta sẽ đưa thêm một số kỹ thuật phòng thủ từ 'Cẩm Nang Kế Sách' mà ta đã đọc để các ngươi tham khảo."

Vương Đại Trụ và Lý Hổ đồng loạt gật đầu, ánh mắt đầy quyết tâm. "Rõ, đại ca!"

"Bạch Vân Nhi," Lâm Dịch quay sang nàng. "Ngươi tiếp tục quản lý các hoạt động thương mại. Chúng ta cần tích trữ lương thực, thuốc men, và các vật liệu cần thiết cho việc phòng thủ. Đồng thời, hãy tìm cách mở rộng các kênh thông tin, thu thập mọi tin tức từ bên ngoài, đặc biệt là về tình hình biên giới và các thế lực lớn khác. Tiền bạc sẽ là xương sống cho sự tồn tại của chúng ta."

Bạch Vân Nhi gật đầu, lấy ra một quyển sổ nhỏ và bút lông, ghi chép cẩn thận. "Ta sẽ cố gắng hết sức, Dịch ca. Các thương nhân đã bắt đầu nhận thấy sự an toàn và ổn định ở Thôn Làng Sơn Cước, họ sẵn lòng giao dịch với chúng ta hơn."

Lão Hồ xoa xoa chòm râu bạc phơ, đôi mắt tinh anh nheo lại. "Dịch nhi nói đúng. Chúng ta phải tự cường. Mối đe dọa từ Thẩm Đại Nhân chỉ là chuyện nhỏ so với sự hỗn loạn sắp tới. Đại Hạ Vương Triều đang ở những ngày cuối cùng của nó. Khi cây đổ, bầy khỉ sẽ tan tác. Các thế lực mới nổi sẽ không ngừng tranh giành quyền lực, và chúng ta sẽ nằm giữa vòng xoáy đó."

"Vậy nên chúng ta phải trở nên mạnh mẽ hơn bất cứ ai." Lâm Dịch nói, giọng điệu kiên định. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đen kịt bao trùm lấy những ngọn núi trùng điệp. Hắn có thể cảm nhận được cái gió lạnh buốt của biên cương, mang theo một dự cảm không lành. Hắn biết, cuộc chiến tranh biên giới quy mô lớn, cái mốc lịch sử 1610 Đại Hạ mà hắn từng biết trong lịch sử hiện đại của mình, đang đến rất gần. Thẩm Thiên, con trai của Thẩm Đại Nhân, chắc chắn sẽ không bỏ qua mối thù này. Danh tiếng của hắn, quyền lực phi chính thức của hắn, sẽ thu hút sự chú ý của các thế lực lớn hơn, đẩy hắn vào những vòng xoáy chính trị và quân sự phức tạp hơn rất nhiều.

"Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." Lâm Dịch nhắc lại, như một lời nhắc nhở cho chính mình và cho những người đồng đội. "Chúng ta không phải là những kẻ mộng mơ muốn xưng vương xưng bá. Chúng ta chỉ muốn bảo vệ những gì chúng ta trân trọng: cuộc sống của người dân, sự bình yên của ngôi làng này, và tương lai của thế hệ mai sau. Để làm được điều đó, chúng ta phải sẵn sàng đối mặt với mọi thứ."

Hắn phác thảo một kế hoạch mới trên bản đồ, chỉ rõ các điểm yếu cần khắc phục, các khu vực cần khai hoang để tăng cường sản xuất lương thực. Hắn giao nhiệm vụ cụ thể cho từng người, thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối vào khả năng của họ. Dù mệt mỏi, nhưng trong ánh mắt Lâm Dịch vẫn rực cháy ngọn lửa kiên định. Con đường phía trước còn rất dài và đầy gian nan, nhưng hắn không đơn độc. Hắn có những người đồng đội trung thành, những người dân kiên cường, và một mục tiêu rõ ràng: sinh tồn và bảo vệ.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free