Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 690: Hậu Chiến: Củng Cố Uy Thế và Dấu Hiệu Tiền Tuyến

Bình minh đã lên. Một ngày mới bắt đầu. Thôn Làng Sơn Cước đã sống sót qua đêm đen tàn khốc nhất.

Ánh sáng ban mai màu vàng nhạt trải dài trên những mái nhà tranh còn vương hơi sương, xua đi bóng đêm cùng những vết tích kinh hoàng của trận chiến vừa qua. Không khí se lạnh của buổi sớm biên thùy vẫn còn vương vấn, mang theo mùi đất ẩm, mùi cỏ dại bị dẫm nát, và một chút khói nhàn nhạt từ những đám cháy nhỏ đã được dập tắt. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vòm cây gần làng, như muốn xoa dịu những linh hồn vừa trải qua một đêm dữ dội. Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng đầy không khí trong lành, nhưng trong đó vẫn lẫn lộn một mùi tanh nhẹ của máu khô và thuốc súng tự chế. Hắn không phải là hoàng đế, cũng không phải là tiên nhân. Hắn chỉ là Lâm Dịch, một người đàn ông hiện đại bị mắc kẹt trong thế giới cổ đại, đang cố gắng sinh tồn và bảo vệ những người xung quanh. Và hắn, bằng tri thức và mưu lược của mình, đã làm được điều đó. Hắn đã giành được một chiến th���ng quan trọng, không phải để xưng bá, mà để bảo vệ. Và đó, đối với hắn, là đủ.

Bạch Vân Nhi đứng bên cạnh hắn, vóc dáng thon thả trong bộ y phục thương nhân tuy đã lấm lem bụi đất nhưng vẫn giữ được vẻ lịch sự. Đôi mắt nàng thông minh, sắc sảo, nhìn khắp một lượt khung cảnh tan hoang của thôn làng. Nàng không nói gì, nhưng Lâm Dịch cảm nhận được sự nhẹ nhõm ẩn chứa trong hơi thở đều đặn của nàng, cùng với một niềm tin tưởng tuyệt đối vào hắn. Binh trưởng Triệu, với khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo trên má, vẻ mặt đầy kiên nghị, tiến đến. Ông ta không còn vẻ lo lắng hay nghi ngờ như trước, thay vào đó là sự kính phục hiển hiện rõ ràng. "Lâm huynh đệ, đêm qua huynh đã làm một việc lớn. Nếu không có huynh, Thôn Làng Sơn Cước này e rằng đã thành bình địa." Giọng ông trầm ấm, chứa đựng sự chân thành.

Vương Đại Trụ và Lý Hổ cũng xuất hiện, cả hai đều lấm lem bùn đất và có vài vết xước nhỏ trên mặt, nhưng đôi mắt họ rực sáng niềm vui và tự hào. "Ca ca, chúng ta đã thắng! Thắng lớn rồi!" Vương Đại Trụ nói, giọng vang dội khắp khoảng sân. Lý Hổ gật đầu lia lịa, ánh mắt không rời khỏi Lâm Dịch, như thể hắn đang nhìn một vị thần. Trần Nhị Cẩu, sau một đêm chiến đấu không ngừng nghỉ, vẫn còn hăng hái chạy tới chạy lui, chỉ huy mấy người dân quân khác thu dọn vũ khí và xác địch. Hắn thấy Lâm Dịch, liền vội vàng chạy tới, gương mặt ngây ngô nhưng tràn đầy nhiệt huyết. "Đại ca, bọn Thẩm Đại Nhân đã bị khóa lại ở kho thóc cũ rồi! Tên lão quản gia kia thì run rẩy như cầy sấy, cứ đòi gặp đại ca để cầu xin!"

Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt quét qua từng gương mặt mệt mỏi nhưng tràn đầy hy vọng. Hắn hiểu rằng, chiến thắng này không chỉ là của riêng hắn, mà là của tất cả những người đã chiến đấu bên cạnh hắn. "Mọi người đã vất vả rồi. Giờ không phải lúc nghỉ ngơi. Việc dọn dẹp và tái thiết cần phải được tiến hành ngay lập tức." Hắn nói, giọng điệu bình tĩnh nhưng dứt khoát, lập tức chuyển từ vai trò chỉ huy quân sự sang kiến trúc sư tái thiết. "Binh trưởng Triệu, xin hãy thu xếp xử lý tù binh. Những kẻ không có tội ác tày trời, có thể cho họ một con đường sống. Những kẻ cầm đầu, cần phải nghiêm trị theo phép nước." Hắn quay sang Vương Đại Trụ và Lý Hổ. "Vương Đại Trụ, Lý Hổ, hãy tập hợp dân quân, bắt đầu công việc dọn dẹp chiến trường, chăm sóc người bị thương. Chúng ta cần phải tái thiết lại mọi thứ càng nhanh càng tốt. Đặc biệt là những khu vực phòng thủ bị hư hại, cần phải sửa chữa ngay lập tức."

Họ đi dọc theo các chiến hào, nơi vẫn còn vương vãi những mảnh vỡ của vũ khí, vài vũng máu khô và dấu vết của cuộc giao tranh ác liệt đêm qua. Khung cảnh tan hoang dưới ánh bình minh khắc nghiệt, nhưng cũng ẩn chứa một sức sống mạnh mẽ của những con người không chịu khuất phục. Lâm Dịch kiểm tra từng chốt phòng thủ, ghi nhớ những điểm yếu đã bộc lộ trong trận chiến để cải thiện. Hắn biết, đây chỉ là một chiến thắng nhỏ trong cuộc chiến lớn hơn sắp tới.

Khi đi ngang qua kho thóc cũ, nơi giam giữ Thẩm Đại Nhân và Lão quản gia, Lâm Dịch ra hiệu dừng lại. Cánh cửa gỗ ọp ẹp hé mở, mùi ẩm mốc và chua loét xộc ra. Bên trong, Thẩm Đại Nhân nằm bệt dưới đất, vẻ mặt thất thần, bộ quan phục xộc xệch, dính đầy bụi bẩn và bùn đất. Chòm râu bạc phơ của hắn lấm lem, đôi mắt đờ đẫn nhìn trừng trừng vào khoảng không. Hắn không còn chút khí chất quan lại uy nghiêm nào của ngày xưa, chỉ còn là một kẻ bại trận nhục nhã. Lão quản gia ngồi co rúm một góc, thân hình gầy gò run rẩy, đôi mắt tinh ranh ngày nào giờ chỉ còn là sự sợ hãi tột cùng. Thấy Lâm Dịch, hắn lập tức bò đến, miệng lắp bắp cầu xin. "Lâm, Lâm đại nhân... xin ngài tha cho lão nô... lão nô chỉ là theo lệnh... không dám trái lời..."

Lâm Dịch không bận tâm đến lão quản gia, ánh mắt hắn chỉ dừng lại ở Thẩm Đại Nhân. "Thẩm Đại Nhân, trò chơi của ngài đã kết thúc. Ngài đã tự mình đào hố chôn mình." Giọng hắn trầm thấp, nhưng từng lời thốt ra đều mang theo sức nặng của sự thật. Thẩm Đại Nhân ngước nhìn Lâm Dịch, trong đôi mắt đờ đẫn bỗng lóe lên một tia căm hờn điên dại. "Lâm Dịch! Ngươi sẽ phải trả giá! Con trai ta, Thẩm Thiên, nó sẽ không tha cho ngươi! Nó sẽ nghiền nát ngươi, nghiền nát cái thôn làng rách nát này!" Hắn gào lên, âm thanh khàn đặc, yếu ớt nhưng đầy hận thù.

Lâm Dịch nhìn thẳng vào đôi mắt đầy tuyệt vọng của Thẩm Đại Nhân, không chút dao động. "Ngươi đã chọn con đường này, Thẩm Đại Nhân. Giờ thì hãy gánh chịu hậu quả. Còn con trai ngươi, ta sẽ chờ hắn đến." Hắn nói, giọng điệu lạnh lùng, không một chút sợ hãi. "Giá phải trả, e rằng là của ngài." Hắn ngừng lại, ánh mắt sắc bén như dao. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và ta cũng vậy. Ngài đã gieo gió, giờ phải gặt bão." Hắn không có sự khinh miệt hay căm ghét trong ánh mắt, chỉ có sự lạnh nhạt như nhìn một vật vô tri. Thẩm Đại Nhân, kẻ đã từng là mối đe dọa lớn nhất, giờ đây chỉ còn là một kẻ bại trận nhục nhã, không còn khả năng gây nguy hiểm cho Thôn Làng Sơn Cước. Số phận của hắn đã được định đoạt. Lâm Dịch quay lưng đi, để lại Thẩm Đại Nhân trong nỗi nhục nhã và tuyệt vọng cùng với số phận đang chờ đợi hắn.

Binh trưởng Triệu gật đầu với Lâm Dịch, hiểu ý. "Yên tâm, Lâm huynh đệ, ta sẽ xử lý thỏa đáng." Ông ta ra hiệu cho mấy binh lính canh gác, và họ đóng sập cánh cửa kho thóc lại, trả lại sự yên tĩnh cho buổi sáng. Lâm Dịch tiếp tục cuộc khảo sát, kiểm tra kỹ lưỡng các hệ thống phòng thủ, đặc biệt là khu vực bờ sông nơi đã trở thành cái bẫy chết người cho quân địch. Hắn trầm ngâm, trong đầu không ngừng tính toán, điều chỉnh các kế hoạch phòng thủ cho tương lai. Chiến thắng này đã củng cố mạnh mẽ vị thế lãnh đạo quân sự và chính trị của Lâm Dịch, khiến anh trở thành một thế lực địa phương không thể bỏ qua. Danh tiếng của hắn, cùng với sự tài tình trong mưu lược và khả năng tổ chức, sẽ lan rộng, không chỉ trong vùng biên thùy này mà có thể còn xa hơn nữa. Hắn biết, điều này cũng đồng thời biến anh thành mục tiêu chú ý của các thế lực lớn hơn khi chiến tranh biên giới thực sự bùng nổ, khi Đại Hạ Vương Triều suy yếu rõ rệt. Sự thất bại nhục nhã của Thẩm Đại Nhân sẽ là một vết nhơ không thể gột rửa, và Lâm Dịch không nghi ngờ gì việc con trai hắn, Thẩm Thiên, sẽ tìm cách trả thù trong tương lai, đẩy xung đột lên một tầm cao mới. Nhưng đó là chuyện của sau này. Bây giờ, hắn cần phải tận hưởng giây phút bình yên ngắn ngủi này, và chuẩn bị cho những thách thức lớn hơn đang chờ đợi phía trước.

***

Giữa trưa, ánh nắng vàng rực rỡ đổ tràn xuống Thôn Làng Sơn Cước, mang theo hơi ấm xua đi cái se lạnh của buổi sớm. Trong một căn phòng đơn sơ được trưng dụng làm trung tâm chỉ huy tạm thời, mùi trà nóng hòa lẫn mùi giấy và mực, cùng với mùi đất ẩm từ đôi giày của những người ra vào. Căn phòng không lớn, chỉ có một chiếc bàn gỗ cũ kỹ đặt ở giữa, phủ đầy bản đồ và vài cuộn giấy da. Trên tường treo sơ sài vài tấm bản đồ phác thảo địa hình khu vực, cùng với những ghi chú nguệch ngoạc của Lâm Dịch. Bầu không khí căng thẳng, trang nghiêm, nhưng cũng mang vẻ quyết đoán.

Lâm Dịch đang ngồi đối diện với Bạch Vân Nhi và Binh trưởng Triệu. Trên bàn là một tấm bản đồ lớn vẽ tay, đánh dấu rõ ràng các tuyến phòng thủ, các điểm tập kết dân quân và những khu vực cần tái thiết khẩn cấp. Hắn dùng ngón tay chỉ vào một điểm trên bản đồ, giọng nói trầm tĩnh: "Chúng ta cần phải tăng cường thêm một lớp hào ở phía Đông, và xây dựng thêm hai tháp canh phụ. Khối lượng công việc lớn, nhưng không thể chậm trễ. Chiến tranh biên giới sẽ không chờ chúng ta."

Bạch Vân Nhi gật đầu, ánh mắt sắc sảo lướt qua bản đồ. "Nguồn cung vật liệu là một vấn đề. Các thương hội khác có thể do dự sau trận chiến. Ta sẽ liên hệ với những mối quen biết cũ để đảm bảo nguồn gỗ, đá và lương thực." Nàng nói, giọng nói rõ ràng, đi thẳng vào vấn đề.

Binh trưởng Triệu cau mày. "Ta lo ngại về tình hình triều đình. Nếu tin tức về trận chiến này truyền về kinh đô, sẽ có không ít kẻ dòm ngó. Thêm vào đó, sự suy yếu của Đại Hạ đã lộ rõ, e rằng các thế lực lớn sẽ bắt đầu hành động."

Lâm Dịch thở dài một hơi. "Đúng vậy. Triều đình đang tự lo thân mình còn không xong, nói gì đến việc quan tâm đến một thôn làng biên thùy xa xôi. Chúng ta phải tự lực cánh sinh."

Đúng lúc đó, tiếng bước chân dồn dập vang lên bên ngoài, và một người lính canh vội vàng vào báo. "Bẩm Lâm đại nhân, có một đoàn quan lại từ phủ Thành Thiên Phong đến. Người đứng đầu là Quan Đại Nhân!"

Lâm Dịch và Binh trưởng Triệu trao đổi ánh mắt. Quan Đại Nhân, một vị quan cấp cao trong vùng, nổi tiếng là người cẩn trọng và khôn ngoan. Sự xuất hiện của ông ta vào lúc này không hề đơn giản. "Mời vào." Lâm Dịch nói, vẻ mặt vẫn bình thản.

Cánh cửa mở ra, và một đoàn người bước vào. Dẫn đầu là Quan Đại Nhân, với gương mặt có phần nghiêm nghị, chòm râu dài bạc phơ và phong thái uy nghi trong bộ quan phục chỉnh tề. Phía sau ông ta là vài tùy tùng, ánh mắt dò xét khắp căn phòng. Quan Đại Nhân nhìn Lâm Dịch, ánh mắt ẩn chứa sự dò xét kỹ lưỡng.

"Lâm Dịch, ta nghe nói ở đây xảy ra binh biến lớn, lại có cả quan lại triều đình bị bắt giữ." Quan Đại Nhân mở lời, giọng nói từ tốn nhưng đầy uy nghiêm, không một chút biểu cảm thừa thãi. "Ngươi có gì muốn giải thích?"

Lâm Dịch đứng dậy, khẽ chắp tay cung kính, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định. "Kính chào Quan Đại Nhân. Sự việc đã rõ ràng. Thẩm Đại Nhân đã lợi dụng chức quyền, tụ tập tư binh tấn công dân lành. Hắn đã tìm cách chiếm đoạt tài sản, áp bức dân chúng, và cuối cùng là phát động cuộc tấn công tổng lực vào Thôn Làng Sơn Cước đêm qua. Ch��ng tôi, cùng với binh lính của Binh trưởng Triệu và toàn thể dân quân, chỉ là tự vệ để bảo vệ sinh mạng và tài sản của mình." Hắn trình bày rõ ràng, không thêm bớt, không che giấu. "Binh trưởng Triệu có thể làm chứng cho những gì ta vừa nói."

Binh trưởng Triệu lập tức bước tới, chắp tay cúi đầu. "Bẩm Quan Đại Nhân, Lâm Dịch nói không sai một lời. Thẩm Đại Nhân đã công khai tấn công Thôn Làng Sơn Cước. Các chốt phòng thủ của chúng tôi đã bị phá vỡ ở một vài điểm, và nếu không có sự mưu lược của Lâm Dịch, e rằng cả vùng này đã rơi vào hỗn loạn, thậm chí là bị Thẩm Đại Nhân biến thành căn cứ riêng của hắn." Giọng ông ta thẳng thắn, không chút e dè. "Chính tôi đã chứng kiến hắn chỉ huy quân lính tàn sát dân lành, và chính tay tôi đã tham gia vào việc bắt giữ hắn."

Quan Đại Nhân im lặng lắng nghe, ánh mắt sắc bén lướt qua Lâm Dịch, rồi sang Binh trưởng Triệu, và cuối cùng là Bạch Vân Nhi đang đứng im lặng một cách đầy tự tin. Hắn vuốt chòm râu bạc, suy nghĩ một lúc lâu, cân nhắc những lời vừa nghe. Hắn hiểu rõ tình hình địa phương, và cũng biết sự mục ruỗng của Thẩm Đại Nhân không phải là chuyện mới. Cái chết của Thẩm Đại Nhân (hay ít nhất là sự thất thế của hắn) đã tạo ra một khoảng trống quyền lực. Triều đình đang suy yếu, không thể kiểm soát chặt chẽ các vùng biên thùy, và một kẻ mạnh mẽ như Lâm Dịch có thể là một con dao hai lưỡi. Nhưng cũng có thể là một giải pháp.

Cuối cùng, ông ta thở dài một tiếng nhè nhẹ. "Xem ra, Lâm Dịch ngươi đã làm một việc lớn." Giọng ông ta không còn uy nghiêm như trước, mà mang chút trầm tư. "Trong thời buổi loạn lạc này, có một người như ngươi giữ vững biên cương, không để vùng đất này rơi vào tay kẻ xấu hay thế lực phản loạn, cũng là phúc cho dân chúng." Hắn nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Ta sẽ chính thức công nhận quyền quản lý tạm thời của ngươi đối với khu vực Thôn Làng Sơn Cước và các làng lân cận đã tham gia phòng thủ. Ta cũng sẽ báo cáo lên triều đình theo hướng có lợi cho ngươi, nói rằng ngươi đã dũng cảm bảo vệ vùng đất khỏi một kẻ phản tặc."

Lâm Dịch biết đây là một động thái chính trị khôn ngoan từ Quan Đại Nhân. Ông ta không muốn đối đầu với một thế lực đang lên, mà muốn lợi dụng nó để duy trì sự ổn định cho khu vực mình quản lý, đồng thời lấy công trạng cho bản thân. Đây là một sự hỗ trợ bất ngờ, nhưng cũng là một sự hợp tác mang tính lợi ích thực tế. "Tại hạ xin tuân lệnh, Quan Đại Nhân." Lâm Dịch đáp lại một cách cung kính, nhưng giọng điệu vẫn kiên định. "Tuy nhiên, mong Quan Đại Nhân cũng hiểu, kẻ địch vẫn đang rình rập, và triều đình thì ngày càng suy yếu, không thể trông cậy vào. Chúng tôi sẽ phải tự mình đối phó với những thách thức lớn hơn sắp tới." Hắn ám chỉ đến chiến tranh biên giới và sự hỗn loạn chung của Đại Hạ Vương Triều.

Quan Đại Nhân gật đầu, vẻ mặt trầm tư. "Ta hiểu. Nhưng ngươi cũng phải cam kết giữ vững an ninh, không gây ra thêm sóng gió, không để các thế lực bên ngoài lợi dụng sự vắng mặt của triều đình để thao túng vùng đất này."

"Đương nhiên." Lâm Dịch đáp, ánh mắt sắc bén. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và chúng tôi sẽ làm mọi thứ để bảo vệ những người của mình." Hắn không hứa hẹn điều gì quá lớn lao, chỉ khẳng định mục tiêu cơ bản nhất. Bạch Vân Nhi khẽ mỉm cười, nàng hiểu rõ ý tứ trong lời nói của Lâm Dịch. Dù Quan Đại Nhân có ý tốt hay không, việc ông ta công nhận quyền lực của Lâm Dịch là một bước tiến quan trọng, giúp củng cố vị thế chính trị của Thôn Làng Sơn Cước. Lâm Dịch đã chuyển hóa một cuộc đối đầu tiềm tàng thành một liên minh tạm thời, vững chắc hóa quyền lực của mình trước khi những thách thức lớn hơn ập đến.

***

Chiều tà, ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả Thôn Làng Sơn Cước. Những tia nắng cuối cùng rực rỡ trên những mái nhà đang được sửa chữa, những cánh đồng lúa đã được dọn dẹp, và những gương mặt mệt mỏi nhưng tràn đầy hy vọng của dân làng. Tiếng trẻ con cười đùa đã trở lại, hòa lẫn với tiếng búa đập côm cốp, tiếng xẻ gỗ cưa xẻo, và tiếng nói chuyện rôm rả của dân làng đang cùng nhau tái thiết. Mùi khói bếp đã bắt đầu bay lên, hòa quyện với mùi đất mới và mùi gỗ tươi, tạo nên một không khí ấm cúng, quen thuộc.

Lâm Dịch đứng trên một bục gỗ tạm bợ ở giữa quảng trường làng, nơi mà chỉ đêm qua thôi còn là bãi chiến trường đẫm máu. Trước mặt hắn là toàn thể dân làng, các đội dân quân, và cả binh lính của Binh trưởng Triệu. Mọi người đều nhìn hắn với ánh mắt ngưỡng mộ và tin tưởng tuyệt đối. Binh trưởng Triệu, Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Trần Nhị Cẩu và Bạch Vân Nhi đứng phía sau, nét mặt trang trọng. Quan Đại Nhân, sau cuộc đàm phán buổi trưa, cũng xuất hiện cùng vài tùy tùng, đứng quan sát từ xa, ánh mắt trầm tư. Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng, tóc bạc phơ, đứng ngay cạnh bục, đôi mắt tinh anh nheo lại, vẻ mặt thanh thản nhưng cũng đầy suy tư.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, ánh mắt quét qua từng gương mặt quen thuộc. "Hỡi những người anh em của ta, những người dân của Thôn Làng Sơn Cước!" Giọng hắn vang lên, dứt khoát và rõ ràng, lan tỏa khắp quảng trường. "Đêm qua, chúng ta đã cùng nhau trải qua một đêm kinh hoàng nhất. Kẻ thù đã đến, chúng muốn cướp đi sự bình yên của chúng ta, cướp đi sinh mạng và tài sản của chúng ta." Hắn dừng lại, để lời nói thấm vào lòng người. "Nhưng chúng đã thất bại! Chúng ta đã chiến thắng! Chiến thắng này không phải của riêng ai, mà là của tất cả chúng ta! Của những người đã không quản ngại nguy hiểm, dũng cảm đứng lên bảo vệ nhà cửa, làng xóm!"

Tiếng reo hò vang dội khắp quảng trường, tiếng vỗ tay rộn ràng như sấm. Lâm Dịch giơ tay ra hiệu im lặng. "Chúng ta đã chiến thắng. Nhưng đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn nhiều gian nan. Kẻ thù có thể sẽ quay lại, hoặc những kẻ thù mới sẽ xuất hiện." Hắn không che giấu sự thật khắc nghiệt. "Đại Hạ Vương Triều đang suy yếu rõ rệt, và chúng ta không thể trông cậy vào bất kỳ ai ngoài chính mình. Chúng ta phải mạnh mẽ hơn, đoàn kết hơn."

"Ta biết, công việc tái thiết sẽ rất vất vả. Nhưng ta tin tưởng vào sự đoàn kết và ý chí của mọi người. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng lại làng, sửa chữa những thiệt hại, và củng cố hệ thống phòng thủ. Chúng ta sẽ biến Thôn Làng Sơn Cước thành một pháo đài vững chắc, một nơi mà không ai có thể xâm phạm!" Lâm Dịch nói, ánh mắt rực sáng niềm tin. "Chúng ta sẽ cùng nhau tạo nên một tương lai tốt đẹp hơn cho thế hệ mai sau! Để con cháu chúng ta không phải sống trong cảnh đói nghèo, áp bức, và lo sợ chiến tranh!"

Lại một tràng reo hò nữa vang lên, lần này còn mạnh mẽ hơn, mang theo cả sự quyết tâm và hy vọng. Lâm Dịch khẽ mỉm cười. "Hãy nhớ lấy, tri thức là vũ khí mạnh nhất, và sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Chúng ta sẽ dùng trí tuệ và sự kiên cường của mình để vượt qua mọi khó khăn!"

Lão Hồ đứng cạnh, khẽ gật đầu, khóe mắt ẩn chứa một nụ cười mãn nguyện. "Dịch nhi đã lớn thật rồi..." Ông lẩm bẩm, giọng nói khàn khàn. "Làng này, có lẽ sẽ không còn là làng nhỏ bé nữa. Nó sẽ trở thành một nơi mà cả vùng biên thùy phải kính nể." Ông nhìn Lâm Dịch với một ánh mắt thâm thúy, như thể nhìn thấy một tương lai xa xăm. "Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người." Lão Hồ thì thầm với chính mình, suy tư về những biến động sắp tới.

Sau bài phát biểu, Lâm Dịch cùng các chỉ huy và Quan Đại Nhân đi thăm các khu vực đang được tái thiết. Hắn chỉ dẫn Vương Đại Trụ và Lý Hổ cách bố trí lại các vật cản, cách xây dựng các chốt gác kiên cố hơn. Hắn giải thích cho Binh trưởng Triệu về một vài kỹ thuật phòng thủ mà hắn đã học được từ những cuốn sách cổ (mà thực chất là từ trí nhớ của một người hiện đại), và yêu cầu tăng cường huấn luyện dân quân, không chỉ về chiến đấu mà còn về kỷ luật và tinh thần đồng đội. Bạch Vân Nhi đi bên cạnh, ghi chép cẩn thận những chỉ thị của Lâm Dịch, đồng thời đưa ra những lời khuyên hữu ích về việc quản lý vật tư và nhân lực.

Quan Đại Nhân theo sát Lâm Dịch, ánh mắt hắn không ngừng dò xét. Ông ta nhận thấy sự chuyên nghiệp và tầm nhìn xa của chàng trai trẻ này. Lâm Dịch không chỉ là một người biết đánh trận, mà còn là một nhà lãnh đạo có khả năng tổ chức, quản lý và truyền cảm hứng. Quan Đại Nhân hiểu rằng, Đại Hạ Vương Triều đang suy yếu nghiêm trọng, quyền lực trung ương ngày càng lỏng lẻo. Một kẻ như Lâm Dịch, với tài năng và uy tín đang lên, có thể là một quân cờ quan trọng trong ván cờ chính trị hỗn loạn sắp tới.

Khi ánh nắng cuối cùng tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, Lâm Dịch dừng lại trên một ngọn đồi nhỏ nhìn xuống toàn cảnh Thôn Làng Sơn Cước. Những ngọn lửa bếp ấm áp đã bắt đầu bùng lên từ các căn nhà, những ánh đèn dầu lung linh trong đêm tối, tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ thường. Hắn cảm nhận được không khí se lạnh của gió biên cương, mang theo mùi của đất và cây cỏ hoang dại. Hắn đã giành được chiến thắng, đã củng cố vị thế của mình. Nhưng hắn biết, đây chỉ là sự khởi đầu. Mối thù với gia tộc Thẩm Đại Nhân sẽ không kết thúc ở đây, Thẩm Thiên chắc chắn sẽ tìm cách trả thù, trở thành một đối thủ mới của hắn. Và xa hơn nữa, cuộc chiến biên giới lớn hơn đang đến gần, khi Đại Hạ Vương Triều sụp đổ hoàn toàn, những thế lực mới nổi sẽ tranh giành quyền lực, đẩy vùng đất này vào một vòng xoáy hỗn loạn không thể tránh khỏi.

Lâm Dịch thở dài. Hắn không phải là một anh hùng mơ mộng, nhưng hắn biết mình không thể trốn tránh số phận. Hắn sẽ phải đối mặt với mọi thứ, không phải để xưng bá, mà để bảo vệ những gì hắn trân trọng. Tri thức là vũ khí, và sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Với ánh mắt kiên định, Lâm Dịch quay người, bước xuống đồi, hòa vào ánh sáng ấm áp của Thôn Làng Sơn Cước. Con đường phía trước còn rất dài, nhưng hắn không đơn độc.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free