Lạc thế chi nhân - Chương 689: Bình Minh Thôn Làng: Bẫy Rồng Đoạt Hồn
Mùi khói, máu, mồ hôi và sương đêm lạnh giá dường như đã hòa quyện vào nhau, tạo thành một mùi hương đặc trưng của chiến trận. Ánh lửa bập bùng vẫn còn đó, nhưng không còn là ánh lửa của sự tấn công, mà là ánh lửa của hy vọng, của một cuộc phản công bất ngờ sắp sửa bùng nổ. Hắn biết, trận chiến này chưa kết thúc, và đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go hơn nhiều. Tuy nhiên, hiệu quả của hệ thống phòng thủ và dân quân được Lâm Dịch huấn luyện trong trận chiến này đã chứng tỏ tiềm năng trở thành một thế lực quân sự đáng gờm. Lâm Dịch thể hiện khả năng lãnh đạo quân sự và chính trị xuất sắc, điều này sẽ khiến anh trở thành mục tiêu lớn hơn cho các thế lực quyền lực khác trong triều đình và giang hồ, khi danh tiếng của anh lan rộng. Việc Thẩm Đại Nhân biết về một "lối đi bí mật" hoặc điểm yếu của Thôn Làng Sơn Cước cho thấy Lâm Dịch vẫn còn những lỗ hổng thông tin cần được vá, và có thể có nội gián hoặc kẻ phản bội trong tương lai. Quyết định táo bạo của Lâm Dịch để phản công thay vì chỉ phòng thủ cho thấy anh không chỉ là một nhà phòng thủ mà còn là m���t chiến lược gia tấn công.
Một nụ cười khẽ xuất hiện trên môi Lâm Dịch. Nụ cười của một kẻ đã chấp nhận số phận, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Hắn sẽ bảo vệ Thôn Làng Sơn Cước, bằng mọi giá.
***
Trong căn phòng tạm bợ làm trung tâm chỉ huy, ánh nến lung lay chiếu rõ khuôn mặt trầm tĩnh của Lâm Dịch. Không khí đặc quánh mùi đất ẩm và khói cay xè từ bên ngoài tràn vào, hòa lẫn với mùi giấy cũ và mực tàu, tạo nên một sự hỗn độn khó tả. Bên ngoài, tiếng giao tranh vọng vào càng lúc càng dữ dội, như tiếng sóng đập vào bờ đá, không ngừng nghỉ. Những tiếng la hét, tiếng vũ khí va chạm loảng xoảng, và cả tiếng rên rỉ yếu ớt của những kẻ bị thương, tất cả đều được màn sương dày đặc khuếch đại, khiến đêm khuya trở nên sống động một cách đáng sợ.
Lâm Dịch đứng trước tấm bản đồ vẽ tay trên bàn gỗ thô, ngón tay gầy gò của hắn lướt nhẹ qua các điểm phòng thủ, những đường gạch chéo tượng trưng cho bẫy rập, và đặc biệt là khu vực bờ sông, nơi hắn sắp sửa tung ra đòn quyết định. Khuôn mặt thanh tú của hắn hơi xanh xao dưới ánh nến, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại lóe lên vẻ tinh anh, sắc bén, như một con đại bàng đang rình mồi trong đêm tối. Hắn đã không ngủ suốt mấy đêm liền, gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai, nhưng ý chí của hắn vẫn kiên cường như thép.
Bạch Vân Nhi đứng bên cạnh hắn, vóc dáng thon thả trong bộ trang phục thương nhân lịch sự, ánh mắt thông minh sắc sảo không rời khỏi Lâm Dịch. Nàng đã quen với những quyết định táo bạo của hắn, nhưng lần này, sự mạo hiểm dường như đã vượt quá giới hạn thông thường. Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng với vết sẹo trên má, đứng đối diện, vẻ mặt đầy lo lắng. Những chỉ huy dân quân khác, những người đã theo Lâm Dịch từ những ngày đầu khó khăn nhất, cũng đều im lặng, ánh mắt dõi theo hắn, chờ đợi mệnh lệnh quyết định, nhưng trong lòng họ cũng không khỏi thấp thỏm. Họ đặt cược niềm tin và sinh mạng của mình vào người đàn ông trẻ tuổi này.
“Đã đến lúc.” Lâm Dịch khẽ nói, giọng trầm thấp, nhưng đủ sức xuyên qua tiếng ồn ào bên ngoài. Hắn quay lại, ánh mắt quét qua từng gương mặt đang chờ đợi. “Bạch Vân Nhi, kích hoạt ‘Bẫy Rồng’ ở khu vực bờ sông. Triệu Binh trưởng, cho quân tiếp ứng theo kế hoạch B.”
Bạch Vân Nhi, không một chút do dự, nghiêm nghị đáp lời: “Rõ!” Nàng dứt khoát ghi chép lại các chỉ thị vào một cuộn giấy nhỏ, bàn tay nhanh nhẹn và chính xác, không chút run rẩy. Nàng tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch, dù cho quyết định của hắn có liều lĩnh đến đâu. Nàng biết, hắn chưa bao giờ đưa ra một mệnh lệnh nào mà không có sự tính toán kỹ lưỡng nhất.
Binh trưởng Triệu hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. “Lâm huynh đệ,” ông nói, giọng có chút run rẩy, “liệu có quá mạo hiểm không? Chúng ta đang dồn hết lực lượng vào một điểm… Nếu Thẩm Đại Nhân không rơi vào bẫy, hoặc hắn có quân tiếp viện từ hướng khác…” Ông không nói hết câu, nhưng sự lo lắng hiện rõ trong ánh mắt. Ông là một người lính già dặn, quen với những trận đánh đường đường chính chính, chứ không phải những kế sách hiểm độc, lừa gạt như thế này.
Lâm Dịch quay người lại, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm vẫn đặc quánh sương mù, che phủ mọi thứ như một tấm màn bí ẩn. Ánh mắt hắn sắc lạnh, không chút dao động. “Càng mạo hiểm, càng dễ tin, Triệu Binh trưởng. Mục tiêu của chúng ta không chỉ là đánh bại họ, mà là nghiền nát ý chí chiến đấu của Thẩm Đại Nhân. Hắn đã quá tự mãn, quá coi thường chúng ta. Kẻ địch càng tự mãn, cái bẫy càng dễ nuốt gọn họ.” Hắn ngừng lại một chút, như đang suy tư. “Thẩm Đại Nhân tin rằng hắn đã nắm được ‘bí mật’ của chúng ta, về một lối đi ở bờ sông. Hắn sẽ dồn toàn bộ tâm trí và lực lượng vào đó, tin rằng đó là chìa khóa chiến thắng. Hắn sẽ không nghĩ rằng chính cái ‘bí mật’ đó lại là lưỡi câu mà ta giăng ra.”
Trong đầu Lâm Dịch, những phân tích logic của người hiện đại và sự tàn khốc của chiến tranh cổ đại đan xen. Hắn đã nghiên cứu rất kỹ tâm lý của Thẩm Đại Nhân – một kẻ tham lam, độc ác nhưng lại hèn nhát và dễ mắc bẫy kiêu ngạo. Hắn đã đặt mình vào vị trí của Thẩm Đại Nhân, suy đoán mọi khả năng phản ứng, mọi lựa chọn. Từ những lỗ hổng thông tin mà Thẩm Đại Nhân có được, hắn đã xây dựng nên một cái bẫy hoàn hảo, một vở kịch mà Thẩm Đại Nhân sẽ tự mình diễn vai chính, và cuối cùng là vai nạn nhân.
“Hơn nữa,” Lâm Dịch tiếp lời, giọng hắn dần trở nên chắc chắn hơn, “Sương mù dày đặc đêm nay là một yếu tố bất ngờ mà Thẩm Đại Nhân không lường được. Nó sẽ che giấu sự di chuyển của quân ta, và làm tăng sự hỗn loạn khi bẫy được kích hoạt. Hắn sẽ không kịp phản ứng. Và… ta đã sắp đặt một đội dự bị khác, đề phòng trường hợp xấu nhất, nhưng ta tin rằng sẽ không cần dùng đến.”
Nói đoạn, Lâm Dịch ra hiệu bằng một cái gật đầu dứt khoát. Bạch Vân Nhi lập tức quay người, chạy ra khỏi phòng, truyền lệnh qua tín hiệu khẩn cấp đã được thống nhất từ trước. Đó là một chuỗi pháo hiệu ánh sáng được bắn lên bầu trời, chỉ nhìn thấy rõ trong màn đêm và sương mù dày đặc. Ngay sau đó, một tiếng nổ lớn xé toạc màn đêm từ phía bờ sông, chấn động cả mặt đất, vọng vào tận trung tâm chỉ huy, khiến mọi người giật mình. Tiếp theo là tiếng la hét hoảng loạn của quân địch, xen lẫn với tiếng đổ sập của vật liệu và tiếng nước bắn tung tóe.
“Bây giờ,” Lâm Dịch nói, ánh mắt rực sáng, “chúng ta chỉ việc chờ đợi. Hoặc là Thẩm Đại Nhân sẽ gục ngã, hoặc là chúng ta sẽ phải chiến đấu đến cùng.” Hắn không bi lụy, cũng không quá lạc quan. Hắn chỉ đơn thuần là một người đàn ông hiện đại đang cố gắng sinh tồn trong một thế giới tàn khốc, sử dụng mọi tri thức và mưu lược mà hắn có. Tri thức, dù là của thế kỷ 21 hay của thời cổ đại, vẫn là vũ khí mạnh nhất. Và hắn, Lâm Dịch, đã sẵn sàng dùng nó để bảo vệ những gì hắn trân trọng.
Tiếng nổ thứ hai, rồi thứ ba liên tiếp vang lên, gần hơn, dữ dội hơn, báo hiệu rằng cuộc phản công đã chính thức bắt đầu. Mùi thuốc nổ khét lẹt len lỏi vào trong phòng, khiến không khí càng thêm căng thẳng. Binh trưởng Triệu và các chỉ huy khác trao đổi ánh mắt, sự lo lắng trong họ vẫn còn, nhưng đã được thay thế bằng một tia hy vọng mới, một sự tin tưởng tuyệt đối vào khả năng của Lâm Dịch. Họ biết, họ đang bước vào một canh bạc sinh tử, nhưng đây là canh bạc duy nhất có thể mang lại chiến thắng.
***
Tại bờ sông giáp Cánh Đồng Bất Tận, cảnh tượng hỗn loạn đến tột cùng. Quân lính của Thẩm Đại Nhân, hàng trăm tên, đang hăm hở tràn qua khu vực bờ sông, nơi chúng tin rằng là điểm yếu chí mạng của Thôn Làng Sơn Cước. Sương mù vẫn còn khá dày, nhưng ánh lửa bập bùng từ những đám cháy nhỏ rải rác trên chiến trường đã bắt đầu xua tan một phần màn đêm, tạo nên một khung cảnh mờ ảo, ma mị. Mùi bùn đất ẩm ướt trộn lẫn với mùi máu tanh nồng và mùi khói cay xè, khiến không khí trở nên ngột ngạt.
Thẩm Đại Nhân, cưỡi ngựa đứng trên một gò đất cao cách đó không xa, khuôn mặt dài với chòm râu bạc phơ toát lên vẻ tự mãn. Hắn tưởng rằng mình đã nhìn thấu Lâm Dịch, nắm trong tay điểm yếu của đối phương. Lão quản gia, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, vẻ mặt khúm núm nhưng đôi mắt tinh ranh, đứng bên cạnh, liên tục nịnh bợ. “Đại nhân anh minh! Lâm Dịch đúng là tên tiểu tử ngu ngốc, dám để lộ con đường này. Hôm nay Thôn Làng Sơn Cước sẽ phải đổ máu!”
Đúng lúc đó, một tiếng nổ long trời lở đất vang lên. Cây cầu gỗ tạm bợ mà quân Thẩm Đại Nhân đang tràn qua đột ngột đổ sập, không phải do bom mìn hiện đại, mà là do những bẫy sập đã được tính toán kỹ lưỡng, kích hoạt bằng những sợi dây thừng và chốt gỗ. Hàng chục tên lính rơi xuống dòng nước xiết, tiếng la hét hoảng loạn vang lên thảm thiết. Chưa kịp định thần, những hố sâu được ngụy trang khéo léo đột ngột lộ ra, nuốt chửng thêm nhiều kẻ xấu số. Từ trên cao, những túi cát lớn và những tảng đá được buộc lỏng lẻo từ trước đổ ập xuống, đè bẹp những kẻ đang cố gắng thoát khỏi hố.
Ngay sau đó, ngọn lửa bùng lên dữ dội. Những thùng dầu hỏa và bùi nhùi tẩm lửa đã được giấu kín dưới lớp bùn đất, giờ đây, chúng hóa thành biển lửa, chia cắt đội hình địch. Tiếng la hét của những kẻ bị thiêu cháy trong lửa, tiếng vũ khí va chạm, tiếng kêu gào tuyệt vọng, tất cả hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự hỗn loạn và kinh hoàng. Sương mù, thay vì che giấu, lại càng làm tăng thêm sự hoảng loạn, khiến quân địch không thể phân biệt được phương hướng, không biết đâu là đường sống, đâu là ngõ cụt.
Từ hai bên sườn, những tiếng hô xung trận vang lên dữ dội. Dân quân của Vương Đại Trụ và Lý Hổ, cùng binh lính của Binh trưởng Triệu, như từ dưới đất chui lên, bất ngờ xông ra. Họ không phải là những binh sĩ chuyên nghiệp, nhưng được huấn luyện bởi Lâm Dịch, họ có kỷ luật, có tinh thần chiến đấu và quan trọng hơn cả, họ đang bảo vệ ngôi nhà của mình.
“Xông lên! Đừng để một tên nào thoát! Vì Thôn Làng Sơn Cước!” Vương Đại Trụ hét lớn, vung thanh đao to bản xông lên dẫn đầu. Thân hình vạm vỡ, cao lớn của hắn sừng sững như một ngọn núi, khuôn mặt chất phác giờ đây đỏ bừng vì căm phẫn. Hắn chém xuống một tên lính địch đang cố gắng vượt qua chướng ngại vật, tiếng thép va vào da thịt khô khốc. Máu bắn tung tóe, nhưng hắn không thèm để ý, chỉ biết tiến lên phía trước.
Lý Hổ, dáng người vạm vỡ không kém, cũng lao vào giữa đội hình địch, ánh mắt đỏ ngầu. “Đồ chuột cống! Hôm nay là ngày giỗ của các ngươi!” Hắn dùng song kiếm, mỗi đường kiếm đều mang theo sự hung hãn, quyết liệt, không cho quân địch có cơ hội phản kháng. Những tên lính của Thẩm Đại Nhân, vốn đã hoảng loạn vì cái bẫy bất ngờ, giờ đây càng thêm kinh sợ trước sự tấn công như vũ bão của dân quân.
Thẩm Đại Nhân và Lão quản gia, đứng từ xa quan sát qua ánh lửa bập bùng, từ vẻ tự mãn ban đầu đã chuyển sang kinh hoàng tột độ. Khuôn mặt Thẩm Đại Nhân biến sắc, chòm râu bạc phơ khẽ run rẩy. “Cái gì thế này?! Rút! Mau rút lui! Ngươi muốn ta chết ư, Lão quản gia?!” Hắn gào lên thất thanh, giọng nói đầy sợ hãi và giận dữ.
Lão quản gia, mặt cắt không còn giọt máu, chỉ vào biển lửa và những hố sâu. “Đại nhân, chúng ta… chúng ta bị mắc bẫy rồi! Đây là kế của Lâm Dịch!” Ông ta run rẩy chỉ vào một nhóm dân quân đang lao tới, ánh mắt đầy tuyệt vọng. “Hắn… hắn đã lừa chúng ta!”
Quân địch hoàn toàn bị dồn vào thế kẹt. Phía trước là bẫy rập và biển lửa, phía sau là dòng sông, hai bên sườn là dân quân đang tấn công dồn dập. Tiếng kêu cứu, tiếng rên rỉ, tiếng la hét hòa lẫn vào tiếng nước chảy xiết và tiếng lửa cháy. Nhiều tên lính vứt bỏ vũ khí, quỳ gối xin tha mạng, số khác cố gắng tháo chạy một cách vô vọng.
Thẩm Đại Nhân, với bản tính hèn nhát, không còn nghĩ đến việc chỉ huy. Hắn quay ngựa, định chạy trốn theo con đường mòn nhỏ ven sông, nơi hắn nghĩ là an toàn. Lão quản gia cũng cố gắng bám theo, dáng người gầy gò, khúm núm của ông ta giờ đây càng thêm thảm hại. Nhưng một nhóm dân quân tinh nhuệ, do Trần Nhị Cẩu dẫn đầu, đã chờ sẵn ở đó.
Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn, đã được Lâm Dịch cắt cử đặc biệt cho nhiệm vụ này. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” Hắn đã thầm thì với đồng đội của mình trước khi ẩn nấp. Khi Thẩm Đại Nhân và Lão quản gia xuất hiện, Trần Nhị Cẩu ra hiệu. Cả nhóm dân quân lập tức xông ra, dùng lưới tẩm thuốc mê và thòng lọng được làm từ dây thừng chắc chắn, nhanh chóng quật ngã hai kẻ cầm đầu đang cố gắng bỏ chạy. Thẩm Đại Nhân, dù là một kẻ mưu mô, nhưng lại yếu ớt về thể chất, không thể chống cự. Hắn bị trói chặt, miệng bị nhét giẻ, ánh mắt đầy căm hờn và nhục nhã. Lão quản gia cũng chung số phận, nằm co quắp dưới đất, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Trần Nhị Cẩu nở một nụ cười rạng rỡ, vẻ mặt hân hoan chiến thắng. Hắn đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ mà Lâm Dịch giao phó.
Mùi khói, máu và sự hỗn loạn vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng đỉnh điểm của trận chiến đã qua đi. Ánh bình minh le lói trên chân trời, hứa hẹn một ngày mới.
***
Ánh bình minh le lói trên chân trời, những tia nắng vàng đầu tiên chiếu rọi xuyên qua màn sương đêm đã hoàn toàn tan biến, trải vàng trên khắp Cánh Đồng Bất Tận. Không khí trong lành của buổi sáng sớm, sau một đêm giông bão, mang theo mùi đất ẩm, mùi cỏ dại và cả mùi khét lẹt còn sót lại của thuốc nổ, khói than. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong lùm cây, đối lập hoàn toàn với cảnh tượng tan hoang của chiến trường. Tiếng la hét đã im bặt, thay vào đó là tiếng rên rỉ yếu ớt của những kẻ bị thương và tiếng hò reo chiến thắng của dân quân.
Phần lớn quân địch đã bị đánh bại. Xác người nằm rải rác bên bờ sông, trên những con đường mòn, và cả trong những hố sâu mà chúng đã vô tình rơi vào. Số còn lại, hoặc tháo chạy toán loạn vào rừng sâu, hoặc quỳ gối đầu hàng, hai tay giơ cao, vẻ mặt thất thần.
Thẩm Đại Nhân và Lão quản gia, bị trói chặt, quỳ gối giữa đám tàn quân bại trận. Khuôn mặt Thẩm Đại Nhân nhợt nhạt, ánh mắt căm hờn và tuyệt vọng nhìn chằm chằm về phía cổng làng. Hắn không thể tin được rằng mình, một kẻ nắm giữ quyền lực và sự giàu có, lại bị đánh bại một cách nhục nhã bởi một tên tiểu tử biên thùy không có chút thiên phú tu luyện nào. Lão quản gia thì co rúm người lại, không dám ngẩng mặt lên, toàn thân run bần bật.
Từ cổng làng, một bóng người gầy gò, quen thuộc xuất hiện. Lâm Dịch, với vẻ ngoài bình tĩnh đến lạ thường, bước ra. Khuôn mặt hắn vẫn còn một chút xanh xao vì thiếu ngủ, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ sắc bén và điềm tĩnh. Hắn không hề vội vàng, từng bước chân vững chãi trên nền đất ẩm ướt, chậm rãi quét ánh mắt qua toàn bộ chiến trường. Hắn nhìn những xác chết, những kẻ bị thương, những người đang hò reo, và cuối cùng, ánh mắt hắn dừng lại trên Thẩm Đại Nhân. Không có sự đắc thắng, không có sự hả hê, chỉ có một sự lạnh lùng, dửng dưng đến đáng sợ.
Dân làng, những người đã được sơ tán an toàn vào sâu trong làng theo chỉ dẫn của Lâm Dịch, giờ đây dần dần trở về. Khi nhìn thấy cảnh tượng chiến thắng, nhìn thấy quân địch tan tác, và đặc biệt là nhìn thấy Thẩm Đại Nhân bị trói quỳ gối, họ òa lên vui mừng. Nỗi sợ hãi và lo lắng đã bị xua tan, thay vào đó là niềm hân hoan và lòng biết ơn vô hạn.
“Lâm Dịch! Lâm Dịch! Cảm ơn Lâm Dịch!” Tiếng hô vang dậy, từ một vài người ban đầu, rồi lan rộng ra khắp đám đông, tạo thành một làn sóng âm thanh mạnh mẽ, xua tan không khí ảm đạm của chiến trường. Những người phụ nữ ôm chầm lấy con cái, nước mắt chảy dài. Những người đàn ông vỗ vai nhau, vẻ mặt tự hào. Họ biết, họ đã được cứu thoát khỏi một tai ương khủng khiếp.
Thẩm Đại Nhân ngẩng đầu lên, ánh mắt căm hờn nhìn Lâm Dịch. “Ngươi… Lâm Dịch… Ngươi dám… Ngươi sẽ phải trả giá!” Giọng hắn khản đặc, đầy sự tức giận và tuyệt vọng. Hắn vẫn không cam lòng, vẫn muốn đe dọa.
Lâm Dịch bước đến gần hơn, đứng cách Thẩm Đại Nhân vài bước. Hắn không hề bận tâm đến những lời đe dọa vô vọng đó. Khuôn mặt hắn vẫn bình thản, không chút dao động. “Thẩm Đại Nhân, trò chơi của ngài đã kết thúc. Ngài đã tự mình đào hố chôn mình.” Giọng hắn trầm thấp, nhưng từng lời thốt ra đều mang theo sức nặng của sự thật. “Giá phải trả, e rằng là của ngài.” Hắn ngừng lại, nhìn thẳng vào đôi mắt đầy tuyệt vọng của Thẩm Đại Nhân. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và ta cũng vậy. Ngài đã gieo gió, giờ phải gặt bão.”
Binh trưởng Triệu tiến đến, vẻ mặt đầy kính phục. Ông nhìn Lâm Dịch với một ánh mắt hoàn toàn khác, không còn là sự lo lắng ban đầu, mà là sự ngưỡng mộ chân thành. “Lâm huynh đệ, mưu lược của huynh quả là thần kỳ! Thắng lớn rồi! Ngươi đã cứu chúng ta, cứu cả Thôn Làng Sơn Cước!” Ông ta vỗ vai Lâm Dịch một cách thân mật, không còn giữ khoảng cách như trước. Trận chiến này đã xóa nhòa mọi ranh giới, biến họ thành những đ���ng minh thực sự.
Vương Đại Trụ, người vẫn còn lấm lem bùn đất và máu khô, nhưng vẻ mặt tràn đầy hân hoan, cũng bước đến. Hắn vỗ vai Lâm Dịch mạnh hơn một chút, gần như là một cái ôm. “Ca ca, chúng ta đã bảo vệ được nhà rồi! Từ nay, không ai dám động đến Thôn Làng Sơn Cước của chúng ta nữa!” Giọng hắn to rõ, chất phác, nhưng đầy sự trung thành và quyết tâm. Lý Hổ đứng cạnh, cũng gật đầu đồng tình, ánh mắt đầy khâm phục.
Lâm Dịch khẽ gật đầu đáp lại những lời chúc mừng. Hắn biết, chiến thắng này không chỉ là của riêng hắn, mà là của tất cả mọi người đã tin tưởng và chiến đấu cùng hắn. Hắn quay sang Binh trưởng Triệu. “Triệu Binh trưởng, xin hãy thu xếp xử lý tù binh. Những kẻ không có tội ác tày trời, có thể cho họ một con đường sống. Những kẻ cầm đầu, cần phải nghiêm trị theo phép nước.” Hắn lại nhìn sang Vương Đại Trụ và Lý Hổ. “Vương Đại Trụ, Lý Hổ, hãy tập hợp dân quân, bắt đầu công việc dọn dẹp chiến trường, chăm sóc người bị thương. Chúng ta cần phải tái thiết lại mọi thứ càng nhanh càng tốt.”
Hắn nhìn Thẩm Đại Nhân một lần cuối. Trong ánh mắt hắn, không có sự khinh miệt hay căm ghét, chỉ có sự lạnh nhạt như nhìn một vật vô tri. Thẩm Đại Nhân, kẻ đã từng là mối đe dọa lớn nhất, giờ đây chỉ còn là một kẻ bại trận nhục nhã, không còn khả năng gây nguy hiểm cho Thôn Làng Sơn Cước. Số phận của hắn đã được định đoạt. Lâm Dịch quay lưng đi, để lại Thẩm Đại Nhân trong nỗi nhục nhã và tuyệt vọng cùng với số phận đang chờ đợi hắn.
Chiến thắng này đã củng cố mạnh mẽ vị thế lãnh đạo quân sự và chính trị của Lâm Dịch, khiến anh trở thành một thế lực địa phương không thể bỏ qua. Danh tiếng của hắn, cùng với sự tài tình trong mưu lược và khả năng tổ chức, sẽ lan rộng, không chỉ trong vùng biên thùy này mà có thể còn xa hơn nữa. Tuy nhiên, hắn cũng biết rằng, điều này cũng đồng thời biến anh thành mục tiêu chú ý của các thế lực lớn hơn khi chiến tranh biên giới thực sự bùng nổ, khi Đại Hạ Vương Triều suy yếu rõ rệt.
Sự thất bại nhục nhã của Thẩm Đại Nhân sẽ là một vết nhơ không thể gột rửa, và Lâm Dịch không nghi ngờ gì việc con trai hắn, Thẩm Thiên, sẽ tìm cách trả thù trong tương lai, đẩy xung đột lên một tầm cao mới. Nhưng đó là chuyện của sau này. Bây giờ, hắn cần phải tận hưởng giây phút bình yên ngắn ngủi này, và chuẩn bị cho những thách thức lớn hơn đang chờ đợi phía trước. Sự trung thành và tin tưởng của Bạch Vân Nhi, Binh trưởng Triệu, Vương Đại Trụ, Lý Hổ và toàn bộ dân làng sẽ là tài sản quý giá nhất của hắn.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành của buổi sáng. Hắn không phải là hoàng đế, cũng không phải là tiên nhân. Hắn chỉ là Lâm Dịch, một người đàn ông hiện đại bị mắc kẹt trong thế giới cổ đại, đang cố gắng sinh tồn và bảo vệ những người xung quanh. Và hắn, bằng tri thức và mưu lược của mình, đã làm được điều đó. Hắn đã giành được một chiến thắng quan trọng, không phải để xưng bá, mà để bảo vệ. Và đó, đối với hắn, là đủ.
Bình minh đã lên. Một ngày mới bắt đầu. Thôn Làng Sơn Cước đã sống sót qua đêm đen tàn khốc nhất.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.