Lạc thế chi nhân - Chương 688: Đêm Báo Oán: Tổng Công Kích vào Thôn Làng
Làn gió lạnh cuối cùng cũng luồn qua đại sảnh, mang theo hơi ẩm của mưa và một dự cảm chẳng lành, khiến Lâm Dịch khẽ rùng mình. Ánh mắt hắn dõi theo bóng lưng Thẩm Đại Nhân đang quỵ xuống, nỗi tuyệt vọng in hằn trên khuôn mặt tái mét. Quyết định của Sứ giả Hoàng gia đã tước đi xương sống quyền lực của kẻ quan tham, nhưng lại không hoàn toàn phế truất hắn. Điều đó có nghĩa là, một con mãnh thú bị thương sẽ trở nên hung tợn hơn bao giờ hết. Lâm Dịch biết, cuộc chiến này, mới chỉ thực sự bắt đầu. “Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,” hắn thầm nhắc nhở bản thân một lần nữa, cảm nhận sự căng thẳng cuộn trào trong từng thớ thịt. Con đường phía trước còn rất dài và đầy gian nan, và đêm nay, có lẽ chỉ là khởi đầu của một đêm dài bất tận.
***
Trong phủ đệ Thẩm Đại Nhân, không khí ngột ngạt đến nghẹt thở, nặng trĩu mùi rượu nồng và sự phẫn uất. Ngay khi Sứ giả Hoàng gia cùng đoàn tùy tùng vừa khuất bóng, màn kịch nhẫn nhục của Thẩm Đại Nhân lập tức bị xé toạc. Hắn lao vào thư phòng, hai mắt đỏ ngầu, khuôn mặt vặn vẹo vì giận dữ và nhục nhã, từng bước chân giẫm mạnh trên nền gạch như muốn nghiền nát mọi thứ dưới gót giày. Hắn không thể tin vào những gì vừa xảy ra. Quyền lực, danh vọng mà hắn đã dày công xây dựng bao năm qua, nay lại bị một tên tiểu tử biên thùy, một kẻ không có chút gốc gác nào, một đứa thiếu niên xanh xao gầy gò, dùng vài lời lẽ sắc bén cùng vài ba chứng cứ cỏn con mà đánh đổ tan tành. Sự sỉ nhục này, so với việc bị tước đi quyền lực, còn đau đớn hơn gấp vạn lần.
“Lâm Dịch! Tên súc sinh đó!” Thẩm Đại Nhân gầm lên, giọng nói the thé, đầy căm hờn, vang vọng khắp thư phòng. Hắn vung tay, một chiếc bình sứ cổ đang đặt trên giá gỗ bất ngờ bị hất văng xuống đất, vỡ tan tành thành trăm mảnh, tiếng loảng xoảng chói tai như tiếng vỡ vụn của chính quyền uy hắn. Những mảnh sứ sắc nhọn văng tứ tung, phản chiếu ánh nến lập lòe, tựa như những mảnh vỡ của một giấc mộng quyền lực. “Hắn dám... dám làm nhục ta như vậy! Dám đẩy ta vào bước đường cùng này!”
Lão quản gia, với dáng người gầy gò, lưng hơi còng, vẫn đứng nép mình vào một góc phòng, đôi mắt tinh ranh lóe lên một tia xảo quyệt trong ánh nến chập chờn. Hắn đã theo Thẩm Đại Nhân nhiều năm, biết rõ tính cách chủ nhân hơn ai hết. Sự bùng nổ này là điều không thể tránh khỏi. Hắn giữ im lặng, chờ đợi cơn cuồng nộ của Thẩm Đại Nhân qua đi, hoặc ít nhất là lắng xuống đôi chút, để hắn có thể đưa ra những lời khuyên phù hợp. Mùi khói nến, mùi mực Tùng Yên và mùi rượu nồng trộn lẫn, tạo nên một bầu không khí u ám, nặng nề, tựa như đang báo hiệu một tai họa sắp sửa ập đến.
Thẩm Đại Nhân thở hổn hển, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Hắn nhìn quanh căn phòng, ánh mắt đầy điên cuồng dừng lại trên bộ quân phục vẫn còn treo ngay ngắn. Quân phục! Cái chức quan hão huyền mà Sứ giả Hoàng gia để lại cho hắn, như một lời chế giễu. Không có quân lương, không có tài chính, hắn chỉ còn là một con rối không hơn không kém. Sự tức giận biến thành một nỗi tuyệt vọng đen tối, nhưng rồi, từ sâu thẳm trong lòng, một ngọn lửa hận thù bùng cháy dữ dội, thiêu rụi mọi thứ. Hắn không thể chấp nhận thất bại này. Hắn phải trả thù.
“Lão quản gia!” Thẩm Đại Nhân bất ngờ quay phắt lại, ánh mắt hắn như muốn xuyên thủng màn đêm. “Tập hợp tất cả! Tất cả những kẻ còn trung thành với ta! Tất cả những binh lính ta còn có thể điều động! Cả những kẻ giang hồ ta đã nuôi dưỡng bấy lâu nay! Ta muốn Thôn Làng Sơn Cước phải biến thành bình địa đêm nay! Ta muốn tên Lâm Dịch kia phải chết không toàn thây!”
Giọng Thẩm Đại Nhân the thé, nhưng ẩn chứa một sự kiên quyết đến rùng mình. Hắn đã mất đi tất cả, giờ đây chỉ còn lại nỗi hận. Một kẻ bị dồn vào đường cùng sẽ trở nên liều lĩnh và tàn độc hơn gấp bội. Hắn không còn gì để mất, ngoại trừ mạng sống, và hắn sẵn sàng đánh đổi mọi thứ để kéo Lâm Dịch xuống địa ngục cùng hắn.
Lão quản gia khẽ cúi đầu, một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi, ẩn sau chòm râu bạc phơ. Đôi mắt tinh ranh của hắn lóe lên tia tính toán. Hắn đã lường trước được điều này. “Bẩm đại nhân,” giọng hắn nhỏ nhẹ nhưng đầy độc địa, đủ để lọt vào tai Thẩm Đại Nhân. “Hạ nhân đã chuẩn bị sẵn sàng. Ngay khi Sứ giả Hoàng gia rời đi, hạ nhân đã cho người thăm dò tình hình. Chúng ta sẽ đánh vào điểm yếu nhất của chúng. Đêm nay, Lâm Dịch sẽ phải trả giá cho sự ngạo mạn của hắn. Hắn nghĩ hắn có thể dựa vào vài ba lời lẽ mà lật đổ đại nhân sao? Hắn đã lầm!”
Lời nói của lão quản gia như đổ thêm dầu vào lửa hận thù trong lòng Thẩm Đại Nhân. Hắn gật đầu lia lịa, khuôn mặt vẫn còn vặn vẹo nhưng đã dần lấy lại vẻ quyết đoán. “Tốt! Tốt lắm! Đi đi! Ngay lập tức! Không được chậm trễ một khắc nào! Ta muốn nhìn thấy ngọn lửa bùng cháy trên Thôn Làng Sơn Cước trước khi trời sáng!”
Lão quản gia lại khẽ cúi đầu, sau đó lặng lẽ rời khỏi thư phòng. Dáng người gầy gò của hắn nhanh chóng hòa vào bóng đêm. Hắn không đi thẳng ra cửa chính, mà rẽ vào một hành lang tối tăm, nơi có một cánh cửa bí mật dẫn xuống một căn hầm ngầm. Tại đó, những tên tay sai thân tín nhất của Thẩm Đại Nhân, những kẻ chỉ biết nghe lệnh và tuân phục, đã chờ sẵn. Hắn trao cho chúng những mật lệnh, những tấm bản đồ cũ kỹ của vùng biên thùy, và cả những thông tin về "lối đi bí mật" mà hắn đã từng biết khi còn là một quan chức cấp thấp, thường xuyên đi lại vùng biên. Nụ cười trên môi lão quản gia càng lúc càng lạnh lẽo. Lâm Dịch có thể giỏi mưu mẹo chính trị, nhưng chiến trường, đặc biệt là vào ban đêm, lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Hắn tin rằng, đêm nay, mọi thứ sẽ kết thúc.
***
Đêm tối đen như mực. Sương mù dày đặc bắt đầu giăng xuống từ những ngọn núi, ôm trọn Thôn Làng Sơn Cước trong một tấm màn trắng xóa, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo và huyền bí. Tiếng gió rít qua những khe cửa gỗ, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của màn đêm. Bỗng nhiên, một tiếng chuông báo động vang lên, xé toạc màn đêm yên tĩnh, đinh tai nhức óc. Tiếng chuông dồn dập, gấp gáp, tựa như tiếng trống trận báo hiệu sự đổ bộ của tai ương.
Lâm Dịch, trong căn nhà gỗ nhỏ bé, không hề giật mình. Hắn đã thức giấc từ lâu, ánh mắt sắc bén nhìn xuyên qua màn đêm tĩnh mịch, đôi tai lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất. Ngay sau khi rời khỏi phủ Thẩm Đại Nhân, một dự cảm bất an đã bủa vây lấy hắn. Hắn biết, Thẩm Đại Nhân sẽ không cam tâm chịu trận. Một kẻ bị dồn vào đường cùng sẽ trở nên cực kỳ nguy hiểm. Hắn đã không ngủ, mà lặng lẽ chuẩn bị, ra lệnh cho Bạch Vân Nhi và các cộng sự thân cận tăng cường cảnh giới.
Khi tiếng chuông báo động vang lên, hắn nắm chặt cổ tay Bạch Vân Nhi, người đang đứng cạnh hắn với vẻ mặt căng thẳng nhưng không hề hoảng loạn. “Đi thôi, Vân Nhi,” giọng hắn trầm ổn, dứt khoát. “Vào trung tâm chỉ huy.”
Bạch Vân Nhi gật đầu, ánh mắt thông minh sắc sảo của nàng lóe lên vẻ lo lắng cho Lâm Dịch, nhưng nàng nhanh chóng kiềm chế cảm xúc, chỉ tập trung vào nhiệm vụ. Nàng mặc một bộ y phục gọn gàng, kín đáo, tay đã đặt lên chuôi kiếm nhỏ giấu bên người. Họ nhanh chóng rời khỏi nhà, hòa vào dòng người đang di chuyển trong đêm.
Khác với những lần trước, dân làng không hề hoảng loạn. Tiếng chuông báo động này đã được tập dượt hàng chục lần. Dân làng, từ người già đến trẻ nhỏ, đã được Lâm Dịch và đội ngũ của hắn huấn luyện kỹ lưỡng. Họ biết phải làm gì. Tiếng chân người hối hả, nhưng có trật tự. Những gia đình nhanh ch��ng sơ tán vào các hầm trú ẩn kiên cố được xây dựng từ lâu, nằm sâu dưới lòng đất, có đủ lương thực và nước uống cho vài ngày. Tiếng trẻ con khóc thút thít, tiếng gà gáy hoảng loạn từ chuồng trại, tiếng chó sủa váng trời, tất cả tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn nhưng đầy tính sống còn. Mùi khói gỗ từ những bếp lửa đang tắt dần, mùi đất ẩm ướt, và mùi mồ hôi của sự lo lắng phảng phất trong không khí.
Trong khi đó, lực lượng dân quân dưới sự chỉ huy của Vương Đại Trụ và Lý Hổ, cùng với số ít binh lính còn lại của Binh trưởng Triệu (những người đã được Lâm Dịch kéo về phe mình sau cuộc đấu khẩu với Thẩm Đại Nhân), nhanh chóng chiếm lĩnh các vị trí phòng thủ đã được chuẩn bị sẵn sàng. Những chướng ngại vật như hào sâu, hàng rào tre nhọn, bẫy đá và bẫy khói được bố trí khắp các lối vào làng. Thôn Làng Sơn Cước đã biến thành một pháo đài mini, sẵn sàng đón đầu bất kỳ cuộc tấn công nào.
Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi lao vào trung tâm chỉ huy, một căn vọng lâu kiên cố được xây dựng trên một gò đất cao, cho phép quan sát toàn cảnh làng và các khu vực xung quanh. Binh trưởng Triệu đã có mặt, khuôn mặt sạm nắng của hắn giờ đây càng thêm nghiêm nghị, đôi mắt cảnh giác quét qua màn đêm. Vương Đại Trụ và Lý Hổ đã ở tiền tuyến, chỉ huy lực lượng.
“Kẻ địch đã tới! Theo kế hoạch, vào vị trí!” Giọng Vương Đại Trụ hô vang, dứt khoát, tiếng hô của hắn mang theo sự dũng mãnh và kiên cường của một người nông dân đã quen với việc chiến đấu để bảo vệ mảnh đất của mình. Hắn không phải là một binh sĩ chuyên nghiệp, nhưng lòng trung thành và ý chí chiến đấu của hắn là không thể lay chuyển.
Binh trưởng Triệu quay sang Lâm Dịch, giọng điệu nghiêm trọng: “Chúng ta đã sẵn sàng, Lâm Dịch. Nhưng số lượng chúng có vẻ đông hơn dự kiến, và có cả những kẻ lạ mặt trà trộn. Không phải chỉ là quân lính thông thường của Thẩm Đại Nhân.”
Lâm Dịch khẽ gật đầu. Hắn đã lường trước điều này. Thẩm Đại Nhân sẽ không chỉ dùng quân đội chính thức, mà còn có thể huy động cả những kẻ giang hồ, những tên côn đồ mà hắn đã nuôi dưỡng bấy lâu nay. "Quả nhiên Thẩm Đại Nhân không để ta yên," hắn thầm nghĩ, "Hắn đã hành động nhanh hơn ta nghĩ, và hắn đã tìm ra điểm yếu nào đó?" Suy nghĩ nhanh chóng xẹt qua trong đầu hắn, đánh giá tình hình, phân tích mọi khả năng. Mặc dù đã chuẩn bị, nhưng sự bất ngờ và quy mô của cuộc tấn công vẫn là một thách thức lớn.
Từ xa, trong màn sương mù dày đặc, những bóng người lờ mờ di chuyển, tựa như những bóng ma. Ánh sáng của những bó đuốc chập chờn xuyên qua màn sương, hé lộ một đạo quân ô hợp, bao gồm cả binh lính mặc giáp trụ cũ kỹ và những tên côn đồ vác vũ khí thô sơ. Chúng tiến gần đến làng, tiếng bước chân sột soạt trên cỏ ẩm, tiếng thì thầm to nhỏ, và cả tiếng vũ khí lạch cạch va vào nhau, tất cả tạo nên một âm thanh rợn người trong màn đêm.
Bỗng nhiên, hàng loạt mũi tên lửa đầu tiên của địch bay tới, xé toạc màn đêm. Những đốm lửa đỏ rực bay vút lên, chiếu sáng những hàng rào tre nhọn hoắt, những hào sâu thăm thẳm và cả những bẫy đá được giăng sẵn. Ánh lửa bập bùng hé lộ quy mô của cuộc tấn công – một lực lượng đông đảo hơn nhiều so với dự đoán, tựa như một đàn kiến khổng lồ đang tràn về, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của chúng. Mùi khói và mùi lưu huỳnh bắt đầu lan tỏa trong không khí, báo hiệu một đêm kinh hoàng sắp bắt đầu. Lâm Dịch siết chặt tay, ánh mắt vẫn bình tĩnh nhưng sâu thẳm ẩn chứa sự căng thẳng tột độ. Hắn biết, đêm nay sẽ là một cuộc thử thách sống còn đối với hắn và toàn bộ Thôn Làng Sơn Cước.
***
Cuộc giao tranh diễn ra ác liệt. Tiếng vũ khí va chạm chan chát, tiếng la hét thất thanh của binh lính và côn đồ, tiếng cung tên vút gió, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Từng tấc đất xung quanh Thôn Làng Sơn Cước đều phải đổi bằng máu. Sương mù vẫn dày đặc, cản trở tầm nhìn, khiến trận chiến trở nên hỗn loạn và khó đoán hơn. Tuy nhiên, điều này cũng trở thành một lợi thế cho những kẻ phòng thủ đã quen thuộc với địa hình. Trăng non đã bắt đầu hé lộ phía trên những đám mây, soi rọi một thứ ánh sáng yếu ��t lên chiến trường nhuốm máu.
Những chướng ngại vật do Lâm Dịch thiết kế đã phát huy tác dụng một cách kinh hoàng. Những tên lính xông vào hào sâu, bị cắm bởi những cọc tre nhọn hoắt tẩm độc, tiếng kêu la thảm thiết vang vọng khắp nơi. Những hàng rào tre kiên cố, được gia cố bằng đất đá, biến thành bức tường vững chắc, làm chậm bước tiến của quân địch. Những bẫy đá bất ngờ sập xuống, nghiền nát cả một toán người. Đặc biệt, những bẫy khói được Lâm Dịch cải tiến, khi kích hoạt đã tạo ra những đám khói đen đặc, cay xè, khiến quân địch ho sù sụ, mắt mũi cay xè, giảm đáng kể khả năng chiến đấu và gây hoảng loạn.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn, dẫn dắt dân quân chiến đấu dũng mãnh ở tiền tuyến. Khuôn mặt chất phác của hắn giờ đây nhuốm đầy bụi bẩn và mồ hôi, nhưng ánh mắt vẫn rực lửa quyết tâm. “Giữ vững! Đừng để chúng vượt qua! Cung thủ, bắn!” Giọng hắn khản đặc nhưng vẫn đầy uy lực, át cả tiếng ồn ào của trận chiến. Những mũi tên của dân quân, được tẩm độc và mài sắc, bay ra như mưa, găm vào những kẻ địch đang cố gắng vượt qua hàng rào.
Lý Hổ, không kém phần dũng mãnh, dẫn đầu một toán dân quân khác, cầm giáo và khiên, trực tiếp giao chiến với quân địch. Hắn vung giáo, đâm thẳng vào một tên lính đang cố gắng trèo qua hàng rào, một tiếng kêu rên khe khẽ vang lên rồi tắt hẳn. Khuôn mặt hung dữ của hắn giờ đây càng thêm phần quyết liệt. “Phía tây bắc đang bị áp lực! Lâm Dịch, cần chi viện! Chúng đang cố gắng phá vỡ hàng rào thứ ba!” Giọng hắn gấp gáp, mồ hôi nhễ nhại chảy dài trên trán, hòa lẫn với bụi đất. Hắn biết, một khi hàng rào phòng thủ bị phá vỡ, mọi thứ sẽ trở nên vô cùng nguy hiểm.
Từ trung tâm chỉ huy, Lâm Dịch đứng trước một tấm bản đồ chiến trường được vẽ bằng than trên một tấm vải lớn, ánh mắt sắc lạnh phân tích từng mũi tên, từng dấu chấm di chuyển. Hắn giơ chiếc ống nhòm tự chế lên mắt, quan sát từng diễn biến nhỏ nhất ở tiền tuyến. Chiếc ống nhòm, một phát minh đơn giản nhưng cực kỳ hiệu quả của hắn, cho phép hắn nhìn rõ hơn trong màn đêm và sương mù, giúp hắn đưa ra các quyết định chiến thuật chính xác. Bạch Vân Nhi đứng bên cạnh, bình tĩnh ghi chép và truyền lệnh. Nàng không ngừng hỏi han, xác nhận thông tin, sau đó dùng mật mã hoặc hiệu lệnh ánh sáng để truyền đạt chỉ thị của Lâm Dịch đến các chốt phòng thủ.
“Vân Nhi, chuyển lệnh cho đội của Triệu Binh trưởng, tập trung phòng thủ khu vực bờ sông, có vẻ chúng đang cố gắng tìm đường qua đó. Và nhắc nhở họ sử dụng các bẫy đã bố trí,” giọng Lâm Dịch bình tĩnh đến đáng sợ, hoàn toàn trái ngược với sự hỗn loạn của chiến trường. Đôi mắt hắn sắc như dao, nhìn chằm chằm vào bản đồ, nơi hắn đã đánh dấu một điểm trọng yếu gần bờ sông. Hắn đã nhận ra một sự bất thường. Quân địch đang dồn tổng lực vào một khu vực có vẻ không quan trọng lắm, trong khi các khu vực khác chỉ bị tấn công cầm chừng.
Phía quân địch, Thẩm Đại Nhân xuất hiện, cưỡi một con ngựa chiến, được một đám tay sai thân cận bảo vệ. Khuôn mặt hắn vừa giận dữ vừa đắc chí. Hắn tin rằng mình đã nắm được điểm yếu của Lâm Dịch. Hắn giơ cao thanh kiếm của mình, la lớn: “Tấn công vào đó! Khu vực bờ sông! Lâm Dịch, ngươi đừng hòng thoát khỏi bàn tay ta! Đêm nay, ta sẽ cho ngươi nếm mùi địa ngục!” Giọng hắn the thé, đầy sự điên cuồng, vang vọng trong màn đêm, như tiếng quỷ dữ. Hắn không ngần ngại hy sinh hàng trăm binh lính để đạt được mục đích của mình. Hắn muốn Lâm Dịch phải chết, muốn Thôn Làng Sơn Cước phải bị san bằng, để rửa sạch nỗi nhục mà hắn vừa phải chịu đựng.
Tiếng vũ khí va chạm vẫn vang dội, cung tên vẫn bay như mưa, những tiếng nổ nhỏ từ các bẫy khói hoặc bẫy lửa vẫn tiếp tục vang lên. Quân địch ngã xuống, nhưng vẫn tiếp tục tiến lên, đặc biệt là ở khu vực bờ sông. Mùi máu tanh bắt đầu lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với mùi khói và mồ hôi. Cuộc chiến vẫn tiếp diễn, không ngừng nghỉ, mỗi giây phút trôi qua đều là một cuộc đấu tranh sinh tử. Lâm Dịch vẫn đứng đó, đôi mắt không rời khỏi bản đồ và chiến trường, biết rằng hắn phải đưa ra một quyết định mang tính sống còn. Sự tàn nhẫn và tuyệt vọng của Thẩm Đại Nhân báo hiệu hắn sẽ không từ thủ đoạn nào để trả thù, ngay cả sau khi bị đánh bại, có thể liên minh với các thế lực nguy hiểm hơn hoặc tìm cách phá hoại từ bên trong.
***
Thời gian trôi đi chậm chạp trong trung tâm chỉ huy của Lâm Dịch, mỗi khắc trôi qua đều nặng nề như chì. Bên ngoài, tiếng gào thét, tiếng vũ khí va chạm, tiếng kêu rên và tiếng sụp đổ của các chướng ngại vật vẫn không ngừng vang vọng, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của chiến tranh. Đêm vẫn tối, sương mù dày đặc che phủ tầm nhìn xuống chân núi, khiến mọi thứ bên ngoài trở nên mờ mịt và đáng sợ. Ánh lửa bập bùng từ những bó đuốc, từ những đám lửa nhỏ cháy dở trên chiến trường, hắt lên khuôn mặt căng thẳng của Lâm Dịch, tô điểm thêm vẻ kiên nghị và trầm tư.
Lâm Dịch vẫn đứng trước bản đồ chiến trường, ánh mắt sắc lạnh như diều hâu, phân tích từng mũi tên được đánh dấu, từng đường di chuyển của quân địch. Hắn không chỉ nhìn thấy quân lính, mà còn nhìn thấy ý đồ, nhìn thấy sự tuyệt vọng và điên cuồng của Thẩm Đại Nhân. Bạch Vân Nhi bên cạnh, dù có phần xanh xao vì thiếu ngủ và căng thẳng, vẫn bình tĩnh ghi chép và truyền lệnh, giọng nói nàng vẫn rõ ràng và dứt khoát. Nàng là cánh tay phải đắc lực nhất của hắn, là người duy nhất có thể theo kịp tốc độ suy nghĩ và ra quyết định của hắn trong những thời khắc sinh tử như thế này.
Bỗng, cánh cửa vọng lâu mở bật, Trần Nhị Cẩu lao vào, khuôn mặt phờ phạc, hổn hển, mồ hôi nhễ nhại ướt đẫm vạt áo. “Đại ca! Tình hình bờ sông nguy cấp!” Giọng hắn hổn hển, đầy lo lắng, xen lẫn một chút hoảng loạn. “Chúng đang dồn tổng lực vào đó, có vẻ như chúng biết về lối đi bí mật mà chúng ta đã từng dùng! Hàng rào phòng thủ ở đó gần như bị phá vỡ rồi!”
Lâm Dịch khẽ nhíu mày, ánh mắt hắn càng trở nên sắc lạnh hơn. Lối đi bí mật ở bờ sông. Đó là một con đường nhỏ, hiểm trở, vốn được dân làng sử dụng để tránh kiểm soát của quan lại khi đi lại giữa các làng lân cận, và sau này được Lâm Dịch cải tạo một chút để làm lối thoát hiểm hoặc đường tiếp tế bí mật. Hắn đã cố gắng giấu kín nó, nhưng có vẻ như Thẩm Đại Nhân, hoặc ít nhất là lão quản gia của hắn, đã biết được bí mật này.
Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch, ánh mắt nàng đầy nghiêm trọng. “Nếu chúng phá vỡ được đó, chúng ta sẽ bị đánh úp từ phía sau. Dân làng vẫn đang sơ tán, chưa hoàn tất. Chúng ta không thể để lộ vị trí của các hầm trú ẩn.”
Lâm Dịch không nói gì, hắn siết chặt tay, ngón tay gõ nhẹ lên bản đồ tại điểm chiến lược ở bờ sông. Hắn đã dự đoán được Thẩm Đại Nhân sẽ tìm cách khai thác điểm yếu, nhưng không ngờ hắn lại hành động nhanh đến vậy, và lại nắm được thông tin nhạy cảm như vậy. “Hắn ta quả nhiên thâm độc,” Lâm Dịch lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp, đầy quyết đoán. “Lão quản gia của hắn có thể đã cung cấp thông tin. Vậy thì... ta sẽ cho hắn thấy thế nào là gậy ông đập lưng ông.”
Một tia sáng lóe lên trong mắt Lâm Dịch. Hắn không chỉ là một nhà phòng thủ, hắn còn là một chiến lược gia tấn công. Đối với hắn, tri thức là vũ khí mạnh nhất. Và bây giờ, hắn sẽ sử dụng chính "tri thức" mà Thẩm Đại Nhân tưởng rằng đã nắm giữ để chống lại hắn.
Trong đầu Lâm Dịch, hàng loạt suy nghĩ hiện đại và cổ điển va chạm nhau. Hắn hình dung lại toàn bộ địa hình, các tuyến phòng thủ, các con đường mòn, và cả những điểm yếu mà hắn đã cố gắng khắc phục. "Không thể để mất Thôn Làng Sơn Cước," hắn thầm nhắc nhở bản thân. "Đây là căn cứ của ta, là nơi bảo vệ gia đình và những người tin tưởng ta. Dù phải trả giá đắt, ta cũng phải giữ vững nơi này. Phải liều một phen!"
Lâm Dịch quay sang Bạch Vân Nhi, ánh mắt lóe lên vẻ quyết tâm rực lửa. “Vân Nhi, chuyển lệnh cho đội dự bị của Vương Đại Trụ và Lý Hổ. Bảo họ rút khỏi vị trí hiện tại, nhưng không phải rút lui hoàn toàn. Dẫn một phần lực lượng tinh nhuệ nhất, theo con đường rừng phía Đông Bắc, vòng ra sau lưng quân địch ở bờ sông. Sử dụng địa hình hiểm trở và sương mù làm lợi thế. Ta muốn họ bất ngờ tập kích vào đội hình của Thẩm Đại Nhân ngay khi hắn tưởng rằng đã xuyên thủng phòng tuyến của chúng ta.”
Bạch Vân Nhi sững sờ trong giây lát. Con đường rừng phía Đông Bắc cực kỳ hiểm trở, và việc điều động quân trong đêm tối và sương mù dày đặc tiềm ẩn vô vàn rủi ro. Nhưng nàng nhìn vào ánh mắt kiên định của Lâm Dịch, nàng biết, đây là một quyết định đã được tính toán kỹ lưỡng, một canh bạc có thể thay đổi cục diện trận chiến. “Rõ!” Nàng dứt khoát đáp lời, nhanh chóng ghi chép lại các chỉ thị, chuẩn bị truyền lệnh.
“Và nữa,” Lâm Dịch tiếp lời, giọng hắn trầm hơn, mang theo một chút lạnh lùng. “Bảo Binh trưởng Triệu cho nổ các bẫy đá và bẫy khói còn lại ở khu vực bờ sông, ngay khi đội của Vương Đại Trụ tiếp cận. Tạo ra một sự hỗn loạn tối đa, khiến quân địch không thể phân biệt được phương hướng. Sau đó, tập trung hỏa lực vào khu vực Thẩm Đại Nhân đang đứng.”
Lâm Dịch biết, đây là một nước đi táo bạo, gần như liều mạng. Hắn đang đánh cược tất cả. Nhưng trong tình thế hiện tại, khi Thẩm Đại Nhân đã dồn quân vào một mũi nhọn và nắm được một phần bí mật của hắn, sự táo bạo có thể là yếu tố duy nhất để giành chiến thắng. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và hắn phải tự mình tạo ra sự công bằng đó, bằng trí tuệ và sự quyết đoán.
Trần Nhị Cẩu đứng nhìn, khuôn mặt ngây ngô hiện lên vẻ thán phục. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” Hắn nhanh chóng chạy đi để hỗ trợ Bạch Vân Nhi truyền lệnh.
Lâm Dịch lại nhìn ra màn đêm. Mùi khói, máu, mồ hôi và sương đêm lạnh giá dường như đã hòa quyện vào nhau, tạo thành một mùi hương đặc trưng của chiến trận. Ánh lửa bập bùng vẫn còn đó, nhưng không còn là ánh lửa của sự tấn công, mà là ánh lửa của hy vọng, của một cuộc phản công bất ngờ sắp sửa bùng nổ. Hắn biết, trận chiến này chưa kết thúc, và đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go hơn nhiều. Tuy nhiên, hiệu quả của hệ thống phòng thủ và dân quân được Lâm Dịch huấn luyện trong trận chiến này đã chứng tỏ tiềm năng trở thành một thế lực quân sự đáng gờm. Lâm Dịch thể hiện khả năng lãnh đạo quân sự và chính trị xuất sắc, điều này sẽ khiến anh trở thành mục tiêu lớn hơn cho các thế lực quyền lực khác trong triều đình và giang hồ, khi danh tiếng của anh lan rộng. Việc Thẩm Đại Nhân biết về một "lối đi bí mật" hoặc điểm yếu của Thôn Làng Sơn Cước cho thấy Lâm Dịch vẫn còn những lỗ hổng thông tin cần được vá, và có thể có nội gián hoặc kẻ phản bội trong tương lai. Quyết định táo bạo của Lâm Dịch để phản công thay vì chỉ phòng thủ cho thấy anh không chỉ là một nhà phòng thủ mà còn là một chiến lược gia tấn công.
Một nụ cười khẽ xuất hiện trên môi Lâm Dịch. Nụ cười của một kẻ đã chấp nhận số phận, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Hắn sẽ bảo vệ Thôn Làng Sơn Cước, bằng mọi giá.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.