Lạc thế chi nhân - Chương 687: Áp Lực Từ Mọi Phía: Thẩm Đại Nhân Lung Lay
Tiếng “cốc” khô khốc của chiếc gậy gỗ do Sứ giả Hoàng gia gõ xuống sàn vẫn còn vang vọng đâu đó trong đại sảnh khi Lâm Dịch cùng Bạch Vân Nhi và Binh trưởng Triệu rời khỏi. Cuộc “điều trần” căng thẳng đã kết thúc, nhưng không khí vẫn đặc quánh những toan tính và hiểm nguy. Mưa phùn lất phất ngoài cửa sổ Thành Thiên Phong, như khóc than cho một triều đại đang dần mục ruỗng từ bên trong.
Đêm khuya buông xuống, phủ lấy Thành Thiên Phong bằng một màn sương mỏng, khiến những con đường đá tảng trở nên ẩm ướt và lạnh lẽo. Ánh đèn lồng treo trên các cột nhà, cửa hiệu, hắt ra những vệt sáng vàng vọt, yếu ớt xuyên qua màn đêm, chẳng thể xua tan hết bóng tối dày đặc của thành phố đang chìm trong lo âu. Trong một căn phòng kín đáo trên tầng hai của Quán Trọ Lạc Nguyệt, ánh nến lung linh lay động, hắt bóng lên khuôn mặt trầm tư của Lâm Dịch. Mùi thức ăn và rượu thoang thoảng từ tầng dưới vọng lên, lẫn với mùi khói gỗ ấm áp từ lò sưởi, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ với bầu không khí nặng nề đang bao trùm căn phòng. Dù bên ngoài quán trọ vẫn còn nghe tiếng trò chuyện rộn ràng, tiếng bát đĩa va chạm lanh canh và tiếng cười đùa vang vọng của những khách trọ khác, nhưng trong căn phòng này, chỉ có sự tĩnh lặng và suy tính.
Bạch Vân Nhi ngồi đối diện Lâm Dịch, đôi mắt thông minh sắc sảo của nàng vẫn sáng rõ trong ánh nến, phản chiếu vẻ lo lắng không che giấu. Nàng khẽ đặt cây bút lông xuống, xấp giấy ghi chép những diễn biến của buổi điều trần ban chiều được đặt ngay ngắn trên bàn. Bên cạnh nàng, Binh trưởng Triệu, với vẻ mặt rắn rỏi sạm nắng, đang chau mày nhìn chằm chằm vào bản đồ quân sự được trải rộng trên mặt bàn gỗ bóng loáng. Bản đồ cũ kỹ, những nét vẽ tay nguệch ngoạc đánh dấu các vị trí quân sự trọng yếu và những vùng đất bị chiếm đóng, giờ đây dường như càng thêm rối ren, phức tạp. Không khí trong phòng đặc quánh sự im lặng, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gió nhẹ rít qua khe cửa sổ, hoặc tiếng trở mình của ngọn nến đang cháy.
Lâm Dịch khẽ nhíu mày, ngón tay hắn miết nhẹ lên một điểm trên bản đồ – nơi đánh dấu vị trí của Thôn Làng Sơn Cước, căn cứ mà hắn và những người dân đã đổ bao mồ hôi công sức xây dựng. Hắn biết, dù có vẻ như họ đã giành được một thắng lợi bước đầu trên mặt trận chính trị, nhưng cuộc chiến thực sự còn lâu mới kết thúc. "Sứ giả Hoàng gia..." Hắn khẽ khàng mở lời, giọng nói trầm lắng như tiếng gió đêm. "Hắn không phế truất Thẩm Đại Nhân hoàn toàn, không phải vì nhân từ, mà là muốn giữ lại một con cờ." Hắn đưa mắt nhìn sang Bạch Vân Nhi, rồi đến Binh trưởng Triệu, ánh mắt ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc mà chỉ những người từng trải qua nhiều biến cố mới có được. "Hắn muốn ta và Thẩm Đại Nhân tiếp tục đấu đá, để hắn ngư ông đắc lợi. Hoặc ít nhất, là để duy trì một sự cân bằng quyền lực tạm thời có lợi cho triều đình."
Bạch Vân Nhi gật đầu, đồng tình với nhận định của Lâm Dịch. "Đúng vậy. Dù Sứ giả Hoàng gia có vẻ công tâm, nhưng từ đầu đến cuối, hắn luôn giữ một khoảng cách nhất định, không thiên vị hẳn về bên nào. Những bằng chứng của chúng ta tuy đanh thép, nhưng hắn vẫn không thẳng tay trừng trị Thẩm Đại Nhân ngay lập tức. Điều đó cho thấy hắn có những toan tính riêng, không chỉ đơn thuần là việc phân xử đúng sai." Nàng khẽ thở dài, vẻ mặt lộ rõ sự mệt mỏi. "Nhưng dù sao, hắn cũng không thể làm ngơ trước bằng chứng của chúng ta. Sức ép từ dân chúng và binh lính đã bắt đầu có hiệu quả. Việc Thẩm Đại Nhân bị tước bớt quyền hạn, dù chỉ là một phần, cũng đã là một đòn giáng mạnh vào uy tín và quyền lực của hắn."
Binh trưởng Triệu gật đầu đồng tình, gương mặt ông đanh lại. "Dù sao, việc Thẩm Đại Nhân bị đình chỉ một phần cũng đã là một chiến thắng. Điều đó sẽ giúp quân đội ta bớt đi một phần gánh nặng từ nạn tham ô, và binh lính sẽ có cơ hội được cung cấp lương thực, quân nhu đầy đủ hơn. Nhưng e rằng hắn sẽ không từ thủ đoạn để trả thù." Ông nắm chặt tay, ánh mắt ánh lên vẻ kiên định của một người lính đã trải qua bao trận mạc. "Hắn là một kẻ độc ác và xảo quyệt. Bị dồn vào đường cùng, hắn sẽ càng trở nên nguy hiểm hơn."
Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, hình ảnh Thẩm Đại Nhân với khuôn mặt tái nhợt, ánh mắt căm thù tột độ hiện rõ trong tâm trí hắn. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Hắn thầm nhủ. "Thẩm Đại Nhân sẽ không chấp nhận thất bại này. Hắn sẽ tìm mọi cách để lật ngược thế cờ, hoặc ít nhất là kéo ta xuống bùn lầy cùng hắn." Hắn mở mắt, ánh nhìn sắc bén như dao cạo quét qua bản đồ. "Chúng ta đã thành công trong việc vạch trần bộ mặt tham lam của hắn, nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc chúng ta đã đẩy hắn vào chân tường. Một con thú bị thương sẽ càng trở nên hung dữ và khó lường."
Bạch Vân Nhi lo lắng nhìn Lâm Dịch. "Vậy chúng ta nên làm gì tiếp theo? Hắn có thể sẽ sử dụng những thế lực ngầm mà chúng ta chưa biết đến, hoặc lợi dụng sự hỗn loạn của chiến tranh để gây thêm rắc rối." Nàng hiểu rõ sự nguy hiểm của Thẩm Đại Nhân, một kẻ có quyền lực và tiền bạc, lại đang bị dồn vào bước đường cùng.
"Tri thức là vũ khí mạnh nhất." Lâm Dịch khẽ nói, ngón tay hắn lướt trên bản đồ, chỉ vào những tuyến đường giao thương chính và những điểm đóng quân. "Chúng ta đã cắt đứt nguồn tài chính và quân nhu của hắn, đó là một đòn chí mạng. Giờ đây, hắn chỉ còn có thể dựa vào những mối quan hệ cũ, hoặc những thế lực ngầm. Nhưng chúng ta cũng đã có chuẩn bị." Hắn quay sang Bạch Vân Nhi. "Vân Nhi, hãy cử người của thương hội tăng cường giám sát các tuyến đường giao thương, đặc biệt là những con đường ít người biết đến. Hạn chế tối đa mọi hoạt động vận chuyển đáng ngờ. Binh trưởng Triệu, ông hãy chuẩn bị tinh thần cho quân đội. Tôi e rằng Thẩm Đại Nhân sẽ tìm cách gây rối loạn từ bên trong, hoặc tệ hơn, liên kết với địch để tạo ra một cuộc tấn công bất ngờ nhằm làm mất uy tín của chúng ta, hoặc thậm chí là hãm hại chúng ta."
Binh trưởng Triệu gật đầu nghiêm trọng. "Thuộc hạ đã lường trước điều đó. Quân lính của ta tuy thiếu thốn, nhưng tinh thần chiến đấu vẫn rất cao. Hơn nữa, sau vụ việc này, lòng tin của binh lính vào chúng ta đã được củng cố. Họ đã nhìn thấy Thẩm Đại Nhân bị vạch trần, và họ biết ai là người thực sự lo lắng cho họ."
Lâm Dịch thở dài, dựa lưng vào ghế. Sự mệt mỏi hằn rõ trên khuôn mặt hắn, nhưng đôi mắt vẫn giữ nguyên vẻ tỉnh táo và sắc bén. "Dù vậy, chúng ta không thể chủ quan. Sứ giả Hoàng gia sẽ giám sát mọi hành động của chúng ta. Hắn sẽ không cho phép bất kỳ ai trở nên quá mạnh mẽ, vượt ngoài tầm kiểm soát của triều đình." Hắn biết, hắn đang đi trên một sợi dây mảnh giữa hai vực thẳm: một bên là sự trả thù tàn độc của Thẩm Đại Nhân, một bên là sự thao túng và kiểm soát của triều đình.
"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." Hắn thầm nhắc nhở bản thân. Mục tiêu của hắn chưa bao giờ là tranh giành quyền lực hay trở thành một vị vua. Hắn chỉ muốn bảo vệ những người xung quanh, bảo vệ Thôn Làng Sơn Cước, và tìm kiếm một cuộc sống yên bình. Nhưng trong thế giới loạn lạc này, để sinh tồn, đôi khi người ta phải chiến đấu, phải tính toán, và phải chấp nhận dấn thân vào những cuộc đấu tranh không mong muốn. "Chúng ta phải luôn đi trước hắn một bước." Lâm Dịch nói, ánh mắt kiên định. "Hãy theo dõi sát sao mọi động thái của Thẩm Đại Nhân, và bất kỳ ai có liên quan đến hắn. Đừng bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào."
Bạch Vân Nhi và Binh trưởng Triệu nhìn Lâm Dịch, trong lòng vừa kính phục, vừa lo lắng. Họ biết, con đường phía trước còn đầy chông gai, nhưng với Lâm Dịch dẫn dắt, họ có niềm tin rằng họ sẽ vượt qua. Tiếng gió rít ngoài cửa sổ càng mạnh, mang theo hơi lạnh của đêm khuya và những dự cảm chẳng lành cho ngày mai. Lâm Dịch nhìn bản đồ, những suy nghĩ về chiến lược, về những nước cờ tiếp theo, không ngừng xoay vần trong tâm trí hắn. Hắn biết, cuộc chiến này mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến lớn hơn, cam go hơn rất nhiều.
***
Cùng lúc đó, trong thư phòng xa hoa của phủ Thẩm Đại Nhân tại khu vực giàu có bậc nhất Thành Thiên Phong, mọi thứ đều tan hoang. Ánh nến vàng vọt, lập lòe trong không gian, hắt những cái bóng ma quái lên những bức tường chạm khắc tinh xảo. Mùi hương trầm cao cấp, vốn luôn nồng nàn và dễ chịu, giờ đây bị át đi bởi mùi rượu đổ loang lổ trên tấm thảm Ba Tư đắt tiền, và mùi gỗ cháy xém từ chiếc bàn trà vừa bị hất đổ. Những chiếc chén sứ men xanh ngọc quý giá vỡ tan tành trên nền nhà, mảnh vỡ sắc nhọn phản chiếu ánh nến, trông như những mảnh sao băng rơi vãi trong bóng tối.
Thẩm Đại Nhân, với thân hình gầy gò và khuôn mặt dài đầy khắc khổ, giờ đây trông như một con thú bị thương đang cùng quẫn. Ánh mắt hắn đỏ ngầu vì giận dữ và sỉ nhục, những đường gân xanh nổi rõ trên thái dương. Hắn không thể chấp nhận thất bại này, sự nhục nhã khi bị một tên tiện dân từ vùng biên thùy vạch trần trước mặt Sứ giả Hoàng gia, trước mặt tất cả các quan lại trong thành, khiến lòng căm hận trong hắn bùng cháy dữ dội. Hắn vung tay, hất đổ thêm một bình hoa men ngọc đặt trên kệ sách, khiến những bông hoa lan quý giá vương vãi trên nền đất, cánh hoa nát bươm dưới chân. Tiếng đồ vật vỡ loảng xoảng vang lên khô khốc trong đêm, át cả tiếng gió rít bên ngoài.
Lão quản gia, với dáng người gầy gò và lưng hơi còng, cúi rạp người dưới chân Thẩm Đại Nhân, vẻ mặt khúm núm nhưng đôi mắt vẫn tinh ranh và lóe lên vẻ tính toán. Hắn nhanh chóng quỳ xuống, dùng tay vén những mảnh vỡ sứ sang một bên, tránh để chúng làm hại chủ nhân. "Đại nhân bớt giận, bớt giận ạ!" Giọng hắn khản đặc vì lo lắng, nhưng vẫn cố giữ một sự bình tĩnh đáng sợ. Hắn đã phục vụ Thẩm Đại Nhân mấy chục năm, chứng kiến bao nhiêu âm mưu, bao nhiêu thủ đoạn, và hắn hiểu rõ hơn ai hết tính cách của vị chủ nhân này. Thẩm Đại Nhân là một kẻ không bao giờ chấp nhận thất bại.
"Lâm Dịch! Tên tiện dân đó dám!" Thẩm Đại Nhân gầm lên, giọng nói khản đặc vì căm phẫn. Hắn bước điên cuồng trong thư phòng, giẫm nát những cánh hoa và mảnh sứ vỡ. "Hắn dám sỉ nhục ta! Hắn dám vạch trần ta! Hắn dám tước đi quyền lực của ta! Ta phải khiến hắn chết không toàn thây! Ngươi có cách nào không, Lão quản gia? Ngươi có cách nào để ta nghiền nát tên tiểu tử đó không?"
Lão quản gia ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua vẻ mặt giận dữ của Thẩm Đại Nhân, rồi dừng lại ở những mảnh vỡ dưới chân. Hắn biết, lúc này không thể đối đầu trực diện với cơn thịnh nộ của chủ nhân, mà phải tìm cách xoa dịu và hướng hắn đến những kế hoạch mới. "Đại nhân bớt giận. Giờ đây, chỉ có thể mượn tay người khác." Hắn thì thầm, giọng nói như tiếng rắn rết trườn trong bóng tối. "Chúng ta vẫn còn những mối quan hệ cũ... ở kinh đô, và cả ở các thế lực giang hồ nữa."
Thẩm Đại Nhân khựng lại, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Lão quản gia. "Kinh đô? Giang hồ? Ngươi nói rõ hơn xem!" Hắn vẫn còn căm phẫn, nhưng đã bắt đầu lắng nghe.
"Bẩm Đại nhân," Lão quản gia tiếp tục, giọng nói trở nên đầy mưu mô. "Sứ giả Hoàng gia dù có ý muốn 'giữ thế cân bằng', nhưng hắn sẽ không thể làm ngơ trước những lời tố cáo từ kinh đô, đặc biệt là từ những người đứng sau lưng chúng ta. Hơn nữa, triều đình hiện tại đang mục ruỗng, nhưng vẫn còn những kẻ muốn duy trì trật tự cũ, hoặc muốn lợi dụng tình hình để thâu tóm quyền lực. Chúng ta có thể liên kết với họ, cung cấp cho họ những thông tin về 'mầm mống phản loạn' Lâm Dịch, để họ ra tay loại bỏ hắn."
"Còn giang hồ?" Thẩm Đại Nhân hỏi, vẻ mặt hắn dần lấy lại sự lạnh lùng và tính toán thường thấy, thay thế cho vẻ giận dữ cuồng loạn ban nãy. Hắn nhớ lại những lời đồn về các thế lực tu hành, về Cung chủ Vô Ảnh Môn, về Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa... những cái tên hắn từng khinh miệt, nhưng giờ đây có thể trở thành quân cờ hữu ích.
"Giang hồ là một thế giới phức tạp, Đại nhân." Lão quản gia cúi thấp đầu, thì thầm. "Chúng ta đã từng có giao hảo với một vài bang phái nhỏ, cung cấp cho họ lợi ích để đổi lấy sự phục tùng. Giờ đây, trong lúc loạn lạc, những bang phái này càng hoạt động mạnh mẽ. Chúng ta có thể dùng tiền bạc, hoặc những thông tin quân sự mà chúng ta vẫn còn giữ được, để thuê sát thủ, hoặc kích động họ gây rối loạn tại các vùng mà Lâm Dịch đang kiểm soát, đặc biệt là Thôn Làng Sơn Cước. Tạo ra sự hỗn loạn, khiến Lâm Dịch không thể tập trung vào việc đối phó với chúng ta."
Thẩm Đại Nhân im lặng, hắn bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài màn đêm mịt mùng. Gió nhẹ lay động những tán cây cổ thụ trong vườn, tạo ra những âm thanh xào xạc bí ẩn. Hắn suy nghĩ về lời nói của Lão quản gia. Hắn biết, giờ đây, hắn đã mất đi quyền lực trực tiếp, nhưng hắn vẫn còn tiền bạc và những mối quan hệ ngầm mà Lâm Dịch chưa thể vạch trần. "Đẩy hắn vào một trận chiến mà hắn không thể thắng," Thẩm Đại Nhân lẩm bẩm, nhớ lại một phần lời đề nghị khác của Lão quản gia.
"Đúng vậy, Đại nhân." Lão quản gia tiếp lời, như thể đọc được suy nghĩ của chủ nhân. "Chúng ta có thể cung cấp thông tin sai lệch cho quân địch, hoặc tạo ra những sơ hở giả trong tuyến phòng thủ của Lâm Dịch, khiến hắn rơi vào bẫy. Hoặc, lợi dụng những yếu điểm của hắn – những người dân mà hắn luôn cố gắng bảo vệ. Một khi hắn bị cuốn vào vòng xoáy của chiến tranh, không thể tự bảo vệ bản thân, hắn sẽ không còn là mối đe dọa nữa." Ánh mắt của Lão quản gia lóe lên vẻ xảo quyệt, một nụ cười nhếch mép ẩn hiện trên khuôn mặt gầy gò của hắn. "Chúng ta sẽ khiến hắn phải trả giá đắt cho sự ngông cuồng của mình."
Thẩm Đại Nhân quay lại, vẻ mặt hắn đã lấy lại được sự lạnh lùng và tàn nhẫn thường thấy. Nỗi căm hận vẫn còn đó, nhưng giờ đây đã được che đậy bằng một lớp vỏ bọc tính toán và mưu mô. Hắn gật đầu, một nụ cười nhếch mép hiện lên trên môi. "Tốt. Ngươi hãy chuẩn bị đi. Liên hệ với những kẻ ở kinh đô, và cả những bang phái giang hồ mà chúng ta có thể lợi dụng. Ta muốn Lâm Dịch phải sống không bằng chết, phải chứng kiến tất cả những gì hắn xây dựng bị hủy hoại." Hắn biết, hắn đã bị dồn vào chân tường, nhưng hắn sẽ không chấp nhận bỏ cuộc. Hắn sẽ chiến đấu đến cùng, và nếu có phải chết, hắn cũng sẽ kéo Lâm Dịch theo cùng. Sự tuyệt vọng của Thẩm Đại Nhân báo hiệu hắn sẽ không ngần ngại sử dụng những thủ đoạn cực đoan hơn, bao gồm cả việc liên hệ với các thế lực ngầm hoặc giang hồ để ám hại Lâm Dịch hoặc gây rối loạn quân sự. Lão quản gia cúi rạp người, ánh mắt hắn sáng lên vẻ đắc ý, biết rằng chủ nhân đã tìm lại được quyết tâm của mình.
***
Sáng hôm sau, Thành Thiên Phong bị bao phủ bởi một màn mưa phùn nhẹ, ẩm ướt và lạnh lẽo. Bầu trời xám xịt, nặng trĩu, như dự báo cho một ngày đầy u ám. Trong Đại Sảnh Quan Phủ, nơi buổi điều trần hôm qua đã diễn ra, không khí vẫn còn đặc quánh sự căng thẳng và những toan tính chưa được giải quyết. Một cuộc họp khẩn cấp khác được Sứ giả Hoàng gia triệu tập, với sự tham gia của các quan lại địa phương, trong đó có Lâm Dịch, Thẩm Đại Nhân và Binh trưởng Triệu.
Thẩm Đại Nhân xuất hiện với vẻ mặt xanh xao, những quầng thâm dưới mắt cho thấy hắn đã trải qua một đêm không ngủ. Tuy nhiên, hắn vẫn cố tỏ ra uy nghiêm, mặc dù sự tự tin trong dáng vẻ đã giảm đi đáng kể. Hắn bước vào đại sảnh, ánh mắt quét qua một lượt các quan lại khác, tìm kiếm sự ủng hộ, nhưng chỉ nhận lại những ánh mắt lảng tránh hoặc lạnh nhạt. Sự việc ngày hôm qua đã giáng một đòn chí mạng vào uy tín của hắn, khiến nhiều quan lại vốn nịnh bợ giờ đây cũng bắt đầu dao động. Mùi mực và giấy cũ hòa lẫn với mùi ẩm ướt của không khí tạo nên một sự ngột ngạt khó chịu.
Lâm Dịch đứng bên cạnh Binh trưởng Triệu, dáng vẻ hắn vẫn điềm tĩnh và trầm mặc như thường lệ. Đôi mắt sâu thẳm của hắn quan sát kỹ lưỡng từng khuôn mặt, từng cử chỉ của những người trong đại sảnh. Hắn nhận thấy rõ sự thay đổi trong thái độ của các quan lại nhỏ. Hôm qua, họ còn e dè, sợ hãi trước quyền uy của Thẩm Đại Nhân. Nhưng hôm nay, sau khi chứng kiến Lâm Dịch vạch trần tội ác của hắn và nhận được sự hậu thuẫn từ Sứ giả Hoàng gia, một vài người đã bắt đầu thể hiện sự bất mãn công khai. Điều này cho thấy Lâm Dịch đang dần xây dựng được một mạng lưới ủng hộ trong giới quan trường, điều sẽ rất quan trọng cho các cuộc đấu tranh sau này.
Sứ giả Hoàng gia ngồi ở vị trí trung tâm, vẻ mặt hắn vẫn lạnh lùng và bí ẩn như một pho tượng. Hắn không nói gì, chỉ để ánh mắt sắc bén của mình lướt qua từng người, như thể đang cân đo đong đếm mọi suy nghĩ, mọi toan tính trong lòng họ. Tiếng mưa phùn lách tách bên ngoài cửa sổ càng làm tăng thêm sự tĩnh mịch đến đáng sợ của đại sảnh.
Cuộc họp bắt đầu, và không khí nhanh chóng trở nên căng thẳng. Một quan lại nhỏ, vốn là một người thanh liêm nhưng luôn bị Thẩm Đại Nhân chèn ép, giờ đây lấy hết can đảm bước ra, cất giọng đầy lo lắng nhưng cũng không kém phần dứt khoát. "Bẩm Sứ giả Hoàng gia, thần thiết nghĩ, trong tình hình chiến sự khẩn cấp như hiện nay, việc tham ô quân lương, chậm trễ quân nhu như Thẩm Đại Nhân đã làm là không thể chấp nhận được. Dân chúng oán thán, binh lính thiếu thốn, đã có nhiều báo cáo gửi lên triều đình, nhưng đều bị ém nhẹm." Hắn liếc nhìn Thẩm Đại Nhân với ánh mắt đầy vẻ oán hận, rồi quay sang Sứ giả Hoàng gia. "Việc này không chỉ gây tổn thất nặng nề cho tiền tuyến, mà còn làm suy giảm lòng tin của người dân vào triều đình, vào các quan lại."
Lời nói của quan lại nhỏ này như một tín hiệu. Ngay lập tức, một vài quan lại khác, những người vốn có lương tri hoặc đã nhìn thấy cơ hội để thoát khỏi sự kiểm soát của Thẩm Đại Nhân, cũng bắt đầu lên tiếng. "Bẩm Sứ giả Hoàng gia," một quan lại khác nói, ánh mắt hắn nhìn thẳng vào Thẩm Đại Nhân, không còn vẻ e dè. "Sự tín nhiệm của người dân đối với quan phủ đã giảm sút nghiêm trọng. Chúng ta cần một người có thể thực sự lo cho biên cương, lo cho dân chúng, chứ không phải một kẻ chỉ biết vơ vét của cải cho riêng mình." Các quan lại nhỏ bắt đầu rời khỏi vị trí, tạo thành một hàng chắn vô hình cô lập Thẩm Đại Nhân, không còn ai muốn đứng gần hắn nữa. Tiếng xì xào bàn tán nổi lên trong đại sảnh, không còn là những lời thì thầm sợ sệt, mà là những tiếng nói đầy bất mãn và phẫn nộ.
Thẩm Đại Nhân nghe những lời đó, khuôn mặt hắn càng trở nên xanh xao hơn, đôi môi run rẩy. Hắn muốn phản bác, muốn quát tháo, nhưng cổ họng lại khô khốc, không tài nào thốt nên lời. Quyền lực của hắn đang lung lay dữ dội, và hắn cảm thấy mình đang bị đẩy vào một góc.
Sứ giả Hoàng gia vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng trong ánh mắt sắc bén kia, Lâm Dịch nhận ra một tia tính toán sâu xa. Hắn không chỉ lắng nghe những lời tố cáo, mà còn đang quan sát phản ứng của Thẩm Đại Nhân, và cả sự thay đổi trong thái độ của các quan lại khác. Hắn gõ nhẹ ngón tay lên bàn, một âm thanh nhỏ nhưng đầy uy quyền, khiến mọi tiếng xì xào đều im bặt. "Những lời nói của các vị, bản sứ đều đã nghe rõ." Hắn cất giọng, âm điệu trầm ổn nhưng đầy sức nặng. "Việc Thẩm Đại Nhân đã gây ra những tổn thất không nhỏ trong việc phòng thủ biên cương là điều không thể chối cãi. Bằng chứng đã rõ ràng, và lời khai của nhân chứng cũng đã được xác thực."
Thẩm Đại Nhân bắt đầu run rẩy, hắn biết, bản án đang chờ đợi mình.
"Ta quyết định," Sứ giả Hoàng gia tiếp tục, ánh mắt hắn sắc bén quét qua Thẩm Đại Nhân, rồi dừng lại ở Lâm Dịch. "Tước bỏ quyền hạn quản lý quân nhu và tài chính của Thẩm Đại Nhân, giao cho Binh trưởng Triệu tạm thời phụ trách, đồng thời cử người của bản sứ giám sát chặt chẽ. Còn Thẩm Đại Nhân, vẫn sẽ giữ chức vụ, nhưng quyền lực sẽ bị hạn chế tối đa, chỉ được phép quản lý những việc hành chính nhỏ nhặt, không liên quan đến quân sự hay tài chính."
Quyết định của Sứ giả Hoàng gia khiến cả đại sảnh xôn xao. Thẩm Đại Nhân ôm ngực, hắn gần như ngã quỵ xuống. "Sứ... Sứ giả đại nhân! Không thể được!" Hắn lắp bắp, giọng nói yếu ớt và tuyệt vọng. Hắn đã mất đi quân lương, mất đi tài chính, thì còn lại gì? Hắn biết, hắn đã hoàn toàn bị tước bỏ mọi quyền lực thực sự, chỉ còn giữ lại cái danh hão. Quyết định này của Sứ giả Hoàng gia không hoàn toàn phế truất Thẩm Đại Nhân cho thấy hắn muốn duy trì một 'quân cờ' để kiềm chế Lâm Dịch, báo hiệu Lâm Dịch sẽ phải đối mặt với sự giám sát và thao túng từ triều đình.
Lâm Dịch khẽ nhíu mày, biết rằng đây chỉ là bước đầu của một cuộc đấu tranh dài hơi. Hắn đã giành được một thắng lợi quan trọng, nhưng nguy hiểm vẫn còn rình rập. Sứ giả Hoàng gia không loại bỏ Thẩm Đại Nhân hoàn toàn, điều đó có nghĩa là hắn vẫn còn muốn lợi dụng vị quan tham này để tạo ra sự cân bằng, hoặc để giám sát Lâm Dịch. Sự suy yếu rõ rệt của Đại Hạ Vương Triều được nhấn mạnh qua việc một quan lại cấp cao như Thẩm Đại Nhân có thể lộng hành tham ô đến vậy, và việc Sứ giả Hoàng gia không hoàn toàn công tâm, chỉ tìm cách duy trì sự cân bằng quyền lực tạm thời.
Hắn nhìn Thẩm Đại Nhân, kẻ đang quỵ xuống, khuôn mặt tái mét vì tuyệt vọng. Ánh mắt Lâm Dịch thoáng qua một tia phức tạp. Hắn biết, một kẻ bị dồn vào đường cùng như Thẩm Đại Nhân sẽ trở nên cực kỳ nguy hiểm. Hắn sẽ không ngồi yên chờ chết, mà sẽ tìm mọi cách để trả thù. Cuộc chiến này, mới chỉ thực sự bắt đầu. Lâm Dịch cảm thấy một làn gió lạnh thổi qua đại sảnh, mang theo hơi ẩm của mưa và một dự cảm bất an. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn thầm nhắc nhở bản thân một lần nữa. Con đường phía trước còn rất dài và đầy gian nan.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.