Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 686: Bão Tố Trong Triều: Lời Phản Công Của Kẻ Tham Lam

Mây đen đã kéo đến, những giọt mưa đầu tiên đã bắt đầu rơi lất phất trên tán cây cổ thụ của Thành Thiên Phong khi Lâm Dịch cùng Bạch Vân Nhi và Binh trưởng Triệu rời khỏi đại sảnh Phủ quan. Không khí trở nên nặng nề và ẩm ướt, báo hiệu một cơn giông sắp đến, như chính những gì đang diễn ra trong lòng mỗi người. Thẩm Đại Nhân đã bị đình chức, một thắng lợi bước đầu tưởng chừng như không thể, nhưng Lâm Dịch biết rõ, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go hơn gấp bội. Cái nhìn căm hận của Thẩm Đại Nhân lúc rời đi như một lời thề độc, gieo rắc sự bất an vào không gian ẩm ướt.

Sáng hôm sau, bất chấp sự mệt mỏi sau đêm dài căng thẳng, Lâm Dịch vẫn thức dậy từ rất sớm. Hắn cần sự tỉnh táo nhất để chuẩn bị cho buổi điều trần quyết định. Hắn biết, Thẩm Đại Nhân sẽ không dễ dàng chấp nhận thất bại. Một kẻ mất tất cả thường sẽ trở nên điên cuồng và nguy hiểm hơn bao giờ hết. Hắn sẽ tìm mọi cách để lật ngược thế cờ, thậm chí là vu khống và bôi nhọ đối thủ không từ thủ đoạn.

Bầu trời Thành Thiên Phong đã trong xanh trở lại sau cơn mưa đêm qua, không khí se lạnh buổi sớm mang theo chút ẩm ướt dễ chịu. Chim chóc hót líu lo trên những cành cây còn đọng sương. Lâm Dịch cùng Bạch Vân Nhi và Binh trưởng Triệu đã có mặt tại một quán trà nhỏ nằm khuất trong con hẻm cổ kính, cách Phủ quan không xa. Quán trà được dựng bằng gỗ mun sẫm màu, những chiếc đèn lồng giấy dầu treo lủng lẳng trước mái hiên vẫn còn nhấp nháy, dù mặt trời đã lên cao, tạo nên một không gian vừa ấm cúng vừa cổ kính. Bên trong, tiếng trò chuyện râm ran của những người khách quen, tiếng chén đĩa va vào nhau lanh canh, xen lẫn tiếng cười khẽ của một vài thương nhân đang bàn chuyện làm ăn, tạo nên một bầu không khí sôi động, náo nhiệt đặc trưng của một thành thị cổ đại vào buổi sáng sớm. Mùi trà xanh thoang thoảng quyện với mùi khói gỗ cháy âm ỉ từ bếp lò, cùng chút hương bánh bao mới ra lò thơm lừng, khiến tâm trạng con người như được xoa dịu đi phần nào.

Họ chọn một góc khuất, sát cửa sổ, nơi có thể quan sát được dòng người qua lại trên phố mà không bị chú ý quá nhiều. Lâm Dịch vẫn giữ vẻ bình thản thường thấy, nhưng ánh mắt sâu thẳm của hắn lại ẩn chứa sự tính toán và cảnh giác cao độ. Hắn cẩn thận sắp xếp lại xấp tài liệu đã ố vàng vì thời gian, những tấm giấy da ghi chép tỉ mỉ về các khoản chi tiêu, thu nhập bất minh của Thẩm Đại Nhân, những chứng cứ vật chất không thể chối cãi. Hắn biết, tri thức là vũ khí mạnh nhất của hắn trong thế giới này, và hắn đã mài giũa nó thật sắc bén.

Bạch Vân Nhi ngồi đối diện, dáng vẻ thon thả, đôi mắt thông minh sắc sảo của nàng vẫn ánh lên vẻ lo lắng. Nàng khẽ nhấp một ngụm trà nóng, hơi nước bốc lên làm mờ ảo gương mặt thanh tú. "Hắn sẽ không dễ dàng nhận thua. Chuẩn bị cho những lời vu khống tồi tệ nhất." Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm thấp, đủ để ba người nghe rõ. "Thẩm Đại Nhân là một kẻ xảo quyệt, hắn sẽ không từ thủ đoạn nào để tự cứu mình, kể cả việc bôi nhọ ta, nói ta là kẻ có dã tâm, mượn cớ chiến loạn để gây rối, thậm chí là phản quốc."

Bạch Vân Nhi đặt chén trà xuống, tiếng men sứ chạm vào mặt bàn gỗ khô khốc. "Nhưng liệu Sứ giả Hoàng gia có thực sự công tâm không? Ánh mắt hắn... em cảm thấy hắn không hoàn toàn đứng về phía công lý." Nàng nhíu mày, nhớ lại cái nhìn lạnh lùng, đầy toan tính của vị sứ giả hôm qua. "Hắn có thể sẽ chỉ tìm cách giữ cân bằng, hoặc thậm chí là lợi dụng tình hình để đạt được mục đích riêng của triều đình, hoặc của chính hắn."

Lâm Dịch gật đầu đồng tình. "Đó chính là điều ta lo lắng nhất. Một con người, dù ở bất kỳ thời đại nào, đều bị chi phối bởi lợi ích. Sứ giả Hoàng gia cũng không ngoại lệ. Hắn đến đây không phải chỉ để phân xử đúng sai, mà còn để đánh giá tình hình, và quan trọng hơn, để duy trì cái gọi là 'ổn định' của triều đình. Sự thật có thể bị bóp méo nếu nó đe dọa đến trật tự mà hắn muốn giữ." Trong thâm tâm Lâm Dịch, hắn luôn giữ một sự hoài nghi nhất định với tất cả các thế lực quyền lực, bởi vì hắn hiểu, thế giới này không nợ ai một sự công bằng.

Binh trưởng Triệu, với dáng người rắn rỏi và khuôn mặt sạm nắng, ngồi cạnh Lâm Dịch. Vết sẹo trên má ông giật giật nhẹ, biểu lộ sự căng thẳng. Ông hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. "Chúng ta có nhân chứng, có bằng chứng xác thực. Sự thật sẽ chiến thắng!" Ông nói, giọng nói tuy có phần run rẩy nhưng vẫn tràn đầy sự cương nghị. Ông đã chứng kiến quá nhiều tội ác của Thẩm Đại Nhân, và ông tin rằng, chính nghĩa phải được thực thi. "Nếu triều đình vẫn còn một chút lương tri, họ sẽ phải xử lý Thẩm Đại Nhân!"

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, một nụ cười gần như không thể nhận ra. "Sự thật là một chuyện, nhưng cách chúng ta trình bày sự thật, và cách người khác đón nhận nó, lại là chuyện khác. Thẩm Đại Nhân sẽ cố gắng bẻ cong sự thật, biến chúng ta thành kẻ phản loạn. Chúng ta phải chuẩn bị cho điều đó." Hắn đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đã tràn ngập mọi ngóc ngách của Thành Thiên Phong. Những tia nắng vàng óng như dát mật lên những mái nhà cong cong, lên những con đường lát đá cổ kính. Hắn rút ra một tấm bản đồ cũ kỹ, trải phẳng trên mặt bàn. Đó là tấm bản đồ về các tuyến đường tiếp tế, các khu vực thu thuế, và các kho lương thực trong vùng. "Đây là kế hoạch của Thẩm Đại Nhân. Chúng ta phải tìm ra điểm yếu trong lập luận của hắn, và đập tan nó bằng những bằng chứng không thể chối cãi."

Bạch Vân Nhi, sau một thoáng trầm tư, đưa ra một gợi ý. "Chúng ta có thể nhấn mạnh vào sự suy yếu của quân đội do hành vi tham ô của hắn. Điều đó sẽ gây ấn tượng mạnh với Sứ giả Hoàng gia, vì nó ảnh hưởng trực tiếp đến an nguy của vương triều."

Lâm Dịch gật đầu. "Chính xác. Chúng ta sẽ không chỉ vạch trần tội ác của Thẩm Đại Nhân, mà còn cho thấy hậu quả nghiêm trọng mà hắn gây ra cho Đại Hạ. Điều đó sẽ buộc Sứ giả Hoàng gia phải hành động, vì lợi ích của triều đình. Chúng ta phải đặt Sứ giả Hoàng gia vào một tình thế không thể không đưa ra phán quyết công bằng." Hắn lấy từ trong túi ra một chiếc Cẩm Nang Kế Sách nhỏ, lật mở nó ra. Bên trong là những ghi chú ngắn gọn, súc tích, những lập luận sắc bén mà hắn đã chuẩn bị từ rất lâu. Hắn đã lường trước được mọi khả năng, mọi lời phản bác mà Thẩm Đại Nhân có thể đưa ra. Hắn không có thiên phú tu luyện, nhưng hắn có trí óc của một người hiện đại, một trí óc được rèn luyện trong một thế giới phức tạp và đầy cạnh tranh.

Binh trưởng Triệu nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy thán phục. Ông đã từng là một người lính chỉ biết nghe lệnh và tuân thủ, nhưng từ khi gặp Lâm Dịch, ông đã học được rằng, tri thức và mưu lược đôi khi còn mạnh hơn cả vũ lực. Ông hít thở sâu một lần nữa, cảm thấy một luồng dũng khí chảy trong huyết quản. "Ta sẽ làm chứng. Ta sẽ nói ra tất cả những gì ta đã thấy, ta đã nghe. Vì những người lính đã ngã xuống, vì những người dân vô tội đã phải chịu khổ!" Giọng ông vang lên mạnh mẽ, dứt khoát, xóa tan đi chút căng thẳng còn sót lại.

Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch, trong mắt nàng không chỉ có sự ngưỡng mộ mà còn có một tia tin tưởng sâu sắc. Nàng biết, Lâm Dịch không bao giờ đánh một trận không có chuẩn bị. Hắn luôn đi trước đối thủ một bước, luôn tính toán kỹ lưỡng mọi khả năng. Mặc dù lo lắng, nàng vẫn tin tưởng vào khả năng của hắn. Nàng gật đầu, khuôn mặt nàng trở nên kiên quyết hơn. "Em sẽ hỗ trợ anh hết sức, Lâm Dịch. Chúng ta sẽ không để hắn thoát tội."

Lâm Dịch khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi trà và khói gỗ lan tỏa trong không khí. Hắn mở mắt ra, ánh mắt sắc bén như chim ưng. "Đã đến lúc. Cuộc chiến này sẽ định đoạt nhiều thứ. Chúng ta phải thắng." Hắn đứng dậy, chỉnh lại vạt áo vải thô, dù chỉ là một thiếu niên gầy gò với trang phục đơn giản, nhưng khí chất toát ra từ hắn lại khiến người khác phải nể trọng.

***

Khi đồng hồ cát báo hiệu giữa trưa, ánh nắng đã gay gắt hơn bên ngoài, nhưng trong đại sảnh của Phủ quan, không khí vẫn mát mẻ một cách lạ thường, thậm chí còn mang theo chút u ám. Mùi hương trầm thoang thoảng, lạnh lẽo, xen lẫn với mùi giấy cũ và mực, tạo nên một không gian trang trọng nhưng cũng đầy áp lực. Buổi điều trần đã chính thức bắt đầu.

Sứ giả Hoàng gia, với y phục quan lại chỉnh tề màu tím thẫm, ngồi ở vị trí cao nhất trên bục gỗ chạm khắc tinh xảo. Gương mặt hắn vẫn lạnh lùng như băng, đôi mắt sắc bén quét qua mọi người trong đại sảnh, từ các vị quan lại nhỏ đang ngồi hai bên, đến Lâm Dịch, Bạch Vân Nhi và Binh trưởng Triệu đang đứng ở phía đối diện. Hắn không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào, như một bức tượng đá được tạc từ sự thờ ơ và quyền lực. Tiếng ho khan của hắn vang lên, phá vỡ sự im lặng căng thẳng. "Chư vị đã nghe cáo buộc từ ngày hôm qua. Thẩm Đại Nhân, ngài có điều gì biện bạch?"

Thẩm Đại Nhân, với thân hình gầy gò và chòm râu bạc phơ, bước ra giữa đại sảnh. Hắn không còn vẻ thất thần như ngày hôm qua, thay vào đó là một vẻ mặt đầy kịch tính, biểu cảm đau khổ nhưng lại ẩn chứa sự mưu mô, xảo quyệt. Hắn mặc một bộ quan phục mới, sạch sẽ, cố gắng tạo cho mình một vẻ ngoài thanh liêm, chính trực. Lão quản gia, với dáng người gầy gò, lưng hơi còng và vẻ mặt khúm núm, đứng sau hắn, thỉnh thoảng lại đưa khăn lau mồ hôi trên trán cho chủ nhân.

"Tâu Sứ giả!" Giọng Thẩm Đại Nhân vang lên, ban đầu còn hơi run rẩy, nhưng sau đó dần trở nên hùng hồn, đầy phẫn nộ. "Kẻ tiểu nhân Lâm Dịch này là kẻ có dã tâm! Hắn mượn cớ chiến loạn để khuấy động dân chúng, tạo phản, chiếm đoạt tài nguyên. Những lời hắn nói chỉ là ngụy biện để che đậy tội ác phản quốc của mình!" Hắn chỉ thẳng ngón tay run rẩy về phía Lâm Dịch, đôi mắt đỏ ngầu đầy căm hận. "Hắn, một kẻ vô danh tiểu tốt từ vùng biên thùy, lại dám cả gan đứng ra vu khống một quan viên triều đình, một người đã cống hiến cả đời cho Đại Hạ! Đây chẳng phải là âm mưu tạo phản, muốn lật đổ chính quyền hay sao?"

Lời buộc tội của Thẩm Đại Nhân như một luồng sét đánh ngang tai, khiến cả đại sảnh xôn xao. Các quan lại nhỏ ngồi hai bên bắt đầu xì xào bàn tán. "Phản quốc ư? Lời lẽ thật cay độc!" Một vị quan nhỏ thì thầm, vẻ mặt đầy kinh ngạc. "Thẩm Đại Nhân đúng là không hổ danh là kẻ xảo quyệt, dám lật ngược trắng trợn đến thế!" Một người khác đáp lại, nhưng giọng nói đầy vẻ lo sợ. Họ không dám nói lớn, vì sợ làm phật ý Sứ giả Hoàng gia hay Thẩm Đại Nhân.

Lâm Dịch đứng đó, không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào. Hắn chỉ chăm chú lắng nghe từng lời của Thẩm Đại Nhân, đôi mắt sâu thẳm như hồ nước tĩnh lặng, không chút gợn sóng. Trong thâm tâm, hắn thầm cười khẩy. Quả nhiên, Thẩm Đại Nhân đã không làm hắn thất vọng. Một kẻ bị dồn vào đường cùng sẽ trở nên điên cuồng, và những lời vu khống như thế này là điều hắn đã lường trước. "Đúng như dự đoán," hắn nghĩ. "Kẻ tham lam và xảo quyệt sẽ luôn tìm cách đổ lỗi cho người khác để che đậy tội lỗi của mình. Nhưng hắn đã quên rằng, ta không phải là một kẻ dễ dàng bị khuất phục."

Bạch Vân Nhi đứng cạnh Lâm Dịch, nàng khẽ nắm chặt vạt áo, ánh mắt lộ rõ sự lo lắng. Nàng nhìn Lâm Dịch, mong muốn hắn có thể giữ được sự bình tĩnh. Binh trưởng Triệu, dù tức giận trước những lời vu khống trắng trợn, nhưng cũng giữ im lặng, chờ đợi tín hiệu từ Lâm Dịch.

Sứ giả Hoàng gia vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng. Hắn không ngắt lời Thẩm Đại Nhân, mà để hắn nói hết những gì muốn nói, như một con đại bàng đang quan sát con mồi vùng vẫy. Ánh mắt hắn lướt qua Lâm Dịch, như muốn đọc vị suy nghĩ của hắn. "Thẩm Đại Nhân đã trình bày lời biện bạch của mình," Sứ giả Hoàng gia cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói đều đều, không chút cảm xúc. "Lâm Dịch, ngươi có điều gì muốn nói?"

Lâm Dịch bước lên phía trước một bước, dáng người gầy gò nhưng lại toát lên một khí chất khó tả. Hắn không nhìn Thẩm Đại Nhân, mà trực tiếp đối mặt với Sứ giả Hoàng gia. "Tâu Sứ giả, Thẩm Đại Nhân nói ta có dã tâm, muốn tạo phản. Vậy ta xin hỏi Thẩm Đại Nhân, dã tâm của ta là gì? Là khiến cho dân chúng không còn cảnh chết đói, chết rét? Là giúp cho binh lính có đủ lương thực, quân trang để chống giặc? Hay là vạch trần những kẻ tham quan ô lại đang đục khoét quốc khố, làm suy yếu Đại Hạ Vương Triều?" Giọng hắn bình tĩnh, không nhanh không chậm, nhưng mỗi lời nói ra đều sắc bén như dao, trực tiếp đâm thẳng vào những lời vu khống của Thẩm Đại Nhân.

Thẩm Đại Nhân nghe vậy, mặt hắn biến sắc, cố gắng cắt lời. "Ngươi... ngươi ngụy biện! Đó là những lời lẽ mị dân!"

Sứ giả Hoàng gia khẽ nhấc tay, ra hiệu cho Thẩm Đại Nhân im lặng. Hắn nhìn Lâm Dịch, ánh mắt có chút tò mò. "Ngươi cứ tiếp tục."

Lâm Dịch gật đầu. "Thẩm Đại Nhân nói ta phản loạn. Vậy những món tiền này, những loại vật tư quân sự này, đáng lẽ phải dùng cho quân đội, lại đi đâu?" Hắn từ tốn lấy ra một xấp tài liệu đã được niêm phong cẩn thận. "Đây là sổ sách thu chi của Phủ quan dưới quyền Thẩm Đại Nhân trong ba năm qua. Do chính thuộc hạ của ngài ghi chép." Hắn đưa xấp tài liệu lên cao, để tất cả mọi người trong đại sảnh đều có thể nhìn thấy. "Trong đó, có hàng loạt khoản chi tiêu bất minh, những khoản tiền lớn được chuyển vào các tài khoản cá nhân, những thương vụ mua bán quân trang, lương thực với giá cao gấp nhiều lần thị trường, nhưng chất lượng lại kém cỏi. Ngài có thể giải thích được không, Thẩm Đại Nhân?"

Cả đại sảnh chìm vào im lặng. Tiếng giấy sột soạt khi Lâm Dịch mở một cuốn sổ cái, chỉ rõ từng mục. "Ví dụ, tại đây, khoản chi cho 1000 bộ giáp sắt thượng hạng, nhưng thực tế quân đội chỉ nhận được 300 bộ giáp tồi tàn, được vá víu từ những bộ giáp cũ. Số tiền còn lại, đã đi đâu?"

Thẩm Đại Nhân hoảng loạn. Hắn lùi lại một bước, khuôn mặt tái mét, đôi mắt đảo liên hồi. "Ngươi... ngươi ngụy tạo! Đó là vu khống! Những sổ sách đó... đó là giả!" Hắn gằn giọng, cố gắng phủ nhận. Lão quản gia bên cạnh hắn cũng không ngừng lau mồ hôi cho chủ nhân, vẻ mặt sợ hãi tột độ.

"Giả sao?" Lâm Dịch nhếch môi, ánh mắt sắc lạnh. "Nếu là giả, tại sao nét chữ trong đây lại trùng khớp với nét chữ của Kế toán trưởng Phủ quan? Và tại sao, những khoản chi này lại khớp với lời khai của nhiều binh sĩ và dân chúng về việc thiếu thốn quân nhu, lương thực, thuốc men nghiêm trọng ở vùng biên thùy?" Hắn đặt xấp tài liệu xuống, quay sang Binh trưởng Triệu. "Binh trưởng Triệu, ngài có điều gì muốn nói?"

Binh trưởng Triệu bước lên, dáng người ông đứng thẳng tắp, vẻ mặt nghiêm nghị. Dù có chút bối rối trước sự phức tạp của chính trường, nhưng ý chí kiên định của một người lính đã giúp ông vượt qua. "Tâu Sứ giả Hoàng gia, những gì Lâm Dịch nói là sự thật!" Giọng ông tuy không lớn, nhưng đầy sự phẫn nộ và chân thành, vang vọng khắp đại sảnh. "Chính thuộc hạ của Thẩm Đại Nhân đã cưỡng đoạt lương thực, thuốc men của binh lính, bán cho phe địch để trục lợi. Quân lính của chúng ta chết rét, chết đói vì thiếu thốn, trong khi kho của Thẩm Đại Nhân lại đầy ắp! Ta đã tận mắt chứng kiến những người lính của ta, những người đã đổ máu bảo vệ biên cương, phải chịu đựng cảnh đói khát, bệnh tật, thậm chí ngã xuống vì thiếu thốn quân nhu. Thậm chí, có những lần, Thẩm Đại Nhân còn bán thông tin quân sự cho giặc, gây tổn thất nặng nề cho quân đội ta!"

Lời khai của Binh trưởng Triệu như một đòn giáng mạnh vào Thẩm Đại Nhân, khiến hắn run rẩy bần bật. Hắn cố gắng cắt lời, "Ngươi... ngươi là kẻ phản bội! Ngươi dám vu khống ta!"

"Bình tĩnh!" Sứ giả Hoàng gia gõ mạnh chiếc gậy gỗ xuống nền nhà, tiếng "cốc" vang lên khô khốc, cắt ngang lời của Thẩm Đại Nhân. Hắn nhìn Binh trưởng Triệu. "Ngươi có bằng chứng cho những lời nói của mình không?"

"Có!" Binh trưởng Triệu đáp dứt khoát. "Ta có danh sách những người lính đã ngã xuống vì thiếu thốn, ta có lời khai của những người lính còn sống sót, và ta còn có những bức thư tố cáo đã bị Thẩm Đại Nhân ém nhẹm. Hơn nữa, ta đã bí mật thu thập được một số đoạn hội thoại giữa thuộc hạ của Thẩm Đại Nhân và các thương nhân buôn bán với phe địch."

Lâm Dịch tiếp lời. "Và đây, Sứ giả. Là lời khai của một số người dân ở Thôn Làng Sơn Cước, những người đã bị thuộc hạ của Thẩm Đại Nhân cướp bóc, cưỡng đoạt tài sản, thậm chí là giết hại thân nhân, dưới danh nghĩa 'trấn áp phản loạn'. Họ đều là những người dân lương thiện, chỉ muốn một cuộc sống yên bình." Hắn đưa ra thêm một xấp giấy khác, bên trên là những dấu tay và chữ ký của hàng chục người dân.

Thẩm Đại Nhân đổ gục xuống ghế, khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy, mồ hôi vã ra như tắm. Hắn biết, hắn đã thua. Những bằng chứng của Lâm Dịch quá đanh thép, quá chân thực, không thể chối cãi. Hắn nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy căm thù, một sự căm hận tột độ, như một con thú bị thương đang tìm cách trả đũa. Dù bị áp đảo, hắn sẽ không bỏ cuộc dễ dàng mà sẽ tìm cách trả thù tàn độc hơn, có thể thông qua các thế lực ngầm hoặc lợi dụng sự hỗn loạn của chiến tranh.

Sứ giả Hoàng gia nhìn Thẩm Đại Nhân, rồi lại nhìn Lâm Dịch. Gương mặt hắn vẫn lạnh lùng, nhưng trong ánh mắt sắc bén kia, Lâm Dịch nhận ra một tia tính toán. Hắn không chỉ quan tâm đến công lý mà còn có những toan tính chính trị sâu xa. Sự suy yếu của Đại Hạ Vương Triều được nhấn mạnh quá rõ ràng qua việc một quan lại cấp cao như Thẩm Đại Nhân có thể lộng hành tham ô đến vậy, và việc Sứ giả Hoàng gia không hoàn toàn công tâm, chỉ tìm cách duy trì sự cân bằng quyền lực tạm thời.

"Những bằng chứng này..." Sứ giả Hoàng gia khẽ gõ ngón tay lên bàn. "Ta sẽ cho người điều tra kỹ lưỡng. Tuy nhiên, căn cứ vào những gì đã được trình bày, Thẩm Đại Nhân, ngươi sẽ bị tước bỏ mọi chức vụ, và sẽ bị giam giữ để chờ đợi phán quyết cuối cùng từ triều đình."

Tiếng xì xào bàn tán lại nổi lên trong đại sảnh, nhưng lần này là những tiếng thở phào nhẹ nhõm, những ánh mắt kính phục dành cho Lâm Dịch. Việc Lâm Dịch thành công trong đấu tranh chính trị không chỉ củng cố vị thế của anh, mà còn khiến anh trở thành mục tiêu của nhiều thế lực khác đang dõi theo sự kiện này, cả trong triều lẫn giang hồ. Cuộc chiến này, mới chỉ là khởi đầu.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free